1. Hakasha Shifa

    Hakasha Shifa Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    [Shortfic] Phép thuật tương lai -Cô dâu 8 tuổi

    Title: Phép thuật tương lai-Cô dâu 8 tuổi
    Author: Hakasha Shifa
    Genre: Shortfic
    Disclaimer: Nhân vật chính thuộc quyền của bác Gosho Aoyama. Ngoài ra sẽ có thêm nhân vật dựa theo chí tưởng tượng của mình.
    Rating: I2+ ( có án mạng )
    Pairing: Shinichi-Ran
    Summary: Ran khi mới 8 tuổi đã được cha mẹ gửi qua nhà Kudo ở làng kế bên để làm con dâu, cháu dâu và quan trọng hơn là một người vợ. Cô không được gặp lại cha mẹ trừ khi có lễ hội, đám cưới...Chồng của cô chính là Kudo Shinichi lớn hơn cô 2 tuổi. Tuy vậy tình cảm của họ rất tốt, ngay từ những ngày đầu tiên đã mặc định mình là vợ chồng của nhau. Nhưng nhà Kudo thuở khi sơ khai đã nhờ tổ tiên của loài chó. Chính vì vậy gia tộc họ rất thờ phụng chó, lập bài vị trên bàn thờ, nuôi ba con chó, mặc áo chăm sóc như con người. Khi ăn cơm, mang thức ăn ra rồi phải chắp tay mời chó ăn. Nhưng Kudo Shinichi lại có chút thiếu gia, không giữ gìn tập tục này. Lại hay bắt nạt coi thường loài chó. Cũng vì vậy mà số phận của cô gái lấy chồng từ 8 tuổi gặp nhiều ngang trái.



    Chap I: Sự thờ phụng

    Đã đến giữa trưa, bà Yukiko sai con trai mình và con dâu mang cơm ra cho chó, và còn gọi là A Cẩu Thúc, Thúc Bà Cẩu, Hắc A Cẩu. Ran theo sau để bưng cơm, đó là bát cơm đày ắp với đùi gà. Shinichi lấy bát cơm đặt trước mặt A Cẩu Thúc rồi chấp tay:
    - A Cẩu Thúc, mời ăn cơm!
    Rồi lại bước sang lấy bát cơm để xuống mặt Thúc Bà Cẩu, rồi tiếp đến Hắc A Cẩu đều chắp tay mời họ ăn cơm. Những đứa trẻ trong làng từ sau bụi cây cười ha hả chế nhạo Shinichi:
    - Hahaha, gia tộc các người thật lạ lại đi thờ phụng chó, đúng là cẩu nô tài.. - Makoto. Makoto vốn có quan hệ với gia đình Shinichi nhưng lại không cùng họ và gia đình Kyogoku vốn không thờ phụng chó. Cha của Makoto gọi Shinichi là ông cậu, gọi Ran là bà thẩm. Luận theo vai vế thì Makoto phải gọi vợ chồng Shinichi là ông cố, bà cố mặc dù bằng tuổi. Là họ hàng nhưng Shinichi và Makoto rất ghét nhai, suốt ngày tìm cách moi móc nhau nhưng vẫn là bạn tri kỉ từ bé.
    - Im ngay, cậu không được nói nữa, gia đình tôi chính là bề trên của cậu đó - Shinichi tức giận.
    - Thôi kệ họ đi anh Shinichi - Ran khuyên ngăn.
    Đám nhóc đó chạy đi, khi Hắc A Cẩu định cúi xuống ăn cơm Shinichi giật một cái vậy là miếng thịt hà treo lơ lửng. Cậu đã buộc chỉ vào nó từ trước.
    - Người muốn ăn hả, đừng hòng. Ta ghét nhất là dòng giống chó nhà người.
    - Shinichi anh làm gì vậy. Chúng ta phải thờ phụng Hắc A Cẩu. - Ran
    - Em đừng có nói nữa, tại sao chúng ta phải thờ phụng loài cẩu vật này sao?
    - Shinichi - Từ đâu mẹ Shinichi bước tới tức giận, bà đã chứng kiến hết toàn bộ. Bà lôi con vào nơi thờ phụng tổ tiên, loài chó đã giúp gây dựng cơ ngơi, rồi thắp hương cầu khẩn xin sự tha thứ từ tổ tiên và thần cẩu. Dù vậy mà Shinichi vãn ngoan cố không hối lối, Yukiko cầm roi lên vụt liên tiếp vào mông cậu. Ran từ trong chạy ra cầu xin Yukiko tha cho chồng mình. Yukiko vốn rất thương yêu con dâu lại muốn vun đắp tình cảm cho hai người liền bỏ roi xuống:
    - Nể mặt Ran mẹ sẽ không đánh con nữa nhưng con hãy ra bên cạnh bàn thờ đứng đó sám hối và cho đến khi con xin lỗi Hắc A Cẩu mẹ mới cho con ăn. Ran đi vào thôi con.
    Yukiko dắt Ran vào trong. Đã gần tối khuya mà Shinichi vẫn chưa có gì bỏ bụng. Vừa đó lại mệt cậu ngồi bệt xuống đất ngủ thiếp đi rồi mơ được ăn món bánh chanh ưa thích, nhanh chóng cơn đói đánh thức cậu. Lát sau, Ran lén mang thức ăn ra cho Shinichi:
    - Nè, anh ăn đi.
    - Wou là bánh chanh. Em đúng là người tốt nhất, biết anh thèm ăn bánh chanh mà mang ra. Nhưng sao muộn mới mang ra làm anh sắp xỉu rồi.
    - Em phải đợi cho mẹ đi ngủ đã chứ. Nếu không cả em cũng sẽ gặp rắc rối với mẹ. Mà cũng tại anh, không bao giờ chịu nghe lời em gì hết. Không biết em có phải vợ anh không nữa.
    - Anh xin lỗi. Tặng em cái vòng này.
    Shinichi lấy ra từ túi mình một chiếc vòng được làm bằng các hạt đậu đỏ rất đẹp.
    - Đây là gì?
    Ran ngây thơ hỏi lại.
    - Đậu tương tư đó. Đây sẽ là bằng chứng, sau này anh hứa sẽ bảo vệ, và nghe theo lời em.
    - Thật không?
    - Thật!
    Hai đứa trẻ tuy mất hết sự tự do trong sáng khi phải làm đám cười khi còn nhỏ nhưng đã tự trói mình lại với nhau. Đâu biết từ trong và Yukiko nhìn ra mỉm cười hạnh phúc vì những đứa con. Bà đã an tâm nếu sau này mình không còn, Ran sẽ là người vợ hiền thục chăm sóc cho Shinichi.
    Và đúng là người tính không bằng trời tính, khi Shinichi vừa mới mười lăm tuổi còn Ran chỉ mười ba thì bà Yukiko đã qua đời để hết tài sản cho người con trai và con dâu. Trước khi mất, bà đã dặn con dâu phải chăm sóc và không được để Shinichi bất kính với loài chó.
    ——————— I0 năm sau ——————
    - Tôi thắng tôi thắng rồi! - Shinichi đang tụ tập cá cược với lũ bạn Makoto. Anh reo hò vì mình là người đã chiến thắng.
    - SHINICHI - Ran hô to
    - Ran
    - Ran - Shinichi chạy lại
    - Mau về thôi! - Ran
    Shinichi gật đầu định đi về thì tên Makoto đó lại lên giọng kiếm chuyện.
    - Haha, tên cẩu nô tài nhà ngươi có vẻ nghe lời vợ quá nhỉ?
    Shinichi tức giận, có ý muốn xông vào đánh tên Makoto đó nhưng Ran lại lên tiếng.
    - Cậu hãy thôi ngay đi. Cha cậu luôn tôn trọng chúng tôi, nếu để tôi bói với ông ấy về hành động sất xược đó thì ông ấy sẽ xử lí cậu ra sao?
    Lời nói đó khiến Makoto phải ngậm chặt miệng lại. Shinichi lại được trận hả hê rồi theo Ran về. Nhưng cơn tức giận vẫn chưa hoàn toàn mất, vừa về tới cậu đã cầm roi đuổi theo ba con chó rồi vụt liên tiếp, còn lột áo của Hắc A Cẩu nữa. 3 con cẩu hoảng sợ chạy về hướng phòng thờ, đúng lúc Ran chạy ra:
    - Sao anh lại lột áo của Hắc A Cẩu.
    - Thì đâu có sao. Ran à, em đâu cần phải kàm quá thế.
    - Anh đã từng nói là sẽ nghe lời em mà đúng không?
    Cậu hết cách vì sợ Ran giận đành vào nhà. Ran chạy khắp cả phủ để tìm A Cẩu Thúc, Thúc Bà Cẩu, Hắc A Cẩu. Nhưng tìm mọi phòng, mọi ngóc ngách đều không thấy, cô nghĩ ra rồi chạy sang phòng thờ cúng mà vẫn không thấy đâu. Tuyệt vọng, cô lấy nhan thắp hương rồi nhận lỗi trước tổ tiên và mẹ chồng vì đã không làm Shinichi tôn trọng, thờ phụng loài cho như các đời trước. Và cầu mong các vị thần cẩu hãy giúp cô trừng phạt Shinichi dù không đành lòng. Nhưng vì muốn chồng làm theo di nguyện để mẹ Yukiko có thể an lòng nơi suối vàng thì phải vậy. Bỗng Shinichi gọi to, Ran chạy tới phòng khách thì thấy Makoto cùng hai tên đệ đều đang ở đấy. Shinichi kêu Ran đi pha trà mang ra sảnh ngoài vườn.
    Ran phải hoảng hốt khi khi nghe thấy ý định của Shinichi. Cậu và nhóm Makoto tối nay sẽ dùng yếm của phụ nữ để trùm lên đầu tượng của vị thần cẩu trong phòng thờ. Ran làm rơi cả khay trà xuống, chén ấm vỡ tung, Shinichi chạy tới hỏi thăm cô. Vẫn vậy, Ran vẫn cố khuyên nhưng đều vô dụng. Cậu chỉ lờ đi và nói:
    - Anh mới là chủ nhà này.
    Câu nói như tiếng sét ngang tai.
    Buổi tối, Shinichi cầm đèn bước vào phòng thờ, trong đó không khí lạnh lẽo âm u. Chỉ phờ phạc những ánh sáng lập lờ của ngọn nến trên bàn thờ. Makoto người run rẩy sợ hãi mà vẫn ra vẻ:
    - Mau...mau làm đi. Tôi và hai tên này sẽ làm chứng.
    Nhưng bỗng mắt của bức tượng con cẩu đỏ ngòm lên khiến hai tên kia sợ hãi bỏ chạy. Cuối cùng cũng chỉ còn có Makoto và Shinichi trong đó. Shinichi tay run mắt không dám nhìn thẳng. Khi sắp trùm cái yếm đó lên thì trên trời mây mù kéo đến, sấm từ trên đánh ầm ầm xuống. Tên Makoto thỏ đế chết ngất. Shinichi cố đá hắn:
    - Này, cậu mau dậy làm chứng đi chứ.
    Một hồi cậu không còn do dự ném thẳng cái yếm vào đầu bức tượng. Sấm lại đánh xuống thêm một lần nữa và còn to hơn, khi cậu vừa quay ra thì gặp A Cẩu Thúc, Hắc A Cẩu, Thúc Bà Cẩu mắt đỏ ngòm tức giận. Cậu sợ hãi không cẩn thận trượt chân nhã xuống đập đầu vào bàn thờ.
    Khi tỉnh dậy cậu đã thấy tay mình bị còng vào như phạm nhân. Rồi xung quanh âm u toàn sương khói. Hai bên những con người kì dị, nếu cậu không nhàm thì họ trông rất giống những con chó trong làng bị cậu ngược đãi. Rồi một tiếng cười to ha hả vang lên, cậu ngước lên và nhìn ra một người đàn ông, mái tóc xoăn tít, mũi thì đen, ông ta hét to:
    - Kudo Shinichi, ngươi luôn coi thường, bạc đãi loài chó chúng ta. Xung quanh đây chỉ toàn là những loài chó đã từng bị người hành hạ.
    - Hắc A Cẩu... - Shinichi lẩm bẩm
    - Mau trừng phạt hắn đi....
    Tất cả đều nhìn Shinichi một cách căm giận. Hắc A Cẩu ra lệnh ném Shinichi vào xích đạo súc. Khi bị ném vào đó Shinichi sẽ thành loài chó.
    Cậu hét to rồi choàng tỉnh giấc. Hóa ra tất cả chỉ là giấc mơ. Ran từ ngoài bưng bát canh vào và nói:
    - Sao vậy? Anh đã ngủ suốt 2 tuần rồi đó. Chắc đã bị trừng phạt.
    - Đầu anh đau quá!! - Shinichi ôm đầu rên rỉ
    - Thì tối đó anh đã đến phòng thờ chọc tức thần cẩu... Em lo nên chạy tới xem thì thấy anh đập đầu vào bàn thờ ngất. Em đã gọi trưởng làng tới đưa con ông ấy về.
    - Vậy à..?
    - Thôi ăn canh đi!


    Chap 2: Đi tìm sự thật

    Kể từ sau hôm đó trở đi, Shinichi không dám ngược đãi Hắc A Cấu nữa. Còn về A Cẩu Thúc và Thúc Bà Cẩu đã biến mất sau đó. Không còn ở nhà Kudo nữa. Tuy vậy cậu vẫn chưa thực sự yêu quý tôn trọng loài chó.
    Hôm nay là ngày cưới của Makoto, cậu ta may mắn cưới được đệ nhất mĩ nhân làng bên và cũng là thiên kim đại tiểu thư vô cùng danh giá Sonoko Suzuki. Và Ran cùng Shinichi cũng được mời dự. Makoto từ trong bước ra ngoài tiến tới chỗ trưởng làng, ông ấy là ba của Makoto. Ran, Shinichi cũng tới đó chúc mừng mặc dù Shinichi có chút gượng ép. Ông trưởng làng nghiêm mặt nói:
    - Tại sao con gặp bề trên mà không chào. Mau lại chào và cảm ơn ông bà cố đi.
    - Dạ... Chào ông bà cố, cảm...ơn hai người đã tới chúc mừng. - Makoto ép buộc phải vậy, cậu ta tức giận xấu hổ trước Shinichi.
    Cũng phải tới tối bữa tiệc mới kết thúc. Shinichi nói cần đi vệ sinh và tìm anh bạn Heiji Hattori. Heiji Hattori cũng là bạn của Makoto và Shinichi từ hồi nhỏ. Nhưng cậu ta từ nhỏ đã theo cha mẹ về Osaka sinh sống. Khi nhận được lời mời dự đám cưới đã tức tốc trở về. Ran thì nghe lời chồng về trước. Shinichi cũng nửa tỉnh nửa say đi tìm nhà vệ sinh phía sau nhà, bỗng cậu nhìn thấy Makoto đang ngồi ở gốc cây đa, nhưng không thể ngờ được rằng đó chỉ là cái xác ngồi của Makoto. Shinichi không hề hay biết mà chạm nhẹ vào khiến xác của Makoto ngã xuống đâm trúng cái cào. Còn bản thân cậu cũng không cẩn thận mà bị ngã đập đầu vào đá lăn fa bất tỉnh.
    Ran ở nhà chờ mãi mà không thấy chồng về cũng có chút lo lắng nhưng Shinichi đang ở nhà Makoto nên nghĩ không có gì mà đi ngủ. Mãi tới sớm hôm sau ở phủ nhà không thấy Makoto đâu, trưởng làng ra lệnh cho tất cả đi tìm và cũng gọi Heiji tới. Một hồi, kẻ hầu trong phủ tìm ra thi thể Makoto liền chạy đi thông báo. Heiji và trưởng làng Kyogoku sững sờ rồi chạy tới đó. Đứng trước người con trai đang bất động, ông Kyogoku quỳ xuống lay con trai mà khóc liên hồi. Đúng lúc Shinichi tỉnh dậy. Tên Heiji kia vốn cho mình là thăm tử tra xét Shinichi. Sau khi nhìn thấy Makoto nằm đấy, Shinichi cũng rất ngạc nhiên.
    - Ai mà chả biết cậu và Makoto luôn khắc khẩu. Vì vậy cậu đã ra tay hạ thủ đúng ngày kết hôn của cậu ta.
    - Heiji cậu đừng có mà nói bậy. Tuy tôi và cậu ta không hợp nhau nhưng chúng tôi vẫn là bạn. Không lí nào tôi lại giết Makoto.
    Nỗi đau mất con lấn át hết, trưởng làng quỳ xuống rồi nói:
    - Con...luôn tôn trọng người. Tại sao người lại giết con trai con.
    Shinichi cúi xuống đỡ trưởng làng đứng dậy. Ông ta ra lệnh nhốt Shinichi vào phòng giam của làng. Heiji cho người về báo cho Ran biết. Cô tức tốc chạy tới tìm trưởng làng nhưng đều vô ích. Cô thất vọng đến phòng ngục:
    - Ran... Em tin là anh không giết Makoto?
    - Dĩ nhiên là em tin anh nhưng phải làm sao giờ?
    - Nghe nói họ cũng không tìm được cô dâu sau cái chết của Makoto.
    - Vậy em sẽ cố gắng tìm ra sự thật. Nhưng giờ cũng chỉ có tổ tiên mới giúp được...
    Tới nước này, Shinichi cũng chỉ biết quỳ xuống cầu xin thần cẩu và tổ tiên nhà Kudo. Trên đường về, Fan vô tình gặp Heiji:
    - Ran, cô vừa đi thăm chồng về ha? Shinichi sao rồi?
    - Cậu vẫn còn hỏ được hả? Cũng chính tại cậu thêm mắm thêm muối nên giờ chồng tôi mới trong nhà giam. - Ran tức giận đánh liên tiếp vào Heiji. Cũng may cậu ta thoát được.
    Nghe theo lời thỉnh cầu của Ran, thần cẩu đã cứu giúp Shinichi. Hắc A Cẩu chạy tới trước nhà giam rồi nhân lúc người trông không để ý. Hắc A Cẩu bỗng tự dưng biến mất và xuất hiện ở trong khiến Shinichi vô cùng bất ngờ.
    - Hắc A Cẩu... Hắc A Cẩu..
    - Vì nể tình tổ tiên và lời thỉnh cậu của vợ ngươi...ta sẽ giúp ngươi thoát nạn. Nhưng ngươi phải đồng ý biến thành chó...
    - Không được, tại sao lại vậy?
    - Nếu như ngươi không đồng ý thì hãy đợi bị đem đi thiêu sống đi.
    " Cạch...cạch ". Tiếng người trông mở khóa khiến Shinichi sợ hãi phải đồng ý. Theo lời chỉ dẫn, Shinichi bắt đầu bò xuống sàn theo 4 chân như loài chó, miệng hô " Cẩu... Cẩu... Cẩu " và tức khắc cậu biến thành Hắc A Cẩu. Còn Hắc A Cẩu thật thì biến mất. Trưởng làng, Heiji và người trông phòng bước vào chỉ thấy con chó liền ngạc nhiên. Nhìn khắc biết đây là con chó nhà ông cậu và bà thẩm của mình, trưởng làng liền thả con chó ra cho nó chạy về. Heiji thì có vẻ nghi ngờ bám theo con chó nhưng chỉ thấy nó chạy về nhà Kudo, Ran chạy ra ôm nó vào:
    - Hắc A Cẩu, người đi đâu làm con lo quá...
    - Chả nhẽ mình nhầm - Tên Heiji đứng núp ở bụi cây. Chờ hơn nửa ngày rồi hắn cũng phải bỏ đi.
    Trong nhà Kudo, Shinichi đang cố gắng ra ám hiệu cho Ran biết mình ko phải là Hắc A Cẩu. Ran thì cứ đi đi lại lại trong nhà miệng lẩm bẩm cầu phật khấn trời cho Shinichi. Shinichi trong hình dạng của Hắc A Cẩu chạy vào dùng miệng cắn chân váy của Ran nhưng cô chỉ buồn bã:
    - Hắc A Cẩu à, con ko rảnh chơi với ông đâu.
    Rồi cô bế cậu ra ngoài. Shinichi nghĩ ra rồi chạy vào căn phòng của mình moi ra khỏi gầm tủ một hạt của chiếc vòng tương tư rồi chạy đi tìm Ran. Cô nhìn thấy hạt đậu tương tư đó thì vô cùng ngạc nhiên:
    - Hắc A Cẩu, ko lẽ người chính là Shinichi.
    Thấy có cơ hội nói cho Ran biết, Shinichi chạy ra ngoài sân dùng chân viết chữ cho Ran thấy. Ran vui mừng quỳ xuống ôm cậu. Nhưng nửa nghi nửa tin cô vẫn thắc mắc tại sao chồng mình lại biến thành con chó. Đến chiều Ran ôm Hắc A Cẩu vào phòng tắm nhưng sực nhớ còn quên bàn chải lên chạy đi lấy. Shinichi vô tình làm đổ chậu nước khiến bao nhiêu nước hắt vào. Bỗng cậu trở lại ban đầu:
    - Hóa ra nếu dùng nước lạnh thì mình sẽ quay về hình dạng cũ...
    Shinichi nhanh chóng quay về phòng thay đồ sạch sẽ. Ran lấy bàn chải vào phòng tắm nhưng ko thấy Shinichi đâu liền vào phòng ngủ xem thử và thấy Shinichi đang ngồi trên giường. Shinichi lại chỗ Ran giải thích toàn bộ đầu đuôi câu chuyện cho Ran rồi hai người cùng bàn cách minh oan cho Shinichi:
    - Hay anh nghĩ chúng ta nên đến theo dõi ở nhà Sonoko. Cô ta tự dưng biến mất ngay khi Makoto chết.
    - Vậy anh nên cải trang, cái tên Heiji thám tử dởm đó chắc chắc sẽ theo dõi nhà chúng ta cho coi.
    Đúng như Ran dự đoán, Heiji đã tiếp tục tới nhà Ran theo dõi. Từ trong nhang đi ra, Shinichi đã cải trang thành một bà lão tai có vấn đề. Heiji thấy nghi ngờ liền giả vờ hối lỗi, bước tới chỗ Ran và hỏi về bà lão, Ran trả lời:
    - Đây là bà ngoại của tôi, bà nghe nói Shinichi nhà tôi xảy ra chuyện nên tới ở vài hôm.
    Dần dần, Ran tìm cách đuổi khéo nhưng hắnn vẫn nhất quyết cố lì lợm ở lại. Shinichi giả vờ và tranh thủ trả thù cậu ta:
    - Á à... à... cậu chính là người đã khiến Shinichi chồng của Ran phải bị oan... ta đánh chết ngươi...
    Shinichi nói rồi cầm gậy lên đánh Heiji khiến hắn ta bầm dập.
    - Thôi Ran ơi... tôi về đây...
    Đợi đến sáng sớm hôm sau, Ran và " bà ngoại " đến theo dõi nhà Suzuki. Ban đầu Ran có đến hỏi và cầu xin lão gia Suzuki chỉ chỗ con gái mình cho cô nhưng ông ta chỉ đổ lỗi cho Ran về việc con gái mình mất tích và con rể bị sát hại. Cuối cùng, Shinichi và Ran chờ hơn nửa ngày trời mới thấy thấy ông Suzuki thập thò lén lút ôm một bao nải rời khỏi nhà. Hai người liền bám theo. Và như họ mong muốn, ông Suzuki thật sự đã đi tìm Sonoko. Shinichi và ran chạy lên van xin Sonoko hãy minh oan cho Shinichi. Sonoko cũng có chút ngủi lòng muốn theo họ đi tìm trưởng làng. Nhưng ông Suzuki nhất quyết ko chịu rồi đẩy Sonoko, cô chạy đi đúng lúc trưởng làng dẫn thêm người và Heiji tới. Ông Suzuki mặt dày giả bộ tới nói với trưởng làng rằng shinichi và Ran bắt ép ông phải khai ra Sonoko ở đâuu trong khi ông ta ko hay biết cái gì hết. Và chính Shinichi đã giết con rể mình. Trưởng làng cho người bắt lấy Shinichi và bước tới cúi mặt xuống:
    - Con rất tôn trọng người, trước khi mẹ của người qua đời con đã hứa với bà ấy sẽ bảo vệ người. Giờ người đã giết chết con trai con, con buộc phải phá vỡ lời hứa đó...
    Nói đếnn đây, trưởng làng nghẹn lại, giơ tay ra ám hiệu đưa người đi. Shinichi vùng vẫy hét to:
    - Tôi bị oan.... tôi ko giết Makoto
    Ngay khi Shinchi bị đưa đi. Ran nước mắt ko ngừng bước tới nói với ông ta:
    - Tại sao người lại ko chịu tin chúng tôi... Shinichi vô tội mà...
    - Bà thẩm hay tha lỗi... nể tình tình nghĩa bao lâu, con sẽ cho người và ông Shinichi ở với nhau một đêm... ngày mai con sẽ đưa ông cậu ra rừng đã xử... tử.
    -----------------------------------------------------------
    Và đêm ngày hôm đó chính là đêm trong nỗi tuyệt vọng của đôi vợ chồng trẻ. Ran và Shinichi nước mắt giàn giụa. Ran chỉ biết than trách:
    - Ông trời ơi... tại sao người tốt lại chịu sự bất công như vậy.
    Shinichi bước tới an ủi Ran. Tưởng như đây chỉ là một cuộc tiễn biệt nhau nhưng họ đã thể hiện được tình cảm của mình.
    Khi ông mặt trời đã lên, ánh sáng rọi vào trong phòng, một nỗi đau đớn còn hiện rõ. Ran nước mắt vẫn còn đầm đìa, nhưng bỗng họ nghe tiếng Hắc A Cẩu đứng ngoài sủa loạn lên. Đám người hầu của trưởng làng đến mở cửa ra áp giải Shinichi đến khu rừng phía cuối làng. Ran gạt đi nước mắt, Hắc A Cẩu kéo chân váy cô, biết rằng chắc chắn vị thần và các vị tổ tiên nhà Kudo hiển linh, cô liền chạy theo Hắc A Cẩu.
    Quay trở lại với Shinichi, cậu bị áp đến giữa khu rừng, và trên cành cây có treo sẵn một sợi dây. Trưởng làng đi tới trước mặt Shinichi, khuôn mặt của ông ấy nửa oán hận, nửa thất vọng:
    - Bây giờ con cho ông cách treo cổ, coi như do ông tự xác. Con cho ông tự mình chết...đừng để con phải ra ray...
    Shinichi nhìn lại về phía nhà mình, cậu quỳ xuống xin tha thứ từ trưởng làng rồi treo cổ. Khi sự sống gần như tắt nghẹn, cái chết gần kề. Thì Hắc A Cẩu từ đâu chạy tới sủa lên 5 tiếng sợi dây thừng liền tuột xuống và Shinichi đã được tái sinh. Ông Kyogoku ra lệnh treo sợi dây lại từ đầu, Shinichi khi chuẩn bị treo cổ, Ran chạy đến dẫn theo Sonoko. Trưởng làng đến chỗ con dâu hỏi suốt mấy ngày nay cô ta đi đâu. Sonoko liền xin lỗi cha chồng và nói rằng Shinichi vô tội. Tối đó, Makoto uống say khi về đến phòng thì lên cơn đau tim rồi lăn đùng ra chết. Đúng lúc đó, cha của Sonoko đến vì sợ con gái mình bị đồn đại số khắc chồng nên đã đưa thi thể Makoto đến gốc cây. Shinichi đi qua ko may đụng vào khiến xác Makoto ngã và đâm trúng cái bồ cào.
    Cuối cùng mọi chuyện đã giải quyết êm xuôi. Ông Kyogoku đến xin lỗi vợ chồng Shinichi và quay sang trách móc tên Heiji thám tử lởm đó:
    - Tất cả cũng chỉ tại cái miệng lưỡi của ngươi nên suýt nữa hại bà thẩm Ran phải trở thành góa phụ.
    Rồi ông Kyogoku đón con dâu về nhà ở cũng vừa hay phát hiện ra Sonoko đã có thai, chả trách sao Makoto cứ giục ông phải chọn ngày cho họ cưới sớm. Cũng từ đó mà Shinichi đã tôn trọng và coi Hắc A Cẩu như một vị thần....

    Còn nữa .....


    Fic phép thuật tương lai lần này mình sẽ chỉ cho ra ngoại truyện và mùa 2 thôi..tại máy mình bị hỏng phải mượn máy ông anh ki bo nên ko thể ra oneshort được. Mik sẽ đăng cấc chap tiếp theo vào tháng 1/2018, lúc đó Shinichi và Ran sẽ gặp nhiều trắc trở hơn. Mùa 2 của " Phép thuật tương lai sẽ được đăng vào cuối tháng. Fic này có chút ngắn nén mong m.n thông cảm.
     


    Shanny Trinh thích điều này.

  2. Song Mỹ Nhi

    Song Mỹ Nhi Có một thứ gọi là kí ức Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    14/1/2017
    Bài viết:
    486
    Lượt thích:
    10.312
    Kinh nghiệm:
    93
    chào bạn @Hakasha Shifa.
    Đầu tiên,gửi đến bạn một ngày cuối tuần và vui vẻ.

    Mình đọc fic của bạn,mình nghĩ chí ít nên cmt cho bạn đôi từ làm động lực cho bạn nhỉ.

    Chủ đề của bạn khá mới mẻ,đó là nguyên nhân khiến mình vào đây để đọc fic.Lướt qua fic của bạn là chính nên mình cũng không soi được lỗi Type nhiều,mình chỉ muốn nhắc bạn là khi viết văn bạn nên tránh viết tắt bạn nhé.

    Văn phong ở fic này chưa thật sự hay khiến người đọc thấy cuốn hút,lời thoại của bạn nên thay bằng suy nghĩ và tâm tư của nhân vật nhiều hơn nhé.

    Trình bày fic không đẹp cũng là nguyên nhân khiến độc giả không thích đọc đâu bạn nhé.Bạn nên vừa viết vừa tách các dòng ra thay vì để thế kia để dễ theo dõi hơn nha.
    Vd
    Shinichi nhìn lại về phía nhà mình, cậu quỳ xuống xin tha thứ từ trưởng làng rồi treo cổ. Khi sự sống gần như tắt nghẹn, cái chết gần kề. Thì Hắc A Cẩu từ đâu chạy tới sủa lên 5 tiếng sợi dây thừng liền tuột xuống và Shinichi đã được tái sinh. Ông Kyogoku ra lệnh treo sợi dây lại từ đầu, Shinichi khi chuẩn bị treo cổ, Ran chạy đến dẫn theo Sonoko. Trưởng làng đến chỗ con dâu hỏi suốt mấy ngày nay cô ta đi đâu. Sonoko liền xin lỗi cha chồng và nói rằng Shinichi vô tội. Tối đó, Makoto uống say khi về đến phòng thì lên cơn đau tim rồi lăn đùng ra chết. Đúng lúc đó, cha của Sonoko đến vì sợ con gái mình bị đồn đại số khắc chồng nên đã đưa thi thể Makoto đến gốc cây. Shinichi đi qua ko may đụng vào khiến xác Makoto ngã và đâm trúng cái bồ cào.
    Cuối cùng mọi chuyện đã giải quyết êm xuôi. Ông Kyogoku đến xin lỗi vợ chồng Shinichi và quay sang trách móc tên Heiji thám tử lởm đó:
    - Tất cả cũng chỉ tại cái miệng lưỡi của ngươi nên suýt nữa hại bà thẩm Ran phải trở thành góa phụ.
    Rồi ông Kyogoku đón con dâu về nhà ở cũng vừa hay phát hiện ra Sonoko đã có thai, chả trách sao Makoto cứ giục ông phải chọn ngày cho họ cưới sớm. Cũng từ đó mà Shinichi đã tôn trọng và coi Hắc A Cẩu như một vị thần....

    Shinichi nhìn lại về phía nhà mình, cậu quỳ xuống xin tha thứ từ trưởng làng rồi treo cổ. Khi sự sống gần như tắt nghẹn, cái chết gần kề. Thì Hắc A Cẩu từ đâu chạy tới sủa lên 5 tiếng sợi dây thừng liền tuột xuống và Shinichi đã được tái sinh. Ông Kyogoku ra lệnh treo sợi dây lại từ đầu, Shinichi khi chuẩn bị treo cổ, Ran chạy đến dẫn theo Sonoko. Trưởng làng đến chỗ con dâu hỏi suốt mấy ngày nay cô ta đi đâu. Sonoko liền xin lỗi cha chồng và nói rằng Shinichi vô tội. Tối đó, Makoto uống say khi về đến phòng thì lên cơn đau tim rồi lăn đùng ra chết. Đúng lúc đó, cha của Sonoko đến vì sợ con gái mình bị đồn đại số khắc chồng nên đã đưa thi thể Makoto đến gốc cây. Shinichi đi qua ko may đụng vào khiến xác Makoto ngã và đâm trúng cái bồ cào.

    Cuối cùng mọi chuyện đã giải quyết êm xuôi. Ông Kyogoku đến xin lỗi vợ chồng Shinichi và quay sang trách móc tên Heiji thám tử lởm đó:

    - Tất cả cũng chỉ tại cái miệng lưỡi của ngươi nên suýt nữa hại bà thẩm Ran phải trở thành góa phụ.

    Rồi ông Kyogoku đón con dâu về nhà ở cũng vừa hay phát hiện ra Sonoko đã có thai, chả trách sao Makoto cứ giục ông phải chọn ngày cho họ cưới sớm. Cũng từ đó mà Shinichi đã tôn trọng và coi Hắc A Cẩu như một vị thần....

    Sau khi cách như thế,dễ đọc hơn đúng không :)
    Và còn lưu ý nữa bạn nhé.Bạn nên đăng phần giới thiệu trước,xong rồi đăng truyện ở bên dưới để tránh quá dài làm người khác nản.Tâm lý mà :)) thấy dài sẽ bỏ sớm thôi.
    Nếu bạn chưa hiểu ý mình lắm,thử qua truyện này để hiểu rõ nhé

    Lỗi nhịp yêu thương

    Cuối cùng thì chúc bạn thành công hơn trong việc viết truyện mới.Nếu có gì sai sót,mong bạn bỏ qua nhé:)
    __Ruruy__
     
    Sasaki MorikoKem Chanh thích điều này.
  3. Hakasha Shifa

    Hakasha Shifa Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    30/7/2017
    Bài viết:
    42
    Lượt thích:
    61
    Kinh nghiệm:
    18
    Nghề nghiệp:
    Bình luận fic dạo
    Trường:
    THCS Thịnh Liệt
    Chap 3: Góa phụ

    Sau khi Sonoko trở về nhà Kyogoku thì 7 tháng sau đó cô đã hạ sinh một cậu nhóc kháu khỉnh và đặt tên là Matan, Matan Kyogoku. Nhà Kyogoku mở tiệc chúc mừng việc có cháu. Vợ chồng Shinichi, Ran cũng được mời tới dự và ngay cả tên thám tử dởm Heiji Hattori cũng vậy. Lần này cháu họ của cha Makoto là Kazuha từ Trung Quốc cũng về Nhật để sinh sống. Trong suốt buổi tiệc tên Heiji cứ ngắm nhìn Kazuha và bị trúng tiếng sét ái tình từ lần đầu.
    Đến giữa trưa, Sonoko mới bồng đứa nhỏ ra, Ran vui vẻ muốn bồng thử thì Sonoko tỏ ra không đồng ý và nói rằng sợ Ran làm đau Matan khiến cô vô cùng buồn bã.
    - Con sao vậy? Mau đưa cho bà thẩm Ran ẩm đi! - Ông Kyogoku lên tiếng khiến Sonoko bắt buộc phải đưa Matan cho Ran. Sonoko chạy vào nhà lấy tã ra cho con trai... Suchata - một người chuyên làm mối cho nhà Kyogoku và nhà Kudo. Chuyện của Ran với Shinichi cũng do bà ta làm mai. Rồi khi thấy Ran bồng Matan thì bà Suchata nói:
    - Ran à chả nhẽ con vẫn chưa có tin vui sao? Con lấy Shinichi lúc 8 tuổi mà giờ hai đứa ...cũng sống với nhau được 14 năm rồi.

    Shinichi và Ran cũng hơi buồn.

    - Người ta nói vợ chồng mà cưới nhau lâu vẫn chưa có con có thể do vợ... - Cái tên Heiji ăn mắm ăn muối nói.
    - Sao? Cậu nói Ran có vấn đề gì? - Shinichi nghiêm mặt
    - Có thể là do cậu chứ không phải do Ran! Theo tôi suy đoán thì cậu không thể có con.
    - Tôi!

    Shinichi chạy rượt đuổi theo Heiji khắp sân nhà. Sonoko từ trong bước ra không may bị vấp vào thềm cửa mất đà về phía trước đẩy Ran. Ran bất ngờ làm Matan văng lên cũng may Kazuha ôm lấy được đứa nhỏ. Còn Ran thì ngã đập bụng vào cái bàn. Mặt cô tái xanh như tàu lá chuối, Shinichi chạy lại đỡ cô còn Sonoko thì trách móc Ran. Bà Suchata thì thêm dầu vào lửa:
    - Có phải vì con không sinh con như Sonoko nên mới ghen tị với nó!
    - Không...không phải vậy..đâu - Ran có rơi chút nước mắt rồi tự dưng chảy máu xuống đất. Ông Kyogoku hốt hoảng hét lên:
    - Ông cậu Shinichi, bà thẩm Ran đang có dấu hiệu bị động thai. Ông hãy đưa bà vào trong để con xem.
    - Được! - Shinichi hơi sợ hãi rồi bế Ran vào trong nhà.

    Vài ngày sau
    Tại nhà Kyogoku, sau khi biết Sonoko đã sinh ra con trai thì Aoko Nakamori đã cùng em trai là Akai Shuichi Nakamori đưa rất nhiều vàng bạc đến để mang đứa bé về nhà. Thật ra trước khi gặp Makoto, Sonoko đã yêu Kaito Kuroba một thời gian. Sau khi hai người chia tay thì Sonoko mới đến với Makoto còn Kaito cưới Aoko. Kaito đã mất cách đây vài tháng và không hề có con. Nên Aoko đã khẳng định Matan chính là con của Kaito và cô ta muốn đưa đứa nhỏ về kế thừa gia sản. Sonoko đã phủ nhận rồi ôm đứa con không cho ai cướp mất. Ông Kyogoku đứng dậy kêu người tiễn họ ra khỏi phủ nhà. Trong đầu Aoko Nakamori lúc đó chỉ nghĩ thế nào để đòi đứa bé về.
    Heiji được đặt cách tới nhà Kyogoku bất cứ lúc nào vì vậy, trong khi cậu ta đang đi quanh quẩn trong phủ thì nhìn thấy Kazuha đang ngồi trên bệ đá cho cá ăn ở dưới hồ. Cậu ta tiến lại bắt chuyện và có gợi khéo về tình cảm khiến Kazuha cũng khá e ngại. Nhưng trước đây cô từng bị một chàng trai là Dora Rihno bỏ rơi ngay trong hôn lễ để theo một người phụ khác. Vết sâu đau lòng vẫn hằn lại theo thời gian nên khi nghe đến lời ngỏ tình đột ngột của Heiji thì cô lại nhớ đến rồi bỏ chạy đi trong nước mắt. Cậu đang thất vọng nẫu nề thì ông Kyogoku xuất hiện nghiêm mặt tiến đến nói:
    - Ngươi đừng nên tư tưởng tới cháu gái của ta. Cóc không thể dính lấy thiên nga. Ngươi vốn là một kẻ bất tài thì có thể làm gì để lo cho cháu gái ta trong tương lai.

    Nói rồi ông Kyogoku bỏ đi.
    Quay về phủ Kudo, từ sau khi biết mình vị xảy thai, Ran đã rất đau khổ và phải nhà Shinichi cô mới nguôi đi. Nhưng cô vẫn thầm tự trách mình và ngày nào cũng khóc lóc không ăn uống đầy đủ. Trưởng làng sau khi biết được chính con dâu Sonoko đã khiến Ran xảy thai thì liền kêu cô ẩm Matan đến đó xin lỗi và chơi với bà thẩm. Khi nhìn thấy Ran tiều tụy, mắt sắc xanh xao thì Sonoko cũng rất hối hận. Cô đưa Matan cho Ran bế. Phải nói Ran chơi với đứa bé rất vui. Sonoko vào trong buồng đun cháo để Ran ở ngoài trông con trai mình. Bỗng có kẻ bịt mặt đến dùng dao đe dọa khiến Ran không thể la lên cho Sonoko biết được. Tên đó đã cướp Matan ra khỏi tay Ran. Khi nghe tiếng Ran la lên rồi ngã thì Sonoko mới chạy ra và quỳ xuống khóc khi biết mình đã mất con trai. Hắc A Cẩu sủa lên 3 tiếng rồi chạy theo nhưng chỉ mang về được cái khăn cuốn của đứa nhỏ.

    Khi ông mặt trời xuống núi, trưởng làng đã điều động các gia bọc đi theo cách chỉ đường của Hắc A Cẩu vào rừng bìa. Shinichi, Ran, Heiji, Kazuha, Sonoko cũng đi tìm. Khi không thấy dấu tích gì, Sonoko ghì chặt miếng vải vào và bật khóc, Ran chỉ biết xin lỗi. Rồi tên Heiji lại giở thói điều tra dởm:
    - Hay có thể do Ran hận Sonoko về việc xảy thai. Hoặc là Hắc A Cẩu đã lỡ ăn thịt Matan chỉ còn khăn cuốn nên Ran mới dàn dựng ra việc này.
    - Bà cố, con biết bà rất giận nhưng bà có thể trả thù con mà! Tại sao bà lại chia cắt con trai ra khỏi con - Sonoko nức nở
    - Sonoko. Bà không hề làm những chuyện như vậy. Chuyện xảy thai là tai nạn...bà không oán ai hết.
    - Này Heiji! Lần trước cậu vu oán tôi khiến tôi suýt mất mạng. Lần này cậu tính hại cả Ran sao? - Shinichi tức giận khiến Heiji im bặt. Nhưng nào ai nghĩ tới cái gia đình nhà Nakamori chính là nơi bắt Matan.

    Hôm sau, Shinichi dẫn Ran ra ngoài đồng để thư giãn đầu óc. Ran thì có vẻ đang rất giận dữ với tên Heiji đó. Cô đá vào viên đá thì vô tình bị sái cổ không thể xoay nổi. Shinichi đỡ cô dậy rồi nói
    - Hay có khi nào tên Heiji nói đúng không? Hắc A Cẩu lỡ ăn thịt Matan nên em cố gắng che giấu. Dù gì mình cũng là vợ chồng, dĩ nhiên anh sẽ đứng về phía em rồi...
    - Anh...anh - Câu nói của Shinichi thật ra chỉ là đùa nhưng lại khiến Ran vô cùng tức giận. Cô đánh rồi đá Shinichi vài cái:
    - Anh không tin em thì thôi. Em sẽ về nhà mẹ. Em không ở nhà Kudo nữa!
    - Ê nè Ran à, anh đùa mà!

    Ran tức tối bỏ về nhà mẹ ở Beika. Sau 3 ngày, Ran mới sốt ruột lên đình cổ trên núi:
    - 3 ngày rồi mà sao Shinichi vẫn chưa đến đón mình nhỉ?

    Bỗng có một tên mặc đồ đen che mặt kín mít rồi chạy tới định cướp đồ của Ran. Cô cố gắng vùng vẫy nhưng hắn có dao. Ran đành phải đưa hết đồ cho kẻ cướp.
    - Còn sợi ngọc bội kia nữa - Hắn chỉ vài sợi vòng cổ Ran đeo.
    - Không được! Đây là vòng cổ gia truyền mẹ chồng tôi tặng.

    Còn Shinichi thì sao? Cậu phải mất thời gia để tóm cổ Heiji đến xin lỗi Ran. Sau khi đến nhà Mori, nghe chị của Ran nói xong, Shinichi mới kéo Heiji lên đình để tìm. Phải nói cậu đi đến đâu cũng rất nhiều người nhìn theo bởi Shinichi một tay dắt Hắc A Cẩu tay còn lại thì cột Heiji vào.
    - Shinichi, cậu có thể bỏ tôi ra không? Mọi người nhìn xấu hổ muốn chết.
    - Không được! Chỉ vì thói phá án bậy bạ của mình mà khiến Ran giận tôi rồi bỏ về nhà mẹ.

    Khi lên đình không thấy Ran ngồi đó, Shinichi nhìn quanh không thấy cô đâu thì nghe tiếng kêu cứu.
    - Đó là giọng của Ran. - Shinichi vội tháo dây trói cho Heiji rồi thả Hắc A Cẩu ra. Cậu chạy vội đến chỗ Ran. Thấy cô đang vật lộn với tên cướp có dao. Shinichi chạy tới kéo hắn ra rồi vật lộn. Heiji nhìn thấy nhưng do sợ hãi nên vẫn không làm gì. Rồi tên cướp đâm phóc vào bụng khiến cậu ứa máu. Ran như sắp chết lặng. Shinichi bị hắn đẩy xuống vách đá. Hắc A Cẩu lao xuống vách đá đẩy đẩy nhưng Shinichi đã tắc thở. Hắc A Cẩu thoát ra khỏi thân con chó rồi đặt hồn Shinichi vào đó. Shinichi lại một lần nữa biến thành Hắc A Cẩu. Ran và Heiji khi xuống đó biết được Shinichi đã chết thì vô cùng sốc. Ran không chấp nhận được sự thật và cứ ngồi đó khóc một cách bi thương. Tự nhiên Hắc A Cẩu ( Shinichi) đến sủa và túi đầu vào chỗ Ran. Ran ôm Hắc A Cẩu và khóc nhưng Shinichi không thể nói cho cô hiểu được.
    Nhưng sự thật vẫn là sự thật. Ran và Heiji đem thân xác của Shinichi đi hỏa thiêu. Vào cái thời khắc đó, Shinichi đã mất đi có thể của mình, cậu đi tìm Hắc A Cẩu giúp cậu nhưng ông ta lại ngủ say trên bàn thờ. Hắc A Cẩu đã lập tức đưa linh hồn cậu ra khỏi thân xác con chó.
    Từ đó, Ran cũng đã phải sống dưới thân phận là góa phụ trong khi cô mới 22 tuổi.
    End chap 3


    Còn nữa....
     
  4. Hana-chan

    Hana-chan Người trước mặt là người trong tim... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    18/9/2016
    Bài viết:
    336
    Lượt thích:
    35.766
    Kinh nghiệm:
    93
    Chào cậu,
    Cái đầu tiên là tiêu đề, cậu ghi thiếu từ " lai " kìa :)
    Như chị @Song Mỹ Nhi cmt bên trên, cậu cần chú ý lỗi type, tránh viết tắt và thêm vài câu văn miêu tả nội tâm nhân vật để fic trở nên hay hơn nhé.
    Dù sao thì cái tục tôn thờ chó... nó hơi... mất hình tượng nhân vật cậu ạ :v Nhưng đây là ý kiến của riêng mình thôi nhé :v
    Tớ thấy cậu ghi từng mùa nó cứ.. làm nội dung bị loãng ấy :)
    Dù sao thì chúc cậu ngày một lên tay nghề.
    Ngày an.
    Thân,
    Hana
     
  5. Hakasha Shifa

    Hakasha Shifa Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    30/7/2017
    Bài viết:
    42
    Lượt thích:
    61
    Kinh nghiệm:
    18
    Nghề nghiệp:
    Bình luận fic dạo
    Trường:
    THCS Thịnh Liệt
    Chap 4: Người bạn cõi âm!

    Nỗi đau trồng chất nỗi đau. Vừa mất đi đứa con trong bụng rồi ngày cả chồng của cô là cả thế giới của cũng mất đi. Sau 3 ngày, lễ tang của Shinichi đã kết thúc. Nhà Suzuki, Kyogoku cũng cảm thấy xót xa phần nào cho đôi vợ chồng trẻ. Ran đã quyết định sẽ đi theo Shinichi. Cô đem đồ đến cúng rồi thắp nhan cho bia mộ của chồng rồi khóc nấc lên mà tâm sự:
    - Em vào nhà anh khi mới 8 tuổi. Chúng ta đã lớn lên, trưởng thành cùng nhau. Từ lâu, chúng ta cũng đã là vợ chồng. Anh là cả thế giới của em,...Trước khi mẹ Yukiko qua đời đã căn dặn em phải chăm sóc cho anh, khiến anh coi trọng và phải bảo vệ loài chó đã giúp gia tộc Kudo nên cơ. Em đã làm được 1 điều..đó là giúp anh tôn trọng Hắc A Cẩu. Nhưng em không thể để anh sống thật vui vẻ. Cũng chỉ tại do em giận dỗi bỏ về nhà mẹ nên...anh mới bị người ra giết chết. Em sẽ đi theo anh, rm sẽ không để anh phải cô đơn bên thế giới bên kia.

    Đáp lại Ran chỉ là hương khói của nhan trầm. Cô nhắm mắt rồi đập đầu vào bia mộ của Shinichi Kudo sau đó ngất đi, máu trên đầu cô vẫn dính trên bia mộ.
    Rồi Ran đã thấy mình là một linh hồn, trời đất thì tối mịt mù, khói trắng xóa. Cô đã nhìn thấy Shinichi đứng trước mặt mình. Nhưng khi cô lại gần thì Shinichi chỉ nói một câu rồi biến mất:
    - Em phải sống! Vì anh!

    Cô đuổi theo chồng đến tận vách đá. Rồi có một bàn tay đặt lên vai cô, cô quay lại thì ra đó là " Phách Tướng Quân ". Ông ta là người dưới âm phủ, ông làm việc là đi thu 7 phách của con người đã chết. Thật ra, ông ấy cũng chính là Kogoro Mori cha quá cố của Ran. Ông chỉ buồn bã lắc đầu và nói:
    - Con gái đáng thương của cha! Lúc trước chồng con cũng đã hứa sẽ chia bớt tuổi thọ cho con. Đây chính là lúc nó phải chết.
    - Nhưng con không cần anh ấy chia tuổi thọ cho con. Shinichi chết rồi thì con sống làm gì.

    Nói đến đây lại là một câu chuyện khác.
    ——————————————————————————3 năm trước khi đi cúng cho cha mình. Ran đã vô tình bị rắn độc cắn và chết. " Phách Tướng Quân " thương con và sợ người vợ còn sống buồn nên đã không thu phách của con gái mình. " Chiêu Hồn Quân " là bạn thân của ông làm nhiệm vụ thu hồn xuống Ủng Tử Thành của Địa ngục. " Phách Tướng Quân đã ăn trộm lệnh bài của bạn mình rồi đưa hồn con mình khỏi địa ngục và đưa lên trần gian. Shinichi đã biết chuyện nên cố giữ thân xác Ran lại, không cho bà dân làng đem thiêu. Khi linh hồn Ran đã nhập vào rồi thì đúng lúc Chiêu Hồn Tướng đã biết hết tất cả và chạy đến chỗ họ đòi dẫ linh hồn Ran đi. Shinichi đã quỳ xuống xin Chiêu Hồn Tướng hãy để cậu chia bớt tuổi thọ cho Ran. Thật không ngờ ngày đó lại tới quá sớm
    ————————————————————————
    Nghĩ tới đó thôi Ran cũng bật khóc. Rồi ông Kogoro đặt tay lên đầu con rồi rơi nước mắt nói:
    - Hãy đi đi con. Quay về với thế giới của người sống!

    Ngay tức khắc ông biến mất.
    Ran bất chợt mở mắt ra thì thấy đã ở nhà Kudo rồi. Kazuha bưng nước nóng vào thấy cô đã tỉnh dậy thì vui mừng chạy tới đặt chậu nước xuống rồi đến bên giường đỡ Ran dậy:
    - Tôi cùng chị dâu họ Sonoko tới thắp hương cho Shinichi thì thấy cô ngất xỉu nên đưa cô về đây. Sonoko về phủ còn tôi ở lại đây chăm sóc cô. Cô ngất đi cũng đã được 3 ngày rồi. Tại zalo cô lại làm như vậy?
    - Shinichi chính là mạng sống của tôi. Bây giờ...anh ấy đã chết..vậy tôi sống có khác gì đã chết. Tôi sống mà cứ bị hành hạ khi mỗi đêm tỉnh giấc không thấy chồng mình đâu. Và nhớ tới việc anh ấy cứu tôi nên mới bị cướp giết.
    - Nhưng cô phải tiếp tục sống. Mẹ cô sẽ ra sao khi biết con gái mình đã chết. Cô còn phải giữ gìn gia sản, cơ ngơi của nhà Kudo nữa chứ.

    Nghe những lời an ủi, động viên của Kazuha, Ran có thể sẽ nguôi đi phần nào. Nhưng nỗi đau mất chồng là quá lớn. Rồi đúng thời điểm đó, mẹ của Ran là bà Eri đã chuyển tới ở cùng con gái góa phụ của mình. Mỗi ngày cô đều phải vui vẻ trước mặt tất cả mọi người rồi đêm đến lại khóc lóc mà ôm bức ảnh của Shinichi. Vào một ngày khác, khi Ran đang quét sân thì tự dưng có một tên ăn mặc như người phương Tây từ trên cây tụt ngược đầu xuống khiến Ran vô cùng hoảng hốt. Khi cô hỏi, cậu ta vui vẻ tiến lại trả lời:
    - Em không nhớ anh sao? Anh chính là Hakuba Saguru. Bạn thời niên thiếu của em, khi em 5 tuổi anh đã cùng gia bình sang Mĩ. Anh đã hứa 17 năm sau sẽ quay về cưới em. Thật không ngờ em đã lấy chồng... - Hakuba tự nhiên giọng lại ỉu xìu
    - À, tôi đã nhớ ra rồi. Nhưng tại sao anh lại ở đây? - Ran thắc mắc
    - Anh là một con ma gia.

    Lời nói của Hakuba khiến Ran vô cùng nực cười, cô còn nhấn mạnh là Hakuba không thể lừa mình bởi cô cũng đã từng làm ma và tới Ủng Tử Thành. Nhưng Hakuba đã chứng minh bằng cách khiến mắt mình to ra. Tự nhiên Ran hét lên khiến cậu cũng hét theo nhưng thật ra cô hét vì vui mừng. Thấy thái độ của Ran khiến Hakuba ngạc nhiên hết nấc.
    - Nè làm gì có ai như em? Thấy ma lại vui!
    - Dĩ nhiên là vui rồi! Như vậy tôi có thể nhờ anh tới Ủng Tử Thành tìm chồng của tôi. Chồng tôi tên là Kudo Shinichi. Anh giúp tôi hỏi xem ở dưới đó có gặp vấn đề gì không, có thiếu thứ gì không, còn nữa...
    - Dừng lại! - Ran xổ ra một tràng khiến Hakuba phải chặn họng lại. Nói đi nói lại cuối cùng Hakuba cũng không thể tìm chồng giúp Ran vì cậu vừa vất vả trốn thoát khỏi chỗ đó. Ran tức giận nhưng không thể làm gì được bèn ném chổi cho con ma gia quét sân rồi bỏ vào bếp nấu ăn. Hakuba đuổi theo vào trong:
    - Con người của em đúng thật là vô lễ. Chưa nói được hết mà đã quẳng cây chổi bắt anh quét sân rồi là sao? Hả?
    - Ai kêu anh không giúp tôi tìm chồng.

    Biết tính Ran vốn thù dai nên Hakuba đã đồng ý khiến cô vô cùng mừng rỡ. Nhưng Hakuba đã ra điều kiện là phải làm vợ chồng với cậu trong vòng 10 ngày. Ran vừa nghe xong đã đạp cái muôi vào mặt cậu. Hakuba đã giải thích vợ chồng ở đây có nghĩa là khi nào cậu đói thì nấu cơm cho ăn. Đến tối thì chơi Snack và Thang vua như hồi nhỏ với cậu. Cuối cùng Ran phải đồng ý.
    Trong bữa cơm trưa đầu tiên gồm bà Eri, Ran và Hakuba nhưng mẹ không thể thấy chồng hờ của Ran được. Nhưng còn tên ma gia kia thì gắp thức ăn như người bình thường đã khiến bà Eri sợ phát khiếp mà bỏ chạy về phòng. Ran tức giận nhéo tai Hakuba:
    - Nếu anh còn hù dọa mẹ tôi nữa thì cẩn thận đó. Giờ anh đã là ma, có phải nên ăn theo kiểu của ma không?
    - À phải rồi. Xin lỗi, xin lỗi ha! - Hakuba gãi đầu gãi tai.

    Những ngày sau đó có vẻ rất bình thường, nhưng bà Eri luôn thấy Ran nói chuyện một mình nên nghĩ linh hồn Shinichi chưa tan nên đã kêu thầy về làm lễ. Khi Ran về biết chuyện Hakuba đã bị nhốt thì rất hoảng hốt, cô nhanh chóng hiểu ra tất cả. Sợ mẹ biết hết nên Ran đợi khi bà Eri đi ra ngoài mới chạy đến chỗ thầy quỳ năn nỉ thả Hakuba ra. Thầy thương tình nên thả ra và còn dặn hãy đem chôn cậu ta xuống đất thì Hakuba sẽ hồi phục. Ran làm theo, trong khi Hakuba chưa tỉnh Ran đã rơi nước mắt, cô cảm thất như mình sắp mất đi một tri kỉ. Nhưng rồi Hakuba đã khỏe lại.
    Ngày cuối cùng ở lại, Hakuba đã đưa Ran lên núi và kêu hô to tên chồng mình thì tối sẽ gặp được trong giấc mơ. Ran hét rất to rất lớn.
    Cuối cùng tối cô đã không hề mơ thấy chồng mình.
    Ngay chiều hôm sau, linh hồn Hakuba đã bước ra khỏi nhà Kudo, trước khi đi cậu quay lại nhìn Ran lần cuối với vẻ mặt buồn bã.
    - Khi anh đi, em hãy lên núi gọi tên anh thay cho Shinichi, anh sẽ nói cho em biết về chồng mình!

    Nghe đến đó thôi, tự nhiên Ran lại rơi nước mắt rồi mĩm cười nhẹ nhàng vẫy tay chào Hakuba. Cô làm theo lời cậu lên núi gọi thật to rồi quả nhiên là cô đã mơ thấy Hakuba. Hakuba đang đi qua cầu nại hà và chuẩn bị uống canh mệnh bà. Trước khi uống, cậu quay lại lẩm bẩm nói với Ran điều gì đó. Nhưng Ran nghe không rõ thì đã lập tức tỉnh giấc.
    - Rốt cuộc Hakuba muốn nói gì với mình.
    END CHAP 4
     
    Hana-chan thích điều này.
  6. Hakasha Shifa

    Hakasha Shifa Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    30/7/2017
    Bài viết:
    42
    Lượt thích:
    61
    Kinh nghiệm:
    18
    Nghề nghiệp:
    Bình luận fic dạo
    Trường:
    THCS Thịnh Liệt
    Chap 5: Linh khuyển phá kỳ án!

    Vậy còn sau lần Hắc A Cẩu đưa linh hồn Shinichi đi thì sao? Tại một ngôi làng kế bên có một tên bán thịt lợn, mọi người hay gọi hắn là Dinh thịt lợn. Tuy lòng dạ hẹp hòi, không chịu trả giá bán thịt cho người nghèo mà còn bấn thịt rất đắt nhưng những người không tiền thì cậu vẫn bán rẻ, còn rất hay giúp trẻ em nghèo. Nhưng rồi đến một ngày, Dinh thịt lợn bị trúng gió và chết tại nhà của mình. Lúc đó Hắc A Cẩu và Shinichi cũng ở bên cạnh. Khi cảm nhận được rằng lão tuệ sắp tới đưa linh hồn Dinh thịt lợn đi thì hai người đã biến đi. Vài phút sau, lão tuệ đã tới:
    - Ngươi tuy là người tốt nhưng lại sát sinh thịt của heo đem bán. Hãy theo ta - Lão tuệ nói rồi phất lên, linh hồn của Dinh thịt lợn liền đứng dậy và đi theo ông. Lúc này, Hắc A Cẩu kêu Shinichi hãy tạm thời nhập vào xác của Dinh thịt lợn để tìm ra Matan trả lại cho Sonoko. Nhưng trước khi đi, Hắc A Cẩu đã dặn dò Shinichi không được để lộ thân phận thật nếu không thì hồn phách của cậu sẽ thoát ra ngoài lập tức. Vì vậy cậu không được nói cho ai biết. Nhưng khu vừa có cơ thể mới, Shinichi lập tức chạy về nhà Kudo, thấy Ran đang quét sân, cậu ôm cô từ đằng sau khiến Ran vô cùng hoảng hốt. Dĩ nhiên là vì cô không nhận ra chồng của mình đang trú ngụ trong Dinh thịt lợn. Đúng lúc Heiji tới thì đánh cho hắn một trận, không thể nói ra điều gì nên Shinichi đã bỏ về. Cậu vừa khuất bóng, Ran liền cầm chổi lên đánh túi bụi vào Heiji, cô vừa khóc vừa nói:
    - Chỉ tại cậu nên giờ Shinichi mới chết. Nếu như ngày hôm đó cậu chịu cứu chồng tôi thì mọi chuyện đâu ra nông nỗi này. Lần trước cậu vu oan cho Shinichi khiến tôi suýt thành góa phụ, lần này vì tính hèn nhát mà tôi đã thật sự trở thành góa phụ rồi.

    Heiji cũng cam chịu, cậu quỳ xuống rưng rưng nước mắt nhớ về kỉ niệm xưa rồi để Ran đánh.

    Còn Dinh thịt lợn thì mọi người cảm thấy như hắn đã thay đổi. Bán thịt rất rộng rãi, có khi còn biếu không cho người khác. Một lần có vị khách nam đến mua thịt lợn, sau khi Shinichi bán thịt cho hắn xong thì người đó dúi vào tay cậu một tờ giấy thay vì tiền rồi bỏ đi lập tức. Tờ giấy có nội dung " Tôi hẹn cậu đúng 7 giờ tối nay tại nhà Nakamori ". Dinh thịt lợn tức Shinichi không hiểu gì liền chạy đuổi theo. Cậu đến trước nhà Nakamori, phải nói là vừa to vừa đẹp. Nhưng người đàn ông kia đã bước vào trong. Bỗng cậu nghe thấy tiếng từ trong nhà rất giống với tiếng của Aoko Nakamori thì liền trèo lên bờ tường nhìn trộm. Cô ta đang ra lệnh cho người hầu cánh một kẻ trộm và đó không ai khác chính là Heiji. Sau việc bị ông trưởng làng chỉ trích về công ăn việc làm vì thích cháu gái ông là Kazuha, còn cả việc Shinichi qua đời với lời mắng nhiếc của Ran. Từ đó cậu đã trở thành con sâu rượu, lúc nào cũng chỉ biết uống rượu. Rồi đi ăn trộm lấy tiền mua rượu. Tự dưng có một bà dú nuôi bồng một đứa bé trai đang khóc ra cho Aoko, Shinichi có thể nhận ra đó là Matan, con của Sonoko. Thì ra khi không được sự đồng ý mang đứa bé đi thì cô ta và em trai đã bắt cóc nó. Người đàn ông lúc nãy không ai khác chính là Akai Shuichi Nakamori. Ngay sau khi Heiji bước ra ngoài. Shinichi lôi cậu ra một góc, Heiji cũng có thể nhận ra đó là tên Dinh thịt lợn đã xàm cỡ Ran hôm nọ. Nhưng khi nghe đến việc Matan bị bắt ở đây thì Heiji lại rất muốn cứu đứa bé ra. Hai người hợp tác với nhau rồi đêm đến họ lẻn vào nhà. Họ rình rập đánh những kẻ trông cửa, Heiji quen ông quản gia nên khi bị phát hiện thì cậu đã đánh lạc hướng giúp Dinh thịt lợn ( Shinichi ) trốn. Nhưng không may bị Akai bắt gặp. Quản gia cũng phát hiện ra nên bắt giữ hai người. Akai đến tự dưng sờ vào mông Dinh thịt lợn khiến cậu giật mình bắn thót tim. Akai ra lệnh đưa Heiji đi còn mình sẽ giải quyết Dinh thịt lợn. Akai đưa vào phòng nhưng vẫn không cởi trói mà lại đòi hôn Dinh thịt lợn. Trong lúc mơ màng, Shinichi trong thân xác Dinh thịt lợn đã gọi tên Ran. Akai tự dưng tức giận đánh cậu:
    - Đang ở cạnh ta mà dám gọi tên người khác!

    Lúc này, Hắc A Cẩu mới xuất hiện và nói:
    - Ta quên không nói với ngươi. Dinh thịt lợn chính là người tình của Akai. Ngươi trông họ cứng nhắc vậy nhưng lại là dân đồng bóng đấy.

    Sau đó, Hắc A Cẩu biến mất. Shinichi đang thầm chửi rủa Hắc A Cẩu thì đã nghĩ ra một cách. Cậu giả vờ khóc lóc khiến Akai ngủi lòng cởi trói. Khi nghe Shinichi bảo nhắm mắt lại thì Akai vui vẻ làm theo. Shinichi đã đánh ngất hắn rồi bỏ chạy ra ngoài. Nghe thấy tiếng khóc mới biết Matan đang ở phòng bên. Shinichi thấy không có ai nên đã vào bồng nó lên rồi đi cứu Heiji. Thấy trong phòng có ít nhân nên cậu cầm thả vào trong phòng mà Heiji bị đám người hầu canh. Chả mấy chốc khi ngửi thấy mùi nhan tất cả người đã ngất xỉu. Shinichi lẻn vào lấy nước hắt lên mặt Heiji. Heiji cùng Shinichi chạy tới bờ tường để leo ra, Shinichi ra trước nên đưa đứa bé cho cậu da ngăm bồng. Nhưng khi Shinichi kêu đưa đứa nhỏ cho cậu bế ra thì Heiji lưỡng lự.
    - Tôi và cậu không quen biết. Sao cậu có thể cứu Matan. Lần trước thì xàm xỡ Ran. Chắc chắn là người xấu, tôi không thể đưa cho cậu được.

    Trong tình thế cấp bách đó. Shinichi đã thú thực thân phận thật của mình. Cậu đã kể hết ra. Mặc dù không tin nhưng khi nghe đến kỉ niệm giữa Shinichi, Heiji và Makoto thì Heiji đã tin. Khi đang định đưa Matan ra ngoài thì Akai đã tỉnh lại đưa các gia nhân ra bắt lại. Akai chỉ định ném cây gậy vào trong để Dinh thịt lợn ngã xuống ai dè ném trúng vào đầu và Dinh thịt lợn ngã xuống đất chết. Nhưng thật ra là do cậu đã nói ra cho Heiji biết sự thật nên mới bị thoát ra ngoài.
    Akai nghĩ chính mình đã giết chết người tình nên rất buồn khổ làm đám ma. Heiji thì bị đuổi ra ngoài nhà Nakamori. Cậu nhanh chóng quay về nhà Kyogoku để thông báo. Nghe xong trưởng làng đứng bật dậy khỏi ghết:
    - Con nói gì, Matan đang ở nhà Nakamori.
    - Dạ đúng. Con đã từng bồng và định đưa Matan ra ngoài nhưng bị bắt lại và bị đuổi ra khỏi nhà họ. Con còn gặp Shinichi. Cậu ấy đã nhập vào người của Dinh thịt lợn.

    Chưa nói xong, ông Kyogoku đã hắt nước vào mặt cậu. Kazuha tiến lại gần bác mình:
    - Nhưng có thể là thật mà bác.
    - Kazuha à, con đừng nên tin vào lời của tên Heiji này. Lúc trước chỉ vì cái thói nói không biết nghĩ nên mới suýt hại chết ông cậu Shinichi.
    - Vậy nếu con đưa được Matan về thì bác sẽ gả Kazuha cho con chứ!
    - Được! - Ông Kyogoku

    Nhưng Ran thì luôn cảm nhận được Heiji nói đúng, Shinichi vẫn còn ở đây. Bây giờ cô mới nghĩ lại thì thấy khi mình mơ về Hakuba, cậu ấy đã nói gì đó. Thật ra câu nói đó chính là " linh hồn chồng em chưa xuống âm phủ". Và còn nữa, khi cô lên núi gọi to tên Shinichi nhưng lại không thể mơ thấy cậu. Lần trước tên Dinh thịt lợn đến ôm cô chắc chắn là Shinichi.
    Cô bí mật đến gặp Heiji, khi biết Ran tin mình thì cậu đã rất vui, cậu muốn chuộc lại lỗi lầm của mình. Họ lên kế hoạch để trà trộn vào nhà Nakamori bắt đứa bé ra.

    Còn Shinichi, sau khi thoát ra người của Dinh thịt lợn, cậu đến tìm Hắc A Cẩu và được ông ấy dẫn đến tìm một vị đào sĩ. Thật ra đó chỉ là tên đạo sĩ giả lừa tiền dân nhưng không làm hại ai nên hay bị gọi là Ngô Bách. Một lần Ngô Bách đang trong nhà thì những người bị hắn lừa kéo đến đánh đến nỗi mất mạng. Cũng như lần trước, lão tuệ tới dẫn linh hồn Ngô Bách đi. Hắc A Cẩu kêu Shinichi hãy nhập vào tên đạo sĩ này. Shinichi đi tới mộ của Dinh thịt lợn thì thấy Akai cũng đang ở đó. Hắn khóc lóc rất thảm thiết rồi còn định tự sát. Cũng may Sôn chị của Akai xuất hiện rồi tát cậu ta một phát.
    - Từ khi ba mẹ mất, chị cố gắng nuôi nấng em. Bây giờ em định trả ơn cho chị bằng cách này sao. Chỉ vòg một tên bán thịt lợn mà em định tự sát.

    Rồi bỗng Shinichi trong bộ dạng đạo sĩ Ngô Bách xuất hiện. Giả vờ kể ra việc không phải Akai giết Dinh thịt lợn mà chỉ do bệnh tình của cậu ta. Nói thật thì lúc đầu Akai vẫn rất đau lòng nhưng tên đạo sĩ này không thể nào biết sự việc đêm hôm đó được nên vẫn phải tin. Akai quỳ xuống mỉm cười với bia mộ của Dinh thịt lợn rồi chạy về nhà. Aoko tiến lại đưa cho đạo sĩ ( Shinichi) ít tiền rồi còn nhờ về xem một việc. Cô rất thắc mắc không biết Matan có thật là con của Kaito chồng cô không nên muốn kiểm chứng. Trong lúc đấy, tại nhà Nakamori, Ran giả vờ vấp té trước mặt quản gia. Khi nghe nói đến việc cần tìm người chăm sóc Matan thì Ran vui vẻ giới thiệu một người là chị cô. Ran gọi ra, đó là Heiji giả gái cải trang. Cái ông già háo sắc nhìn thấy Heiji thì chết mệt luôn, ông nhanh chóng nhận Heiji vào làm dú nuôi. Ông kêu hái người vào trong xem mặt đứa bé.
    Trong đó thì Shinichi giả vờ làm lễ gọi hồn, Ran, Heiji bước vào xem thì thấy Aoko đang bồng một đứa bé. Bỗng tên đạo sĩ cởi mũ và áo khoác đạo sĩ ra và nghiêm mặt bước đến trước mặt Aoko:
    - Aoko.
    - Kaito, Kaito, là anh thật sao? - Aoko rưng rưng nước mắt. Heiji tiến đến ôm đứa nhỏ, Ran coi mặt thì đúng là Matan.
    - Trước khi chết, anh đã dặn em thế nào hả? Bây giờ em lại ăn cắp đứa con của người khác. Đứa nhỏ đó không có quan hệ gì với anh hết. Anh đưa tiền vàng cho Sonoko là vì muốn xin lỗi việc đã từ hôm bởi cô ấy.

    Aoko khóc nấc ôm chồng mình. Rồi Kaito đã nói kiếp sau không thể làm vợ chồng với cô nữa rồi nhanh chóng thoát ra. Vị đạo sĩ ngất đi. Bỗng Aoko trở nên điên loạn:
    - Em biết rồi. Anh chết sớm là vị chán ghét em chứ gì?

    Vị đạo sĩ tỉnh dậy không hiểu chuyện gì. Aoko bỏ chạy về phòng và miệng luôn hét mình phải trang điểm cho thật đẹp. Akai đuổi theo cho mình còn quản gia thì đi mời bác sĩ. Khi không còn ai, Ran mới lưỡng lự bước tới chạm vào vai người đàn ông trước mặt. Khi quay sang, Ran nhàng hỏi:
    - Anh...là Kudo Shinichi!
    - Ran..anh - Shinichi định gọi tên nhận cô thì nhớ đến việc không thể nhận cô. Shinichi ngước đầu và kêu cô hãy cắn thật mạnh vào tay mình, Ran rất ngạc nhiên nhưng cô nghe lời Shinichi rồi cắn thật mạnh, khuôn mặt cậu tỏ rõ vẻ đau đớn nhưng vẫn kìm lại. Ran bỏ ra.
    Ran bắt đầu rơi nước mắt.
    - Rõ ràng anh chính là Shinichi, chồng của em mà. Tại sao anh không chịu nhận em.

    Shinichi cũng bắt đầu khóc rồi ôm lấy vợ mình.
    - Anh không thể làm được. Nếu anh nói ra mình là Shinichi thì sẽ rời khỏi cơ thể này lập tức. Anh chính là Shinichi chính là chồng em. Chúng ra hẹn ước, bất cứ sau này khi em gặp ai có vết răng này thì đó là anh.

    Khi Shinichi chuẩn bị hôn cô thì cậu đã thoát ra khỏi người này và bắt đầu siêu thoát sang có thể khác nhưng sẽ bị mất hết trí nhớ. Ran khóc to hơn, nước mắt đua nhau tới nhiều hơn
    - Anh nhất định phải đến tìm em thật sớm. Nếu không em sẽ không chờ đâu.

    Heiji cũng phải thấy buồn cho một mối tình này.
    2 năm sau
    Heiji đã đưa con về cho Sonoko. Cậu cũng thuận lợi cưới Kazuha và cô cũng màng bầu ngày một to. Ran thì hay tới nhà Kyogoku chăm sóc cho Kazuha. Bất kể ra sao cô vẫn luôn nhớ lời hẹn với Shinichi. Qua 2 năm thì cô vẫn chờ đợi cậu.
    Một ngày khi đang dắt Hắc A Caaru đi dạo bên đồng thì bỗng Hắc A Cẩu sủa lên 3 tiếng rồi kéo Ran đi một cách mất đà. Không may đụng rơi cái giỏ lưới của một người nông dân trẻ. Khi nhặt đưa cho anh ta thì Ran đã nhìn thấy vết răng của mình trên tay anh ta. Người nông dân ngẩng mặt lên, khuôn mặt giống Shinichi như đúng, anh nhìn cô rồi mỉm cười. Ran cũng cười theo để lại ngọn gió.
    END

    Hoàn thành xong rồi.
     
Đang tải...
Chủ đề liên quan - Shortfic Phép thuật Diễn đàn Date
[Shortfic] Rơi Đang viết / đang dịch 8/1/2019
[Shortfic] Từ bỏ ... liệu có phải dễ dàng? Đang viết / đang dịch 15/12/2018
[Shortfic] Mitsuketa Đang viết / đang dịch 29/8/2018
[Shortfic] Phép thuật tương lai ( mùa 3 ) Đã hoàn thành 3/1/2018
[Shortfic] Phép thuật tương lai ( mùa 2 ) Đang viết / đang dịch 30/11/2017
[ Shortfic ] Phép thuật tương lai ( mùa I ) Detective Conan 25/10/2017

Chia sẻ cùng bạn bè


Đang tải...
TOP