osin của hotboy

Thảo luận trong 'Truyện ngắn' bắt đầu bởi Kim Huyn Ji, 19/12/2016. — 56.886 Lượt xem

  1. Kim Huyn Ji

    Kim Huyn Ji Hắc ám chi nữ Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    5/12/2016
    Bài viết:
    151
    Lượt thích:
    1.076
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Ma nữ
    Trường:
    Trung tâm đào tạo ma
    CHAP 16: NỖI BUỒN OSIN - HOTBOY
    Đôi mắt Thanh khẽ hấp háy rồi dần mở ra “ ủa, mình sao lại ở phòng rồi ( căn

    phòng osin của nó ở nhà Hạo), rồi nhìn sang bên cạnh , chợt thấy Hạo đang

    guc bên thành giường, tay còn nắm tay nó. Nó bật ngồi dây ngay, và hét lên “

    á…aaaaaaaaaa” làm cho hạo thức giấc, “ ủa cô tỉnh rồi hả, tưởng còn ngủ nữa,

    con gái gì mà lì………… “ Hạo nhạo báng nó, nhưng thật ra trong lòng cậu đang

    vui mừng không thể tả được, sau gần 5 ngày mê man, nó cũng đã tỉnh, thực sự

    Hạo đã rất lo cho nó “ cô có đói không? Tôi làm chút gì cho cô ăn nhé” nó rồi

    cậu đi ra khỏi phòng, để cô một mình với dấu chấm hỏi to đùng trong đầu “

    ổng bị chập rồi hay sao á, tự nhiên hôm nay hiền thấy sợ “ nhưng nó cũng cảm

    thấy vui vui trong long , nó cũng chẳng hiểu gì nó nữa, đầu nó còn đau, và gây

    choáng, nó nằm xuống, chặp mắt đi tí xíu

    Xoảng…….. một âm thanh chói tai vang lên, cùng một giọng gắt gỏng, nghe quen quen “ ông đến đây làm gì, ông về ngay đi……..”, nó chẳng hiểu gì cả, nhưng linh tính mach bảo nó có gì đó không hay đang xảy ra. Lê mình ra cầu thang nó nhìn vọng xuống, một người đàn ông chừng 50 tuổi đang đứng đó, và Hạo, hắn đang chỉ thẳng ra cửa, đôi quăc lên , nó thấy sợ.

    “ tôi đã nói rồi, tôi không còn là con ông, tôi không về căn nhà ấy nữa, và ông,

    xin đi ngay cho tôi” hắn gầm lên. “ hạo, ba xin con, tất cả lỗi lầm của ba , đúng

    thật là rất sai lầm, ba cũng đã hối hận không biết boa nhiêu mà kể, nhung giờ

    ba chỉ có mình con, con hạy tha thứ cho ba, ba xin con đấy………….” người đan

    ông lớn tuổi cất giọng nói yếu ớt, và nài nỉ hắn, nhưng dường như không thể

    lay chuyển được hắn chút nào cả, “ tôi sẽ không tha thứ cho ông, nếu muốn tôi tha thứ, hãy mang em gái tôi trở lại, nếu làm được điều đó, ông hãy quay lại, còn không, thì đừng nhìn mặt tôi nữa” nói rồi hắn đi thẳng lên cầu thang, và bất chợt khụng lại, là nó , đang đứng đó, nhưng cũng nhanh chóng, hắn vẫn giữ bộ mặt lạnh lung, bước thẳng lên phòng, đóng rầm cánh cửa, để lại sau lưng bong một người đang từ từ đổ xuống, và một con bé đang lao nhanh xuống cầu thang “ Bácccccc…………” Thanh Thanh gào lên.
    Người đàn ông ấy, trông thật tuyệt vọng và buồn bã, có lẽ chuyện xảy ra với con của ông đã làm ông không thể quên đi nỗi ám ảnh, giống như nó vậy, " lấy cho tôi lọ thuốc trong túi.........." tiếng thều thào khó khăn của ông làm cho nó giật mình, nó vội lục tìm trong túi lấy ra lọ thuốc nhỏ, và nhanh chóng lấy cho ông 3 viên. một lúc sau , khi đã bình tĩnh lại, ông mới để ý đến nó," cháu............là ai vậy?" ông cầm lấy tay nó, " cháu............cháu......... cháu là ô...... ôsin của Hạo............" nó ngập ngừng vừa lo, vừa sợ," ô sin?" ông thốt lên ngạc nhiên và nhìn nó chằm chằm " nó ................. đánh cháu ra nông nỗi này sao?" ông hoảng hốt nhìn nó, toàn thân đều có vết tím bầm, đầu băng băng trắng, trông rất là giống " bị hành hung" (), nó lắc đầu lia lịa " dạ không phải đâu ạ, chuyện này không phải là do Hạo, cậu ấy còn là người cứu cháu nữa cơ ạ" nó mỉm cười đỡ ông ngồi lên ghế, lấy cho ông cốc nước, và khuyên ông hãy về đi, nó sẽ lựa lời nói với Hạo sau, khi nào cậu ấy hết giận, nó cũng lo cho sức khỏe của ông nữa. nhìn bóng dáng ông lầm lũi đi về mà lòng nó đau thắt, " cậu ấy cũng mong muốn được về sống với ba, nhưng tại sao cứ phải thể hiện như thế cơ chứ?" nói rồi nó bước chân lên phòng, dừng lại, đắn đo hồi lâu , nó quyết định gõ cửa, bước vào. Hạo đứng đó, đôi mắt nhìn ra xa xăm, nó biết cậu ấy đứng đấy, nhìn xuống nhà và biết ba minh đã về rồi,( vì ban công phòng này nhìn thẳng ra cổng của ngôi biệt thự). " sao cậu phải làm thế với ông ấy......................" ngập ngừng một lát nó nói tiếp " cậu cũng đâu mong muốn ba mình phải sống khổ sở và dằn vặt vì cái chết của em gái........." chưa nói hết câu nó bắt gặp ánh mắt của Hạo , ánh mắt giá lạnh như ngày đầu nó gặp cậu ấy " cô thì biết gì.............. cô thì biết gì về cảm giác của tôi mà nói....." Hạo gắt lên, làm cho nó sững sờ một lúc, nó tức giận "anh cứ ở đó mà uất hận người khác đi, anh cứ ở đó mà ôm lấy nỗi đau của mình đi, anh tửong chỉ có mình anh là đau xót vì cái chết của người thân sao?" nó tức giận, đôi mắt nó long lên, ngân ngấn nước " anh bảo tôi không biết gì ư? ừ đúng! tôi không biết cảm giác của anh, nhưng ...........nhưng tôi biết cảm giác của ba anh................. tôi ............ tôi biết cảm giác đau đớn của việc mất đi người mà mình yêu thương..........." nó gào lên, như tát vào mặt cảu Hạo, và nó bỏ về phòng, đóng của đánh "rầm" một cái rõ mạnh. Hạo bàng hoàng, cậu biết đã làm nó tổn thuơng, đã làm nó khơi dậy nỗi đau về việc mất mẹ, về cái mà nó luôn gặp trong mơ, về cái mà luôn làm nó phải khóc trong đêm, Hạo cảm thấy ân hân

    người đàn ông ấy, trông thật tuyệt vọng và buồn bã, có lẽ chuyện xảy ra với con của ông đã làm ông không thể quên đi nỗi ám ảnh, giống như nó vậy, " lấy cho tôi lọ thuốc trong túi.........." tiếng thều thào khó khăn của ông làm cho nó giật mình, nó vội lục tìm trong túi lấy ra lọ thuốc nhỏ, và nhanh chóng lấy cho ông 3 viên. một lúc sau , khi đã bình tĩnh lại, ông mới để ý đến nó," cháu............là ai vậy?" ông cầm lấy tay nó, " cháu............cháu......... cháu là ô...... ôsin của Hạo............" nó ngập ngừng vừa lo, vừa sợ," ô sin?" ông thốt lên ngạc nhiên và nhìn nó chằm chằm " nó ................. đánh cháu ra nông nỗi này sao?" ông hoảng hốt nhìn nó, toàn thân đều có vết tím bầm, đầu băng băng trắng, trông rất là giống " bị hành hung" (), nó lắc đầu lia lịa " dạ không phải đâu ạ, chuyện này không phải là do Hạo, cậu ấy còn là người cứu cháu nữa cơ ạ" nó mỉm cười đỡ ông ngồi lên ghế, lấy cho ông cốc nước, và khuyên ông hãy về đi, nó sẽ lựa lời nói với Hạo sau, khi nào cậu ấy hết giận, nó cũng lo cho sức khỏe của ông nữa. nhìn bóng dáng ông lầm lũi đi về mà lòng nó đau thắt, " cậu ấy cũng mong muốn được về sống với ba, nhưng tại sao cứ phải thể hiện như thế cơ chứ?" nói rồi nó bước chân lên phòng, dừng lại, đắn đo hồi lâu , nó quyết định gõ cửa, bước vào. Hạo đứng đó, đôi mắt nhìn ra xa xăm, nó biết cậu ấy đứng đấy, nhìn xuống nhà và biết ba minh đã về rồi,( vì ban công phòng này nhìn thẳng ra cổng của ngôi biệt thự). " sao cậu phải làm thế với ông ấy......................" ngập ngừng một lát nó nói tiếp " cậu cũng đâu mong muốn ba mình phải sống khổ sở và dằn vặt vì cái chết của em gái........." chưa nói hết câu nó bắt gặp ánh mắt của Hạo , ánh mắt giá lạnh như ngày đầu nó gặp cậu ấy " cô thì biết gì.............. cô thì biết gì về cảm giác của tôi mà nói....." Hạo gắt lên, làm cho nó sững sờ một lúc, nó tức giận "anh cứ ở đó mà uất hận người khác đi, anh cứ ở đó mà ôm lấy nỗi đau của mình đi, anh tửong chỉ có mình anh là đau xót vì cái chết của người thân sao?" nó tức giận, đôi mắt nó long lên, ngân ngấn nước " anh bảo tôi không biết gì ư? ừ đúng! tôi không biết cảm giác của anh, nhưng ...........nhưng tôi biết cảm giác của ba anh................. tôi ............ tôi biết cảm giác đau đớn của việc mất đi người mà mình yêu thương..........." nó gào lên, như tát vào mặt cảu Hạo, và nó bỏ về phòng, đóng của đánh "rầm" một cái rõ mạnh. Hạo bàng hoàng, cậu biết đã làm nó tổn thuơng, đã làm nó khơi dậy nỗi đau về việc mất mẹ, về cái mà nó luôn gặp trong mơ, về cái mà luôn làm nó phải khóc trong đêm, Hạo cảm thấy ân hân

    thế là cũng đã trải qua một tuần từ hồi nó giận Hạo tới giờ, jù anh chàng có xin lỗi nó thế nào cũng không được, nên đành ngồi chờ nó nguôi jận, mà không hiểu sao jạo này nhỏ chăm chỉ hẳn ra nhá, tuy về các việc nấu ăn thì không có tiến triển gì nhưng về việc dọn dẹp thì khỏi chê, mọi thứ đều bóng loáng đến chói hết cả mắt, làm Hạo cũng thấy giật mình. Từ hồi xảy ra chuyện với nó cũng không tháy bọ cái Ly gây sự nữa nên Hạo cũng an tâm, nhưng mỗi đêm khi mở cửa phòng của nó, ngồi nhìn nó ngủ khì sau khi làm việc mệt nhoài thì tự nhiên thấy thương nhỏ vô hạn, bàn tay đẹp đẽ ngày nào giờ hằn lên những vết chai sần, Hạo ân hận lắm. Tại giận nhau, nên chả nói chuyện gì, khiến Hạo cảm thấy trống trải, mỗi lúc như thế cậu lại trầm ngâm ngồi nghĩ lại chuyện xưa. Có lẽ cậu đã quá đau buồn vì việc mất em gái mà dổ hết lên đầu bố mình nỗi oán thương cho em, nhưng cậu đã không để ý đến bố càng ngày càng mệt mỏi, càng gầy đi, ngày còn ở trong ngôi nhà ấy cậu không biết đôi mắt bố đỏ hoe vào mỗi buổi sáng, vì chưa một lần cậu quan tâm tơi bố, và ngôi nhà ngày nào còn tiếng cười vang vọng nay chỉ có bóng bố lẻ loi đi về, nghĩ lại thấy thương bố vô cùng, cậu thật sự đã ân hận..LỦi thủi về phòng, cậu tự nhủ " mai sẽ làm lành với nhỏ, sẽ đưa nhỏ về nhà chơi, mà mình cũng về với bố................... ở một mình, mình cũng thấy lạnh lẽo quá..............." tiếng thở dài phát ra nghe thật não nề " ngủ ngon nhé nhỏ ô sin.............. và tha lỗi cho tui nha" cậu quay lại nó với nó rồi lặng lẽ bước ra khỏi phòng. Nó trở mình, nó đâu có ngủ, nó biết hết những gì vừa xảy ra, nhung nó không giám mở mắt, nó sợ................ rồi nó lại nằm đó, gắc tay lên trán và suy nghĩ, hai dòng nước mắt cứ thế tuôn trào thấm vào gối " mẹ ơi...................con xin lỗi" nó lẩm bẩm, rồi chìm vào giấc ngủ, màn đêm đang dần qua.............
     
  2. Kim Huyn Ji

    Kim Huyn Ji Hắc ám chi nữ Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    5/12/2016
    Bài viết:
    151
    Lượt thích:
    1.076
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Ma nữ
    Trường:
    Trung tâm đào tạo ma
    CHAP 16: NGÀY SINH NHẬT
    sáng............ một mùi thơm ngào ngạt len lỏi khắp mọi nhõ ngách của căn nhà, nó bừng tỉnh giấc, 9h00 thôi chết, trễ học rồi.................luống cuống chạy vô nhà vệ sinh thay đồ rồi phi thẳng xuống nhà, thấy Hạo từ nhà bếp đi ra " dậy muộn nhỉ................ mà cô ............. ăn mặc cái kiểu gì thế kia" nói rồi chỉ vào nó, " đi học thôi, muộn mất rồi kìa.................. " nó vưa thở vừa ngạc nhiên, " khùng..... hôm nay chủ nhật mà, học hành gì.............mau lại ăn sáng rồi đi với tôi ra đây có chút việc " rồi kéo ghế ngồi vào bàn ăn. Nhanh chóng thay đồ rồi chạy xuống ăn sáng " hôm nay anh nâu nhiều món thế, nhân dịp gì đây................... " nó cười, " tôi chỉ muốn............. làm lành với cô thôi...............với lại.................... với lại............... " Hạo nhập ngừng " hôm nay là........... sinh nhật cô mà, cô không nhớ sao?" nói xong thì cắm cúi ăn, vì không muốn nhỏ nhìn thấy cậu đang......... đỏ mặt. Sau một hồi biểu cảm ngộ nghĩnh trên khuôn mặt , nó dừng lại ở bộ mặt ngạc nhiên " sao anh biết???" rồi tiếp tục " tôi cũng quên mất............." nói xong cười một cách ngây ngô. hạo buông đũa " rồi , ăn nhanh lên rồi đi, không lại trễ mất bây giờ......... " nói xong đứng dậy , ra khỏi bàn, nó cũng buông đã theo, dọn ngay bàn ăn, rửa nhanh chóng, ra khỏi nhà bếp thấy Hạo đang trên lầu đi xuống "không nhanh lên nữa, lề mề quá................ nhanh lên coi " tiếng Hạo đuổi theo nó chạy lên lầu.

    Dừng xe trước bãi dỗ xe của công viên, nó giật mình thoáng chút hoảng hốt, nhưng hạo đã nắm tay nó kéo đi, nhà hàng nhỏ nằm trong khu công viên này là nhà hàng được mệnh danh "thiên nhiên" nhất thành phố, khung cảnh xung quanh đẹp vì hài hòa giữa cây cối và bày trời, thiên nhiên ở đây trong lành và đẹp, gây cho người đến cảm giác thoải mái. Vừa bước chân vào cửa thì "bốp, bốp, bốp" .............. ở đâu đó những cánh giấy đủ màu cùng với nhuwngc cánh hoa bay lả tả quanh nó, chưa hết ngacj nhiên, nhưng nóc định thần lại rất nhanh, và hiểu ra chuyện gì đang diễn ra, " happy birthday to Thanh Thanh....mừng ngày đó Thanh Thanh sinh ra đời, happy birthday to you......." những giọng hát nổi lên, những tràng pháo tay vang dội, nó nhìn các bạn rồi nhìn sang Hạo, từ nhỏ tới giờ chưa lần nào nó được nhiều người chúc mừng và bất ngờ như vậy, những giọt nước mắt trào ra, nó ôm lấy Hân, con bạn đang ra sức dỗ nó, mọi người cười đùa vui vẻ, Riêng Hạo, có vẻ cậu đang rất vui mừng, vì nhóc có vẻ rất cảm động và bất ngờ, " bõ công mình lên kế hoạch chuẩn bị " Hạo cười thầm.

    mọi người ăn xong và bắt đầu đi chơi trong công viên, nhưng nó luôn dè chừng và có vẻ lo lắng, Hạo hỏi cũng không nó, làm sao mà có thể nói " đây là công viên của nhà tôi, ba tôi xây dựng nên công viên này" mặt của nó chợt méo đi, đi lẩn vào đám đông, người quản lý đang đi lại hướng nó " chết tiêu, ông ấy nhận ra mình là tiêu............" lòng nó hồi lộp , lo lắng, nhưng không............. ông lướt qua nó, làm nó thấy nhẹ nhõm, " cầu trời cho đừng ai nhận ra mình " nó không khỏi thầm thì cầu khẩn

    buổi đi chơi của cả nhóm diễn ra vui vẻ và suôn sẻ, may cho nó là không lần nào nó bị nhận ra, hay bị ông quản lý khu vui chơi bắt gặp, nhung hẳn tụi đi cùng sẽ rất lấy làm lạ khi nó giật cái mũ của thằng Duy cùng lớp và vén mái óc của nó lên cho vào trong mũ, thì.............. làm thế sẽ dỡ bị nhận ra mà

    lê cái thân mệt mỏi và uể oải , giống như chị cần cho nó một điểm tựa là nó có thể lăn ra mà.......... ngủ, mấy cái trò tốc độ làm nó xanh hết cả mặt, Hạo buồn cười lắm, nhưng không giám cười vì sợ nó cáu . tham gia hết trò này tới trò khác, khiến nó cũng cảm thấy sợ bản thân, nhưng tất cả cuối cùng kết thúc vui vẻ kả, ai về nhà nấy, và tất nhiên nó về cùng Hạo, hai đứa cùng nhà mà

    đặt mình xuống chiếc giường, nó chỉ chực thiếp đi

    " hôm nay mình không tắm thì liệu có thành con heo không ta?" nó tự nhủ thầm rồi tặc lưỡi, " kệ " , chắc vậy rồi, không kệ sao được, có muốn cũng chẳng còn sức nữa. đang nằm mơ màng thì điện thoại kêu ầm kả lên, nó bực mình lấy chân khều chiếc điện thoại dưới chân lên, gắt vào máy

    " giờ mệt lắm, có gì mai nói đi" nó nói dọng uể oải

    " sao vậy con?" một giọng nói trầm trầm vang lên

    " con làm gì mà có vẻ mệt dữ vậy, có gì không ổn ở bên ấy hả? " tiếng papa nó vang lên trong ống nghe, nó giật mình ngồi hẳn giậy

    " ba, ba......." nó gọi thất thanh " sao ba gọi cho con vào giờ này? ba về nhà rồi hả ba?" nó hỏi tới tấp, mà không chờ cho người nghe định thần lại câu hỏi của nó

    " ba chưa về đâu, khoảng ngày kia ba mới về, con ở đó vẫn ổn chứ? hai đứa có học hành đang hoàng không đó, sao nghe giọng con có vẻ mệt mỏi vậy, nếu mệt............ con hãy về nhà đi, phải giũ súc khỏe chứ con?" giọng ông Mai lại trầm xuống, khiến nó nghe mà như muốn bật khóc

    " con không sao đâu ba" nó nói mà như thấy nghẹn ở cổ

    " cũng được hai tháng rồi đấy, con làm mà về nhà đi, ba đi xa không ai chăm con ba không yên tâm, ba đợt này sẽ ở nhà dài ngày, hai ba con mình sẽ đi chơi nhiều nha con, mà ba cũng có chuyện muốn nói với con.............. " giọng ông chợt ngừng lại, có vẻ ông không muốn nói chuyện này qua điên thoại, hay ông chưa muốn nói cho con nghe?

    " vâng ! ba, con sẽ về vào ngày ba về, con sẽ nấu mấy món ba thích?" nó nói xong rồi chợt im bặt, nó đâu co biết nấu ăn, với ba thì ba biết nó từ nhỏ giờ chưa hề chạm tay vô bếp mà

    " con............ con nấu cho ba ăn sao?" ông cười lớn " ba mong là vậy, ba sẽ mau về, thôi......... con ngủ đi, coi chùng mệt nha con " tiếng tut..tut......tut dài ở đầu dây bên kia, nó gác máy và kéo con gấu bông qua

    " sắp về nhà rồi, biết nói sao đây......" nó suy nghĩ ghê lắm , " thôi kệ............ có gì mà phải thấy khó nghĩ, cứ nói những gì mình muốn nói thôi " nói rồi nó chìm vào giấc ngủ

    " không biết con bé có chịu không? mình cũng thấy thương con lắm " , ở đầu đó trên một đất nước xa xôi, có một người đàn ông đang chống tay vào cằm, nhìn ra khoảng không của căn phòng trên tầng 13 của cái khách sạn 4 sao, suy nghĩ miên man

    cánh của phòng nó cũng bật mở, sau một hồi gõ của không thấy nó trả lời, chắc mẩm nó đã ngủ, Hạo mở cửa bước vào, đứng bên giường nó

    " tôi dự định xin lỗi cô chuyện hôm nọ" hắn thở dài, rồi đưa chân quay đi, nhưng lại khụng lại, quay lại phía nó

    " tôi định kể cho cô nghe, tôi sẽ về xin lỗi ba, tôi cũng muốn tha thứ cho ông, cho tôi cũng nhẹ bớt lòng, và cũng muốn về ở với ông cho đỡ cô đơn, ông ấy cũng già rồi.......... lại chẳng còn khỏe lắm, nên tôi.................." hắn cũng dừng lại, chả nói hết được lời hắn muốn nói, mà có nói nó cũng có nghe đâu, quay bước ra cửa

    " ngủ ngon nha" hắn nhìn nó lần nữa rồi đóng cửa, chả biết nó có thức hay không, có nghe hắn nói hay không nhưng môi nó đang nở nụ cười.
     
  3. Kim Huyn Ji

    Kim Huyn Ji Hắc ám chi nữ Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    5/12/2016
    Bài viết:
    151
    Lượt thích:
    1.076
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Ma nữ
    Trường:
    Trung tâm đào tạo ma
    CHAP 17: OSIN VỀ NHÀ
    sáng hôm sau, khi nó bừng tỉnh cũng là 8h30, nó hỏa tốc chạy vội xuống nhà,

    "sao hôm nay im ắng thế nhỉ ?" nó thắc mắc, thường thì nó sẽ bị dựng dậy bởi tiếng hét chói tai của hắn, nhưng sao hôm nay chả thấy đâu, nó mở cả cửa phòng hắn mà cũng chả thấy hắn đâu, lạ

    mãi tới gần tối mới thấy hắn đi đâu đó về, nó ở nhà chả có gì làm, chả ai nói chuyện, chả có chỗ chơi, buồn quá nên lôi việc lau dọn ra làm thú vui, nhà của cứ phải nói là chói lóa, nhung mãi cũng chả thấy hắn về, nên nó lang thang ra vườn hống ở sau nhà, ở đây hoa đẹp tuyệt, chiều xuống, hoàng hôn càng làm cho những đóa hoa thêm đẹp. đang tha thẩn nên không biết hắn đứng đằng sau tự lúc nào, khiến nó giật mình hét lên khi quay lại thấy hắn mà cư tưởng....... bóng ma

    " cô làm thế có thấy qua đáng không?" Hạo nói vẻ hơi giận

    " ai biểu anh tự nhiên đứng lù lù đó chi" nó đốp lại

    " cô............" hạo không nói được nữa, bỗng nhớ lại lần đầu hai đứa gặp nhau, cũng đốp chát nhau như vầy

    " anh đi đâu mà giờ mới thấy mặt" nó tay cầm bông hoa ngoe nguẩy, hỏi

    " tôi đi công chuyện của tôi........... mà cô........... phá hoa của tui vậy hả " hắn nói, tay chỉ vào bông hoa

    " ghê nha...... đi công chuyện cơ hả, bí mật dữ, mà không nói thì thôi..........." nó kéo dài dọng rồi bước đi, dường như quên luôn câu hỏi thứ hai của Hạo

    " tôi định tìm anh nói chuyện này.........." nó đang đi chợt quay lại, nói ngập ngừng

    " hai tháng, vậy là cũng hết hai tháng rồi á, tôi định mai sẽ về nhà........... anh thấy sao?" nó nói như dò hỏi

    " thì cô cứ về đi" hắn nói không cần do dự , " không phải cô muốn về lắm sao, nhớ ngày nào còn la inh ỏi đòi về mà " Hạo mỉa mai

    " thì.............. " nó chọt như muốn nói gì đó nhưng lại thôi, " tôi mai bắt tắc xi về, cảm ơn anh về những ngày tháng qua, thôi, vô ăn cớm đi, tôi làm cơm bưa cuối á" nó ngúng nguẩy đi trước

    nhìn dáng nó đi, cái đuôi tóc lắc la lắc lư, Hạo bỗng cảm thấy buồn, và những điều định nói với nó như chôn trong cổ họng, thôi, thế cũng được , Hạo đỡ phải nói lời chia tay

    chiếc tắc xi lặng lẽ rời can nhà hai tầng có vòm hoa thiên lý ở cổng, khuất sau ngã tư gần đó, nó cố ngoái lại nhìn những hình ảnh đang gần lùi xa, nơi nó gắn bó hai tháng qua, buồn ghê gớm
     
  4. Kim Huyn Ji

    Kim Huyn Ji Hắc ám chi nữ Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    5/12/2016
    Bài viết:
    151
    Lượt thích:
    1.076
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Ma nữ
    Trường:
    Trung tâm đào tạo ma
    CHAP 18: HẠO ĐÍNH HÔN
    buổi sáng của tuần mới, nó đang trên đường bước vào lớp thì thấy cái Ly đứng chặn ở cửa

    " mày biết tin gì chưa? " nó hất mặt

    " tin gì?" nó ngước mắt nhìn

    " Hạo _ sắp _ đính _ hôn" Ly nhìn nó cười mỉa mai

    " với một con bé không _ phải _ là _ mày" giọng Ly đắc í

    " kệ chứ, liên quan gì tao" nó thản nhiên bước qua mặt Ly

    " ấy là tao lo cho mày, giờ mày biết thân phận nhé, nghe đâu cô nàng í là con nhà danh giá, gia dình giàu nhất nước ta đấy " nói xong Ly cười bỏ đi

    Thanh Thanh bỏ cặp lên bàn, đúng lúc cái Hân cũng vừa ngồi xuống bên cạnh

    " cậu có thấy buồn không, tớ nghĩ là không có chuyện đó đâu?" Hân như an ủi nó

    " tin đó là đúng đấy, tớ cũng nghe rồi?" no gật đầu, vẻ mặt thản nhiên, lôi trong cặp ra hai cái bánh mì

    " cậu.......... không lo lắng gì sao? sao có thể nói nhẹ nhàng vậy? cậu thích Hạo mà?" Hân nói , như là nó không tin vào mắt mình

    " cái đó tùy vào HẠo thôi, tớ phải làm gì đây chứ? chả làm gì cả, vì việc của tớ là............ đợi" nó gặm một miếng bánh mì, liệng cái còn lại sang cho Hân, con bạn chả buồn ăn, nhưng mà nhìn nó thì không............ nhịn được

    Hạo biến mất cả tuần sau cái tin đồn " sắp đính hôn lan khắp trường, để nó với những cái nhìn soi mói và chỉ trỏ, thì thầm sau lưng , nhưng nó chả quan tâm, Hân cũng lấy làm lạ vậy lf nó thực sự không thích HẠo một chút nào sao? mà tại sao Hạo cũng biến mất, hỏi Trí thì cậu cũng không biết, thật hết cách

    " tôi sẽ không chấp nhận cuộc đính hôn này" Hạo quả quyết, cuối cùng cậu cũng xuất hiện, và quả quyết trước mặt nó cùng với mọi người trong canteen.

    " kệ anh chứ, sao ngồi đây nói làm chi, không ăn thì đứng dậy" nó vẫn thản nhiên

    " cô không lo sao?" đến lúc này Hạo không còn bình tĩnh

    " việc gì phải lo, chuyện của anh cơ mà, đâu phải của tôi, anh muốn gì thì đi tìm co ấy mà nói " nó vẫn ăn, bao nhiêu ánh mắt nhìn nó mà nó vẫn ăn ngon lành

    " cô........... " Hạo thở dài, nói không thành lời

    " hôm đấy anh sẽ đến phải không , đến buổi lễ đính hôn ấy?" nó hoi

    " điên à, tôi đâu có điên?" Hạo bực dọc đáp

    " tùy anh thôi, sao cũng được, nhưng mà thấy tọi cô ấy quá, anh không thèm nhìn mặt cô ta, lỡ anh bỏ lỡ đi một điều quan trọng, ông sẽ không hối tiếc chứ?" cô hỏi lại

    " tôi hối tiếc? cô khùng hả, tôi phải hối hận sao, vì sao chứ, cô cứ yên tâm , không phải lo gì cả" Hạo cầm tay nó, nó nhanh chóng rút tay lại, bê khay đồ ăn

    " tùy anh, nhưng anh hãy cố mà đến buổi lễ mà nhìn mặt vợ sắp cưới nhá, không là đừng trách tôi không nói, anh mà hối hận là không quay lại được đâu" câu nói khó hiểu của nó làm cho mọi người càng thắc mắc, nhưng Hạo đã đá ghế cái " rầm" làm họ giât mình quên mất

    " tôi nhất định sẽ hủy hôn" Hạo nói với theo nó
     
  5. Kim Huyn Ji

    Kim Huyn Ji Hắc ám chi nữ Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    5/12/2016
    Bài viết:
    151
    Lượt thích:
    1.076
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Ma nữ
    Trường:
    Trung tâm đào tạo ma
    CHAP 19-CUỐI:.................................(ĐỘC GIẢ TỰ ĐẶT NHA)
    " sao rồi?" tiếng ông Mai lo lắng, giờ này mà chưa thấy chú rể tới là sao? ông đã cho người đi tìm, và cũng đã cùng ông thông gia và mọi người chờ đợi 2 tiếng đồng hồ, vậy mà giờ này còn chưa thấy chú rể đâu, nhân vật chính thứ hai thì đang ngồi trong phòng chờ đợi. ông Mai cũng cảm thấy khó hiểu, thực sự ông không tin rằng con ông _ Thanh Thanh lại đồng ý khi ông nói sẽ làm lễ đính hôn cho cô với Dương MInh Hạo, ông cứ tưởng sẽ phải nghe những lời trách móc, giận dỗi, ông đã chuẩn bị tâm lí, nhung không ngờ con gái ông lại đồng ý cái rụp, nhanh và không thắc mắc hỏi han gì, khiến ông không biết bao nhiêu lân nhắc đi nhắc lại " con chắc chứ?"

    cánh cửa phòng hội trương mở ra, một người con trai đẹp đẽ trong bộ lê phục xuất hiện, mọi ánh mắt đổ dồn vào cậu ta _ Hạo cuối cùng cũng đến, cậu bước phăm phăm lên bục. những tiếng thì thầm to hnor sau lưng, mọ người chờ cậu hai tiếng qua, với bao nhiêu ý kiến, giờ càng được nước nói xấu

    " tôi muốn nói rằng , cuộc đính ước này không..................... " cậu lên tiếng, nhưng chưa nói hết câu thì bố cậu lấy mất micro

    " chúng ta chòa đón nữ nhân vật chính của buổi tiệc này nào" ông chỉ tay về cuối phòng. Thanh Thanh đang tay trong tay với bố bước đến gần, bộ váy nhẹ nhàng màu hồng phấn với chiếc áo mỏng mày trắng khoác ngoài, tôn thêm vẻ tiểu thư nữ tính và vo cùng duyên giáng ,xinh đẹp.

    " bác có thể đưa micro cho anh ấy được không ạ" Thanh Thanh mỉm cười với mọi người và quay sang người con trai _ kẻ đang hết _ sức _ ngạc _ nhiên, bằng chứng là đôi mắt mở to, không thể to hơn, miệng há hốc, sững sờ, lắp bắp mãi không thành tiếng

    " cô.......... cô............ cô.......... sao lại........... sao cô.......... " tùng tiếng khó khăn được thốt ra, mọi người cũng ngạc nhiên vô cùng

    " kìa 1 anh nói nốt những điều muốn nói đi " cô cầm micro đưa cho HẠo

    " hay tôi nói dùm anh nhé" Thanh Thanh mỉm cười

    " chúng tôi thục sự rất tiếc phải nói với quý vị rằng............... " nói chưa hết câu thì bị giựt lấy micro, không ai khác , đó là Hạo

    " không" cậu hét lên, " không có chuyện đó, chúng tôi................... " cậu ngập ngừng, " chúng tôi rất cảm ơn quý vị đã đến dự buổi lệ đính hon giữa hai gia đình, cảm ơn quý vị đã chờ đợi, và rất mong quý vị lượng thứ, xin mời mọi người cùng vui vẻ đi ạ" Hạo dứt lời

    " anh điên à, tôi đang giúp anh thực hiện cái điều anh bảo với tôi hôm ở canteen mà" nó chêm thêm vào, giọng mỉa mai

    " cô....... cô biết, người sẽ đính hôn với tôi là cô, nhung sao................ nhưng sao............ cô không nói?"Hạo nói vẻ giận

    " tại anh, ai biểu cứ một mực không muốn xem hình " con nhỏ " sẽ kết hôn với mình " nó vẫn thản nhiên

    hai ông bố cư thế hết nhìn nó, nhìn Hạo rồi lại nhìn nhau, lắc đầu. cứ tưởng sẽ bị hủy bỏ, ai ngờ xảy ra suôn sẻ ( tuy cũng có chút trục trặc) , hai đưa đã quen nhau tự lúc nào, và hình như chúng còn thihs nhau tự lúc nào, nhưng dù sao thì vẫn may mắn là đã trọn vẹn dù không biết sau này sẽ phải cố gằng như thế nào nữa đây

    HẾT
     
    Dofuto21 thích điều này.
  6. Kim Huyn Ji

    Kim Huyn Ji Hắc ám chi nữ Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    5/12/2016
    Bài viết:
    151
    Lượt thích:
    1.076
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Ma nữ
    Trường:
    Trung tâm đào tạo ma
  7. cobedanhda

    cobedanhda Thành viên mới

    Tham gia:
    10/4/2017
    Bài viết:
    2
    Lượt thích:
    0
    Kinh nghiệm:
    1
    truyện hay
     
  8. Kim Huyn Ji

    Kim Huyn Ji Hắc ám chi nữ Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    5/12/2016
    Bài viết:
    151
    Lượt thích:
    1.076
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Ma nữ
    Trường:
    Trung tâm đào tạo ma

Chia sẻ cùng bạn bè


Đang tải...