ShinxRan: Giáng sinh vui vẻ

Trong chuyên mục 'Detective Conan' đăng bởi cnnkty02, 13/12/2010. — 10.363 Lượt xem

  1. cnnkty02

    cnnkty02 Mèo già hóa cáo Thành viên thân thiết

    ShinxRan: Giáng sinh vui vẻ

    Hi mọi người, tuy là đang hoàn thành Báu vật của rồng thần, nhưng muốn viết cái này để chào mừng giáng sinh, hy vọng sẽ hoàn thành trong đúng dịp giáng sinh này.
    Nếu Fic trước viết về nhiều nhân vật thì fic này chỉ tập trung cho Shin-Ran thôi.

    ShinxRan: Giáng sinh vui vẻ

    Xin chào mọi người, Fic này mình viết chủ yếu về Ran and Shin, và thay vì một số biệt tài của nhân vật chúng ta hãy tưởng tượng một tí nhé: giả dụ như:
    Ran: nổi tiếng với những cú đòn sấm sét, trúng một chiêu thì coi như tóc tai dựng đứng, mùi khét lẹt.
    Kazuha: “Bà chắn” hét ra lửa, tuyệt chiêu “thần hỏa phù” khiến đối phương bốc hỏa trên đầu.
    Đương nhiên là cho dù thiệt hại có lớn cỡ nào thì các nhân vật của chúng ta vẫn không chết được.

    Chương 1: Con đường của những chú tuần lộc
    Cứ mỗi năm gần đến dịp giáng sinh là ông già tuyết lại bận rộn nhận thư từ khắp nơi trên thế giới và mất rất nhiều công sức để chuẩn bị quà cho lũ trẻ nhỏ. Năm nay cũng vậy, ông đang sắp xếp từng món quà theo các kích cỡ khác nhau để nhét vào chiếc túi của mình. Ngoài ra ông còn phải xem lại chiếc xe trượt mà năm nào cũng chở quà cho trẻ con, nó đã cũ kỹ và già nua nên cần được tu bổ thường xuyên. Rồi ông cho những chú tuần lộc ăn những bó cỏ tươi ngon nhất. Chợt ông phát hiện ra, một chú tuần lộc đã bị mất tích. Chú tuần lộc mũi đỏ đầu đàn, không có nó thì đàn tuần lộc sẽ không thể đi đúng đường được.
    Tokyo.
    Ran and Sonoko đang trên đường đi học về, Sonoko đang liến thoắng liệt kê những món đồ mà cô nàng muốn được tặng trong dịp giáng sinh này. Thấy Ran có vẻ đang suy nghĩ đi đâu đó, cô nàng bèn hỏi.
    -Sao vậy Ran, cậu đang nghĩ xem nên tặng hắn món quà gì ?
    -Eh…hắn nào?
    -Còn ai vào đây nữa ngoài tên thám tử hay xía mũi vào chuyện người khác. Sonoko phấn khích cười ha ha ha (Điệu cưpì cảu cô nàng này lúc tự dắc thì hết khen nổi).
    -Còn lâu,… tớ mà phải có quà cho hắn àh? Ran chối.
    -Nhìn cái mặt của cậu đỏ bừng là biết kìa, (Sonoko le lưỡi trêu Ran).
    -Không có, không có. Ai thèm quan tâm đến kẻ ngốc ấy chứ.
    Hắt xì, …”Mình sắp cảm cúm hay sao mà cứ hắt xì hơi hoài vậy?”, một tên nhóc đang lúi cúi xem lại cái bàn trong phòng thầm nghĩ.
    -Shinichi, cháu cẩn thận làm hỏng hiện trường vụ án đó.
    -Vâng, bác Megure.
    -Sao, cháu đã phát hiện được gì chưa?
    -Nạn nhân chết từ đêm qua hả bác?
    -Đúng vậy, sáng nay người quét dọn đến mới phát hiện ra, ông ta là một nhà kinh doanh bất động sản nghiệp dư, tên là Yukasi Moko, 41 tuổi, chết trong trạng thái hai tay bị trói ra sau và một vết thương bởi dao trúng tim. Đã xét nghiệm được thuốc mê trong ly nước của nạn nhân.
    -Kỳ lạ thật? Vậy bác đã tìm được hung khí chưa?
    -Ta đã cho lục tung các hố rác trong khu nhà và các phòng nhưng không tìm thấy. Có thể nói nó làm ta rất đau đầu không biết hung khí được giấu đi đâu?
    -Bác có thấy chiếc bàn mà nạn nhân ngồi rất lạ không?
    -?
    -Bình thường một người béo như nạn nhân nếu ngồi thì sẽ phải có một khoảng cách xa hơn thế kia chứ ạh?
    -Uh, ta cũng nghĩ vậy.
    -Cháu được biết ông Moko là người sống rất có nguyên tắc, và theo lời người giúp việc thì ngay cả trong khi làm việc với máy tính ông ấy cũng có nguyên tắc riêng theo giờ, khoảng cách và cả cách làm việc. Vậy tại sao một người nguyên tắc như vậy lại để một chiếc bàn bị lệch đi như vậy?
    -Vậy cháu đã tìm ra lời giải cho vụ án?
    -Còn quá nhiều khúc mắc cần được giải đáp, cháu chưa thể nói gì lúc này được, bác có thể cho cháu biết một số mối quan hệ của người này được không ah?
    -Được chứ, nhưng ông ta cũng không có nhiều bạn bè lắm….
    Trong lúc thanh tra Megure nói về các bạn đồng nghiệp của nạn nhân thì Shinichi tìm được một vệt máu rất nhỏ trong sàn bếp, nó mờ mờ như một vết bụi bụi bẩn.
    -Ran, coi nè, một con Nai.
    -Sai rồi, Sonoko nó là một con tuần lộc đấy.
    -Tuần lộc mũi đỏ, nó có cái mũi đỏ au nè.
    -woaaaaaa!
    Hai cô nàng đang ở trong một sở thú, vì chán cái cảnh cứ phải chờ đợi ai đấy đi phá án nên hai người quyết định ghé thăm sở thú gần đấy, nhân tiện xem có ý tưởng gì về quà giáng sinh hay không.
     



  2. nhox_tam

    nhox_tam Tái xuất KSV.lâu lắm rồi mới lên,nhớ quá Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    4/11/2010
    Bài viết:
    514
    Lượt thích:
    661
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Học Sinh
    bạn giống mình thix sáng tác truyện:KSV@09:
     
    mhgautruc, pigang3lcnnkty02 thích điều này.
  3. cnnkty02

    cnnkty02 Mèo già hóa cáo Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    9/10/2010
    Bài viết:
    232
    Lượt thích:
    1.575
    Kinh nghiệm:
    93
    :KSV@08:không khen một câu là ứhh post nữa nhá!:KSV@05:

    Chương 2: Vụ án mới
    -Rannnnnnnnnnnnnn!
    Kazuha hét to và vẫy tay rối rít khi nhìn thấy Ran và Shinichi ở cổng trường. Ran và Shin cùng chạy tới.
    -Kazuha, Hattori, sao hai người lại ở đây. Ran hỏi.
    -Bọn này đã thi xong và đã được nghỉ lễ, thế nào Kudo, sao cái mặt cậu trông thấy tớ mà ỉu xìu vậy?
    -Hứ, lần nào tới Tokyo cậu chẳng đòi ở trọ nhà tôi, vui sao nổi. Shin trả lời với cái mặt “biết rồi còn hỏi”.
    - Hì hì, thì cậu ở có một mình, có tớ đến là vui quá rồi còn than thở gì. Hattori choàng tay qua cổ cậu bạn, ngoài ra bọn mình cùng hợp tác phá án mà. Hắn nói nhỏ với vẻ mặt “đương nhiên thế” làm Shin lườm hắn một cái.
    -Hừ, vì vụ án 12h đêm chứ gì? Shin hỏi đầy cảnh giác.
    -He he, cậu đúng là …giống tớ.
    Mặc cho hai ông tướng nói chuyện, Ran và Kazuha đang tíu tit với kế hoạch nghỉ lễ của Kazuha, nàng đã liệt kê cả một danh sách quà lưu niệm và các khu vực sẽ tới.
    Bây giờ, Shinichi và Hattori đang tay xách nách mang đủ thứ, tất cả vhỉ vì ý kiến sẽ nấu ăn tại nhà Shin tối nay của Kazuha. Và lúc này trên tay hai chàng trai là một lô những túi thức ăn đã được mua, dù cái mặt bất bình nhưng đố dám từ chối lời của hai nàng. Và vì các nàng bạn bận mua thêm chút thức ăn nữa nên tớ nghe lỏm được đoạn hội thoại của hai người như sau:
    -Cậu nói sao? Vậy là vụ án mạng đó chưa có lời giải đáp? Hattori hỏi. Chẳng nhẽ Shinichi lại đầu hàng sao?
    -(!@#)
    -Cậu nói ông ta chỉ có ba người bạn hay lui tới nhà mình là Tanaka Kugiwa, Fujimito Shangu và Kmitu Mikona, và họ đều là những nhà đầu tư bất động sản nghiệp dư. Như vậy là cùng nghề nghiệp.
    -Uh, nhưng tớ cũng chưa gặp trực tiếp họ để hỏi thăm vì họ đều nói là bận việc. Chỉ có ông Kmitu nói chiều nay có rảnh và chúng ta có thể gặp ông ta lúc 4h chiều nay.
    -Tớ cũng đã đến hiện trường vụ án, quả thật khó hiểu, trong khi cả ba người kia đều không có chứng cứ ngoại phạm, thì lại không có ai nhìn thấy người đã ra vào nhà nạn nhân. Bên cạnh đó, tên sát nhân chẳng nhẽ còn lưu lại nhà nạn nhân một lúc với tư thế ngồi trước bàn và làm gì đó àh?
    -(Thở dài) Dù sao, tớ cũng đang rất đau đầu không hiểu là hung thủ đã dấu đi đâu.
    -uhm.
    Cả hai thám tử cúi đầu suy nghĩ không để ý ba vị cô nương đang đi ra. (có cả Sonoko mà).
    -Hai tên kia, Sonoko hét, làm gì mà hai cậu như ông phỗng thế hả?
    -Bon này đang bận suy nghĩ nhá bà chằn. Hattori phản pháo.
    -Suy nghĩ gì, tốt nhất là hãy quên vụ án sang một bên và phụ một tay đi.
    Cả ba vị cô nương cùng đưa ra vẻ mặt “có nghe không thì bảo” khiến hai anh chàng toát mồ hôi hột, đúng lúc ấy Ran thấy hình như có người trong bụi cây (là tớ_đang nghe lỏm mà), thế là tớ đành chuồn thẳng.
    Chiều hôm ý, phục kích trước nhà Shin, đi theo hai người định kiếm tí thông tin về vụ án khi đến nhà ông Kmitu thì được tin ông ấy bận đột xuất không thể tiếp chuyện hai chàng, đành lủi thủi đi về. Tin này được trợ lý của ông Kmitu là Okisami Mayoto báo lại.
    Tối hôm ấy tại nhà Shin:
    -Này sao cậu cứ tranh với tớ thế hả, Hattori? Giọng Kazuha.
    -Gì chứ, ai thèm tranh, cậu không ăn chứ bộ. Giọng Hattori.
    -…Sau đó chúng ta sẽ lên đỉnh tháp Tokyo ngắm cảnh, ôi, cứ nghĩ đến là mình mong đến lẽ giáng sinh rồi. Giọn Sonoko.
    -Rõ ràng là cậu cố tình lấy còn kêu oan gì? Giọng Shin.
    -Thôi nào, Kazuha, cậu có nghe Sonoko nói gì không thế? Giọng Ran.
    @#$%&^*…
    Cuối cùng cũng qua một đêm đầy thức ăn và “vất vả”. Sáng hôm sau, Shin nhận được điện thoại của thanh tra Megure.
    -Shinichi ah, cháu đến ngay căn hộ của ông Kmitu Mikona nhé, sáng nay người trợ lý của ông ta đã phát hiện xác ông ta trong phòng.
    -Sao? Cả Shin và Hattori cùng tỉnh hẳn ngủ. Vâng cháu sẽ tới ngay.
    -Ừh, ta thật xin lỗi vì làm phiền cháu sớm thế này, nhưng vì vụ án cũng giống vụ án trước nên ta không biết phải làm sao.
    -Vâng, cháu sẽ tới ngay.
    Thế là hai thám tử vội lên đường. (Đừng thắc mắc vì sao không đến trường, được nghỉ mà).
     
  4. kunxjk99

    kunxjk99 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    18/9/2010
    Bài viết:
    37
    Lượt thích:
    231
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Trường:
    THCS Đống Đa
    póc tem póc tem!!! Em sưu tập đc 2 cái tem keke. Tiếp nha típ nha
     
    cnnkty02 thích điều này.
  5. gongtengxinyi_1412

    gongtengxinyi_1412 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    15/1/2010
    Bài viết:
    463
    Lượt thích:
    1.980
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Lại có thêm fic mới để đọc, đọc sướng con mắt ^^
     
  6. cnnkty02

    cnnkty02 Mèo già hóa cáo Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    9/10/2010
    Bài viết:
    232
    Lượt thích:
    1.575
    Kinh nghiệm:
    93
    :KSV@01:tặng mọi người nữa này.
    Chương 3: Lời nhắn
    Trong phòng, Shinichi và Hattori đang xem xét hiện trường, nạn nhân lần này cũng bị một vết thương trí mạng như lần trước, gây nên cái chết vô cùng đau đớn, không có dấu hiệu thuốc mê hay gì cả. Nạn nhân bị giết trong phòng, ngã trên sàn nhà trên mặt thể hiện sự sợ hãi tột độ.
    -Hattori, cậu thế nào? Shin hỏi.
    -Thật không thể tưởng tượng nổi, rốt cuộc thì hung thủ đã làm thế nào?
    “Điên mất”, Shin bực mình vò tóc, cả Hattori cũng thật sự khó chịu.
    -Oh, đây là gì vậy? có mấy người đang kiểm tra máy tính của nạn nhân hỏi nhau.
    -Sao? Shin và Hattori đồng thanh.
    -Nó như một bản đồ thị trường cổ phiếu nhỉ?
    -Nhưng có ai lại đi đầu tư vào cổ phiếu đang tụt giá như thế này, nếu là ta, ta sẽ đầu tư vào cái đang lên cao nhất chứ. Một giọng quen thuộc vang lên.
    -Bác Mori.
    -Hừ lại là hai tên thám tử nhãi ranh này. Ông Mori cốc đầu cả hai.
    -Bác Mori sao bác lại ở đây? Shin hỏi, còn Hattori đang ôm đầu.
    -Đây là khách hàng của ta, ông ta hẹn ta đến đây để bàn về việc ông ta nhờ ta tuần trước.
    -Việc gì vậy bác?
    -Ờh, chuyện ông ta nghi ngờ có ai theo dõi ông ta, và đưa cho ta một tấm bản đồ thị trường thôi.
    -Nó đâu ạh? Hai tên đồng thanh.
    -Ta đã đưa cho thanh tra Megure rồi, với lại ta nghĩ nó cũng chẳng liên quan đến vụ án.
    -Thế bác đã tìm hiểu được gì chưa?
    -Hê hê, thám tử Mori mà đã rat ay thì thử hỏi có vụ án nào không giải quyết được.
    “Xạo vừa thôi ông bác”, hai ý tưởng lớn gặp nhau.
    -Có điều, cái bản đồ thị trường đó có vẻ không giống cái này. Vì theo như ta biết thì mỗi ô vuông tượng trưng cho một loại cổ phiếu, màu xanh thì giá càng cao, màu đỏ thì giá càng giảm. Độ rộng của ô vuông cũng thể hiện độ mạnh của cổ phiếu đó. Hơn nữa ông ta là người đầu tư bất động sản thì tại sao lại đưa bản đồ thị trường cho ta.
    Trong khi ông Mori đang gãi cằm thì hai chàng thám tử đã xin được chụp ảnh cả hai tấm bản đồ thị trường trên máy và của thanh tra Megure đưa cho. Cả hai cười mỉm, như đã hiểu gì đó.
    -Vấn đề còn lại là xem hung thủ đã sử dụng vũ khí gì và giấu ở đâu?
    -Đúng vậy, và tại sao hắn lại ra tay tàn độc như vậy.
    Rời xa hiện trường vụ án, lúc này Kazuha đang đứng tần ngần trước một cây thông Noel khổng lồ, bên dưới là một ông già tuyết đang ngồi gục có vẻ mệt mỏi.
    -Kazuha sao thế? Ran hỏi.
    -Ơ, người đó, Kazuha chỉ tay về phía ông già tuyết, hình như mình đã gặp ở Osaka rồi.
    -Làm gì có, ông già tuyết nào người ta đóng giả chẳng như nhau, cậu thật khéo tưởng tượng. Sonoko nói.
    -Ừh, nhưng mà ông ấy cũng tặng trẻ con nhưng con tuần lộc mùi đỏ.
    -Chỉ là sự trùng hợp thôi mà, Ran nhỉ. Sonoko quay sang Ran.
    -Uhm…Tuần lộc mũi đỏ…ah, hình như tụi mình cũng đã gặp một chú tuần lộc mũi đỏ trong sở thú đấy thôi.
    -Thôi nào hai câu, Sonoko ngang ngạnh, chúng ta hãy tới đó hỏi đi, rồi cậu sẽ thấy chỉ là một người đóng giả thôi.
    Cả ba quay lại thì Santa Claus đã đi mất, chỉ còn lại lũ trẻ con đang ôm một con thú bông mũi đỏ chơi đùa gần đấy.
     
  7. cnnkty02

    cnnkty02 Mèo già hóa cáo Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    9/10/2010
    Bài viết:
    232
    Lượt thích:
    1.575
    Kinh nghiệm:
    93
    :KSV@16:không ai hưởng ứng j àh?
     
    shini thích điều này.
  8. nhomaingayay

    nhomaingayay Thành viên mới

    Tham gia:
    10/12/2010
    Bài viết:
    1
    Lượt thích:
    1
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    đại học điện lực
    Mình thấy cũng hay đấy bạn cố gắng pót tiếp nha
     
    magicknight_2204 thích điều này.
  9. conan_ftu48

    conan_ftu48 Thành viên KSV

    Tham gia:
    17/5/2010
    Bài viết:
    17
    Lượt thích:
    42
    Kinh nghiệm:
    13
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    đh ngoại thương HN
    Fic mới fic mới
    hay quá hay quá
    bạn ơi hay lắm đó, lần này đúng ran và shin iu của mình òi
    Báu vật thần long cũng hay, fic mới này cũng hay
    ủng hộ ủng hộ bạn nhiết tình
    Thế này mình phải bảo mấy đứa bạn vào đọc mới đc
     
    Pekngoxxink thích điều này.
  10. gongtengxinyi_1412

    gongtengxinyi_1412 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    15/1/2010
    Bài viết:
    463
    Lượt thích:
    1.980
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    có chứ, mình luôn ủng hộ bạn mà, :KSV@06:đang thi cử nhưng vẫn tranh thủ lên đọc chap mới của bạn.
    fic này như là món quà nhỏ dành tặng cho Shin và Ran nhân dịp Noel, vui quá à :KSV@11:
    Mà thật là ngưỡng mộ chị, có thể 1 hơi viết 2 fic liên tục, em đây 1 fic còn chưa xong, học hành muốn khìn luôn, thật sự cũng muốn làm món quà gì đó tặng Shinvà Ran quá :KSV@15:
     
    mhgautruc, Pekngoxxink, cnnkty021 bạn khác thích điều này.
Tags:

Chia sẻ cùng bạn bè


Đang tải...