Ngôi trường có ma

Trong chuyên mục 'Truyện ngắn' đăng bởi chuot bach cute, 26/8/2010. — 3.344 Lượt xem

  1. chuot bach cute

    chuot bach cute Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Ngôi trường có ma

    Ghi chú: chuyện có thật 100% lun đó!!!:KSV@04:
    NGÔI TRƯỜNG CÓ MA
    CĂN PHÒNG SỐ 12 BIS
    - Bing…bong…Chiếc đồng hồ quả lắc vừa dứt tiếng thứ sau thì đội trực trưởng ở lại sau giờ học để khoá cửa các cầu thang bỗng nghe thấy những tiếng cọc cọc như có ai đó đang cố gõ vào một cánh cửa gỗ. Họ tưởng còn ai đang bị khoá bên trong một lớp học nào đó nên mở cửa cầu thang để tìm ra căn phòng đang phát ra tiếng gõ cửa. Và các bạn biết đó là căn phòng nào không?
    - Phòng nào?
    - Phòng 12 bis.
    - Nhưng phòng đó chẳng phải bị bỏ không lâu rồi sao?
    - Vì đó là căn phòng ma mà!
    - Nhật vừa nói gì ghê quá! Thy vừa nhăn nhó vừa thấy bàn tay nó lạnh dần.
    - Chưa đâu. Huy còn nghe nói đêm đến trong phòng còn phát ra những tiếng khóc, tiếng hú nghe ghê lắm.
    - Huy chỉ xạo. Thy một lần nữa siết chặt đôi bàn tay đang cóng lạnh của nó.
    - Mà Thy có biết tại sao căn phòng ấy được gọi là 12 bis không?
    - Thì giống như người ta đánh số nhà ấy. Người ta thêm chữ bis vào cho phân biệt với phòng số 12.
    - Ừ! Đúng là để phân biệt với phòng số 12 nhưng tầng trên cùng của phòng chúng ta có tất cả 14 phòng nên lẽ ra phòng ấy phải là phòng số 13. Chỉ vì sợ phòng ấy mang số 13 sẽ xui xẻo nên nhà trường mới đánh số phòng ấy là 12 bis. Nhưng phòng ấy vẫn bị ám và trở thành căn phòng ma.
    - Thy không tin đâu.
    - Ừ! Tốt nhất là đừng tin Thy à. Vì hôm nay Thy sẽ đi khoá cửa tầng trên cùng ấy và phải đi qua phòng 12 bis mà. Nhưng Thy nhớ phải chạy thật nhanh và tuyệt đối đừng quay đầu lại nhìn vào bên trong đó nha! Nhật bật cười, nháy mắt đầy ngụ ý với Thy.
    - Tụi thằng Huy, Nhật chỉ dọa Thy thôi phải không?
    - Nhưng Linh cũng nghe nhiều tin đồn về căn phòng đó lắm. Linh nghe nói căn phòng đó bị bỏ hoang không sử dụng mà thường xuyên phát ra nhiều tiếng động lạ lắm. Có đứa còn bảo tối đến trường mình nhiều ma lắm, chúng bay lượn khắp nơi trong sân nữa.
    - Sao cả Linh cũng nói vậy chứ? Chẳng phải chiều nay chúng mình phải khóa cửa tất cả phòng học ở tầng trên cùng của trường sao?
    - Nhưng Linh nghĩ tất cả chỉ là tin đồn thôi, phải không Thy?
    - Ừ! Thy cũng nghĩ vậy. Tất cả chỉ là tin đồn thôi.
    Thy vừa gượng cười vừa cố kéo cái mặt dây chuyền thánh giá của nó ra khỏi cổ áo. Hôm nay Thy chỉ ước những tiết học kéo dài thật lâu. Nhưng mưa đột ngột rơi ngoài cửa lớp khiến Thy chợt cảm thấy từng tiếng mưa nhẹ rơi tí tách như những tiếng nhẩm đến đến sáu giờ. Hay tiếng mưa nghe như những tiếng hờ khóc? Vì thời gian dường như đang trôi nhanh quá.
    NHỮNG TIẾNG GÕ CỬA KỲ LẠ
    - Tiếng động gì sao nghe giống…
    - Tiếng ai đang gõ cửa ở đâu vậy??
    - Tụi mình gõ cửa tất cả các phòng rồi mà.
    - Trời đang mưa mà. Chắc tiếng mưa.
    - Thôi tụi mình về đi.
    - Nhưng sao nghe giống có ai đang gõ cửa vậy. Rõ ràng lsf những tiếng cộc cộc như có ai đó đang cố gõ vào một cánh cửa gỗ mà.
    - Kệ đi Linh. Mình về thôi.
    Linh và Thy chạy nhanh xuống cầu thang mà nghe như có tiếng chân ai đang đuổi theo ngay sau lưng khiến tụi nó càng chạy nhanh lên và không dám quay đầu lại dù chỉ một lần. Thy nhảy liền hai bậc xuống khỏi cầu thang, cuồng chân chạy như đang thật sự bỏ trốn khiến Linh cũng vội vã đuổi theo nó. Nhưng Thy đột ngột dừng lại, quay đầu lại nhìn Linh với ánh mắt kinh hãi không thốt nên lời.
    - Chuyện gì vậy? Sao tự dưng Thy quay lại? Linh bối rối hỏi Thy như đã linh cảm thấy một điều gì bất thường.
    Nhưng Thy không trả lời Linh, đột ngột ngồi xuống khiến Linh cũng cảm thấy chân mình tự dưng như tê dại và không còn chút sức lực nào.
    - Chuyện gì vậy Thy? Linh cố lặp lại câu hỏi một lần nữa.
    Nhưng mắt Thy vẫn mở to, nhìn Linh lộ vẽ kinh hãi. Linh run rẩy thu hết can đảm nhìn về hướng tay Thy đang chỉ.
    - Gì thế này? Linh không tin nổi vào mắt mình. “chạy thôi!” Linh muốn hét lên như vậy với chính bản thân nó và với Thy. Nhưng miệng Linh cứ mãi há hốc kinh ngạc đến không thể nào khép lại và cả cơ thể nó dường như đã bị đóng băng bởi một phép thuật ma quái nào đó.
    Trong màn mưa trắng xóa Linh vẫn nhìn được rất rõ một bóng đen gầy gò đang treo lơ lững bay giữa sân, liên tục giơ một chiếc lưỡi hái sáng bóng chém mạnh từng nhát về phía trước như xé toạc không gian. Linh dường như không còn đứng nổi trên chân mình. Còn Thy vẫn đang mải lắp bắp mấy tiếng ú ớ một cách khổ sở:
    - Thần chết! Thần chết kìa Linh…
    ĐỐI MẶT VỚI TỬ THẦN
    Thần chết với chiếc lưỡi hái sáng loáng trên tay dường như đã nhận ra sự có mặt của Thy và Linh. Chiếc bóng đen chầm chầm bay về phía Thy và Linh. Hai đứa líu ríu sợ hãi đến mức chẳng còn sức để bỏ chạy, chỉ còn biết ngoan ngoãn chờ thần chết bay đến mỗi lúc một gần. Chiếc lưỡi hãi chầm chậm giơ lên cao khiến Thy và Linh chỉ còn biết chấp nhận số phận, run rẩy nhắm mắt lại chờ đón cái chết đã gần kề.
    - Mấy đứa này sao chưa về nhà mà giờ này còn ở đây? Một giọng nói đột ngột cất lên khiến Thy và Linh giật bắn, thu hết can đảm để len lén nhìn. Giọng nói này sao nghe quen thuộc quá. Và gương mặt gầy gò trắng bệch đang bê bết nước mưa kia của thần chết sao lại giống…
    - Bác bảo vệ! Không hẹn mà gặp cả Thy và Linh cùng đồng thanh. Chưa bao giờ tụi nó thấy việc gặp bác bảo vệ lại hạnh phúc hơn lúc này.
    - Dạ tại tụi con không có áo mưa nên chua về nhà được. Thy và Linh cùng lắp bắp cố giấu việc tụi nó trông gà hóa cuốc nhìn nhầm bác bảo vệ là thần chết mà suýt nữa tự nhát chết mình.
    - Nhưng…tại sao bác lại mặc cái áo mưa đen đứng giữa trời mưa và cầm cái lưỡi hái kia vậy bác?
    - À! Tại bác thấy trời mưa lớn quá thế nào cỏ dại cũng mọc lên nhanh lắm nên bác tranh thủ ra cắt cỏ.
    - Bác mà tranh thủ cắt cỏ dưới màn mưa mù mịt như đang bay lơ lửng như vậy thêm vài lầ nữa chắc trường mình có thêm nhiều bóng ma lắm.
    - Con nói gì?
    - Dạ không có gì.
    - Bác ơi! Bác có biết về tin đồn phòng 12 bis có ma không bác?
    - À! Phòng đó ngay hướng gió nên gió thường ùa vào các khe hở nhỏ khiến ai cũng tưởng đó là những tiếng gõ cửa. Kiến trúc của trường mình cũng cổ xưa nên trên mái ngói, vách tường hay những cánh cửa gỗ đều có nhiều khe hở nên gió dễ lùa vào lắm. Vì vậy mà thoạt nghe cú như những tiếng gõ cửa hay tiếng rít nhe nhẹ. Mà học trò tụi con lại cứ hay một đồn mười nào là tiếng khóc, tiếng hú, tiếng thét gì tùm lum. Nhà trường sợ học sinh sẽ sợ khi được phân học phòng đó nên phòng mới khóa cửa bỏ không.
    - Biết đâu vì vậy mà tin đồn càng lan nhanh hơn và đáng tin hơn.
    - Mà tụi con đã biết sự thật tất cả chỉ là gió lùa qua các bông gió trên tường rồi tạo thành tiếng động cũng nên nói cho các bạn khác biết để chấm dứt tin đồn phòng 12 bis bị ma ám hay có ma đi nha!
    - Dạ! Thôi hết mưa rồi. Thưa bác tụi con về.
    - Dạ! Tụi con về.
    - Ừ! Mấy đứa biết là trường không có ma rồi phải không?
    TIẾNG HÉT TRONG CĂN PHÒNG MA
    Cộc…cộc…cộc…
    - Thôi dẹp đi Nhật! Mày đừng gõ nữa vô ích.
    - Không ngờ Thy và Linh nhát đến mức chưa kịp nhìn rõ còn người hay không đã khóa cửa bỏ về rồi.
    - Cũng tại mày đòi nấp trong này giả ma hù dọa hai nhỏ. Ai ngờ hai nhỏ nhát quá khóa cửa cho nhanh rồi bỏ về luôn, không dám lên xem xét lại.
    - Đúng là chỉ tụi con gái mới tin vào chuyện ma cỏ.
    - Ừ! Trên đời này là gì có ma.
    Cộc…cộc…cộc…
    - Tao đã bảo thôi đi rồi mà. Mày gõ nữa làm gì?
    - Nhưng… tao đã ngừng gõ rồi mà. Mấy tiếng lúc nãy đâu phải tao gõ.
    - Vậy ai vừa gõ?
    - Ma! Có ma! Á á á!
    - Trời ơi! Có ai không? Có ma!
    Chẳng lẽ mình đã già rồi nên lãng tai? Sao nghe giống như có tiếng hét từ tầng trên vậy? Tiếng thét này đâu thể là gió lùa được. Chẳng lẽ ngôi trường này thật sự có ma?
    NHẤT QUỶ, NHÌ MA, THỨ BA…
    - Thật không? Hôm qua Thy và Linh ở lại khóa cửa đã nghe tiếng ma gõ cửa thật hả?
    - Ừ! Thật chứ sao không. Rõ ràng có tiếng gõ cửa phát ra từ phòng 12 bis. Dường như còn có cả tiếng khóc, tiếng hét rất thảm thiết nữa.
    - Ghê quá!
    - Ừ! Ghê lắm. Linh khẽ suýt xoa. Nhưng nó chưa kịp kể thêm nhiều chi tiết rùng rợn, li kỳ nữa thì Thy đã kéo tay nó ra ngoài:
    - Sao Linh lại nói dối các bạn khác? Chẳng phải chúng mình đã được bác bảo vệ trường giải thích những tiếng động đó là vì kiến trúc cổ kính của trường và tiếng gió. Hôm qua tụi mình cũng đã hứa sẽ giải thích tin đồn rồi mà.
    - Nhưng được học ở một ngôi trường bị đồn là có ma mới thú vị chứ! Rõ ràng học trò tụi mình đứa nào cũng tò mò muốn khám phá sự thật hơn là sợ mà. Thy không thấy vì vậy mà tụi mình chắc chắn sẽ không quên những năm tháng được học dưới ngôi trường ma này sao?
    - Hèn gì lúc nào trường mình lúc nào cũng còn ma.
    NGỌC PHƯƠNG (tuyển tập truyện ngắn)
     


    sailormoonNewsun thích điều này.

Chia sẻ cùng bạn bè


Đang tải...