Nhật kí_nước mắt thuỷ tinh

Trong chuyên mục 'Truyện ngắn' đăng bởi hoa phù dung buồn, 8/4/2012. — 1.131 Lượt xem

  1. hoa phù dung buồn

    hoa phù dung buồn Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Nhật kí_nước mắt thuỷ tinh




    Cái màu tím hôm nay em thấy đẹp hơn ngày hôm qua lắm. Bàn chân em như cảm thấy nhẹ nhõm hơn cho mỗi bước đi. Em đag có một tình yêu mới, một chuỗi ngày với những nụ cười hạnh phúc. Em cảm thấy thế gian bây giờ như ngập tràn những ánh nắng, chúng vây quanh em tạo cho em muôn vàng điều hạnh phúc. Em cám ơn cuộc đời này nhiều lắm, vì cuộc đời đã cho em gặp được anh.
    Em và anh điều đang có những giây phúc ngọt ngào và sâu lắng cho tình yêu đầu vụn dại. Đôi lúc nhìn anh cười sao em nghe một cảm giác lân lân khó tả. Em cảm thấy thế giới sao chỉ toàn màu hồng, màu cuả tình yêu và hạnh phúc. Em rất mong, rất mong giây phút này mãi mãi tồn tại và không bao giờ tan biến để mỗi ngày em có thể thức giấc đón một niềm vui.
    Anh sẻ bên cạnh em mà cô bé ngốc à
    Anh tặng em nhé, nè...bong bóng tình yêu nhé!
    Không có gì buồn hơn khi không thấy nụ cười của em đâu, ngố ạ!
    ………………………………
    Em hạnh phúc biết mấy khi nghe những lời này, một ngọn lửa ấm áp nhen nhóm mỗi lần được bên cạnh anh nghe anh nói. Bầu trời giờ đây như bừng thêm ngàn tia nắng , chấp thêm bao điều mơ ước cho tình yêu mình.
    Khoảng cách giữa hai trái tim gần nhau đã làm cho cuộc sống trở nên vô cùng tươi đẹp và rực rỡ. Sắc màu tươi đẹp cứ quấn quanh, nhảy múa tạo nên một khung trời mộng ảo nên thơ.
    Ánh mắt anh như xua đi muôn ngàn cái lạnh giá, cô đơn của mùa đông trong tâm hồn em. Em lẵng lặng như một con chim non ngã vào lòng tay tạo hoá. Hớn hở, hồn nhiên, ngây thơ như một bông hoa tinh khôi giữa buổi sớm. Em luôn tin tưởng vào một tình yêu vĩnh hằng.
    ****
    Bất chợt tiếng sấm chớp vang lên, em giật mình, cảm giác như đang trên thiên đường rơi vào địa ngục. Bóng tối, màn đêm, mờ ảo,...Tất cả khiến em bị choáng ngợp, em bị bao vây giữa những thế lực bóng tối. Em không nhận thức được, không thể nhìn rõ được thế lực đó. Nó âm thầm, lặng lẽ, cô tịch, mịt mờ nhưng mang một sức mạnh to lớn, nó như cơn sóng, như bàn tay ác quỹ với những móng tay sắc bén, lạnh lùng từng bước đưa em vào chân tường.
    Em không thể thở, không còn đủ sức lực chống trả, em bị vùi sâu trong đó. Chân tay như vô lực, máu trong người dường như có thể chạy ngược lại, bất lực và thảm hại. Anh bỗng dưng đã biến mình thành ác quỹ, biến khung trời hạnh phúc của em thành địa ngục, biến em thành một con mồi khờ khạo. Anh thay đổi, anh biến dạng, anh đã trở thành ác mộng trong đời em.
    Em đang đối mặt với anh, như chính con người đang đối mặt với tử thần. Em sợ hãy mỗi khi thấy anh, chân em vô hướng cứ bỏ chạy. Em trốn chạy, chạy đến kiệt sức nhưng cuối cùng vẫn không thoát được. Em vô lực, đau đớn, tim như bị cắt ra hàng trăm mảnh nhỏ. Đêm...càng thêm lạnh lẽo.
    Gió cứ thổi, em run rẫy tìm chỗ ẩn nấp cho một trái tim cô độc. Sự sống mong manh, tình yêu dễ vỡ như một mãnh pha lê tím. Anh đã đánh đỗ tình yêu đó, phá vỡ một màu tím trong sáng, ẩn gương mặt ác quỹ trong một nụ cười thiên thần, đôi mắt hút hồn. Khi nhận thức được có lẽ nó quá muộn rồi, em muốn giải thoát, mốt rời xa anh nhưng không thể. Anh không buông tha, không cho em một lối thoát dù là nhỏ nhoi. Xung quanh em giờ đây chỉ toàn là vực thẳm không đáy, là hố sâu chết người. Em run rẫy đứng giữa một màu trời đen tối, một khung trời quỹ dị, liêu trai.
    Ánh mắt ấm áp ngày xưa giờ thay bắng con ngươi sắc bén, cái nhìn thẩm thấu qua từng ngóc ngách tâm hồn yếu đuối của em. Em càng cố che đậy thì anh càng làm em thêm căng thẳng và sợ hãy. Anh từ lúc nào đã biến thành ác mộng đầy sợ hãy của em rồi. Bàn tay anh vẫn nắm lấy tay em nhưng lạnh lẽo, không chút cảm xúc, em thấy tim mình như bị dòng điện chạy qua khi anh chạm phải. Em...đang hoang mang cực độ.
    Em không thể, không thể chiệu đựng thêm một phút giây nào nữa. Anh đã mang đến cho em đầy đủ tư vị của một cuộc sống tình yêu, hạnh phúc, ngọt ngào, ngây thơ, hồn nhiên, cay đắng, phủ phàng, sợ hãy, ...Và anh cũng cớp đi của em nhiều thứ, sự hồn nhiên, ngây thơ giờ chỉ là một ảo ảnh xa vời không ai có thể nhìn thấy được nữa. Hạnh phúc của em đã mãi mãi rời xa, em chỉ cảm thấy đau khổ cùng cực khi phải bên cạnh anh. Những ngọt ngào ngày xưa giờ chỉ là những giọt nước mắt tủi hờn, những gọit nước mắt thương tâm, bất hạnh.
    Anh không thể buông tha em sao? Em rất mệt mõi khi cứ phải sống trong một không khí đầy những thủ đoạn, những dối gian, trò đùa,..có thể gây chết người này. Em xin anh một lần cho em được đi qua, được bỏ chạy. Có thể em chạy không xa, chân em có thể bị vấp ngã nhưng em vẫn muốn, vẫn muốn được chạy. Chạy để rời xa, để tìm lại những quá khứ, quên đi hiện thực xót xa này. Nước mắt em có thể đã biến thành một dòng sông mê hoặc với những con sóng diệu dàng, nhưng nó không thể làm anh quay trở về được nữa. Anh đã vĩnh viễn không còn là anh nữa rồi. Nước mắt...thuỷ tinh...rơi.
    *****
    Hôm nay nắng sớm hơn mọi ngày, em buồn và ngối khóc. Em rời xa anh rồi mà, em đã thoát khỏi những thế lực bóng tối ấy rồi, thoát khỏi bàn tay lãnh lẽo, ánh mắt sắc bén của anh rồi nhưng sao em vẫn không thể có cuộc sống bình yên như em nghĩ được. Không ở bên anh nhưng những quá khứ về anh, những cơn ác mộng hằng đêm vẫn cứ vây lấy em. Em nhận ra một điều, mình đã yêu anh quá sâu đậm, đã không còn cách nào phủi bỏ được bóng anh trong tim rồi.
    Những giọt sương rơi ngoài sân mang hơi ẩm ướt, em thấy mắt mình cũng cay cay. Sợ hãy khi bên anh trôi qua thì nỗi nhớ về anh lại đong đầy. Có ai nói cho em biết, em phải làm sao không? Hiện thực và quá khứ cứ như những án mây mù vây quanh lấy em, em cần cho mình một ánh sáng, thứ ánh sáng mà ngày xưa anh đã cho em. Nhưng bây giờ thì ai sẻ là người cho em nữa đây? Em mâu thuẩn quá phải không anh?
    Khi ở bên anh em luôn sống trong thấp thởm lo âu, luôn tìm cách chạy trốn. Khi em đã trốn được rồi thì em lại bắt đầu cảm thấy mình không thể thiếu anh. Nếu như có một loại thuốc có thể cho em quên hết về anh, về quá khứ thì hay biết mấy.
    ****
    thình thịch, thình thịch...
    Trái tim em đập liên hồi như một liên khúc mùa xuân, em đã nhìn thấy anh. Anh vẫn vậy, vẫn đôi mắt ấy, ánh nhìn ấy. Khi đôi mắt anh lướt qua, em chỉ biết thản thốt tìm chỗ trốn. Môi em mím chặc nhìn bóng anh hiện ra trong gương, anh không nhìn thấy em. Em cảm thấy chút thất vọng và buồn. Có thể anh đang bận công việc của mình, nước mắt em như những hạt thuỷ tinh không biết từ lúc nào đã rơi xuống, cảm giác đắng nơi khoé môi. Em đang hi vọng cái gì nữa đây? Hi vọng anh nhìn thấy em để làm gì nữa? Chúng ta còn có thể nói gì khi chính em là người van xin để được rời xa anh.
    Về thôi, em không nên tìm anh nữa, hạnh phúc của chúng ta vĩnh viễn đã rời xa rồi, em sẻ không hi vọng nữa đâu. Nhưng...trong tim em vẫn nhói đau. Nếu như lúc nãy anh nhìn thấy em thì sao nhỉ? Chắc anh sẽ làm ngơ như chưa từng quen biết hoặc một cái gật đầu xa lạ thôi nhỉ!
    *****
    Nước mắt thuỷ tinh...lại rơi!
    Em không dám khóc lớn, chỉ nấc nhẹ thôi. Hôm nay em đã không kiềm nỗi nhớ nhung mà đến tìm anh, em chỉ muốn nhìn anh từ xa thôi. Vâng, em đã thấy anh rồi nhưng mà bên cạnh anh, thân mật với anh lại là người con gái khác. Em thấy đầu óc mình ong ong, choáng váng. Buồn cười thay, em đã quá xem nhẹ anh rồi. Không có em anh vẫn vui vẻ phải không? Anh vẫn có biết bao nhiêu người sẵn sàng cho anh tình yêu mà. Em thấy mình thật ngu ngốc và nhỏ nhoi quá, em giống như một hạt cát bé tý giữa muôn trùng sóng biển bao la. Bây giờ em đã không còn ảo vọng nữa rồi. Em nên đối diện thôi, hạnh phúc mong manh của chúng ta vỡ lâu rồi mà. Em sẻ không còn lưu luyến nữa, anh cứ sống hạnh phúc đi. Anh là ác mộng trong đời em mà, anh là bóng ma trong cuộc sống em của em mà. Anh không phải là hạnh phúc của em, không phải là thứ em cần trong cuộc sống. Em đã chọn từ bỏ anh và giờ đây em vẫn vậy, sẻ không hối hận. Anh biết tự tìm hạnh phúc cho mình thì em cũng sẻ tìm cho mình một con đường khác. Em và anh không bao giờ có chung một lối đi đâu.
    Nhưng sao em thấy những giọt thuỷ tinh vẫn cứ rơi...
     


    marucohamhoc, thuynguyen93, Jinjun2 bạn khác thích điều này.

  2. hoatrangnguyen1908

    hoatrangnguyen1908 Such a nice day today Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    23/2/2012
    Bài viết:
    7.300
    Lượt thích:
    3.630
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
  3. p3sjung0k

    p3sjung0k Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    9/9/2010
    Bài viết:
    65
    Lượt thích:
    61
    Kinh nghiệm:
    18
    Rồi thời gian sẽ xóa nhòa đi tất cả, cũng như, vết thương dù nghiêm trọng đến mấy rồi cũng sẽ lành!
    Cứ khóc khi kí ức và kỉ niệm lại xuất hiện trong suy nghĩ...
    Và ùi, 1 ngày nào đó, sẽ quen dần và ùi sẽ quên...
     
  4. hoa phù dung buồn

    hoa phù dung buồn Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    28/10/2011
    Bài viết:
    992
    Lượt thích:
    805
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    mình cũng nghĩ vậy, tất cả cũng sẽ qua thành quá khứ thôi. :) dù có buồn cũng ko dc chi
     
Đang tải...

Chia sẻ cùng bạn bè


Đang tải...
TOP