Hoàn Rất nhớ,rất nhớ anh_ Mặc Bảo Phi Phi

Thảo luận trong 'Tiểu thuyết' bắt đầu bởi tonien158, 22/2/2017. — 9.082 Lượt xem

  1. tonien158

    tonien158 Niên hoa Tố cẩm Thành viên thân thiết

    Gia nhập:
    20/2/2017
    Bài viết:
    151
    Lượt thích:
    214
    Kinh nghiệm:
    43
    Nghề nghiệp:
    Sắc nữ và trạch nữ

    Rất nhớ,rất nhớ anh_ Mặc Bảo Phi Phi

    Tên tác phẩm:Rất nhớ,rất nhớ anh
    Tác giả:Mặc Bảo Phi Phi
    Thể loại: Ngôn tình,HE
    Nguồn:http://diendanlequydon.com/viewtopic.php?t=382257
    194164_p65754mbiatruoc.
    Giới thiệu:

    Một câu chuyện tình yêu được bắt đầu từ thế giới ảo.

    Chàng không chỉ đẹp trai, galang, biết nói những lời ong bướm, chàng còn có một giọng nói mê hoặc lòng người. Nhưng thật không ngờ, người được mệnh danh là “có giọng nói của thiên thần” khiến cả trăm nghìn người si mê ấy lại bị quyến rũ bởi một giọng hát vô danh chuyên cover các ca khúc trên mạng của một người con gái mà chàng không hề biết mặt…

    Nếu bạn đã từng không thể rời mắt khỏi những trang sách của "Tùy tiện phóng hỏa", "Trọn đời trọn kiếp", "Mỹ nhân cốt", "Có nhau trọn đời" của Mặc Bảo Phi Bảo thì Rất nhớ, rất nhớ anh sẽ không làm bạn thất vọng bởi câu chuyện tình như mơ của Thanh Thanh Mạn và Thương Thanh Từ. Với Rất nhớ, rất nhớ anh, Mặc Bảo Phi Bảo đã đưa tình yêu trở về đúng nghĩa nguyên bản nhất của nó: ngọt ngào như mật.
     


    shinichilove_kissran thích điều này.

  2. tonien158

    tonien158 Niên hoa Tố cẩm Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    20/2/2017
    Bài viết:
    151
    Lượt thích:
    214
    Kinh nghiệm:
    43
    Nghề nghiệp:
    Sắc nữ và trạch nữ
    Khúc dạo: Dạ dày nhồi gà hầm tiêu

    “Tớ bảo này, giờ tớ đang trên xe buýt.” Cố Thanh đeo tai nghe, chat voice với cô bạn cùng phòng trên chat room YY. “Đợi tớ về ký túc rồi nói nhé!”

    Kiểu chat room YY này rất nhân văn, người nào cũng có thể lập phòng chat riêng, lại có thể đặt pass. Mấy ca sĩ mạng thường vào đây để tổ chức show và họp fan, mấy năm nay loại hình này rất được ưa chuộng. Cố Thanh cũng là một ca sĩ mạng hạng vườn, cô tự mở một phòng chat trên YY, có điều cô chỉ dùng để tám chuyện với cô bạn Canh Tiểu Hạnh mà thôi.

    Sáu giờ sáng, chuyến xe buýt đầu tiên bắt đầu lăn bánh, trời hãy còn chưa tỏ mặt người.

    Một tay admin trang web nào đó cứ lẵng nhẵng cố nài ép một “người vô hình” như cô phải hát cover bài hát mừng sinh nhật nhân dịp kỷ niệm thành lập trang web.

    Cô ngại gõ, liền kéo nick vào phòng chat riêng. Bạn cùng phòng là người khá nóng vội, không nói cho xong chuyện thì cô ấy nhất định không buông tha. Cố Thanh lơ đễnh nghe câu được câu chăng, cô ngồi ở hàng ghế cuối cùng bên tay phải, đưa mắt nhìn khoang xe trống thênh thang.

    Hai người nói hết chuyện công lại tám đến chuyện tư. Chuyện tư của hai cô gái độc thân “bát ngát” từ mấy tin lá cải đến mua bán qua mạng Taobao rồi cuối cùng “hạ cánh” xuống chủ đề ẩm thực.

    “Hôm qua tớ đi ăn lẩu, ngon cực luôn!” Cố Thanh đột nhiên nhớ đến bữa tối vô cùng thịnh soạn với la liệt đồ ăn ngon.

    “Lẩu gì thế?” Canh Tiểu Hạnh hỏi. “Lẩu hải sản? Lẩu Tứ Xuyên? Hay lẩu dê?”

    “Dạ dày nhồi gà.” Cố Thanh nheo mắt, hồi tưởng lại mỹ vị. “Nói đúng ra là dạ dày nhồi gà hầm tiêu đen, lẩu uyên ương hẳn hoi nhé, nửa trắng là nước dùng hầm xương, nửa đỏ là lẩu kim chi cho thêm tiết vịt và đậu phụ thối. Cậu có tưởng tượng được mùi vị tiết vịt và đậu phụ thối trong nồi nước dùng đỏ rực và cay xộc mũi tuyệt hảo đến mức nào không?”

    Cố Thanh có niềm đam mê đặc biệt với ăn uống, cứ nghĩ đến mỹ vị là giọng nói của cô trở nên quá đỗi dịu dàng, quá đỗi ngọt ngào, thậm chí còn ngọt hơn cả khi cô hát mấy bài vọng cổ.

    Trên xe chỉ có dăm ba hành khách, mọi người đều chưa ăn sáng, bụng sôi ùng ục, thế mà lại phải nghe một cô gái đang thỏ thẻ nói về nồi lẩu nóng hổi với vẻ rất đỗi dịu dàng thì chẳng khác nào tra tấn lỗ tai. Đặc biệt khi giọng nói của người con gái ấy lại mang hơi hướm lười nhác và khàn nhẹ thì càng mê hoặc.

    “Thanh Thanh, cậu đang trả thù xã hội hay đang trả thù tớ đấy?” Vẫn nằm trên giường, cảm giác đói cồn ruột khiến giọng Canh Tiểu Hạnh trở nên run run.

    “Đúng là lần đầu tiên trong đời tớ thấy dạ dày lợn hầm cùng gà lại ngon đến thế. Họ hầm thành thứ canh trắng như sữa, canh vừa đượm mùi thuốc bắc lại vừa sực mùi tiêu đen… Hạnh này, lần sau tớ nhất định sẽ rủ cậu đi nếm thử một lần mới được.”

    Bộ dạng hoàn toàn khuất phục của Canh Tiểu Hạnh ắt hẳn rất buồn cười.

    Cố Thanh cầm nắm cơm, chậm rãi cắn từng miếng, cứ tưởng tượng cô bạn đang oằn oại trên giường đấu tranh tư tưởng xem có nên bò dậy khỏi giường và trở thành người đầu tiên ra căng tin ăn sáng hay không là cô lại thấy thế giới này thật đẹp.

    Cảm giác bực mình vì khi nãy bị tên hâm nào đó ép vào phòng chat voice để thảo luận chuyện kỷ niệm thành lập gì đó bỗng chốc bay biến đâu mất.

    “Cố Thanh, cậu được lắm…” Giọng Canh Tiểu Hạnh bắt đầu méo tiếng như chực khóc.

    Cô cười, cắn miếng cơm nắm rồi cất giọng hàm hồ: “Đúng là ngon tuyệt cú mèo đấy!”

    Canh Tiểu Hạnh im lặng.

    Suýt nữa cô đã hạ màn kẻo lát đến trường lại bị truy sát, nhưng đang định thoát khỏi chat room thì cô bỗng nghe thấy một giọng nói rất trong trẻo, cơ hồ còn mang ý cười: “Đây là món ăn Quảng Đông – Khách Gia, nếu có thời gian, các bạn chế biến tại nhà cũng rất tiện.”

    Giọng đàn ông, lại còn là giọng nói quyến rũ đủ sức hạ gục mọi cô gái trong vòng một giây. Điều quan trọng là Cố Thanh nhận ra giọng nói này.

    Thương Thanh Từ. Đúng là Thương Thanh Từ, con át chủ bài của nhóm lồng tiếng Perfect.

    Cố Thanh trố mắt ngạc nhiên. Cô không dám tin vào tai mình, liền liếc mắt nhìn danh sách online trong phòng chat, chỉ có “Thanh Thanh Mạn”, “Canh Tiểu Hạnh” và “Thương Thanh Từ”.

    Quả nhiên không nhầm, Thương Thanh Từ thật, đúng là anh ấy!

    Giọng nói lôi cuốn nhất trong làng lồng tiếng thương mại ấy tuy đã thành danh bao nhiêu năm nhưng vẫn khiến người ta không thể đoán ra được tuổi thực của chủ nhân. Điều mà fan của anh ấy có thể kể thao thao bất tuyệt là hằng năm anh ấy có bao nhiêu ảnh quảng cáo võng du, diễn viên nam chính trong phim truyền hình cổ trang nào do anh tham gia lồng tiếng và bao nhiêu thương hiệu cần quảng cáo sản phẩm đã đặt hàng trước để sử dụng giọng nói của anh.

    Bởi đây là phòng chat cá nhân của Cố Thanh nên cô thực sự không hiểu vì sao một nhân vật đẳng cấp vừa xuất hiện là nhất định khiến mọi tín đồ âm thanh đều sôi sục như Thương Thanh Từ lại vào phòng chat này trong lúc trời vừa hé sáng, hơn nữa rõ ràng anh ấy đã vào được một lát rồi, nếu không sao biết mình vừa nói đến món dạ dày nhồi gà?

    Nhưng đúng khoảnh khắc ấy thì xe chạy vào đường hầm, đường mạng của cô bị nghẽn, không sao có tín hiệu. Cô còn chưa kịp chào anh một câu. Mà tức nhất là Canh Tiểu Hạnh cũng chẳng nói gì, để anh cứ độc thoại một mình.

    “Chế biến món này cũng không khó, chỉ cần chút thời gian thôi, hơn nữa làm sạch dạ dày cũng khá phiền đấy.” Giọng Thương Thanh Từ nghe như thể mới tỉnh ngủ, nếu có giọng nói nào được người ta dùng những mỹ từ như “chất giọng truyền hình” hay “chất giọng điện ảnh” để ca ngợi thì có lẽ chính là giọng nói của anh lúc này đây.

    Cố Thanh cảm thấy anh vô tình nghe thấy đoạn hội thoại của hai cô, sau đó thuận miệng nói luôn mà không để ý kênh này có thính giả hay không.

    “Nguyên liệu gia giảm chuẩn bị đầy đủ sẽ khiến món ăn giàu dinh dưỡng hơn. Tôi nhớ phụ liệu gồm táo đỏ, đẳng sâm, ngọc trúc, kỷ tử, quế hồi, lá thơm, ngoài ra là các gia vị có sẵn như muối, hạt nêm, đương nhiên không thể thiếu chút rượu và gừng.”

    Thương Thanh Từ còn nói thêm hai câu, đại ý rằng nhét gà vào dạ dày, dùng tăm cố định lại rồi đun lửa liu riu…

    Vì tín hiệu chập chờn nên tiếng anh lúc được lúc mất, cô phải căng tai tập trung lắng nghe.

    Cố Thanh từng thưởng thức một vài tác phẩm thuần giải trí của anh vào những năm anh mới gia nhập làng lồng tiếng, phong cách của anh cũng thiên cổ phong giống mình. Giọng cổ phong của anh rất đa tình, còn bây giờ rõ ràng anh đang dùng giọng thật để nói chuyện.

    Sáng sớm tinh mơ, ngoài trời âm mấy độ, cửa kính xe phủ một lớp sương mờ do nhiệt độ chênh lệch giữa trong và ngoài xe, nhưng nghe giọng anh khoan thai giới thiệu cách nấu ăn, cô bỗng thấy mình như đang ngồi quanh lò sưởi trong một đêm đông ấm áp, cảm giác yên bình, cô chẳng muốn nghĩ suy điều gì.

    Đây chính là sức mạnh kỳ diệu của âm thanh, mà chỉ những người đặc biệt yêu âm thanh mới có thể thấu hiểu được.

    Khi xe chạy ra khỏi đường hầm thì dòng tên Thương Thanh Từ thoắt nhiên biến mất, chắc vì độc thoại suốt hồi lâu, không nghe ai tiếp chuyện nên anh đã thoát khỏi phòng chat. Đúng lúc đó, Canh Tiểu Hạnh đột nhiên gọi điện thoại đến: “Khi nãy có nhân viên kiểm tra vệ sinh ký túc, tớ quên không nói với cậu. Giờ cậu nói tiếp đi! Món dạ dày nhồi gà ấy thế nào?”

    Cố Thanh vẫn chưa tin giọng nói khi nãy thình lình xuất hiện trong phòng chat YY là thật, cô hỏi bạn: “Ban nãy cậu không nghe thấy Thương Thanh Từ nói chuyện à?”

    “Thương Thanh Từ nào cơ?”

    Cố Thanh không nhịn được thầm bĩu môi. “Thương Thanh Từ – ngôi sao hạng A của làng lồng tiếng, con át chủ bài của nhóm Perfect, biết chưa hả?”

    “Anh ta phát âm nghe cứ là lạ sao ấy!” Canh Tiểu Hạnh đáp. “Mấy ca sĩ cover lại bài hát và mấy tay lồng tiếng trên mạng các cậu toàn đặt tên nghe kỳ quặc bỏ xừ, ai mà nhớ nổi… Có điều, hình như sếp chúng ta có mời nhóm lồng tiếng Perfect mà cậu vừa nhắc đến, bảo ngày kỷ niệm muốn tổ chức chúc mừng trên YY nên sẽ đặc biệt mời nhóm lồng tiếng này đến. Cậu nhắn tên cho tớ đi, để xem có anh ta không.”

    “Chắc không có đâu… Bây giờ anh ấy chủ yếu làm lồng tiếng thương mại, ít khi nhận show lẻ lắm.”

    Thương Thanh Từ quả thực thuộc típ sao mai danh ẩn tính điển hình… Chắc chắn khi nãy cô bị trúng tà rồi!

    “Cậu bảo anh ta là ngôi sao hạng A ư?” Canh Tiểu Hạnh cười hì hì. “Tớ chẳng tin không thỉnh nổi anh ta.”

    Cô hoàn toàn không tin có thể mời được anh nhưng trong lòng vẫn thầm mang hy vọng, cô đọc tên anh: “Thương Thanh Từ. Thương là màu xám bạc, thanh là màu xanh – một cái tên đầy màu sắc. Nhớ lấy! Đừng để mất mặt!”
     
  3. tonien158

    tonien158 Niên hoa Tố cẩm Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    20/2/2017
    Bài viết:
    151
    Lượt thích:
    214
    Kinh nghiệm:
    43
    Nghề nghiệp:
    Sắc nữ và trạch nữ
    Chương 1:Đậu Hà Lan nhồi thịt

    Khi ba cái tên “Thương Thanh Từ”, “Tuyệt Mỹ Sát Ý” và “Phong Nhã Tụng” được mang ra tuyên truyền, Cố Thanh hoàn toàn ngả mũ nể phục trước sự kiên trì bất khuất của Canh Tiểu Hạnh vì đã tóm được ba vương bài của nhóm Perfect, đặc biệt là vị Thương Thanh Từ đại nhân.

    Sau đó, Cố Thanh biết được nguyên nhân thực sự mới hiểu cô này đúng là chó ngáp phải ruồi. Không ngờ ngày lễ kỷ niệm thành lập của nhóm Perfect và ngày lễ kỷ niệm thành lập trang web của Canh Tiểu Hạnh vô tình lại trùng nhau.

    Ngày kỷ niệm thành lập của Perfect từ trước đến nay đều được tổ chức rất hoành tráng. Toàn bộ CV(*), bất kể mới hay cũ đều được mời đến dự, ai cũng phải trình diễn một tiết mục. Nghe nói, Thương Thanh Từ thấy bảo có mấy người trong lĩnh vực hát cover đến nên anh liền đề nghị làm clip kịch tình ca(**) và cả kịch truyền thanh nữa. Cố Thanh nghe tin này, tim dường như ngừng đập mất mấy giây, nếu Thương Thanh Từ tham gia phần đọc thoại thì không biết tiết mục này phải được cộng thêm bao nhiêu điểm mới đủ.

    (*) CV: Character Voice – diễn viên lồng tiếng.

    (**) Kịch tình ca: Là một dạng ca khúc mà nội dung là một câu chuyện hoàn chỉnh, giữa phần hát đan xen phần đối thoại hoặc lời dẫn.

    Với một ca sĩ cover hạng xoàng như cô thì đây đúng là một sự mê hoặc quá lớn.

    Trong khi trí tưởng tượng của cô đang phiêu du tận chín tầng mây thì Canh Tiểu Hạnh tàn nhẫn bồi thêm thông tin: người đọc thoại không phải Thương Thanh Từ mà là cây đại thụ của nhóm lồng tiếng Perfect – Tuyệt Mỹ Sát Ý, lúc bấy giờ Cố Thanh mới trở về mặt đất.

    Có điều Tuyệt Mỹ Sát Ý cũng sở hữu một giọng nói mê hồn. Nếu không tính đến sở thích cá nhân thì anh và Thương Thanh Từ không thể phân cao thấp, đáng tiếc con người Tuyệt Mỹ Sát Ý quá bình dị, dễ gần nên một Thương Thanh Từ lạnh lùng mới trở thành tâm bão hút fan.

    Vì thời gian gần đây, nhà Cố Thanh xảy ra nhiều chuyện vặt nên tạm thời cô không ở ký túc xá của trường.

    Buổi họp kế hoạch lần thứ nhất diễn ra lúc tám giờ tối, cô đến muộn cả nửa tiếng. May mà mảng cô phụ trách cũng không cần cô phải nhọc lòng lo nghĩ bởi đã có đạo diễn, quản lý dự án, người viết lời, tuyên truyền… Về cơ bản nhân lực đã đầy đủ, cô chẳng qua chỉ là chân điếu đóm sai vặt mà thôi.

    Lúc bước vào phòng, cô thấy Phong Nhã Tụng – một trong ba vương bài của nhóm Perfect đang nói chuyện.

    Phong Nhã Tụng có chất giọng tự nhiên và vui tươi. “Tôi là người rảnh rỗi nhất, chứ Tuyệt Mỹ và Thương Thanh Từ thì khó nói.”

    “Tôi ư?” Tuyệt Mỹ lên tiếng. “Tôi không có nhiều thời gian diễn tập, nếu chỉ ghi âm thô rồi giao cho bên xử lý hậu kỳ thì không thành vấn đề.”

    “Không phải anh còn phần đọc lời dẫn trong bài hát sao?”

    “Đọc lời dẫn?” Tuyệt Mỹ ngạc nhiên. “Thế ai hát?”

    “Chuyện này…” Canh Tiểu Hạnh cất giọng êm ái đến bất ngờ. “Chỗ chúng tôi có mấy ứng viên, nhưng chưa quyết định sẽ chọn ai.”

    Cố Thanh vừa thu dọn bàn học vừa nghe Canh Tiểu Hạnh nói.

    Giọng nói thoáng ý cười của Canh Tiểu Hạnh khiến cô sinh nghi, cô cô này sao thế nhỉ? Khí phách ngang ngược, ngạo mạn ngày thường biến đâu mất rồi?

    Cô không bật mic mà chỉ đứng ngoài nghe mọi người thảo luận. Từ đầu chí cuối cô chưa hề nghe thấy giọng của Thương Thanh Từ. Ừm, minh tinh như anh bộn bề công việc nên chắc đã rời đi trước.

    “Có người đến rồi?”

    Đột nhiên căn phòng vang lên giọng nói chậm rãi và trầm ấm. Người nói như thể đang ăn thứ gì nên nghe không rõ lời nhưng càng như vậy lại càng hút hồn.

    Hôm nay chỉ bàn công việc, ngoài mười mấy thành viên trong nhóm ra thì chẳng có fan nào, nếu không, vô số lời tỏ tình đã tới tấp hiện lên màn hình chat room.

    Hiện tượng hàng trăm tin nhắn ập đến trong vài giây gọi là spam. Spam tin nhắn không phải đãi ngộ mà một kẻ vô danh tiểu tốt như cô được hưởng thụ. Phải biết, suốt ba năm liên tiếp, Thương Thanh Từ đã không tham gia lễ kỷ niệm thành lập của Perfect, ngắt quãng bao lâu như thế nên lễ kỷ niệm ngày thành lập lần này, số người lên mạng trong phòng chat YY dẫu vượt qua con số bốn mươi ngàn cũng không có gì đáng ngạc nhiên và tuyệt đối có thể lập kỷ lục trong lịch sử.

    Phong Nhã Tụng nhanh nhảu tiếp lời: “Ái chà! Át chủ bài tái xuất giang hồ! Họp hành suốt một tiếng bốn mươi phút mà giờ mới lên tiếng sao?”

    Thương Thanh Từ ậm ừ trả lời: “Tôi vẫn online đấy chứ, nhưng bây giờ không nói chuyện với cậu. Tắt mic đi!”

    Chẳng ngờ Phong Nhã Tụng rất ngoan ngoãn, lập tức im re. Đại nhân đã lên tiếng thì đương nhiên đám thảo dân chẳng ai dám thốt lời.

    “Thanh Thanh Mạn?” Thương Thanh Từ ra chiều đăm chiêu đọc tên cô.

    Cố Thanh bất giác ngây người vài giây rồi lập tức ấn nút chấp nhận cuộc gọi. “Em đây!”

    “Thanh Thanh, người ta gọi cậu kìa!” Canh Tiểu Hạnh run run nhắc nhở.

    “Tớ đây còn gì!” Cô ngạc nhiên đáp lời bạn.

    “Thanh Thanh? Không online sao?”

    “Có ạ…” Cô không hiểu tại sao đối phương không nghe thấy mình nói.

    “Chắc cô ấy đi ăn rồi! Đúng là cô cô háu ăn…” Canh Tiểu Hạnh cười gượng.

    Cố Thanh quẫn muốn chết, cô vội kiểm tra thì phát hiện mình chỉ mải chú ý nhấn nút chấp nhận cuộc gọi mà quên không bật mic. Cố Thanh nhanh tay bật lên rồi nói: “Xin lỗi… lúc nãy quên bật mic. Em đây!”

    “Dạy em cách làm dạ dày nhồi gà, em đã làm thử chưa?” Thương Thanh Từ hỏi.

    Có lẽ anh không hề biết mình hỏi như vậy đường đột đến mức nào.

    “Dạ… vẫn chưa kịp làm…” Tuy hoàn toàn bất ngờ nhưng Cố Thanh vẫn đáp rất thành thực. “Em vẫn chưa có cơ hội làm món đó.”

    Sau câu trả lời, mọi người đều lặng phắc.

    Cố Thanh nghĩ, chắc Thương Thanh Từ đại nhân đang cảm thấy khó chịu lắm đây, lần trước lúc người ta đang nghiêm túc dạy cô cách nấu nướng thì cô lại chẳng nói chẳng rằng. Thật bất lịch sự!

    Suy nghĩ thận trọng thêm ba giây, cô lại nói: “Cám ơn anh đã chỉ dạy…” Cô ngừng một lát rồi bổ sung thêm: “Hôm khác em nhất định sẽ nấu thử theo cách anh hướng dẫn.”

    Cố Thanh cố gắng thể hiện một cách hết sức chân thành và nghiêm túc nhưng vẫn chẳng ai nói năng gì, cô suýt tưởng rằng mình bị rớt mạng.

    “E hèm… Cậu ấy offline rồi!” Tuyệt Mỹ Sát Ý đáp lời Cố Thanh, rồi hỏi lại cô bằng giọng nghi ngờ và đầy ẩn ý: “Nhưng tôi thấy hơi lạ, trước đây hai người quen nhau à? Sao chưa hề nghe cậu ta nhắc đến nhỉ?”

    Mọi người đều biết Tuyệt Mỹ Sát Ý và Thương Thanh Từ là đôi bạn ngoài đời thực. Tuyệt Mỹ Sát Ý đã nói vậy thì rõ ràng vụ im lặng tập thể khi nãy rất không bình thường, nhưng cụ thể không bình thường ở điểm nào thì đương nhiên trong lòng mỗi người đều tự nhanh chóng xây dựng một câu chuyện của riêng mình, ví như cô ca sĩ cover “vô hình” đến mức không thể vô hình hơn này lại có thể ôm chân được con át chủ bài nhóm Perfect thoắt ẩn thoắt hiện, thậm chí…

    “Chúng ta tiếp tục nhé!” Cuối cùng, Canh Tiểu Hạnh đã phá bầu không khí yên lặng, ra mặt thay bạn. “Anh Tuyệt Mỹ, khi nãy chúng ta bàn đến phần đọc thoại trong bài hát…”

    “À, ừ, phần đọc thoại, đúng rồi, đọc thoại!” Tuyệt Mỹ dùng giọng công kích, cố tình trầm giọng hỏi: “Cô thấy tôi được chứ? Hử? Canh Tiểu Hạnh?”

    “Được… quá được ấy chứ…”

    Cố Thanh nhận ra giọng Canh Tiểu Hạnh hơi lạ. Là bạn tâm giao, người đầu giường kẻ cuối giường với nhau đã bốn năm, rồi lại tiếp tục “ngủ chung giường” suốt ba năm học nghiên cứu sinh sắp tới, Cố Thanh nhạy cảm ngửi thấy mùi khác thường, chắc chắn cô cô đã động lòng trước giọng nói của chàng trai này.

    Chẳng ngờ một người vốn không mấy quan tâm đến lĩnh vực lồng tiếng lại có thể trở thành tín đồ âm thanh từ đầu đến chân trong giây lát. Mà tín đồ này chỉ có thể ngày càng chìm đắm, ngày càng chạy theo tiếng gọi của sự rung động chứ không thể vùng thoát.

    Cố Thanh nghe mọi người bàn luận thêm lát nữa rồi xuống bếp bưng bát mì tôm mẹ đã nấu sẵn để ăn đêm, cô liếc mắt nhìn máy tính, đột nhiên thấy Thương Thanh Từ nhắn tin riêng cho mình: “Hôm đó quên không nói, dạ dày hầm gà còn gọi là Phượng hoàng đầu thai.”

    Cố Thanh buông phắt đũa, vội vàng lướt tay trên bàn phím. “Cám ơn! Cám ơn nhé!”

    Cô gửi tin nhắn đi rồi nhanh chóng gõ thêm hình mặt cười: ^_^

    Thương Thanh Từ: Không có gì! Nhìn thấy tên em, tôi đột nhiên nhớ đến món ngon mới ăn tối qua.

    Cố Thanh nhìn bát mì tôm của mình, dự cảm mình sắp phải đối mặt với bữa ăn đêm vô vị.

    Cô mau chóng trả lời: Ăn gì vậy? ^_^

    Thương Thanh Từ: Đậu Hà Lan nhồi tôm.

    Cố Thanh: Nghe có vẻ ngon…

    Thương Thanh Từ: Tôi thử làm một lần rồi, không khó!

    Cố Thanh: Thật ư?

    Tim cô nhỏ máu, đã hơn mười một giờ khuya, không hiểu vị đại nhân này muốn gì đây?

    Hai người im lặng thật lâu.

    Mọi người trong phòng chat vẫn trò chuyện rôm rả, bắt đầu tám chuyện vỉa hè sau khi đã giải quyết xong chính sự. Những thành viên tham gia thảo luận vụt biến trở lại là fan cuồng, bắt đầu vây lấy Tuyệt Mỹ Sát Ý và Phong Nhã Tụng, liên tục hỏi họ hết câu nọ đến câu kia, ví như hoạt động tiếp theo của Perfect là gì, tiệc sinh nhật của Tuyệt Mỹ Sát Ý tổ chức thế nào, bộ phim mới lên sóng mà Phong Nhã Tụng tham gia…

    Cố Thanh vừa cầm đũa thì nhìn thấy Thương Thanh Từ lại gửi thêm mấy dòng: Chủ yếu là làm tôm viên hơi phiền thôi. Băm nhuyễn mấy lạng tôm tươi rồi nhào với nước sôi để nguội đã ngâm hành, gừng, thêm chút rượu, mì chính, tiêu trắng. Sau khi trộn đều những nguyên liệu trên thì đập trứng gà vào và trộn đều. Cuối cùng cho thêm chút dầu mè rồi cất vào tủ lạnh chừng một, hai tiếng. Tách miệng vỏ đậu Hà Lan, nhồi tôm vào trong rồi đem hấp chín, rưới tương ớt ngọt kiểu Thái lên để tạo vị đặc biệt cho tôm viên. Vị ngọt thanh của đậu Hà Lan quyện với vị cay cay ngòn ngọt của tôm viên sẽ khiến món ăn ngon không gì sánh bằng.

    Anh nói có vẻ nghiêm túc thật!
    Phòng chat vẫn rất náo nhiệt, Cố Thanh nhìn bát mì của mình mấy giây rồi nhanh chóng gõ bốn chữ: “Cám ơn đại nhân!”, cô còn khuyến mại thêm la liệt hình mặt cười nữa.

    Cố Thanh bưng bát lao vào phòng bếp. “Mẹ ơi, bữa tối còn thịt hay tôm thừa không ạ? Gì cũng được, nếu không có thì cho con quả trứng gà…”
     
  4. tonien158

    tonien158 Niên hoa Tố cẩm Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    20/2/2017
    Bài viết:
    151
    Lượt thích:
    214
    Kinh nghiệm:
    43
    Nghề nghiệp:
    Sắc nữ và trạch nữ
    Chương 2:Cà tím xào vị cá

    Nghỉ Tết dương lịch.

    Suốt ba ngày trời, Cố Thanh bị gia đình trưng dụng triệt để, ban ngày giúp trông siêu thị mini ở nhà, buổi tối lại còn phải coi hàng sau khi đóng cửa. Dẫu vậy, Canh Tiểu Hạnh vẫn không chịu buông tha cô, đêm nào cũng yêu cầu cô bắt đầu từ mười giờ đúng đến tận nửa đêm mới kết thúc.

    Hai ngày đầu, vì Tuyệt Mỹ và Thương Thanh Từ đều có việc riêng nên không xuất hiện.

    Ngày nghỉ cuối cùng cũng là ngày đầu tiên cả nhóm luyện tập. Bởi lần này muốn tuyên truyền thật hoành tráng, đồng thời cũng muốn làm thỏa mãn fan của Perfect nên Tuyệt Mỹ Sát Ý quyết định hoạt động công khai, tiến hành buổi luyện tập đầu tiên trên kênh chính thức của nhóm lồng tiếng Perfect.

    Đương nhiên hiện trường trong phòng chat voice cũng chẳng khác so với tiệc trà là mấy.

    Lúc Cố Thanh đến thì bình luận đã ngập tràn như nước lũ Kim Sơn, liên tục có fan gửi các biểu tượng gào thét, si mê. Tuyệt Mỹ Sát Ý và Phong Nhã Tụng vừa đăng một vở kịch, đang ngồi tán phét trêu trọc fan.

    Cô vội vàng lướt mắt quét qua danh sách online. Thương Thanh Từ không có trên mạng. Tay này đúng là xuất quỷ nhập thần.

    Vì sự xuất hiện của ba đại vương bài của nhóm Perfect nên cuối cùng quyết định, cả ba người đều tham gia đọc lời thoại cho kịch tình ca, mà cũng bởi danh tiếng của con át chủ bài Thương Thanh Từ và nhóm Perfect nên người sáng tác lời bài hát giao ngay bản thảo sau hai ngày.

    Cô nhìn tên ba nhân vật đẳng cấp, ngoài ra còn có vài thành viên mới của nhóm Perfect nữa. Cố Thanh rất hài lòng khi phát hiện người viết lời bài hát giống mình, yêu giọng nói của Thương Thanh Từ nhất nên phần lời thoại tình ý nhất, lôi cuốn nhất đều dành cho anh.

    “Lời thoại này “mái” quá!” Phong Nhã Tụng than thở. “Sao cứ đụng phải nhóm trưởng nhà ngươi là ta lại phải “mái” thế này? Mà còn “mái” một cách dịu dàng, u uất nữa chứ?”

    Cố Thanh lướt mắt đọc lời thoại của Nhã Phong Tụng, không nhịn nổi cười.

    “Tù và vang, đêm sắp tàn, e người gặng hỏi, nuốt lệ vờ vui(*)…” Phong Nhã Tụng chậm rãi đọc lời thoại, đột nhiên anh đổi giọng, khẽ hỏi: “Tuyệt Mỹ, hỏi cậu một câu được không?”

    (*) Trích trong bài Thoa đầu phượng của Đường Uyển.

    “Hử?” Tuyệt Mỹ Sát Ý đáp. “Hỏi đi!”

    Phong Nhã Tụng cố ý dừng lại mấy giây.

    Chỉ trong vài giây ngắn ngủi ấy, trên màn hình phòng chat bay tới tấp đến hàng trăm tin nhắn: “Yêu nhau rồi!”, “Đúng là yêu nhau thật!”, “Không cần hỏi nữa! Các anh là một đôi”, “Yêu nhau đi!”, “Yêu rồi còn gì! Không cần giải thích!”… Cố Thanh ôm bụng cười. Hai người này, một thì lúc nào cũng vào vai phóng khoáng, vùng vẫy một góc trời, còn người kia thì lúc nào cũng phải đóng vai chịu oan ức. Đúng là cặp trời sinh của Perfect.

    Mấy CV bị ghép tới ghép lui thực ra cũng là chuyện thường. Chỉ tiếc là con át chủ bài Thương Thanh Từ thì lại chẳng được ghép đôi hay có tai tiếng gì ngoài đời thực, tất cả là do bản tự thuật ngắn gọn khi mới bước vào Perfect của anh: Tôi là Thương Thanh Từ. Ừm! Tôi không đồng tính.

    Một bản tự thuật vô cùng nghiêm túc. Hơn nữa lượng fan hùng hậu của Thương Thanh Từ đại nhân khiến không ai dám ghép đôi anh với bất cứ CV nam nào.

    Phong Nhã Tụng thấy tin nhắn bay đến quá nhiều, cuối cùng phải lên tiếng ngăn lại: “Ê! Mọi người hiểu nhầm rồi…” Phong Nhã Tụng không nhịn nổi nữa, đành giải thích: “Tôi chỉ định hỏi, không biết Át chủ bài của chúng ta đâu rồi thôi mà.”

    “Thương Thanh Từ?” Tuyệt Mỹ bật cười thành tiếng. “Nếu cậu ta mà biết bị gọi là át chủ bài thì cậu cứ liệu hồn kẻo bị ném xuống hồ làm tiêu bản.”

    Phong Nhã Tụng cười khúc khích. Màn “nóng bỏng” của hai người coi như chấm dứt.

    Sau khi hoàn thành công việc, phòng chat trở thành diễn đàn hoạt động riêng của Perfect, nhưng mọi thành viên trong nhóm trên mạng đều không out, ngay cả Canh Tiểu Hạnh cũng rất phấn khích lưu lại nghe họ diễn tập.

    Cố Thanh vốn định out nhưng cô lại tò mò không biết rốt cuộc Thương Thanh Từ đi đâu mà giờ vẫn chưa xuất hiện.

    Cô vẫn online nhưng không nói gì, chỉ lẳng lặng nghe nhóm lồng tiếng trêu đùa nhau.

    “Cậu ta đang ở cạnh tôi.” Tuyệt Mỹ Sát Ý đang giữ mic, bỗng đột ngột chuyển chủ đề, anh đặc biệt nhấn mạnh “cậu ta” ở đây chính là Thương Thanh Từ. “Máy tính của Sama(*) Thương Thanh Từ yêu dấu của các bạn bất ngờ báo phế, bây giờ đang dùng chung một mic với tôi.”

    (*) Sama: trong tiếng Nhật là từ biểu thị sự tôn trọng khi gọi người đối diện (ngài, đại nhân, điện hạ…)

    Cố Thanh bất giác lắng tai nghe.

    Chẳng bao lâu sau, cô đã nghe thấy giọng Thương Thanh Từ vang lên: “Tôi đây! Mọi người cứ tiếp tục.”

    Át chủ bài đã xuất hiện, fan trong phòng chat nào chịu để yên, hàng loạt tin nhắn dồn dập gửi lên màn hình, họ muốn Thương Thanh Từ nói gì đó để an ủi nỗi ấm ức vì phải đợi anh suốt mấy tiếng đồng hồ.

    Tuyệt Mỹ cười cười. “Tôi thấy nếu hôm nay cậu không nói gì thì tôi cũng chẳng thể bao biện giúp cậu được đâu.”

    Thương Thanh Từ nói với vẻ bất lực: “Hôm nay tôi rất mệt!”

    Thương Thanh Từ vừa thốt lên năm chữ rất đơn giản đó thì cả nhóm fan cuồng bỗng trở nên ngoan ngoãn như những chú cừu non, tin nhắn lại rào rào gửi tới: “Thế thì anh mau nghỉ ngơi đi!”, “Nghe giọng đại nhân của chúng ta mệt mỏi mà tim tôi muốn tan nát! T T”, “Tuyệt Mỹ đại nhân… anh không được ngược đãi Át chủ bài của chúng ta. Anh ấy đáng thương quá! Khó khăn lắm mới về kịp online mà còn bị anh đàn áp…”

    Tuyệt Mỹ cười thành tiếng với vẻ rất vui. “Đúng là oan uổng! Chưa kịp yêu cầu cậu làm gì mà đã bị mọi người đổ tiếng là “ngược đãi” kia kìa.”

    “Để tôi nghĩ xem!” Dường như Thương Thanh Từ cũng thấy mình như vậy là không ổn nên yên lặng suy nghĩ một lát rồi nói: “Hôm nay tôi đã ăn thử một món, thấy rất ngon.”

    Trong lúc Tuyệt Mỹ không nhịn được văng một câu “God!” thì Cố Thanh bất giác cúi đầu nhìn thời gian. Ồ! Mười hai giờ đêm, Thương Thanh Từ đại nhân quả nhiên có bản lĩnh gây thù chuốc oán lúc canh khuya.

    Vì hai người dùng chung một mic nên nghe giọng nói đều có chút xa xôi. Không khó hình dung hai người đàn ông này hẳn đang ngồi đối diện nhau nói chuyện. Thương Thanh Từ nói: “Để tôi đi lấy tách trà, tạm thời cứ để nhóm lồng tiếng tám chuyện với nhau đã.”

    Tuyệt Mỹ cười hinh hích. “Bật mí một bí mật nhé! Chỉ khi tâm trạng không vui thì cậu ta mới thích nấu ăn.”

    “Tâm trạng không vui ư?” Chỗ Phong Nhã Tụng vọng lại tiếng xé vỏ gói lương khô. “Cho nên cậu ta muốn trả thù xã hội chăng?”

    Phó trưởng nhóm của nhóm lồng tiếng Perfect tên Đậu Đậu Bánh Đậu cũng góp lời ai oán: “Tôi phải chạy ra quán tạp hóa trong ký túc mua cốc mì. Mọi người đợi chút nhé! Có điều phải nhớ ghi âm lại, ngày mai tôi đăng lên trang web chính thức của nhóm, tên tiểu tử này trăm năm im hơi lặng tiếng, thế mà vừa cất tiếng lại bàn về ẩm thực lúc nửa đêm. Đúng là giết người không dao!”

    Trong mớ âm thanh hỗn loạn phun trào như núi lửa, chỉ duy có Cố Thanh cảm thấy hình như mình đã hơi quen rồi thì phải. Bởi đây là lần thứ ba anh làm vậy, lẽ nào… trước đây anh chưa như thế bao giờ?

    “Giờ đã khá muộn, nên tôi sẽ nói về món chay nhé!” Dường như Thương Thanh Từ vừa uống cạn chén nước rồi nói vào mic. “Món cà tím xào vị cá.”

    Cố Thanh chống cằm, thậm chí cô có thể tưởng tượng ra mùi thơm của cá.

    Anh có vẻ mệt thật, giọng nói không giữ được phong độ như thường ngày, hơi nhỏ và khàn. “Rất đơn giản, nguyên liệu chính là cà tím chiên dầu và hương liệu cá.” Anh tiếp tục nói, các fan liên tục đùa, kêu “đói quá” khiến anh phải nở nụ cười hiếm hoi. “Tôi chỉ rảnh lúc này thôi, các bạn không muốn nghe nữa à? Nếu không nghe thì tôi dừng lại nhé!”

    Các fan không thể nói qua mic, họ chỉ biết tới tấp gửi tin nhắn thể hiện tình yêu vô bờ của mình với thần tượng qua màn hình.

    “Đừng mà đại nhân! (≥◇≤)”, “(*>﹏<*) Gì cơ anh Thanh Từ, người ta đã đợi anh suốt ba tiếng đấy, đừng đi nhé!”, “o(“)o Đại nhân, dẫu anh có nói về đề tài Mãn Hán toàn tập thì em cũng sẽ chống mắt bám trụ đến cùng…”, “Ê, sao toàn fan của Át chủ bài vậy? Đại nhân Phong Nhã Tụng, hàng ngàn hàng vạn “mái” trên đời, em chỉ yêu mình anh!!!”…

    Cố Thanh nghe họ trêu chọc nhau mà cười vỡ bụng.

    “Được rồi! Đừng vòng vo nữa! Thương Thanh Từ, cậu mau nói đi, nói xong tôi sẽ cùng cậu đi ăn khuya.” Tuyệt Mỹ thúc giục.

    “Thái hai quả cà tím thành lát mỏng, thả vào chảo dầu sôi, đun nhỏ lửa đến khi chín. Khi lát cà mềm hơn snack khoai tây một chút thì vớt ra đĩa.” Thương Thanh Từ chậm rãi nói. “Đương nhiên nếu ai thích vị giòn như snack khoai tây thì có thể chiên kĩ thêm một chút.”

    “Tôi thích ăn giòn hơn.” Tuyệt Mỹ tiếp lời.

    “Sau đó thả tỏi ớt băm nhuyễn vào chảo dầu xào cho thơm, rồi đổ cà vào. Tiếp theo rất đơn giản, chỉ cần ghi nhớ một số gia vị sau: nước tương, ớt bột, đường trắng, hạt nêm, tương đậu, dấm, rượu gia vị, rồi xào to lửa. Cuối cùng thả lạc nhân, hành hoa, xào nhanh tay và nhấc chảo xuống.”

    “Ừm… Lạc xào lâu sẽ bị mềm thì phải…” Tuyệt Mỹ đau khổ phối hợp.

    Nhưng Thương Thanh Từ trả lời với vẻ rất nghiêm túc: “Có lẽ vậy!”

    Cố Thanh cảm thấy rõ dạ dày cô hơi khó chịu… Cơn thèm ăn ập đến, nuốt chửng lý trí, cô cân nhắc xem mình có nên vào bếp hay xuống luôn tầng dưới xem ven đường có bán món gì tương tự như mì xào, phở xào không. Đúng lúc cô đang chiến đấu vật vã với chính mình thì Thương Thanh Từ đột nhiên nhảy vào phòng chat riêng của Cố Thanh: Còn đó không?

    Cố Thanh trả lời tức thì: Em đây! O(∩_∩)O

    Thương Thanh Từ: Đây là món chay, hợp với con gái đấy!

    Cố Thanh: Vâng! (gửi hình nắm tay thể hiện sự quyết tâm) Hôm nào em nhất định sẽ làm thử!

    Thương Thanh Từ: Được rồi, tôi out đây! Gặp lại sau nhé!

    Gặp lại… gặp lại ư?

    Đột nhiên Cố Thanh cảm thấy mình cần chuẩn bị đầy đủ các loại đồ ăn vặt như thịt lợn miếng sấy khô, thịt bò khô, thậm chí cả thịt hộp nữa thì mới dám gặp lại Thương Thanh Từ đại nhân có giọng nói lôi cuốn chết người, lại tinh thông mọi món ăn kia.
     
  5. tonien158

    tonien158 Niên hoa Tố cẩm Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    20/2/2017
    Bài viết:
    151
    Lượt thích:
    214
    Kinh nghiệm:
    43
    Nghề nghiệp:
    Sắc nữ và trạch nữ
    Chương 3:Miến bò cà ri (1)

    Ngày nghỉ Tết dương lịch cuối cùng.

    Bố mẹ sang nhà ông bà ngoại, mãi mười giờ tối, Cố Thanh mới chạy sang siêu thị giúp anh họ đóng cửa hàng và bảo anh tối nay mình còn có việc. Anh họ thuộc típ người không biết gì về thế giới 2D(*), cùng lắm chỉ chơi trò Kiếm Tam trên mạng nên không thể hiểu được cuộc sống ngày nào cũng tự nhốt mình trong phòng ê a một mình, hoặc khi mở cửa bước vào thấy toàn phần mềm kỳ quặc, khó hiểu, rồi liên tục phối âm…

    (*) Thế giới 2D: chỉ thế giới trên mạng.

    Cố Thanh lười giải thích, cô chuẩn bị kiểm tra doanh số hôm nay.

    Vừa mới mở máy thu ngân thì cô nghe thấy cửa tự động mở ra kêu “ting” một tiếng, chẳng ngờ giờ này mà vẫn còn khách. Khách hàng là một chàng trai trẻ mặc áo khoác lông màu đen và quần bò. Anh ta lẳng lặng bước vào, đi vòng qua mấy cái thùng mà anh họ chuyển đến để ngăn khách. Anh ta vừa tháo đôi găng tay màu đen đút vào túi áo vừa lấy chai nước khoáng trong tủ lạnh.

    Chú chó nhỏ Cố Thanh ôm từ nhà sang loăng quăng chạy tới, nhớn nhác nhìn người khách lạ.

    Cô ngẩn người, đưa mắt nhìn anh họ. Thường ngày, anh họ vẫn dùng bảy, tám chiếc thùng để chặn cửa, nhưng khi nãy mải nói chuyện với cô nên anh mới chuyển hai chiếc, trách gì người ta cứ tưởng siêu thị vẫn chưa đóng cửa. Anh họ cũng chẳng biết làm cách nào khác, đành quay sang nói với chàng trai cao hơn mình nửa cái đầu: “Chúng tôi đóng cửa rồi, phiền anh mua hàng nhanh một chút rồi tính tiền.” Nói xong, anh họ giơ tay đóng sầm máy thu ngân đặt trước mặt Cố Thanh xuống.

    Người khách trẻ rất biết ý, vội vàng bước tới quầy thu ngân, đặt những món hàng đang cầm trên tay lên bàn. Một chai nước khoáng, một túi bánh quy, còn cả chai sữa chua, loại sữa chua trộn trái cây thái hạt lựu cỡ to.

    “Mười ba đồng sáu hào.” Anh họ nhanh chóng nói giá tiền, đưa hóa đơn rồi trả lại tiền thừa cho khách.

    Cố Thanh bước tới cạnh bàn thu ngân, ôm chú chó nhỏ của mình rồi tò mò liếc nhìn chàng trai mua chai sữa chua hoa quả. Đó là một thanh niên rất sạch sẽ, đôi mắt đẹp đến không ngờ, phần đuôi hơi nhếch lên, mắt một mí nhưng rất to.

    Cố Thanh vô thức nhớ đến cuốn sách tướng số mà mình từng đọc, người đàn ông có đôi mắt như vậy thường rất chuyên tâm, một khi đã lao vào là không dễ bỏ cuộc, đặc biệt rất đắm đuối với công việc và tình cảm… Khoảnh khắc cô nhìn chàng trai thì anh đang nhận tiền thừa rồi nhét vào ví, dường như nghĩ ra điều gì, anh hơi nhíu mày, đuôi mắt càng nhếch lên một chút…

    Cô phát hiện hình như mình quan sát hơi kĩ nên vội cúi đầu vuốt ve chú chó.

    Cánh cửa tự động lại kêu “ting…” một tiếng rồi trượt sang hai bên. Vị khách đã rời khỏi cửa hàng.

    Ngày nào siêu thị cũng đông nghịt người, siêu thị nhà cô lại chỉ cách bệnh viện của khu một con đường nên càng đông khách. Trong lúc trông hàng, không biết cô đã gặp bao nhiêu người con trai giống như người khách khi nãy nhưng chỉ duy người khách ấy khiến một tín đồ âm thanh như cô hiếu kỳ tưởng tượng ra giọng nói của anh khi anh mở miệng.

    Đương nhiên chỉ là tưởng tượng mà thôi.

    Cố Thanh về đến nhà, cô phát hiện Canh Tiểu Hạnh vẫn online trên QQ. Cô nhanh chóng gõ một dòng rồi gửi đi: Y(^_^)Y Nửa đêm nửa hôm không ngủ còn đợi chàng đẹp trai nào thế?

    Canh Tiểu Hạnh: ^O^ Đâu có! Tớ đang nghe Tuyệt Mỹ đại nhân diễn tập.

    Cố Thanh: Hừm, sao tớ cứ cảm thấy hai chữ “Tuyệt Mỹ” mà cậu gõ lại khảm viền hoa hồng phấn thế nhỉ?

    Canh Tiểu Hạnh: … Tớ chỉ là fan cuồng của đại nhân… mà thôi…

    Cố Thanh: Ô, cậu đang ở phòng nào thế?

    Canh Tiểu Hạnh nhanh chóng nhắn một dãy số và mật mã cho cô. Cô nhờ Canh Tiểu Hạnh chào hỏi giúp rồi vào phòng, chẳng ngờ tìm suốt một lượt mà chẳng thấy tên của cô bạn đâu.

    Cô ngạc nhiên hỏi Canh Tiểu Hạnh: Cậu đâu rồi? Sao tớ không thấy?

    Canh Tiểu Hạnh: Suỵt… Tớ đang mở chat voice trên QQ với Tuyệt Mỹ, anh ấy lén bật hỗn âm trên máy tính, thế là tớ có thể nghe anh ấy huấn luyện người mới lồng tiếng.

    Thủ đoạn nham hiểm này mà Canh Tiểu Hạnh cũng biết cơ đấy! Cố Thanh cảm thấy hình như mình đã bỏ lỡ rất nhiều chuyện hay.

    Thành viên chat trong phòng chẳng có mấy người. Cố Thanh lắng tai nghe một lát, rõ ràng đây là hoạt động nội bộ của nhóm Perfect, có lẽ đang huấn luyện số người mới tập lồng tiếng tại hiện trường. Thật không ngờ Tuyệt Mỹ Sát Ý lại đích thân dạy người mới học cách diễn cảm một cách vui vẻ như vậy.

    Một số người mặt đơ, bất kể đọc thoại thế nào cũng không thể hiện được dù chỉ một chút cảm xúc.

    Trong danh sách online không có Thương Thanh Từ.

    Cô nhớ lại dòng chữ hiện trên màn hình lúc Thương Thanh Từ nói tạm biệt lần trước, một cảm giác kỳ lạ khẽ dấy lên trong lòng. Chú chó nhỏ chạy quanh quẩn bên Cố Thanh, cọ cọ đầu vào chân cô rồi rên ư ử, cô vui vẻ bế nó lên, âu yếm hỏi nhỏ: “Chocolate, hình như tối nay em bị đau bụng hử? Có phải bà ngoại lại lén cho em ăn dâu tây không? Hử?”

    Cô cứ thì thầm với chú chó, con Chocolate cọ người vào chân cô với vẻ gian manh.

    Micro vang lên cuộc đối thoại của họ lúc nghỉ giữa buổi.

    “Phong Nhã Tụng, hồi cậu mới vào nghề, đặc điểm nổi bật của cậu chính là mặt vô cảm.” Tuyệt Mỹ thở dài. “Hay cậu giới thiệu cho thành viên mới quá trình luyện tập khổ ải của mình đi!”

    Phong Nhã Tụng cười khì khì. “Không có cảm xúc ấy hả? Mười phần chắc chín là chưa nói chuyện với con gái bao giờ!” Lúc Phong Nhã Tụng nói chuyện thì có tiếng động vọng lại, một người thông minh như anh thì chẳng khó đoán được nội tình, liền hỏi: “Này! Ai không tắt hỗn âm thế?”

    Cố Thanh cười khoái chí. Cô lập tức gửi tin nhắn cho Canh Tiểu Hạnh: Lộ tẩy rồi kìa! Gian tình đã bị đưa ra ngoài ánh sáng!

    Canh Tiểu Hạnh: …

    “Hôm nay tôi thay máy tính khác.” Tuyệt Mỹ ho nhẹ rồi đáp. “Không tắt được hỗn âm.”

    “Thế á?” Phong Nhã Tụng cười tủm tỉm. “Lại tưởng ai đó cố tình để con gái nhà người ta nghe lén chứ?”

    “Nói tiếp về diễn cảm đi!” Tuyệt Mỹ cười ngượng.

    “Thì nói! Đơn giản lắm!” Phong Nhã Tụng mỉm cười trêu ghẹo. “Muốn diễn cảm ấy hả, chỉ cần đi hại vài em teen cô đơn là có cảm xúc ngay, nhất là cảm xúc về tình yêu.”

    Mọi người nghe Phong Nhã Tụng nói đều ồ lên cười.

    Tuyệt Mỹ thở dài. “Cậu nói thế thì người chưa từng có bạn gái như Thương Thanh Từ tính sao đây? Người ta là diễn viên lồng tiếng thương mại, chuyên lồng tiếng cho các vai công tử hào hoa đa tình đấy nhé!”

    Cố Thanh đang vuốt ve chú chó, lập tức dừng tay, cô cứ ngỡ mình nghe nhầm. Cô từng cảm động vô số lần trước những vai do Thương Thanh Từ lồng tiếng. Đặc biệt là vở cổ trang đang hot trên kênh Water Melon, từ đầu đến cuối bộ phim, cô chỉ nhắm mắt để nghe giọng nói chứ không muốn nhìn dung mạo của nhân vật nam chính khiến cô mất hứng kia.

    Phong Nhã Tụng chợt kêu lên một tiếng: “Chết! Tôi quên mất Át chủ bài của chúng ta. Cậu ấy có khả năng diễn cảm thiên bẩm, không thể bì được!”

    Hai người họ nói vậy khiến mười mấy thành viên mới lập tức hứng khởi hẳn lên. Phải biết rằng hơn nửa số người ở đây gia nhập nhóm lồng tiếng này là vì danh tiếng của Thương Thanh Từ.

    Cũng nhờ Thương Thanh Từ mà cái tên Perfect được huy hoàng suốt sáu, bảy năm.

    Thậm chí đôi lần thành viên của nhóm Perfect ngẫu nhiên đi lồng tiếng quảng cáo gì đó, chỉ cần nói mình là người của nhóm Perfect là thợ ghi âm lập tức cười và hỏi: “Nhóm của Thương Thanh Từ chứ gì? Tên tiểu tử đó vẫn chưa về vườn à?”

    Đa số người nổi tiếng đều thích hoạt động tự do, chẳng ai muốn bị tổ chức đoàn thể nào đó ràng buộc. Tuy Cố Thanh không biết nguyên nhân ẩn phía sau là gì nhưng cô đoán theo hướng tốt đẹp rằng chắc Thương Thanh Từ là người có nhân phẩm tốt, nhớ tình bạn cũ, có nổi tiếng cỡ mấy cũng không quên nơi mình xuất thân nên mới không rời khỏi Perfect.

    Bởi Tuyệt Mỹ Sát Ý nhắc đến Thương Thanh Từ nên tất cả mọi người đều hỏi không biết có thể nghe đại nhân thị phạm tại hiện trường chăng. Trong phút yên lặng ngắn ngủi, Cố Thanh thậm chí còn không dám thở mạnh, cô cũng đang đợi câu trả lời. Phải biết bây giờ hoàn toàn không có cơ hội được nghe anh diễn phi thương mại tại hiện trường.

    “Thanh Thanh Mạn?” Giọng Thương Thanh Từ đột nhiên vang lên trong mic.

    Cô giật thót người, tim đập thình thịch. Chẳng ngờ anh online, chẳng ngờ anh lại dùng chung mic với Tuyệt Mỹ Sát Ý…

    Thương Thanh Từ bâng quơ hỏi một câu: “Tôi có thể ôm em lên mic được không?” Một câu hỏi đầy lịch sự, bất ngờ và mờ ám!

    Thông thường, trong các buổi gặp mặt trên phòng chat YY luôn có rất nhiều người online, muốn nói thì phải xếp hàng, đợi đến phiên mình mới được mở mic, nhưng cũng có ngoại lệ, ví dụ quản lý phòng chat có một đặc quyền, đó là được phép tùy ý sắp đặt người nào đó lên vị trí số một, ưu tiên họ được nói trước… Hành động này gọi là “ôm lên mic”. Một cách nói rất mờ ám, nhưng khi thường xuyên sử dụng thì không còn mờ ám nữa.

    Có điều, nếu giọng nói mà bạn yêu thích đột nhiên hỏi bạn như vậy thì… Tai Cố Thanh vô thức đỏ ửng, cô phỉ nhổ bản thân một hồi rồi mới ra vẻ phóng khoáng gõ hai chữ: Được chứ!

    Thế là cô được ưu tiên cầm mic. Yên lặng suốt hồi lâu, hai người đều không nói gì.

    “Thực ra, phim tình cảm rất đơn giản.” Thương Thanh Từ có chút nghiêm túc, giọng anh dễ nghe đến độ làm lòng người bấn loạn. Cố Thanh không biết Thương Thanh Từ muốn mình diễn kịch gì cùng anh.

    Cô đành chăm chú nhìn bảng thông báo, quan sát các tổ lồng tiếng khác diễn tập, tất cả lời thoại đều được dán trên bảng, chỉ cần đọc theo là được… Có điều cô không biết vì sao anh lại chọn mình. Nhưng nghĩ kĩ lại thì ngoại trừ thành viên mới, chỉ còn hai tên đàn ông nên anh chọn mình là đúng rồi còn gì. Cố Thanh tự giải thích với mình như vậy nhưng cô vẫn hồi hộp đến mức phải hít sâu mấy hơi… Để người hát cover diễn tập lồng tiếng thực chẳng khác gì lùa vịt lên giá quay…

    “Thanh Thanh Mạn?” Thương Thanh Từ đột nhiên gọi cô.

    “Dạ?” Cố Thanh vẫn giương mắt nhìn bảng thông báo nhưng chẳng thấy lời thoại nào.

    “Tôi yêu em!”

    Một lời thoại quá sức đột ngột! Đơn giản! Trực diện nhưng lại nồng nàn tình ý!

    Cô đờ người. Đờ đẫn hoàn toàn và triệt để.

    “Em…” Giọng anh lại vang lên, thanh âm hơi rung nhẹ, dường như chan chứa sự dịu dàng đến mê hoặc. “… có yêu anh không?”

    “Em…” Cô cắn môi, buộc bản thân phải trấn tĩnh, không có lời thoại thì phải trả lời sao đây? Yêu? Không yêu? Yêu hay không?

    Cô đắn đo mấy giây, cuối cùng thẳng thắn đáp: “Yêu… Em yêu… giọng nói của anh.”

    “Cám ơn!” Thương Thanh Từ trả lời nhẹ bẫng. “Tôi ôm em xuống mic đây!”

    Anh cười thành tiếng rồi trở lại giọng lạnh nhạt như bình thường: “Chính là cảm xúc như thế đó, phải luyện tập và nghiền ngẫm nhiều mới lĩnh hội được!”
     
  6. tonien158

    tonien158 Niên hoa Tố cẩm Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    20/2/2017
    Bài viết:
    151
    Lượt thích:
    214
    Kinh nghiệm:
    43
    Nghề nghiệp:
    Sắc nữ và trạch nữ
    Chương 4:Miến bò cà ri(2)

    Một tay Cố Thanh đè lên tai nghe bên trái, một tay vỗ ngực bình bịch.

    Thế mà tim cô vẫn đập loạn xạ. Tuyệt đối không thể trách cô chuyện bé xé ra to, đây là lần đầu tiên trong đời có người nói với cô rằng: “Tôi yêu em”, hơn nữa lại đột ngột như thế, lại là giọng nói đẹp đẽ, lôi cuốn nhất trong lòng cô như thế. Cô nhè nhẹ thở hắt ra, lặng lẽ, âm thầm cảm thán một câu: “Đồ ăn của mình! Đồ ăn của mình! Sắp điên! Sắp điên! Bình tĩnh! Bình tĩnh…”

    Đột nhiên cô vô cùng khâm phục những CV nữ đóng cặp cùng Thương Thanh Từ từ thời kỳ đầu, không hiểu họ làm cách nào mà cưỡng lại được mọi lời tỏ tỉnh cơ chứ? Nếu là mình thì chắc chắn chỉ có thể ghi âm lời thoại trên máy tính rồi gửi đi chứ tuyệt đối, tuyệt đối không thể diễn tập tại hiện trường…

    Chẳng bao lâu sau, Thương Thanh Từ thoát khỏi phòng chat. Tuyệt Mỹ chọc thêm đôi câu rồi thôi.

    Trở lại trường sau kỳ nghỉ Tết dương lịch là phải đối mặt với kỳ thi giữa kỳ kéo dài hai tuần.

    Canh Tiểu Hạnh và Cố Thanh cũng không dám nấn ná, hẹn hai tuần sau sẽ tái xuất giang hồ. Hằng ngày, hai người đều bận rộn học hành rồi thi cử, sau đó lại miệt mài học hành rồi lại thi cử. Cứ thế ngây dại, mê man đến tận ngày thứ mười bốn vào ký túc xá, cuối cùng cũng cảm thấy khí huyết tràn về và sống lại.

    Cố Thanh vào Weibo(*) của mình, chăm sóc hơn hai trăm fan lẻ tẻ. Ca sĩ hạng vườn hát cover như cô nuôi Weibo suốt hai năm mới có được số người hâm mộ ít ỏi đó. Thế mà mới hai tuần không lên mạng đột nhiên lại nhận được lời mời kết bạn của hơn hai ngàn người? Chuyện gì xảy ra thế này? Chẳng lẽ Sina(**) lại mở lòng từ bi phân phát fan ảo chăng?

    (*) Weibo: Một trong những trang mạng xã hội lớn của Trung Quốc.

    (**) Sina: Một trong những trang mạng xã hội lớn của Trung Quốc.

    Cố Thanh phấn khích vội vàng mở ra, vui mừng kéo một lượt xuống tận dưới. Khi kéo đến dưới cùng, cô kinh ngạc sững người.

    Thương Thanh Từ.

    Cô sợ mình hoa mắt nhìn nhầm, liền di chuột lên trên tên. Chữ V màu vàng(*) hiện ra. Chắc chắn không thể sai, đúng là Át chủ bài Thương Thanh Từ đại nhân rồi!

    (*) Chữ V màu vàng: Weibo chia cấp bậc cho các thành viên sử dụng, thành viên được đánh dấu chữ V màu vàng là thành viên có cấp bậc cao nhất.

    Không rõ anh add cô từ lúc nào, vì bận thi nên suốt năm ngày trời cô không hề đăng nhập. Cố Thanh ngẫm nghĩ đến vô số lý do nhưng vẫn không thể đoán ra vì sao anh lại đột nhiên follow mình. Cô đã follow trang Weibo của anh từ rất lâu rồi, biết anh rất ít khi follow người khác, ngoại trừ một vài CV cùng biên kịch, dự án, ca sĩ hát cover cốt cán thời kỳ đầu ra thì ngay cả bạn riêng tư cũng không có. Nhưng cô hiểu ý anh, fan hâm mộ thường thích tám chuyện linh tinh, để đề phòng trường hợp thông tin cá nhân bị rò rỉ, anh chỉ còn cách triệt để cách ly với thế giới 2D và 3D(*)

    (*) Thế giới 3D: chỉ thế giới ngoài đời thực.

    Bởi vậy, số người anh follow còn chưa đến một trăm, hơn nữa suốt một năm qua cũng không hề gia tăng số lượng. Bởi vậy, những người mới đề nghị add trên Weibo của cô chắc chắn không phải fan ảo mà rõ ràng họ là những fan trung thành với Thương Thanh Từ đại nhân.

    Cố Thanh ngẩn người nhìn máy tính. Giờ cô mới hiểu được uy lực của kẻ ôm chân quan lớn. Người ta mới follow mình, còn chưa nói gì cũng chẳng gửi tin nhắn gì đã lập tức mang đến cho cô hơn hai ngàn fan, không những thế, hiện giờ số fan đang không ngừng gia tăng chóng mặt.

    Canh Tiểu Hạnh đang đứng sau lưng, thảnh thơi cắn hạt dưa, cô bạn còn nổi hứng kéo hẳn thùng rác ra trước mặt, chăm chú cẩn thận cắn từng hạt dưa rồi quay sang hỏi: “Sao đột nhiên không nói gì thế?”

    Cố Thanh không nghe thấy.

    Canh Tiểu Hạnh ngạc nhiên, thò đầu vào nhìn. “Ái chà chà! Cậu được Thương Thanh Từ đại nhân follow cơ à?”

    Cố Thanh chợt tỉnh sau khi nghe thấy ba từ “Thương Thanh Từ”, cô lặng lẽ gật đầu. “Ừm… Cả năm nay anh ấy không follow ai cả, tớ đang sợ bị fan của anh ấy headshot đây này!”

    Cô càng ngẫm lại càng thấy không yên tâm, liếc mắt quan sát nội dung đăng trên Weibo của mình, kiểm tra xem có bình luận nào dung tục, ngu ngốc hay thô lỗ không để tránh ảnh hưởng đến hình tượng của mình trong lòng Thương Thanh Từ đại nhân. May mà cô vốn kiệm lời, rất ít khi đăng bài, phần lớn chỉ nói hôm nay ăn gì, ngày mai ăn gì, kế hoạch tương lai sẽ ăn gì mà thôi.

    Đúng là đồ háu ăn! Nhưng may mình là kẻ háu ăn thông minh, có cá tính và có nguyên tắc.

    Cô thầm thở phào nhẹ nhõm rồi bắt đầu kiểm tra tin nhắn riêng, trong đó có một tin là của nhóm trưởng nhóm âm thanh xã đoàn nhà mình. Đại ý chẳng qua là… ừm, bảo cô thử làm đề nghị xin nâng cấp thành V vàng để kéo thêm người cho xã đoàn.

    Cố Thanh là một ca sĩ cover vô danh tiểu tốt, sinh hoạt trong một xã đoàn cũng vô danh tiểu tốt, tổ âm thanh và tổ ca từ miễn cưỡng có vài người, hậu kỳ và mỹ thuật có một người, còn tuyên truyền ư? Nhóm trưởng tự mình gánh vác luôn.

    Trước đây cô may mắn, được hợp tác với hai cây đại thụ viết lời nên tự dưng trở thành chiếc bánh thơm phức trong mắt nhóm trưởng. Thế là cô đành cố kéo mình ra khỏi chuyện được Thương Thanh Từ follow để bắt đầu viết thông tin cá nhân xin được thăng cấp V vàng, sau khi viết xong, cô giao cho nhóm trưởng đóng dấu chứng minh gì đó, chuyển lên và gửi yêu cầu đi.

    Web nhảy sang trang tiếp, nhắc cô gửi lời mời cho bạn bè cũng là V vàng, như vậy sẽ có tác dụng bổ trợ cho việc chứng minh. Chỉ cần những người bạn kia phản hồi thì xác suất thành công sẽ cao hơn.

    Ưm… Cố Thanh nghĩ, yêu cầu này cũng khá hợp lý. Cô nhanh chóng lướt mắt nhìn danh sách đề cử của hệ thống, đó đều là mấy người bạn mà cô quen biết, cô đánh dấu từng người một, vẫn còn một người, ừm, còn một người ư?

    Cô dán mắt vào cái tên “Thương Thanh Từ” rồi bắt đầu đấu tranh tư tưởng hồi lâu. Mời hay không mời nhỉ? Anh đã follow mình thì chắc chẳng nề hà gửi cho mình một chứng minh xác nhận đâu nhỉ? Cô thầm suy nghĩ vài giây, cuối cùng nghiến răng nhắm mắt chọn anh.

    Sau khi gửi yêu cầu, lòng cô thấy hơi hoang mang, chẳng biết mình có gây phiền hà gì cho anh không?

    Cô còn chưa tự dằn vặt xong thì đã thấy tin nhắn gửi tới, mở ra, chẳng ngờ lại là tin nhắn xác nhận của Thương Thanh Từ. Ngay sau đó, một tin nhắn nữa được gửi tới: Không ngờ, tin nhắn đầu tiên em gửi cho tôi lại là muốn tôi xác nhận giúp.

    Cố Thanh nghe anh nói mà cứng quai hàm, lập tức gõ một dòng: Vô cùng, vô cùng cảm tạ Thương Thanh Từ đại nhân đã giúp đỡ!

    Thương Thanh Từ: Không có gì!

    Cố Thanh chẳng biết nói gì nữa, nghĩ một lúc cô mới trả lời: Đại nhân đã ăn món miến bò cà ri bao giờ chưa?

    Thương Thanh Từ không trả lời.

    Cô hơi ngại nhưng vẫn quyết định nói hùa theo sở thích của anh, cô nhanh chóng viết ra món ăn mình có thể tự làm ngon nhất: Thịt bò ấy à, đầu tiên phải xắt miếng vừa ăn, rửa sạch, chần qua cho hết bọt tiết. Ngâm nắm miến vào nước lạnh (nhớ phải là nước lạnh đấy). Sau đó đổ nước vào nồi, thả thịt bò, hành, gừng, lá vang, đun to lửa, vớt sạch bọt, thêm rượu gia vị để khử mùi hôi, sau khi nước sôi thì vặn nhỏ lửa ninh nhừ… Chắc chừng hai tiếng thì nêm gia vị cho vừa ăn. Cuối cùng vớt thịt bò ra, thả vào nước dùng, đổ bột cà ri đun thêm năm phút. Bỏ miến vào đun sôi là có thể ăn. À, đúng rồi, đừng quên rắc chút rau mùi vào nhé! Ngon lắm đấy! Em rất thích húp nước canh…

    Sau khi gửi tin nhắn, Cố Thanh cảm thấy… ưm… xem như đã báo đáp được anh…

    Cô thấy Thương Thanh Từ mãi không trả lời, lại nghĩ chắc đại nhân người ta bận việc gì rồi, đang định tắt máy đi ăn cơm thì cô thấy tin nhắn của anh.

    Thương Thanh Từ: Sở trường của tôi là món này.

    Cố Thanh: …

    Thương Thanh Từ: Ừm, thật đấy!

    Cố Thanh: … Vốn định dùng món này để báo đáp đại nhân… Xem ra em còn phải thu thập nhiều công thức chế biến các món ngon khác nữa. Đành để lần sau vậy…

    Thương Thanh Từ: Báo đáp?

    Cố Thanh: Y(^_^)Y Đương nhiên, làm phiền đại nhân mất công đích thân xác nhận, đương nhiên em phải báo đáp chứ!

    Thương Thanh Từ: Có thật là muốn báo đáp không?

    Bị anh hỏi lại, tim Cố Thanh lại khẽ thót lên… Không biết đại nhân có đưa ra yêu cầu gì vừa kỳ quặc vừa làm khó mình không? Có điều cô tin vào nhân phẩm của đại nhân nên cắn răng đáp: Tất nhiên! (Gửi hình nắm tay thể hiện sự quyết tâm)

    Thương Thanh Từ: Vậy thì hát cho tôi nghe một bài nhé!
     
  7. tonien158

    tonien158 Niên hoa Tố cẩm Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    20/2/2017
    Bài viết:
    151
    Lượt thích:
    214
    Kinh nghiệm:
    43
    Nghề nghiệp:
    Sắc nữ và trạch nữ
    Chương 5:Chíp chíp xào cay

    Cố Thanh: … Bây giờ?

    Thương Thanh Từ: Bây giờ? Em đợi chút!

    Cố Thanh cảm thấy hình như vị đại nhân này đang hiểu nhầm ý mình, rõ ràng cô hỏi anh có phải bây giờ muốn nghe không, mà sao lại biến thành mình yêu cầu bây giờ được hát? Rõ ràng đây là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau mà?!

    Bây giờ trong phòng vẫn còn người, mà lại là bà cô chuyên tám chuyện Canh Tiểu Hạnh nữa chứ!

    Đại nhân ơi, xin ngài đừng làm vậy…

    Thương Thanh Từ nhanh chóng nhắn số phòng cho cô. Đương nhiên Cố Thanh không lạ gì số phòng này, đây chính là kênh chính thức của anh, ngày nào cũng có vài trăm người online. Tuy anh thường xuyên mất tăm cả tháng không thấy mặt nhưng hằng ngày đều có người quản lý đăng tải ghi âm và các hoạt động quy mô nhỏ, không còn nghi ngờ gì nữa, đó chính là thánh địa dành cho những fan trung thành nhất của Thương Thanh Từ!

    Cố Thanh cảm thấy việc mình đột nhiên xuất hiện rồi lại hát tặng Thương Thanh Từ chắc chắn sẽ lập tức bị những lời nói xấu sau lưng đè đến chết. Bởi thế, cô quả quyết trả lời: Đại nhân, hay chúng ta sang phòng em nhé! (*>﹏<*)′~

    Thương Thanh Từ không trả lời.



    Anh out rồi chăng???

    Cố Thanh khóc không ra nước mắt, cô ngoảnh đầu nhìn Canh Tiểu Hạnh, kẻ ngồi sau lưng vẫn đang chăm chú cắn hạt dưa… Cô lặng lẽ quay lại, tự mình vào YY, đăng nhập mã phòng của Thương Thanh Từ với quyết tâm tráng sĩ một đi không trở lại. Vừa mới vào phòng, cô đã nhìn thấy vô số spam: “Nick đại nhân vừa lóe lên kìa!!!”, “Gì cơ? Cậu nói gì?”, “Đại nhân mã hóa lại phòng! Không vào được! Làm sao giờ? Làm sao giờ?”, “Bình tĩnh! Chắc đại nhân đang đợi ai đó…”, “Lật bàn! Ai dám để đại nhân của chúng ta đợi?!”…

    Đúng lúc cô định co giò bỏ chạy thì bị người quản lý lôi tuột vào một gian phòng nhỏ. Gian phòng được mã hóa chỉ có mình cô và Thương Thanh Từ. Cô mau chóng gửi hình mặt cười: Thương Thanh Từ đại nhân!

    Tuy gửi hình mặt cười nhưng cô cảm thấy giờ tử của mình sắp điểm đến nơi. Tuy người ngoài phòng không thể vào nhưng vẫn có thể quan sát xem trong phòng có ai… Cô cố gắng ép mình không được tưởng tượng đến hậu quả, phải chuyên tâm báo đáp đại nhân mới được.

    “Em có thể nói được rồi đấy!” Thương Thanh Từ cất giọng rất tùy ý. “Ở đây chỉ có em và tôi.”

    Đầu Cố Thanh hiện đầy vạch đen, cô mà bật mic thì chắc chắn Canh Tiểu Hạnh sẽ lập tức nhảy dựng lên, nhưng nếu hát để báo đáp người ta thì không thể chỉ gõ lời mà không cất tiếng.

    Cố Thanh quay đầu lại. “Này…”

    “Gì cơ?” Canh Tiểu Hạnh thuận miệng hỏi.

    “Tớ phải hát!”

    “Thì hát đi!” Canh Tiểu Hạnh chẳng buồn ngó sang. “Tớ quen rồi mà! Chẳng phải cậu chuyên hát cover còn gì, nếu rảnh rỗi thì nhân lúc ký túc xá không có ai, cậu cứ thỏa sức hành hạ lỗ tai tớ!”

    Cố Thanh lẳng lặng đeo tai nghe, hắng giọng: “Đại nhân muốn nghe gì ạ?”

    “Sở trường của em là gì? Cổ phong à?”

    “Vâng, cổ phong.”

    “Thế bài Khổng Tử nói nhé!”

    “Bài Khổng Tử nói ư?” Cố Thanh tuyệt vọng. Đây là bài hát hoàn toàn phá cách. Cô lại len lén liếc nhìn Canh Tiểu Hạnh.

    “Ừ! Bài đó khá hay!”

    “Vâng… Thế để em tìm nhạc đệm.”

    Cố Thanh nhanh chóng tắt mic rồi quay người lại hỏi Canh Tiểu Hạnh: “Này…”

    “Lại gì thế?” Canh Tiểu Hạnh nhìn cô với vẻ khó hiểu.

    “Chút nữa tớ sẽ hát một bài rất phá cách, cậu không phiền chứ?”

    “Bài gì?” Canh Tiểu Hạnh bắt đầu thấy hứng thú.

    “Khổng Tử nói…”

    “Phụt… Cậu hát cho fan nghe à?”

    “Không… cho Thương Thanh Từ đại nhân.”

    “Trời! Cậu thân thiết với Át chủ bài từ khi nào vậy?” Canh Tiểu Hạnh bắt đầu thỏa sức tưởng tượng ra đủ loại gian tình bổ não.

    Cố Thanh sợ Thương Thanh Từ đợi lâu, cô vội vàng lên 5sing tải nhạc đệm và lời hát về máy. Khổng Tử nói là ca khúc hài với tổ hợp đủ loại thi từ khắp thiên hạ, thực là bài hát có khả năng tàn phá hình tượng rất khủng khiếp. Sau khi chuẩn bị, cô cảm thấy tim mình bắt đầu nhỏ máu, chỉ sợ đại nhân nghe xong sẽ chê tơi tả. Rốt cuộc, ở một góc độ nào đó, đại nhân là người sở hữu giọng nói mà cô yêu thích nhất, sao cơ sự lại thành ra thế này chứ? Thực sự… đại nhân muốn nghe Khổng Tử nói lắm sao?

    “Đại nhân, em bắt đầu nhé!” Cố Thanh cất giọng rầu rĩ, rồi mở nhạc đệm.

    Bà tám Canh Tiểu Hạnh đứng sau lưng cô trở thành thính giả thứ hai, cô vẫn chưa hiểu cách sử dụng chat voice trên YY nhưng cũng biết hai người ở trong một phòng thì chẳng khác nào hẹn riêng.

    Rõ ràng Cố Thanh nghe thấy Thương Thanh Từ bật cười ngay sau khi cô hát câu đầu tiên… Không những vậy, anh còn cười thành tiếng… Cô thực chỉ muốn lập tức òa khóc nhưng cuối cùng vẫn hát tiếp một cách chuyên nghiệp. Đến đoạn cuối, cô kết thúc khá vội vàng.

    “Cũng được đấy!” Thương Thanh Từ nói ngắn gọn với giọng lười nhác.

    Đây chính là… chất giọng nuông chiều mà fan mê đắm nhất…

    Cố Thanh nhè nhẹ thở hắt ra, đồ ăn của mình, đồ ăn của mình, bình tĩnh, bình tĩnh, hôm nay mình phải báo đáp đại nhân, nhất định phải bình thản, nhất định phải bình thản, tuyệt đối không được phạm lỗi một cách ngu ngốc…

    “Thích ăn chíp chíp xào không?” Thương Thanh Từ đột nhiên đổi chủ đề.

    “Thích! Đại nhân cũng thích sao?” Cố Thanh cố gắng giữ vững hình tượng, cô bình thản đáp.

    “Cũng ngon.” Anh cười.

    Trời ơi… Cố Thanh ôm ngực. Lại là chất giọng nuông chiều, hơn nữa thỉnh thoảng còn cười một tiếng, cô quỵ ngã mất thôi! Ai đến cứu cô với…

    Cô tự phỉ nhổ mình. Canh Tiểu Hạnh không nghe thấy giọng nói trong tai nghe, chỉ thấy vẻ mặt cô đầy đau khổ nên bắt đầu lo lắng, vỗ vai bạn: “Ê nhóc, trúng độc hả?”

    Cố Thanh xua tay. Nào phải trúng độc, rõ ràng cô đang bị trúng bùa. May mà cô không để chế độ tự do phát ngôn nên Thương Thanh Từ không nghe thấy lời Canh Tiểu Hạnh nói.

    Canh Tiểu Hạnh bĩu môi, cô thấy không nghe được trọn vẹn cuộc đối thoại đúng là vô vị nên tiếp tục quay về chỗ thùng rác cắn hạt dưa.

    Trong tai nghe, Thương Thanh Từ lại chậm rãi nói: “Có điều, có cách làm, vẫn rất thích.”

    “Chíp chíp á?” Cố Thanh vô thức hỏi lại.

    Hỏi xong cô mới định thần, đồ ăn đồ ăn, đương nhiên phải là chíp chíp chứ còn gì nữa, chẳng phải anh đang nói dở về chíp chíp sao?

    “Ừ!”

    “Em đã ăn chíp chíp xào ớt chưa?”

    “Ăn rồi…” Cố Thanh nghĩ một lát rồi nói thêm: “Nhưng không thường xuyên, vì còn phải hát nữa, em cần bảo vệ cổ họng.”

    Thương Thanh Từ lại cười.

    Cố Thanh nhắm mắt, coi như không nghe thấy giọng cười đầy vẻ nuông chiều đến mê hồn kia.

    “Anh vẫn thường ăn cay.” Anh không phủ định lại.

    “Ê… đại nhân có tư chất bẩm sinh… à không đúng, có giọng nói trời phú nên không cần giữ vẫn hay.”

    Ông trời rõ là thiên vị!

    “Cách chế biến không khó, chỉ có điều phần làm sạch hơi phiền chút thôi.”

    “Vâng…”

    “Ngâm chíp chíp vào nước muối loãng nửa tiếng cho nhả hết cát, sau đó rửa sạch rồi chần nước nóng cho chíp chíp mở miệng.”

    “Vâng…”

    Cố Thanh nghe tiếp theo thói quen, thậm chí cô bắt đầu suy nghĩ không biết có nên ghi âm lại không, để sau này còn tạo phúc cho các fan của Thương Thanh Từ nữa. Nhưng vẫn phải được sự đồng ý của anh trước chứ nhỉ? Cô do dự mãi không dám hỏi.

    “Chuẩn bị hai phần gia vị, một phần là nước tương, đường, tiêu trắng, rượu gia vị, mì chính, chế nước dùng vào bát, đây là một loại nước xốt. Phần còn lại là nước hòa bột năng.”

    “Nước dùng là gì?”

    “Nước dùng? Có rất nhiều loại, thông thường lúc nấu canh gà ta sẽ bớt lại một ít để dùng lúc xào rau, thay cho nước.”

    “Đã hiểu…”

    “Chuẩn bị xong nguyên liệu thì đổ chút dầu vào chảo, đổ chao và tỏi bằm vào xào một lát, sau đó thả hành cọng, ớt, gừng thái sợi, xào thơm. Tiếp theo, đổ chíp chíp và nước xốt vào xào to lửa, nhất định phải để lửa to nhé, nếu không thịt chíp chíp sẽ rơi ra khỏi vỏ.”

    “Vâng…”

    “Khi nước xốt cạn còn một nửa thì đổ nước hòa bột năng vào, đảo một lát rồi thả hành. Cuối cùng nhấc chảo xuống.”

    “Vâng…”

    Canh Tiểu Hạnh chỉ nghe thấy Cố Thanh không ngừng vâng vâng dạ dạ nên cũng chẳng biết cô đang làm trò gì. Cô nghi ngờ nên lén nhìn trộm màn hình, nhưng nào có chữ. Haizz!!!

    Hình như Thương Thanh Từ đã nói xong. Không đúng, đã “nhấc chảo xuống” thì chắc chắn là nói xong rồi.

    Cố Thanh rất mực lễ phép nói: “Em nhớ rồi! Cám ơn Thương Thanh Từ đại nhân!”

    Giọng anh vọng ra từ tai nghe, đầu tiên chỉ lạnh nhạt “ừ” một tiếng, sau đó nói với cô: “Tôi out đây, lần sau khi nào em lại hát cho tôi nghe?”

    “Lần sau ạ?” Cố Thanh buột miệng hỏi.

    “Không có lần sau sao?” Thương Thanh Từ ra chiều đăm chiêu hỏi.

    “Dạ?” Cố Thanh bị anh phản vấn, thành ra do dự, có lẽ chỉ hát một bài hát thì không đủ thành ý lắm! “Vậy… lần sau khi nào rảnh, đại nhân cứ gọi em.”

    “Được! Tạm biệt!”

    Dường như Thương Thanh Từ lại cười, rồi anh nhanh chóng rời khỏi phòng chat.
     
  8. tonien158

    tonien158 Niên hoa Tố cẩm Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    20/2/2017
    Bài viết:
    151
    Lượt thích:
    214
    Kinh nghiệm:
    43
    Nghề nghiệp:
    Sắc nữ và trạch nữ
    Chương 6:Bò xốt tiêu đen (1)

    Cố Thanh tuyệt vọng bỏ tai nghe xuống, nhanh chóng lấy lại tinh thần, bắt đầu chăm chú lựa chọn ca khúc để đề phòng lúc cần dùng, cô tìm nhiều thể loại bài hát có ca từ và nhịp điệu tinh tế, không phá cách hòng cứu vãn lại hình tượng của bản thân. Lần sau cô nhất định phải hiên ngang, đường hoàng mà nói với Át chủ bài đại nhân rằng: Đại nhân, em sẽ hát tặng anh bài này…

    Cô chuẩn bị liền bảy, tám bài hát và nhạc nền, cuối cùng cũng bình tĩnh lại.

    “Cố Thanh, cậu và Át chủ bài phát triển đến giai đoạn nào rồi?” Canh Tiểu Hạnh thản nhiên hỏi.

    “Hả?” Cố Thanh nhìn cô bạn như nhìn thấy ma.

    “Cả hai hẹn hò trong phòng riêng, cậu không sợ bị fan của đại nhân headshot à?” Canh Tiểu Hạnh lắc đầu, khẽ thở dài. “Cây cao dễ đón sét, cậu phải hoạt động tuyệt đối lặng lẽ, hiểu chưa?”

    Có lẽ Canh Tiểu Hạnh đã nhịn khá lâu, giờ mới bung ra, cô đá thùng rác về chỗ cũ với vẻ cười trước nỗi đau của người khác, sau đó cầm ví tiền đi ăn cơm.

    Cố Thanh ngẫm nghĩ một lát rồi liếc mắt nhìn Weibo của mình. Cô nén nỗi đau xoá dòng “Mong nhận bài!” trong mục trình bày cá nhân… Rốt cuộc cô được đại nhân follow nên ít ra cũng phải chừa lại chút sĩ diện cho anh, ừm, nhưng cô quả thực chỉ là kẻ vô danh tiểu tốt, thực lòng yêu thích ca hát mà lại chẳng ai mời cô hát cả, cô thực sự muốn nhận được yêu cầu hát mà.

    Cô lặng lẽ tắt mạng, thầm nghĩ phải chăng vì nỗi hiềm nghi “ôm chân quan lớn” nên lén xin hợp tác cũng phải thận trọng? Vì Thương Thanh Từ đại nhân, ừm… Thanh Thanh Mạn ta đây cứ khép mình một chút sẽ tốt hơn. Có điều sau khúc nhạc bất ngờ chen vào ấy, Thương Thanh Từ và cô chẳng liên lạc lại với nhau nữa.

    Kỳ nghỉ đông hằng năm luôn trùng với ngày nghỉ Tết âm lịch.

    Sau khi về nhà, rất nhiều người tham gia lễ kỷ niệm thành lập không có thời gian lên mạng hoặc điều kiện mạng có hạn nên mọi người hẹn thời gian cố định vào ngày mùng Một tháng Hai sẽ tổ chức cuộc họp nội bộ lần cuối cùng, hôm đó cũng sẽ quyết định tiết mục cho ngày kỷ niệm này. Cuối cùng yêu cầu mọi người chia nhau thực hiện công tác chuẩn bị.

    Giáp Tết, siêu thị nhà Cố Thanh cũng đóng cửa sớm hơn thường lệ. Trời vừa bảng lảng tối đã đóng cửa.

    Đêm Giao thừa, Cố Thanh chạy sang giúp đóng cửa hàng, đúng lúc nhìn thấy phía bên đường đối diện có người đang tranh cãi ầm ĩ. Cô đứng sau cửa sổ đưa mắt nhìn một lát, vì siêu thị gần bệnh viện nên cứ dăm bảy hôm lại xảy ra tranh chấp gì đó giữa các bệnh nhân, cô cũng quen rồi. Chỉ có điều lúc này cô nhìn thấy một gương mặt quen quen, chính là chàng trai từng mua sữa chua hoa quả ở siêu thị nhà cô vào tối đó.

    Sở dĩ cô nhìn thấy anh là vì anh và ba người cả nam lẫn nữ đứng bên cạnh rõ ràng đang là đối tượng bị công kích. Lúc cô nhận ra anh thì cô gái bên cạnh anh bị người ta túm cổ áo, anh giơ tay ngăn lại… ngăn mãi ngăn mãi, cuối cùng bị đấm một cú trời giáng vào mặt.

    “Á!” Cố Thanh buột miệng kêu lên. Tiếp đó, cô nghe thấy một loạt tiếng loảng xoảng, quay đầu lại thì đã thấy mấy chai nước ngọt rơi ra ngoài tủ lạnh.

    “Con bé này… Làm anh hết hồn!” Anh họ vừa cúi người nhặt vừa lèm bèm trách cứ. “Sợ nhất là nghe con gái tự nhiên kêu toáng lên, chói tai lắm, em tưởng mình bị giật mình lúc nửa đêm chắc?”

    “Em không cố ý mà…” Cố Thanh bước lại giúp anh nhặt mấy chai nước ngọt rồi cất vào tủ lạnh, sau đó cô trở ra quan sát tiếp cuộc chiến xảy ra ở cổng bệnh viện phía đối diện, cuộc chiến đã kết thúc. Kẻ làm ầm ĩ thì vẫn ở đó nhưng chàng trai và mấy người đi cùng thì đã rời khỏi.

    Cố Thanh đoán, có lẽ họ là nghiên cứu sinh của bệnh viện hay gì đó, dù là gì thì cũng không thể là bác sĩ vì trông họ trẻ thế kia. Mà chàng trai ấy cũng nghĩa hiệp thật, còn biết dang tay che chở cho con gái…

    Sau một hồi khen thầm, cô quyết định sẽ giảm giá mười hai phần trăm cho chàng trai nếu anh lại đến siêu thị nhà mình. Ừm!

    Ngày mùng Một tháng Hai dương lịch vừa đúng mùng Ba tết.

    Đúng chín giờ tối như đã hẹn, cô gom hết đồ ăn vặt trong phòng khách, chủ yếu là mấy đồ ăn nhậu như xách bò, lưỡi vịt, ngoài ra còn có lạc cay và trà đen đá. Sau khi làm xong công tác chuẩn bị, cô lên mạng, vào phòng chat của nhóm Perfect.

    Vừa mới tới phòng khách thì mẹ bước vào hỏi chuyện ngày mai đi thăm họ hàng, thế là cô lên mạng chậm mất một lúc, khi nói xong, quay đầu lại thì phát hiện mọi nội dung spam đều liên quan đến mình. Nói chính xác hơn, mọi người đều đang điên cuồng ném đá.

    “Thanh Thanh Mạn kìa! Thanh Thanh Mạn xuất hiện là đại nhân chắc chắn sẽ xuất hiện!!”, “Gì cơ? Đâu? Đâu?”, “Kia kìa… Sao Thanh Thanh Mạn lại là VP(*) được nhỉ??? Á! Chọc mù mắt ta đi! Mau chọc mù mắt ta đi!”, “Bình tĩnh nào… đại nhân và cô ấy, ừm, cậu hiểu rồi còn gì…”, “Lật bàn! Thanh Thanh Mạn, cô không xong với tôi đâu!”…

    (*) VP: chỉ người quản lý trên YY

    Cố Thanh ngớ người. Cô rất muốn nói, chắc chắn đại nhân sẽ tới nhưng người ta tới vì công việc, chẳng liên quan gì đến tôi cả! Aaaaaaa…

    Cô định thần sau ba giây rồi buồn bã vào phòng mã hoá. Người trong phòng vẫn hoàn toàn không biết bên ngoài náo loạn đất trời thế nào, vẫn câu được câu chăng tán dóc với nhau. Như thường lệ, nhóm trưởng Tuyệt Mỹ Sát Ý và Phong Nhã Tụng trêu chọc nhau là chính, những người còn lại chỉ thỉnh thoảng chêm vào dăm ba câu.

    Thương Thanh Từ không nói gì nhưng anh có trong phòng. Phản ứng đầu tiên của Cố Thanh là “máy tính của anh sửa xong rồi sao”, sau đó cô nhanh chóng phát hiện hình như mình hơi quá tập trung đến anh thì phải, cần phân tán, phân tán.

    “Giờ nên làm gì nhỉ? Hay làm nóng không khí chút đi!” Phong Nhã Tụng lười nhác đề nghị. “Coi như cho fan ít phúc lợi, đợi đến ngày kỷ niệm thành lập mới làm tình ca chính thức.”

    “Ý hay!” Tuyệt Mỹ Sát Ý phụ hoạ.

    Phó nhóm Đậu Đậu Bánh Đậu cười khúc khích. “Nhóm trưởng anh và nhóm phó tôi nói xong là xong à? Nhân vật quan trọng suốt ba năm không tham gia là Thương Thanh Từ đại nhân của chúng ta kìa!”

    Trong mic rõ ràng vọng ra tiếng cười của Canh Tiểu Hạnh. Êm dịu ngọt ngào… Êm dịu ngọt ngào…

    Cố Thanh cảm thấy, ừm, nhất định là vì Tuyệt Mỹ Sát Ý… Tuy đến giờ cô vẫn chưa nắm được bằng chứng xác thực nhưng một cô cô nam tính như Canh Tiểu Hạnh thoắt nhiên lại thay đổi một trăm tám mươi độ như thế thì ắt phải có gian tình.

    Trong lúc cô còn mải đoán già đoán non, Thương Thanh Từ đột nhiên cất giọng gọi tên cô: “Thanh Thanh?”

    Không hiểu sao anh lại bỏ đi chữ “Mạn”… nghe có chút… ừm, gì nhỉ, khiến cô nảy sinh ảo giác anh có tình ý mờ ám.

    “Đại nhân, em đây!” Cô lập tức trả lời.

    “Tôi còn nhớ em thích cổ phong.”

    “Vâng…”

    Giọng anh hơi trầm ngâm: “Thế… thích nhất bài nào?”

    Trong đầu Cố Thanh vọt nhảy ra bài Khổng Tử nói…

    Không thể nào! Đại nhân, anh không bán đứng em, mang clip em hát tung lên mạng làm nóng không khí chứ? Cô thầm ai oán, rồi thận trọng nghĩ một lát, mới trả lời: “Em tương đối thích Biên cương thời thịnh.”

    “Thời thịnh?” Dường như giọng anh hôm nay không tốt lắm, hơi khàn, nhưng như thế lại càng gợi cảm.

    “Đừng nói không biết đấy nhé!” Phong Nhã Tụng cười vẻ lười nhác, nhắc anh.

    Thương Thanh Từ “ừm” một tiếng, đáp: “Biết!”

    “Có điều bài hát này tồn tại rất nhiều bản cover, hơn nữa còn phải tìm rất nhiều… hình như sáu người hát, lại còn một người đọc thoại? Sản phẩm nhóm Perfect chúng ta làm mà không có danh sách ca sĩ thật đẹp thì cũng ngại trưng ra…”

    “Đúng vậy, đột nhiên muốn tìm nhiều người thế…” Tuyệt Mỹ Sát Ý cũng có ý do dự.

    Nhưng Thương Thanh Từ dường như không mấy để tâm đến ý kiến của họ. Anh hỏi cô: “Thanh Thanh? Theo em thì ai thích hợp nhất?”

    “Em?” Cố Thanh ngẫm nghĩ rồi gom góp tên những giọng ca mình yêu thích nhất thành đội hình. “Phi Thiếu, Linh Lung Tích Thấu, Mặc Mặc Nhi…” Cô nói ra sáu giọng ca hay phù hợp với bài hát nhất, cuối cùng còn nói bằng giọng khẳng định: “Còn phần đọc thoại thì nhất định phải là Thương Thanh Từ đại nhân!”

    “Tôi?” Thương Thanh Từ cười nhạt. “Việc này không khó.”

    “Đúng vậy! Chỉ có anh mới thấy không khó…” Cố Thanh ai oán thở dài, đột nhiên cô cảm thấy mình hơi quá đáng.

    Xin người! Yêu cầu Thương Thanh Từ đọc thoại mà không khó??!!

    May cô đang ở trong phòng mã hoá, nếu lời này mà bị đồn ra ngoài thì chắc cô sẽ lập tức bị đánh chết mất…

    “Những người mà em nói…” Thương Thanh Từ đang suy xét.

    Những người này đều là thành viên kỳ cựu, rất nhiều người chỉ tham gia show diễn quy mô lớn tổ chức trên YY, hát cùng một số ca sĩ trong phòng này cho fan nghe thôi chứ không hát bài mới nữa… Còn một số khác thì thậm chí còn lười tổ chức show diễn, giống như đã biến mất hoàn toàn khỏi cõi nhân gian vậy.

    Anh đột nhiên hỏi: “Đậu Đậu Bánh Đậu, cậu thấy sao?”

    Chẳng ngờ Đậu Đậu Bánh Đậu lại im lặng ba giây, cuối cùng mới thở một tiếng dài thật là dài, buồn bã nói thẳng: “Át chủ bài, tôi hận cậu… Haizzz, thôi được rồi, bạn Thanh Thanh, cám ơn sự yêu mến của bạn, tôi chính là Mặc Mặc Nhi.”

    Cố Thanh sững người. Bất ngờ, quá đỗi bất ngờ! Cô không thể tưởng tượng nổi… vị tiền bối này lại mai phục trong nhóm Perfect…

    Đậu Đậu Bánh Đậu lặp lại lần nữa với Thương Thanh Từ: “Tôi hận cậu!” rồi ai oán nói tiếp: “Những người bạn vừa nêu tên, tôi có thể hẹn được hai người nhưng ba người còn lại thì phải xem xem họ có nể mặt Át chủ bài của chúng ta không đã. Có điều…” Cô khẽ ho hai tiếng, Phong Nhã Tụng lập tức tiếp lời: “Có điều một trong số đó, Linh Lung Tích Thấu là fan cuồng của Thương Thanh Từ, fan cuồng ấy, em hiểu không, ừm, Thanh Thanh, em phải nghĩ cho kĩ xem có muốn bán Thương Thanh Từ cho người khác không nhé!”

    “Dạ?”

    Tuy mọi lời trêu chọc trong phòng chat YY đều rất tuỳ tiện nhưng cô bị ghép đôi với Thương Thanh Từ thì… quả thực… quả thực không thể đáp lại một cách tự nhiên được. Thật châm biếm! Xì!

    “Không cần ba người!” Thương Thanh Từ thản nhiên nói, thể hiện ý phản đối. “Một trong số đó để Thanh Thanh hát.”

    Cố Thanh chưa kịp phản ứng thì Đậu Đậu Bánh Đậu và Phong Nhã Tụng đã lần lượt ồ lên kinh ngạc. Phong Nhã Tụng vui ra mặt. “Thanh Thanh, em may hết cỡ đó nhé!”

    May ư?

    Cố Thanh không quan tâm có phải mình may thật hay không, toàn bộ, toàn bộ sự chú ý của cô đều đang tập trung vào đội hình minh tinh mà mình yêu thích nhất: giọng ca tuyệt nhất, người đọc thoại hay nhất, còn một người… là chính cô.

    Đây là cảm giác gì nhỉ? Chính là cảm giác một ca sĩ vô danh tiểu tốt vừa mới vào vòng loại thì đột nhiên được thông báo sẽ hát cùng các ca sĩ Trương Học Hữu, Châu Kiệt Luân, Lâm Chí Huyền… còn có Ngô Ngạn Tổ tới đọc thoại nữa!!!

    Cố Thanh liên tục cầm cốc thuỷ tinh làm lạnh mặt mình.

    Đồ ăn của mình, đồ ăn của mình, điên rồi, sắp điên rồi, thực sự điên thật rồi…
     
  9. tonien158

    tonien158 Niên hoa Tố cẩm Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    20/2/2017
    Bài viết:
    151
    Lượt thích:
    214
    Kinh nghiệm:
    43
    Nghề nghiệp:
    Sắc nữ và trạch nữ
    Chương 7:Bò xốt tiêu đen (2)

    Cố Thanh tắt máy tính, quăng mình xuống giường, ôm chăn lăn qua lăn lại, huyết quản muốn nổ tung. Trong đầu chứa toàn danh sách các ca sĩ nổi tiếng, đó quả thực là đội hình yêu thích nhất mà cô theo đuổi cả đời. Cô hưng phấn đến nỗi điện thoại kêu vô số lần mới nghe thấy. Cầm lên nghe không ngờ lại là Canh Tiểu Hạnh, cô bạn vừa mới nói tạm biệt trên phòng chat YY.

    “Chúc mừng bạn Thanh nhé!”

    Cô cười, hỏi Canh Tiểu Hạnh có chuyện gì mà khuya khoắt thế này vẫn còn gọi điện đến.

    “Thực ra… ừm… tớ muốn… tâm sự với cậu!”

    “Tâm sự á?” Cố Thanh thấy lạ lùng. “Ngày nào tớ cũng ăn ngủ, đi học với cậu mà cậu có tâm sự gì với tớ đâu? Sao vừa mới nghỉ tết mà đã có tâm sự thế?”

    Người ở đầu máy bên kia ấp a ấp úng. Trực giác mách bảo cô đây là vấn đề tình cảm. Vấn đề tình cảm? Tám, chín mươi phần trăm là có liên quan đến vị nhóm trưởng của nhóm Perfect kia rồi.

    Quả nhiên sau một hồi ngập ngừng, cuối cùng Canh Tiểu Hạnh cũng khai rằng cô cô vừa mới trao đổi Wechat lần đầu tiên với Tuyệt Mỹ Sát Ý – một cuộc hẹn riêng vô cùng trong sáng, thuần khiết tình bạn, người ta chỉ kể cho cô nghe chuyện ma, nhưng như thế cũng đủ khiến cô hồi hộp, xao xuyến, không thể chợp mắt.

    Cố Thanh nghe mà chết cười, câu chuyện Tuyệt Mỹ kể hẳn không phải chuyện ma thông thường, mà chắc chắn là chuyện ma họa bì câu hồn nhiếp phách trong Liêu Trai chí dị.

    “Bạn Hạnh ơi!” Cố Thanh hạ thấp giọng, đề phòng mẹ đang xem ti vi ở phòng khách nghe thấy. “Có phải bạn trở thành tín đồ âm thanh rồi không đó?”

    “Hả?” Canh Tiểu Hạnh im lặng hai giây rồi cũng nhẹ giọng nói: “Hình như, có lẽ, đại khái là vậy!”

    “Nếu một người đàn ông đẹp trai ngời ngời nhưng giọng nói lại khó nghe thì cậu có thích không?”

    “Có lẽ… không thích.”

    “Nếu một người đàn ông dịu dàng, chu đáo nhưng giọng nói lại khó nghe thì cậu có thích không?”

    “Chắc là… không thích.”

    “Nếu một người đàn ông giàu có nhưng giọng nói lại khó nghe thì cậu có thích không?”

    “Không thích…”

    “Chúc mừng cậu! Cậu đã lột xác thành tín đồ âm thanh chính hiệu rồi đấy!” Cố Thanh thở dài, giọng nói có chút u buồn: “Nếu phải sống cả đời với một người đàn ông mà giọng nói khó nghe, phát âm không chuẩn… thì thật đau khổ.”

    Canh Tiểu Hạnh từng cười nhạt trước luận điệu của cô nhưng giờ cô tán đồng sâu sắc. Không cần đẹp trai, chỉ cần sạch sẽ là được. Không cần dịu dàng, có thể đào tạo sau cũng được mà. Hiện tại không có tiền, chỉ cần cần cù lao động là sẽ kiếm được tiền… Nhưng nếu giọng nói khó nghe thì… Thực không thể tưởng tượng nổi!

    Hai tín đồ âm thanh đạt được sự nhất trí, hoàn toàn quên mất mục đích ban đầu khi Canh Tiểu Hạnh gọi điện đến.

    Chẳng ngờ, Thương Thanh Từ đại nhân lại là típ người làm việc vô cùng hiệu quả, chỉ vài ngày sau, người lập kế hoạch cho bài hát này đã đối chiếu thời gian với Cố Thanh để chuẩn bị cho lần luyện tập đầu tiên.

    Đương nhiên câu trả lời của Cố Thanh là: “Vâng, lúc nào cũng được ạ!”

    Họ đều là những nhân vật cấp bậc hoàng gia, đương nhiên cô phải phối hợp, hơn nữa phải phối hợp tuyệt đối.

    Vì chiêu đãi fan của Perfect nên nhóm quyết định công khai mọi hoạt động luyện tập, người nào trong đội hình này cũng có lượng fan khủng, kể từ lúc Cố Thanh bắt đầu treo máy đã thấy số người theo dõi từ mấy ngàn nhảy vọt lên mấy chục ngàn khiến cô càng lúc càng mất bình tĩnh. Spam phía dưới trôi vùn vụt như nước chảy, cô hoàn toàn không nhìn nổi họ viết những gì.

    Khi treo máy, cô chợt nhìn thấy một tin nhắn riêng, thì ra là của Thương Thanh Từ.

    Thương Thanh Từ: Đã luyện trước chưa?

    Cố Thanh: Rồi! Đại nhân yên tâm, em luyện tập rất lâu…

    Chỉ sợ mình làm Thương Thanh Từ mất mặt nên cô không dám chẳng luyện gì mà tới.

    Tuy chỉ nói vài câu nhưng vì cô phải đối mặt với hàng loạt giọng ca vàng nên áp lực càng lúc càng phình to.

    Thương Thanh Từ không trả lời.

    Ngay sau đó, Phong Nhã Tụng và Tuyệt Mỹ Sát Ý, thậm chí Đậu Đậu Bánh Đậu cũng gửi tin nhắn riêng cho cô, bảo cô đừng lo lắng quá. Đậu Đậu Bánh Đậu còn rất ân cần nói với cô: Dù em hát hay hơn bọn chị thì cũng vẫn bị ném đá thôi, người mới mà, nhưng em phải gắng đứng vững trước áp lực! Cố lên nhé!

    Cố Thanh lập tức thể hiện quyết tâm: Chị yên tâm! Tim gan của em rắn lắm!

    Áng chừng mười phút sau, mấy người họ bắt đầu ngồi tán dóc. Có vẻ họ đều là bạn cũ nên toàn ngồi trêu chọc nhau. Thương Thanh Từ vẫn giữ phong thái cao quý lạnh lùng, không lên mic… Cố Thanh thì vẫn là kẻ vô danh tiểu tốt, hơn nữa cô cũng chẳng biết nói chuyện gì với tiền bối nên tắt mic ngồi nghe.

    Hàng chục ngàn người online theo dõi, đúng là ngang ngửa với một live show ngoài trời. Mà các fan trung thành kia cũng vui vẻ lắng nghe các đại thần ẩn danh lâu ngày nói chuyện phiếm, đúng là cơ hội cầu còn không thấy!

    Tuy nói là “luyện tập” nhưng vì vấn đề trì hoãn trên YY, nhóm không có cách nào hợp xướng nên chỉ có vài người tự nguyện hát dăm ba câu. Hoạt động lấy “luyện tập” làm cờ hiệu thực ra chỉ để làm nóng ngày kỷ niệm thành lập của nhóm Perfect mà thôi.

    Quả nhiên, sau khi mấy người họ hát, đến phiên Cố Thanh thì phía dưới không được náo nhiệt như trước nữa. Họ chỉ chăm chăm tỏ tình với đại nhân, hoàn toàn coi cô là không khí.

    Cô hát hết bài với trạng thái tốt nhất, phát hiện ngoài vài lời bình rằng hơi thở của cô không ổn định, trung khí không đủ ra thì không có gạch đá gì, điều đó khiến cô thấy vững dạ hơn. May mà không làm Thương Thanh Từ mất mặt.

    “Thương Thanh Từ đại nhân phong lưu, phóng khoáng, cốt cách, hoàn mỹ của chúng ta đâu rồi?” Đậu Đậu Bánh Đậu vô cùng thông minh, lập tức chuyển khẩu pháo hướng về con át chủ bài hạng nặng. “Át chủ bài? Át chủ bài? Cậu ở đâu? Mau ra tiếp khách nào!”

    Đậu Đậu Bánh Đậu là bạn cũ của anh nên cô nói chuyện có phần tuỳ tiện.

    Kênh yên lặng mấy giây.

    “Ừm, tôi đây!” Thương Thanh Từ đáp, anh hoàn toàn không để mắt tới một loạt những lời trêu đùa phía trước. Chất giọng đàn ông đủ sức hạ gục các cô gái chỉ trong một giây… “Cần tôi đọc thoại sao?” Anh khoan thai hỏi.

    “Đọc thì đọc… mà không đọc cũng chẳng sao, cậu cứ mở miệng thể hiện tiết mục gì đó là được.” Đậu Đậu Bánh Đậu thở dài. “May mà quen cậu lâu năm nên tôi đã miễn dịch. Thương Thanh Từ đại nhân, giọng ngài có thể giảm bớt độ nuông chiều đi được không?”

    Thương Thanh Từ không nhịn được liền bật cười.

    Cố Thanh thấy tim lại nhảy lên rộn rã trong lồng ngực, cô đã say mềm. Giọng cười như thế thực khiến trái tim muốn vỡ vụn. Cô đã nghe giọng anh suốt hai, ba năm, sao vẫn không thể miễn dịch được nhỉ… Trời xanh hỡi…

    Giọng cười vô cùng tự nhiên, vô cùng đa tình ấy, hôm nào cô nhất định phải lén ghi âm làm nhạc chuông gì đó mới được.

    Anh có chút trầm ngâm. “Tiết mục gì được nhỉ?”

    Spam ập đến như nước triều dâng. “Thương Thanh Từ đại nhân, em yêu anh! Yêu suốt đời!!!”, “Đại nhân , em là fan cuồng đây, anh ho nghe cũng hay, làm em mất hồn, anh biết không???!!!”, “Đại nhân đọc một lời thoại hoàn chỉnh đi, em ghi âm làm nhạc chuông!”, “Xin đại nhân hãy đọc câu “Em đúng là tiểu yêu tinh giày vò người ta, quỳ xuống mau!”, “Em chỉ cần một câu “anh yêu em”, em muốn ghi âm lặp lại một trăm lần làm nhạc chuông!”…

    Fan hôm nay đông kinh khủng, cuồng kinh khủng, fan của những nhà khác tuyệt đối không thể nhiệt tình bằng một phần mười fan của Thương Thanh Từ đại nhân.

    Cuối cùng, họ khiến cho mấy vị khách mời đặc biệt cũng không nhịn được cười.

    Phi Thiếu vô cùng uyển chuyển biểu đạt sự “đố kỵ” của mình: “Chà! Đêm nay, tôi bị Át chủ bài đè toàn thân rồi…”

    Cách nói mờ ám của anh làm Đậu Đậu Bánh Đậu không nhịn được phỉ nhổ: “Từ trước đến nay Thương Thanh Từ không dụ dỗ con gái, cũng tuyệt đối không tán tỉnh con trai. Đây là truyền thống rồi, đừng có mang Át chủ bài nhà chúng tôi đi bán hủ(*).”

    (*) Bán hủ: Từ “hủ” xuất phát từ cụm từ “hủ nữ”. Hủ nữ là chỉ các nhân vật nữ trong truyện tranh Nhật Bản, mà các nhân vật này lại thích BL (Boy’s love) sống trong mơ tưởng tình yêu thuần khiết giữa boy với boy, vì vậy, bán hủ là chỉ chiêu thức lấy các chủ đề như trai đẹp, tình yêu trong sáng giữa boy với boy để gây tò mò và thu hút sự chú ý của độc giả nữ.

    Phi Thiếu cười: “Bán hủ? Tôi mà cần bán sao? Tôi sớm thăng cấp thành tiên hủ từ lâu rồi!”

    Anh ấy là ca sĩ, đương nhiên không thể có giọng nói tròn vành rõ chữ như Thương Thanh Từ. Cố Thanh thầm nghĩ, đúng là nếu so sánh với đại nhân thì chất giọng của ai cũng trở nên mờ nhạt.

    “Tôi…” Anh kéo dài giọng, dường như đang suy nghĩ rất lung, âm cuối phát ra nhè nhẹ, thật sự hút hồn: “… hát được không?”

    Hát…

    Hát?!

    Hát??!!

    Cố Thanh tròn mắt ngạc nhiên, fan cũng đứng hình, các thành viên của nhóm Perfect có mặt tại hiện trường đều trố mắt. Ai từng nghe Thương Thanh Từ hát nào? Hoàn toàn không có ai!

    Trước đây, lúc Thương Thanh Từ cực kì hot trên mạng, bất luận fan yêu cầu tha thiết thế nào, bất luận bên tổ chức thanh thế lớn ra sao cũng không cách nào khiến anh mở miệng hát… Thế nên mọi người đều nghĩ rằng con Át chủ bài này ắt là mẫu “tàn tật ngũ âm(*)” điển hình.

    (*) Tàn tật ngũ âm: Trong âm nhạc truyền thống của Trung Quốc, ngũ âm bao gồm năm cung bậc là hợp, tứ, ất, xích, công, tương đương với năm nốt nhạc thời hiện đại là đồ, rê, mi, sol, la. Khi hát karaoke, có nhiều người thường hát sai nhạc, không nắm vững được các nốt nhạc nên hát giống như hét hoặc như đọc, khiến người nghe bị tra tấn lỗ tai, từ đó mọi người tếu táo gọi những người này là “không có năng khiếu nghệ thuật” hoặc “tàn tật ngũ âm”.

    Nhưng, bây giờ – đêm nay, đại nhân lại muốn hát sao?

    Cố Thanh lập tức mở nút ghi âm, cô thề mọi người trong căn phòng này đều sẽ hành động giống hệt mình: ghi âm…

    Phi Thiếu cà lăm, không dám tin vào tai mình. “Thương Thanh Từ, cậu muốn chia cắt giang sơn của chúng tôi sao?”

    Đậu Đậu Bánh Đậu cũng không nhịn được, liền cất tiếng cảnh báo: “Ê, cách phát âm của diễn viên lồng tiếng và ca sĩ khác nhau một trời một vực. Chẳng lẽ cậu thực sự cho rằng cậu có thể hoàn toàn dùng giọng của diễn viên lồng tiếng để hát sao? Đảm bảo không hát sai nhạc đấy chứ?”

    Tuyệt Mỹ Sát Ý cười to hai tiếng, rõ ràng anh đang vô cùng mong đợi sự kiện này.

    Tim Cố Thanh đập loạn xạ, cô vẫn chưa dám tin vào những gì đang diễn ra.

    Mãi đến khi… đến khi mọi lời bàn tán tạm thời lắng xuống, Thương Thanh Từ mới điềm nhiên cất giọng: “Thanh Thanh, phiền em giúp tôi gõ phụ đề nhé!”

    “Dạ?” Cô buột miệng thốt lên, giây sau cô mới lấy lại giọng với vẻ đầu hàng: “Thương Thanh Từ đại nhân, em đánh máy chậm lắm, không gõ được phụ đề đâu…”

    Gõ phụ đề theo mỗi câu hát nhanh như gió cuốn của anh sao? Không khéo anh hát được mười câu, cô mới gõ đến câu thứ tư…

    “Không sao!” Giọng Thương Thanh Từ như nhuốm ý cười, anh hoàn toàn không để mắt tới hàng loạt cao thủ phụ đề đang giơ tay xin đi giết giặc. “Gõ thế nào cũng được mà!”

    Gõ thế nào cũng được… Chuyện này có thể thế nào cũng được ư? Thực sự thế nào cũng được ư? Đây là lần đầu tiên Át chủ bài hát tặng mọi người, phụ đề cặn bã của mình nhất định sẽ bị đập tơi tả.

    Đâm lao phải theo lao, Cố Thanh không thể từ chối tại trận, cô trầm mặc ba giây rồi lấy quyết tâm hỏi: “Đại nhân định hát bài gì ạ?”

    Anh hơi đắn đo rồi bình thản đọc tên bài hát: Vạn cốt thôi sa.

    Vừa nói ra cái tên này, mọi lời trong mic đều im re. Bài hát dành cho nữ, hơn nữa lại là giọng nữ cao tuyệt đối.

    Đêm nay, đại nhân định khiến “hoa ghen thua thắm, liễu hờn kém xanh” ư?
     
  10. tonien158

    tonien158 Niên hoa Tố cẩm Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    20/2/2017
    Bài viết:
    151
    Lượt thích:
    214
    Kinh nghiệm:
    43
    Nghề nghiệp:
    Sắc nữ và trạch nữ
    Chương 8: Bò xốt tiêu đen (3)

    Cố Thanh gắng sức bình tĩnh, bình tĩnh giống như một người gõ phụ đề chuyên nghiệp. Nhưng khi nhạc dạo vang lên trong tai nghe thì cô đã mất hết bình tĩnh, thậm chí đặt tay trên bàn phím còn thấy xao xuyến, bấn loạn. Giọng đại nhân khi hát sẽ thế nào nhỉ? Sẽ thế nào nhỉ…

    Vì quá hồi hộp nên cô tưởng mình bị ảo giác khi anh bắt đầu cất lời hát.

    “Thưởng tận giang sơn mới hay xương đẩy trôi cát, ngoạn hết hoa đêm mới biết hương dễ phai tàn.

    Dạ sầu từng khúc, dâng đầy tình thế tục, trăm năm quay đầu, thiên hạ đã quy phục trong tay.”

    Giọng nam trầm quá hùng tráng, quá hay!!! Nếu nói bản nữ hát thoảng mang hơi hướm tiên âm thì bản của Thương Thanh Từ hát lại khiến người ta nảy sinh cảm giác như thâu tóm thiên hạ.

    Khóc ròng mất thôi! Độ rung thanh âm phát ra từ lồng ngực quá đỉnh! Chuyển giọng thật giả quá đỉnh!

    Điệp khúc đột ngột dừng lại, trong tai nghe thoắt nhiên chuyển từ hát sang đọc. Thương Thanh Từ đang đọc thoại bằng giọng cổ phong đặc trưng:

    “Thành trì nhuốm lửa chiến tranh, xương cốt ngổn ngang đẩy trôi cát, ai có thể ngâm rằng vạn vật từ bi…”

    Tiếng vang rất nhỏ, đến âm cuối thì hoàn toàn không còn nghe thấy chất giọng nuông chiều, nhẹ nhàng thường ngày của anh nữa, nhưng đúng là vô cùng hào hoa, phong nguyệt vô biên.

    Nếu không phải gõ phụ đề thì chắc chắn cô đã ôm ngực mà rằng: Đại nhân ơi đại nhân, ngài có thể đừng diễn cảm như thế được không? Quả thực là quá hấp dẫn!

    Một diễn viên lồng tiếng lại biết hát thực sự là kẻ thù của mọi ca sĩ, bởi họ có kỹ thuật chuyên môn riêng, người đọc thoại tốt thì giọng hát thường yếu, còn người hát tốt thì thường đọc thoại thiếu chuyên nghiệp. Nhưng những kiến thức thông thường ấy không thể áp dụng đối với Thương Thanh Từ đại nhân.

    Không chỉ Cố Thanh mà mọi người trong phòng đều muốn vỡ tung huyết quản. Khả ngộ bất khả cầu, cơ duyên này chỉ ngẫu nhiên gặp mà thôi, tuyệt đối không thể hễ muốn là gặp được!

    Các fan giờ chỉ biết điên cuồng tỏ tình, tỏ tình và tỏ tình, ngoài tỏ tình ra thì không gì có thể biểu đạt được sự kích động của họ nữa rồi. Cố Thanh vừa muốn xem bình luận của mọi người vừa muốn nghe hát lại muốn gõ kịp dòng phụ đề. Sức tàn lực kiệt mất thôi! Cô cảm thấy nếu bây giờ mình không bò rạp lên giường và yên lặng lắng nghe đại nhân hát thì cả đời này thực sự sẽ không bao giờ biết thế nào là yêu nữa.

    Cuối cùng, ngay cả quản lý kênh YY Đậu Đậu Bánh Đậu và Phong Nhã Tụng cũng bắt đầu gia nhập đại quân spam, ra sức trách móc Thương Thanh Từ giấu tài kĩ quá.

    Đậu Đậu Bánh Đậu: “Thương Thanh Từ, cậu đổi tên thành Khuynh Quốc Khuynh Thành nhé! Tôi sẽ là fan cuồng suốt đời của cậu!”

    Phong Nhã Tụng: “Perfect chỉ là ngôi chùa nhỏ, cuối cùng không giấu nổi một trang tuyệt sắc như cậu…”

    Phi Thiếu: “Fuck! Tôi xin rửa tay gác kiếm! Thề không bao giờ tái xuất giang hồ…”

    Giữa lúc huyết quản mọi người đang vỡ tung thì nhạc nền đột nhiên dừng lại.

    “Thế thôi nhé!” Anh hắng giọng, điềm nhiên nói: “Cũng kha khá rồi nhỉ!”

    Cố Thanh bỗng dưng dâng trào niềm kích động như muốn khóc.

    Đậu Đậu Bánh Đậu giành mic. “Quá tàn nhẫn! Có kiểu hát dở chừng vậy sao??!! Át chủ bài, cậu không kính nghiệp rồi! Thực khiến người ta giận sôi máu!”

    “Tôi không phải ca sĩ hát cover nên không cần đạo đức nghề nghiệp.” Anh cười. “Thôi! Thế là đủ rồi!”

    Thôi? Đủ rồi? Chuyện này phải hỏi ý kiến mọi người chứ, Át chủ bài đại nhân…

    “Được rồi, được rồi! Các cậu cũng không phải chưa biết tính khí của Thương Thanh Từ.” Tuyệt Mỹ Sát Ý lên mic đúng thời điểm để an ủi mọi người. “Nếu không thì để tôi hát tặng mọi người một đoạn nhé…”

    “Biến!” Đậu Đậu Bánh Đậu hoàn toàn không nể mặt nhóm trưởng. “Đêm nay thiếu giọng ca vàng ở đây sao? Anh mau lui xuống cho tôi nhờ!”

    “Được rồi… Tôi tắt mic.” Tuyệt Mỹ Sát Ý nổi tiếng là người mát tính, mà nếu không thế thì cũng chẳng làm gì được nhóm đầu trâu mặt ngựa này.

    “À… ừm…” Đậu Đậu Bánh Đậu lập tức chĩa mũi dùi sang hướng khác. “Khuynh Quốc Khuynh Thành đại nhân, bây giờ tôi… khụ khụ… bây giờ nói chuyện với cậu tôi cũng bắt đầu hồi hộp đây này, hèm, cậu biết tính tôi đấy, tôi thích nhất con trai hát hay.”

    “Cậu có thể diễn hay hơn một chút không?” Phong Nhã Tụng cười khúc khích. “Phó nhóm đại nhân của tôi.”

    “Lui ra cho bản cung!” Đậu Đậu Bánh Đậu cắt lời. “Tối nay bản cung không tiện nói chuyện với những kẻ “tàn tật ngũ âm”!”

    Phong Nhã Tụng cũng sầm mặt tắt mic.

    “Khuynh Quốc Khuynh Thành đại nhân?” Đậu Đậu Bánh Đậu tiếp tục bày tỏ sự ngưỡng mộ.

    “Hử?”

    “Ngài… đang làm gì đấy?”

    Thương Thanh Từ hơi tỏ vẻ ngẫm ngợi: “Đang nghe mọi người nói chuyện.”

    “Đại nhân, ngài còn tiết mục nào nữa không? Hoặc có muốn nói gì với fan không?”

    Dường như anh định rời khỏi phòng chat. “Để tôi nghĩ xem!”

    Phòng chat đột nhiên chìm trong khoảnh khắc yên lặng ngắn ngủi.

    Vì đêm nay Khuynh Quốc Khuynh Thành đại nhân thể hiện khiến người ta vỡ hết huyết quản nên mọi người vô cùng mong đợi chuyện anh sẽ phát biểu gì trước khi rời đi.

    “Tôi muốn nói…” Dường như anh đang ngậm kẹo trị ho nên nói không rõ lời lắm, nghe mơ hồ, dịu dàng đến tinh tế, rồi anh lại trầm giọng cười. “Đừng vì quá say mê giọng nói mà dễ dàng thích một ai đó, các bạn mãi mãi không bao giờ biết ở đầu bên kia mạng, đối tượng sở hữu giọng nói đó là người thế nào, đúng không?”

    Đúng không?

    Đúng không…

    Không đúng đấy!

    Nếu người khác nói, có lẽ còn thấy có chút thuyết phục, nhưng lời này lại do đại nhân nói, đêm nay đại nhân mê hoặc tất cả mọi người bằng giọng hát của mình, sau đó lại cảnh cáo họ không nên quá chìm đắm vào giọng nói… Anh cố ý làm vậy phải không? Chắc chắn anh đang cố ý, chắc chắn là đang cố ý mà!

    Quả nhiên, các fan vô cùng phối hợp, đăng toàn bình luận: “Đại nhân, em yêu anh! Yêu suốt đời!”…

    Tuyệt Mỹ Sát Ý vui như trúng số độc đắc, anh hắng giọng rồi dùng thanh âm khí phách tấn công để áp chế lòng nhiệt tình của fan: “Ý của Thương Thanh Từ đại nhân là chỉ cần thích giọng nói là được rồi, không nên để mình bị giọng nói lừa tình cảm, nên thích bằng lý trí, ờ, thích bằng lý trí thôi.”



    Xong! Anh tự biết lời mình nói chẳng có ý nghĩa gì!

    Kẻ gõ phụ đề Cố Thanh đương nhiên bị chìm nghỉm giữa đám đông, cô nghe những lời châm biếm của họ. Thật thú vị! Ẩn sau mạng internet đều là những con người thú vị. Đây gọi là vật họp theo loài!

    Cô nghĩ chắc Thương Thanh Từ đã rời đi nên tắt luôn ghi âm, rồi đi tìm phần mềm định cắt nửa bài hát của đại nhân, vừa mở phần mềm ra thì cô nhìn thấy tin nhắn riêng của Thương Thanh Từ gửi đến.

    Thương Thanh Từ: Có việc gấp, tôi phải đi đây!

    Cố Thanh gõ bàn phím: Đại nhân mau đi đi! ^^

    Vì sao đại nhân lại đột ngột tạm biệt riêng mình? Ừm, chắc là vì phép lịch sự thôi mà… Lần đầu hợp tác gõ phụ đề giúp nên người ta mới lịch sự chào mình trước khi out, ừm, đúng thế!

    Thương Thanh Từ: Có Wechat không?

    Cố Thanh: Có, thưa đại nhân!

    Thương Thanh Từ: Nếu tiện thì cho add Wechat nhé?

    Cố Thanh sững người nhìn màn hình… Đại nhân… anh ấy… muốn… muốn… muốn add Wechat của mình?

    Thương Thanh Từ: Moqingcheng1414, đây là của tôi. Xin lỗi, tôi phải đi trước đây!

    Cố Thanh sững người nhìn màn hình… Đây là Wechat… của… của… của đại nhân sao?
     

Chia sẻ cùng bạn bè


Đang tải...