1. Ngô Hoàng Dương D.K

    Ngô Hoàng Dương D.K Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    [Shortfic] Cảm ơn người đã rời xa tôi... - D.K

    Cảm ơn người đã rời xa tôi...
    Để tôi biết rằng không có người hoá ra cuộc sống cũng có lúc đau đớn đến vậy.


    Mất đi Idol, em đau đớn suốt mười năm.
    Mất đi em, anh đau đớn cả phần đời còn lại...
     



  2. Ngô Hoàng Dương D.K

    Ngô Hoàng Dương D.K Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    21/4/2016
    Bài viết:
    88
    Lượt thích:
    30
    Kinh nghiệm:
    18
    1. Là nợ, không phải duyên


    Câu chuyện của chúng ta sẽ bắt đầu tại một bệnh viện.

    Xin nói trước, đây sẽ là một câu chuyện tình đặc biệt. Dĩ nhiên, mọi câu chuyện tình yêu trên đời này đều có sức đặc biệt riêng của nó. Chỉ là những gì bạn sắp đọc tới đây ở một mức độ nào đó hoàn toàn có thể vượt qua những quan niệm nhân sinh thông thường mà bạn có thể tưởng tượng ra. Bởi nữ chính trong câu chuyện này rất khác biệt, rất rất khác biệt… như tác giả đã tạo ra cô ta vậy.


    Hà Nhật Nam cực kỳ không thích tính tiểu thư phiền toái của Hà Vi Vi, hở ra là lại trốn vào bệnh viện tỏ vẻ yếu đuối vô tội. Scandal lần này cậu không buồn để mắt nữa nhưng chẳng may cũng đã nghe được đôi ba phần, lại là vấn đề với quản lí. Vừa bước chân vào phòng bệnh, không kìm được biểu lộ sự phàn nàn.

    -Lần sau tìm lí do khác có được hay không, tôi thực sự ghét mùi của bệnh viện lắm tiểu thư của tôi à.

    Hoàng Thiên An vốn không định đáp lời với kiểu tình huống thế này, nhưng nhận thức sâu sắc được sự thân quen của đối phương liền không nhịn được mà buột miệng.

    -Tôi cũng không thích.

    Tất nhiên trước mắt cậu lúc này không phải cô bạn diễn viên xinh đẹp mà hiện tại trong lòng cậu đang cực kỳ lên án. Đối phương trong bộ trang phục bệnh nhân cùng sắc diện tiều tụy vô cảm khác xa so với hình ảnh mà tiềm thức cậu từng lưu giữ. Nhưng kỳ lạ một nỗi vừa nhìn thấy vẻ mặt ấy, nghe thấy giọng nói ấy, cậu như trong cơn mê bừng tỉnh đại ngộ. Chết tiệt, cậu cứ tưởng ba ngày qua đã có thể quên được vụ việc đó.

    Bừng tỉnh rồi, Hà Nhật Nam mới nhận ra điều khác thường ở đối phương. Nếu như không phải cậu đã từng vào viện không ít lần vì Hà Vi Vi có lẽ cậu sẽ nghĩ bệnh viện hóa ra lại có nghi thức buộc tay trói chân bệnh nhân như thế kia mất. Nghĩ một hồi cậu càng thấy nhất định là khác thường, đây không phải bệnh viện tâm thần, cũng không phải khoa thần kinh.

    -Giúp một tay được không?

    Trăm ngàn nghĩ ngợi, Hà Nhật Nam cũng biết rõ rằng không nên dính dáng vào mấy thứ rắc rối phiền toái này dù cho đó có là người từng dây dưa sâu sắc với mình. Vậy mà đối phương lại thẳng thắn đưa ra đề nghị, hết sức thẳng thắn, hết sức lạnh lùng. Đề nghị á? Không hề, là ra lệnh thì đúng hơn. Rõ ràng là ra lệnh.

    Sau đó cô ta lại tiếp tục cúi xuống dùng răng cố gắng cởi bỏ dây trói nơi cổ tay, một giây ngắn ngủi liền thành công biến cậu thành vô hình. Vậy là nhanh nhất có thể, như một vị thần, cậu đã thay cô ta hoàn thành nguyện vọng, thành công bảo vệ danh dự và tự trọng bản thân. Chỉ có điều, trong mắt cô ta không có vị thần nào hết. Nhìn cổ tay trái vẫn chưa được tự do, lại nhìn sang cậu không nói gì, buộc lòng cậu phải lí giải.

    -Mất vệ sinh. – Ý nói việc cô ta nãy giờ dùng miệng gặm vào sợi dây ở đó.

    -Thật sự? – Ý là gì thì cậu hiểu, định bơ đi nhưng lại bị ánh nhìn vô cảm mà thoáng lên nét miệt thị của cô ta đả kích nặng nề.

    -Hôn vốn là một hành động mất vệ sinh, nhưng hiệu quả mà nó mang tới đáng để đánh đổi. Còn làm việc này tôi được gì nào?

    -Cậu cũng không nhất thiết phải nói nhiều như vậy.

    Cô ta khéo léo đem khúc mắc xấu xa đó ném trả lại cho cậu, từ chối đáp ứng lí giải.

    -Giúp tôi nốt việc nữa…

    -Quên đi!

    -… được không?

    Hình ảnh của buổi sáng hôm đó lại hiện về như giây phút đứng ngoài cửa khi nãy khiến cậu lần nữa vô lực cự tuyệt.



    -Cho em hỏi bệnh nhân Hạ Vi Vi phòng XXX rời đi khi nào vậy ạ?

    Nhắc tới vấn đề này, cục tức vẫn đang nghẹn của Hà Nhật Nam thiệt tình không cách nào nuốt xuôi được. Nếu không phải con nhóc ấy tự tiện xuất viện còn gọi cậu tới chơi trò thăm nom thì đã không vướng phải rắc rối này, càng không có chuyện hotboy như cậu phải nhe răng nhe lợi dụ dỗ mấy bà y tá nhằm đánh lạc hướng cho bệnh nhân kì lạ nằm nhầm khoa nào đó đó có cơ hội tẩu thoát.

    -À, cô diễn viên trẻ mới nổi đó á…

    Nghe thấy hai từ “mới nổi” quá có tính khôi hài làm cậu nhịn cười muốn nội thương, cho nên những chi tiết sau đó hoàn toàn không có sức lôi cuốn gì nữa. Cho tới khi…

    -Ê, mà nghe bảo bệnh nhân hiện tại của XXX tâm lí không có được ổn định mà người nhà quyết không chịu chuyển khoa…

    -Suỵt, cẩn trọng cái miệng.

    Cô y tá tiếp chuyện Hà Nhật Nam khẽ lườm đồng nghiệp. Ở đây, kiểu tiết lộ thông tin bệnh nhân mà không may đó là người nổi tiếng gây ra đủ thứ loạn thất bát tao nhiều vô số kể, bản thân cô không muốn là đồng đảng trong những vụ việc ồn áo ấy.

    Nhưng có vẻ như cậu chàng đẹp trai trước mặt này lại chẳng cho cô thiện lương đó.

    -Xin lỗi khi nãy em không để ý vào trong, thấy chị ấy tay chân bị trói, thật là cũng có hơi tò mò a~

    Khi nói từ a~ cuối cùng vẻ đẹp trai xuất chúng của cậu càng phi thường hoàn hảo, cô y tá không kháng cự nổi mà lỡ lời.

    -Hầu hết những bệnh nhân sau tự tử để tránh kích động gây nguy hiểm đều phải làm thế.

    Tự tử…

    Không hiểu tại sao nhưng tâm trí cậu cứ một mực cho rằng việc cô gái đó tự tử với hình ảnh buổi sáng hôm ấy cậu trông thấy có liên quan tới nhau. Bởi vậy, lòng trắc ẩn ngu ngốc trong cậu mặc định cho cậu một trách nhiệm hoàn toàn lớn lao đối với cô gái đó, à không, giờ có lẽ phải là người phụ nữ đó. Hai mươi tư tuổi, cậu cũng quá tuổi trở thành một người đàn ông từ lâu.



    Cô ta nói đói, cậu liền đưa cô ta đi ăn. Hạ Vi Vi nếu biết được điều này e rằng bảo nàng ta bóp chết cậu nàng ta cũng dám làm.

    Nhìn cô ta ăn ngon lành khiến cậu cũng cảm giác ghen tỵ, vừa định đụng đũa đã liền bị câu hỏi của cô ta làm cho suýt đột tử.

    -Vì ngủ với nhau cho nên cậu mới không từ chối, giúp tôi thế này à?

    Cũng quá trực tiếp rồi. Nhìn vẻ ngoài và thái độ bình thản trước mọi sự việc của cô ta là biết từng trải như thế nào, áng chừng cũng lớn hơn cậu vài ba tuổi. Và bởi thế dĩ nhiên một chàng trai mới chỉ bắt đầu chập chững bước trên con đường trưởng thành như cậu không cách nào trực tiếp đối lại được như cô ta. Cuối cùng trong mắt đối phương tất thảy những dằn vặt mang tính chất lớn lao ấy lại chẳng chút nghĩa lí.

    -Cậu chưa vị thành niên?

    -Đừng đùa. – Cái phản ứng “em lớn rồi mà” còn phản chủ hơn. Có điều, đổi lại được một nụ cười từ đối phương khiến thất bại bỗng từ nhỏ hóa không có. Đồ điên, cô ta cười mắc gì thấy thành tựu???

    -Dám chơi tình một đêm thì có gì mà không dám thừa nhận.

    -Chị nghĩ đem cái việc đi chơi gái như thế xong đem ra khoe mẽ phổ biến lắm đúng không? Rất tiếc tôi không phải loại đàn ông rẻ tiền đó.

    Lần này Hoàng Thiên An không cười nữa. Rút cuộc sau ngần ấy năm tránh xa cuộc đời tạp nham với lũ đàn ông con trai trăm thằng như một, cô cũng đã tìm thấy một người ngoại lệ, giống như cô luôn cho rằng bản thân chính là một ngoại lệ của cuộc đời này. Hai cực của nam châm thì hút nhau nhưng Hoàng Thiên An cô lại luôn cho rằng tâm hồn đồng điệu mới dễ dàng hòa hợp. Hay nói cho cùng việc Trái Đất này thực sự tròn, cứ nghĩ rằng chỉ một lần gặp mặt rồi sẽ chẳng bao giờ dính líu, ai ngờ đâu tự tử bất thành, ma đưa quỷ dẫn cuối cùng vẫn là đang ngồi đối diện nhau như này đây.

    Tiếc rằng, cô vẫn luôn và sẽ chẳng hứng thú với điều gì nữa, kể cả đối phương có hoàn hảo ra sao.

    -Mà này, chị tên gì?

    -Cảm ơn về bữa ăn.

    Nói rồi cô liền đứng dậy, chủ ý kết thúc vấn đề tên tuổi. Nhân tiện nói tới bữa ăn, theo phản xạ tự nhiên của ý thức, cậu nói luôn.

    -Không có gì, cũng dùng bằng tiền của chị để lại hôm đó thôi.

    Lần nữa đối phương tiếp tục không lưu tâm chủ đề của cậu.

    -Này…

    Quay phắt lại rồi chỉ nhìn cậu không nói gì. Này là nếu ai nói trước người đó thua phải không? Chết tiệt, đối diện với cô gái này đầu óc cậu bỗng loạn cả, suy nghĩ cũng không còn được bình thường nữa.

    -Cậu muốn dây dưa với tôi sao?

    Chẳng phải vẫn luôn rất trực tiếp, ý tứ này có phần hơi khó định hình rồi. Cơ mà không sao, cậu thích kiểu giao tiếp tế nhị này hơn.

    -Tôi không thấy phiền, chị có à?

    -Không. – Sự thẳng thắn này không nằm ngoài dự tính, có điều nằm ngoài khả năng chống trả của cậu.

    Thế này chẳng phải lần nữa thuận mua vừa bán. À không, vấn đề quan hệ tình cảm tuyệt đối không phải giao dịch thương mại. Tức là đôi bên cùng đồng lòng nhất trí không cảm thấy phiền toái, dây dưa chắc cũng không phải vấn đề.

    -Vậy thì…

    -Về nhà thôi.

    -Nhà???

    Đáp lại chỉ đơn giản là một ánh nhìn, không phải nhìn cậu, mà là tự nhìn cô ta với ý nhắc nhở: bệnh nhân bỏ trốn, dĩ nhiên không có nơi nào để đi.

    Cảm giác trách nhiệm có lẽ chính là từ giờ phút này đã biến thành cảm giác mắc nợ rồi.
     
  3. thangqv91

    thangqv91 Thành viên mới

    Tham gia:
    30/3/2018
    Bài viết:
    21
    Lượt thích:
    6
    Kinh nghiệm:
    3
    ko có gì phải buôn
     
  4. Ngô Hoàng Dương D.K

    Ngô Hoàng Dương D.K Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    21/4/2016
    Bài viết:
    88
    Lượt thích:
    30
    Kinh nghiệm:
    18
  5. Ngô Hoàng Dương D.K

    Ngô Hoàng Dương D.K Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    21/4/2016
    Bài viết:
    88
    Lượt thích:
    30
    Kinh nghiệm:
    18
    2. Chàng trai trẻ sa vào lưới tình


    Cũng chỉ là cái tiêu đề bắt mắt chút thôi, thật sự ra mà nói thì chưa tới cái mức độ nghiêm trọng đáng sợ ấy. Cơ mà chưa tới cũng có thể hiểu là rất có thể sẽ hoặc là không biết chừng sắp tới rồi.

    Mọi câu chuyện tình trên đời này đều là sự sắp xếp tuyệt vời của hai tiếng “định mệnh” mà thành. Với hai nhân vật chính của chúng ta cũng nằm trong sự khó dự liệu đó, đơn giản như vậy. Họ tình cờ gặp nhau, một trong hai tiếp cận nhau, qua đêm với nhau, rồi lại tình cờ mà hữu ý gặp lại nhau, cả hai cùng thỏa thuận, vậy là ở bên nhau. Rất đơn giản phải không? Cũng rất tự nhiên mà. Không giống như những câu chuyện tôi đã viết trước đây, mối quan hệ của hiện tại cứ luôn phải là kết quả của một sự việc có liên quan trong quá khứ, kiểu như mãi sau này bạn sẽ ồ lên rằng “hóa ra là vậy”, “hóa ra họ vốn dĩ phải gắn lấy nhau như thế”.


    Từ sau khi về sống cùng cậu, cô gái đó không hỏi han, thắc mắc bất kể một điều gì, mà kỳ lạ là cậu tò mò điều gì lại nhất định không chần chừ mà giải đáp, trái ngược hoàn toàn với phản ứng lãnh đạm ban đầu. Chính bởi điều đó khiến cậu thực sự bị thu hút mà dây dưa không muốn dứt ra như hiện tại.

    Và còn một điểm, cô ta nấu ăn thực sự ngon. Những cuộc vui với bạn bè mỗi lúc một vắng bóng cậu nhiều hơn, chẳng có lí do nào khác nữa. Hà Vi Vi rất không thích điều này, không ít lần dò hỏi đều bị phũ phàng không thương tiếc.

    Thực ra thì chính Hà Nhật Nam cũng không chấp nhận nổi điểm này ở bản thân, có một lúc nào đó cũng tự hỏi rằng hà cớ gì phải giấu diếm chuyện của cô ta như vậy. Sau cùng cũng tìm được một cái cớ coi bộ cũng hợp lí: giống như chơi tình một đêm lại không hứng thú để lộ liễu, vậy thì cái sự tùy tiện ở cạnh một cô gái cũng không hay ho gì mà phải phô bày ra. Ừm, quả là hợp lí!


    Trước nay buổi sáng Hà Nhật Nam luôn duy trì thói quen ngủ nướng, hồi còn ở cùng ba mẹ chẳng khác nào Hoàng tử được cưng chiều, trời đất có sụp lở cậu cũng quyết không bao giờ dậy sớm. Cho nên cậu hết sức thắc mắc, tại sao một kẻ chán sống muốn chết như Hoàng Thiên An lại nhất mực muốn giữ nguyên tắc của mình phá bỏ nguyên tắc của cậu: nhất định phải ăn sáng xong rồi mới được ngủ tiếp. Duy có hai vấn đề khó hiểu này là thứ cậu muốn biết cách mấy cô ta cũng không chịu nói. Một vấn đề nữa chính là trái tim thực sự của cô ta.

    Có cảm giác lớp mền bị đạp hai phát.

    -Nhóc con, dậy ăn sáng.

    Rồi như một kịch bản sẵn có, Hà Nhật Nam kéo mền trùm kín đầu, giọng ngái ngủ đặc biệt khó chịu.

    -Phiền phức!

    Ngay sau đó cậu mới ý thức được Hoàng Thiên An cực kỳ ghét cái từ “phiền”, nhất định sẽ không cho cậu cơ hội kì kèo mà rời đi. Để điều đó không xảy ra, cậu lập tức bật dậy nắm tay cô giữ lại. Rất xui xẻo, tóm ngay phải cổ tay vẫn còn chưa tháo băng của cô, liền phải nhận lấy nét mặt cau có lạnh lùng.

    -Xin lỗi. – Cộng cả việc nói cô phiền lẫn việc làm cô bị đau.

    Hoàng Thiên An không nói gì, tỏ ý muốn cậu buông tay cô ra.

    Có điều buổi sáng con người ta đặc biệt nhạy cảm, lại thêm cả rất ít khi thái độ của cô không tốt như thế, Hà Nhật Nam sâu sắc có cảm giác tội lỗi, muốn bù đắp. Cậu dịu dàng hôn nhẹ lên lớp băng cuốn trên cổ tay của cô, cái mùi thuốc sát trùng làm cậu suýt tắc thở. Chỉ là, trên phương diện tình yêu cậu tự cho rằng bản thân hơn Hoàng Thiên An vài bậc, nghĩ rằng với hành động này thôi cũng đủ khiến cô ít nhiều phải dao động.

    -Làm trò gì đấy?

    Nội tâm ai đó đang gào khóc.

    Hà Nhật Nam không can tâm, quyết định mạo hiểm thêm lần nữa, kéo Hoàng Thiên An xuống, ôm vào lòng. Định hướng thiếu chính xác khiến một bên hông thật sự tê tái. Cậu rất nhanh lấy lại tinh thần, nhẹ thì thầm như gió thoảng bên tai.

    -Ở bên cạnh tôi thì đừng nghĩ tới cái chết, nhé!

    Tưởng tượng cái viễn cảnh một ngày nào đó về nhà mà thấy cô nằm bất tỉnh bên vũng máu, nghĩ cũng đã thấy ghê rợn rồi.

    Không biết có phải vì cô đọc được ý này của cậu hay là thực chất trong lòng chưa từng có suy nghĩ nghiêm túc với cả hai, giọng điệu vốn đã lạnh lùng, thâm ý còn lạnh nhạt nhiều hơn.

    -Nếu cậu sợ có thể đuổi tôi đi bất cứ lúc nào.

    -…

    -…

    Sự im lặng đáng sợ. Hà Nhật Nam cũng không rõ nội tâm mình lúc này thế nào nữa, có chút phẫn nộ, xen lẫn bi thương, mà cả hai cảm xúc ấy đều không hề được nghênh đón. Là cậu sợ cô sẽ chết trong nhà cậu gây phiền phức, hay cậu sợ cô xem nhẹ mối ràng buộc giữa hai người không đủ sức níu kéo cô ở lại? Không, tuyệt đối không phải cái thứ hai.

    -Chị gọi tôi dậy lúc sáng sớm phiền phức như vậy tôi còn không nỡ đuổi chị đi nữa.

    Ý cười trong câu nói phần nào cứu vớt cho không khí căng thẳng của hiện tại. Dù là cậu cố tình hay vô ý nói câu ấy cũng đã đổi lại được ánh mắt cô âu yếm tới khó tin. Lẽ nào là nằm mơ?

    -Đánh răng đi, rồi xuống.

    Quả nhiên là cậu chưa tỉnh ngủ.

    Lúc chỉ còn một mình, Hà Nhật Nam vắt tay lên trán, khóe môi bất giác nở nụ cười chua chát. Ngốc nghếch thật, bản thân đã không dao động được cô ta còn bị cô ta làm cho mất phương hướng, xém chút là đánh mất mình rồi. Thậm chí những lời cậu nói còn chẳng phân biệt được đâu thật đâu giả.

    Có lẽ là bởi cậu chưa từng nghe tới việc con gái sau hai mươi tư tuổi còn độc thân sẽ trở nên cực kỳ cẩn trọng, hành động có thể tùy tiện dễ dãi nhưng nội tâm thì tuyệt đối cứng rắn. Huống hồ Hoàng Thiên An ấy đã trải qua cái tuổi hai tư được gần tám năm rồi.


    -Nay tôi ra ngoài, không về.

    Hà Nhật Nam và Hoàng Thiên An có một điểm chung là lúc ăn thì sẽ không nói năng gì. Đối với thông báo của cô hay việc đột nhiên lên tiếng trong bữa ăn, đều khiến cậu không tránh khỏi sửng sốt, bất giác tra khảo.

    -Đi đâu?

    -Gặp bạn.

    Rõ ràng với tính cách của cô không nhất thiết phải trả lời câu hỏi của cậu, càng khiến cậu thấy bất an hơn. Mà rút cuộc tại sao lại phải bất an thì cậu từ chối truy hỏi vấn đề này.

    -Để tôi đưa chị đi.

    -Không cần, đấy là thế giới cậu không bước vào sẽ tốt cho cả cậu lẫn tôi.

    Nếu Hà Nhật Nam cố sống cố chết nói rằng cậu nhất định muốn bước vào thế giới ấy thì sao. Rất may da mặt cậu vẫn chưa đủ dày để làm áo chống đạn.

    Thế nhưng, Hà Nhật Nam tuy không nói nhưng lòng lại không chịu để yên cuối cùng đã bộc phát thành hành động. Đã đi theo cô cả tiếng đồng hồ rồi, tự trọng hay là da mặt cũng không còn tư cách để lên án bản thân nữa.

    Và kết quả đổi lại cho sự mặt dày mạo hiểm đó thật quá xứng đáng. Hà Nhật Nam được tận mắt chứng kiến một Hoàng Thiên An mà cậu thậm chí còn không dám cả tưởng tượng. Cô ta cũng sẽ có lúc cười nói linh hoạt như thế kia sao??? Cái cảm giác bất công này là gì nhỉ? Như thể con cún mà mình mất bao công thu phục cũng không nổi nó lại dễ dàng vẫy đuôi với người khác. Hay là…. Không, còn có thể là lí do nào khác.

    Hà Nhật Nam trong lòng cực kỳ bức bối, đưa tay liền một lúc cởi bỏ ba nút áo để lộ bờ ngực đầy sức hấp dẫn, đối phương là phục vụ đang đứng chờ order trong khoảnh khắc ấy liền thấy da mặt nóng bừng, không nhịn được đưa tay lên quạt quạt. Toàn bộ một màn đó đều bị Hà Nhật Nam thu vào tầm mắt, tâm địa xấu xa muốn nổi loạn bèn giựt lấy tờ giấy order của cô nàng ghi lên đó địa chỉ quán bar quen thuộc.

    -Nếu rảnh tới vui chơi nhé, anh chờ!

    Trước khi bỏ đi không quên để lại một nụ cười giết người đền mạng.

    Hành động đó có lẽ cũng chỉ là kích động nhất thời trong lúc nóng giận, dù cho cậu chẳng rõ bản thân phải giận vì điều gì. Cho nên cậu cũng chẳng để tâm nàng phục vụ đó có tới hay là không. Bởi vậy lúc có người tới bắt chuyện não bộ tất yếu chưa định hình được vấn đề đã dùng ánh mắt rất không thiện chí để hỏi đối phương.

    -Ai vậy?

    Nhật Hà cũng biết kiểu bad boy này đặc tính là hay quên, cho nên không để ý nhiều vẫn bình thản trả lời.

    -Sáng nay ở tiệm café…

    -À…

    Hà Vi Vi ngồi cạnh thì chưa được thông suốt, không lịch sự đánh giá.

    -Dạo này anh ăn tạp hơi quá đấy. – Nếu biết tới sự hiện diện của Hoàng Thiên An bá đạo kia câu nói này hẳn còn phải được nhấn mạnh thêm vài ba phần.

    -Em cũng đâu phải bạn gái anh, ý kiến cái gì?

    Vốn dĩ tâm trạng đang không tốt, Hà Vi Vi lại đánh trúng điểm khó chấp nhận của cậu, kết quả lần đầu tiên Hà Nhật Nam nổi cáu với cô nàng. Hiểu rõ Hà Nhật Nam giận lên chẳng nể nang ai cả, tự trọng tiểu thư bị kích động thật nhưng Hà Vi Vi cũng không dám làm quá, chỉ nặng nhẹ chỉ trích nốt mấy câu.

    -Anh bực bội cái gì lại đổ lên đầu em, anh nghĩ cho kỹ đi có đáng hay là không?

    Chỉ mấy lời này vừa không động chạm thêm người trong cuộc vừa khiến cô nàng thấy bớt ấm ức mà lại còn khiến người ngoài cuộc kia nhận thức rõ được bản thân chính là người ngoài cuộc. Có điều thực sự thì cô nàng Nhật Hà chẳng quan tâm lắm, chỉ biết rằng đứa con gái khó ưa đó đi rồi thì mình sẽ có cơ hội. Tiếc là, nói chuyện thêm đôi ba câu nữa cũng không cách nào câu được sự chú ý của đối phương. Đương lúc nàng ta định bỏ cuộc thì Hà Nhật Nam lại hỏi một chuyện không chút liên quan.

    -Những kẻ mà có ý nghĩ tự tử thì đều có vấn đề không nên dây vào nhỉ?

    -Sao cơ? À, cũng không hẳn…

    Xém chút là giết chết mất cuộc hội thoại rồi. Vừa hay chủ đề này đối với Nhật Hà không hề xa lạ.

    -Chị boss ở cửa hàng em có lẽ đã sống với ý nghĩ tự tử hơn mười năm lận, nhưng không ai có thể ghét bỏ chị ấy. Tùy thuộc vào lí do của mỗi người mới quyết định thái độ của người xung quanh đối với họ.

    Thì ra trên đời có nhiều kẻ chán sống như vậy, Hà Nhật Nam thầm nghĩ.

    -Lí do gì mà không thể ghét bỏ?

    -Anh là người ngoài nếu nghe thì chắc hơi khó chấp nhận.

    -Cứ nói đi, dù sao cũng đang rảnh.

    Tới cái mức quan tâm chuyện của một kẻ ở đẩu ở đâu, cũng quá là rảnh rồi. Tuy nghĩ thế nhưng ngoài mặt Nhật Hà lại chỉ cười.

    -Hiện tại thì đỡ rồi nhưng khoảng mười năm trở về trước văn hóa thần tượng Idol Hàn Quốc cực kỳ mạnh mẽ luôn, chị boss nhà em có thần tượng một nhóm nhạc mà không may lúc đó một thành viên tự tử khiến chỉ tuyệt vọng dữ lắm. Chỉ nói rằng ước mơ không còn nên cũng không nhất thiết phải tiếp tục sống nữa, còn nói nhất định sẽ lên với anh đó, không để ảnh cô đơn. Ai ngờ mười năm sau vào cùng ngày ảnh mất chỉ tự tử thật, mới hồi tháng trước thôi, mọi người shock mà thương chỉ lắm. May phát hiện kịp thời, mới nay gặp lại thấy chỉ lại vui tươi, ngày đó cũng vậy, không biết trong đầu có còn nghĩ ngợi bi quan không nữa. À, hồi sáng chính chỉ cho phép em nghỉ sớm để tới đây đó, khen anh đẹp trai, không sâu sắc hơn được thì chí ít cũng làm bạn cho đẹp friendlist hihi.

    -Chị ta tự tử kiểu gì vậy? – Hà Nhật Nam căn bản không quan tâm ý tứ nịnh bợ của đối phương.

    -À… cắt cổ tay…

    Hình như chi tiết đó không đáng để tò mò lắm, dù có rảnh quá tới mức nào vẫn thấy là thừa thãi. Nhật Hà lúc này mới để ý biểu cảm của đối phương có phần khác lạ nhưng tạm thời chưa thể định nghĩa chính xác được nó như thế nào.

    Dĩ nhiên, chỉ Hà Nhật Nam mới hiểu rõ bản thân hiện tại thấy nực cười ra sao, mà điều đáng cười nhất lại là nguyên do Hoàng Thiên An tự tử. Hóa ra cậu hoàn toàn tự mình đa tình cho rằng cô ta tự tử là do mất đi trinh tiết vào tay cậu, còn tự ràng buộc bản thân phải có trách nhiệm với cô ta mới dây dưa cả tháng trời, ngu ngốc hơn còn nảy sinh cảm giác thích thú. Thật quá mất mặt mà.

    Có điều, Hà Nhật Nam không nhớ mình đã duy trì cảm giác mất mặt ấy trong bao lâu trước khi bị một cảm giác cực kỳ khó chịu khác đè nén. Cảm giác con cún không những không thuần phục mình, còn tự ý rời bỏ mình mà biến mất. Dù cho giờ cậu đã biết nhiều hơn về con cún ấy, muốn là có thể kéo nó trở lại bên mình, nhưng mà để làm gì? Hà Vi Vi nói không sai, có đáng hay là không? Ít nhất đối với tự tôn của Hà Nhật Nam thì hoàn toàn không đáng!

    Cứ thế cứ vậy, dần dần loại bỏ những thứ khiến bản thân phiền phức. Để rồi vào chính giây phút tưởng chừng như đã có thể quên hết được rồi thì chủ thể của mọi xáo trộn trong lòng đột nhiên tái xuất, vẫn rất nhanh gọn, như cái lúc cô bước vào cuộc đời cậu.
     

Chia sẻ cùng bạn bè


Đang tải...