Tự Viết [Shortfic] Our love song

Thảo luận trong 'Conan Fan Fiction' bắt đầu bởi BlueSky256, 19/3/2017. — 6.955 Lượt xem

  1. BlueSky256

    BlueSky256 Thành viên năng động

    Gia nhập:
    10/7/2016
    Bài viết:
    17
    Lượt thích:
    158
    Kinh nghiệm:
    28

    [Shortfic] Our love song

    Tiltle: OUR LOVE SONG
    (Tình ca của chúng ta)
    Author: BlueSky256
    Pairing: Kudo Shinichi_Ran Mori
    Raiting: 18+
    Genre: Romantic
    Disclaimer: Trong fic này, số phận và tính cách của họ là do mình. Trong fic này nhân vật có thể sẽ bị OOC để phù hợp với hoàn cảnh.
    Status: Finish. Khoảng 2-3 chap/tuần
    Note: Đây là fic đầu tay mà mình viết cho cặp đôi mà mình vô cùng yêu quý, nhẹ nhàng, không có quá nhiều tình tiết gây cấn. Vì mình chỉ muốn một tình yêu nhẹ nhàng như thế, bình thường như thế, yêu nhau, rồi xa nhau, rồi thời gian đủ để người ta hiểu không thể thiếu nhau.

    Mong mọi người ủng hộ và góp ý cho mình để hoàn thiện fic. Và dù fic không hay nhưng mong mọi người thông qua ý tác giả trước khi re-port nơi khác nhé.
    Chúc mọi người một ngày vui vẻ!
     

    Thục Trinh Mika, trangp036, Lisel9 bạn khác thích điều này.

  2. BlueSky256

    BlueSky256 Thành viên năng động

    Tham gia:
    10/7/2016
    Bài viết:
    17
    Lượt thích:
    158
    Kinh nghiệm:
    28
    Chap 1

    Part 1.

    Ran cắn bút, như muốn nhai nát từng dòng chữ trong cuốn sách pháp luật dân sự dày cộp. Biết làm sao được, sinh viên năm cuối của Học viện cảnh sát nhân dân, áp lực không phải là nhỏ nhất là trước những môn thi khô khan, nặng nề như vậy.

    Ran vừa đọc vừa cau mày, hình như mấy ngày rồi không được nghỉ ngơi thỏa đáng…

    -Ran à, cậu còn tâm trí đọc những thứ này thật là bái phục mà…
    Một cô gái trẻ với đôi mắt đen lay láy nhìn Ran kèm theo một cái lắc đầu đầy ngao ngán, cô gái có ngoại hình không quá xuất sắc nhưng lại khiến người khác ấn tượng khi nhìn. Một thân hình mảnh mai và một gương mặt nét đẹp cá tính thoáng chút ương ngạnh đầy vẻ cao ngạo nhưng lại tinh nghịch thuần khiết, đôi mắt sắc bén và đầy ý cười khiến người ta muốn chinh phục, cô gái ấy tựa vào bàn Ran và khoanh tay trước ngực đầy vẻ bất mãn.

    -Cuối tuần này cậu không cần làm kiểm tra Pháp luật hình sự sao? – Ran trả lời mà không rời tầm mắt khỏi cuốn sách.

    Cô gái trẻ giật cuốn sách khỏi tay Ran, xếp lại và quăng bừa lên bàn.

    -Pháp luật ăn mất não của cậu rồi sao? Bây giờ là tình hình gì mà cậu có thể thản nhiên học bài vậy? Hay cậu tu luyện được não sắt thép rồi?

    -Là động đất, núi lửa hay sóng thần ập tới vậy Kimito? – Ran trêu chọc.
    Cô gái tên Kimito quay người lại trừng mắt nhìn Ran.

    -Thầy Satoshi dạy môn Tâm lý học tội phạm cao cấp không còn dạy lớp chúng ta nữa, hôm nay sẽ có giáo viên dạy thay.

    Ran ngạc nhiên, đứng phắt dậy:

    -Ôi thật sao? Sao tớ không biết?

    Kimito mỉm cười đắc chí với sự ngạc nhiên của Ran:

    -Nghe bảo là thầy mới trẻ lắm, thường xuyên hỗ trợ cảnh sát phá án, bây giờ lại được nhà trường đồng ý cho ở trường thực hiện các đề án nghiên cứu gì đó, nghe đâu rất đẹp trai, là niềm mơ ước của nhiều cô gái…

    .

    .




    Part 2

    Anh chỉnh lại caravat, nhìn lại mình trong gương anh không khỏi cảm thán, hơn 2 năm trôi qua cuộc sống nhiều biến động tưởng như một giấc mơ dài không hồi kết rồi đột nhiên chấm dứt đến gãy gọn để lại anh giữa đống bộn bề hỗn loạn, khiến anh chật vật, mơ hồ, cố nắm bắt thứ quan trọng nhất của đời mình để rồi vụt mất trong nuối tiếc. Từng ngày vụt trôi qua, kéo tuột anh đi khi mà anh vẫn chưa kịp suy nghĩ rõ ràng, sống một cuộc sống tưởng như bình thường như anh từng mơ ước nhưng lại thiếu mất thứ quan trọng nhất trong đời khiến anh ngột ngạt trong cuộc sống của chính mình…

    Anh uống nốt ly café đen sánh đặc đã nguội mất, bỏ vào bồn rửa rồi với tay lấy một số giáo án đã kì công soạn tối qua, xếp vào cặp xách rồi chậm rãi lái xe đến Học viện cảnh sát nhân dân.

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    -Chào các bạn, tôi là Shinichi Kudo. Từ hôm nay tôi sẽ phụ trách môn Tâm lý học tội phạm cao cấp thay cho thầy Satoshi. Gia đình thầy có việc chắc các bạn cũng đã biết.

    Cả lớp bỗng ngẩn ngơ nhìn người thầy giáo mới, tất cả những gì có thể nói là quá sức tưởng tượng. Người đang đứng trước mặt bọn họ không quá 25 tuổi, những đường nét tạo nên khuôn mặt ngạo nghễ, trẻ con nhưng trong đôi mắt ấy vừa lộ vẻ sắc bén vừa mang chút nét cười nhàn nhạt, cả cơ thể cao ráo cân đối. Anh mặc quần tây và một chiếc áo sơ mi đơn giản nhưng cuốn hút kì lạ. Anh không chút bối rối trước những cái nhìn chòng chọc của cả lớp mang những cảm xúc khác nhau, dường như đã sớm lường trước được điều này. Một số tỏ ra không tin tưởng vào cái người quá trẻ trước mắt là giáo viên sắp tới của mình, một số dường như sắp ngất đi trước vẻ ngoài của anh, một số đang thầm ước lượng anh,… Anh khẽ đảo mắt qua một vòng lớp, anh nhanh chóng nhận ra cô gái ấy, anh thầm ước lượng, cô gầy hơn xưa, tóc ngắn hơn và vẫn xõa ngang vai, đôi mắt trong tím mở to nhìn chăm chú anh không thể hiện cảm xúc gì rõ ràng, nhưng, trong đôi mắt ấy lại không có ý cười. Anh thoáng thất thần. Anh thấy máu trong người như ngừng chảy, như thời gian và không gian không hề tồn tại, trong một thoáng anh thấy tim mình như ngừng đập, đầu óc trống rỗng, anh đang làm gì ở đây, để rồi gặp lại cô trong một tình yêu âm ỉ bị thời gian bào mòn. Anh khẽ chớp mắt, lướt qua cả lớp rồi nở một nụ cười, dù thời gian đã làm anh thôi kiêu ngạo nhưng cũng không che đậy được sự thu hút trong nụ cười đó khiến các nữ sinh trong lớp thầm gào thét trong lòng. Anh kín đáo thở dài, có gì đó rất quen thuộc… mà lại không thể nào được như xưa…

    -Chúng ta bắt đầu thôi.



    Ran thở dài, mặt trời đã khuất từ lâu, cô từ câu lạc bộ Karatedo ra về, hôm nay tâm trạng cô rất tệ, nên luyện tập cũng không được tốt, do không chú ý mà bị bạn cùng tập đá trúng 2 đòn, cả người mỏi nhừ. Hơn ai hết cô biết rõ lý do mà tâm tình biến động đến vậy, Shinichi lại xuất hiện trong đời cô, có trốn tránh mãi cũng không được, anh vẫn vậy, cả người vẫn tỏa ra khí chất bức người như vậy, vẫn phong độ vẫn mỉm cười, chỉ là đôi mắt không còn kiêu nhạo như xưa, dáng người cũng gầy hơn trước, đôi mắt dù cố che giấu vẫn đầy vẻ mệt mỏi…

    Ran vừa bước ra đến cổng trường thì thấy một chiếc Lambogini như đã ở đó từ rất lâu và một bóng người quen thuộc, thoáng chút bất ngờ, cả người cô đông cứng lại, Ran cắn môi bước nhanh qua, nhưng phản ứng của cô, hình như đều nằm trong sự dự đoán của anh.

    Anh nắm lấy tay cô, kéo Ran quay lại. 2 năm rồi mới được nhìn rõ cô đến như vậy, ánh mắt anh xao động, lớp mặt nạ bình tĩnh suốt thời gian qua suýt không kiềm lại được, rơi xuống trước mặt cô.

    -Thầy Kudo, thầy nên để em về. – Ran bình tĩnh cất giọng.

    Shinichi đông cứng người, sự tổn thương hiện rõ trong đôi mắt, gần 2 năm không gặp để rồi gặp lại nhau trong một mối quan hệ xa cách, cô đã không còn gọi anh là “Shinichi” như trước kia, giọng anh trầm hẳn:

    -Anh muốn nói chuyện với em một lát.

    Ran lạnh nhạt rút tay khỏi tay anh:

    -Tôi không có gì để nói với thầy. Xin đừng làm phiền tôi nữa.

    Ran quay lưng bước đi, hoặc là quá chán ghét nhìn thấy anh, hoặc là sợ nhìn thấy phản ứng của anh, hoặc cô không dám thừa nhận với chính mình, trái tim cô đang run bần bật trong lòng ngực.

    Anh thì thầm:

    -Chuyện 2 năm trước chỉ là hiểu lầm. Anh chỉ muốn bảo vệ em. Anh thật sự xin lỗi.

    Ran không trả lời, mà cũng không thể trả lời, 2 năm qua cô chỉ biết trốn tránh, sự xuất hiện của anh bây giờ cũng chỉ làm Ran thêm trốn tránh.
     
    Phuonganhluna, Lisel, Physiology15 bạn khác thích điều này.
  3. Thục Trinh Mika

    Thục Trinh Mika ❀ Nụ cười của cậu là hạnh phúc của tớ S~~~ ❀ Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/12/2016
    Bài viết:
    320
    Lượt thích:
    23.455
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    ♥Purofesshonaru tantei Mika ღ
    Trường:
    ♥Detective training school No. 1 in the world - KUDO ღ
    Fic của bạn rất hay nhưng lại mắc lỗi lặp từ .

    Bạn có thể thay từ Ran bằng cô, nếu 1 số chỗ gọi Kimito là cô thì mới nên gọi tên. Ngoài ra không có lỗi type và lời văn cũng mượt nữa. Mình thấy rating 18+ nhưng vẫn đọc không biết sau này có cảnh gì quá trớn không nhỉ? Dù sao cũng chờ chap mới nhé!
    Mika
     
    BlueSky256 thích điều này.
  4. sunchumiu

    sunchumiu The Day We When Away

    Tham gia:
    26/12/2016
    Bài viết:
    9
    Lượt thích:
    14
    Kinh nghiệm:
    3
    :KSV@03:Fic của cậu hay quá . Ratting 18+ cũng đáng mong chờ vì ít người viết thể loại này về ShinRan . Lót dép hóng chap mới của cậu :KSV@03:
     
    BlueSky256 thích điều này.
  5. Shiro Shinigami 4002

    Shiro Shinigami 4002 Chấp tử tay cùng tử giai lão ♥ Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2016
    Bài viết:
    227
    Lượt thích:
    3.751
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Ăn xin
    Trường:
    Dành cho hủ + bách !
    Fic rất hay, nhìn thấy raiting 18+ lại còn về shinran mk đã hóng rồi,thực sự mk rất thích thú khi đọc fic này, lỗi type ko có, lời văn mượt, ý tưởng hay. Nhưng cho mk hỏi đây là longfic oneshot hay shortfic zậy ?
     
    BlueSky256 thích điều này.
  6. Hanako Yuki

    Hanako Yuki Thành viên có tiếng

    Tham gia:
    8/3/2017
    Bài viết:
    27
    Lượt thích:
    288
    Kinh nghiệm:
    48
    hay quá bạn ơi, mà chuyện 2 năm trước là...?

    @BlueSky256
    Tiêu đề: [Oneshot/Shortfic/Longfic/Series] Tên fic

    Ví dụ: [Oneshot] Chờ một ngày nắng; [Shortfic] Biển và mặt trời…

    +Oneshot: Fic chỉ gồm 1 chương duy nhất.

    +Shortfic: Fic dài dưới 10 chương.

    +Longfic: Fic dài trên 10 chương.


    Vậy cần thêm cái này bạn nhé :)
     
    BlueSky256 thích điều này.
  7. Tuongvi1999

    Tuongvi1999 Giá như chưa từng quen Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    2/1/2017
    Bài viết:
    94
    Lượt thích:
    5.214
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Hs
    Chào bạn, fic bạn viết hay. Mình rất thích Shinran nên chắc chắn sẽ ủng hộ fic của bạn. Mình cũng tò mò chuyện 2 năm trước xảy ra giữa Shinran nhà ta. Cuối cùng mình hóng chap mới từ bạn, hi vọng ở chap sau sẽ có lời giải đáp.
    Thân hạnh
    Spynee
     
    Hanako Yuki thích điều này.
  8. BlueSky256

    BlueSky256 Thành viên năng động

    Tham gia:
    10/7/2016
    Bài viết:
    17
    Lượt thích:
    158
    Kinh nghiệm:
    28
    @Thục Trinh Mika Cảm ơn bạn đã góp ý cho mình nha... mình sẽ chú ý ở những chap sau nhé. :KSV@03:
    Còn về raiting 18+ thì ở những chap sau cơ, ko biết mình để vậy có lừa tình quá không. :KSV@05:

    @Shiro Shinigami 4002 chắc tầm 10 chap nha bạn... cảm ơn bạn đã ủng hộ. :KSV@03:

    @Hanako Yuki Mình sẽ bật mí ở những chap sau nha.. Cảm ơn bạn đã ủng hộ. :KSV@03:
     
    ran cute 1504, Hanako YukiTuongvi1999 thích điều này.
  9. BlueSky256

    BlueSky256 Thành viên năng động

    Tham gia:
    10/7/2016
    Bài viết:
    17
    Lượt thích:
    158
    Kinh nghiệm:
    28
    Chap 2 nha mọi người. Iu cả nhà... <3









    Chap 2

    2 năm trước

    Giống như 1 cơn lốc xoáy vừa lướt quá, cuốn sạch tất cả mọi thứ, dường như sau một đêm thế giới nhỏ bé của cô bỗng chốc thay đổi khiến Ran chếnh choáng khó mà chấp nhận được. Conan về Mĩ sau một cuộc điện thoại không hề báo trước từ mẹ cậu nhóc. Cả bác tiến sĩ, anh Subaru và Ai cũng đi ra nước ngoài, nghe nói bác tiến sĩ đang làm một công trình lớn với tiến sĩ Mỹ nào đó.

    Trong vài ngày ngắn ngủi, trước khi cô chuẩn bị bất cứ điều gì, mọi người xung quanh cô dần rời xa cô theo một cách nào đó, và - mọi mối liên hệ về Shinichi cũng bỗng chốc biến mất.

    Nhưng Ran không để cho mình rơi một giọt nước mắt nào… Cô biết mọi người vẫn đang sống rất tốt.

    .

    .

    .

    Ran khe khẽ hát một điệu nhạc buồn, hôm nay tâm tình cô không được tốt, có lẽ sự cô đơn đang gặm nhấm lấy Ran dù Ran cố đánh lừa bản thân mình n lần. Ran không hề quen một chút nào với sự trống trải đến như vậy, đôi khi mắt Ran cay xè nhưng cô cố không chớp, như một hạt cát làm cô nhói lòng, cứ tích tụ trong tim, nặng nề. Những cảm xúc không tên cứ cuốn xoáy lấy cô, dù có tạo cho mình một ngày bận rộn nhưng tâm trí Ran vẫn không sao thấy yên bình, cô thấy cô đơn trong chính căn nhà của mình khi thiếu một cậu bé mà thân thiết ngay từ lần đầu gặp mặt, trên bàn ăn thiếu một bộ bát đũa, thiếu đi giọng nói lanh lảnh, thiếu cả hình dáng và tiếng bước chân mỗi ngày và mỗi khi cô bước vào căn nhà Shinichi bám đầy bụi Ran đều cảm thấy nhớ anh đau đáu, lo lắng cho một người không biết đang làm gì thật sự rất bất lực, nhớ mong một người không biết đang ở đâu thật sự rất vô vọng, chờ đợi một người không biết đến khi nào thật sự rất đau khổ.

    Có khi không dằn lòng được cô muốn gọi cho Shinichi, nhưng phải nghĩ 100 lần cô mới có thể gọi 1 lần, và trong những giây ngắn ngủi cũng là những lời an ủi ngắn ngủi, và hình như nó khiến cô phát điên hơn bao giờ hết chứ không sao xoa dịu được khoảng trống trong lòng.

    Ran thở dài, so nhẹ lại đôi vai, trời đã chuyển về chiều, Ran định qua nhà Shinichi tìm lại vài thứ, không biết có phải lần dọn dẹp trước đã để quên ở đây không, và cô còn 1 bữa tối cần phải chuẩn bị ở nhà… Ran thở dài, bận rộn để quên đi và bận rộn cũng là tự hành hạ mình…

    Bước qua cảnh cổng cao, từ trong nhà có tiếng động khiến Ran giật nảy mình, có thể là ai chứ, anh Subaru về sao? Hay Shinichi đã về… umh.. hoặc là tên trộm xui xẻo nào đó chăng?

    Ran bước thật khẽ vào nhà Shinichi, nếu tiếng động trong nhà là anh Subaru mà hành động lỗ mãn thì cũng thật mất mặt, còn nếu là tên trộm nào đó thì lại khác và nếu là Shinichi thì… Ran khẽ nhắm mắt lại, cố gắng bình tâm lại, ngăn trái tim đang run rẩy trong lòng ngực, ngăn trái tim ngừng hy vọng rồi lại thất vọng, dù đã không biết bao nhiêu lần như vậy.

    Phòng khách trống trải

    Từ thư phòng?.... Không có ai

    Nhà bếp?.... không phải

    Phòng tắm…. cũng không có

    Phòng Shinichi?

    .

    .

    .

    .

    .

    -Cảm ơn anh nhiều lắm Kudo.

    Giọng một cô gái trẻ trong trẻo vang lên khiến Ran chết đứng. Cô gái đó là ai? Và Shinichi? Shinichi đã về sao? Từ phía ngoài, Ran nhìn qua khe cửa, bóng người cao thẳng tắp, anh bỏ tay vào túi quần và quay lưng về phía cô. Mắt Ran nhòa lệ mà cô không hề ý thức, nỗi nhớ mong làm cô như người đang chới với gặp được một chỗ bám víu, khiến mọi cảm xúc như vỡ òa, va đập vào nhau, người con trai ấy cô đã bao lâu không được nhìn thấy?

    Anh quay về, không một câu thông báo, cũng không tìm cô, cũng không phải vì vụ án, mà đang ở cạnh một cô gái khác. Cô gái ấy có vẻ là người lai với mái tóc hung bóng bẩy uốn lượn xõa dài trên lưng đầy quyến rũ và chỉ mặc mỗi một chiếc áo sơ mi rộng, có lẽ là của Shinichi, trên người chi chit những vết thương được băng bó đơn giản, có lẽ ko nghiêm trọng và một vết thương sâu trên vai, nhìn vào vết đỏ sau lớp băng bó và lớp vải sơ mi mỏng, Ran đoán vậy. Trên khuôn mặt vẫn có những nét của người châu Á, sự kết hợp này như là một điểm nhấn độc đáo trên khuôn mặt cô gái trẻ khiến người khác thấy choáng ngợp. Cô gái trẻ nhân lúc Shinichi không để ý bước đến ôm anh từ phía sau, dụi mặt vào lưng anh một cách tình cảm.

    Bức tranh đó đối với Ran mà nói là giọt nước cuối cùng cho tất cả. Shinichi quay lưng về phía cô, ánh mắt nhìn xa xăm ngoài cửa sổ, cô gái nhỏ nhắn đầy gợi cảm ôm lấy anh, ánh nắng ráng chiều như bao phủ lấy họ, rực rỡ.

    Ran trượt dài xuống nền nhà, gục đầu vào đôi bàn tay, chưa bao giờ Ran cảm thấy bản thân mình ngu ngốc như vậy, giống như tất cả những tháng ngày qua cũng chỉ là ảo mộng của riêng mình, là tự cô si tình, tự nguyện chờ đợi, rồi tự rơi nước mắt… Cô tự hỏi những cảm xúc lạc lõng ngày qua có là gì trong lòng người khác, có chăng là do cô tự mình đa tình, tự mình ngốc nghếch… Có lẽ đối với Shnichi, cô giống như một người đứng bên cạnh cuộc sống của anh, nhìn theo anh, ủng hộ anh, chứ không phải trong cuộc sống của anh, cùng anh sánh bước đi khi mà anh sẵn sàng bỏ lại cô ở phía sau. Niềm vui chưa trọn thì lại thất vọng đến tuyệt vọng khiến Ran như người bị chết đuối được bám víu rồi lại lạnh lùng đẩy cô, để mặc cô bị dòng nước cuốn xoáy đến không biết đường thoát.

    Shinichi quay phắt lại, cái ôm của Elise khiến anh khó chịu, đôi chân mày nhíu chặt, nhưng trước khi anh kịp nói gì, một cảm giác đau nhói trong tim, anh có cảm giác về Ran…

    Shinichi bước vội khỏi phòng, cảnh tượng trước mắt làm anh ngưng thở. Ran ngồi bệt xuống sàn nhà, 2 tay ôm lấy mặt, nước mắt không ngừng tuôn ra từ kẽ tay, nhưng tuyệt nhiên không phát ra một tiếng nức nở.

    Anh ngồi xuống, ôm lấy cả thân hình của cô vào lòng. Anh siết lấy tấm lưng run rẩy của cô thì thầm:

    -Tớ đây. Đừng khóc. Bình tĩnh đi ngốc.


    Ran bật khóc, cái ôm của Shinichi có bao nhiêu dịu dàng và đau khổ bất lực cô cũng không sao cảm nhận được. Mùi hương của Shinichi, hơi ấm của anh, giọng nói của anh, vòng tay của anh như một liều thuốc độc, khiến Ran mê đắm đến không thoát ra được. Ran thiếp đi trong vòng tay anh, không hề biết gì hay anh đã nói gì…

    .

    .

    .

    Đến khi Ran tỉnh dậy, trời đã tối. Ngoài cửa sổ những vì sao đang lấp lánh, Ran thấy cả người như không còn sức sống, có nhiều chuyện khó mà có thể chấp nhận được ngay. Shinichi thông minh như vậy, lí trí như vậy, anh cũng giống như vì sao sáng ngoài kia, cũng dịu dàng và gần gũi với cô như vậy mà không thể nào chạm vào được, có lẽ cô chỉ có thể ngắm nhìn từ xa…

    Có tiếng mở cửa, Ran nhìn thấy cô gái trẻ đó bước vào phòng, ánh mắt nhìn xoáy vào cô không chút kiêng dè, và cất bằng giọng lớ lớ không chút thiện cảm:

    -Cô là gì của Kudo?

    -Chúng tôi là bạn từ nhỏ. – Ran trả lời nhàn nhạt, không thể hiện thái độ gì.

    Hình như chính điều đó càng làm Elise thêm tức giận khiến cô gái không tự chủ mà cao giọng :

    -Tôi là Elise Varsual người của FBI, chuyên thu thập và phân tích dữ liệu. Chúng tôi đang tham gia chuyên án tiêu diệt tổ chức mafia xuyên thái bình dương. Tôi và Kudo rất hiểu nhau, làm việc rất ăn ý, chúng tôi đang tìm hiểu nhau, mong cô đừng lấy tư cách bạn từ nhỏ ra để làm phiền tôi và anh ấy.

    -Cậu ấy đâu? – Ran hỏi.

    -Anh ấy đi mua thức ăn cho tôi rồi, đồ Nhật tôi ăn không hợp. –Rồi Elise nhìn cô như thầm đánh giá lần cuối – Cô khỏe rồi thì cũng nên về nhà đi chứ, đừng làm phiền tôi và Kudo nghỉ ngơi.

    Ran nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh sao vẫn lấp lánh trên nền trời đen thẫm lại, gió đưa những cành cây xào xạc, những cánh hoa cuối cùng còn sót lại trên cành rơi lất phất…

    -Cậu ấy thời gian qua sống thế nào?

    Elise tròn mắt nhìn cô gái Nhật Bản trước mặt, cô mất công rung cây dọa khỉ làm gì với một người gần như không chút tự vệ như vậy chứ. Thật là. Ran dường như không một chút gì là muốn đối đầu với cô, rốt cuộc cô ấy đang nghĩ gì vậy chứ?

    -Cậu ấy bị teo nhỏ. Cô không biết gì sao?

    -Teo nhỏ? Ý của cậu là? – Ran ngạc nhiên quay phắt lại nhìn Elise.

    -Tôi nghe nói vậy, Kudo bị ép uống thuốc độc. Trước khi thuốc giải được thu thập và hoàn thiện thì anh ấy là một học sinh tiểu học ở Nhật Bản. Tôi nhớ không lầm anh ấy lấy tên là Conan. Cái tên xuất sắc. – Elise hạ thấp giọng – Nhưng mà anh ấy thật sự không nói gì với cô sao?

    Ran nghe như có búa đập vào đầu, máu trong người như ngừng chảy, tất cả mọi chuyện như một thước phim ngắn lướt qua đầu cô, thì ra là vậy, hóa ra Shinichi chính là Conan, thì ra cảm giác Shinichi luôn ở gần cô, cả lúc thoắt ẩn thoắt hiện, những lời hứa, những lời xin lỗi… và cả những lời nói dối, hàng ngàn lần biện minh cho một lý do nào đó không có thật, một cách nào đó Shinichi đã dung túng cô để làm điều cậu ấy muốn, một cách nào đó cô chỉ là con cờ trong tay cậu ấy, không biết chút gì, thì ra cô dễ dàng lừa gạt đến vậy, nhìn cô cứ ngóng chờ một người nào đó ở ngay bên cạnh mình có làm cậu thấy vui chút nào không Shinichi? Tại sao không nói với cô mọi chuyện? Tại sao một cô gái ở đất nước xa xôi nào đó, vừa gặp nhau không lâu thì biết mọi chuyện về cậu? Còn người ở bên cậu 17 năm lại không được biết gì? Shinichi phải chăng cậu không thể nào tin tưởng cô? Phải chăng cô vốn không thể nào bước vào thế giới của anh?

    .

    .

    .

    .


    Sau tất cả cảm xúc hỗn loạn, cô nhận ra, hóa ra cô không đủ bản lĩnh để đi cùng Shinichi, không đủ khả năng làm cậu ấy tin tưởng, không đủ lý trí để cùng cậu thực hiện lý tưởng trong đời cậu… Đột nhiên Ran cảm giác từ đầu cô đã không là gì trong cuộc sống của cậu ấy, từ đầu chí cuối chỉ là ảo vọng…

    Cô lặng lẽ rời đi, đổi số điện thoại, chuyển chỗ ở, cắt đứt mọi liên hệ với Shinichi, bắt đầu một cuộc sống khác, cuộc sống không có Shinichi…
     
    Lisel, i love rain, Physiology8 bạn khác thích điều này.
  10. Tuongvi1999

    Tuongvi1999 Giá như chưa từng quen Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    2/1/2017
    Bài viết:
    94
    Lượt thích:
    5.214
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Hs
    Chào bạn chúc mừng bạn ra chap mới. Đọc xong chap này thì mình hiểu lý do Ran ra đi rồi. Hóng chap mới nè. :KSV@03::KSV@03::KSV@03:
     
    BlueSky256 thích điều này.

Chia sẻ cùng bạn bè


Tìm kiếm liên quan

  1. shinran our love

Đang tải...