1. Newsun

    Newsun Believe in Good Thành viên thân thiết

    Những blog ý nghĩa, cảm động ngày 20/10 - "Người phụ nữ của tôi"

    Gửi '' BÀ ''... người phụ nữ duy nhất trong trái tim tôi...

    [​IMG]
    Xin lỗi.....
    Thành thật xin lỗi về tất cả những gì tôi đã làm....
    Tôi biết... bà buồn phiền và thất vọng về tôi, về đứa con ngang ngạnh khó bảo này...​
    Tôi xin lỗi
    Tôi biết...bà kì vọng ở tôi rất nhiều, vì dẫu sao, tôi cũng là đứa con duy nhất của bà, là niềm tin, là lẽ sống của cả cuộc đời bà, có đúng thế không???​
    Một lần nữa, tôi rất xin lỗi vì đã làm bà thất vọng
    Có lẽ, trong tư tưởng của bà, tôi vẫn còn là đứa trẻ lên 3, vẫn cần sự bảo bọc, che chở của bà. Nhưng không, tôi đã lớn rồi, tôi đã 17 tuổi rồi, ở cái tuổi muốn chứng tỏ này, cái tuổi muốn tự do và không muốn bị gò ép....tôi đã có những tình cảm riêng, những suy nghĩ trưởng thành hơn nhiều, và tôi cũng có cả những suy nghĩ về bà....​
    Tôi có thể hình dung được vẻ mặt khấp khởi vui mừng khi bà hay tin tôi đã và đang được hình thành trong bà​
    Và tôi cũng có thể cảm nhận được sự đau đớn tưởng chừng như chết đi sống lại của bà trên bàn mổ​
    Có phải bà đã đánh đổi cả cuộc đời, đánh cược bằng mạng sống của chính mình, để đổi lấy tôi, đổi lấy đứa con ngang ngạnh này???​
    28.10 tôi sẽ không bao giờ quên ngày này....cái ngày định mệnh của cuộc đời bà...và cũng là ngày định mệnh của chính tôi​
    Cảm ơn bà đã cho tôi được tồn tại trên cõi đời này....
    Rồi theo thời gian, tôi lớn lên trong sự thương yêu, che chở của bà....đồng thời, tôi cũng nhận ra, nụ cười của bà ít dần, tỉ lệ nghịch theo mỗi bước chân của tôi....​
    Thay vào đó là những nếp nhăn của sự tần tảo, những cái chau mày vì lo nghĩ cho tôi, lẫn vào đó, còn có cả những giọt ngước mắt nữa, phải không bà???​
    Tôi xin lỗi vì đã khiến bà lo lắng, khiến bà khóc, tôi cũng không muốn đâu, thật sự đó, tôi không muốn bà phải khóc đâu....
    Tôi biết, có những lúc bà cảm thấy buồn khi thấy con người ta ngoan ngoãn vâng lời, chẳng bù với tôi, ngang bướng, cứng đầu, hay cãi lời bà.....​
    Tôi xin lỗi vì đã làm bà không vui
    Có nhiều lúc, tôi làm bà tổn thương...chỉ vì những lời nói vô thức​
    Tính tôi...thẳng và nóng, vì vậy nghĩ gì là nói ra hết, không biết kiềm chế cảm xúc...để rồi lỡ lời buông ra những câu nói khiến bà tổn thương, khiến bà khóc nhiều hơn.....​
    tôi thật đáng trách...
    Nhưng tại sao? tại sao những lúc như thế bà không chữi mắng tôi? tại sao bà ko thẳng tay đánh tôi? Vì có như thế, tôi mới cảm thấy vơi bớt phần nào tội lỗi, tôi sẽ không phải ray rứt như thế này​
    Đằng này bà chỉ khóc rồi dùng những lỡi lẽ thiết tha nhất khuyên răn tôi, bà càng bao dung với tôi, tôi càng cảm giác như mình là kẻ tội đồ, kẻ đáng phải chịu nguyền rủa ​
    Bà biết không, có những đêm tôi giật mình thức giấc, bước xuống lầu, tôi đã trông thấy bà khóc...nguyên nhân??? tôi biết...chính là tôi...vì tính khí ương ngạnh, vì sự bồng bột, vì lời nói thiếu suy nghĩ khi nóng giận của tôi đối với bà....​
    Lại làm bà khóc nữa rồi....tôi xin lỗi....
    Bà không ngờ, đứa con vô tâm này lại biết nhiều đến thế đúng không?​
    Chưa hết đâu, tôi còn biết bà thèm và mong muốn được nhận những lời yêu thương từ tôi​
    Nhiều lúc, tôi cũng muốn nói với bà những tình cảm, suy nghĩ trong tôi, tôi cũng muốn dành cho bà những lời ngọt ngào nhất, không những thế, mà tôi còn muốn thể hiện cho bà thấy tình cảm tôi dành cho bà nhiều như thế nào....​
    Nhưng tôi không làm được, tôi không thể thốt thành lời....tôi không đủ can đảm để nói với bà..​
    Nhưng chắc chắn rằng, trong trái tim tôi, bà mãi là người phụ nữ duy nhất, người quan trọng nhất cuộc đời tôi, sẽ chẳng ai có thể thay thế vị trí của bà trong lòng tôi​
    Từ sâu trong đáy lòng, tôi muốn hét lên thật to, cho cả thế giới biết rằng​
    CON YÊU MẸ....THẬT SỰ RẤT YÊU MẸ
    cho phép tôi gọi bà 1 tiếng mẹ nhé, vì tôi chẳng tìm được từ nào thiêng liêng hơn nữa
    Tình cảm...đôi khi không nhất thiết phải thể hiện bằng lời nói...chỉ cần cảm nhận....chỉ cần mình biết, và người ấy biết, thế cũng đủ rồi​
    phải không MẸ ?


    Viết lúc 5:27 chiều 16/10/2010
    Shjndy @ZingBlog
     


    vesau thích điều này.

  2. Newsun

    Newsun Believe in Good Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    11/11/2008
    Bài viết:
    9.360
    Lượt thích:
    43.371
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    Khoa Học Tự Nhiên
    Biển rộng đời con !

    Tôi đã làm mẹ,mẹ của hai đứa con đáng yêu và chính hai con của tôi đã cho tôi hiểu thế nào là "nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra".Khi tôi hiểu ra điều đó thì tôi đã không thể ở gần để chăm sóc cha mẹ mình,nhất là người mẹ tảo tần hôm sớm vì chồng vì con.

    [​IMG]

    Khi tôi còn là học sinh,tôi thương mẹ tôi lắm,nhưng tình thương đó dường như rất giới hạn,giới hạn ở tình mẫu tử.Chị em tôi đứa nào cũng thương cha mẹ,xong chúng tôi chưa bao giờ hiểu hết được ý nghĩa của việc thế nào là đạo hiếu với cha với mẹ.Chúng tôi vô tư lớn lên trong sự oằn gánh của vai mẹ,của nước mắt mẹ mà không biết rồi sẽ có một ngày tóc mẹ sẽ bạc,vai mẹ sẽ oằn và mắt mẹ sẽ mờ.Bây giờ khi chị em chúng tôi đều đã trưởng thành thì mẹ vẫn khắc khổ với nỗi lo cho các con,và chúng tôi cũng vẫn chưa hiểu được giá trị của việc được đeo trên ngực một bông hồng đỏ thắm vào nỗi mùa Vu Lan về.

    Đã 27 năm rồi,giờ đây khi mỗi chiều về trời đổ mưa,hay khi gặp những khó khăn trong cuộc sống tôi lại nhớ sao một bữa cơm gia đình do chính mẹ tôi nấu,thèm được nằm trong vòng tay mẹ ấm áp,thèm nghe tiếng mẹ ru ầu ơ khi tôi còn nhỏ:"à..ơi...chiều chiều trước bến Vân Lâu,ai ngồi,ai câu,ai sầu,mà ai thảm.Ai thương ai cảm,mà ai nhớ,ai trông.Thuyền ai thấp thoáng bên sông.Đưa câu mái đẩy..chứ đưa câu mái đẩy...mà chạnh lòng..chạnh lòng...nước non.."Những lời ru cứ da diết trong tôi như muốn nhắc tôi rằng,tôi lớn lên bằng tình yêu thương của mẹ,bằng lời ru mang nặng tình quê hương,xứ sở.

    Mẹ tôi sinh ra và lớn lên ở Quảng Trị,nhưng cùng gia đình đi lập nghiệp ở tận Tây Nguyên từ khi còn nhỏ.Tuổi thơ mẹ tôi là chuỗi ngày cơ cực cùng với những lo toan cuộc sống với gia đình.Thế rồi mẹ lấy chồng,thời đại của cha mẹ tôi thì làm sao có được một ngày vui trọng đại thật hoành tráng như bây giờ,chỉ là vài mâm cơm ra mắt bà con,bạn bè hai bên.Rồi mẹ sinh ra tôi,tôi nghe mọi người kể lại rằng ngay từ khi còn trong bụng mẹ,tôi đã rất lì lợm,làm mẹ tôi khổ khi hành mẹ tôi đau bụng mấy ngày liền mà vẫn không chịu chào đời.Cuộc sống thời bao cấp,không như bây giờ,ai cũng phải làm đầu tắt mặt tối mà vẫn không đủ ăn.Mẹ tôi sinh tôi chưa được một tháng đã phải đi làm cùng với cha tôi,để kiếm gạo nuôi con.Ngày mẹ tôi gửi tôi cho dì Út của tôi,rồi mẹ đạp xe đi thu mua đậu xanh,mua lúa về xay ra rồi mang ra chợ bán.Mẹ phải đạp xe hơn 20 cây số,rồi khi mua được hàng thì lại thồ hàng thêm 20 cây số nữa,về đến nơi,mẹ vẫn chưa thể về nhà vì còn phải đợi để xay gạo ra rồi mới có thể bán được.Sức vóc mẹ nhỏ yếu,đường đi thì ghồ ghề,toàn là sỏi đá và dốc cao,vậy mà tôi không hiểu sao mẹ có thể làm được như vậy cho đền khi sinh tiếp em tôi.Cuộc sống gia đình tôi càng thêm khó khăn hơn khi lần lượt những đứa con ra đời,vậy là bao nhiêu cực nhọc lại đổ lên đầu mẹ tôi.Cha tôi cũng là người Quảng Trị,tính cha tôi rất gia trưởng,tuy thương mẹ và chúng tôi hết mực nhưng cũng có lúc chính cái tính gia trưởng đó làm khổ mẹ tôi.Mẹ tôi thương chồng con nên nín chịu những lần cha tôi mắng chửi,mẹ cố gắng làm chỉ mong sao gia đình tôi được ấm no hạnh phúc.

    Thời gian cứ vậy trôi qua, 4 chị em tôi lớn dần và việc đó đồng nghĩa với tóc trên đầu mẹ đã có những sợi bạc.Cha tôi ngày khó tính hơn khi cuộc sống mãi không thay đổi,mà chúng tôi thì càng ngày càng lớn,tiền ăn,tiền học phí...tất cả đều là nỗi lo.Mẹ tôi cứ vậy mà oằn vai làm đủ thứ nghể để nuôi con.Năm tôi học lớp 9,mẹ tôi chuyển sang buôn bán gà vịt ở chợ,mẹ tôi rất hiền,mà buôn bán thì phải mưu mô xảo quyệt mới kiếm lời được,nhưng mẹ vẫn không thể bỏ được bản chất dù cho cuộc sống đôi lúc thật khắc nghiệt.Vì mẹ quá hiền,lại thương người nên rất được lòng khách mua hàng,như thế thì các bạn hàng khác lại tỏ ra ghét mẹ tôi,họ gây sự rồi hăm dọa đánh mẹ,nhưng tuyệt nhiên mẹ không nói lại họ câu nào,mẹ vẫn nhẹ nhàng trong mọi việc.Mẹ kinh qua hết nghề này đến nghề kia,cuối cùng chỉ vẫn là kiếm tiền cho con ăn học.

    Khi tôi bước vào lớp 12,mẹ đã chấp nhận sống xa chống xa con để lên tận Thống Nhất,Bình Phước để buôn bán.Mẹ chỉ bán gian hàng quần áo may sẵn nhỏ ở chợ Thống Nhất,chỉ mình mẹ ở nơi xa lạ đó thôi,không có ai thân thuộc,không có ai lo lắng.Hành trang mẹ mang theo không phải là những cọc tiền hay những bộ quần áo may sẵn,mà mẹ mang theo những yêu thương,nhung nhớ,những trăn trở về cuộc sống của các con khi không có bàn tay mẹ chăm sóc.Mỗi tuần mẹ về một lần,mổi lần mẹ về,nhìn mẹ mà tôi không sao cầm được nước mắt,mẹ cứ vẫn ốm o gầy mòn,trên khuôn mặt mẹ hằn lên những nét khắc khổ đến tội nghiệp.Mẹ về đến nhà,mang theo bao yêu thương chất chứa trong lòng,mang theo cả những đồng tiền nhuộm màu đất đỏ,nhuộm mồ hôi mẹ bao tháng ngày.

    Ngày tôi xuống thành phố nhập học,cha mẹ chỉ có một ít tiền dành dụm cho con làm lộ phí,tôi xuống thành phố ở nhờ nhà của dì tôi(dì là chị ruột của mẹ tôi),mọi việc sinh hoạt cho đến ăn uống dì tôi lo hết nên cha mẹ tôi cũng đỡ lo phần nào.Nói thì nói vậy nhưng tôi biết mẹ không ngủ được khi đêm về,cứ trằn trọc lo lắng làm sao con có thể sống mà không có mẹ bên cạnh,ai nhắc nhở con học bài,ai lo cho con miếng ăn giấc ngủ,tất cả những lo toan đó trĩu nặng tim mẹ cho tới khi tôi đi học.Trong thời gian tôi học kỳ 1,mẹ hầu như ngày nào cũng gọi điện nhắc nhở tôi đủ điều,mẹ còn gửi cho tôi những bức thư do chính mẹ viết,những bức thư đầy nước mắt và yêu thương.Qua học kỳ 2,tôi gọi điện nói mẹ gửi tiền học phí cho tôi,ngày tôi ra bến xe nhận tiền là ngày tôi không bao giờ quên được.Tôi nhận phong bì tiền mà cha mẹ gửi xuống rồi mở ra xem,tôi cầm trên tay xấp tiền học phí đó mà nước mắt đã ướt nhòa tự khi nào.

    Những đồng tiền 2 ngàn,5 ngàn,10 ngàn,20 ngàn vẫn còn nhàu nát,vẫn còn dính đầy bụi và màu đất đỏ.Những đồng tiền mà mồ hôi mẹ đổ xuống,nước mắt mẹ chắt chiu gửi cho con,mong con vững lòng.Lúc đó tôi đã ước gì mình có thể chạy về ngay bên mẹ,và nói rằng "mẹ ơi,con xin lỗi,con đã làm khổ mẹ rồi".Giờ đây,khi chị em tôi đã trưởng thành rồi thì mẹ vẫn đau đáu với nỗi lo cho các con,mẹ mất ăn mất ngủ khi nghe con bệnh,mẹ khóc thương con khi cuộc sống gia đình không trọn vẹn.Tóc mẹ đã bạc trắng hơn,mắt mẹ nhiều vết chân chim hơn,sức mẹ yếu hơn mỗi ngày nhưng mẹ vẫn tần tảo sớm hôm vì miếng cơm manh áo.

    Vu Lan năm nay,tôi không về thăm mẹ,tôi lặng lẽ bước vào chùa,nhận một bông hồng đỏ tươi rồi cài lên ngực,khoảnh khắc đó cho tôi hiểu ra rằng tôi vẫn hạnh phúc hơn rất nhiều người vì tôi còn mẹ,tôi còn nhận được bông hồng màu đỏ.Chị em tôi đã không biết quý trọng những niềm hạnh phúc đó,vẫn nghĩ rằng mẹ sẽ mãi chở che cho chúng tôi mà không biết rằng sẽ có một ngày,một ngày con sẽ không còn mẹ.Lúc đó chị em tôi sẽ không được nhận hoa hồng đỏ nữa mà sẽ là cánh hoa màu trắng,màu trắng buồn như chính cuộc đời mẹ vậy.
    Mẹ ơi! Chúng con yêu mẹ lắm !

    Viết lúc 5:08 chiều 16/10/201
    Doan Nu Phuong Ha @ ZingBlog
     
    vesau thích điều này.
  3. Newsun

    Newsun Believe in Good Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    11/11/2008
    Bài viết:
    9.360
    Lượt thích:
    43.371
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    Khoa Học Tự Nhiên
    Thư gửi mẹ !!!

    [​IMG]

    • Mẹ!! dạo này trong lòng con cảm thấy bất an lắm!! không biết có xảy ra chuyện gì cho gia đình mình không? 20 năm qua con vô tư quá không nghĩi đến cảm nhận của mẹ không biết đến nổi hi sinh khổ cực của mẹ dành cho chúng con, con tệ quá mẹ ơi!!
    • Từ lúc mẹ trở thành bà ngoại trong lòng con vui mừng nhưng cũng lo lắng, sợ sệt một điều gì đó, con sợ mẹ già nhưng cũng cảm ơn điều đó vì con biết yêu thương mẹ hơn. Mẹ ơi!! mẹ biết không dạo này con hay muốn về nhà con muốn ở bên cạnh mẹ thật nhiều, khi con chuẩn bị đi học xa là con không muốn đi, con không dám nhìn vào mắt mẹ con sợ mình thấy những giọt nước mắt mẹ rơi, con sợ mình không kiềm lòng được. Có một lúc nào đó muốn ôm mẹ và nói rằng con yêu mẹ nhất trên thế giới này nhưng con không làm được. Tất cả những ngày dành cho mẹ con điều muốn làm điều gì đó cho mẹ nhưng vì sỉ diện mà trước giờ chưa từng làm con lại thôi.
    • Từ lúc cha bỏ mẹ con mình, con không buồn vì con biết mẹ chịu đựng đau khổ đã lâu rồi như đó là giải thoát cho mẹ, cũng có những lúc con thất vọng và nghĩ mình không nên sinh ra cho thế giới này nhưng con sai rồi mẹ ơi!! con phải hãnh diện mới đúng vì con sinh ra từ tình yêu của cha và mẹ, vì cuộc sống đẩy đưa nên mẹ không sống trong tình yêu đó đến hết cuộc đời mình, con cũng không sống trong đầy đủ tình yêu thương, che trở của cả cha lẫn mẹ, nhiều lúc con ganh tị vói nhũng ai có cha mẹ yêu thương và thấy mình tủi thân thật nhiều.
    • Hôm nay con viết ra đây những dòng chữ mà chắc khi mẹ đọc được cũng là lâu lắm vì có khi nào mẹ biết sữ dụng máy tính đâu nhưng mẹ đừng buồn mẹ ha!! con sẽ giúp mẹ sữ dụng máy tính lúc con rãnh rỗi.
    • Mẹ biết không dạo gần đây con sợ cảm giác cô đơn lắm tất cả mọi thứ con diều làm mình riêng từ nấu cơm, giặc quần áo, mọi thứ con sợ lắm nhưng mẹ đừng lom cho con dù vậy nhưng con lúc nào cũng có bạn bè bên cạnh giúp đỡ con con cũng cảm thấy an ủi phần nào và còn có Mỵ, My dạo này cũng quan tâm con lắm nhiều lúc nói ra những câu quan tâm mà lầm con rôi nước mắt mà cảm giác đó 20 năm rồi con mới cảm nhận được thế nào là tình chị em.
    • Chắc mẹ luôn thắc mắc tại sao con lại thay đổi nhiều đến vậy vì có lẽ lúc đầu con luôn ích kỹ với mọi người chỉ biết nghĩ đến bản thân mình nhưng từ lúc tình cảm của con vấp ngã không đẹp như con nghĩ nên con cảm thấy gia đình là điểm tựa vững chắc cho con bước tiếp trên con đường sự nghiệp của mình. Con luôn thầm cám ơn số phận đã sinh ra con là con của mẹ, sau này mẹ gì yếu đi con sẽ phụng dưỡng mẹ, lo lắng cho mẹ nhưng mẹ phải hứa với con là mẹ phải sống với con đến khi con già mẹ không được bỏ con lại trên thế gian rộng lớn này đó, con chỉ co mình mẹ là điểm tựa thôi con không tin ai hết người ta có thể cũng không thật lòng với con họ có thể sẽ lừa dối con, những chuyện đó con không chịu đựng được con của mẹ yếu đuối lắm không mạnh mẽ như bề ngoài mà thường ngày lớn tiếng đâu, con ích kỹ quá mẹ ha!! lúc nào cũng muốn mẹ vì con nhưng con chưa làm được gì cho mẹ hết, con sẽ cố gắng học thật tốt để sau này đi làm sẽ lo lắng cho mẹ cho ông bà ngoại nữa mẹ ha!!
    • Con muốn nói mẹ rằng con yêu mẹ nhất mẹ đừng lo lắng cho con mẹ đừng buồn nữa con sẽ bù đấp luôn phần tình yêu mà cha đã lấy đi của mẹ, con biết mẹ buồn, mẹ vui lên đi hiện tại không có sự che trở của cha mẹ con mình vẫn sống tốt mà. Cuối cùng, Chúc mẹ ngày 20/10 là ngày thật hạnh phúc và tràn đầy vui vẽ. Con gái yêu mẹ nhiều lắm!!!
    Viết lúc 3:15 chiều 16/10/2010
    thuytranthanh @ ZingBlog
     
    vesau thích điều này.
  4. Newsun

    Newsun Believe in Good Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    11/11/2008
    Bài viết:
    9.360
    Lượt thích:
    43.371
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    Khoa Học Tự Nhiên
    Chỉ một tiếng "con yêu mẹ"...

    [​IMG]
    Làm thằng con trai đã mấy ai nói được câu "con yêu mẹ" ? Đã mấy ai nói được. Tất cả nó dấu trong lòng, cho tới khi mẹ nó không còn nữa. Nó không ôm mẹ, không hôn lên má mẹ nó, hay thủ thì vào tai mẹ, chỉ vì nó là thằng con trai. Nó tự nhủ, là con trai thì không được thể hiện, nó biết rằng nó yêu mẹ, nó biết rằng nó thương mẹ. Nhưng cho đến hôm nay, đã là năm thứ 4 ngồi trên giảng đường Đại học mà...nó vấn chưa nói,năm nào chuẩn bị về quê nó cũng tự nhủ rằng "tết này về mình sẽ nói". Nhưng...
    Mẹ nó vất vả nuôi nó khôn lớn thành người, lam lũ, quần quật quanh năm với mấy sào ruộng, chỉ vẻn vẹn có thế. Không làm ruộng thì đủ thứ nghề, cấy thuê, gánh gạch, ve trai hay làm công nhân có nghề nào mẹ nó chưa làm qua... chỉ để nuôi nó... học Đại học
    Hôm nay nó được ngồi đây, viết những dòng chữ này thì mẹ nó đã không còn...khỏe như xưa nữa. Mẹ nó yếu rồi, mỗi lần điện về nghe giọng mẹ nó thì biết.. biết rằng...
    Thằng em nó không được như nó, thằng em nó được học hành ít hơn nên thằng em nó hay làm mẹ buồn, hay làm mẹ khóc và điều này cũng làm nó buồn và nó cũng khóc nhiều nữa.Nó tự nhủ đời này nó sẽ sống ra sao nếu thiếu mẹ ? Mất mẹ đi rồi nó học hành còn ý nghĩa gì nữa, nó không muốn làm mẹ khóc và thực tế thì nó cũng chưa bao giờ làm mẹ nó khóc cả. Nó cảm thấy rất vui vì điều đó.
    Nếu giá như bây giờ mà nó được nói với tất cả bạn bè trên cả nước này về mẹ và họ cũng hiểu thì tốt biết mấy. MÌnh sẽ gắng nói thật nhiều để cho họ hiểu, họ biết. Hì. Nhưng mà khó lắm
    Sắp 20 tháng 10 rồi. Ngày đó ở nhà cũng chẳng ai tặng quà cho mẹ, chẳng ai chúc mừng mẹ. Thật buồn. Mình ước mình có thể mua một món quà thật ý nghĩa dành tặng mẹ, nhưng ai lại lấy tiền của mẹ đi mua quà tặng mẹ, học bổng thì lâu được lấy nữa. Hic. Thôi thì mẹ hãy đợi còn. Sau ngày con ra trường, ngày con có việc thì ngày nào trong năm cũng là ngày 20/10 cả. Mẹ ạ
    Cả nhà ta cùng cố mẹ nhé ! Con yêu mẹ !

    Viết lúc 3:50 chiều 15/10/2010
    Only OnlyU @ ZingBlog
     
    vesau thích điều này.
  5. Newsun

    Newsun Believe in Good Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    11/11/2008
    Bài viết:
    9.360
    Lượt thích:
    43.371
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    Khoa Học Tự Nhiên
    Má!

    [​IMG]

    Tôi là người may mắn! Tuổi thơ đối với tôi đó là một vùng kỷ niệm thật đẹp. Ớ nơi đó tôi có một gia đình thật hạnh phúc, có ba có má, có chị hai và 2 đứa em trai thật dễ thương.


    Không biết tôi biết nói tiếng " Má" từ hồi nào nữa :) Chỉ biết đó không phải là "u" là "mẹ" hay " mệ" như mấy đứa bạn bây giờ hay gọi. Một tiếng thân thương " Má" ...rất ấm áp.^^


    Má tôi là một người phụ nữ đảm đang. Đảm đang đúng nghĩa. Ba tôi làm việc ở ủy ban, không có nhiều thời gian để phụ việc với má. Tất tần tật mọi việc trong nhà một tay má lo liệu. 4 chị em tôi lớn lên trong tình yêu thương của ba và sự lo lắng, chăm sóc của má.


    Không những má chu toàn mọi việc trong nhà má còn lo lắng cho chuyện của dòng họ. Tôi luôn cảm thấy hãnh diện khi nhìn thấy cách giải quyết vẫn đề của má và sự kính trọng mà mọi người dành cho má tôi. Tất nhiên, không phải vì là má tôi nên tôi nói thế, má tôi là người rất giỏi. Giỏi vô cùng. Yêu má vô cùng. Và nếu một lần tiếp xúc với má tôi thôi, bạn cũng sẽ thấy ấm áp, gần gũi và thân thương lắm. Má lo lắng cho bạn bè của tôi cũng như lo lắng cho tôi vậy. Má rất tuyệt!


    44 cái xuân trôi qua...thời gian và sức khỏe luôn tỷ lệ nghịch với nhau. Có dạo má cảm thấy bị đau lưng, đi khám thì bác sĩ bảo má bị thoái hóa cột sống. 3 chị em tôi thì đi học xa, ở nhà còn ku út, cũng cuối cấp nên không phụ được cho má nhiều. Vậy nên lưng cứ còn đâu mãi, mỗi khi nghĩ tới thấy thương má vô cùng. An ủi, thôi cố gắng học để khỏi phiền lòng má, để sau này kiếm thật nhiều tiền nuôi má, không cho má làm những việc nặng nhọc nữa. Cố lên! Ngày nào cũng tự hứa là phải cố gắng nhiều hơn nữa. Phải cố gắng!


    Những khi được rãnh rỗi nghỉ học tôi hay về nhà. Mỗi lần về nhà thấy tóc má bạc đi mà thấy xót vô cùng. Má suy nghĩ nhiều nên thế. Tự trách mình chưa làm được gì, chưa phụ má được gì. Lúc trước má hay kêu tôi nhổ tóc ngứa cho má, mỗi lần như thế tôi nói má phải cho tiền con mới nhổ hihi má uh, rồi sau đó mua kẹo về ăn. Bây giờ có muốn tự giác cũng không dám nhổ, nhiều quá, mà bây giờ đâu phải tóc ngứa nữa, toàn tóc bạc thôi. :(


    Nha Trang dạo này mưa nhiều. Ở nhà, má gọi vô cũng nói có mưa, mưa gió làm đổ hết lúa đang chín. Xót vô cùng. Những sáng ngủ dậy, nắm đắp mền, ngoài trời mưa rơi xối xả...Trong đầu không nghĩ được gì nhiều ngoài món cơm cháy trộn muối của ba và món bánh xèo tôm của má. Nhớ nhà kinh khủng. Lúc này ở nhà mà có tôm, thể nào ba cũng kêu má mua đồ về đúc bánh xèo ăn cho coi. hichic, càng nói càng nhớ! Nhớ mùi thơm cơm cháy, nhớ mùi bánh xèo thơm lừng hichic


    21 tuổi đầu, chưa bao giờ đứng trước má mà tôi có thể nói lên 3 tiếng " con yêu má" nhiều lắm, rất là nhiều. Nhiều khi trời lạnh nhảy vào ngủ cùng má, lấy cớ trời lạnh ôm lấy ôm để...hihi, lớn to đầu còn thế. Ôm má ngủ thiệt sướng.


    5/11 là sinh nhật má...Hôm đó nhất định mình sẽ về. Mình sẽ mua bánh gatô, mua quà về cho má. Làm cho má một cái sinh nhật thật là zui. Hôm đó là ngày zui phải không má? hihi, con yêu má nhiều lắm!

    Viết lúc 9:20 tối 14/10/201
    Tily @ZingBlog
     
    vesau thích điều này.
  6. Newsun

    Newsun Believe in Good Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    11/11/2008
    Bài viết:
    9.360
    Lượt thích:
    43.371
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    Khoa Học Tự Nhiên
    Nội đừng bỏ con...

    [​IMG]

    Nội ơi! Có phải con là đứa bất hiếu nhất trên cõi đời này? Ngày Nội đi xa, đi về một nơi xa mãi mãi… con không về được! Con đã muốn bỏ thi, mùa thi cuối kỳ để kịp về trước cái lúc mà đến giờ đây con phải hối hận đến suốt cuộc đời này. Nhưng rồi con cũng đã không về, không phải vì ba mẹ, các chú, các cô và mọi người khuyên không nên về vào lúc đó mà chính là vì con không thể hiểu hết được hai tiếng gọi thân thương mà thiêng liêng: Nội ơi!

    Suốt cuộc đời Nội là một hành trình gian nan, vất vả, biết bao nhiêu đau thương, khổ ải mà Nội đã gánh quằng đôi vai, biết bao nhiêu đắng cay, chua xót mà Nội đã nếm trải. Ông Nội mất sớm từ lúc Nội còn mang cô Út trong bụng, cũng đã có người muốn chia sẻ một nửa chặng đường đời còn lại với Nội nhưng họ chỉ toàn nhận được sự chối từ vì sự thủy chung, son sắt. Một mình Nội lặng lội ngược xuôi nuôi 5 người con khôn lớn trưởng thành. Rồi Nội lại chăm sóc,trông nom 3 anh em con từ lúc mỗi đứa bắt đầu lọt lòng vì ba mẹ phải lo bương chải đi làm ăn xa, suốt quãng dài tuổi thơ của con.

    Con là con trai lớn, thế mà từ nhỏ đã ốm yếu, hay bệnh, Nội phải một mình dắt con đi qua các tỉnh tìm thầy chữa. Gặp được đúng thầy, thế là con khỏi bệnh, may quá phải không Nội? Con nhớ quê hương miền Trung mình mỗi năm đều hứng chịu một mùa bão lũ, có năm, cơn bão vào trúng vùng biển quê mình, căn nhà xiêu vẹo như không thể chịu nổi mưa to gió lớn, sấm chớp ầm ầm, Nội bắt con và em chui xuống gầm giường mà lúc đó con thật không hiểu tại sao, giờ mới hiểu là nếu nhà sập thì cái giường sẽ đỡ cho mình.

    Nội có nhớ là Nội mê cải lương lắm không, tối nào đi xem cải lương Nội cũng dắt con theo, lúc nào con cũng thích mặc dù đi theo lần nào cũng toàn là ngủ gật. Và đến bây giờ con lại đâm ra mê cải lương dù giới trẻ thời nay không còn yêu thích bộ môn văn hóa nghệ thuât này, chắc vì họ không may mắn như con.

    Rồi khi con bắt đầu đi học là lúc con bắt đầu theo các bậc đàn anh qua đồng làng bên đá banh, hái dừa, bắt cua, rồi lại ra biển bắt còng, đào nhông, tắm biển…chơi vui lắm Nội! Vậy mà mỗi lần con vui là Nội lại lo lắng, đi tìm, đôi khi giận quá Nội lại cầm roi quất luôn mấy phát: ”Đi đâu cũng phải nói cho Nội biết chừng để Nội khỏi phải đi tìm chứ”, lúc đó con đau con khóc quá trời, nhưng giờ ngồi đây một mình không ai đánh con mà sao con đau lắm, không ai đánh con mà sao nước mắt cứ chảy ròng ròng... Nội ơi!

    Con lên cấp 3 phải ở nhà cậu mợ trên phố, cuối tuần là lại về, thế mà mãi đến cuối năm lớp 12 con mới để ý thấy sức khỏe Nội dạo này sa sút, đầu óc hay mê sảng. Nhưng rồi con lại quên bẵng đi mất, em con nó nhắc: “Anh Hai, lâu lâu anh về thăm Nội chứ dạo này Nội yếu lắm, nhắc anh miết”. Rồi cả tháng con mới về được. Con về Nội hứa là: “Mày mà thi đậu đại học thì Nội khỏi bệnh cho mày dzui”. Vậy mà khi con đậu rồi Nội cũng không thèm khỏi bệnh. Có phải người lớn hay hứa xuông không Nội…? Nói vậy chứ con đâu có giận Nội, sinh lão bệnh tử có ai mà tránh khỏi đâu. Nhưng sao con vẫn giận, vẫn thấy khó chịu trong lòng một điều, sao căn bệnh của Nội không mau qua khỏi...

    Cái gì đến sẽ đến, ngày con đi Sài Gòn học, cứ quay quần bên Nội, không chịu đi, giống như cái lần đầu con đi học vậy, Nội cứ khăng khăng Tết về rồi thăm Nội cũng được, Tết về sẽ gặp Nội. Vậy mà Tết nay con về, con có còn gặp được Nội nữa đâu! Đứng trước ảnh Nội, con thắp ba nén nhang, thằng Hòa mới đi học mầm non về thấy con liền chạy lại hỏi: “ Anh Hai! Sao anh không về, Nội ngủ dưới kia kìa anh Hai, xuống đây em chỉ cho anh”. Hai hàng nước mắt con bất chợt ứa ra rồi lăn dài… Em con nó còn nhỏ nên ngây thơ quá phải không Nội, nó ngây thơ nhưng nó nói đúng đó Nội, Nội chỉ ngủ thôi!
    Nội đừng bỏ con, Nội ơi...

    Viết lúc 2:58 chiều 16/10/2010
    vuatrom @ZingBlog
     
  7. Newsun

    Newsun Believe in Good Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    11/11/2008
    Bài viết:
    9.360
    Lượt thích:
    43.371
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    Khoa Học Tự Nhiên
    Ngày ấy....bây giờ

    [​IMG]

    Nội mất,mọi người chết lặng như không tin vào sự thật quá bất ngờ,khủng khiếp...
    Các cô gào khóc hoảng loạn,còn cha...gần như hóa đá.
    Tôi,đứa cháu gái vốn gần gũi với bà nhất nhà,lặng nhìn mọi người vật vã trong nỗi đau đột ngột,cố nén tiếng nấc nghẹn rồi tự nhủ với lòng phải mạnh mẽ.Dòng nước mắt được nuốt ngược vào trong sao bỗng chốc hóa thành những mảnh thủy tinh,cứa vào tim tôi...đau buốt.
    Ngày lê gót theo chiếc xe nhà vàng,biết rằng từ đây mãi mãi mất đi người quan trọng nhất trên thế gian này.Hôm đấy nắng lắm,nắng gay gắt nhưng sương mù vẫn cứ phủ trắng trước mắt tôi.
    Căn nhà nhỏ bỗng chốc vắng lạnh,tôi khép mắt,nằm im trên phản,cố lắng nghe tiếng dép “loẹt xoẹt” quen thuộc bên mái hiên.Tất cả tưởng như chỉ mới ngày hôm qua.Chạm tay vào khuôn mặt thân thương đã luôn cạnh bên từ khi tôi chào đời đến tận bây giờ,lớp khung kiếng lạnh ngắt,một hiện thực phủ phàng tạt thẳng vào mặt tôi.
    Quay trở lên thành phố để tiếp tục năm cuối đại học.Chậm chạp thu xếp đồ đạc tôi nhớ như in dáng người nhỏ bé đứng tiễn tôi hôm nào...Ngày ấy,Nội đứng bên cạnh,miệng vừa dặn dò đủ thứ tay lại dúi vào tay tôi một ít tiền.Còn tôi,vẫn quáng quàng chất đồ đạc mà lòng chẳng bận tâm cho lắm những lo lắng của người già...Giờ đây,cúi đầu trước bàn thờ,thì thầm câu chào Nội rồi lòng tự hỏi:ở nơi xa xôi ấy Nội có nghe được tiếng tôi?
    Cuộc sống sinh viên ở cái thành phố náo nhiệt ấy nhanh chóng cuốn lấy tôi...Ngày ấy,việc học hành,thi cử,bè bạn làm tôi tất bật,có mấy khi nhớ đến việc gọi điện về hỏi thăm Nội và đã quên mất tiếng reo vui mừng bên đầu dây mỗi khi nghe thấy tôi...Giờ đây,tôi ngồi bó gối trong căn phòng nhỏ,cầm trên tay chiếc điện thoại của mình...không có giọng nói mà tôi đang khao khát,chỉ những chuỗi “reng..reng” vô hồn.
    Những lúc thăm quê nhà,sau chặng đường gần hai trăm cây số,khi nào tôi cũng về với Nội trước,để được hòa mình trong những chăm sóc ân cần...Ngày ấy,tôi khoan khoái mở tủ,những chai nước ướp lạnh,trái cây ngon ngọt đang chờ đợi,thưởng thức xong xuôi,tôi đặt lưng xuống,lòng thanh thản,bình yên đến lạ...Giờ đây,chào đón tôi chỉ có tiếng tụng kinh nghe đến nao lòng phát ra từ chiếc đài nhỏ được đặt bên cạnh khuôn mặt ấy,vẫn với nụ cười hiền hậu nhưng sao dường như đượm nét buồn,hay vì thương bóng tôi đang cô độc trong căn nhà mà một thời bà cháu ríu rít với nhau...Khẽ đưa tay mở cánh cửa tủ theo thói quen...tối tăm,trống rỗng.
    Tết thanh minh,cả đại gia đình quây quần xung quanh phần mộ ông nội,thắp nhang,ăn uống,chuyện trò...Ngày ấy,tôi vừa ăn vừa ca cẩm với Nội về món thịt heo năm nay cô út mua sao nhiều mỡ mà vô tình không để ý đến chiếc dù xanh biếc phía trên đầu...Giờ đây,tôi ngồi ăn món heo quay đã đúng như mình yêu thích,ánh nắng xoáy xuống mỗi lúc một gay gắt,bóng mát năm nào bỗng chốc hiện về,miếng ngon trong cổ họng dường như đắng ngắt.
    Cô út gọi,nhắn tôi xuống chơi.Cảnh vật hai bên đường vẫn vậy,có khác chăng là bàn tay quen thuộc đặt trên vai tôi không còn nữa...Ngày ấy,dường như đoạn đường không dài thế này..nhanh lắm... dù Nội luôn miệng nhắc nhở tôi “chầm chậm thôi con”...Giờ đây,tôi kéo nhẹ tay ga mong tìm cả giác thân thương trên vai mình,sao không có?..ở phía sau xe,tay tôi chạm phải khoảng không vô hình,lạnh lẽo.
    Ngày đưa anh về chào Nội,nghe anh gọi hai tiếng “bà Nội”,một người bà mà anh chẳng có may mắn được gặp tận mặt,được nắm chặt tay.Nếu không phải là giờ đây,nếu Nội không ngồi trên chiếc bàn nghi ngút khói hương để làm lòng tôi chỉ thêm đau đớn mỗi khi ngước nhìn,nếu là ngày ấy,Nội sẽ đứng trước mặt chúng tôi mỉm cười,đôi mắt già nua lấp lánh niềm vui rồi dừng lại trên khuôn mặt của anh,chàng trai mà cô cháu gái yêu của bà đã chọn.
    Ngày ấy,tôi thường tự hỏi:thật ra nội là ai?Giờ đây,tôi hiểu:Nội là thiên sứ tuyệt vời nhất mà thượng đế chí nhân đã gởi xuống cho đại gia đình tôi được “mượn”?Và đấng tối cao đã triệu về rồi,thiên sứ của người.Thanh thản về nơi chốn thiên đường ấy liệu có bận lòng đến những đớn đau,day dứt của phàm nhân dưới trần thế này?Vì giá như biết chăm sóc,trân trọng hơn thì biết đâu thiên sứ ấy có thể ở lại đây thêm chút nữa.Người ta thường nói: “thời gian là phương thuốc tốt nhất cho mọi vết thương”,nhưng đã một năm trôi qua vết thương lòng tôi sao vẫn nhức nhối.Nếu thượng đế còn có thể tặng thêm một điều gì đó...thì tôi chỉ xin:hãy cho “ngày ấy” quay về!
    SONG HỶ
    Viết lúc 2:58 chiều 16/10/2010
    Nguyen Tien @ZingBlog
     
  8. Newsun

    Newsun Believe in Good Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    11/11/2008
    Bài viết:
    9.360
    Lượt thích:
    43.371
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    Khoa Học Tự Nhiên
    Mẹ ơi! Con xin lỗi!

    [​IMG]
    Mẹ ơi, đã hơn 6 tháng con xa mẹ. Khoảng thời gian không quá dài cũng không quá ngắn nhưng đủ để con thức tỉnh, để con hiều ra rằng con không thể sống thiếu mẹ.
    [​IMG]


    Còn nhớ ngày nào, tuổi thơ của con là những ngày ngập tràn niềm vui và hạnh phúc. Mẹ lo lắng, săn sóc cho con từng miếng ăn, giấc ngủ.
    Khi con lần đầu tiên đi học, tương lai của con được bắt đầu bằng sự chở che của mẹ. Con bỡ ngỡ, khóc òa lên khi rời khỏi vòng tay của mẹ bước vào lớp học. Mẹ đứng bên ngoài cổng trường vẫy tay động viên con tiến bước.

    [​IMG]
    Rồi theo thời gian, con lớn khôn theo quy luật của tự nhiên. Con đã thực sự trưởng thành, con đã hiểu biết nhiều hơn mẹ, con không còn hay hỏi mẹ những câu hỏi ngây thơ. Nhưng đối với mẹ con vẫn là đứa con bé bỏng ngày nào.​
    Bây giờ con mới thấu hiểu tình mẫu tử quý báu như thế nào. Con hối hận khi đã buông ra câu nói làm con ray rứt suốt thời gian qua.​
    "Con hận mẹ!" nhưng sao mẹ không ghét bỏ con, hôm đó mẹ chỉ khóc. Rồi mấy ngày sau mẹ vẫn là mẹ, mẹ vẫn thương yêu con như trước giờ vẫn vậy. Trong khi con thì nhiều lần bất hiếu, nói ra những lời làm tổn thương mẹ.​
    Mẹ ơi, con chưa từng trải qua nên con không hiểu hết thế nào là cuộc sống. Và những chuyện buồn xảy ra trong gia đình mình không phải hoàn toàn do lỗi của mẹ. Nhưng dù mẹ có làm gì đi nữa thì phận làm con, con không được phép cư xử như vậy.​

    [​IMG]


    Nhân ngày Phụ nữ Việt Nam 20/10 con xin gửi lời xin lỗi mẹ, con biết mẹ đã bao dung tha thứ cho con nhưng con mong rằng mẹ nơi quê nhà hiểu được tấm lòng của con.​
    "Đêm đêm con thắp đèn trời​
    Cầu cho cha mẹ sống đời với con..."

    Viết lúc 3:27 chiều 15/10/2010
    Trương Hoàng Linh @ZingBlog
     
  9. Newsun

    Newsun Believe in Good Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    11/11/2008
    Bài viết:
    9.360
    Lượt thích:
    43.371
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    Khoa Học Tự Nhiên
    Viết cho người phụ nữ con yêu !

    [​IMG]
    Mẹ vẫn biết đó là mình đúng không?
    Lại thêm một năm đứa con gái nhỏ của mẹ xa nhà, năm nào cũng vậy, cứ 20/10 con lại tặng mẹ những entry như thế này thay cho những món quà nhỏ bé như khi con còn ở nhà. Con vẫn biết mẹ không hề đọc được nhưng vẫn viết, vì đơn giản đó là tình yêu con dành cho mẹ.
    Mẹ vẫn biết con yêu mẹ!
    Như cách con đi bộ một mình dưới cơn mưa mang cho mẹ tấm áo mưa ngày ấy, cái ngày con nhỏ bé, thơ ngây. Con không định hình đó là tình yêu, là sự quan tâm, con chỉ biết không có áo mưa mẹ sẽ ướt, và mẹ ướt thì con thương lắm. Cả một đoạn đường mưa tầm tã, mình con đi, nhưng chưa tới nơi con lại quay về vì thương em sấm chớp ầm ầm ở nhà một mình.
    Lần đó mẹ về, con bật khóc vì vai áo mẹ ướt, thân hình mẹ gầy. Con bật khóc theo bản năng của một đứa trẻ, và xuất phát từ cái tình yêu dành cho mẹ.
    Mẹ vẫn biết con yêu mẹ!
    Như cách con chỉ nuốt những tủi thân cá nhân vào trong lòng khi con không có quần áo đẹp, khi con không may áo dài mới, khi con không đòi cặp sách mới, khi con đóng cánh cửa nhà dưới cố nén chặt tiếng nấc trong cổ họng chỉ vì không muốn mẹ nghe thấy, chỉ vì con sợ mẹ tủi thân, tủi thân vì không thể cho con nhiều về vật chất như bạn bè cùng trang lứa.
    Mẹ vẫn biết con yêu mẹ!
    Như cách con cố gắng hết mình vì mẹ chưa bao giờ hài lòng với những gì con làm được. Vì mẹ dạy con luôn phải bước đi và phấn đấu trong cuộc đời, vì mẹ không bao giờ cho con dừng lại. Mẹ mãnh mẽ và quyết đoán, mẹ cũng luôn gồng đôi vai mình với những gian nan trong cuộc sống chỉ để mang về những thứ tốt đẹp nhất cho con. Vì thế, con muốn mình làm được thật nhiều, thật nhiều điều cho mẹ.
    Mẹ vấn biết con yêu mẹ!
    Theo như cách con trân trọng những gì mẹ mang lại cho con, mẹ cho con một mái nhà êm ấm, một tuổi thơ êm đềm, mẹ che chở con tránh xa những ích kỷ đời thường, những đau đớn tinh thần, mẹ hi sinh vì con, vì em, vì bố. Đời mẹ trải qua nhiều đắng cay và vất vả, vì thế những ước mơ thiếu thời mẹ không làm được mẹ mong chờ tất cả nơi con
    Mẹ vẫn biết con yêu mẹ!
    Theo cái cách con tự mình kiêng khem trong lần bị bệnh, ngày nào mẹ cũng khóc chỉ vì sợ có lúc nào đó không còn con bên cạnh. Mẹ bỏ làm đi khắp bệnh viện này tới bệnh viện khác, mẹ đi tới bất cứ nơi đâu người ta nói có thuốc chữa cho bệnh của con. Mẹ đưa con đi tới tận Lang Chánh tìm thầy chữa bệnh, mẹ vuốt ve mái tóc con khi con mệt mỏi, xoa đôi bắp tay sau mỗi mũi tiêm muốn xé thịt, xé tay. Mẹ vội vàng nấu những món ăn tốt nhất ở nhà rồi lại vội vàng đạp xe vào viện chỉ vì con đang nằm đó một mình. Mẹ bật khóc khi con tìm một miếng cá mặn thay cho những miếng cơm nhạt nhách vì không được ăn muối. Cái cảnh nước mắt mẹ trào ra, con còn nhớ như in, con nhả miếng cá vừa đưa vào miệng. Vì con thương mẹ.
    Mẹ vẫn biết con yêu mẹ!
    Theo như cái cách con chắt chiu từng giọt yêu thương, từng niềm vui tặng riêng cho mẹ; từng nỗi buồn, từng nỗi đau giấu chặt lòng con chỉ vì con muốn mẹ luôn nhìn thấy con cười, con vui. Lại một 20/10 xa mẹ, một 20/10 không được mẹ chia cho những bông hoa từ bố, không được mẹ nấu cho những món ngon vẫn thèm, không được tận tay đưa cho mẹ những món quà con chọn, nhưng con biết mẹ vấn biết...biết rằng...Con yêu mẹ!

    Viết lúc 4:09 chiều 16/10/2010
    vit23111989
     
  10. Newsun

    Newsun Believe in Good Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    11/11/2008
    Bài viết:
    9.360
    Lượt thích:
    43.371
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    Khoa Học Tự Nhiên
    Lá Thư Không Gửi

    [​IMG]

    M
    ẹ ơi! Lá thư này con viết không phải để gởi về cho mẹ mà là một la thư không có điểm đến. Con nhớ mẹ, con thương mẹ rất nhiều. Con thương gia đình mình con thương bản than con.
    Mới tuần rồi, con còn cùng mẹ hạnh phúc bên nhau. Mẹ đi cắt cỏ từ sáng, trưa về lại vội vàng lo bữa cơm cho con-đứa con học xa mới về của mẹ no dạ. Con lên đường nhập học vừa tròn hai tuần thì đã vội vàng chạy về bên mẹ. Bao nhiêu chuyện rủi ro làm con lo sợ, muốn về bên mẹ dể được yên bình. Hai ngày bên mẹ, lòng con thanh thản lạ thường, con không đi đâu xa trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó. Con ở nhà dể hưởng thụ cái không khí thâm trầm đầy tình yêu thương của mẹ. Rồi, theo nhịp thời gian , con phai xa mẹ để kịp chuyến xe lên đường tiếp tục việc đèn sách. Sáng con ăn sáng cùng mẹ, đi lòng vòng trong nhà quen thuộc không muốn một phút tách rời. Mẹ tiễn con đi bằng chiếc xe đạp cũ kĩ tồi tàn, chiếc xe đã gắn với mẹ suốt bao ngày vất vả. Đó là lúc mẹ hì hục đạp xe chở theo bao vất vả, bao mồ hoi nặng nhọc đạp ngược cơn gió chiều vô tâm để có thể mang về bao cỏ xanh mượt chăm đàn bò nhà ta chóng lớn. Chiếc xa len8 nhẹ trên quãng đường đầy gà loang lỗ. Rồi cuối cùng quốc lộ 1A cũng đến, hai mẹ con đứng ben nhau không nói một lời , mà trong lòng trào dậy bao nỗi luyến thương. Xe đến, con lên xe, mẹ nhìn theo mắt cười mà tím ngắt
    " Tạm biệt mẹ, tạm biệt mảnh đất miền Nam chưa mưa đã thấm. Con lên đường quyết chí học chăm ngoan".
    Vào trường, mới đi học có một ngày mà tai nạn không may lại ập dến. Đụng xe, chan con sưng tấy nen phải nghĩ học mấy hôm. Nghĩ học, ngồi ở nhà, con nhớ mẹ lắm mẹ ơi! Con thầm nghĩ hay ta lại về quê - ở đó ta sẽ mau bình phục vì có tình thương sự ân cần của mẹ. Nhưng không, sao ta lại có thể quay về khi chưa đầy tuần lễ ra đi
    Đêm ngủ không yên, chân đau, trở mình là nhức nhối. Con lại ao ước được sống noi nhà mình với bao người thân thuộc. Mẹ ơi! Mẹ. Con yếu đuối quá phải không?
    Thương thân mình con lại thấy xót xa. Càng thương mẹ thân một mình trơ trọi. Những đêm mưa giăng, những chiều sương phủ, me chỉ một mình, biết cười nói cùng ai? Cha xa nhà vì kế sinh nhai, hai anh cũng vì miếng cơm manh áo mà đành lòng rời xa mẹ. Con cô đơn mới hiểu nỗi lòng của mẹ. Thật đáng trách thay lúc con hờn trách mẹ điều này nọ xa xôi. Thật đáng giận thay cho lòng ngu muội nhất thời. Con nhớ mẹ, thương mẹ hơn bao giờ hết
    Mấy ngày nay trong này mưa tầm tã, có nơi trong tỉnh đã dâng lũ dầu mùa. Con vừa buồn, vừa lo lắng không yên, nơi quê nhà chẳng hay mưa - nắng? Trưa nay trong phòng trọ có một người rời thành phố về quê cũ, con chạnh lòng xao xuyến nỗi nhớ thương. Buồn, lặng thầm, cầm bút viết lá thư - thư gửi mạ nhưng không dám gửi. Con không muốn mẹ biết con gặp diềm rủi, mẹ sẽ lo thêm - con không muốn thế bao giờ. Nhưng dù vậy con vẫn muốn viết thư, dể cho nguôi ngoai nỗi buồn và quên đi cái chân đau đáng ghét. Và tự an ủi như dang9 nhỏ to chuyện trò cùng mẹ. An ủi phàn nào cho mẹ lẫn cho con
    Đươc trò chuyện nãy giờ lòng con duoc thảnh thơi. Nguôi bớt nỗi đau và vết sầu nặng trĩu. Con thương me, chắc rằng mẹ đã hiểu. Nơi quê nhà mẹ gắng bảo bọc lấy thân. Lời cuối dòng, con cầu chúc mẹ được bình an.

    Viết lúc 1:25 trưa18/10/2010
    Hà Tiểu My @ZingBlog
     
    KurinFish thích điều này.

Chia sẻ cùng bạn bè


Đang tải...