Phía cuối con đường (Full)

Trong chuyên mục 'Truyện ngắn' đăng bởi Hoa Trạng Nguyên, 4/5/2010. — 9.020 Lượt xem

  1. Hoa Trạng Nguyên

    Hoa Trạng Nguyên Là Nụ Cười Nhạt Phai Màu Nắng~ Thành viên thân thiết

    Phía cuối con đường (Full)

    [Kì 1: Cry on my shoulder]
    Phương Thụy Phong - ba mẹ sang Mỹ, nó ở lại học hết cấp 3 với lí do “sống một mình để tự lập”. Huỳnh Khương Nhi - học sinh lớp 12, nổi tiếng với việc… là đứa con gái duy nhất được Phong nắm tóc và cốc đầu.

    Cuộc điện thoại từ Mỹ về Việt Nam
    ·Ngày mai tớ về.
    ·Ừ
    ·Cậu… không mong sao?
    ·Không. Tớ chẳng còn lí do nào mà mong cậu về cả.
    ·Chẳng lẽ… Mai gặp tớ một lát được không?
    ·Tớ bận rồi…
    ·Đồ con rùa chậm chạp.
    ·Chờ một tẹo nữa thôi, sắp xong rồi.
    ·Nhanh lên đấy không là mặc kệ bây giờ.
    ·Ừ.

    Phong giục Nhi. Hôm nay là ngày em họ của Phong về nước và vì cái sự năn nỉ ỉ ôi của Nhi, nó đành cho Nhi đi theo ra sân bay. Người ta bảo con gái là chúa chậm chạp, quả là không sai. Bằng chứng là Phong đã chờ Nhi chuẩn bị cả nửa tiếng đồng hồ, tưởng cô nàng sửa soạn nhiều lắm ai ngờ vẫn như ngày thường. “Vẫn cái mặt cười te tét và cái tóc cột nhỏng lên cao trong thèm rị xuống cho bõ ghét.” (câu Phong hay miêu tả về Nhi).

    Phương Thụy Phong - học sinh mới chuyển về trường cách đây một năm. Ba mẹ sang Mỹ, nó chuyển đến ở một căn nhà đẹp mĩ mãn để học hết cấp 3 với lí do “sống một mình để tự lập”. Ghét nhất là cười (không hiểu vì sao), thích nhất là kéo tóc và cốc đầu Nhi (chẳng biết lí do).

    Huỳnh Khương Nhi - học sinh lớp 12 nổi tiếng với việc… là hàng xóm của Phong, học chung lớp với Phong và là đứa con gái duy nhất được Phong nắm tóc và cốc đầu. (ọc ọc, lí do hết sức củ chuối). Từ khi Phong chuyển về trường, cuộc sống của Nhi có nhiều thay đổi. Đặc biệt là việc được (bị) dòm ngó chỉ vì là bạn thân của hotboy nổi tiếng lạnh lùng - Phương Thụy Phong.

    Thật ra thì lúc đầu Nhi cũng từng bị mấy girl trong trường nhăm nhe vì cái tội “bám riết” lấy Phong nhưng chính Phong là người hùng hổ tuyên bố một câu xanh rờn kiểu “Ai dám đụng đến Khương Nhi của tớ thì coi chừng” nên Nhi cũng nằm trong vành đai an toàn. Hơn nữa, so với Phong, Nhi là người bình thường đến mức không thể hơn, chẳng có lí do gì để Phong thích cả nên mấy cô bạn cũng không quá lo. Tuy nhiên, Nhi vẫn đứng đầu trong sổ đen của họ.

    ·Nói là em họ thôi chứ hắn bằng tuổi mình đấy. Khi không có người lớn ở đó, tớ với hắn thường xưng tui kêu ông cho đỡ rắc rối.
    ·Ừ

    Phong giới thiệu sơ nét về tên em họ. Hai đứa đang đừng chờ trong cái không khí hết sức ồn ào, đông đúc của sân bay. Cái nắng oi ả của ngày hè làm mồ hôi chảy ròng ròng. “Biết thế đừng đi cho sướng. Tự làm khổ thân mình rồi Nhi ơi!”.

    ·Họ kia rồi! - Phong kéo tay Nhi lại chỗ tên em họ đang đứng. Thoáng thấy hắn, Nhi chết chân tại chỗ. Cả hắn cũng giật mình khi thầy Nhi.
    ·Gia Huy?
    ·Khương Nhi? Cậu… làm gì ở đây?
    ·Thì ra hai người quen nhau à?
    ·Ừ... Lớp học Violon.
    ·Vậy tốt rồi. Còn đây… (Phong nhìn cô gái đi về chung với Huy)… đây là…
    ·Tớ là Vy Vy, bạn gái của anh Phong.
    ·Gì?_ Nhi trố mất nhìn Vy.
    ·Vy lại đùa nữa rồi._ Phong chau mày.
    ·Em đâu có đùa_ Vy nắm tay Phong cười tinh nghịch.

    Hai chữ “em_ anh” ngọt xớt như sét đánh ngang tai Nhi, nó cố giữ bình tĩnh, mãi mới rặn ra được một câu:
    ·…. bất ngờ thật. Tớ là Khương Nhi, rất vui khi được làm quen với Vy (thật ra thì tớ không muốn như thế, hix).
    Nhi mỉm cười mà lòng nó đau. Phải công nhận tài diễn xuất của nó rất giỏi. Nói cứ i như thật í.

    Tại sao Gia Huy có mặt tại đây và Vy Vy là gì đối với Phong (mà có thể xưng anh em ngọt xớt như vậy)? Câu hỏi đó cứ lập lờ trong đầu Nhi.

    Cả bốn đứa mang hành lí về nhà. Có đoạn chúng nó đi xe buýt, có đoạn thì đi bộ. Những lúc ấy Nhi cảm thấy rất khó chịu. Vy với Phong đi đằng trước, họ trò chuyện rôm rả với nhau khác hẳn hai kẻ đi sau không nói một câu nào. Cũng chằng biết nói gì. À không, cũng không biết nên bắt đầu từ đâu. Đôi lúc vớ phải lon nước ngọt nằm lăn lóc trên đường, Nhi đá nó kêu lẻng xẻng như thể phá vỡ cái không khi im lặng khủng khiếp kia. Nhảm! Thật chẳng có chút nữ tính nào.

    Chẳng biết cố ý hay do trùng hợp mà Vy, Huy lại học chung lớp với Phong, Nhi. Trường lại có thêm hai nhân vật chình nữa sắp-nổi-tiếng. Một là Gia Huy và hai là Vy Vy.

    Gia Huy vốn không đẹp trai bằng Phong nhưng được cái ăn nói có duyên và sở hữu một nụ cười ngất ngây con gà tây nên hắn nhanh chóng trở thành đối tượng số 2 của các cô nàng. Tất nhiên là sau Thụy Phong rồi. Còn Vy Vy, xinh đẹp một vẻ kiêu kì của tiểu thư chính hiệu, lại còn gọi Phong là “anh” nữa khiến ai cũng phải tò mò về cô bạn này_kẻ sau này được ghép đôi với Phong như thể “họ sinh ra là để cho nhau” (chỉ khổ cho Nhi, hix).

    Cả Huy và Vy đều nổi ngay từ ngày mới về trường như Phong năm lớp 11. Họ thành “bộ ba 12A1” đình đám. Nhi bỗng nhiên bị cho ra rìa vì…khớp. Hix

    Giờ ra chơi Nhi chạy đến phòng nhạc cụ của trường. Trường này được cái sắm nguyên cho học sinh bộ đàn đủ loại và một căn phòng hoành tráng để tập. Nhưng ngoài Phong ra, Nhi chẳng thấy ma nào ngó ngàng tới. Chính vì thế nơi đây là nơi Phong với Nhi thường trốn ra đây ngồi chơi và cũng là nơi bắt đầu tình bạn giữa hai đứa khi chúng nó phát hiện ra cùng sở thích âm nhạc. Nhi thường đến đây mỗi khi có tâm trạng. Nếu như mọi khi, Phong sẽ ở đây cùng nó nhưng hôm nay có lẽ khác. Chắc Phong không còn rảnh để nghe nó than “giời ơi đất hỡi” nữa vì bên cạnh hắn đã có Vy.

    Tiếng Violon dịu dàng vang lên. Nhi vẫn chơi duy nhất một bản nhạc mà nó thường hay chơi. Cũng vì bản nhạc này buồn hoặc chỉ khi buồn Nhi mới đụng tới cây Violon.

    ·Cậu vẫn chơi bản nhạc này?
    Tiếng ai đó đứng đàng sau cắt ngang mạch cảm xúc của nó (mất hứng). Là Gia Huy. Hắn làm gì ở đây?
    ·Đối với tớ, nó vẫn là bản nhạc hay nhất. Đơn giản vì nó quá giống với tâm trạng của tớ - Nhi trả lời, mặt lạnh tanh.
    ·Cậu không gặp mặt tớ vì phải đi chung với Thụy Phong? - Huy nhắc lại vụ điện thoại hôm trước.
    ·Chẳng phải tớ ra tận sân bay đón cậu đấy thôi.
    ·Nhưng đó là vì trùng hợp. Và cậu cũng không ngờ em họ của Thụy Phong chính là tớ, đúng không?
    ·Vậy thì đã sao? Nó ảnh hưởng tới tớ chắc?
    ·Cậu…cậu đang tránh mặt tớ?
    ·Tớ không việc gì phải vậy. Chính cậu tránh mặt tớ thì đúng hơn.
    ·Chẳng lẽ…
    ·Giữa chúng ta chẳng còn gì cả. Đối với tớ trước đây cậu là một người xa lạ, không quen biết.
    ·Cậu… Tớ… tớ xin lỗi.
    ·Cậu không có lỗi. Cậu có quyền được làm thế mà. Pháp luật không cấm người ta có quyền nói chia tay và bỏ đi không một lời nào.
    ·Tớ…..
    ·Cậu không cần áy náy làm gì. Tớ chẳng sao hết. Trước kia, bây giờ và mai sau vẫn thế thôi.
    Nhi quay đi, cố che giấu đôi mắt đỏ hoe của mình.
    ·Khương Nhi, mình làm lại từ đầu được không?

    Huy nắm chặt tay Nhi khiến nó có cảm giác như có dòng điện xẹt ngang qua người mình.

    ·Cậu buông tay tớ ra đi!
    ·Không, tớ không buông cho đến khi cậu đồng ý mới thôi!
    ·Cậu thật ích kỉ đấy Gia Huy! Cậu có biết cậu làm thế tớ rất đau lòng không? Chính cậu rời xa tớ không môt lí do rồi cũng chính cậu quay về không một lời giải thích. Làm thế có nghĩ tới cảm giác của tớ không? Cậu buông tay tớ ra đi! - Nhi vùng vằng, cố kéo tay mình ra khỏi tay Huy.
    ·Xin lỗi Huy, ông buông tay Nhi ra được không?

    Phong từ đâu lù lù xuất hiện cắt đứt cuộc giằng – co – lôi – kéo giữa Huy và Nhi. Ánh mắt lạnh lùng của Phong nhìn Huy như… rực lửa, đủ để biết nó đang tức giận. Huy từ từ buông tay Nhi ra và bỏ về lớp. Nhi cúi đầu xuống, đôi tay nó nắm chặt, bờ môi run run.

    Phong đã đứng đó từ khi nào. Thật ra thì nó đang say sưa ngủ. Nó có khả năng ngủ bất cứ lúc nào và bất cứ nơi đâu nếu hệ thần kinh cho phép. Nó còn có thói quen trốn trong phòng nhạc cụ để đánh một giấc vào giờ ra chơi. Cũng vì thế mà nó mới nghe được tiếng Violon của Nhi. Kể từ đó, bằng cách này hay cách khác, Phong luôn là khán giả trung thành của Nhi mỗi khi Nhi buồn. hôm nay cũng thế, dù đang say sưa nhưng tiếng Violon của Nhi làm nó thức giấc. Nó định Nhi đánh hết bản nhạc thì mới gọi ai ngờ Huy lên tiếng trước. Và vì thế, họ không biết Phong đã núp sau cây đàn Piano nghe toàn bộ câu chuyện.

    Nhi chạy đến chố cây đàn Piano, gõ một cách vô thức vào phím đàn. Nhưng âm thanh đó nghe chói tai và không thể gọi là một bản nhạc hay một giai điệu được.

    ·Không biết đánh đàn thì đừng có hành hạ cây đàn như thế, nó không có tội.
    ·Cậu mặc kệ tớ.
    ·Tớ chỉ quan tâm đến cây đàn thôi.
    ·Cậu thật quá đáng.
    ·Khóc đấy à?
    ·Không, chỉ là… “bụi bay vào mắt” thôi.
    ·Rõ thật là!

    Phong thở dài. Nó bắt đầu ngồi xuống và đánh những nốt nhạc một cách thành thạo. Đây có thể coi là một giai điệu. Không, chính xác là một giai điệu rất quen thuộc.


    If the hero never comes to you
    If you need someone you’re feeling blue
    If you’re away from love and you’re alone
    If you call your friends and nobody’s home

    Bài Cry on my shoulder! Giọng ấm áp không thể tả. Đúng chất của một ca sĩ thực thụ. Đây là lần đầu tiên Nhi nghe thấy Phong hát, trước kia chỉ được nghe hắn đàn mà thôi. Sự ấm áp toát lên từ con người lạnh lùng. Rất nghệ sĩ và rất hay Nhi xúc động nhìn Phong. Nó bật khóc ngon lành như một đứa trẻ.

    [​IMG]

    But if you wanna cry
    Cry on my shoulder
    If you need someone who cares for you
    If you’re feeling sad your heart gets colder
    Yes I show you what real love can do.

    Nhi gục xuống vai Phong và tiếp tục… khóc. Nó đã cố kìm nén lòng mình bấy lâu nay và giờ là lúc nó cần bộc lộ ra ngoài. Nhưng nó chắc chắn rằng nó đang khóc một cách đầy thoải mái và hạnh phúc. Vì hạnh phúc là được khóc trên bờ vai tin cậy và ai cũng cần một bờ vai như thế.

    Bản nhạc kết thúc, Phong quay sang nhìn Nhi. Im lặng. Nhi ngẩng mặt lên, đôi mắt lã chã nước của nó đang nhìn sâu thẳm vào mắt Phong, ánh mắt lúc nào cũng nhìn nó đầy ấm áp. Chỉ có khi nhìn vào ánh mắt và nụ cười của Phong, nó mới thấy Phong không phải là người lạnh lùng, khó gần.

    ·Cảm ơn cậu
    ·…
    ·Sao cậu ở đây?
    ·Vì… đồ ngốc đang ở đây,
    ·Gì cơ? Ối giời, tớ mà ngốc à!
    ·Ngốc nhất quả đất.
    ·… Lúc nào tớ buồn cậu cũng luôn bên cạnh tớ. Cảm ơn cậu.
    ·Không cần đâu. Tại tớ tự chuốc họa vào thân mà thôi. Nhưng lần này cậu phải đền bù cho tớ.
    ·Đền gì cơ?
    ·Cái áo tớ ướt nhẹp rồi. Dính nước mắt của cậu đó. Một ly trà sữa nhá!
    ·Xí, 1 ly trà sữa ít ra cũng phải sáu ngàn, một cây kem ba ngàn thôi. Kem đê!
    ·Cậu tính từng đồng với tớ sao? Bủn xỉn thế!
    ·Với ai chứ với Thụy Phong ba ngàn là vừa. He he.

    Nhi mỉm cười. Phong xoa đầu Nhi như một cách an ủi. Nó không muốn hỏi Nhi chuyện gì đã xảy ra (tại vì nó biết rồi). Nó chỉ muốn xoa đầu cô bé ngốc này thôi. Vừa mới khóc ướt nhẹp vai nó giờ lại toe toét cười như ngày nào. Nếu bình thường nó đã cốc đầu Nhi cho cô bạn la oai oái thì hôm nay, một cử chỉ rất nhẹ nhàng được nó áp dụng. Xoa đầu. Nhi hơi bất ngờ
    ·Không cốc đầu nữa à?
    ·Sao? Muốn lắm chắc?
    ·Không, tất nhiên là không. Nhưng tại thắc mắc sao hôm nay… dịu dàng thế?
    ·… (ặc ặc)… (Phong cốc cho một cái rõ đau) Ngốc thế! Hôm nay khác! (Khác gì, vừa mới cốc xong mà bảo là khác). Vì hôm nay cậu không ngốc nữa.
    ·Gì cơ?
    ·Hỏi gì mà lắm! Vô học rồi, về lớp thôi.

    Cả hai đứa đứng dậy và về lớp sau tiếng chuông rõ là vô duyên. Mỗi đứa một cảm xúc. Thật ra Phong nói Nhi không ngốc bởi hôm nay Nhi đã khóc thật sự thoải mái rồi đấy. Nó biết rằng sau khi khóc, Nhi sẽ lại cười và vui vẻ như hằng ngày. Đó là nét Nhi không bị Phong chê là “Ngốc”. Cũng vì hôm nay mà Phong mới hiểu tại sao Nhi hay chơi duy nhất một bản nhạc như thế và khi ấy, ánh mắt của Nhi rất xa xăm.

    Phong vẫn không bỏ thói quen về chung với Nhi ngay cả khi nó có nhiệm vụ phải đưa
    Vy về nhà. Phong đã để nhiệm vụ cao cả ấy cho Huy. Huy đồng ý mà không một lời thắc mắc. Nó hiểu Nhi đang cần Phong chia sẻ. Dù không muốn nhưng vai áo của Phong ướt đẫm lúc Phong và Nhi từ phòng nhạc về lớp làm nó phải hành động như thế.

    Cả Phong với Nhi đều im lặng, không nói một câu. Có thể đang mải ăn kem do… Phong trả tiền (thế mà Nhi bảo bao Phong cây kem ba ngàn cơ đấy. Hix). Nhưng hình như im lặng là cách Nhi nói mình đang buồn. Và im lặng là cách Phong chia sẻ với Nhi. Chỉ thế thôi nhưng Nhi thấy thoải mái, khác hẳn với lần về chung với Huy ở sân bay.

    Một cảm giác được lắng nghe đặc biệt mà Phong dành cho Nhi.
    Đôi khi, im lặng là một sự lắng nghe và chia sẻ.

    Cùng lúc đó trên một quãng đường khác:
    ·Không ngờ cậu về Việt Nam là vì muốn quay trở lại với Khương Nhi cơ đấy. Mà sao cậu giấu kĩ thế, không cho tớ và Thụy Phong biết sao?
    ·Tớ quen Nhi trong lớp học Violon. Hơn một năm trước tớ rời khỏi Việt Nam sau khi nói câu chia tay với Nhi, không một lí do và không một lời tạm biệt.
    ·Thế sao giờ lại muốn quay về?
    ·Hơn 80% trường hợp khi một cái gì đó vuột khỏi tầm tay rồi ta mới biết mình đã từng có nó và mới cảm nhận rằng điều đó quan trọng và có ý nghĩa với mình biết bao.
    ·Nhưng lúc ấy chỉ còn 20% không là quá muộn.
    ·Ừ. Dù sao thì tớ vẫn muốn nói ra rằng mình còn thích Nhi lắm!
    ·Tớ sẽ không như cậu đâu!
    ·Gì?
    ·Tớ sẽ không để mất Thụy Phong đâu. Thụy Phong là của tớ. Và không ai có được những gì của riêng tớ. Cậu hiểu không?
    Ánh mắt Vy đầy quả quyết và sắc lẻm nhìn thẳng vào Huy. Nó băn khoăn.

    (Mình tình cờ đọc được, hay quá nên muốn chia sẻ cho mọi người trong KSV)
     


    phuthuynho_xx, Cuonlennhowiifm419 thích điều này.

  2. h1nn1

    h1nn1 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    9/11/2009
    Bài viết:
    65
    Lượt thích:
    104
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    ĐH Kinh tế Đà Nẵng
    hay wa đi mất thấy ở đâu vậy,còn những kì khác nwax đây mới kì 1 chớ mấy.cho mình biết để mình kiếm với mình kết mí cái truyện kiểu ni lém thanks trước
     
  3. phuthuynho_xx

    phuthuynho_xx Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    26/12/2009
    Bài viết:
    132
    Lượt thích:
    247
    Kinh nghiệm:
    43
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    hay we' đi ah`.:KSV@04:
    post tiếp đi bạn. hồi hộp we'.
    mong là Phong sẽ thành với cô bạn 'Ngốc' Nhj:KSV@03:
     
    hazel thích điều này.
  4. Cuonlennho

    Cuonlennho "Cuộc đời yên ổn, năm tháng bình yên." Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    5/3/2010
    Bài viết:
    1.761
    Lượt thích:
    2.331
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    (đợi mãi ko thấy kì tiếp đành tự đi tìm về đọc )

    [Kì 2: Mưa]


    Sự trở về bất ngờ của Gia Huy - trong sự nuối tiếc tình cảm trước đây với Nhi, càng làm mối quan hệ giữa Huy - Nhi và Phong lại trở nên phức tạp...

    Hoàng hôn xám xịt một màu. Màu của sự tiếc nuối và cô đơn. Hoặc cũng có thể là màu của sự chia tay mãi mãi. Huy ngồi ở quán trà sữa quen thuộc, nơi nó và Nhi từng đến, nơi chứa những tháng ngày vui tươi và êm đềm mà nó đã lỡ tay để vụt mất. Những giai điệu của bản tình ca nhẹ nhàng, du dương quán đang bật chỉ làm cho lòng nó thêm não nề, chỉ khiến nó nhớ tới một nụ cười mà thôi. Mưa. Tốt, Huy thích trời mưa. Mưa sẽ rửa trôi tất cả những phiền muộn trong lòng nó. Ước gì là thế!

    Huy ngồi nhìn đăm chiêu ra ngoài đường, nơi những con người hối hả đi dưới trời mưa. Trong mưa mọi thứ đều hối hả như vậy. Rồi nó giật mình khi thấy một bóng dáng quen thuộc đứng trú mưa gần đó. Cô bé đang run run vì những giọt mưa vô tình làm lạnh da thịt cô bé.

    · Là Nhi! - Huy thầm nói. - Cậu ấy làm gì ở đây?

    Nó chạy lại chỗ Nhi đang đứng và rủ Nhi vào trong quán trú mưa. Như một việc làm tất yếu và như một - thói - quen.

    · Cậu ngồi ở đây bao lâu rồi? - Nhi hỏi Huy.

    · Khoảng một tiếng.

    · Như thế đủ gọi là lâu rồi. Thế cậu ngồi ở đây một mình à? Hay đợi ai?

    Huy im lặng. Phải, nó đang đợi và đang nhớ một người, một nụ cười và một ánh mắt thân quen.

    · Tớ đợi… mưa!

    Huy mỉm cười. Nụ cười luôn cho người ta cảm giác vui tươi ngay cả lúc trong lòng không hề vui chút nào. Nhưng với Nhi nụ cười ấy không còn quen thuộc nữa rồi.


    Rồi cả hai cùng nhìn ra ngoài mưa. Không nói cũng không làm một điều gì khác. Chỉ đơn giản là lặng nhìn mưa và miên man suy nghĩ. Cứ như vậy cho đến khi mưa tạnh.

    · Mưa tạnh rồi, tớ phải về thôi. Để tớ trả tiền trà sữa cho cậu nhé! - Nhi đứng dậy.

    · Không, để tớ!

    · Ừ, vậy cũng được. Cảm ơn cậu...

    Nhi bước đi. Huy lặng nhìn theo như muốn nói một điều gì đó. Nhưng rồi bất chợt Nhi quay lại nhìn nó

    · Tớ... tớ vẫn muốn làm bạn với cậu. Được không?

    · … Ừ… Mình làm bạn.

    Huy trả lời một cách ngắn gọn nhưng ẩn chứa một sự níu kéo khôn nguôi. Nhi mỉm cười và bước đi.






    Phong trịnh trọng đặt sổ đầu bài lên bàn giáo viên - một công việc thường ngày của lớp trưởng hay làm. Nó vẫn luôn thế, lớp trưởng gương mẫu của cái lớp 12A1 nổi tiếng này. Từ học tập đến những trò đình đám nhất trường, lớp nó luôn là top đầu tiên được thầy cô chú ý tới. Khen cũng nhiều mà chê cũng không ít. Mỗi ngày một bất ngờ xảy ra và hôm nay không biết có chuyện gì không. Bởi hôm nay là một ngày quan trọng… 24/11.

    · Ối mẹ ơi ra mà xem hôm nay con Nhi nhà mình trông khác quá! - tiếng la từ nhà gửi xe của bà Linh tám làm mọi người phải chú ý.

    Rồi tụi nó nháo nhác ra xem có chuyện gì xảy ra với Nhi mà mặt bà tám tái xám như thế. Nhưng tất cả đều biến sắc khi nhìn thấy Nhi. Cả Huy cũng thế, rất bất ngờ về sự kiện này. Nhi đấy ư? Mái tóc cột nhỏng lên cao nay đã được xõa ra, duỗi thẳng hình chiếc lá. Đôi giày cao gót năm phân. Áo dài thướt tha, tà áo tung bay trong gió (thật ra thì không có nhiều gió đến nỗi áo dài tung bay, chỉ vẽ ra mà thôi). Lại còn gì nữa đây? Đôi môi được tô hồng bởi một lớp son, xinh lạ. Trông Nhi lúc này dịu dàng, duyên dáng khác hẳn Khương Nhi “ngổ ngáo” trước đây. Tụi con trai cứ nhìn Nhi không chớp mắt, hết á ố thì đến cái đoạn cười cười kiểu “ “Cô em” mà không phải là bạn thân của Phong thì “anh” đây đã kiss cho một phát rồi.” (Cũng chỉ tại câu tuyên bố xanh rờn của Phong hồi năm lớp 11).

    Nhi mỉm cười điệu điệu trước bàn dân thiên hạ nhưng ánh mắt vẫn chú ý về phía người đang đứng trong lớp. Hắn nhìn Nhi. Gì? Quay đi không nói một câu ư? Tỏ vẻ khó chịu nữa chứ. Nhi chỉ cần hắn nói một câu thôi, sao cũng được miễn là mở miệng hến ra là được rồi. Nhưng…không.

    Giờ ra chơi, Nhi cố tình va vào Phong cốt để gây ra sự chú ý của hắn.

    · Đi đứng kiểu gì thế hả?

    · Ơ… Nhi xin lỗi nha. Nhi vô ý quá phải không?

    Nhi cười mỉm, nói dịu dàng. Nó lấy tay ven vén lọn tóc rũ xuống, cúi đầu ngượng ngịu. Điệu bộ rất giống tụi con gái ra vẻ thục nữ, chuyên nghiệp không thể tả.

    · Gì đây? - Phong nhìn vai áo của mình bị dính son của Nhi do nãy đụng phải, nó cau mày - Tương ớt à? Ghê quá!

    · Gì? Tương ớt? Ê, cậu có bị làm sao không mà bảo nó là tương ớt? Hừ…

    Nhi giận tím mặt, nó bỏ về chỗ ngồi, hậm hực. Phong cũng bỏ đi sau khi buông một câu:

    · Lần sau đi đứng cho cẩn thận không đôi giày năm phân kia gãy gót là toi đấy!

    · Hứ. Không thèm cậu nhắc khéo. Blêu blêu…






    · Happy birthday to you! Happy birthday to you! Happy birthday, Happy birthday Happy birthday to you!

    · Gia Huy!

    · Cậu làm gì mà ngồi thu lu ở đây vậy?

    · Tớ…

    · Sao? Ngày sinh nhật của mình thì vui lên đi chứ, cái mặt bí xị thế kia trông xí lắm!

    · Cậu còn nhớ tới sinh nhật của tớ đấy!

    · Sao mà quên được.

    · Vậy mà hắn…

    · Gì? Ai?

    · À, không có gì.

    · Đi ăn kem với tớ không? Tớ bao, coi như là quà sinh nhật mừng Nhi bước sang tuổi 18 đi! Ok?

    · Ừ….

    Thế là Nhi cùng Huy đi ăn kem. Trong suốt quãng thời gian ấy, tụi nó nói chuyện đủ thứ trên trời dưới đất, ôn lại bao nhiêu kỉ niệm đẹp ngày xưa nhưng vẫn trên tinh thần… LÀ BẠN TỐT CỦA NHAU. Dường như giữa chúng nó không còn bối rối nữa. Tự nhiên như những người bạn. Nhi cảm thấy vui hơn, đỡ phải suy nghĩ đến cái tên kia. Hừm…

    · Này, tớ hỏi cậu một câu nhá!

    · Ừ, hỏi đi!

    · Vy Vy có quan hệ gì với cậu thế?

    · Sao cậu không hỏi Vy Vy có quan hệ gì với Thụy Phong í? - Huy nháy mắt.

    · Thì sao cũng vậy thôi.

    · Gia đình Vy Vy rất thân với gia đình tớ và Thụy Phong. Từ nhỏ ba đứa đã quen nhau rồi. Vì hồi nhỏ xưng anh em theo yêu cầu của ba mẹ nên giờ nhiều lúc cũng lẫn lộn. Lúc xưng tên lúc xưng anh em.

    · À, vậy mà tớ cứ tưởng…

    · Tưởng Vy là bạn gái của Phong à?

    · Ơ…

    · Ha ha, cậu ấy thích Phong từ lâu lắm rồi. Cứ gặp đứa con gái nào có ý gì với Phong lại giở trò cũ rích xưng “anh” xưng “em” cho mấy cô bạn hụt hẫng í mà. Tính Vy Vy tuy có kiêu kì, đỏng đảnh một tí nhưng cũng tốt nên Nhi đừng lo.

    · À… ừ…

    · Hơn nữa Phong chỉ coi Vy là bạn thôi, hoặc hơn thế thì là em gái.

    · Hả?

    · Tớ chắc đấy.

    Huy nháy mắt cười với Nhi. Rồi Huy chở Nhi đi vòng các con đường quanh thành phố. Hai đứa đi tới tận tối mới về, về tới nhà thì thấy Phong đang chờ ngoài cổng.

    · Đi đâu mà bây giờ mới về thế? Hôm nay tui cho ông nhịn đói luôn, đi pha mì gói mà ăn! - Phong gắt lên với Huy khi nó vừa nhìn thấy Huy với Nhi đi về.

    · Tui ăn rồi… với Nhi.

    · Vậy thì vô dọn nhà đi, nhà cửa bừa bộn đang chờ ông đấy!

    · Chẳng phải tui dọn rồi đó sao? Mà giờ tối rồi, chẳng lẽ ông không cho tui nghỉ ngơi?

    · Tui nói ông vào dọn nhà thì ông vào dọn đi, lắm chuyện!

    · Đồ lí sự, ông ghen thì cứ nói đi sao phải hành hạ tui như thế?

    · Ông…

    Huy chạy kịp vào trong nhà khỏi phải ăn nguyên cái táng của Phong. Chỉ còn Phong và Nhi ở ngoài, nhìn nhau mà vẫn còn tức vụ sáng nay. Phong định đưa cho Nhi cái gì đó nhưng nhìn thấy món quà Nhi đang cầm, biết là của Huy, nó lại gấu trong túi quần.

    · Tương ớt dính trên miệng vẫn chưa lau à?

    · Đã bảo không phải tương ớt mà lị. Son đấy!

    · Nhìn xấu wắc.

    · Gì cơ? Này, cậu quá đáng vừa thôi chứ, không còn lời nào cho nó dễ nghe hơn à?

    · Không. Việc gì phải khen cậu. Cho cậu ăn thứ đường hóa học ấy chỉ tội thêm bội thực.

    · Nhưng hôm nay là…

    · Là gì?

    · Hừ, không thèm nói với cậu nữa, đồ đáng ghét.

    Nhi hậm hực bỏ vào trong nhà, nó đóng cổng cái rầm. Rồi nó quẳng đôi giày năm phân nó đi nguyên ngày hôm nay vào một xó. Đôi chân nó đã sưng tấy, khổ sở vì đôi giày cao gót này.

    Nhi nằm đừ người ra giường suy nghĩ. Nằm hoài mà nó có ngủ được đâu. Hôm nay là sinh nhật nó thế mà Phong lại quên béng đi mất. Rõ ràng hắn biết nó mong chờ một lời chúc mừng từ hắn, một lời thôi cũng đủ để người ta vui, đàng này… Vậy mà trước đó nó đã tưởng tượng ra đủ thứ. Nào là sáng sớm ra mở cổng đã thấy ai đó bí mật tặng quà, nào là đang đi thì hắn ở đâu bất ngờ xuất hiện chúc mừng nó, nào là chờ đến tận 12 giờ đếm gọi điện hát bài Happy Birthday, vân vân và vân vân… Cuối cùng thì sao nhỉ? Bây giờ đã là 0h30 phút ngày 25/11 rồi vẫn không thấy tăm hơi. Trước đó hai đứa còn gây sự với nhau nữa chứ. Nó cố tình điệu lên một chút, khác lạ một chút so với thương ngày thì đã làm sao? Híc.

    Một ngày, hai ngày rồi chỉ còn một ngày nữa là đến một tháng trôi qua, Nhi vẫn đụng mặt với Phong từ ở lớp cho đến tận ở nhà thế mà hắn vẫn lờ đi vụ sinh nhật của nó làm nó tức lắm.

    Rồi Nhi hằm hằm lôi con bạn thân ra trút:

    · Tao sẽ nói với Phong tao thích nó.

    · Hả? - câu nói của con bạn làm Hạ như muốn sặc nước ra ngoài - Mày không còn lí do nào để tự tử hay sao (!!!). Thần kinh mày có vấn đề hay là vì mày yêu quá nên hóa rồ?

    · Nói kiểu như mày thi đàng nào cũng như nhau thôi.

    Hạ xoa đầu con bạn như thể an ủi.

    · Thôi mày ạ. Để tao bao mày ly trà sữa cho tỉnh táo nhá!

    · Tao quyết rồi đấy, chứ cứ nhịn mãi thế này, rồi nhìn cái mặt lạnh te của Phong, tao chẳng làm được gì cả.

    · Nhưng mà…

    · Không nhưng nhiếc gì sất. Cái mặt hắn lạnh như băng thế kia, tao không nói đời nào hắn tan (!?!).

    · Mày có chắc…Nhưng mà mày có chuẩn bị lỗ để chui xuống chưa?

    · Sax… (lúc này thì người sặc ra nước chính là Nhi). Mày còn là bạn tao không Hạ?

    · Ừ, tất nhiên là còn. Nhưng chính vì còn nên tao mới lo hậu sự trước cho mày kẻo lúc nói ra mày không có chỗ mà chui. Mày có nghĩ đến việc Phong sẽ đối xử với mày ra sao sau khi mày nói chưa?

    Uh nhỉ? Nhi chưa từng nghĩ đến chuyện đó.
     
    PemytuotSun Glare thích điều này.
  5. Cuonlennho

    Cuonlennho "Cuộc đời yên ổn, năm tháng bình yên." Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    5/3/2010
    Bài viết:
    1.761
    Lượt thích:
    2.331
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    [Kì 3: Đừng nghĩ tớ là gió]

    Hôm nay là ngày thành lập của lớp 12A1. Nói là ngày thành lập cho nó oách chứ thật ra lớp có 22 cậu và 24 cô, cộng lại chia đôi ra 23, lại là dân 12 nữa nên hợp lại lấy ngày 23-12 làm ngày kỉ niệm...

    Ngày 23/12.

    Hôm nay là ngày thành lập của lớp 12A1. Nói là ngày thành lập cho nó oách chứ thật ra lớp có 22 cậu và 24 cô, cộng lại chia đôi ra 23, lại là dân 12 nữa nên hợp lại lấy ngày 23-12 làm ngày kỉ niệm.

    Buổi liên hoan này sẽ được tổ chức tại nhà Vy - cô tiểu thư xinh đẹp. Nhà đẹp, rộng, có cả một nơi dành cho tiệc tùng rất hoành tráng. Hơn nữa phụ huynh lại đang ở bên Mỹ, chỉ có Vy và cô giúp việc thôi, tha hồ mà quậy. Từ chiều tụi nó phải đến để chuẩn bị cho bữa tiệc diễn ra vào buổi tối. Tụi con trai kiêm phần trang trí (thực ra thì nhà đẹp quá không cần trang trí nhiều). Những chùm bong bóng bay lơ lửng trông đáng yêu cực. Rồi có cả cây thông Noel, những dải kim tuyến đủ màu sắc được trang bày theo đúng phong cách mùa Giáng Sinh. Mấy cô nàng thì trổ tài nấu nướng, xôm ra phết. Không khí nào nhiệt vui cực. Giá như lớp nó có 24 tên con trai thì ngày liên hoan sẽ nhằm ngày 24/12 như thế còn vui hơn nữa. Có lẽ đây là bữa tiệc trước khi bước vào giai đoạn nước rút của dân 12, tụi nó phải thật vui vẻ bên nhau để lưu giữ những kỉ niệm khó quên.

    Bữa tiệc bắt đầu. Mấy đứa vừa ăn uống vừa chơi những trò tinh quái do tụi nó tự nghĩ ra. Mọi trò đều náo nhiệt và tưng bừng như nhau nhưng có lẽ được chú ý nhất là trò “bong bóng tình yêu” - nghe cái tên thôi cũng đủ biết bay bổng cỡ nào. Tụi nó chia thành 22 cặp 1 nam 1 nữ. Tất nhiên, vẫn cái phi vụ gán ghép lung tung thì Phong Vy luôn là cặp được ưu ái nhất. Huy Nhi một cặp nữa (hix, ông trời chơi ác).

    · Luật chơi như sau: mỗi cặp lần lượt làm sao đó để có thể với bong bóng bay lơ lửng trên trần nhà, thực hiện lời yêu cầu bên trong quả bóng. Cặp nào không thực hiện được thì sẽ bị phạt bất cứ thứ gì do lớp đề ra.

    · Hix, nói là trò chơi mà sao giống áp đặt người ta quá. Chơi tốt không có quà mà chơi không được thì bị phạt. Vô lý!

    ……….

    · Cặp đầu tiên: Hùng còi - Linh béo!

    · Đọc yêu cầu đi!

    · Từ từ!... Tưởng tượng quanh đây là một bãi biển rì rào sóng vỗ. Bạn và người ấy (tức người cùng chơi) đang đi trên “bờ cát trắng” mênh mông dưới ánh trăng thơ mộng. hãy cõng bạn gái của mình đi một vòng bãi biển để thưởng thức “đêm trăng tình yêu” của hai bạn đi nào! - Thằng Hùng tái mét mặt sau khi dõng dạc đọc lời yêu cầu.

    · Gớm, vẽ vời. Thơ với chả mộng, nói đại cho rồi.

    · Thằng nào chơi ác vậy, sao lại chọn ngay câu này cho thằng Hùng còi thế? Cõng Linh béo sao nó chịu nổi?

    · Nó tự chuốc vào thân chứ có ai bắt ép đâu.

    · Cõng đi! Cõng đi! Cõng đi!

    Cả lớp đồng thanh bắt hai đứa phải thực hiện ngay. Ku cậu gầy như que tăm mà phải cõng cô nàng Linh béo ú nụ, mặt nhăn nhó như khỉ ăn ớt khiến ai cũng phải phì cười.

    Rồi đến cặp của Gia Huy và Khương Nhi. Mọi người được thưởng thức một màn trình diễn quá tuyệt vời! Nhi cầm cây Violon lên dạo những nốt nhạc đầu tiên. Mọi người lặng đi bởi tiếng Violon vừa dịu dàng vừa da diết của Nhi. Không ngờ cô bạn này lại có giọng hát trong veo và chơi Violon cừ đến vậy. Giấu nghề! Nhi hát bài “Mưa” trông Nhi chẳng khác nào một Thùy Chi thứ hai. Chàng đàn Piano, nàng kéo Violon, lúc từ từ chậm rãi, lúc dồn dập như muốn ngừng thở. Việc chọn địa điểm tại nhà Vy quả không uổng, có sẵn nhạc cụ cho những màn biểu diễn này. Giá như có bãi biển thơ mộng như cặp Hùng còi - Linh béo thì chả khác nào phim. Lãng mạn hết sức! Hai đứa say sưa hát, hai giọng hòa quyện vào nhau bay theo cũng những giai điệu. Mưa là kỉ niệm của hai đứa nó. Lần đầu tiên hai đứa gặp nhau là một chiều mưa. Lần chia tay Nhi đi một mình dưới mưa lặng khóc. Và lần cuối cùng gặp nhau trước khi chúng nó quay trở về tình bạn là vì trú mưa. Hai đứa đã đi hết một quãng đường dài và dừng chân nơi tình bạn đang đứng đợi.

    Mưa vẫn thế khi mãi bên nhau

    Mưa vẫn hát trên tóc em dịu dàng

    Mưa khóc lạnh lùng khi buồn và nhớ thương em rất nhiều.

    Mưa có biết đợi chờ nhớ mong?

    Mưa có thấy vòng tay đón em mỗi lần?

    Mưa có trên làn môi em run có nhau, trong chiều mưa mình tay trong tay….

    · Tuyệt vời!

    Cả lớp vỗ tay bôm bốp, vẫn còn ngây ngất trong sự kết hợp quá tuyệt giữa Huy và Nhi. Sau hôm nay, lớp lại có thêm một cặp “sinh ra là để cho nhau” giống như Phong - Vy rồi.

    Phong ngồi đó, không nói cũng không vô tay chung với lớp. Nó vẫn lạnh lùng như vẻ vốn có của nó. Mặt hiện lên một chứ “ghen” to đùng.

    Chuyện bất ngờ vẫn chưa dừng lại ở đó. Đến lượt Phong. Cái khổ 1m80 của hắn chỉ cần nhảy lên một cái là với đựơc bong bóng dễ dàng. Thế đấy, so với cái dáng 1m56 của Nhi thì hơn xa. Híc, chênh lệch từ chiều cao trở đi.

    · Ê… - Phong ngập ngừng rồi im bặt sau khi đọc yêu cầu.

    · Gì thế Phong, đọc đi!

    · Không, trò này không chơi - Phong giẫy nảy.

    · Đưa tớ đọc. Đã chơi thì phải chịu đòn nghe chưa? - Hùng láu táu giật phắt lấy tờ giấy trên tay Phong rồi nó cười ha hả, sung sướng như vớ được vàng - Thằng nào hay thế, cứ như sắp đặt sẵn rồi hay sao í!

    · Cái gì vậy? Đọc đi!

    · Ngắn thôi. “Kiss nhau đi hai bạn”. Haha, thằng Hùng bò lăn ra cười rồi cả lớp cũng bò ra theo nó.

    Mọi người được dịp xem cặp đôi được yêu thích nhất kiss nhau ngọt ngào trước mùa Giáng Sinh, đúng là món quà ý nghĩa. “Nụ hôn bất ngờ” giữa chàng hoàng tử trà sữa Thụy Phong và cô công chúa đỏng đảnh Vy Vy. Nụ hôn được chờ đợi nhiều nhất. Phong và Vy đỏ ửng mặt. Phong bối rồi không biết làm sao, còn Vy, đủ để biết cô bạn mừng tới cỡ nào. Vẻ ngoài thì lắc đầu nguầy nguậy không chịu hôn chứ thực ra trong bụng ai cũng biết tỏng.

    · Hôn đi! Hôn đi! Hôn đi!

    · Không hôn!

    · Hôn đi! Nụ hôn đầu tiên đấy!

    · Không hôn là chịu phạt đó nha!

    · Ừ, phạt đi!

    · Mọi người phạt gì nào?

    · Hai nụ hôn, ha ha!!!

    · Quái, chơi ác thế…!

    · Hôn nhanh!

    · Không!

    Trước sức ép của mọi người, Phong Vy đành xích lại gần nhau. Hai đứa đứng sát, nhìn nhau rồi..không biết làm gì hơn.

    · Lên trán nhá! - Phong nói thầm với Vy.

    · Hả? À… ừ…

    Rồi khi mặt Phong từ từ tiến về phía Vy, khi Vy Vy từ từ nhắm mắt, khi mọi người ngừng thở đón chờ giây phút lãng mạn này thì….

    · Thụy Phong!!!

    Tiếng đứa con gái ở cuối bàn tiệc kêu lên làm mọi hành động dừng ngay tức khắc. Là Khương Nhi. Nó đang gục xuống bàn.

    · Ê, Nhi làm sao vậy?

    · Nhi xỉn ngắc rồi!

    · Sao? Mỗi đứa chỉ được uống 1 ly bia thôi mà!

    · Nhưng cậu ấy xỉn rồi, kém quá!

    · Làm sao đây?

    · Để tớ đưa Nhi về nhà! - Huy lên tiếng!

    · Không, để tui - Phong bước về phía Nhi.

    · Nhưng…

    · Không nhưng gì sất.

    · Thụy Phong, thế còn Vy? - Vy gắt lên, hậm hực.

    · Nhà này của Vy mà, chả lẽ bắt Phong đưa về? - Phong nói.

    · Nhưng…

    · Đã bảo rồi, mọi người tiếp tục chơi đi, tớ đưa Nhi về.

    Phong để Nhi trên lưng mình. Cô nàng ngủ say sưa sau khi nốc cạn hai ly bia. Hình như lúc mọi người đổ dồn ánh mắt về Phong và Vy thì nó đã lén uống thêm ly nữa thì phải. Kết quả là vật ra bàn và giờ là như thế này đây.

    · Thụy Phong!

    · Gì?

    · Thụy Phong!

    · Đồ ngốc, không biết uống còn cố!

    · Thụy Phong… tớ… thích… cậu... (ợ)…

    · Hả? Nhi vừa nói cái gì? Mọi người đồng thanh.

    · Hình như… tỉnh tò…

    · Gì cơ?

    · Hơ… cậu ấy không biết gì nữa rồi… tớ đưa cậu ấy về… Mọi người tiếp tục nhé! - Phong đỏ mặt.

    · Phong! - Huy chạy lại nắm lấy vai Phong.

    · Gì?

    · À…. đi về cẩn thận.

    · Biết rồi!

    Phong xóc Nhi trên lưng rồi đi về, Mọi người nhìn hai đứa ra về mà e ngại với Vy. Cô nàng mặt đang đỏ ửng lên vì tức. Mai chắc chắn sẽ có nhiều chuyện để mấy bà Tám bàn lắm đây.






    · Thụy Phong đáng ghét!

    · Gì cơ?

    · ….

    · Ê, Nhi, Nhi, tỉnh chưa?

    · Thụy Phong đáng ghét!

    · Mơ mà cũng mắng người ta nữa à, đồ ngốc?

    · Tớ sẽ táng cho cậu một cái bạt tai (èo, nữ tính thế!)… Sao cậu mắng tớ xấu quắc? Sao cậu bảo son là tương ớt? Sao quên sinh nhật của tớ… Hu Hu… Tớ buồn lắm biết không… Hu hu…

    Nhi gào khóc. Chẳng biết cô nàng mơ cái gì mà mắng Phong đến vậy. Cũng may không mấy người chú ý đến hai đứa nó nếu không Phong không biết chui ở xó nào nữa.

    · Đồ ngốc! Dù cậu là ai tớ vẫn thích cậu mà. Nhưng tớ thích Khương Nhi không lẫn với ai, nhí nhảnh, dễ thương chứ không giống mấy đứa con gái khác. Cậu vẫn là chính cậu, nhé! Hiểu không đồ ngốc?

    · Tớ ghét cậu… hu hu…

    · Ừ, biết rồi, nói mãi.

    Phong mỉm cười. Đây là lần đầu tiên nó cõng Nhi về nhà. Nhi đang trên lưng nó, vòng tay qua vai nó, ngủ ngon lành như đứa trẻ (mặc dù có nói nhảm một tẹo nhưng không sao ^^). Từng hơi thở Phong đều cảm nhận được, mỗi lúc một rõ. Tim nó bắt đầu rộn ràng, đập nhanh kinh khủng. Cứ bên cạnh Nhi, Phong đều cảm nhận được sự gần gũi, quen thuộc đến lạ.

    Phong bật cười. Nụ cười của Phong tan vào trong….gió.

    Sáng 24/12

    Nhi thẫn thờ ngồi nhớ lại tối hôm qua. Sáng nay vừa bước vào lớp thì đã có bao nhiêu ánh mắt nhìn nó như một vật thể lạ. Nghe loáng thoáng mọi người bàn tán rằng thì mà là tối qua nó đã tỉnh tò với Phong trước mặt bao nhiêu người, rồi thì Phong đã cõng nó về tận nhà, rồi thì Vy đã tức giận, mặt đỏ bừng khi nó lỡ phá hoại “nụ hôn bất ngờ” giữa Vy và Phong… v..v… Còn Phong, vẫn tỉnh rụi như không có chuyện gì xảy ra. Nhi không biết phải làm sao nữa…

    · Cậu thích Phong có thật lòng không? - Vy lù lù xuất hiện trước mặt Nhi, vẻ không kém phần tức giận như tối hôm qua.

    · Hả?

    · Tớ hỏi cậu thích Phong có thật lòng không? Đừng có nhìn tớ bằng ánh mắt giả ngây giả ngô đó, tớ dị ứng lắm.

    · Tớ…

    · Sẽ chẳng có cơ hội nào cho cậu đâu. Một người bình thường không xứng với Phong.

    · Gì cơ?

    · Làm ơn tránh Phong ra đi, đừng bám lấy Phong-của-tớ nữa.

    · …Một người bình thường thì chẳng lẽ không thể yêu và được yêu? – bất giác Nhi buột miệng gào lên. Vy cũng gào to không kém:

    · Nhưng không phải Phương Thụy Phong, cậu hiểu chứ?

    Vy bỏ đi. Nó không cần biết yêu là gì. Chỉ cần biết rằng yêu là đấu tranh giành được cái mình yêu và không bao giờ được bỏ cuộc khi chưa thử… một lần nữa. Nó lại càng không muốn thua một đứa như Nhi. Một tiểu thư xinh đẹp, học giỏi như nó trước giờ chỉ biết từ chối người khác chứ chưa bao giờ bị người khác từ chối một cách thẳng thừng như thế.





    · Vì sao Huy thích Nhi ? - Vy bất ngờ hỏi Huy khi hai đứa đi học về.

    · Sao cậu lại hỏi tớ như vậy?

    · Vì tớ chẳng thấy ở Nhi có điểm gì để khiến “người ta” thích cả. So với tớ, cậu ấy không bằng. Một đứa con gái bình thường và một tiểu thư xinh đẹp.

    · Tự tin nhỉ?

    · Ừh, thế không đúng sao?

    · Thay vì cậu hỏi tớ vì sao tớ thích Nhi thì cậu thử tiếp xúc với Nhi xem, chắc chắn cậu sẽ tìm ra được câu trả lời.

    · Tớ không thích, việc gì phải tiếp xúc với… đối thủ của mình chứ!

    · À, tớ hiểu rồi. Thì ra cậu đang thắc mắc tại sao Phong lại quan tâm đến Nhi chứ gì? Ghen à?

    · Hứ, ai thèm.

    · Cứ thử một lần đi rồi biết. Nếu không, cậu sẽ còn ấm ức mãi không biết vì sao Nhi lại chiếm được tình cảm của Phong hơn cậu đấy, cô công chúa kiêu kì.

    · Cậu đang khiêu khích tớ đấy à.

    · Tùy cậu nghĩ thôi, he he…





    Nhi ngồi một xó trong nhà và nhìn ra ngoài đường. Giờ này thì ai nấy đều đổ bộ ra đường để đi chơi. Những con phố tấp nập người qua lại với ánh đèn lung linh, những bản nhạc Giáng Sinh rộn rã vang lên khác hẳn cái vẻ mặt ủ dột, não nề của Nhi. Nó ước có ông già Noel đến tặng cho nó một điều ước. Rằng nó sẽ ước Thụy Phong ở đây với nó, hát cho nó nghe….hay cốc đầu và bảo nó ngốc cũng được.

    We wish you a mery christmas

    We wish you a mery christmas

    We wish you a mery christmas

    And a happy new year…

    Tiếng chuông điện thoại reo lên. Gớm, bà chị của Nhi nhanh nhảu thế, thay nguyên bản nhạc chờ “Love to be loved by you” của nó bằng cái nhạc Giáng Sinh lúc nào nó không hay. Cái bài này khác nào trêu ngươi nó rằng người ta thì đi chơi với bạn với bè, với ấy với ơi còn nó thì ở nhà buồn một đống. Đợi nó nghe máy xong sẽ tính sổ với bà chị.

    · A lô!

    · Nhi hả? Đi chơi không?

    · Tao còn tâm trạng đi chơi chắc?

    · Chứ mày định ở nhà để ngồi chờ ông già Noel đến tặng quà cho mày chắc? Hay là ngồi gặm nhấm nỗi buồn gọi là … thất tình?

    · Thôi đi, đừng đụng chạm vào nỗi đau muôn thủa của tao. Không đi đâu. Chán như con gián í. Năm nào mày cũng dắt tao đi hết chỗ này đến chỗ nọ, chen chúc muốn hụt hơi chỉ để mua mấy cây tò he về ngắm. Rồi la khàn cổ, vỗ tay đôm đốp cho mấy trò chơi con nít ở hội chợ. Nhảm!

    · Ớ, nhưng hôm nay khác, tao mới biết được nhiều chỗ đi chơi vui hơn. Đi không?

    · Không đi là không đi.

    · Thế thì kệ mày đấy, vậy thì ở nhà đi rồi tao mua cho… quả bong bóng coi như quà giáng sinh tao tặng mày.

    · Mày tốt bụng quá. Ừ thôi đi đi, nhớ mua cho tao thêm ly trà sữa nữa nhá. Đi chơi vui vẻ, bye cưng!

    Nhi đặt máy xuống. Vậy là ngay cả Hạ rủ đi chơi nó cũng không muốn nữa. Có lẽ nó nên ở nhà thì hơn. Biết đâu ông già Noel đến thật thì sao? ^_^. Nó tính lấy đĩa phim “Ở nhà một mình” (hix, cho giống cảnh ngộ) ra coi thì có ai đó đứng ở ngoài cửa, gõ cạch cạch. Nhi quay lại và…

    · Ơ….!!!! Ông già Noel….


     
    meohen_om thích điều này.
  6. Cuonlennho

    Cuonlennho "Cuộc đời yên ổn, năm tháng bình yên." Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    5/3/2010
    Bài viết:
    1.761
    Lượt thích:
    2.331
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    xem ra ko mấy bác thích truyện này nhỉ
     
  7. myloveshinichi13

    myloveshinichi13 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    14/3/2010
    Bài viết:
    567
    Lượt thích:
    446
    Kinh nghiệm:
    63
    Nghề nghiệp:
    SV
    Trường:
    BKHCM
    truyện này có kì cuối luôn oy`
     
  8. Hoa Trạng Nguyên

    Hoa Trạng Nguyên Là Nụ Cười Nhạt Phai Màu Nắng~ Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    3/2/2010
    Bài viết:
    345
    Lượt thích:
    2.099
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Uh, hổng phải là mình quên đâu, tại mình phải thi cuối học kì 2, bài vở nhiều quá, không có thời gian lên mạng nên không post cho mọi người được, dù sao cũng cảm ơn cậu đã post giùm mình.
    Chậc, mới có 1 tuần hông vào mà đã làm mình từ ngạc nhiên đến... bị "sốc"
    *Diễn dàn thay đổi nhiều quá: có khung tìm kiếm này, có thêm cái hộp tags gì nữa, phần chữ kí của mỗi người được kẻ thêm dòng và mới vào đã thấy "Aaaaaaa...." (1 biện pháp để giảm stress hả Sun ^^!)
    *Đây mới là điều làm mình bị "sốc":tìm hoài mà hổng thấy tên mình trong top poster, bị tụt hạng rồi, hix hix, thi gởi bài bù vào thôi,phải lấy lại tinh thần của Hoatrangnguyen1412 thôi
     
  9. Newsun

    Newsun 11/11 Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    11/11/2008
    Bài viết:
    9.412
    Lượt thích:
    44.709
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    Khoa Học Tự Nhiên
    Chà, hoatrangnguyen để ý kĩ quá nhì ^^! Nói chính xác hết. Nhưng có cái là Top Posters không phải là bảng xếp hạng đẳng cấp duy nhất. Bên cạnh chữ "Top Posters" có cái mũi tên nho nhỏ, bấm sổ xuống chọn "Top Thread Starters", vẫn có tên hoatrangnguyen trong này chứng tỏ cậu là một thành viên rất nhiệt huyết !!! Top Poster còn bị ảnh hưởng bởi số lần "Cảm ơn" nên không thực chất lắm (phải trừ số lần "Cảm ơn" mới ra số bài gửi thực sự) còn Top Thread Starters là list những thành viên tạo chủ đề nhiều nhất, cái này mức độ quan trọng hơn, thiết thực hơn bảng xếp hạng Top Posters ^^! Chúc vui vẻ nhé ;)
     
  10. Cuonlennho

    Cuonlennho "Cuộc đời yên ổn, năm tháng bình yên." Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    5/3/2010
    Bài viết:
    1.761
    Lượt thích:
    2.331
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    hoatrangnguyen thi học kì có ổn ko?
     
    Hoa Trạng Nguyên thích điều này.

Chia sẻ cùng bạn bè


Đang tải...