Phố vắng

Thảo luận trong 'Vườn thơ' bắt đầu bởi phương linh, 9/8/2011. — 1.211 Lượt xem

  1. phương linh

    phương linh Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Phố vắng

    Cơn gió thu,
    Thổi nhẹ chiếc lá vàng.
    Làn tóc em,
    Ánh lên trong màu nắng.
    Đôi mắt em,
    Một kho tàng bí mật.
    Để cho ta,
    Gọi cánh cửa tâm hồn.

    Nhớ những chiều,
    Ta cùng em trên phố
    Nắm tay em,
    Đi khắp cõi lá vàng.
    Cứ ngỡ rằng,
    Được bên em mãi mãi
    Không bao giờ
    Nói hai tiếng "chia ly".
    Nhưng ngày kia,
    Em cất bước ra đi.
    Bỏ lại ta,
    Với con phố lá vàng.
    Em đi rồi
    Nơi đây là phố vắng!
    Không có em,
    Đời hóa đá rêu phong!
    Ta tìm em
    Như tìm về dĩ vãng.
    Lá vàng bay,
    Bay mãi,
    Không trở về.
    :KSV@11:
     




    mẫu thích điều này.

  2. mẫu

    mẫu rồi ai cũng khác Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    10/2/2011
    Bài viết:
    1.238
    Lượt thích:
    818
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    vắng em sài gòn không ai cười nữa

    em đi rồi sài gòn chẳng còn tươi
    nắng không non nữa ở nơi hẹn hò
    hàng cây cũng trút tán khô rũ buồn
    như anh dạo với cô đơn ngút ngàn

    em đi rồi sài gòn cứ miên man
    cà phê phố hát nhạc li tan đượm sầu
    hình như nhắc chuyện lúc đầu hẹn nhau
    hình như như nhắc chuyện trầu cau lỡ rồi

    em đi rồi sài gòn gió nhạt môi
    chẳng còn ngọt nữa như đôi chúng mình
    em đi rồi để dang dở một chuyện tình
    rằng anh ở lại một mình cút côi

    em đi rồi sài gòn hát khúc chia đôi
    từng vòng xe nhớ nụ cười yêu ngoan
    đường kha vạn cân từ ngắn mà nay vô vàn dài
    cung đường yêu và nhớ

    em đi rồi sài gòn chết một giấc mơ
    mùa lá rụng một ngời chờ vò võ
    phố mênh mang tấp nập chỉ một người
    em đi rồi sài gòn cứ chơi vơi ....

     

Chia sẻ cùng bạn bè


Đang tải...