Ngồi cùng bàn ^^

Thảo luận trong 'Truyện dài' bắt đầu bởi komkom, 7/4/2011. — 111.431 Lượt xem

  1. komkom

    komkom học hành dài cổ...đời là bể khổ:( Thành viên thân thiết

    Ngồi cùng bàn ^^

    Hay lém à nha :D bạn ý mới viết mọi ng đk cho ý kiến nha :;)
    Tên truyện: Ngồi cùng bàn
    Tác giả: G.Top
    Tình trạng: đang sáng tác
    Thể loại: hài, tình cảm tuổi teen,...

    CHAP 1:
    - Mày ơi hôm nay là ngày bao nhiêu ý nhỉ?

    - 15/11, sao?

    - À không, tao chỉ hỏi thôi....

    Mai Anh đột nhiên quay sang hỏi nhỏ bạn thân bên cạnh, chả hiểu từ làm sao mà từ sáng đến giờ, đầu óc nó cứ quay cuồng, cảm giác như sắp có chuyện gì đó xảy ra.

    - Ê mày! Đứng dậy đi, bà chằn lửa đến rồi kìa!!!

    Nghe con bạn giục vội, Mai Anh miễn cưỡng đứng dậy cùng cả lớp và không quên thở dài ngao ngán một cái.

    - Mời cả lớp ngồi xuống.

    Sau khi càn quét cả lớp bằng tia nhìn có ma lực của đôi mắt sát thủ, bà chằn lửa khó chịu buông ra lời nói một cách phũ phàng.

    Xì xà xì xầm....

    "Rầm"- một tiếng động kinh hoàng khiến 36 quả tim giật đến thót một cái và sau cùng là những cái nhìn đầy sợ hãi.

    - LỚP NÀY KHÔNG COI GIÁO VIÊN RA GÌ HẾT PHẢI KHÔNG?
    Một chất giọng khản đặc đầy sự hằn học vang lên.

    Im lặng....

    Bà ta như có ý kiến gì đó, vội vàng gọi cái lớp trưởng lên. 10 giây, 15 giây, rồi 20 giây, mắt cái Hà lớp trưởng mở to, miệng há hốc không nói được lời nào trong sự tò mò và im ắng của cả lớp. Nó nhẹ nhàng lên tiếng, mặt cắt không còn một giọt máu:

    - Các bạn nữ ghi tên mình vào giấy rồi gập vào mang hết lên đây....

    Cả lớp quay sang bên này, quay sang bên kia nhìn nhau, chả ai hiểu cái mô tê gì hết nhưng vẫn phải nghe theo lời của nhỏ lớp trưởng. Đầu chúng nó bắt đầu hiện lên đầy rẫy những câu nghi vấn cùng dấu hỏi chấm to đùng đoàng.

    - Bây giờ, từng bạn trai lên một, bốc tờ giấy vào tên bạn gái nào...-nuốt nước bọt-... thì sẽ chuyển sang ngồi cùng bạn gái đó.

    RẦM!!!

    Trời sập rồi! Cái gì cơ chứ? Chẳng lẽ mụ giáo định bắt đổi chỗ hay sao?!! Nhỏ lớp trưởng vừa ngắt lời thì lập tức chợ lại đến phiên, mặt mũi đứa nào đứa nấy sưng lên, tỏ vẻ khó chịu, miệng thì không ngừng lẩm bẩm mấy câu nói quen thuộc " Cái gì cơ?", "Làm gì có chuyện vô lí ấy?", "không thể như thế được",...Nhìn thấy thái độ bất mãn của học sinh, bà giáo cũng giận giữ không kém, bà ta nghầm nghĩ rằng bọn nhãi ranh định không nghe lời bà chắc? Bà ta đưa cái đôi mắt ghê người của mình nhìn quanh lớp. Tia nhìn của bà chiếu đến đâu là im lặng tới đấy.

    Còn riêng Mai Anh và nhỏ Linh bạn thân bên cạnh thì câm lặng nhìn nhau đầy chua xót, nước mắt trực trào ra. Hai đứa nó đã ngồi cạnh nhau từ hổi lớp 8 đến tận bây giờ đã là lớp 10 rồi. Khoảng thời gian đầy ý nghĩa ấy chẳng lẽ bây giờ không còn sao? Đau lòng quá...

    ......................

    Sau khoảng 20 phút nhanh chóng ổn định chỗ ngồi, Mai Anh đưa đôi mắt đau khổ nhìn ra phía xa xăm cách nó 1 tổ-nơi Linh đang yên vị ngồi đấy. Nhỏ Mai Anh vốn dĩ lắm mồm nhiều chuyện, nay lại phải ngồi cạnh tên Duy- lạnh lùng, băng giá, chẳng bao giờ nói chuyện hay cười đùa với ai ngoài mấy thằng bạn thân. Mai Anh có nghe loáng thoáng tên Duy này nghiện game lắm, thậm chí lúc hắn hứng lên thì có thể sẵn sàng bỏ cả ăn cả ngủ để chơi. Mà Mai Anh vốn dĩ ghét những tên nghiện game vì mấy cái đó chả có lợi lộc gì cả. Nó lắc đầu tỏ vẻ không hài lòng, ném một cái nhìn không mấy thiện cảm sang chỗ Duy.

    Với cái bản tính lắm mồm vốn có, nó không bao giờ có thể chịu để cho cái mồm của mình lên da non. Nhưng mà nói thì chẳng biết nói với ai, ngồi bàn cuối, bên trái là tường, đằng trước là lớp phó + lớp trưởng, còn bên phải thì khỏi phải nói nữa rồi. haizzz....

    Suốt 15 phút không nói câu nào, nó sinh ra bực dọc khó chịu trong người. Liếc nhẹ sang chỗ Duy, nó thấy cậu ta đang nằm gục mặt xuống bàn, đầu nghiêng sang chỗ nó.

    "Cậu ta đang ngủ thì phải?"- nhỏ Mai Anh thầm nghĩ.

    Bỗng ở đâu một tia nắng len qua khe cửa sổ chiếu qua mặt Duy khiến con nhỏ chói mắt. Ay dà, nhìn lúc cậu ta ngủ trông thật dễ thương chứ chẳng như lúc tỉnh táo, mặt mũi chả có tí cảm xúc gì, nhìn mà phát chán. Nhưng mà, cái đôi mắt kia sao mà lại nhắm nghiền thoải mái đến thế, hàng lông mi dài thản nhiên duỗi thẳng. Cái mũi cao cao, cái miệng nhỏ nhỏ tự nhiên làm cho con nhỏ lấy bút chì đánh đến cốp một cái vào đầu Duy.

    Đang ngù ngon lành mà bị ai đánh vào đầu thì tên Duy sẽ nổi đóa lên và đánh một trận cho xem. Từ từ mở mắt, hắn thấy một đứa con gái đang chằm chằm nhìn vào mình.

    - A ha! Tôi không nghĩ là đánh thức cậu dậy dễ đến thế đâu nhá!- con nhỏ cười đắc chí.

    -.....- khó chịu

    Vì là con gái nên tên Duy không thèm nói gì, chỉ hằn học quay mặt ra chỗ khác.

    - Ê này!- hẩy tay

    - .....- quay sang nhìn.

    - Cậu bị bệnh gì hay sao mà cứ im lặng như người câm thế? - thản nhiên nói.

    - ......- tức lắm nhưng không thèm chấp.

    - À....- gật gù- tôi hiểu rồi, hóa ra cậu bị điếc, chứ không phải bị câm đúng không? - cười lưu manh.

    Đến giờ thì Huy không thể chịu được nữa rồi, ở đâu ra cái kiểu con gái trơ trẽn đến thế, nói năng chẳng có ý tứ gì cả. Thích xoắn nhau thì Duy đây cũng không ngại.

    - Cậu rảnh quá nhỉ? - lạnh lùng vô cảm

    - Ừm! Tôi vốn chẳng đam mê quá thứ gì nên nhàn rỗi lắm...- cười khẩy- chứ không có như cậu đâu....hihi

    - ....- mỉm cười kiểu khinh bỉ- con người không có niềm đam mê thì làm sao mà có hi vọng được..-nói đểu lại- ...bảo sao...cậu vẫn cứ dậm chân tại chỗ như vậy...mãi chả khá khẩm thêm được tí nào cả....

    - Cậu có vẻ hiểu rõ con người tôi quá nhỉ? - không chịu thua

    - ...Cũng tương đối...kiểu con gái trơ trẽn như cậu tôi cũng tiếp xúc nhiều rồi...- cười nửa miệng

    Cái gì cơ? Trơ trẽn á? Đến đây thì lòng kiên nhẫn và sự chịu đựng của con nhỏ không còn nữa rồi. Nó điên hết cả người lên khi nhìn cái thái độ khinh khỉnh và lời nói thâm độc của cậu ta.

    - Tưởng cậu hiền lành ít nói, ai ngờ cũng ghê gớm chua chát phết nhỉ? - ngừng một lát-.. đừng có đàn bà như thế...

    Có lẽ cuộc chiến của hai đứa vẫn sẽ tiếp tục nếu như không có cái giọng khản đặc giận dữ vang lên:

    - Mới đổi chỗ mà hai cô cậu có vẻ ríu rít quá nhỉ?

    "Cái gì cơ? Ríu rít á?"- cả hai đứa cùng chung một suy nghĩ rồi quay sang lườm nhau.

    - Hai anh chị ra ngoài hành lang đứng cho tôi!!!- bà chằn lửa gào ầm lên rồi quắc mắt nhìn.

    Mai Anh tẽn tò, bẽn lẽn đi ra khỏi lớp, trong đầu rủa thầm tên ác nhân đã hại mình ra nông nỗi này.

    *Tại hành lang dãy lớp 10*

    - Chỉ vì cậu mà tôi phải đứng ngoài này đấy! - con nhỏ khó chịu, lườm "thằng bé" bên cạnh một cái đứt cổ.

    - .....- thở dài ngao ngán.

    - Tại sao cậu lại kiệm lời như thế nhỉ? - nhỏ Mai Anh quay sang gắt gỏng- ...cái thái độ này của cậu khiến người ta cảm thấy cậu kiêu căng lắm biết không?

    - .....- giật mình- ....tùy họ, muốn nghĩ sao thì nghĩ....

    Cái kiểu nói chuyện lạnh lùng băng giá của Duy khiến Mai Anh điên hết cả người, gương mặt của hắn chẳng có lấy một tia cảm xúc. Hắn cứ đứng im, tay thọc vào túi quần, nghe nhạc nhưng vẫn chú ý đến mấy câu nói chứa đầy sự bực dọc của Mai Anh.

    - Sống buông thả thế không tốt đâu!~


    Chả hiểu làm sao mà con nhỏ tự nhiên phát ngôn ra cái câu đấy.

    Giật mình vì câu nói của Mai Anh, Duy quay sang nhìn với đôi mắt đen tuyền chứa đầy sự bất ngờ và ngạc nhiên.

    - Cậu cứ có vẻ là bí ẩn...nhưng tôi chẳng thấy thế gì cả! Nhìn qua cái mặt cậu thôi là tôi biết hết!!!- nhỏ Mai Anh tự tin nói.

    - ......- cười nửa miệng-...cậu biết gì về tôi mà nói?

    - Này nhá, thế tôi hỏi tối hôm qua cậu có hứng chơi game đúng không?

    - Chả liên quan...

    - Sao lại không liên quan, như thế mới là mấu chốt của vấn đề đấy!.......

    ................

    Nhỏ Mai Anh cứ thao thao bất tuyệt, chặt chém lung tung mà chẳng hề hay biết là có người đang nhìn nó, nhìn một cách bí ẩn.

    - Đó! Phần trình bày của tôi đã hoàn thành!- sung sướng vì đã thỏa mãn được cái mồm- ...cậu thấy chuẩn chứ?

    - Mấy điều cậu nói...- giả vờ cười cười rồi buông cho câu thẳng thừng-...thật là vớ vẩn và nhảm nhỉ...

    Mặc kệ Mai Anh đang tức giận, cái mặt nó biến sắc, đỏ ửng lên, đầu xì khói, mắt quắc lửa, nhìn chẳng khác gì con trâu nước, Duy ngoảnh mặt sang chỗ khác, mở to volume lên, tập trung nghe nhạc,
    và cười......
    theo đúng nghĩa.........
    của một nụ cười...........~
     




    V_xuka, Khoc trong nua, kimanh2718 bạn khác thích điều này.

  2. komkom

    komkom học hành dài cổ...đời là bể khổ:( Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    28/12/2010
    Bài viết:
    930
    Lượt thích:
    1.180
    Kinh nghiệm:
    0
    *Tại canteen trường*

    - Mày ơi...- đau khổ- ...thế là chúng mình xa nhau thật à?

    Nhỏ Linh ôm Mai Anh "khóc thút thít", mồm rủa thầm bà chằn lửa ác độc đã chia rẽ những "trái tim non nớt"

    - ....haizzz. Biết làm sao bây giờ khi mà chúng mình chỉ là những thiên thần nhỏ bé...- buồn bã-...sao có thể chống lại được mụ phù thủy sila được...

    Nói rồi, cả 2 đứa lăn ra cười.

    - ...À mà mày ngồi cạnh thằng Duy à? - Linh chợt quay ra hỏi Mai Anh sau khi cho miếng kem to tổ chảng vào miệng.

    - Haizz...- thở dài ngán ngẩm-...ban nãy tao với hắn vừa chặt chém, đá xoáy nhau 1 trận nên mới bị đuổi ra khỏi lớp đấy...- hậm hực nói.

    - Sao sao? Như thế nào?

    Mai Anh vừa giận dữ kể lại vừa miêu tả cái thái độ khinh khỉnh của tên Duy làm cái Linh sau một hổi nghe cười sặc sụa.

    - Đấy! Như thế thì làm sao mà tao chịu được!!! - cằn nhằn.

    - hahahaa...- cười chảy nước mắt- ...tên đó thấy im ỉm mà cũng hài hước phết nhỉ?!!

    Nhỏ Mai Anh lườm con bạn mình một cái rồi bỏ về, mặc cho con nhỏ cứ ngồi đó cười một mình.

    ***

    Hôm sau cũng như mọi ngày, Mai Anh vội vàng lấy cái bánh sandwich rồi chạy nhanh ra bến xe.

    - a...a...! Bác tài ơi! Chờ cháu cái đã....Bác ơi....

    Nhỏ í ới gọi khi thấy cái xe bus từ từ chuyển bánh. Ngày nào cũng vậy, mỗi ngày đến trường là một ngày đi học muộn của nó. Mấy lần trước bác tài xế còn thương tình dừng xe lại cho nó lên, nhưng hôm nay thì đừng có mơ, cho chừa cái tội ngủ dậy muộn đi. Nhìn theo cái xe bus, nó giương ánh mắt bất lực ngậm ngùi dậm chân tại chỗ chuẩn bị phóng đến trường. Khổ thân con bé, nhà cách xa trường đến 3 cây số, mà chỉ còn 15 phút nữa là vào học rồi. Nó buồn bã nhìn đôi chân của mình và an ủi: Cố lên nhé, bé chân thân yêu!

    Đang trong lúc nó chuẩn bị chạy thì bỗng dưng ở đâu đó thấp thoáng một dáng người cao cao, thong dong đạp xe đến trường. Nhìn kĩ hóa ra là tên Duy, hắn ta đi một tay, tay còn lại thọc vào túi áo, ngang nhiên nghe nhạc đi trên đường. Đôi mắt vô hồn của hắn nhìn về phía trước, mặt chẳng có lấy một tí cảm xúc. Cứ tưởng tên nào quen quen thì nhờ chở đi, còn cái bản mặt ấy thì con nhỏ có chết cũng không cần. Nó bĩu môi một cái rồi lại suy nghĩ:

    "Chết cha...nhưng mà sắp vào học rồi...tiết một của bà chằn lửa...vào muộn thì chết...Hay là....nhờ hắn chở nhỉ?"

    "Không được...thế thì còn gì là sĩ diện của bổn cô nương này nữa..."

    Đầu nó thì nghĩ là không đời nào mình làm như thế, nhưng mà khổ nỗi em chân không chịu được áp lực này nên cứ thế phóng nhanh hơn ra chỗ tên Duy.

    - Ơ ừm...Cậu chở tôi đến trường cùng được không? - Mai Anh đưa cái đôi mắt van xin lên nhìn Duy.

    Cậu ta vẫn đi tiếp, không thèm để ý đến xung quanh.

    - ....Này, giúp tôi với! Sắp muộn học rồi!- tỏ ra dễ thương với ánh mắt chó con.

    Cậu ta vẫn đi tiếp, chẳng thèm ngó lơ đến con nhỏ tội nghiệp.

    "Grrr...Đâu ra cái kiểu con trai kì cục dữ vậy? Thấy con gái như thế này mà hờ hững thế à?"- con nhỏ tức giận nhìn vào cái mặt lạnh lùng vô cảm của cậu ta và suy nghĩ.

    "À được...đã đâm lao thì phải phi theo lao thôi!"

    Nghĩ là làm, nhỏ Mai Anh lấy hết dũng khi, nhảy một phát lên xe của Duy. Bây giờ nó mới thấy cái trò trèo tường thật là hữu dụng.hehe

    Duy thấy có cái gì đó nhảy chồm lên xe mình thì phanh kít xe lại, theo phản xạ quay ra đằng sau thì thấy con nhỏ Mia Anh đang bám chặt lấy mình.

    - CẬU BỊ ĐIÊN À MÀ PHANH KÍT XE LẠI NHƯ THẾ?- nhỏ Mai Anh tức giận hét ầm ầm vào mặt Duy.

    - ....- nhíu mày-... cậu làm gì mà nhảy lên xe tôi?

    - ....Đùa chứ, tối gọi cậu 2 lần bảo cho đi nhờ, thế mà cậu còn cố tình không thèm trả lời là sao hả?

    - ....không để ý...

    Vẻn vẹn một câu ngắn gọn, Mai Anh thấy bất lực trước cái kiểu tỉnh bơ của Duy. Nó cảm nhận được cái xe đang dần chuyển bánh, bon bon đi đến trường. Tự nhủ với lòng mình sẽ không bao giờ đi nhừo cậu ta nữa, thế này là tức lắm rồi. Lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng luôn!

    - Cậu bỏ tay ra được rồi đấy!- tên vô cảm đột ngột lên tiếng.

    - .....hả....- ngơ ngác

    - Đừng có bám khư khư vào người tôi như thế!- chả có tí cảm xúc.

    Mai giật mình nhìn tay nó. Ay dà, ban nãy xe phanh gấp lại nên theo quán tính bám vào người cậu ta. Bị hắn chơi một quả quê quá!

    - Đồ...đồ...biến thái!- giật tay lại- ...cậu tưởng tôi muốn ôm cậu chắc?- chữa ngượng.

    - ...tự cậu suy diễn thôi mà...-thản nhiên nói.

    Lại một lần nữa tên quỷ làm cho con nhỏ ngây ngô đỏ bừng hết cả mặt. Lần này thì không phải đỏ mặt vì tức giận nữa, mà là vì xấu hổ, quá xấu hổ luôn ý chứ! Nó cố gắng nén cục tức đầy ứ ở cổ xuống. Được, coi như lần này hắn thắng. "Nhưng rồi xem, sẽ có lúc tôi trả thù cậu đấy!"- cười gian tà.
     
    Khoc trong nua, kimanh27, PéDâu16 bạn khác thích điều này.
  3. komkom

    komkom học hành dài cổ...đời là bể khổ:( Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    28/12/2010
    Bài viết:
    930
    Lượt thích:
    1.180
    Kinh nghiệm:
    0
    *Lớp 10A3*

    Tiếng trống vừa vang lên từng hồi dõng dạc, học sinh trong trường sung sướng khi tiết học mệt mỏi đã kết thúc. Mai Anh đặt bút xuống, xoa xoa cái tay cho đỡ mỏi, theo thói quen vươn vai một cái.

    Sau khi cô vừa bước ra khỏi lớp, cái chợ lại đến phiên. Những tiếng la hét điên cuồng vì sung sướng, những trò hề lại bắt đầu được tái diễn, và theo thói quen hằng ngày, nhỏ Linh lại cầm tờ Hoa Học Trò chạy vội sang bàn Mai Anh tám chuyện.

    - Ôi mày ơi! Sáng nay vừa ra khỏi nhà, nhìn thấy Hoa Học Trò ra, tao vội vàng phải mua luôn...- hí hửng- mày biết tại sao không?

    Nhìn thấy quyển báo mới tinh trên tay Linh, Mai Anh sáng mắt, bây giờ trên trán nhỏ Mai Anh hiện rõ chữ "Phởn"

    - Aaaaaaaaaaaaaaaaaaa.....!!!- nhỏ Mai Anh hét ầm lên tỏ rõ vẻ sung sướng thích thú đến tột cùng.

    - Đấy đấy! Mày thấy chưa? Vì thế nên tao mới phải mua vội đấy!!!

    - Ôi trời ơi! Sao mà anh í đẹp trai thế không biết.

    Giật lấy quyển báo từ tay Linh, Mai Anh cười cười một mình, mắt lim dim, tay để gần miệng làm điệu. Ra là trên báo hôm nay có đăng hình anh Gi Đờ Ra Gồn (G-Dragon) của nó cộng thêm mấy cái đề mục lôi cuốn không chịu được. Cả hai con nhỏ đều ngồi ngắm mải miết, rồi lại bàn luộn sôi nổi. Đứa thì khen anh í đẹp trai, đứa thì khen anh ý tài năng,...blu bloa....Nhưng chung quy vẫn là những giấc mơ về một ngày được gặp anh í.

    Bỗng từ đâu xuất hiện một làn gió lạnh khiến cho cả hai con nhỏ cùng quay sang phía bên phải của Mai Anh.

    - Ôi trời ơi! Ông tướng ở đâu xuất hiện, hãi quá trời vậy?

    Nhỏ Mai Anh mồm miệng liến thoắng rồi giương cái đôi mắt to tròn của mình sang bên cạnh.

    - Tôi vẫn ngồi đây từ nãy...

    Duy lạnh lùng tháo cái tai nghe của mình ra rồi buông thõng cho một câu ngắn gọn. Mắt cậu ta liếc nhẹ sang chỗ Mai Anh, đôi mắt đen tuyền, sâu thẳm như có chút gì đó khó chịu. Cậu ta nói mà gần như chả thèm mở hết miệng, chỉ lí nhí trong mồm nhưng vẫn đủ để hai nhỏ nghe rõ.

    - ...Thế sao tôi không nhìn thấy nhỉ?

    - ...Cậu còn đang bận bịu mơ mộng viển vông mà.

    - Cái gì? Mơ mộng viển vông là sao?

    - ....- cười khẩy-...thế cái cậu đang nghĩ không phải là mơ mộng à?

    Mai Anh thấy cái kiểu lạnh lùng băng giá cộng với cả cái kiểu cười đểu của cậu ta nên máu trong người lại sôi lên. Nhỏ khó chịu cầm quyển báo nhảy hẳn sang bàn bên cạnh, đếch thèm ngồi lại cái chỗ này nữa.

    - Trời ơi! Mày làm gì cái quyển báo của tao vậy mày?

    Thấy con nhỏ Mai Anh đang từ từ vò nát cái quyển báo của mình, cái Linh run rẩy xót thương, giằng lại ngay quyển Hoa Học Trò từ đôi tay đầy sức mạnh ấy.

    - Mày thấy chưa mày? Thấy tao khổ sở thế nào chưa mày?

    Cái từ "khổ sở" mà miệng nó phát ra nghe sao mà chua chát thế? Mắt nó nheo nheo lườm sang chỗ Duy như muốn ăn tươi nuốt sống thằng nhóc vô tội vạ, miệng nó thì lẩm bẩm, hai má ửng hồng lên nhìn trông ngố ơi là ngố.

    - Nó nói thế có gì sai đâu mà mày lại tức thế?

    Nhỏ Linh thấy bạn mình bực xúc qua nên định dập tắt ngọn lửa chuẩn bị thiêu cháy vạn vật.

    - Ôi trời! Mày nhìn cái thái độ khinh bỉ và lạnh lùng của nó dành cho tao ý! Lại còn cái gì mà mơ mộng viển vông nữa chứ!

    Mai Anh cười khẩy rồi lại nhẫn tâm chà đạp lên cái mặt bàn vô tội, nó dùng hết sức của mình đập đến chát một cái vào bàn. Sau 2 tích tắc giật bắn người, cả lớp đang sôi nổi bỗng im ắng hẳn. Hàng chục ánh mắt kinh ngạc từ tứ phía đổ dồn về phía hai con nhỏ. Mặt Linh thì sợ hãi biến sắc, còn mặt Mai Anh thì không còn gì để bàn luận hay tranh cãi nữa rồi. Nó cứ hằn học, giương cái mắt mình chĩa thẳng về phía Duy, đôi mắt như nhìn đến đâu là bom mìn chiến tranh xảy ra đến đấy vậy.

    "Tức quá! Sao tên này cứ chọc tức mình thế nhỉ? Cả vụ sáng nay nữa, rồi cả hôm qua nữa chứ"- Mai Anh hung hăng nghĩ rồi đứng dậy tiến đến bàn Duy.

    - Cậu mắc bệnh thật rồi đấy! Khi không lại chen vào chuyện của người ta!

    Con nhỏ táo tợn nói mặc cho bao nhiêu đôi mắt đang nhìn mình.

    -.....

    Duy chả nói gì, chỉ thở hắt một cái rồi lạnh lùng đứng dậy cầm cặp bước ra khỏi chỗ, từ từ tiến đến phía cửa lớp. Trước khi đi, hắn ta không quên vứt cho con nhóc một cái nhìn vô cảm và một nụ cười nửa miệng đáng ghét. Hắn nhẹ nhàng lắc lắc đầu tỏ ý không hài lòng rồi nói một câu thẳng thừng:

    - Nhiều chuyện!

    Cả lớp ngây ngô nhìn theo cái dáng cao cao của Duy đến khi hắn đi ra hẳn khỏi lớp, rồi lại xì xầm to nhỏ khi thấy thái độ bất mãn của Mai Anh. Cái Linh thấy thế liền chạy nhanh lại chỗ con nhỏ, kéo cái tay nó rồi nhẹ nhàng nói:

    - Mày ơi, đừng nóng!

    Nhỏ Mai Anh đứng chết trân một chỗ, hai mí mắt nó cụp xuống lộ rõ vẻ chán nản. Từ từ, nó lại mở mắt ra, dường như có một luồng suy nghĩ nào đó vụt qua đầu con nhỏ khiến nó cầm cặp sách chạy nhanh theo Duy.

    " Lần này thì tôi không chịu thua cậu nữa đâu Duy ạ!"

    Mùa thu đã đến gần, vạn vật bắt đầu xao động. Từ ngọn cỏ bé nhỏ cho đến những cây cổ thụ cao lớn trong ánh sáng vàng rực rỡ đều dùng sắc thái của mình để tô điểm cho cái mùa thu xao xác ấy.

    Một cơn gió nhẹ qua khiến cho mái tóc xõa dài của Mai Anh tung bay. Nó cố gắng chạy thật nhanh theo Duy vì cậu ta đi rất nhanh, nhanh đến mức con nhỏ chỉ có thể nhìn loáng thoáng cậu ta trong khi hoàng hôn đang dần buông xuống. Bỏ cả tiết cuối để tính sổ nốt với tên lưu manh nên con nhỏ rất sung sức.

    - Ơ, đâu rồi?

    Đột ngột dừng lại, nhỏ thấy trước mắt mình là một khoảng không tĩnh lặng, vừa mới đây nó vẫn còn nhìn thấy chập chờn cái dáng cao cao đi về phía trước, thế mà bây giờ lại chẳng thấy đâu nữa.

    - Không được! Thế này thì thành công cốc à? Bao nhiêu thời gian chạy theo cậu ta....aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa....- nó tự dưng hết ầm ĩ lên như đang muốn xả cho hết cơn tức.

    - Cậu còn định ngồi đấy mà hét đến bao giờ?

    Bỗng nhiên ở đâu một giọng nói vang lên, sao mà nghe thấy rõ ràng thế. Nó ngước đôi mắt ngân ngấn nước vì tức của mình lên nhìn. Chói!

    - Bị dở hơi à mà ngồi giữa đường hét ầm lên như thế?

    Cái giọng quen quen, nhè nhẹ nhưng chứa đầy sự lạnh lùng và vô cảm. Không ai khác, chính là Duy! Tại sao cậu ta lại ở đây?

    - Ơ...

    Mai Anh ngơ ngác chỉ trỏ, chỉ ra đằng trước rồi lại chỉ ra đằng sau, nó ngây ngô chả hiểu cái mô tê gì hết.

    - Sao cậu lại ở đây?

    Con nhỏ ú ớ một hồi rồi mới nói ra được một câu hoàn chỉnh. Cái bản mặt nó lúc này nhìn đến là buồn cười.

    - Tôi đi theo cậu từ nãy đến giờ mà còn hỏi cái gì?- Duy thấy con nhỏ buồn cười quá nhưng vẫn cố gắng nhịn để không bị phụt cười ra ở đây.

    - Cậu đi theo tôi á? Thế thì .......hóa ra từ nãy đến giờ, tôi không đi theo cậu à?

    Hahaha. Có cái con người nào mà buồn cười như Mai Anh không cơ chứ? Đi theo người ta tính trả thù, thế mà lại đi theo nhầm người. Như nhận ra được cái bản mặt kia của Duy đang chuẩn bị phì cười, nhỏ Mai Anh xấu hổ lắm nhưng mà vẫn cố tỏ ra bình tĩnh và chữa ngượng.

    - Được, tiện thể gặp cậu ở đây tôi tính sổ cái chuyện cậu chọc tức tôi luôn!

    Lại một cơn gió nhè nhẹ nữa đi qua khiến cho mái tóc dài của Mai Anh tung bay lần nữa. Mềm mại lướt ngang qua gương mặt bầu bĩnh của con nhỏ. Đôi mắt to tròn, long lanh nhìn thẳng vào mắt Duy thật mạnh mẽ, kiên cường. Đôi môi nhỏ xinh đỏ hồng như màu hoa anh đào, trên đôi má phúng phính vẫn còn dư âm màu đỏ của sự xấu hổ ban nãy. Duy giật mình, nhìn Mai Anh một cách bối rối đến mức điều đó thể hiện rõ trên gương mặt của cậu ta. Mai Anh thấy Duy quay mặt đi thì ngạc nhiên, lần đầu tiên nó thấy một tia cảm xúc được lộ rõ. Nó bất ngờ lên tiếng:

    - Cậu....

    Nhận thấy Mai Anh đang bắt thóp cảm xúc của mình, Duy nhanh chóng trở lại trạng thái ban đầu. Mặt lại lạnh lùng vô cảm, mắt nhìn ra một nơi xa xăm chứ chẳng còn chút cảm xúc gì vương vấn lại nữa.

    - Tôi về...

    Một câu nói ngắn gọn, một hành động nhanh chóng, hắn kéo vội cái xe đạp của mình và ngồi lên yên chuẩn bị đạp về.

    - Ơ hay! Thế còn chuyện 2 hôm nay cậu tính sao?

    Mai Anh đâu có chịu buông tha cho cậu ta nhanh chóng như thế. Tưởng là khiến nó suýt quên đi một cái là có thể trốn tội được hay sao. Kéo mạnh cái cặp Duy lại, nhỏ nhất quyết không để cho hắn đi một cách trắng trợn như thế được.

    - Cậu làm cái gì đấy? Buông ra mau...

    Duy ném cho Mai Anh một cái nhìn rồi lạnh lùng ra lệnh.

    - Cậu định trốn tội đấy à? Đừng có mơ.

    Nói rồi, con nhỏ Mai Anh láu cá nhảy bổ lên xe Duy. Nó cười ha hả như rất thỏa mãn. Cấu một phát vào người Duy, nó nói:

    - Mất tiền mua mâm thì phải đâm cho thủng, Duy nhỉ?
     
    V_xuka, Khoc trong nua, kimanh2714 bạn khác thích điều này.
  4. aclongsu

    aclongsu Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    15/11/2010
    Bài viết:
    357
    Lượt thích:
    254
    Kinh nghiệm:
    63
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    QTKD Marketing
    Komkom choi an gjan quá, sao post hêt 1 lan luôn dj mà.
    Hay thât, doc xong nho' lúc còn hoc phôThông quá, ban bè ngày xua dau hêt rùi ta :KSV@07:
     
    Khoc trong nuapeheo_baby27 thích điều này.
  5. komkom

    komkom học hành dài cổ...đời là bể khổ:( Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    28/12/2010
    Bài viết:
    930
    Lượt thích:
    1.180
    Kinh nghiệm:
    0
    hjhj m cũng mún post hết lém chứ nhưng bạn ý vẫn đang viết mà
    chưa có xong ak?kòm kũng đang đợi chap típ dài cổ nè :D
     
    peheo_baby27 thích điều này.
  6. komkom

    komkom học hành dài cổ...đời là bể khổ:( Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    28/12/2010
    Bài viết:
    930
    Lượt thích:
    1.180
    Kinh nghiệm:
    0
    Típ nè nóng hổi đó :D

    - .....- sững sờ-...bây giờ cậu muốn gì?

    À há, cuối cùng thì cũng lôi được con cáo ra khỏi hang. Bây giờ thì tha hồ mà trả thù.

    - Đơn giản thôi, mỗi khi tôi trả thù ai đó, tôi thường bắt họ phải làm 5 điều mình yêu cầu!

    -...5 điều...?

    - Ừm, tức là tôi sẽ ra 5 điều và cậu phải thực hiện nó theo đúng yêu cầu của tôi. Nếu làm sai hoặc là làm không chuẩn thì tôi sẽ bắt cậu làm thêm 5 điều nữa. Hiểu chưa?

    Con nhỏ hống hách cười ngoác cả miệng, nó sung sướng vì chuẩn bị được dạy bảo tên Duy kênh kiệu kia một bài học nhớ đời vì đã cố tình chọc vào cái cục tức của nó.

    - Cậu sẵn sàng chưa?

    - ....Sẵn sàng cái gì? - lạnh lùng vô cảm

    - Cậu có thích chọc tức tôi không? Là sẵn sàng thực hiện mấy điều tôi nói ấy!!! - hào hứng sung sướng.

    - .....Bây giờ cậu muốn gì?

    - Hmm...bây giờ là mấy giờ?

    - 6h...- Duy từ từ giơ cái đồng hồ lên nhìn.

    - Tốt! Còn sớm, thế thì bây giờ cậu dẫn tôi đi ăn kem ở Bờ Hồ đi.

    Con gái mà, đứa nào chả thích ăn kem! Duy thở dài một cái rồi bắt đầu từ từ đạp xe bon bon đi trên đường. Hoàng hôn buông xuống cái gì cũng mờ mờ ảo ảo, dòng người qua lại khá đông đúc, vừa mới kỉ niệm 1000 năm Thăng Long- Hà Nội xong nên đèn được giăng kín ở khắp mọi nơi, lung linh huyền ảo. Hai nhóc tì đạp xe trên đường Thanh Niên, loanh quanh tìm quán kem để vào ăn.

    Trên đường đi, không lúc nào là Mai Anh không hỏi chuyện Duy. Nó có thể nói hết cái này đến cái khác, từ cái tế nhị đến cái phô trương, từ cái vớ vẩn đến cái quan trọng. Duy tự hỏi là tại sao nó có thể nghĩ ra cái vấn đề ý mà hỏi cơ chứ. Nhiều khi Mai Anh nói nhiều quá khiến Duy choáng hết cả đầu, dù cho nó có thông minh nhanh nhạy đến mấy thì cũng khó mà bắt kịp được những chuyện mà Mai Anh đưa ra.

    - Này cậu nhìn kìa, hai ông bà già rồi mà vẫn tình cảm lắm nhé!

    Vừa nói, con nhóc vừa chỉ trỏ vào hai ông bà già đang nắm tay nhau cùng thả mình quanh Bờ Hồ đi bộ cho khỏe khoắn.

    - Mai sau tôi cũng mong mình kiếm được một người chồng tốt, tôi sẽ yêu anh ấy đến suốt cuộc đời và dù có già như thế nào thì tôi cũng vẫn tình cảm với anh ấy như thế kia!

    Nghe con nhỏ nói mà Duy không khỏi buồn cười bởi những suy nghĩ già đời. Nhưng nó chỉ im lặng không nói gì mặc kệ cho Mai Anh đang tự hứa với lòng mình.

    - Sao cậu cứ im lặng mãi thế? Đi với tôi chán quá à?

    Nhận thấy sự im ắng của Duy, Mai Anh đột ngột nghiêng nghiêng cái đầu rồi ngơ ngác hỏi cậu ta.

    - ...Phải trả nợ thì lúc nào chả chán...

    Thẳng thừng một câu, con nhỏ lại bắt đầu khó chịu.

    - Cậu giỏi làm người khác ức chế thật đấy!- Mai Anh nhăn nhó rồi hậm hực nói.

    - .....- cảm thấy hơi có tội lỗi-...quán này phải không?

    Lật ngược tình thế, may mà có quán kem cứu giúp không thì suốt đường từ đây đến lúc ra về Duy sẽ bị con nhỏ cằn nhằn đến điếc cả tai mất.

    Thấy quán kem to to đề chữ yaourt vĩ đại, Mai Anh sung sướng rên lên từng hồi rồi gật đầu lia lịa. Duy thấy con nhỏ có vẻ hào hứng nên cũng hào hứng không kém. Đi hai người mà, một người vui thì cả hai người cũng vui thôi.

    Dựng xe gọn gàng, Duy quay sang nhìn thì thấy mặt Mai Anh phởn phởn, nó kéo tay con bé vào trong.

    Đẩy cái menu trên bàn về phía Mai Anh, Duy nói:

    - Chọn đi....

    Con nhỏ thấy thế vội vã mở menu ra, rồi bắt đầu chọn. Nó mân mê cái menu khiến cho mấy chị trong quán cũng buồn cười vì kiểu ngây ngô của con bé. Duy vẫn cứ ngồi im chờ nó chọn, mắt nhìn thẳng vào nó không có chút cảm xúc.

    - Đây, chị cho em cái này trộn với cái này,...cái này nữa, à cả đây, cái này nữa chị này,...

    Mai Anh chỉ chỉ trỏ trỏ với chị nhân viên, mặt nó hào hứng hết cỡ. Cái mắt nó sáng lên, trong con ngươi lộ rõ những loại kem ngon ngất ngưởng. Sau một hồi chọn lâu la, nó mới thèm quay sang nhìn Duy hỏi:

    - Thế cậu không ăn à?

    - ...không có hứng thú...

    Lại cái kiểu lạnh nhạt, Mai Anh trừng mắt lên nhìn thằng bé, Duy nhận thấy sự phẫn nộ trong đôi mắt của nhỏ thì vội vàng gọi chị nhân viên.

    - Cho em như bạn í...

    ....................

    *8h, tại rạp chiếu film Quốc Gia*

    - Cậu mua vé chưa?

    Mai Anh từ đâu chạy đến với hai bịch bỏng ngô to đùng và hai lon nước côca.

    - ....Mua rồi....

    - Đến giờ chiếu chưa?- Mai Anh vẫn hớt hải đi theo Duy ôm một đống đồ ăn nhìn đến là tội.

    - ...Bây giờ vào xem....

    Mai Anh tí tởn chạy lên tầng 2, nó cứ tung tăng hồn nhiên chẳng để ý đến cái gì xung quanh cả.

    Sau khi đi ăn kem, chơi đủ các loại trò về, "bà chủ" Mai Anh bắt "nô tì" Duy phải chở đến rạp Quốc Gia để xem film. Mặc dù mệt mỏi nhưng Duy chẳng còn cách nào khác nếu như không muốn mang cái nợ lớn vào người mình.

    - Đây đây, vô đây này Duy!- Mai Anh vẫy vẫy cái tay ra chiều gọi tên Duy vào chỗ cạnh nó.

    Duy thọc tay vào túi quần, thản nhiên đi giữa dòng người đông đúc. Cũng may hắn ta được cái cao, không thì sẽ mất dấu con nhỏ ngay lập tức. Cái kiểu chả có tí hứng thú gì của cậu ta làm gai mắt không chỉ mình Mai Anh mà gây khó chịu cho cả mấy người đến xem nữa.

    - Của cậu đây!

    Nói rồi, Mai Anh đưa một bịch bỏng ngô và một cốc côca cho Duy. Và nó nhận được một cái kiểu cầm hờ hững nhất trên đời.

    "Không thèm chấp...không thèm chấp...phù...phù...!"- Con nhỏ cố gắng nén cục tức của mình xuống và bắt đầu tập trung xem film.

    Ông trời thương nó, cho cái người nó muốn trả thù nghe lời nó sai, nhưng ông trời chơi xỏ nó, cho nó xem một cái loại film mà nó ghét nhất trên đời. Đó là phim ... ma. Ngồi xem mà con nhỏ không tài nào tập trung được, cứ động tí là lại có mấy tiếng hét đến là kinh dị văng vẳng bên ai. Đấy là còn chưa kể đến mấy cái hình thù gớm ghiếc lởn vởn trên màn hình.

    - D..Duy...về...về...đi...

    Tiếng con nhỏ thì thào bên tai của Duy, nó cứ nắm nắm cái tay thằng nhỏ từ nãy đến giờ.

    - ...Điều thứ 3 đấy à?...

    -....- suy nghĩ-...ừ...

    Chẳng nói chẳng rằng, Duy từ từ đứng dậy thọc tay vào túi quần và đi thẳng, chỉ chờ có lúc này, Mai Anh vội vã chạy theo Duy, nó cứ bám bám vào người cậu ta vì vẫn ám ảnh mấy cảnh kinh dị ban nãy.

    - Bây giờ 8h30' rồi đấy, còn 2 điều nữa cậu nói nốt đi để tôi còn về...

    Vừa mới kịp hoàn hồn lại xong thì Mai Anh gặp ngay cái câu nói khó chịu của cậu ta.

    - ...Thì cứ đi đi, để tôi suy nghĩ đã!

    Con nhỏ vừa mới nói xong thì cái xe đạp bắt đầu chuyển bánh. Nhẹ nhàng lướt nhanh trên đường.

    - ...Tôi luôn tò mò về con người và gia đình cậu...- Mai Anh đột ngột nói, giọng có chút bí ẩn.

    - ......

    Như nhận ra được điều gì đó trong câu nói của Mai Anh, Duy đột ngột dừng xe lại.

    - Ý cậu là sao?

    - ...Liệu...cậu có thể...- ngại ngùng-...đưa tôi đến thăm nhà cậu được không?

    Bất ngờ về điều thứ 4 của Mai Anh, Duy nhắm nghiền mắt và suy nghĩ. Sao đây? Con nhỏ này đã ra lệnh mà không làm thì sẽ gánh nợ cả đời, mà làm theo nó thì Duy không đành lòng.

    - Có cần thiết phải biết không?

    - .......

    Lần này thì lại là nhỏ Mai Anh ấp úng, ngượng ngùng, nó không hiểu tại sao mình lại muốn biết về cậu ta đến thế.

    - Cậu thực sự là một dấu hỏi chấm lớn đối với tôi...- con nhỏ lí nhí trong mồm.

    Duy nghe câu nói này thì cảm giác tim đập một cách loạn nhịp. Cậu ta chả nghĩ gì, cứ thế vô thức đạp xe về nhà mình. Mai Anh cũng vậy, chả hiểu làm sao mà cả hai đứa cứ ngại ngùng với nhau. Suốt cả đoạn đường dài, chả ai nói với ai lời nào.

    ***

    Dừng xe trước một ngôi nhà lớn, Duy đạp chân chống xuống và tiến đến bên chiếc cổng gỗ đã bị màu thời gian bao phủ. Cậu ta nhẹ nhàng mở khóa ra.

    - Vào đây...

    Lôi xềnh xệch chiếc xe vào trong sân, Duy lạnh lùng gọi Mai Anh vào trong nhà.

    Oh My God! Nhà Duy đây sao? Không thể tin nổi?! Đây không thể gọi là một căn nhà bình thường được nữa, mà phải gọi là một cái siêu, siêu biệt thự ấy chứ! Nhìn kìa! Đồ đạc trong nhà cậu ta đều được làm bằng những nguyên liệu đắt tiền (nhìn qua là biết liền), kiến trúc được xây dựng theo kiểu hiện đại châu Âu trông rất thoải mái. Những chiếc đèn chùm, đèn nhiều màu sắc, đèn LED,...được giăng kín ngôi nhà nhưng không hề rối mắt. Bộ sôfa mềm mại màu nâu nhạt kết hợp với nâu đậm trông thật ấm áp và ngọt ngào.

    - Dép đây, đi vào...

    Lạnh lùng đặt đôi dép đi trong nhà xuống trước mặt Mai Anh, Duy chẳng thèm để ý đến con nhỏ đang há hốc mồm ra vì ngôi nhà quá đẹp và gọn gàng, cứ thế cậu ta đi thẳng lên tầng 4.

    Mai Anh thấy Duy lên tầng hai thì vội vàng chạy theo, nó háo hức muốn được xem phòng tên ác nhân có được một phần như thế này không.

    Cầu thang và sàn nhà được lát hoàn toàn bằng gỗ, trên những bậc tam cấp và chân mỗi bậc thang là những chậu hoa xinh xinh nhiều màu sắc. Khi là màu vàng, khi là màu đỏ,...

    - Đứng đấy, cấm có vào đây!

    Sự hào hứng của con nhỏ bị dập tắt khi tên Duy đóng sầm cửa phòng hắn lại và buông cho Mai Anh một câu chứa đầy sự ác ôn.

    - Này...cậu làm cái gì thế hả?...sao lại đóng cửa phòng? Tính bỏ rơi tôi ngoài này hay sao?!!- con nhỏ vừa nói vừa đập rầm rầm cái cửa phòng Duy.

    Mặc cho con nhỏ muốn gào thét thế nào cũng được, Duy thản nhiên vào phòng mình, lấy quần áo rồi đi tắm.

    *20 phút sau*

    Sau khi tắm sạch sẽ, gột rửa mọi bụi bẩn trên người mình, Duy ngồi vào máy tính chuẩn bị chơi game thì bống dưng nhớ ra cái gì đó, chạy vội ra mở cửa phòng.

    - .......

    Vừa mở cửa ra, nó thấy hình thù một con nhóc đang ngồi thu lu mình lại một góc tường, không ngừng chảy nước mắt, mặt đỏ hoe lên vì sợ.

    - ...Này...- Duy nhẹ nhàng hẩy hẩy tay con nhỏ-...Mai Anh...

    Mai Anh từ từ ngước đôi mắt mọng nước lên nhìn, cái miệng nó phụng phịu, chuẩn bị phát ngôn mấy câu kinh hoàng cho mà xem.

    - ...hức hức...bỏ tôi ngoài này...cậu thấy vui lắm à?...hức...cửa dưới nhà thì khóa...hức...xuống mở cửa cho tôi về đi....

    Lần đầu tiên Duy nhìn thấy nhỏ Mai Anh khóc. Nó thấy tội lỗi đầy mình. Trời ơi! Con gái khóc thì kinh rồi! Ban đầu Duy cũng chỉ định trêu nhỏ chút thôi, nhưng ai ngờ tự nhiên đi tắm xong lại quên béng mất. Thằng nhỏ run rẩy ngồi xuống cạnh Mai Anh.

    - Tôi...tôi xin lỗi...

    - ....Cậu ác lắm....có biết là cái phim lúc nãy vẫn ám ảnh tôi không...?

    - Vâng...tôi xin lỗi....

    Chả hiểu làm sao nhìn thấy cái bộ dạng hối lỗi này của Duy, Mai Anh lại thấy buồn cười. Tự nhiên nó cười sặc sụa làm cho mặt thằng bé bất ngờ không nói nên lời. Lau vội nước mắt nước mũi, tranh thủ cơ hội nó nhảy chồm vào phòng Duy mà không cần lời xin phép hay đồng ý.

    Sốc nặng! Phòng của Duy và các phòng khác là sự khác nhau hoàn toàn về hình dáng, là sự sỉ nhục cho cái căn nhà đẹp mê hồn này. Ở dưới nhà gọn gàng ngăn nắp bao nhiêu thì phòng Duy bừa bộn bấy nhiêu, ở dưới nhà đẹp đẽ, ấm cúng bao nhiêu thì phòng của Duy xấu xí, lãnh lẽo bấy nhiêu, duy chỉ có chung một đặc điểm đó là rất hiện đại và rộng rãi, thoáng mát.

    - Trời ơi! Sao mà cậu bừa bộn thế hả?

    - .....

    Lườm đểu Duy một cái, nó sụt sịt rồi bắt đầu khám phá lần mò căn phòng. Đầu tiền là nó ấn tượng về một loại mùi rất nam tính, tiếp đến là những hình vẽ siêu ngộ nghĩnh ở trên tường, sau cùng là cái giường rộng một cách kinh khủng. Con nhỏ thề là cả đời nó chưa bao giờ nhìn thấy cái giường nào to như thế, cái giường này ít nhất cũng phải chứa đến chục người í chứ chả ít.

    - Một sở thích kì quái hả?

    Mai Anh quay sang hỏi Duy, tay chỉ vào cái giường màu xanh trước mặt mình.

    - ....sao cũng được...

    - Đùa chứ, cái kiểu nói chuyện của cậu khiến tôi muốn điên hết cả đầu lên đấy!

    Mai Anh bỏ qua, nó lại tiếp tục khám phá căn phòng của Duy. Bước nhẹ nhàng qua một lối nho nhỏ, nó mon men tiến đến gần một cái ban công lộng gió.

    - Oaaaaa!!! Đẹp quá đi mất! Duy Duy, cậu nhìn này!!!

    Nói rồi, con nhỏ chỉ ra khung cảnh bên ngoài kia. Thực sự bây giờ nó rất thích thú với cảnh tượng trước mắt mình, hứng thú hơn hẳn so với khi xem film, khi ăn kem hay thậm chí là khi được sai bảo,...Một bầu trời đầy sao, vô vàn những tinh tú lấp lánh. Trăng đêm nay thật đẹp, tỏa ra những ánh sáng dịu dàng khiến con người ta cảm thấy thật thanh bình, khung cảnh trở nên thơ mộng đến lạ thường. Ngước đôi mắt ngây thơ của mình lên, Mai Anh khẽ mỉm cười, nhìn trăng và sao một cách thích thú. Quanh đây, nó vẫn nghe tiếng lá cây xào xạc đang vui đùa cùng cơn gió mát.

    - Tôi thích ngắm mọi thứ từ trên cao như thế này!

    Một giọng nói ấm áp từ sau lưng Mai Anh vang lên, nó khác hẳn với những câu nói lạnh lùng vô cảm mà hằng ngày cậu ta vẫn nói. Mai Anh bất ngờ, nó quay lưng lại đằng sau thì gặp ngay ánh mắt trìu mến mà Duy đang nhìn mình. Đôi mắt vô hồn kia sao bây giờ lại dịu dàng đến thế. Gương mặt cậu ta như được trăng làm cho chói lóa, đẹp đến lạ thường.

    Mai Anh sững sờ, nó chưa bao giờ thấy tên đểu cáng lại đẹp đến thế này, một vẻ đẹp rất lạ mà chỉ riêng cậu ta mới có. Một vẻ đẹp tiềm ẩn, ẩn chứa trong con người lạnh lùng ấy lâu nay mới phát hiện ra. Nó bắt đầu cảm thấy hai má mình đang dần ửng đỏ, xấu hổ quá, nó gượng gạo quay mặt ra chỗ khác.

    - ...Dù cho tôi có nói là cậu chẳng có gì bí ẩn...nhưng thực ra, tôi chẳng hiểu gì về con người cậu cả....

    Mai Anh yếu ớt lên tiếng, nó thú thực với Duy rằng cái hôm ở hành lang chỉ là nó nói bừa.

    Duy nghe con nhỏ nói xong thì quay sang hỏi:

    - Cậu muốn biết về tôi lắm sao?

    Mai Anh vừa quay sang thì chạm ngay phải ánh mắt đang nhìn mình và đôi môi nhỏ gọn ấy đang cười hay sao? Liệu nó có mơ không? Những nụ cười mà nó nhìn thấy ở Duy chỉ là những nụ cười nửa miệng hay những kiểu cười nhếch mép thể hiện rõ sự khinh bỉ ở cậu ta. Nhưng không, đây không phải những kiểu cười Mai Anh nhìn thấy, đây là một nụ cười ẩn chứa sự thân mật và dịu dàng nhất.
     
    V_xuka, Khoc trong nua, kimanh2711 bạn khác thích điều này.
  7. aclongsu

    aclongsu Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    15/11/2010
    Bài viết:
    357
    Lượt thích:
    254
    Kinh nghiệm:
    63
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    QTKD Marketing
    Tiê'p tiê'p dj kom oi, hjx bat den kom do', chjêu gjo lo doc cái này ko ah
     
  8. komkom

    komkom học hành dài cổ...đời là bể khổ:( Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    28/12/2010
    Bài viết:
    930
    Lượt thích:
    1.180
    Kinh nghiệm:
    0
    hehe thế là câu khák thành công ồi :D
    đợi kòm giục bạn ý đã nha :KSV@04:
     
  9. komkom

    komkom học hành dài cổ...đời là bể khổ:( Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    28/12/2010
    Bài viết:
    930
    Lượt thích:
    1.180
    Kinh nghiệm:
    0
    Cậu ta nhìn Mai Anh rồi lại nhìn lên trên bầu trời cao vời vợi, nơi có những ngôi sao toả sáng cùng với ông trăng lấp lánh huyền ảo. Một cơn gió nhẹ thoáng qua khiến cho cành lá đung đưa, tiếng xào xạc tạo thành một bản giao hoà tuyệt vời giữa cây, lá và gió. Mái tóc hơi dài của Duy khẽ bay lên khiến con nhỏ phải ngước nhìn theo. Oa! Cậu ta cao thật đấy, chắc cũng phải gần được mét 8 mất. Nhìn lại mình, một nỗi tuyệt vọng, vì gen mẹ quá trội nên Mai Anh cũng chỉ cao được đến mét 6 là hết cỡ rồi. Ước mơ duy nhất của nó là được cao lênh khênh để khiến người khác phải ngước nhìn. Nhiều khi, mẹ cứ trêu con nhỏ là “Mày muốn cao thế thì sau này khó lấy chồng lắm..”. Đúng là một suy nghĩ trẻ con!
    - Tôi có một thắc mắc nho nhỏ…
    Mai Anh đột ngột lên tiếng để cố gắng phã vỡ cái bầu không khí im lặng này đi.
    -…ừ…
    - …bố mẹ cậu…đi đâu rồi?...
    Mai Anh líu ríu trong mồm nhưng cũng đủ để Duy nghe thấy. Thằng nhóc vừa nghe Mai Anh nói xong thì mặt trắng bệch. Đôi mắt đen tuyền ấy quay sang nhìn Mai Anh một cách sửng sốt. Sau vài giây, Duy lại ngước mặt lên trời, nhắm hờ đôi mắt rồi thở dài một cách chán nản.
    - Cậu...tò mò quá rồi đấy....
    Nhận ra được sự biến sắc trên gương mặt điển trai của Duy, Mai Anh ngượng ngùng cúi mặt xuống để giấu đi sự tò mò vô cùng của mình. Duy càng có những hành động khác lạ như thế sẽ càng khiến cho con nhỏ tò mò hơn.
    -...Giấu mãi trong lòng....cũng chẳng giải quyết được gì đâu...- nhỏ Mai Anh nhẹ nhàng nói, câu nói của nhỏ như một ngọn gió thoảng qua, rất nhẹ, rất nhẹ nhưng sao mà lại rõ ràng đến như thế...
    - Cũng muộn rồi...tôi về đây.
    Mai Anh nhìn Duy lần cuối rồi mỉm cười quay người lại chuẩn bị ra về.
    Bỗng nhiên....
    Từ đâu....
    Một bàn tay xuất hiện....
    Bàn tay lạnh giá đó kéo nhẹ tay Mai Anh lại....
    Bất ngờ quá...
    Con nhỏ giật bắn người, nó quay người lại thì bắt gặp ngay gương mặt "thiên thần" của Duy.
    -...ở lại đây...chút nữa được không?
    Một giọng ấm áp, hơi khàn khàn vang lên khiến cho Mai Anh cảm giác như cậu ta đang cầu khiến mình vậy. Ánh mắt van xin của cậu ta làm cho nhỏ Mai Anh không nỡ lòng nào ra về. Mà nếu giờ này chưa về thì tẹo nữa đèn đường sẽ tắt ngấm, tối om om và sẽ là dịp cho lũ "yêu râu xanh" hoạt động.
    Nhận thấy sự chần chừ trong đôi mắt và thái độ hơi miễn cưỡng của Mai Anh. Duy dịu dàng mỉm cười rồi lại xoa xoa đầu con nhỏ.
    - ...Sợ tối à....tẹo nữa tôi sẽ đưa cậu về...
    Một câu nói của Duy thôi cũng đủ làm cho con nhỏ Mai Anh giật mình sửng sốt. Gì đây? Tính trêu ngươi nhau à? Làm gì có chuyện từ một tên siêu đáng ghét như thế mà lại trở nên dịu dàng như thế này?...
    Mai Anh ngước đôi mắt ngây thơ của mình lên, nhìn cậu ta với ánh mắt khó hiểu.
    Yên lặng...
    Sự im ắng bao phủ cả không gian về đêm đang dần tĩnh mịch hơn, người đi đường cũng ít hơn lúc trước rồi....
    -....Vẫn còn một điều kiện nữa phải không?...
    Mai Anh đột ngột lên tiếng để cố gắng xoa dịu cái không khí nặng nề này đi.
    -....Ừm...
    - Cậu...nói cho tôi biết...tất cả...về cậu đi...- ngập ngừng-...đó là điều thứ 5....
    Mai Anh cố gắng lắm mới dặn ra được một câu, không hiểu sao nó lại muốn biết nhiều về cậu ta thế. Thực sự....rất muốn biết....
    - ...Xin lỗi...nhưng riêng điều này...tôi không thể thực hiện được...
    Thái độ cương quyết của Duy khiến cho Mai Anh rất bất ngờ. Sao thế? Những điều trước cậu ta đều thực hiện một cách rất ngoan ngoãn cơ mà, tại sao...chỉ một điều nhỏ nhoi như thế này...cậu ta lại không thể làm được...
    -...Tại sao?...
    Bầu trời đêm ngày một tĩnh mịch và im ắng hơn, trăng càng lên cao, càng sáng rõ. Những màn sương dày đặc bao phủ mọi nơi. Tiết trời bỗng se lạnh lạ thường...Tấm lưng của Duy thể hiện rõ sự cô đơn và buồn tủi. Con nhỏ ngạc nhiên lắm, nó khẽ tiến sát gần hơn về phía cậu.
    -...Cậu...
    - Cứ đứng im đi...
    Mai Anh khẽ khàng nắm lấy đôi bàn tay lạnh giá ấy khẽ run run.Đôi tay mỏng manh, nhỏ nhắn của con nhỏ như đang sưởi ấm cho Duy. Cậu ta khẽ mỉm cười, rồi nhẹ nhàng nói:
    -...Mẹ tôi...mất từ lâu lắm rồi...
     
    coolgirlxinh9x, V_xuka, Khoc trong nua11 bạn khác thích điều này.
  10. komkom

    komkom học hành dài cổ...đời là bể khổ:( Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    28/12/2010
    Bài viết:
    930
    Lượt thích:
    1.180
    Kinh nghiệm:
    0
    Tiếp nè...


    Con nhỏ giật bắn cả mình nhìn về phía Duy. Cô cảm nhận được sự buồn bã, run rẩy của Duy đang dần chuyền sang mình. Ánh mắt cậu đượm buồn, làn môi có vẻ hơi run run.

    - ...Sau khi mẹ mất đi...bố tôi vì quá chán nản nên cố gắng làm việc không biết mệt mỏi...và ông cũng đã thành công....

    Quay mặt ra chỗ khác, Duy cố gắng dấu những giọt nước mắt đang từ từ lăn trên làn da trắng mịn của mình. Cậu nhẹ nhàng rút ra khỏi đôi tay mềm mại của Mai Anh rồi nắm chặt vào, chống hai khuỷu tay lên lan can. Mặc cho cơn gió đang đùa nghịch với mái tóc màu hơi xám của cậu.

    -...Bố tôi sang nước ngoài để mở rộng thị trường...Gần như cả năm...ông cũng chẳng về nhà đến một lần....

    Nói đoạn, Duy cười khẩy một cái. Tại sao nụ cười ấy lại chua chát đến thế? Nước mắt cứ nhẹ rơi, dù gió có thổi mãnh liệt đến như thế nào cũng chẳng thể lau khô được những giọt nước mẳt buồn tủi ấy.

    Sau vài phút im lặng, Duy có vẻ như đã kịp định thần lại khỏi những đau khổ mà cậu phải gánh chịu lâu nay. Mới quay sang Mai Anh, nhìn con nhỏ đang cố vươn người mình ra khỏi cái lan can che chắn gần như cả người nó. Mai Anh mắt hơi lim dim, miệng mỉm cười nhẹ nhàng, mái tóc xõa dài của nó khẽ tung bay trong gió, trong làn sương dày đặc của buổi tối...Hai tay nó bám chặt vào cái lan can, vưon người ra phía trước...Nó khẽ hát...

    How gentle is the rain

    That falls softly on the meadow

    Birds high up in the trees

    Serenade the clouds with their melody.

    ........

    ***

    Từ sau tối hôm đó, mọi chuyện xảy ra có vẻ đơn giản hơn mọi ngày, lũ bạn cùng lớp ít khi phải giật mình tỉnh giấc khi nghe tiếng cãi cọ, chặt chém nhau cùng với mùi khét lẹt của khói lửa từ đầu hai con người lắm chuyện kia nữa. Nhỏ Mai Anh và Duy ít nhiều cũng hiểu nhau hơn, cười đùa nói chuyện nhiều hơn và đương nhiên là số lượng tiết học bị đuổi ra khỏi lớp cũng nhiều hơn...

    -....Này cậu làm bài tập Hóa chưa cho tôi mượn!


    Đang trong giờ Sinh học thì bỗng nhiên Mai Anh hẩy hẩy cánh tay của Duy và chìa tay ra sẵn sàng cầm quyển vở bài tập của hắn.

    -...Làm rồi...nhưng tôi không cho cậu mượn đâu...

    Duy suy nghĩ trong vài giây, mắt liếc nhẹ sang chỗ Mai Anh rồi lạnh lùng nói.

    -....Ơ kìa...sao? Mọi ngày vẫn cho tôi mượn cơ mà...

    Con nhỏ cứ tưởng sẽ có một quyển vở màu vàng (mượn vở nhiều quá đến nỗi nhớ luôn cả màu) đáp nhẹ nhàng trên tay nó. Nhưng nhầm rồi, hôm nay tên nghiện game đã làm ngơ và không cho nó mượn.

    - ...Đồ lười...tôi không cho cậu mượn đâu...

    Duy cười khẩy một cái rồi lại lúi húi chép bài. Chả là Duy vốn dĩ được mệnh danh là "Ông thần môn Hóa" nên cứ ngày nào có tiết là Mai Anh lại mượn vở Duy chép bài, nhỡ may bà giáo thu vở chấm hoặc lên kiểm tra bài cũ thì còn ăn điểm tốt. Mai Anh khá là bất ngờ trước cái thái độ đáng ghét của cậu ta, trong bụng nó lại sục sôi máu chiến đấu. Nó đánh liều, quay sang bấu thật mạnh vào tay Duy làm cho thằng bé giật bắn cả người, máu bắt đầu chảy từa lưa.

    - Có cho mượn không thì bảo?!!!

    Gương mặt dễ thương hằng ngày hôm nay bỗng dưng biến mất, mà thay vào đó là đôi mắt quắc lửa, răng ghiến ken két. Nếu ai nhìn thấy thái độ này của nó bây giờ thì tim đập loạn nhịp, đầu óc mộng mị, cầm dép và chạy vội ra một chỗ nào đó thật xa để không bị ám ảnh về hình tượng khủng khiếp ấy nữa.

    Thấy Mai Anh lại bắt đầu mất bình tĩnh, Duy thở dài ngao ngán một cái rồi lại nhìn qua vết thương mà con nhỏ vừa gây nên ở cánh tay mình. Tội nghiệp thằng bé, cái tay trắng trẻo từ nay sẽ xuất hiện một vết sẹo "nho nhỏ" làm điểm nhấn.

    Đâu có thể dễ dàng chịu thua Mai Anh như thế, Duy lừ lừ nhìn nhỏ rồi mặc kệ nó, ngồi chép bài chăm chỉ. Và không quên để lại cho một câu nói ấm áp và du dương:

    -...Cẩn thận...tức quá hay bị chập mạch đấy...

    Cứ tưởng là làm trò bỉ ổi với tên điên cuồng ngạo mạn thì hắn sẽ cho mượn, nào ngờ .... Được thôi! Đã thế bà đây đếch cần....

    Mai Anh cười khinh bỉ một cái rồi bắt đầu lấy quyển sách Bài tập Hóa học ra chuẩn bị làm. Hiện tại thì tinh thần của nó bây giờ rất chi là phấn khởi và máu chiến. Đôi mắt to mở rõ, nhẹ nhàng lia qua lia lại hết dòng này đến dòng khác, miệng lẩm bẩm đọc, tay viết liến thoắng vào nháp....

    5 phút sau....

    10 phút sau....

    15 phút sau....

    - Hơ...hơ...sao mà mấy bài này khó quá vậy?

    Mai Anh mắt lim dim, miệng ngáp vài cái rồi ngao ngán thở dài, nó đặt cả người nó đến phịch một cái xuống bàn...Lúc đầu chị có vẻ hăng hái lắm, bây giờ thì lại buồn ngủ ngáp ngắn ngáp dài, đầu óc chả nghĩ ra được cái gì cả....
     
    123kute, V_xuka, Khoc trong nua19 bạn khác thích điều này.

Chia sẻ cùng bạn bè


Đang tải...