Người Từng Thương

Trong chuyên mục 'Truyện ngắn' đăng bởi Đời tôi cô đơn, 16/2/2019. — 3.162 Lượt xem

  1. Đời tôi cô đơn

    Đời tôi cô đơn Thành viên mới

    Người Từng Thương

    Ai cũng đều có một mối tình đầu của riêng mình.tôi cũng vậy mối tình đầu của tôi đó là khi tôi 18 tuổi cái tuổi mà mọi người bắt đầu trưởng thành có nhiều sự đổi thay nhất,điều khiến con người ta thay đổi nhất là tình cảm và cảm súc cũng chính sự thay đổi đó kiến tôi bắt đầu biết yêu,tôi đã yêu em Thảo Minh người phụ nữ đầu tiên của cuộc đời tôi cô ấy hơn tôi một tuổi sự chênh lệnh tuổi tác và ngoại hình làm tôi ko thổ lộ được tính cảm của mình trở thành kẻ chỉ biết yêu đơn phương để rồi cô ấy đã đến với người khác và biến tôi thành kẻ thứ ba.tôi quen cô gái ấy có cái gì đó đã được sắp đặt từ trước tốt nghiệp cấp ba tôi đi Ra làm cùng thằng em tại khu công nghiệp phố nối mối tình đó bắt đầu từ đây.hai chúng cùng làm việc trong tổ QC,lúc đầu hai chúng tôi chỉ là những người xa lạ rồi đến một ngày có bà chị ở tổ tôi xin nghỉ và tạm thời công việc đó anh tổ trưởng Giao cho tôi cùng Thảo Minh chia nhau đảm nhiệm.mối quan hệ từ đó dần đi lên,mới đầu là màn chào hỏi xã giao tôi biết em trọ gần chỗ tôi hơn tôi một tuổi và vẫn còn fa.theo sự đánh giá của riêng tôi thì Thảo Minh là một cô gái có gương mặt ưa nhìn tính cách khá hài hước và ngoại hình có chiều cao hơi khiêm tốn người ta hay gọi là cô gái 1mét52 với điểm nhấn đặc biệt đó khiến tôi yêu thầm Thảo Minh lúc nào không biết.đến cuối tháng lĩnh lương cả tổ liên hoan Giao lưu với những người mới vào như tôi mọi người chao đổi số điện thoại và Facebook cho nhau ,rồi tôi cũng biết được số điện thoại và Facebook của Thảo Minh.cuộc vui nào cũng phải có lúc tàn, liên hoan xong mọi người đều về tôi và Thảo Minh cũng vậy .Anh Tuấn tổ trưởng bảo trở tôi về vì không có xe
    Thảo Minh nói:
    "thôi để em chở Lâm về cùng vì hai chị em đi cùng đường"
    mọi người lên xe về tôi cũng ngồi lên xe trên đường về 2 đứa tếu táo rất vui.lúc đó tôi cảm thấy thời gian sao trôi qua nhanh quá đoạn đường lúc trước đi xa vậy mà thoáng cái đã về đến phòng trọ,tối hôm đó tôi nhắn tin cho Thảo Minh chúng tôi nói chuyện đến khua,tôi vừa nhắn tin vừa tủm tỉm cười một mình và sau buổi ngày hôm ấy chúng tôi nói nói chuyện với nhau nhiều hơn không những lúc đi làm và cả lúc làm về.có lần cô ấy rủ tôi sang chơi cho biết phòng chúng tôi trọ gần nhau mà chỉ có Thảo Minh mới biết phòng trọ của tôi vì hôm trước tôi đi cùng xe cô ấy về,phòng của Thảo Minh ở dưới phòng trọ tôi một doạn.đến phòng trọ của Thảo Minh cô dẫn tôi vào phòng căn phòng rộng chừng phòng của tôi trong phòng đồ đạc gọn gàng không như mấy thằng con trai chúng tôi,điều mà khiến cho tôi thấy khó quên nhất là mùi nước hoa lan toả hương thơm trong căn phòng mùi hương này rất quen thuộc giống với mùi hương mỗi ngày tôi gần cô ấy nó thơm nhè nhẹ thanh thanh khiến tôi không muốn ra ngoài khỏi phòng.buổi trưa Thảo minh mời tôi ở lại ăn cơm cùng theo phản xạ tự nhiên tôi'ukm'luôn không trần chừ một giây nào,sau bữa ăn hôm ấy tôi biết thêm tay nghề nấu ăn của cô ấy.từ khi thằng em tôi nó có người yêu,thời gian đó hầu như ngày nào tôi cũng cùng Thảo Minh đi làm cùng nhau,Thảo Minh đi xe đạp điện đến phòng trọ rồi tôi trở cô ấy đi làm và những khi thằng em nó không có nhà còn mình tôi ngại nấu ăn lại sang phòng cô ấy ăn uống ngày qua ngày'lửa gần rơm lâu ngày cũng bén'chuyện tình cảm cũng vậy và rồi cái gì đến cũng phải đến tôi bắt đầu bắt đầu nảy sinh tình cảm với em nhưng tôi không giám bày tỏ tình cảm của mình với em vì sự chênh lệnh tuổi tác và ngoại hình khiến tôi chỉ biết yêu đơn phương.để rồi một ngày khi em đăng dòng status lên:
    'đang nhớ ai đó rất nhiều '
    lúc đó tôi rất vui mừng,nhắn tin hỏi rỏm em xem người đó có là phải tôi không Và rồi em trả lời bằng dòng tin nhắn với tên của một người con trai xa lạ.
    Tôi không thể tin vào mắt mình nữa hai hàng mi hơi cay cay,hai bàn tay run run chiếc điện thoại từ tay rơi xuống đất lúc trước càng vui mừng bao nhiêu thì giờ thất vọng bấy nhiêu.tôi lấy bao thuốc lá của thằng em nó đi chơi để quên trên bàn ra hút với bao dòng tâm trạng trong đầu:
    "Mọi nỗi buồn đều dồn trong điếu thuốc
    Để khói trắng bay ta say suốt ngày dài"
    đang ở độ tuổi bắt đầu sử trưởng thành suy nghĩ còn nông cạn chưa được chín chắn lên rất nhạy cảm với tình yêu.tôi dần xa ngã và bắt đầu hút thuốc lá dần dần tôi cảm thấy khoảng cách giữa chúng tôi tôi một ngày một xa cách,ít nói chuyện hơn,ít đi cùng nhau hơn có lần Thảo Minh nhìn thấy đang tôi hút thuốc cô ấy hỏi tôi?
    'Lâm em hút thuốc lá khi nào vậy'
    Tôi không trả lời cứ đi trong im lặng Thảo Minh ngẩn ngơ không hiểu chuyện gì xảy ra với tôi.Tối hôm đó đi làm về,tôi đạp xe lang thang trên con đường cũ về phòng trọ và dừng lại bệ ghế đá bên lề đường móc bao thuốc trong túi quần lấy điếu thuốc lá kéo một hơi dài những cảm xúc lại ùa về trong tâm trí với những ngày chúng tôi hay đi về cười đùa vui vẻ mà giờ đây cũng chính con đường ấy chỉ còn tôi và những nỗi buồn tôi.lấy tiếp điếu thuốc ra châm tôi đã khóc với dòng tâm trạng:
    'Khói thuốc trắng bay say lòng tình nhớ
    Nhớ một người mà anh đã thầm yêu'
    lấy điện thoại định nhắn tin cho em nhưng mọi suy nghĩ lại biến tan thay vào đó là những suy nghĩ khác,cô ấy có người khác rồi người ấy sẽ thay mình quan tâm cho cô ấy bây giờ mình chỉ là kẻ thừa mà thôi.trong đầu tôi bây giờ báo nhiêu điều hỗn độn nhìn hồ 23h16ph tôi đạp xe về phòng đến phòng trọ tôi thẫn thờ đi vào phòng trong phòng không có ai thằng kia lại bên phòng người yêu nó rồi hôm nay căn phòng trở nên tĩnh mịch đến hững hờ Như đang hòa vào và đồng cảm với tâm trạng của tôi như nhà văn Nguyễn Du có câu:
    'Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ'
    Câu nói đó giờ đang hiện hữu trước mắt mình.tôi nằm phịch một cái xuống giường nhưng sao khó ngủ quá tôi lấy điện thoại vào Facebook nhìn nick của em vẫn online tôi nhắn tin cho em:
    Muộn rồi Chị chưa ngủ sao phải pít
    nghĩ cho sức khỏe của mình chứ mà mai
    còn đi làm đấy
    Thảo Minh trả lời:
    Ô tô kê
    Mà dạo này em có chuyện gì ak
    Tôi chả lời: em có chút chuyện buồn ☹️
    mà thôi em đi ngủ đây chị cũng ngủ
    sớm đi
    Nằm Không ngủ được tôi mở nhạc Zing mp3 nghe,ngoài kia những cơn gió rít đêm đông sao lòng hoang vắng Cô đơn hiu quạnh chỉ mình tôi nhạc Zing trong điện thoại bỗng chuyển sang bài hát'giả vờ thương anh được không'hai khoé mắt lại cay hai dòng lệ tuôn trào tôi lại khóc,đây là lần thứ hai tôi khóc vì em và cũng tự hứa với lòng mình đây cũng là lần cuối cùng tôi sẽ khóc vì em tôi đã mệt mỏi lắm rồi và cũng dần chìm trong giấc ngủ lúc nào không hay .hai tháng trôi qua tinh thần tôi dần chấn tĩnh lại,tôi nghĩ rằng:
    mình không thể làm như vậy với Thảo Minh được lỗi do mình vì đã yêu đơn phương cô ấy
    Rồi tôi cũng dần đứng dậy sau lỗi đau ấy.nhưng cuộc đời có bằng phẳng đâu cuộc đời cũng giống con tim,tim không đập người sẽ chết và cuộc đời không có trông gai không phải cuộc đời.
    tối hôm đó là thứ bảy tôi đang chuẩn bị đi ngủ thì Thảo Minh gọi video cho tôi:
    " Ra phòng chị nhậu đi chị vừa mua ít đồ với bia đang đợi mày đấy nhanh lên nha"
    Trước giờ Thảo Minh có vậy đâu.nghe thấy vậy tôi khoác vội chiếc áo và chạy luôn sang phòng trọ mở của ra thấy cô ấy đang ngồi uống một mk bên cạnh đã có một loong vừa uống xong nhìn Thảo Minh.lúc này tôi cố kiềm chế và không biết chuyện gì xảy ra với cô ấy tôi vào uống cùng Tuy rất buồn nhưng tôi không uống nhiều mà chỉ phì phèo điếu thuốc lá trên tay và tôi hỏi gì Thảo Minh cũng không nói gì chỉ biết cầm uống hết loong này đến loong khác.lúc sau bia vào người cũng đã thấm say và mọi thứ đều đã thấm mệt mỏi rồi,cô ấy đã bật khóc tôi lại gần đưa bờ vai để cô ấy tựa vào tôi cảm giác nước mắt của Thảo Minh đã thấm đẫm bờ vai cô ấy khóc rất nhiều,tay đập vào người tôi và nói:
    "Em hận anh sao anh đối xử với em vậy"
    Lúc đầu tôi cứ nghĩ cô ấy đã biết truyện của mình truyện mà bấy lâu nay tôi giữ kín trong lòng nhưng mà không phải vậy.khi tôi bế em lên giường ngủ thì mồm e vẫn lẩm bẩm:
    "em hận anh sao anh không còn thương em nữa"
    Bây giờ thì tôi mới biết thằng đó đã làm em buồn.cái cảm giác này tôi biết chứ chính tôi đã từng đau đớn vì em một lần rồi tôi cầm điếu thuốc ra châm và dần nhìn Em chìm trong giấc ngủ. tối hôm đó tôi hút rất nhiều những làn khói trắng không ngừng bay giữa màn đêm:
    "Từ lúc xa em tôi quen dần với điêú thuốc
    Điếu thuốc là bạn là nơi chia sẻ những nỗi buồn."
    Đêm hôm đó tôi đã thức trắng đêm,gần sáng tôi nấu cháo cho em và viết vào tờ giấy để đầu giường:
    "Em nấu cháo để ở nồi đó khi nào chị tỉnh dậy ăn đi cho đỡ mệt nha"
    Đi về phòng mà mệt lả người tôi lên giường nằm và ngủ lúc nào không hay.đó là giâc ngủ thấm đẫm sự mệt mỏi,đến chiều tỉnh dậy mở máy ra có mấy cuộc gọi nhỡ của em.
    tôi điện thoại cho Thảo Minh:
    Em hỏi chuyện tối qua nhưng tôi giả vờ như không có chuyện gì.vài Ba ngày sau bỗng em đăng status với ảnh cùng người ấy,nhìn gương mặt hạnh phúc của em không giống với vẻ mặt đượm buồn với những dòng nước mắt chảy dài của buổi tối hôm đó.tuy hơi buồn vì phải rời xa người mình yêu thương nhất nhưng tôi vẫn luôn chúc em luôn hạnh phúc và tôi cũng xin nghỉ ở công ty vì muốn cho thời gian xóa mờ hình bóng của em,thời gian dần trôi đi chúng tôi không còn nói chuyện với nhau nữa nhưng tôi vẫn thường xem những dòng status của em trên Facebook.em bây giờ thì đã hạnh phúc bên gia đình nhỏ của mình còn tôi thì vẫn cô đơn nhưng trưởng thành hơn,tôi rất cảm ơn em đã giúp tôi trưởng thành như ngày hôm nay và trong tâm trí của tôi luôn coi em là Người Từng Thương
     



Đang tải...

Chia sẻ cùng bạn bè


Đang tải...
TOP