Ebook NỤ HÔN CỦA SÓI

Thảo luận trong 'Tiểu thuyết' bắt đầu bởi Juiweihu, 18/9/2017. — 9.330 Lượt xem

?

Bạn thấy tôi đăng truyện này có giá trị?

  1. có, mong bạn đăng tiếp!

    0 phiếu
    0,0%
  2. Không, bỏ đi bạn à!

    0 phiếu
    0,0%
  1. Juiweihu

    Juiweihu Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Gia nhập:
    9/9/2017
    Bài viết:
    34
    Lượt thích:
    13
    Kinh nghiệm:
    8

    NỤ HÔN CỦA SÓI

    • Tên Truyện: Nụ Hôn Của Sói
    • Tác Giả: Diệp Lạc Vô Tâm
    • Thể Loại: Ngôn Tình
    • Tình Trạng: Hoàn Thành
    Không gặp hắn thì nhớ đến nỗi nghẹt thở. Gặp hắn rồi lại đau đớn đến nỗi không muốn thở nữa!
    Những gì cô mong muốn không hề to tát! Cô chỉ muốn hắn được sống sống vui vẻ, cho dù là hắn ôm một cô gái khác...

    Mong muốn nhỏ bé đó cũng không thể được sao?
    Lẽ nào ông trời nhất định muốn cô phải thấy An Dĩ Phong ra đi, giống như anh trai cô!

    ~Mở Đầu~

    Nếu ai muốn gia nhập xã hội đen, hãy nhớ ba chữ: An Dĩ Phong!
    Bởi vì hắn đã làm ông trùm xã hội đen mười lăm năm, nổi tiếng hoành hành bá đạo, độc ác.
    Nếu ai muốn bảo toàn tính mạng, hãy nhớ một quy tắc ''bất thành văn'' : An Dĩ Phong nói một, đừng bao giờ nói hai!
    Bởi vì bất kì ai dám phản đối ý kiến hắn, sau này đừng nghĩ đến chuyện được mở miệng nói nữa.
    Nếu ai muốn có đường sống trong giới xã hội đen, hãy nhớ vài bí quyết sau...
    Điều 1:
    Người anh em tốt nhất của An Dĩ Phong là Hàn Trạc Thần, hai kẻ ngang sức ngang tài, vừa có tiền vừa có thế!
    Điều 2:
    Ám sát An Dĩ Phong, có thể vẫn được toàn thây.
    Ám sát Hàn Trạc Thần, nhất định sẽ ''họa vô đơn chí'' !
    Điều 3:
    An Dĩ Phong lúc nào cũng cười - một kiểu cười bỡn cợt. Nếu bạn khiến hắn không cười được nữa, hãy chuẩn bị sẵn quan tài cho mình.
    Hàn Trạc Thần lúc nào cũng lạnh lùng như ''núi băng vạn năm'', chẳng bao giờ biết hai từ ''tan chảy''. Nếu ai khiến hắn cười thì ngay cả quan tài cũng không kịp chuẩn bị.
    Điều 4:
    So với Hàn Trạc Thần, An Dĩ Phong càng là loại đàn ông không thể yêu.
    Hàn Trạc Thần dù có phong lưu đến mấy thì nhiều lắm mỗi ngày cũng chỉ đổi phụ nữ một lần.
    Còn An Dĩ Phong, tốc độ thay người yêu của hắn còn nhanh hơn cả chớp mắt.
    Điều 5:
    Điều quan trọng nhất! Trước mặt An Dĩ Phong, đừng bao giờ nhắc đến ba chữ: ''Tư Đồ Thuẫn''
    Cứ nghe đến ba chữ này An Dĩ phong lại thấy bực bội khó chịu đến nữa tháng trời, gặp ai cũng chửi.
    Vì thế, nếu ai không cần mạng sống của mình thì cũng đừng làm liên lụy đến những người vô tội khác..
    Nghe đến đây, mọi người nhất định không vội nghe đến điều thứ sáu mà muốn biết Tư Đồ Thuần là ai.

    Đó là một cô gái, người duy nhất mà An Dĩ Phong theo đuổi. Hắn mất nhiều công sức, rất chân thành, nhưng cuối cùng thì... không được gì!



    Nếu rãnh rỗi, bạn hãy pha một tách cà phê, ngồi xuống và nghe tôi kể một đoạn ''tình sử''thấm đẫm máu và nước mắt của một ông trùm xã hội đen...
    Đừng sợ, đây là một vở hài kịch, rất hài, vô cùng hài!



    Thiên đường của đàn ông là ở đâu?
    đương nhiên là hộp đêm rồi! Ánh sáng mờ ảo, rượu mạnh, nhạc xập xình, đám mỹ nữ quyến rũ lả lơi vây quanh
    Đương nhiên là hộp đêm rồi! Ánh sáng mờ ảo, rượu mạnh, nhạc xập xình, đám mỹ nữ quyến rũ lả lơi vây quanh.

    Đó là những mê hoặc mà không một người đàn ông nào có thể cưỡng lại được…

    An Dĩ Phong lim dim nhìn Hàn Trạc Thần đang hút thuốc ở phía đối diện, nhắm nghiền mắt, tựa lưng trên chiếc sofa, những lọn tóc đen nhánh rơi trên chiếc ghế da màu đen, lấp lánh hơn cả ngọc bội.

    Thời gian lặng lẽ trôi như khói thuốc trên tay hắn, từng làn khói váng vất bay lên, chỉ còn sót lại tro tàn rơi trên mặt đất.

    Trong căn phòng đáng lẽ đầy kích động ấy lại chất chứa nỗi âu sầu của hắn, ngày càng dồn nén, ớn lạnh.

    An Dĩ Phong lắc đầu không hiểu.

    Lạ thật! Trong cái thiên đường nhân gian này sao lại có người đàn ông mất hồn thế kia...

    “Anh đang nghĩ gì vậy?”

    An Dĩ Phong nằm dài trên chiếc sofa, thả lỏng người. Dưới ánh đèn đỏ, đôi mắt đen lấp lánh của hắn bị nhuộm đến mê hoặc, đôi môi đỏ mỏng cũng trở nên hấp dẫn đến kỳ lạ.

    Cô gái lả lơi với thân hình nóng bỏng ngồi cạnh ngay tức khắc bị nụ cười của hắn hớp hồn. Đôi tay cô ta đặt lên bờ vai dài rộng, nhẹ nhàng mơn trớn những bắp thịt vừa săn chắc vừa dẻo dai, rồi ỡm ờ ngả người về phía hắn, khoe vòng một đầy đặn, quyến rũ…

    Nhưng thật tiếc, ánh mắt của An Dĩ Phong bỏ qua cơ thể quyến rũ ấy, chăm chú nhìn Hàn Trạc Thần.

    “Phong…” Hàn Trạc Thần nhả một làn khói dày đặc, sau ba tiếng đồng hồ im lặng cuối cùng cũng mở miệng. “Chú đã thử ham muốn một cô gái chưa?”

    “Mẹ kiếp! Anh kể chuyện cười càng ngày càng nhạt.”

    “Ý anh là vì yêu… mà chiếm hữu một cô gái ấy.”

    “…”

    An Dĩ Phong với tay lấy một điếu thuốc, cô gái ngồi bên cạnh châm lửa cho hắn.

    Hắn hít một hơi, cười nhạt. Mẹ kiếp… thuốc lá đúng là một thứ hữu dụng, nó có sức hấp dẫn với cả những gã đàn ông đang sầu cảm.

    Hàn Trạc Thần mở mắt, ngẩng đầu nhìn lên những ánh đèn xanh đỏ nhảy nhót trong hộp đêm.

    “Tất cả những thứ kích thích anh đã đều thử qua, chỉ có duy nhất một điều chưa bao giờ thử, đó là lên giường với người phụ nữ mà anh yêu.”

    “Em thử một lần rồi…”

    Nhớ lại cái đêm cơ thể mảnh mai ấy run rẩy trong vòng tay hắn, cứ mặc cho hắn chiếm hữu, hắn bỗng có cảm giác như dòng máu nóng trong cơ thể mình lại trào lên, cổ họng cứ khô rát không nói nên lời. Phải cố hắng giọng hai lần hắn mới nói được: “Cô ấy ôm em và nói: Em yêu anh! Lúc ấy… mẹ kiếp… có chết vì cô ấy em cũng cam lòng.”

    “Vậy à? Thế sao chú lại từ bỏ?”

    An Dĩ Phong gượng cười, chuyển sang chủ đề khác: “Sợi dây thần kinh nào của anh bị đặt nhầm chỗ à? Sao hôm nay lại hỏi câu chán ngắt đó?”



    “Anh cũng chẳng hiểu nữa, cảm giác này thật đặc biệt… rõ ràng biết là mình nên làm gì, không nên làm gì, nhưng cứ nhìn thấy cô ấy là lại chẳng biết gì nữa, mà cũng không muốn biết nữa!”
    “Anh Thần… cảm giác chết tiệt này chính là tình yêu!”
    Hàn Trạc Thần không tỏ vẻ ngạc nhiên, như đã biết trước câu trả lời này.
    “Chuyện tình cảm, anh em mình không thể dính vào!” An Dĩ Phong nói. Đây là câu mà trước kia Hàn Trạc Thần từng nói với hắn.
    “An Dĩ Phong, khả năng hình dung sự vật của chú thật kém, cái chết tiệt ấy khác hoàn toàn với ma túy…”
    “Đúng là không hề giống nhau, ma túy bỏ là bỏ, đã bỏ rồi thì không muốn thử lại nữa…”
    An Dĩ Phong không muốn nói tiếp, kỳ thực, chất độc trong thuốc phiện dù có làm ta đau đến chết cũng chỉ là tức thời, còn “chất độc” của tình cảm thì ngấm vào tận xương tủy, cả cuộc đời không thoát khỏi nỗi nhớ mong và hối hận.
    Điếu thuốc cháy đến kẽ tay An Dĩ Phong từ bao giờ, ngón tay nhói đau khiến hắn quay về với thực tại. Hắn ngồi thẳng dậy, dụi tắt điếu thuốc rồi lại cười bỡn cợt trêu Hàn Trạc Thần: “Khi nào rảnh đưa em đi xem cô gái ba đầu sáu tay có thể khiến núi băng ngàn năm này thành nước nhé!”
    “Chú từng gặp rồi.” Hàn Trạc Thần nói, nhìn xuống, ánh mắt tràn đầy yêu thương, sự cương nghị lạnh lùng trong hắn như tan biến.
    “Một năm trước, chú đã gặp cô ấy…”
    “Cái gì?” An Dĩ Phong nhảy bật dậy. “Anh đừng nói với em đó là cô gái chưa đến tuổi vị thành niên ấy nhé!”
    “Đúng đấy!”
    “Anh! Anh… không phải là bị biến thái đấy chứ?”
    “…”
    Hàn Trạc Thần nhìn hắn với ánh mắt như muốn nói: “Chú nói lại lần nữa xem.”
    “Anh Thần, nó chỉ đáng tuổi con gái anh thôi.”
    “Nó chính là con gái anh đấy!”
    “Như thế mà được à?!”
    An Dĩ Phong nhìn Hàn Trạc Thần, ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc.
    “Mẹ kiếp! Ngày ấy chú nên lấy Tư Đồ Thuần!”
    “Có phải muốn lấy là được đâu!”
    Đúng vậy! Cô ấy sẽ không lấy hắn…
    Cho dù cả đời hắn không lấy ai ngoài cô ấy đi chăng nữa thì cô ấy cũng sẽ không lấy hắn.
    Vì vậy hắn chỉ có thể chọn cách từ bỏ.
    Lúc từ bỏ, hắn nghĩ rằng nó rất dễ dàng.
    Lúc nhớ nhung, hắn nghĩ rằng sẽ nhanh quên lãng.
    Lúc nhìn thấy cô ấy hạnh phúc, hắn nghĩ rằng tất cả đã kết thúc rồi.
    Đã nhiều năm trôi qua, nhưng mỗi lần thấy bóng dáng của một nữ cảnh sát là hắn lại chăm chú nhìn theo, rồi tưởng tượng Tư Đồ Thuần đang ở trước mắt…
    “Trên đời này thiếu gì phụ nữ, tại sao lại đi yêu một nữ cảnh sát chứ?” Hắn không nhớ là ai đã hỏi hắn câu này.
    Lúc đó hắn đã trả lời: “Thú vị!”
    Đúng thế, vô cùng thú vị, bây giờ nghĩ đến, dù tim nhói đau nhưng hắn vẫn mỉm cười, nhớ lại một tình yêu ngọt ngào đến say đắm lòng người…
    Câu chuyện này bắt đầu từ cách đây rất lâu rồi, khi ấy An Dĩ Phong và Hàn Trạc Thần chưa tròn mười tám tuổi…​

     





Chia sẻ cùng bạn bè


Đang tải...