Mưa Tuyết

Trong chuyên mục 'Tiểu thuyết' đăng bởi lexuan, 13/5/2010. — 6.651 Lượt xem

  1. lexuan

    lexuan Thành viên mới

    Mưa Tuyết

    Xin chào tất cả các bạn, mình xin mạo muội gửi đến tất cả các bạn một câu chuyện, mong các bạn xem và cho mình ý kiến nhá

    LỜI GIỚI THIỆU


    Có một lòai hoa mà nguồn gốc của nó xuất phát từ mặt trời. Mỗi năm, khi mùa giáng sinh đến, hoa bắt đầu xuất hiện. Không hẹn là ngày hay đêm, hoa có thể nở ở bất cứ lúc nào, và, chỉ sau một đêm hoa có mặt khắp nơi. Trên mặt đất, dưới tàng cây, trên mái nhà, trên cành cây khô,và ,thậm chí, hoa còn nở cả trên tóc vị lữ hành ngòai phố. Những cánh hoa nhỏ cứ thế sinh sôi và tồn tại rất lâu. Hơn chín mươi ngày sau, một ngày nọ, vô số cánh hoa bỗng nhiên biến mất như thể chưa hề tồn tại, không để lại bất cứ dấu vết gì chứng minh sự xuất hiện của chúng. Đó là khi ánh mặt trời trở nên ấm áp hơn,. Lòai hoa ấy mang cái tên thật lạnh lùng nhưng lại là biểu tượng của sự lãng mạn, biểu tượng của mùa đông. Đó chính là hoa tuyết.

    ~~~o0o~~~

    Mùa đông Tokyo, tuyết phủ trắng không gian . Tất cả cảnh vật như khép mình vào giấc ngủ. Khắp nơi đều là tuyết. Tuyết lắp kín mặt đường, tuyết nặng trĩu cành thông, tuyết che ô cửa sổ, tuyết vương trên mái tóc người đi đường. Mùa đông tuy lạnh lẽo nhưng đối với một số người, mùa đông lại là mùa ấm áp nhất của năm, khi trong tim họ tràn ngập hạnh phúc.

    ~~~o0o~~~

    Câu chuyện bắt đầu vào một đêm đông ở Tokyo. Đó là một đêm tuyết rơi nhè nhẹ, đường phố vẫn đông đúc. Từng dòng người chen chân nhau để trở về nhà sưởi ấm, để tránh cái lạnh mùa đông. Giữa bầu không khí nhộn nhịp ấy có một cô bé say sưa hát trên vai cha mình. Cô bé độ chừng sáu tuổi, gương mặt xinh xắn. Đôi má cô đỏ hồng vì lạnh, tay cô mân mê một quả táo đỏ mọng, miệng líu lo hát một bài ca dao quen thuộc. Cô bé đó tên là Tuyết Vũ, sinh ra và lớn lên ở Việt Nam, một đất nước giàu truyền thống và xinh đẹp. Cô theo cha mình sang Nhật Bản công tác. Đối với một cô bé lần đầu tiên lần đầu tiên đến Nhật thì mọi thứ thật tuyệt vời, đặc biệt là tuyết. Khi đặt chân xuống đất cô bé tung tăng khắp nơi để nghịch tuyết. Cô vốc từng vốc tuyết, tung lên trời rồi say sưa ngắm nhìn những hạt tuyết rơi rơi một cách thích thú. Người cha mỉm cười nhìn con trìu mến. Trong cái nhìn của ông ẩn chứa một niềm hạnh phúc nho nhỏ. Đã lâu lắm rồi kể từ khi vợ ông qua đời. Ong lấy công việc làm niềm vui, xem con gái là điểm tựa của cộc đời. Ong nhìn con và thấy hình ảnh vợ mình trong cô bé. Bây giờ Tuyết Vũ là tất cả của ông. Mẹ mất, Tuyết Vũ theo ông khắp nơi qua những chuyến công tác xa nhà. Họ sống như thế đãba năm.
    Hai cha con cùng nhau xuống phố. Tuyết Vũ được cha mua cho một quả táo-món mà cô thích nhất-chạy tung tăng ở công viên. Tìm cho mình một chỗ ngồi, ông Hòang suy nghĩ về cuộc họp lúc chiều, chợt ông nghe tiếng con.
    -Cha ơi, cha lại đây xem này!
    Ong đứng dậy đi về phía con:
    - Có chuyện gì vậy?
    Tuyết Vũ chỉ tay về phía một cậu bé:
    -Cha ơi, sao anh ấy lại đứng một mình ở đây vây cha? Trời lạnh thế này sao anh ấy lại mặc ít áo vậy cha? Cha hỏi xem có phải anh ấy lạc đường không đi cha.
    - Ừ . Con ở đây nhé. Cha đến đó xem sao.
    Nói xong, ông tiến về phía cậu bé đang ngồi co ro trên chiếc ghế đá. Đó là một cậu bé độ chừng mười tuổi gương mặt lem luốc khói và bụi, cậu mặc chiếc áo mỏng manh, đôi vai run lên vì lạnh sau chiếc khăn chòang cũng mỏng manh không khác gì chiếc áo.
    -Xin chào cháu! Chú tên là Hòang! Cháu có muốn lại kia chơi với em không?(Tiếng Nhật)
    Câu bé ngước nhìn ông, ánh mắt dò xét:
    -Sao lại có tên là Hòang vậy chú?
    -À, đó là vì chú là người đến tư một đất nuớc khác. Cháu có biết Việt Nam không nhỉ?
    -Đó có phải là một đất nước khác cũng như Nhật Bản phải không chú?
    -Đúng rồi! Sao cháu lại ngồi ở đây?
    -Vì cháu chẳng biết đi đâu cả!
    -Thế thì chú nghĩ cháu nên về nhà với ba mẹ .
    -Ba mẹ cháu mất rồi, nhà cháu bị cháy. Bây giờ cháu không còn ai thân thích. Không ai nuôi cháu. Cháu không có nhà.
    Cậu bé nói xong, mắt rươm rướm. Ông Hoàng vỗ nhè nhẹ vào vai cậu bé:
    -Chú xin lỗi .Thế bây giờ cháu ở đâu?
    -Cháu không biết nữa.
    -Nếu cháu không phản đối, chú có thể giúp cháu.
    Cậu bé im lặng. Takumi có vẻ ngập ngừng. Ông hòang cởi chiếc áo khóat, khóat lên người Takumi rồi nói:
    - Cháu chờ một lúc nhé ,chú sẽ quay lại ngay.
    Ông bước về phía con gái trau đổi về một vấn đề gì đó, rồi cùng con quay trở lại chỗ cậu bé, tay ông cầm quả táo:
    -Chú chắc là cháu chưa có gì vào bụng phải không? Tuy nó không giúp cháu no bụng nhưng cháu sẽ cảm thấy tốt hơn . Cháu hãy ăn nó nhe.
    -Nhưng mẹ cháu dặn là không được lấy đồ của người khác.
    -Chú nghĩ là mẹ cháu sẽv không trách cháu đâu. Cháu cứ ăn đi.
    Takumi cầm quả táo:
    -Cháu cám ơn chú
    Rồi cậu bé cầm quả táo ăn một cách ngấu nghiến. Cơn đói tạm qua đi, Takumi tò mò nhìn cô bé đứng cạnh ông Hòang:
    - Bạn ấy là con gái của chú phải không?
    -Đúng rồi đấy, con bé tên là Tuyết Vũ. Bây giờ, cháu có thể đi theo chú. Ngày mai chú sẽ giúp cháu tìm một nơi ở tốt nhé.
    - Vâng ạ.

    ~~~o0o~~~

    Ngày hôm sau, ông Hòang đưa Tuyết Vũ và Takumi đến một nhà thờ nhỏ. Trong khi ông và sơ trò chuyện thì Takumi và Tuyết Vũ chơi ở sân chùa Tuyết Vũ nghịch tuyết còn Takumi ngồi tư lự ở chiếc ghế nhỏ gần đó. Chẳng biết cậu bé mà tỏ vẻ đăm chiêu lắm. Đến nỗi khi Tuyết Vũ đến trước mặt, cậu mới giật mình nhận ra. Tuyết Vũ đưa cho câu bé quả táo khiến Takumi tò mò:
    - Apple ?
    Trong khi Takumi chưa hết ngạc nhiên thì Tuyết Vũ đã dúi quả táo vào tay cậu và nói:
    - Tặng cho anh đấy. Em tên là Tuyết Vũ, còn anh?
    Dĩ nhiên là Takumi chẳng hiểu được những gì Tuyết Vũ nói, nhưng cậu lóang thóang hiểu rằng cô bé muốn kết bạn với cậu. Takumi lặp lại tên cô bé một cách bập bẹ như thể một người mới tập nói:
    -Thi… vu.
    -Không, không phải như thế mà là Tuyết Vũ !
    - Thiec …vu
    - Không phải Thiec vu, Tuyết Vũ .
    - Tuyet Vu.
    - Đúng rồi! Như vậy là đúng rồi đấy!
    Tuyết Vũ cười thật tươi, Takumi cũng thế. Cả hai nhanh chóng làm quen nhau dù chúng chẳng hiểu bạn mình nói gì. Takumi đặt quả táo xuống ghế và tham gia trò chơi ném tuyết với cô bé. Tình bạn của trẻ con vốn không có rào cản hay biên giới.

    ~~~o0o~~~

    Sau khi trò chuyện với sơ xong, ông Hòang trở ra sân. Ông gọi Takumi.
    -Takumi , cháu vào đây.
    Cả Takumi và Tuyết Vũ cùng bước lại gần. Ô.Hòang xoa dầu Takumi:
    - Từ hôm nay, cháu có thể ở đây với các sơ cho đến khi tìm được cho cháu một gia đình mới. Cháu đừng lo, các sơ ở đây rất tốt.
    - Chú phải đi hả chú?
    - Ừ, chú phải đi.
    - Cả bạn ấy cũng phải đi hả chú?
    - Ừ cả Tuyết Vũ cũng phải đi. Nhưng chú sẽ đến thăm cháu.
    - Thât nhé chú. Chú sẽ lại đến thăm cháu nhé chú.
    - Nhất định chú sẽ đến thăm cháu.
    Nhìn đôi mắt ngấn nước của Takumi, ông Hòang ngồi xuống khẽ xoa đầu cậu:
    - Cháu phải dũng cảm lean, là con trai thì không được khóc. Dù có chuyện gì xảy ra cũng không để người khác nhìn thấy nước mắt của mình.
    - Vâng, cháu sẽ không khóc đâu ạ.
    Rồi, cậu bé tiến lại gần Tuyết Vũ, cởi chiếc khăn chòang trên cổ, chòang lên cho Tuyết Vũ .
    - Tuyet Vu!

    ~~~o0o~~~

    Ông Hòang và Tuyết Vũ lên xe trong khi Takumi đứng nhìn theo một cách buồn bã. Cậu vẫy vẫy bàn tay và nhìn theo cho đến khi chiếc xe khuất dạng, cho đến khi không còn nhìn cái cái bóng Tuyết Vũ đang quay đầu nhìn cậu sao cái ô kính mờ mờ, rồi lặng lẽ trở vào. Cậu nhìn thấy quả táo Tuyết Vũ tặng lúc nãy, nhẹ nhàng cầm lên, gọi khẽ”Apple”.

    Phần II: Cuộc sống là điều kỳ diệu

    Người ta nói rằng , thời gian là một bánh xe khổng lồ, nó cừ quay mãi mãi và không có điểm dừng. Nó nghiến nát bất cứ vật gì cản con đường nó đi qua. Cái guồng máy khổng lồ ấy, hoặc là xóa đi ký ức của con người, hoặc là làm cho cái kỳ ức ấy dằn vặt họ suốt đời. Theo tôi, một người chứng kiến câu chuyện này, có một số người mãi mãi không bao giờ quên được ký ức. Bạn đã bao giờ sống như họ chưa? Hãy xem họ đã sống như thế nào nhé!«

    ~~~o0o~~~

    Cả giảng đường im phăng phắt, tất cả sinh viên đều chăm chú lắng nghe lời giảng của giáo viên thì bỗng nhiên có tiếng hét ở phía cuối phòng. Cô gái vụt đứng dậy sau tiếng hét, bối rối nhìn quanh, nét mặt vẫn còn ngái ngủ rối rón rén đi theo lối cửa sau , ra ngòai. Đó là Thái Hân, hai mươi tuổi, sinh viên khoa tiếng Nhật của trường, là bạn của Tuyết Vũ .
    Thái Hân đi rồi,hội trường trở lại bầu không khí yên lặng. Cô gái ngồi gần chỗ Thái Hân cũng rón rén đi ra ngòai .Đó là Mai Thư.hai mươi tuổi, sinh vien khoatiếng Nhật, bạn của Tuyết Vũ. Nhìn thấy Thái Hân, Mai Thư gọi:
    Thái Hân, chờ mình với!
    Bắt kịp bạn, Mai Thư tò mò:
    Lúc nãy ngủ mơ thấy gì mà hét ầm lên vậy?
    Vì tối qua mình ngủ trễ nên thiếu ngủ.Đến giờ hẹn rồi, ta đi thôi.
    Ừ! đi thôi.
    Gian hàng thời trang khá đông người, mọi người đang chăm chú chọn cho mình món hàng ưng ý thì một cô gái buớc vào. Sự xuất hiện của cô khiến mọi người phải ngẩng lên nhìn. Từ dáng vẻ, cử chỉ, điệu bộ đều tóat lên sự thu hút kỳ lạ. Cô gái tự tin sải từng bước quanh các gian hàng. Đó là Ngọc Nhi, hai mươi tuổi sinh viên khoa tiếng Nhật, bạn của Tuyết Vũ «
    Thư viện thành phố.
    Ơ góc phòng đọc sách, có một chồng sách cao quá đầu người nhưng, người ngồi sau đó không có vẻ gì là chăm chú đọc chúng cả vì cô ta bận… ngủ. Gối đầu lên một quyển sách cô gái ngủ một cách ngon lành cho đến khi một quyển sách cao nhất rơi xuống đầu cô mới giật mình tỉnh dậy. Vội vã thu dọn mọi thứ. Đó là Tuyết Vũ, hai mươi tuổi, sinh viên khoa tiếng Nhật . Cô rời khỏi thư viện trên chiếc xe đạp thể thao, thong thả đạp xe qua từng dãy phố miệng khẽ hát một giai điệu quen thuộc«
    Dư ng xe ở một quán nhỏ ven đường ,Tuyết Vũ đảo mắt nhìn quanh. Trông thấy các bạn mình , cô liền bước vào
    -Xin lỗi, mình đến trễ.
    bạn thì lúc nào cũng trễ. Tụi mình chờ quen rồi.
    Thái Hân mỉa mai. Tuyết Vũ xem đồng hồ:
    -Chỉ trễ năm phút thôi mà.
    -Thời gian là vàng bạc. Năm phút có thể làm nên một vĩ nhân đấy.
    - Nhưng năm phút chỉ có thể làm nên một Thái Hân vô vị.
    Bị trả đũa, Thái Hân ấp úng:
    -Bạn… bạn…
    -Thôi, hai bạn đừng cãi nhau nữa.
    Sau câu nói của Mai Thư cả hai đều im lặng. Bà chủ quan dường như đã quen với khẩu vị của các cô, mang ra bốn chén chè ,vui vẻ:
    -Hai đứa này đùng là khắc khẩu. Cứ gặp nhau là cãi nhau mãi thôi.
    Mai Thư đưa tay đỡ những chén chè, vui vẻ:
    - Bác cứ cho là lạ chứ tụi con xem đó là chuyện thường, phải không Ngọc Nhi?
    Ngọc Nhi không nói gì, chỉ im lặng. Bà chủ nhìn Ngọc Nhi, dịu dàng:
    - Còn con bé này thì lúc nào cũng lạnh lùng như tảng băng vây!
    Mai Thư cầm tay bà chủ, nũng nịu:
    -Chỉ có con là đáng yêu nhất, phải không bác?
    Thái Hân cũng cầm lấy tay còn lại của bà chủ quán
    -Con cũng đáng yêu đấy chứ. Tại mọi người không nhìn thấy đấy thôi.
    - Tất cả các con đều đáng yêu cả. Thôi ăn chè đi nhé.
    Bà chủ đi rồi , các cô gái tiếp tục trò chuỵên vui vẻ như thể chưa từng xảy ra cuộc cãi nhau lúc nãy. Chợt Thái Hân trong thấy ai đó, cô kêu lên:
    - Ê, Tuyết Vũ . đó có phải là anh Thọai Thiên không?
    Tuyết Vũ nhìn theo hướng tay Thái Hân.
    -Đúng là anh ấy đấy. Đừng để cho anh ấy thấy tụi mình.
    Nhưng không còn kĩp nữa, người thanh niên ấy đã trong thấy họ. Anh tiến vào quán. Anh tên là Thọai Thiên, hai mươi sáu tuổi, Anh họ của Tuyết Vũ, hiện là một nhân viên kinh doanh.
    Thoại Thiên tiến về phía các cô gái:
    - Lại gặp các cô ở đây. Giờ này lẽ ra các cô phải ở trong lớp chứ. Suốt ngày la cà khắp nơi. Tôi mà là ba mẹ các cô thì chết với tôi.
    -Thật may vì anh không phải là ba mẹ tụi em, nếu không tụi em đã trở thành những con mọt sách suốt ngày chỉ biết chúi đầu vào học với cặp kín dày cộm trên mắt.
    Thái Hân trả lời
    -Tôi chỉ muốn tốt cho các cô thôi, lại còn lắm chuyện. Cái gì mà mọt sách. Liệu mà tự lo đấy. Tôi đi đây.
    Thọai Thiên đi rồi , Thái Hân tức tối:
    - Anh ta nghĩ mình là ai chứ. Tuyết Vũ này, sao lúc nào anh ta cũng khó chịu thế? Làm mất cả hứng.
    -Có lẽ anh ấy là” người đàn ông cuối cùng của thời phong kiến” đấy. Thôi mình về đây. Tạm biệt.
    Cả ba cô gái cùng chào tạm biệt Tuyết Vũ .

    ~~~o0o~~~

    Dựng xe ở hông quán, Tuyết Vũ rón rén vào trong. Cô nhẹ nhàng đặt chiếc túi lên bàn, bước lại gần tủ lạnh. Sau khi chọn cho mình một quả táo , một quả lê, cô dùng khụy tay đóng cửa lại. Cô hành động nhẹ nhàng như một con mèo đi trên mái nhà , không gây ra một tiếng động nào. Những tưởng mình đã có thể đánh lừa mọi người về sự có mặt của minh cô hí hửngquay lại thì giật mình khi nhìn thấy người phụ nữ đã đứng đó quan sát cô nãy giờ. Tuyết Vũ bối rối:
    - Dì… Sao dì đứng đó mà không lên tiếng .Dì làm con giật mình.
    Người phụ nữ đó là bà Vân, dì của Tuyết Vũ . bà là chũ quán ăn Thọai Thiên, năm nay bốn mươi bốn tuổi. Bà nhìn cô nghiêm nghị:
    - Con không làmn gì xấu thì sao lại giật mình? Mà con đi đâu giờ này mới về?
    - Con đi học mà dì.
    - Con chăn học thế à? Giờ này mới về nhà, lại còn lấy trộm trái cây, dì thật không biết con có phải là con của chị Hai hông nữa?
    - Con… à, con đến thư viện.
    - Con thật là biết viện lý do. Vậy thì có phải sau khi vào thư viện con lại cùng Ngọc Nhi, Mai Thư và Thái Hân ghé vào nơi nào đó để “học nhóm” không ?
    Tuyết Vũ nhìn Bà Vân vơí cặp mắt nể phục:
    - Dì theo dõi con?
    - Dì đâu có rảnh rỗi mà theo dõi con, nhưng những gì con làm dì đều biết cả.
    - Dì thật là tài. Con lên phòng đây. Con yêu dì lắm.
    Tuyết Vũ nói xong, hôn lên má dì rồi vụt chạy lên cầu thang. Bà Vân nhìn theo cô đầy yêu thương. Bà thương đứa cháu mồ côi mà bà đã tìm được sau bao năm không có tin tức. Ba năm trước,ba Tuyết Vũ qua đời, khó khăn lắm bà mới tìm ra con bé nằm hôn mê trong bệnh viện. Con bé lớn lên giống chị bà một cách kỳ lạ.«
    Tuyết Vũ về phòng, đặt chiếc cặp lên bàn, nhăm nhi quả táo một cách ngon lành.cô ngồi xuống ghế, nghĩ thầm:
    - Mặc dù dì nghiêm khắc, nhưng mình biết dì rất yêu mình. Mình mong mau tốt nghiệp, tìm được việc làmvà giúp đỡ dì. Mình sẽ làm cho dì sống thật thỏai mái.«
    Đã hơn bảy giờ tối, quán khá đông khách. Tiếng nhạc phát ra khiến bầu không khí thật dịu êm. Đó là một bài hát quen thuộc của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn. Mọi người đều có vẻ bận rộn. Tuyết Vũ đứng sau quầy nước, chăm chú lau những chiếc ly thủy tinh thì có khách vào. Cô ngẩng lên nhìn. Thì ra là những vị khách rất quen thuộc. Thái Hân, Mai Thư, Ngọc Nhi bước vào. Thái Hân mỉm cười chào Tuyết Vũ. Tuyết Vũ nhìn họ, tỏ vẻ ngạc nhiên:
    - Xin chào.
    - Chào! Hôm nay không có hẹn à?
    Thái Hân nheo mắt, lém lỉnh:
    - Có chứ! Nhưng vì tình bạn, tụi mình sẵn sàng hủy cuộc hẹn để đến đây với bạn bè.
    - Chứ không phải đến đây vì ở nhà buồn à?
    - Ờ thì cũng hơi buồn nên mới đến đây, nhưng đến để giúp chứ bộ.
    Mai Thư lên tiếng:
    -Mình nghĩ là cuộc tranh luận nên chấm dứt ở đây trước khi nó phát triển thành trận cãi nhau.
    Bà Vân từ trong bước ra, trông thấy mọi người, vui vẻ:
    - Các cháu đến rồi à?
    Ba cô gái cùng lễ phép:”Tụi con chào dì ạ. Tụi con đến được một lúc rồi ạ” Thái Hân nhanh nhẩu:
    - Tụi con đến giúp dì đây ạ.
    Câu nói của Thái Hân bị Thọai Thiên ngắt ngang:
    - Các cô đến đây để trò chuyện và phá thì đúng hơn. Hôm nào các cô đến thì chắc chắn có không ít ly chén vỡ. Hôm nào Thái Hân đến thì còn tệ hơn. Má phải cẩn thận đấy.
    - Tụi em có phải trộm đâu má dì Vân phải cẩn thận. Anh thật quá đáng.
    - Các cô mà đi trộm thì bị bắt lâu rồi. Các cô không là trộm nhưng lại vụng về và hậu đậu vô cùng.
    Trong lúc Thái Hân và Thọai Thiên cãi nhau thì bà Vân nói với Mai Thư:
    - Con bé này có lẽ khắc khẩu với gia đình dì. Nó gặp Thọai Thiên hay Tuyết Vũ là lại cãi nhau
    - Có lẽ là oan gia dì ạ. Tuyết Vũ thì không nói, nhưng anh Thiên và Thái Hân thì xem ra thú vị thật.
    - Ý con là …
    - Ý con là…À mà thôi. Không nên nói trước tương lai ,phải không dì?
    Bà Vân tỏ vẻ hiểu ý Mai Thư. Ngọc Nhi không có ý kiến , chỉ lạnh lùng nhìn họ. Thọai Thiên bước đi trong khi Thái Hân quay lại với vẻ tức giận:
    - Thật là đáng ghét. Người gì mà khó ưa quá.
    - Đáng ghét hay đáng yêu? Con gái hay nói ngược lắm đấy.
    - Với mình thì không. Nhất định mình sẽ phục thù.
    - Vậy thì cứ từ từ mà suy nghĩ nhé! .
    Nói xong cô mang nước ra cho khách trong khi Mai Thư và Ngọc Nhi bước vào trong, bỏ mặc Thái Hân đứng đấy suy nghĩ. Lát sau, cô reo to:
    - Mình đã có cách. «

    ~~~o0o~~~

    Một sáng chủ nhật trời thật trong xanh. Gió mang theo cái nóng của phương Nam làm con người cảm thấy khó chịu. Tuyết Vũ và mọi ngưới cũng thế. Vậy là họ cùng nhau đến công viên nước để giải trí. Tuyết Vũ, Mai Thư, Thái Hân vui vẻ đùa giỡn dưới làn nước mát trong khi Thọai Thiên và Ngọc Nhi nằm sưởi nắng. Ba cô gái chụm đầu lại, bàn về một vấn đề gì đó ra vẻ đắc ý lắm. Một lúc sau, Tuyết Vũ lên bờ, bước đến gần Thọai Thiên.
    - Anh Thiên, em có chuyện này muốn nói với anh.
    Thọai Thiên nhìn Tuyết Vũ với vẻ nghi ngờ:
    - Có việc gì vậy?
    - Là việc quan trọng.
    Thọai Thiên bước theo cô. Họ đi về phía bờ hồ nơi nứơc khá sâu. Cô đứng hướng mặt về phía bờ hồ, Thọai Thiên cũng vậy.
    - Có việc gì mà trông em có vẻ căng thẳng vây?
    - Em … em có việc này muốn nói với anh… em…
    Cô chưa dứt lời thì có tiếng Thái Hân và Mai Thư phía sau họ. Cả hai cô đồng thanh la to và từ xa xông đến. Y định của họ là xô ngã Thọai Thiên xuống hồ vì anh không biết bơi. Thế nhưng,thay vì xô ngã Thọai thiên, Thái Hân lại trượt chân và hậu quả là cả ba cô đều rơi xuống hồ và… la hét vì thật ra họ cũng chẳng biết bơi, trong khi Thọai Thiên mỉm cười đắc ý.¬
    Họ dành thời gian còn lại của ngày để dạo chơi công viên giải trí. Họ chơi trò tàu luợn siêu tốc, phùng má bắt chước chú cánóc ở thủy cung, tạo dáng tho bức tựơng ở vườn địa đàng. Trông họ thật tẻ trung và vô tư¬

    ~~~o0o~~~

    Thời gian dần trôi,cuộc sống cùa mọi người vẫn trôi qua một cách bình lặng, cho đến một ngày…

    ~~~o0o~~~

    Như mọi ngày , hôm nay Tuyết Vũ thức dậy sớm ra ngòai chạy bộ cùng bà Vân. Đây là thói quen mà ngay từ khi còn ở Đà Lạt, cô đã cùng cha chạy bộ trên con đèo nhỏ trước nhà vào mỗi buổi sáng. Họ trở về nhà. Tronng khi bà Vân chuẩn bị bữa sáng thì Tuyết Vũ mở thùng thư trước nhà lấy báo và những lá thư rồi đặt lên bàn. Cô về phòng thay đồ rồi trở ra ngồi, ngồi xuống bàn ăn. Tuyết Vũ vừa ăn mẩu bánh mì vừa nói:
    - Dì ơi, hôm nay con về trễ một chút nha dì.
    - Hôm nào em chẳng về trễ, lại còn xin phép.
    - Hôm trước em về trễ vì phải học nhóm chứ bộ!
    - Học nhóm ở quán chè à?
    - Thì… thì tụi em giải trí sau giờ học. Ngày xưa anh cũng như vậy đấy thôi. Mà biết chừng còn la cà hơn em đấy chứ!
    - Không hề.
    - Hai đứa sẽ muộn nếu cứ ngồi đây cãi nhau đấy.
    - Vâng ạ. Con đi đây dì. A ,dì có thư, con để trên bàn.
    Nói xong , cô bé bước đi. Đến lưỡt Thọai Thiên đứng dây.
    - Con cũng đi đây. Con chào má.
    - Ừ con đi đi«

    ~~~o0o~~~

    Chạy vội qua dãy hành lang, Tuyết Vũ dừng lại trước cửa phòng học. Cô rón rén vào lớp bằng cửa sau nhưng vẫn không qua được mắt của giáo viên. Cô Nga dạy sử nổi tiếng là nghiêm khắc. Cô trông thấy Tuyết Vũ , hắng giọng:
    - Tuyết Vũ, em lại đến trễ đấy.
    - Dạ, em xin lỗi, tại…tại…
    - Em lại lấy lí do gì đây? Hay là nhà em lại có ai bị bệnh?
    - Dạ, không ạ. Không phải người nhà em mà là… là… là con chó nhà em bị đau bụng ạ.
    - Thôi em về chỗ đi.
    - Vâng ạ. Em cám ơn cô.
    Tuyết Vũ chưa kịp mừng thì cô Nga nói thêm:
    - Nhưng, cuối giờ lên gặp tôi.
    - Vâng ạ!
    Tuyết Vũ ngồi xuống ghế, Thái Hân nhìn cô:
    - “Con chó nhà em bị đau bụng”. Bộ nhà bạn có nuôi chó sao?
    - Nhà mình không nuôi chó nhưng con Tina nhà bạn thì đang bị cảm đấy.
    - Bạn dám trù con chó nhà mình.
    - Mình sợ gì mà không dám chứ.
    - Bạn … bạn
    Mai Thư thấy vậy, lên tiếng:
    - Thôi thôi, cô nhìn kìa!
    Chỉ có vậy, hai cô gái mới thôi cãi nhau và bắt đầu buổi học.«

    ~~~o0o~~~

    Trở về nhà, Tuyết Vũ nói to:
    - Con về rồi đây.
    Phòng khách không có ai. Tuyết Vũ đi lên phòng, nằm phịch xuống giường than thở:
    - Ôi, mình thật là xui xẻo, lại phải viết kiểm điểm.
    Nói đến đấy Tuyết Vũ sờ bụng:
    - Mặc kệ, tìm gì ăn đã. Đói bụng quá.
    Cô mở ngăn bàn , lấy túi bánh, bắt đầu ăn thì có tiếng gõ cửa.
    - Tuyết Vũ! Con có ở đó không?
    - Dạ có ạ!
    Cô mở cửa, bà Vân bước vào. Bà ngồi xuống ghế:
    - Con có bận việc gì không?
    - Dạ, không ạ! Có việc gì dì cứ nói ạ!
    Tuyết Vũ nhìn bà Vân. Dáng vẻ bà tỏ ra mệt mỏi, đôi mắt bà đỏ hoe.
    - Có chuyện gì vậy dì? Sao dì lại khóc?
    - Dì không sao đâu. Dì có việc muốn con giúp dì.
    - Dì cứ nói ạ. Con sẽ cố giúp dì!
    - Dì được biết trước đây con đãtừng đến Nhật Bản, phải không?
    - Vâng ạ! Nhưng lúc ấy còn bé xíu hà.
    - Và trước kia con đã học tiếng Nhật?
    - Vâng ạ! Con học tiếng Nhật khi vào trung học nên việc giao tiếp bằng ngôn ngữ này cũng tạm ổn.
    - Vậy con có muốn sang Nhật một lần nữa không?
    - Sao ạ? Con đi Nhật? Dì đừng trêu con như thế!
    - Dì không trêu con đâu. Dì nói thật đấy. Dì muốn con sang Nhật giúp dì một việc.«
    Phần III: Nơi bắt đầu của tình yêu
    Tuyết Vũ ngồi trên máy bay mà ngỡ như mình nằm mơ. Cô véo thật mạnh vào tay mình để kiểm tra xem cô đang mơ hay tỉnh. Cô nhớ lời dì Vân. “ Con hãy đến địa chỉ và tìm người phụ nữ này. Sau đó con đưa cho bà ấy xem mặt dây chuyền và lá thư giúp dì”.
    Tuyết Vũ không ngờ cuộc đời dì lại chịu nhiều vất vả như thế. Cô sẽ cố gắng tìm được con trai dì để bà được vui vẻ lúc tuổi già. Mỉm cười khi nhớ đến lúc chia tay ba cô bạn thân, Thái Hân thì sụt sùi như thể vĩnh biệt nhau khiến Tuyết Vũ không nhịn được cười. Trước khi lên máy bay, dì Vân đã dặn dò mọi thứ rất tỉ mỉ:
    - Con nhớ cẩn thận nhé. Đừng quên gì nhé.
    - Nó là đứa hay quên mà dì. Mà chuyện gì có thể quên nhưng quà thì không được quên đấy nhé.
    - Thái Hân thì lúc nào cũng đòi quà. Tuyết Vũ nhớ mau mau trở về nhé. Còn nữa, nhớ tìm một anh chàng Nhật Bản cho tụi mình xem mặt nhé.
    - Mình sẽ dẫn về cho bạn một anh chàng, chịu chưa?
    - Chúc thượng lộ bình an nhé.
    Hai cô gái còn lại đồng thanh lên tiếng:
    -“ Chúc thượng lộ bình an”
    Thọai Thiên từ nãy giờ im lặng, thấy mọi người xung quanh nhìn họ, thì lên tiếng:
    - Các cô ồn ào quá. Mọi người nhìn kìa.
    - Mặc kệ người ta. Nhưng họ không nhìn tụi em má nhìn anh đấy. Vì anh cứ đăm đăm như ông cụ non vậy!
    - Thôi đừng cãi nhau nữa. Mình đi đây. Bạn ở nhà nhớ giữ gìn sức khỏe để sau này còn cãi nhau với mình. Và còn nữa, khi rảnh nhớ sang phụ dì giúp mình nhé.
    Tuyết Vũ trở về với thực tại, cô đưa mắt nhìn ra ngòai. Mây bay nhè nhẹ và bầu trời rất trong xanh….«

    ~~~o0o~~~

    Máy bay hạ cánh, không khí ở sân bay thật náo nhiệt. Tuyết Vũ dừng lại ở cổng chính sân bay, hít một hơi thật sâu rồi nói to:
    - Xin chào Nhật Bản. Tôi đã đến rồi.
    Rồi chợt nhớ ra mình đang đứng ở nơi công cộng, cô vội vã xách túi hành lí rồii bước đi«

    ~~~o0o~~~

    Bị đánh thức bởi tia nắng rọi vào mặt, Tuyết Vũ lơ đễnh nhìn chiếc đồng hồ trên bàn rồi… kéo chăn trùm kín đầu. Chợt cô ngồi bật dậy, một lần nữa nhìn vào chiếc đồng hồ:
    - Mười giờ rồi sao? Vậy là mình ngủ đến hơn mười hai tiếng rồi. Chết thật. Sao mình lại ngủ say thế nhỉ? Phải gọi điện cho dì Vân thôi ! à, mà không phải tắm trước đã!
    Tuyết Vũ mở vali, lấy quần áo rồi vào phòng tắm. Lát sau cô chỉnh tề với bộ trang phục mới. Mở vali để lấy ví tiền và lá thư cho vào ví. Đặt chiếc ví lên bàn, cô nhấc điện thọai, bấm số
    - Dì Vân, là con đây. Con đã đến nơi. Con xin lỗi, vì con … ngủ quên ạ! Con sẽ đi ngay, dì đừng lo.
    Gác máy, với tay lấy chiếc túi xách, Tuyết Vũ bước đi mà quên chiếc ví để trên bàn.«
    Bên kia đầu dây điện thọai,Bà Vân cũng gác máy, quay sang nói với Thọai Thiên:
    - Thọai Thiên này, sao má thấy bất an quá. Lẽ ra má không nên để Tuyết Vũ đi một mình như thế. Con bé hay quên ,lại đễnh đỏang.
    - Má đừng lo lắng quá. Tuyết Vũ tuy hay quên nhưng lại rất thông minh. Sẽ không có chuyện gì đâu!
    - Không hiểu sao má linh cảm là sẽ có chuyện không hay xảy ra
    - Má đừng suy nghĩ lung tung. Sẽ không có chuyện gì đâu.
    - Ừ, có lẽ má lo xa. Con cứ đi làm, má xuống nhà xem sao.«

    ~~~o0o~~~

    Bước ra khỏi nhà nghỉ , Tuyết Vũ băng qua đường. Hai hàng phong thẳng tắp và đều chạy dọc theo lề đường. Trời sắp vào thu, những chiếc lá phong đã chuyển dần sang màu vàng cam. Trên bầu trời, mây trắng trôi nhè nhẹ, tạo nên một khung cảnh tyuệt đẹp. Vừa đi cô vừa ngước nhìn tán lá một cách say mê. Tuyết Vũ đưa tay vào túi định lấy chiếc máy ảnh để ghi lại hình ảnh đẹp này thì phát hiện ra chiếc ví mà cô đã quên ở nhà nghỉ
    - Chết rồi. Mình để quên ví ở nhà nghĩ rồi. Mình thật sơ ý. Phải quay lại lấy thôi!
    Quan sát con đường,Tuyết Vũ cẩn thận bước xuống lòng đường. Bổng, một cơn gio mạnh thổi qua khiến chiếc khăn chòang của cô bay đi. Trong cái khỏang khắc ấy, Tuyết Vũ cảm thấy có gì đó đã thay đổi cuộc đời cô. Có một điều gì trỗi dậy trong trái tim Tuyết Vũ mà cô không thể diễn tả được đó là gì. Cảm giác ấy chỉ diễn ra trong tích tắc nhưng lạ lùng và khó tả. Cô chợt định thần, cầm lấy chiếc khăn, đứng lên .Bỗng một chiếc xe đang từ xa lao đến với tốc đáng sợ. Cô vội bước nhanh vào lề, nhưng, không còn kịp nữa. Tuyết Vũ thấy mình bị hất tung lên cao, không gian trước mặt cô dần tối lại, tốii lại.«

    ~~~o0o~~~

    Sau khi nghe điện thọai, Bà Vân đi xuống nhà nhưng vẫn không hết lo lắng. Cầm chiếc khăn trên tay, bà lau từng chiếc đĩa sứ trắng, bà trò chuyện với mọi người. Một người phụ việc lên tiếng:
    - Cô Tuyết Vũ đi bao giờ mới về vậy chị Vân?
    - Chắc khỏang một tuần. Không hiểu sao tôi thấy lo cho con bé quá, Chị Hai ạ!
    - Tôi nghĩ không có chuyện gì xảy ra với Tuyết Vũ đâu. Cô ấy thông minh, lại nhạy bén. Hơn nữa chỉ là đi du lịch thôi.
    - Tôi cũng mong là như vậy. Hy vọng là tôi chỉ lo xa thôi.
    Tạm yên lòng, Bà Vân cầm chiếc đĩa lên và tiếp tục công việc. Chợt ,có gì đó xảy ra khiến bà cảm thấy đau nhói trong tim, bà không còn cầm vững chiếc đĩa. Nó rơi xuống đất, vỡ thành nhiều mảnh nhỏ. Bà Vân hốt hỏang ngồi xuống, đưa tay nhặt từng mảnh. Mọi người lo lắng:” Chị không sao chứ?”
    - À, tôi không sao!
    Rồi, bà tiếp tục nhặt. Đột nhiên, một cạnh bén của chiếc đĩa vỡ cắt vào tay bà, máu rơi thành từng giọt, đỏ tươi trên chiếc đĩa vỡ. Bà cảm thấy hoang mang. Có lẽ đó là linh tính, là sự quan hệ mật thiết của tình thâm, dòng máu của những con người ruột thịt. Hay đó là giác quan thứ sáu của một người phụ nữ không may mắn trong tình yêu, trong cuộc sống, bởi vì, chính trong khỏanh khắc ấy, cuộc đời đứa cháu mà bà thương yêu bắt đầu bước sang một trang mới, một con đường mới ,đầy đau khổ và bất hạnh.¯

    ~~~o0o~~~

    Tuyết Vũ mơ màng trông thấy mình trở về những ngày bé thơ, được nghe câu hát ầu ơ của mẹ. Cô trông mẹ mặc bộ quần áo trắng tinh. Mẹ ngồi đó, tay đưa nôi, hát ru cô ngủ. Tuyết Vũ lại trông thấy cha, cũng trong trang phục màu trắng, cõng cô trên lưng trong tiếng cười khanh khách. Rồi họ bỏ đi, xa dần, xa dần trong cái màu trắng nhạt nhòa như sương khói. Họ cứ đi mãi và dường như không nghe thấy tiếng gọi của cô. Cô cố hét thật to:
    - Cha, mẹ, đừng đi.ở lại với con. Đừng đi mà. Cha , me.
    Tuyết Vũ mở chòang mắt, miệng vẫn lẩm bẩm gọi. Cô cảm thấy đau đầu và trống rỗng. Định thần nhìn thấy xung quanh là một không gian xa lạ. Một người thanh niên không quen biết nhìn cô, mỉm cười:
    - Cô tỉnh rồi à? Để tôi gọi bác sĩ.
    Nói xong ,anh ta ấn ào chiếc nút nhỏ ở đầu giường trong khi Tuyết Vũ suy nghĩ.
    - Anh ta nói tiếng Nhật! Vậy thì có thể đây là Nhật Bản! Tại sao mình lại ở đây? Oi đau đầu qúa.
    Cô xoa đầu như thể hành động ấy có thể làm dịu cơn đau, cô rụt rè lên tiếng:
    - Xin lỗi, anh gì đó ơi! Anh có thể cho tôi hỏi một câu được không?
    - Vâng. Cô cứ hỏi.
    - Anh là ai? Đây là đâu? Tại sao tôi lại ở đây?
    - Tôi sẽ trả lời tưng câu hỏi của cô. Tôi tên là Shina. Đây là bệnh viện. Tôi trông thấy cô bị tai nạn trên đường nên đã đưa cô vào đây.
    - Tai nạn à? Sao tôi không nhớ gì cả?
    Cánh cửa phòng mở ra, vị bác sĩ bước vào. Ong tiến lại gần cô :
    -Bác sĩ: cô cảm thấy sao?
    - Tôi đau đầu lắm.
    - Không sao đâu. Đó chỉ là triệu chứng tạm thời thôi. Cô có thể nói cho tôi biết tên cô đượckhông?
    - Tôi tên là Tuyết Vũ .
    - Vậy ra cô là người ngọai quốc à?
    - Tôi là người Việt Nam. Bác sĩ có biết Việt Nam không nhỉ?
    - À, tôi có biết. Vậy cô có nhớ tại sao cô đến Nhật Bản không?
    - Tại sao tôi đến Nhật ư? Tôi không biết. Tôi chỉ nhớ là tôi đang đi cùng với cha tôi trên đường thì chúng tôi gặp tai nạn. Cha tôi mất, còn tôi phải vào viện. Sau đó tôi chẳng còn nhớ gì cả. Tôi đau đầu lắm.
    - Cô không nhớ cũng không sao. Cô cứ nghĩ ngơi.
    Ong quay sang Shina:
    - Theo tôi chẩn đóan, cô ấy bị chứng mất trí tạm thời do chấn thương ở đầu. Cô ấy sẽ hồi phục thôi. Anh có thể đến phòng tôi một lúc được không?
    - Vâng.¯
    Đưa tay gõ cửa phòng bác sĩ, Shina nghe tiếng ông từ tốn:
    - Mời vào.
    Ong đưa tay về chiếc ghế:
    - Anh ngồi xuống đi. Tôi có việc muốn trau đổi với anh.
    - Vâng.
    - Tôi muốn biết anh có phải là người thân của cô ấy không?
    - Tôi không phải người thân của cô ấy. Nhưng tôi nghĩ đã giúp thì phải giúp cho trót. Có việc gì mà bác sĩ lại hỏi như vậy?
    - Bởi vì tình trạng cô ấy không khả quan cho lắm.
    - Nhưng, lúc nãy bác sĩ bảo cô ấy không sao!
    - Đó chỉ là tạm thời thôi. Nhưng có lẽ tai nạn lần trước đã để lại trong cô ấy một khối máu bầm nhỏ. Khối máu ấy nằm trên dây thần kinh. Nếu cô ấy xúc động mạnh thì túi máu sẽ vỡ ra, đến lúc đó thì…
    - Vậy có thể chữa khỏi không, bác sĩ?
    - Việc ấy… tôi không thể chắc chắn nhưng nếu cho đến khi cô ấy phục hồi trí nhớ mà mọi việc vẫn ổn thì chúng ta có cơ hội phẫu thuật. Nhưng thành công hay không thì phải chờ xem.
    - Vâng, tôi sẽ cố gắng.¯

    ~~~o0o~~~

    Trở về phòng bệnh của Tuyết Vũ , Shina trông thấy cô ngồi chờ anh:
    - Cô nên nghĩ ngơi cho khỏe.
    - Tôi chờ anh.
    - Chờ tôi?
    - Để tìm hiểu nguyên nhân vì sao tôi phải vào viện?
    - Thì tôi đã nói, tôi đi trên đường thì trông thấy cô gặp nạn nên đưa cô vào đây.
    - Vậy tại sao tôi không nhớ gì cả.
    - Cô đừng lo. Chẳng phải lúc nãy đã nói rằng tạm thời cô sẽ không nhớ gì cả. A mà cô tên gì nhỉ?
    - Tôi đã nói rồi mà.
    - Nhưng tôi không nhớ.
    - Tên tôi hay như thế mà không nhớ. Tôi tên là Tuyết Vũ.Tuyết Vũ. Anh nhớ chưa?
    - Tuyết Vũ. Tôi nhớ rồi. Vậy thì thưa cô Tuyết Vũ, bác sĩ nói rằng tuần sau cô có thể xuất viện đấy.¯

    (Còn tiếp)

     


    Nguyen Loan, oanhphan, Newsun2 bạn khác thích điều này.

  2. Hoa Trạng Nguyên

    Hoa Trạng Nguyên Là Nụ Cười Nhạt Phai Màu Nắng~ Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    3/2/2010
    Bài viết:
    345
    Lượt thích:
    2.099
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Ừm, mình chỉ mới đọc phần 1, khi nào đọc xong tớ sẽ cho ý kiến sau, mà tớ cũng có ý kiến này:bạn bỏ bài sai chủ đề rồi
     
  3. lexuan

    lexuan Thành viên mới

    Tham gia:
    26/12/2009
    Bài viết:
    22
    Lượt thích:
    42
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Học viên
    cám ơn nha. mình cũng thấy vậy, nhưng không biết làm sao để sửa đây nè:KSV@17:
     
    havyle thích điều này.
  4. lexuan

    lexuan Thành viên mới

    Tham gia:
    26/12/2009
    Bài viết:
    22
    Lượt thích:
    42
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Học viên
    Mưa Tuyết(tiếp theo)

    Xin chào các bạn, mình xin tiếp tục câu chuyện đang dang dở. các bạn cho mình ý kiến nha

    Phần IV: GẶP NGƯỜI TỐT CƯU MANG

    Trong suốt một tuần lễ Tuyết Vũ ở bệnh viện, Shina luôn chăm sóc tận tình khiến cô luôn có cảm giác như tìm được tình yêu thương ruột thịt. Cô không cảm thấy lạc lỏng giữa xứ lạ mà thay vào đó là cảm giác an toàn, ấm áp khi được Shina quan tâm. Tuyết Vũ thầm cảm ơn Shina vì những gì anh đã làm cho cô trong thời gian qua.
    –Ÿ—
    Một tuần sau, Tuyết Vũ được xuất viện. Cô đang ngồi xếp vật dụng cá nhân vào chiếc túi thì Shina gõ cửa bước vào:
    - Cô cảm thấy thế nào? Có còn đau ở đâu không?
    - Cám ơn anh. Em khỏe hẳn rồi
    - Vậy thì chúng ta chuẩn bị về nhà. Tôi đã làm thủ tục giúp cô
    Tuyết Vũ ngập ngừng nhìn Shina:
    - Anh Shina này! Em có việc này muốn hỏi anh.
    - Cô cứ nói. Chỉ cần trả lời được, tôi nhất định sẽ nói.
    - Em muốn biết em sẽ ở đâu sau khi ra viện. Ở đây em không có ai thân thích cả. hơn nữa em cũng không có tiền để trả viện phí. Hay là anh cứ cho em nợ, em hứa là khi nào em co tiền sẽ trả cho anh. Anh đừng bán em vào hộp đêm, tội nghiệp em nha anh.
    - Cô sợ tôi sẽ bán cô vào hộp đêm để lấy lại tiền viện phí à?
    Tuyết Vũ vội phân bua:
    - À không…. Ý em là…. Tại vì em thấy trong phim, khi một người đàn ông xa lạ giúp đỡ một cô gái thì chỉ có 2 lý do…
    Tuyết Vũ ngập ngừng. Shina nhìn cô với ánh mắt thích thú:
    - Cô cứ nói xem
    - Lý do thứ nhất: Anh ta có ý đồ gì với cô ấy. Lý do thứ hai: Anh ta yêu cô ấy. Có thể loại bỏ lý do thứ hai vì em không nhận thấy ở anh chút biểu hiện gì về việc đó, cho nên… cho nên…
    Shina trông thấy thái độ ngập ngừng của Tuyết Vũ thì trả lời thay cô:
    - Cho nên cô cho rằng tôi sẽ bàn cô vào hộp đêm để lấy một số tiền như mấy tay anh chị trong phim vẫn làm chứ gì? Để tôi xem…
    Shina nhìn một lượt khắp từ đầu đến chân Tuyết Vũ:
    - Theo tôi thì cô chẳng có điểm nào đáng giá để mang đi bán vào hộp đêm lấy một số tiền lớn cả. Nhưng nếu bán cô cho bọn buôn bán nội tạng người thì may ra có thể kiếm được chút ít
    - Cái gì? Buôn bán nội tạng người?
    Tuyết Vũ nhảy nhổm lên, lùi sát vào trong chiếc giường khiến Shina bật cười. Anh vội trấn an cô:
    - Đùa với cô thôi. Sau khi ra viện, cô có thể đến nhà tôi.
    - Thật không anh? Vậy thì tốt quá rồi. Cám ơn anh. Nhưng em còn một câu hỏi nữa.
    - Sao cô có nhiều câu hỏi thế nhỉ? Cô muốn hỏi gì?
    - Bao giờ em có thể trở về Việt Nam?
    Shina thấy thái độ của Tuyết Vũ thì nhẹ giọng:
    - À, chuyện đó thì…. Do tạm thời tôi không tìm thấy giấy tờ tùy thân gì trên người cô nên cô phải ở lại đây cho đến khi tôi tìm thêm được thông tin khác về cô.
    Tuyết Vũ cúi đầu, tay cầm vạt áo, vân vê:
    - Cũng phải thôi. Mà có về thì em cũng chẳng còn ai thân thích cả. ba em mất rồi. Nhưng em ở nhà anh liệu có tiện không?
    - Sao lại không tiện? Hay là cô ngại tôi?
    - Không. Ý em là còn gia đình của anh thì sao?
    - Gia đình của tôi à? Vấn đề đó thì cô có thể yên tâm. Gia đình tôi chỉ có một thành viên thôi.¯
    Chiếc xe dừng lại trước cổng một ngội nhà mang đậm phong cách Nhật. Ngôi nhà có một cửa ra vào và một hàng rào bao quanh. Shina mở cửa xe cho Tuyết Vũ. Cô bước xuống xe, mắt nhìn quanh khắp. Tuyết Vũ hít một hơi thật sâu và cảm thấy thoải mái vô cùng. Shina mở cửa nhà rồi quay lại nhìn cô:
    - Cô không định vào nhà sao? Đứng như thế sẽ bị cảm lạnh đấy.!
    - À. Vâng ạ.
    Tuyết Vũ giật mình, vội xách túi hành lý vào trong.¯
    Tuyết Vũ đi theo Shina qua từng căn phòng trong nhà. Cô lắng nghe từng lời của Shina:
    - Đây là phòng của cô. Thực ra trước đây nó là phòng của mẹ tôi. Phòng bên cạnh là của tôi. Phòng tiếp theo là của…. Mà thôi. Tôi sẽ nói với cô sau. Đây là bếp, tiếp đó là phòng ăn. Ngoài kia là phòng khách, cô nhớ chưa?
    - Vâng, em nhớ rồi.
    - Vậy thì cô tự sắp đồ đạc vào phòng nhé. Tôi có việc phải ra ngoài bây giờ.
    Nói xong, Shina bước đi. Rồi chợt nhớ ra việc gì đó, anh quay lại nói với Tuyết Vũ:
    - Còn việc này nữa. tôi nghĩ chúng ta sẽ tìm cho cô một cái tên theo cách gọi của người Nhật nhé. Tên của cô thật sự rất khó gọi
    - Sao ạ? Sao lại khó gọi. tên của người ta hay thấy mồ.
    Tuyết Vũ lẩm nhẩm bằng tiếng Việt Nam khiến Shina không khỏi ngạc nhiên:
    - Cô nói gì thế?
    - À. Không có gì.
    - Vậy thì chúng ta sẽ gọi cô là Asa nhé. Như vậy vừa dễ gọi và dễ nhớ nữa.¯
    Shina đi rồi, Tuyết Vũ dạo quanh sân nhà. Sân rộng và sạch sẽ. góc sân có chiếc bàn và giếng nước thu nhỏ. Phía đối diện là một cây phong cổ thụ thật to. Tuyết Vũ ngước nhìn tán lá phong đỏ rực, khẽ nói:
    - Đây là Nhật Bản sao? Mình có nằm mơ không nhỉ?
    Tuyết Vũ đưa tay nhéo vào má mình. Cô nhăn mặt vì đau:
    - Ui! Đau quá! Vậy là mình không nằm mơ. Nhưng tại sao mình lại đến Nhật Bản nhỉ? Thật may là mình đã học tiếng Nhật, nếu không thì không biết mình sẽ ra sao?
    —Ÿ–
    Thời gian Tuyết Vũ nằm mê man ở giường bệnh là những ngày dài đối với người thân của cô ở Việt Nam. Họ lo lắng cho cô. Ngày cô được xuất viện là ngày họ mong chờ nhất bởi vì theo đúng dự định, Tuyết Vũ sẽ trở về. Trời vừa sáng, Mai Thư và Thái Hân cô gái đã có mặt ở cổng trường. Họ tụ tập ở quán điểm tâm, bàn tán về Tuyết Vũ. Mai Thư là người lên tiếng trước:
    - Hôm nay Tuyết Vũ về đấy.
    Thái Hân tỏ vẻ phấn khởi:
    - Không biết Tuyết Vũ có nhớ mua quà cho tụi mình không nhỉ? Ôi, mình hồi hộp quá. Bạn nghĩ thử xem Mai Thư, liệu Tuyết Vũ sẽ mang gì về cho tụi mình. Mình nghe nói mỹ phẩm của Nhật tốt lắm đấy.
    - Bạn thì lúc nào cũng đòi quà. Điều quan trọng là Tuyết Vũ phải trở về bình an. Mình lo lắm. Nghe anh Thoại Thiên nói là mấy hôm nay Tuyết Vũ không có gọi điện về.
    Thái Hân chống cằm:
    - Không có Tuyết Vũ cãi nhau buồn thật đấy. Mà sao Ngọc Nhi chưa đến nhỉ? Muộn rồi đấy.
    - Ngọc Nhi đến rồi kìa.
    Mai Thư vừa nói vừa chỉ tay ra cửa quán. Dựng chiếc xe đạp bên cạnh xe hai bạn, Ngọc Nhi bước vào trong, trên tay cầm một tờ báo. Đến nơi, cô đặt tờ báo xuống bàn, nhìn hai bạn:
    - Hai bạn đã đọc báo sáng nay chưa?
    Mai Thư nhìn bạn ngạc nhiên:
    - Chưa, nhưng có chuyện gì thế?
    Vừa nói, cô vừa cầm tờ báo lên, lẩm nhẩm đọc một đoạn tin ngắn:

    “ĐỘNG ĐẤT Ở NHẬT BẢN

    Ngày hôm qua, ở vùng Kobe, Nhật Bản đã xảy ra một trận động đất bảy độ Riter. Theo nguồn tin thì dư chấn của cơn động đất đã làm nhiều nhà cửa bị hư hại nặng, khiến năm người chết và nhiều người bị thương. Thiệt hại lớn về tài sản. trong số năm người chết ấy, người ta tìm thấy giấy tờ tùy thân của một nữ du khách mang quốc tịch Việt Nam….”
    Mai Thư đặt tờ báo xuống bàn, ngước mắt nhìn Ngọc Nhi:
    - Đây chỉ là một mẩu tin ngắn thôi mà. Có lẽ chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên thôi, bạn đừng lo.
    - Có chuyện gì vậy? Tờ báo nói gì? Cho mình xem với.
    Thái Hân cầm tờ báo lên chăm chú đọc trong khi Ngọc Nhi lơ đễnh nhìn ra ngoài, nói vu vơ:
    - Mình cũng hy vọng là không có chuyện gì xảy ra. Nhưng mình lo lắm
    Thái Hân đặt tờ báo xuống bàn, nhìn hai bạn:
    - Mình có ý kiến. Mình nghĩ là Mai Thư nói đúng. Sẽ không có chuyện “ gì đó” xảy ra đâu. Nhưng mình có thắc mắc. Nãy giờ hai bạn nói về chuện “gì đó”. Nhưng chuyện “ gì đó” là chuyện gì vậy?
    Mai Thư kêu lên trước câu hỏi vô tư của bạn:
    - Trời ơi là trời! Vậy mà cũng gọi là ý kiến nữa sao?

    —Ÿ–​

    Sau giờ học, các cô gái đến quán ăn Thoại Thiên. Họ dựng xe trước cửa rồi cùng nhau tiến vào trong, miệng liếng thoắng câu chuyện phiếm và cười to. Họ gặp Bà Vân ở cầu thang
    - Tụi con đến rồi đấy à? Ngồi xuống đây đi. Dì và Thoại Thiên chuẩn bị một lúc rồi chúng ta cùng đi.
    Các cô gái đồng thanh nói to:
    - Vâng ạ!
    Họ vừa ngồi xuống ghế thì Thoại Thiên từ tầng hai bước xuống:
    - Tôi biết ngay là các cô đã đến. Chỉ có các cô mới ồn ào như vậy thôi. Các cô nên thùy mỵ một tí, nếu không sẽ chẳng ai dám cưới đâu. Đến lúc đó thì đừng trách sao anh Thiên này không báo trước đấy.
    - Tụi em có lấy được chồng hay không thì anh không phải lo. Chúng em có tâm hồn trẻ trung nên mới sôi nổi như vậy. Đó là tuổi trẻ. Chứ không giống như ai kia, suốt ngày cứ như ông cụ non. Coi chừng không lấy được vợ.
    Thái Hân bĩu môi. Bắt đầu một cuộc cãi nhau với Thoại Thiên cho đến khi Bà Vân lên tiếng:
    - Thôi, thôi! Thiên, nhịn em một chút đi con. Mình đi thôi.¯

    Chiếc taxi chở họ đến sân bay. Trên đường đi, họ trò chuyện vui vẻ. thật ra chỉ có Mai Thư trò chuyện với Thái Hân và Bà Vân. Ngọc Nhi vốn rất tiết kiệm lời nói, còn Thoại Thiên thì im lặng suy nghĩ. Nhìn qua gương chiếu hậu, anh thấy mẹ mình đang rất vui vì sắp đón cháu về, anh nhìn các cô gái đang rất phấn khởi vì sắp gặp lại bạn. Họ không hề biết rằng người mà hõ mong đợi sẽ không trở về trên chuyến bay tới. Sự thật ấy chì có mình anh biết.¯

    Đến sân bay, các cô gái và Bà Vân hâm hở đi vào trong. Thoại Thiên đi chầm chậm phía sau họ. Đôi mắt anh nhìn họ rất lạ, nhưng không ai nhận ra điều đó. Bởi vì họ đang vui vẻ, bởi vì họ đang hy vọng và anh không nỡ dập tắc niềm vui của họ. Anh im lặng và hy vọng vào điều kỳ diệu rằng: “ Tuyết Vũ sẽ trở về trên chuyến bay này!”
    Sân bay ồn ào, náo nhiệt, tràn đầy những giọt nước mắt. Giọt nước mắt chia ly, giọt nước mắt hạnh phúc khi đưa tiễn người đi và đón người về. Bà Vân và các cô gái đã thấm mệt vì chờ đợi hơn 3 tiếng đồng hồ. Chuyến bay hạ cánh. Các cô gái nhoài người nhìn vào trong sân để tìm Tuyết Vũ. Đoàn người lần lượt bước ra. Một người, hai người, rồi lại nhiều người bước ra, nhưng bóng dáng Tuyết Vũ vẫn bặt tăm. Mãi cho đến khi vị khách cuối cùng bước ra thì Thái Hân thở dài, lên tiếng:
    - Sao không thấy Tuyết Vũ đâu cả?
    Bà Vân chắc lưỡi:
    - Chắc con bé lại bày trò làm mọi người lo lắng thôi. Cứ chờ em chút nữa xem sao.
    Họ cứ chờ đợi như thế. Một giờ, hai giờ trôi qua. Thái Hân và Mai Thư ngồi bệt xuống sàn trong khi Bà Vân và Ngọc Nhi cứ đứng nhấp nhỏm không yên. Mai Thư nhìn họ, trấn an:
    - Có lẽ Tuyết Vũ về trên chuyến bay sau, dì ạ! Lúc nãy con có hỏi chị tiếp tân, chị ấy bảo còn một chuyến bay nữa.
    Mặt trời đi qua đằng tây rồi uể oải trở về nhà nhưng vẫn chưa thấy bóng dáng Tuyết Vũ, Bà Vân nôn nóng quay sang Thoại Thiên:
    - Sao vẫn chưa thấy Tuyết Vũ đâu cả? Hay là mình đến muốn nên nó đã về nhà?
    - Có lẽ là vậy! hay là mình về nhà xem sao.¯

    —Ÿ–​

    Tại quán ăn, ba cô gái đang sốt ruột, nhấp nhỏm ngồi ở phòng khách. Họ có linh cảm bất an về cô bạn thân thiết của họ. Một lúc sau, Thoại Thiên xuất hiện ở cầu thang. Mai Thư trông thấy anh thì lên tiếng:
    - Dì Vân ngủ rồi hả anh?
    - Ừ! Má ngủ rồi. Tôi có chuyện muốn nói với các cô.
    Vốn thông minh và nhạy cảm, Mai Thư biết được câu chuyện mà Thoại Thiên sắp nói ra có lien quan đến Tuyết Vũ. Cô nhanh nhẩu hỏi:
    - Anh Thoại Thiên, có phải anh định nói đến Tuyết Vũ và chuyến bay không có tên Tuyết Vũ trong danh sách hành khách, đúng không?
    Thái Hân nghe nói đến đó thì lên tiếng:
    - Vậy là bạn biết hôm nay Tuyết Vũ không về trên chuyến bay này, đúng không? Bạn biết lúc nào? Sao không nói cho mình biết? Làm tụi mình chờ dài cả cổ.
    - Thì mình cũng hỏi chị tiếp tân mới biết. Hơn nữa thấy mọi người phấn khởi quá nên….
    Thoại Thiên lấy trong túi áo ra một bao thư, đưa cho Mai Thư:
    - Các cô đọc đi
    Mai Thư đưa mắt nhìn Thoại Thiên rồi mở lá thư. Cô nhìn từng dòng chữ mà ánh mắt bất ngờ đến độ đánh rơi lá thư, miệng lẩm bẩm:
    - Không, không thể như thế được!
    Thái độ của Mai Thư khiến Ngọc Nhi ngạc nhiên. Cô cầm lá thư lên đọc. rồi cũng như Mai Thư, cô hốt hoảng và không nói nên lời. Thái Hân ngạc nhiên trước thái độ của hai bạn:
    - Có chuyện gì hết Mai Thư rồi Ngọc Nhi đều lo lắng vậy?
    Nói xong, cô cầm lá thư lên đọc, rồi không giữ được bình tĩnh, cô hét lên
    - Không! Không thể như thế được!
    Thoại Thiên cố gắng giữ bình tĩnh:
    - Đừng để cho má tôi biết chuyện này. Bà không được khỏe. chính vì vậy tôi mới nói với các cô.
    - Nhưng làm sao chúng ta có thể giấu dì Vân chuyện này? Mà tại sao Tuyết Vũ lại…. tại sao chứ? Tôi không tin, không tin đâu.
    Thái Hân xúc động trong khi Thoại Thiên nhìn họ:
    - Chính tôi cũng không tin. Tôi đã gọi điện đến đại sứ quán Nhật để hỏi về việc này.
    Thái Hân nôn nóng:
    - Rồi họ trả lời sao?
    - Họ bảo đó là tin chính xác. Những giấy tờ tìm được trên người nạn nhân đều chứng minh là của Tuyết Vũ.
    Mai Thư cố bình tĩnh, nói qua làn nước mắt:
    - Chúng ta phải giữ chuyện này không cho dì Vân biết. Dì sẽ không chịu nổi đả kích này đâu.
    Thái Hân nghẹn ngào:
    - Tuyết Vũ! Có thật là như vậy không? Có thật là Tuyết Vũ không trở về nữa không Mai Thư? Tao không tin đâu.
    Mai Thư vòng tay ôm lấy bạn. Ngọc Nhi cũng ôm họ. cả ba cùng nghẹn ngào.

    (còn tiếp)
     
  5. votinh7613

    votinh7613 ^^VôTình^^ Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    6/4/2010
    Bài viết:
    319
    Lượt thích:
    276
    Kinh nghiệm:
    63
    Nghề nghiệp:
    Nghiên cứu viên
    bao h có tiếp thế đang gay cấn nè. viết tiếp đi nha "tác giả"
     
  6. lexuan

    lexuan Thành viên mới

    Tham gia:
    26/12/2009
    Bài viết:
    22
    Lượt thích:
    42
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Học viên
    Mình post tiếp bài đây, các bạn nhớ theo dõi nhé. truyện còn dài và gây cấn lắm đấy:KSV@08:
    Mưa tuyết (tt)
    Trong khi đó, ở Nhật Bản, Tuyết Vũ đang chìm trong giấc ngủ mệt mỏi, với những cơn mơ lạ lung. Nắng nhẹ nhàng len qua cửa sổ, đánh thức cô dậy. cô nhìn ra cửa sổ. Trời đẹp và trong xanh, nhưng nắng không rực rỡ mà dịu dàng, đủ để làm ấm lòng người. màu đỏ của lá phong khiến bầu trời rực rỡ hơn. Tuyết Vũ vươn vai hít một hơi thật sâu và mỉm cười một mình. Cô bắt đầu dọn dẹp lau chùi lại căn phòng. Xong việc, cô vào bếp và mang tạp dề thì Shina về đến. nghe tiếng chuông gọi, Tuyết Vũ mở cửa cho Shina. Cô mỉm cười nhìn anh:
    - Anh về rồi! Anh không mang chìa khóa nhà à?
    - Ừ! Anh để quên trên bàn làm việc. Mà em đang làm gì thế?
    - Em định vào bếp nấu vài món ăn, nhưng, nhưng…
    Shina nhìn Tuyết Vũ tỏ vẻ chờ đợi:
    - Nhưng sao?
    - Nhưng em không biết làm món ăn Nhật Bản…
    Tuyết Vũ ấp úng, trong khi Shina thong cảm:
    - Không sao đâu. Dù sao thì em cũng chưa khỏe hẳn. Mình đặt cơm phần ở cửa hàng gần đây cũng được. Chỉ sợ anh không quen với các món ăn Nhật thôi. Em cứ nghỉ ngơi cho khỏe hẳn.
    - Nghỉ hoài tay chân cứ luống cuống thế nào ấy. Hơn nữa em cũng khỏe hơn rồi. Em thấy áy náy khi không giúp được anh việc gì
    - Sao em lại nói vậy? Chỉ cần em mau bình phục sức khỏe là tốt rồi.
    - Vậy, nếu như em không phục hồi trí nhớ thì em phải ở đây suốt đời đấy!.
    - Như vậy cũng được thôi. Nhưng đổi lại, em phải giúp việc nhà cho anh suốt đời. em phải lau chùi, quét dọn, nấu ăn, giặt giũ, chăm sóc căn nhà này mà không được trả công đâu đấy.
    Tuyết Vũ rụt cổ, nheo mắt:
    - vậy thì em phải mau bình phục thôi.
    Họ cùng cười vang. Nắng chiều tắt dần sau ô cửa sổ.¯

    —Ÿ–

    Sau khi tiễn ba cô gái về, Thoại Thiên trở lên phòng bà Vân. Bà nằm ngủ với nét mặt mệt mỏi của một người phụ nữ đã trải qua nhiều sóng gió trong cuộc đời. Thiên nhìn bà rồi rồi ngước nhìn ra cửa sổ. Đêm nay là đêm rằm. Ánh trăng soi rõ từng ngọn cỏ, như vạch trần bao bí ẩn của màn đêm. Anh trầm ngâm nhìn về nơi nào đó xa xôi, nơi ánh trăng vằng vặc trên kia dịu dàng lan tỏa, suy nghĩ mông lung. Anh chợt nghe tiếng mẹ gọi. Thiên quay lại. Mẹ anh đã tỉnh giấc từ bao giờ, mắt nhìn anh trìu mến. Dẹp đi những suy nghĩ trong đầu, Thiên cảm thấy lòng dịu lại, ấm áp hơn:
    - Má dậy từ lúc nào? Má ngủ thêm một lúc nữa nhé.
    - Má không ngủ được. Má lo cho Tuyết Vũ, nó đã về chưa?
    - Chưa má à! Má cứ cố ngủ cho khỏe. Ngày mai con sẽ thưa chuyện với má. Má né, hay là ngày mai mình nghỉ bán một ngày nha má.
    Bà Vân nhìn Thiên với vẻ ngạc nhiên:
    - Có việc gì mà con không nói bây giờ?
    Thoại Thiên ấp úng:
    - Con…. Con …. Vì bây giờ con hơi mệt. vả lại má nên nghỉ ngơi. Mọi chuyện để ngày mai má nhé! Má cứ ngủ cho khỏe. Con về phòng đây.
    Nói xong, Thoại Thiên đắp lại mền cho Bà Vân rồi đi ra cửa.¯
    Sáng sớm hôm sau, Bà Vân đang chuẩn bị quần áo để đi ra phố thì Thoại Thiên từ trên lầu bước xuống. Trông thấy anh, bà vồn vã:
    - Con dậy rồi à? Ăn sáng rồi chúng ta cùng đi.
    Thoại Thiên nhìn bà ngạc nhiên:
    - Đi đâu vậy má?
    - Thì ra sân bay. Má nghĩ kĩ rồi. Có lẽ hôm nay Tuyết Vũ sẽ về đấy. Theo má hôm qua Tuyết Vũ chưa về vì chưa xong việc. Đúng rồi, phải gọi cho Thái Hân, Ngọc Nhi và cả Mai Thư. Thiên à, con…. À mà thôi, để má gọi. Con ăn sáng đi rồi chúng ta đi.
    Thoại Thiên trông thấy bà bồn chồn như vậy, tâm trạng anh càng rối bời. Anh không biết giải thích sao cho bà biết đây. Suy nghĩ một lúc, anh lên tiếng:
    - Má, con có chuyện muốn nói với má. Má ngồi xuống đây và bình tĩnh nghe con nói.
    Bà Vân làm theo lời của Thoại Thiên, gác chiếc điện thoại xuống, bước lại ghế, ngồi xuống. Thiên nắm lấy tay bà, dịu dàng:
    - Má, con biết là má rất yêu thương tụi con. Má lo cho tụi con rất nhiều. Tụi con cũng rất yêu má và không mong nhìn thấy má đau buồn vi tụi con. Con không muốn, Tuyết Vũ càng không muốn.
    Bà Vân nhìn Thoại Thiên với ánh mắt ngạc nhiên:
    - Con nói vòng vo gì vậy? có chuyện gì con cứ nói đi rồi chúng ta còn phải đi đón Tuyết Vũ. Đừng nên đến trễ, nó sẽ giận đấy.
    - Tuyết Vũ sẽ không về nữa đâu.
    Bà VÂn quay lại nhìn Thoại Thiên, vẻ mặt không tin:
    - Thiên, con nói gì vậy? Đừng đùa như vậy, không tốt đâu. Đi, chúng ta đi thôi.
    - Con không đùa. Con nói sự thật. Tuyết Vũ rồi.
    Bà Vân vẫn không tin những lời Thiên nói. Bà bước ra cửa, đúng lúc ba cô gái đến. Bà trông thấy họ, mừng rỡ:
    - Tụi con tới rồi. Lúc nãy dì định gọi điện cho tụi con. Đi, mấy đứa đi cùng dì ra sân bay. Thiên nó không khỏe và cũng không muốn đi nên lúc nãy bày trò nói dối rằng Tuyết Vũ chết rồi.
    Mai Thư nhìn bà Vân, trấn an:
    - Dì Vân, bình tĩnh lại. Chúng ta vào nhà trước đã.
    Bà Vân nhìn Mai Thư một cách ngờ vực rồi cùng các cô gái vào nhà.
    Căn phòng im lặng. Tâm trạng Bà Vân có vẻ hoảng loạn và có lẽ đó là lý do không ai lên tiếng. Điều đó càng làm bà sốt ruột hơn:
    - Sao mấy đứa im lặng vậy?
    Cả ba cô gái nhìn Thoại Thiên, bối rối. Mai Thư ấp úng:
    - Dì Vân, dì phải hứa với tụi con là phải thật bình tĩnh nha dì. Di phải nghe con nói. Anh Thiên không nói dối đâu. Tuyết Vũ mất thật rồi. tụi con biết dì sẽ không dễ dàng chấp nhận, nhưng tụi con không muốn giấu dì. Tụi con cũng không muốn tin, nhưng đó là sự thật.
    Bà Vân sững người sau câu nói của Mai Thư. Bà đứng như hóa đá một lúc lâu. Rồi, cố kiềm chế cơn xúc động, bà lên tiếng:
    - Dì không tin. Mấy đứa này, đùa như thế không tốt đâu. Mai Thư, con cũng đùa như vậy sao? Chắc là dì đang nắm mơ. Đúng rồi. Mình đang nằm mơ đây mà.
    Nói xong, bà đưa tay tát vào má mình, miệng lẩm bẩm:
    - Vân, tỉnh lại. Bà mau tỉnh lại đi.
    Mọi người nhìn thấy thái độ của Bà Vân, vội giữ tay bà lại. Thái Hân nức nở:
    - Dì Vân, dì đừng làm như vậy! Dì hãy bình tĩnh lại. Dì như vậy tụi con đau lòng lắm. Cả Tuyết Vũ nữa. Nó cũng sẽ không muốn thấy dì như vậy.
    Bà gạt phăng tay Thái Hân:
    - Không, mấy đứa đứng nói bậy. Tuyết Vũ không sao đâu. Đi, chúng ta ra sân bay! Đừng đến trễ, Tuyết Vũ sẽ giận đấy.
    Thoại Thiên lay vai Bà Vân thật mạnh:
    - Má! Má tỉnh lại đi! Chúng ta không đi đâu cả! Không đến sân bay, không đón Tuyết Vũ. Má nghe con đây. Tuyết Vũ mất rồi.
    Câu nói ấy cứ vang vọng trong đầu Bà Vân. Nó lặp lại một lần, hai lần rồi nhiều lần nữa. Rồi như quá sức chịu đựng, bà ngất đi trong vòng tay mọi người.¯

    —Ÿ–

    Thời gian trôi qua nhanh như một cơn gió, thắm thoáng đã hơn một tháng kể từ khi Tuyết Vũ xuất viện. Cô đã quen dần với cuộc sống nơi đây. Hằng ngày, cô dọn dẹp nhà cửa giúp Shina. Căn nhà vì thế gọn gang hơn, nhưng, cũng vì thế mà mất đi một vài thứ-vì Tuyết Vũ vốn khá hậu đậu.¯
    Shina dừng xe trước nhà, tay mang một ít đồ, mở cửa bước vào, nói to:
    - Asa! Xem anh mua gì cho em này.
    Tuyết Vũ từ trong bếp bước ra:
    - Em ở đây. Có chuyện gì thế?
    - Em xem này.
    Shina đưa túi đồ cho Tuyết Vũ. Cô ngạc nhiên đón lấy chiếc túi từ tay Shina, rồi lấy trong đó ra ít quần áo:
    - Anh mua ít quần áo tặng em.
    - Anh làm em áy náy quá. Làm sao em có thể nhận. An đã giúp em nhiều như thế, em chưa trả được. Anh lại còn mua quần áo cho em…
    - Em không nhận thì anh phải làm sao đây? Không thể trả lại cho cửa hàng thì chỉ còn cách là anh phải mặc thôi sao?
    - Anh nói vậy thì em xin nhận. Em cám ơn anh. Nhưng anh Shina này, em có việc thắc mắc muốn hỏi anh
    Shina rót ly nước từ chiếc ấm nhỏ, miệng vẫn nói:
    - Em cứ hỏi. Chỉ cần anh biết, anh sẽ trả lời.
    - Sao… sao anh lại tốt với em như vậy.
    - Tại vì tôi xui xẻo nên mới gặp rắc rối với một cô bé hay thắc mắc như cô.
    - Anh đừng trêu em. Em muốn biết thật mà.
    Shina ngập ngừng một lúc, rồi nói với giọng nhẹ nhàng:
    - Bởi vì, có một cảm giác khiến anh thấy rằng mình cần phải chăm sóc em. Cảm giác thân thuộc của những người trong gia đình, như anh em ruột thịt.
    Tuyết Vũ lặp lại câu nói của Shina như một phản xạ. cô mơ hồ nhớ ra một điều gì đó nhưng cái ký ức như là một tia chớp vụt dến rồi vụt đi qua. Tuyết Vũ thừ người ra cho đến khi Shina gọi lần thứ hai, cô mới giật mình:
    - Asa, em không sao chứ?
    - À! Em không sao. Em chỉ chợt nhớ ra một điều gì đó thôi. Anh đi tắm đi, em sẽ còn dọn cơm.
    - Ừ. Sẵn tiện em thử mấy bộ quần áo xem có vừa không nhé.
    - Vâng a!¬
    Bữa cơm chiều diễn ra trong bầu không khí vui vẻ, ấm cúng. Sau khi dọn dẹp bàn ăn, Tuyết Vũ bước ra hành lang, ngắm nhìn bầu trời. những tán lá phong vẫn còn đỏ rực dưới bầu trời đêm. Cô mải mê dõi mắt nhìn mà không hay rằng Shina đã đến bên cạnh. Anh lên tiếng:
    - Em nhìn gì thế?
    - Em nhìn những tán lá phong kia. Nó thật là đẹp nhưng lại bị bóng đêm che mất rồi.
    - Em thích lá phong à?
    - Vâng! Em thích màu đỏ của lá phong khi nổi bật giữa màu trắng của tuyết. anh biết không, ở Việt Nam không có lá phong, cũng hiếm khi có tuyết rơi. Đặc biệt là ở Sài Gòn lại cang không. Chỉ có những cơn mưa chợt đến rồi đi và cái nóng oi ả của ngày hè thôi.
    Shina nhìn những chiếc lá đỏ, nói như thể trả lời:
    - Sắp đến mùa đông rối đấy. Rồi em sẽ được nhìn thấy tuyết thôi. Chắc là em chưa nhìn thấy tuyết phải không?
    Tuyết Vũ mỉm cười, mắt ánh lên niềm vui:
    - Không. Thật ra em đã nhìn thấy tuyết một lần rồi. Đó là khi em sáu tuổi, e đã từng theo cha đến Nhật. Đó cũng là lần đầu em được nhìn thấy tuyết. Tuyết đẹp lắm.
    Shina lặp lại lời nói của Tuyết Vũ như để khẳng định:
    - Ừ. Tuyết đẹp lắm.
    - Bà Chúa Tuyết chắc phải đau lòng lắm, anh nhỉ?
    - Sao em lại nói vậy?
    - Bởi vì đau long bà ấy mới rơi nước mắt, những giọt nước mắt ấy mới rơi xuống thành tuyết trắng. Em nhớ có một lần, cha em đã nói với em rằng, những ai lúc còn sống có được hạnh phúc thì lúc mất sẽ được nàng tiên mùa xuân biến thành hoa xuân, những ai sống trong buồn đau sẽ bị bà chúa tuyết biến thành hoa tuyết khi mất đi.
    - Em cũng tin rằng trên đời này co thần tiên à?
    - Em tin rằng trên đời này có rất nhiều thần tiên nữa là khác. Các vị thần oai phong ngồi bên bếp lửa, còn các nàng tiên thì ca hát suốt ngày.
    - Em nói đến thần thoại Hy Lạp à?
    - Vâng! Em rất thích thần thoại Hy Lạp. đặc biệt là nữ thần tình yêu. Bà luôn công bằng trong tình yêu. Bà mang lại nhân duyên cho con người, mang lại hạnh phúc cho những người yêu nhau thật long, thử thách và trừng phạt với những kẻ đùa giỡn trong tình yêu.
    Shina lặp lại câu nói của Tuyết Vũ:
    - Trừng phạt ư?
    - Đúng rồi. Hình phạt dành cho họ là sự cô đơn. Họ sẽ phải cô đơn suốt đời. họ sẽ phải sống một mình để chịu sự dày vò.
    Shina nhìn Tuyết Vũ với vẻ mặt ngạc nhiên pha lẫn thú vị. Anh bật cười khanh khách. Tuyết Vũ quay lại nhìn anh với vẻ mặt không bằng lòng:
    - Sao anh lại cười?
    - Tại vì anh thấy ngoài việc hay làm vỡ đồ, hậu đậu, đãng trí thì em còn là một cô bé mơ mộng nữa.
    - Thì ra là anh trêu em.
    Tuyết Vũ hét lên, đấm vào vai Shina. Họ cười vang cả căn nhà.¯

    —Ÿ–

    Cùng lúc đó ở Việt Nam….
    Quán vắng khách, Thoại Thiên đang đứng ở quầy thì Mai Thư bước vào:
    - Thái Hân và Ngọc Nhi chưa đến sao anh?
    Thoại Thiên ngước lên nhìn cô rồi lại cúi xuống tiếp tục công việc:
    - Lúc nãy Ngọc Nhi có gọi điện nói là sẽ đến muộn. Còn Thái Hân, có lẽ cô nàng lại lười biếng rồi.
    Thiên vừa dứt lời thì có tiếng Thái Hân vang lên sau lưng Mai Thư:
    - Anh vừa bảo ai lười biếng?
    Mai Thư vội xen ngang:
    - À, anh Thiên bảo là con mèo lười biếng không chịu bắt chuột thôi.
    Thái Hân đành im lặng sau câu nói và Thoại Thiên cũng thế. Kể từ khi biến cố gia đình xảy ra, anh trở nên già hơn vì bao điều lo lắng, vì phải gánh vát công việc ở quán, trông coi mọi việc, lại còn phải chăm sóc bà Vân.
    Trong lúc hai cô gái vào thay đồng phục thì Thoại Thiên vào bếp. họ bước ra thì đúng lúc Ngọc Nhi đến. Hai cô nhìn bạn, Mai Thư lên tiếng:
    - Sao bạn đến trễ vậy? Bạn có hẹn với ai à?
    - Không có chuyện gì đâu. Khi nào rảnh mình sẽ nói với hai bạn.
    Cả ba cùng bước vào bếp thì trông thấy Bà Vân đang ở đó. Bà Vân đang nấu ăn. Mai Thư bước đến gần bà dịu dàng:
    - Dì đang làm gì vậy? Có cần con giúp không ạ?
    - Không đâu. Dì đang nấu món canh cua cho Tuyết Vũ để lát nữa nó về ăn. Con bé thích món này lắm.
    Thoại Thiên nhìn bà, bức xúc:
    - Má à? Tuyết Vũ không về nữa đâu. Con phải nói bao nhiêu lần thì má mới hiểu.
    - Không, con đừng nói bậy, Tuyết Vũ đi lo công việc cho má, nó sẽ về mà. Nhất định nó sẽ về mà
    Thoại Thiên dung sức lay đôi vai gầy của Bà Vân:
    - Má ơi, má hãy tỉnh lại đi hãy tỉnh lại đi.
    Đôi vai Bà Vân run lên vì đau. Bà nhìn Thoại Thiên với ánh mắt sợ sệt:
    - Buông ra, đau má. Buông ra.
    Mai Thư vội gỡ tay Thoại Thiên ra:
    - Anh Thiên, anh là dì Vân đau kìa. Buông dì ấy ra đi.
    Thoại Thiên nới lỏng tay, nhân cơ hội ấy Bà Vân vùng ra:
    - Con đừng nói bậy. Tuyết Vũ không chết đâu. Một lát nữa nó sẽ về. con nói bậy, lát nữa má nói Tuyết Vũ không đưa quà cho con đâu.
    Mai Thư trấn an bà:
    - Vâng. Tuyết Vũ không chết đâu. Nhưng Tuyết Vũ trở về mà thấy dì không khỏe thì sẽ buồn đấy. Con đưa dì về phòng nghỉ một lúc. Khi nào Tuyết Vũ về, con sẽ gọi dì dậy nhé.¯
    Một lúc sau, Mai Thư bước xuống. quán khá đông khách, không khí làm việc bắt đầu nhộn nhịp. Cô tiến lại quầy, nơi Thoại Thiên đang đứng, đưa tay lấy chiếc khay. Thoại Thiên vừa cặm cụi làm việc, vừa hỏi Mai Thư:
    - Má tôi ngủ rồi à?
    - Vâng, dì mới chợp mắt. em nghĩ anh đừng nên nóng nảy như vậy. Bác sĩ đã dặn là phải luôn nhẹ nhàng với dì, nhất là tránh đề cặp đến….
    Cô bỏ lửng câu nói, rồi bước đi,¯
    Quán sắp đóng cửa. mọi người đang dọn dẹp. Thái Hân đứng ở quầy nước, lau ly thì Mai Thư đến gần, lên tiếng:
    - Hôm nay sao bạn đến trễ thế?
    - Tại vì xe mình hư. Mình phải đi xe buýt. Vậy mà có người nói là mình lười biếng. thật là tức. Nếu không vì lời hứa với Tuyết Vũ, mình sẽ không ở đây đâu.
    - Bạn đừng để bụng. Bạn cũng biết tâm trạng anh ấy không tốt mà.
    - Tâm trạng không tốt thì có thể trút giận lên người khác à?
    - Thôi, bạn đừng giận. Để mình đưa bạn về.
    Cùng lúc đó, Thoại Thiên từ trong bước ra:
    - Muộn rồi, các em về đi. Mọi việc còn lại để anh làm cho.
    Thái Hân bỏ đi vào bếp. Mai Thư cũng định bước đi, nhưng sực nhớ đến việc gì đó, cô quay lại:
    - Vâng, tụi em về đây. Nhưng….
    - Nhưng sao? Em nói đi.
    - Nhưng, tụi em không thể giúp anh như thế này mãi được. em nghĩ là anh mau chóng tìm một người vợ để giúp anh. Anh cần người san sẻ.
    - Anh chưa nghĩ đên vần đề đó. ¯

    —Ÿ–

    Những ngày cuối thu, trời se lạnh, nhưng nắng vẫn còn đọng trên những tán lá phong đỏ rực. Tuyết Vũ đang chuẩn bị bữa sáng. Cô đặt đãi thức ăn cuối cùng lên bàn. Cô nhìn Shina, ngập ngừng:
    - Anh Shina, anh có thể tìm việc giúp em không?
    - Em sao vậy? sao lại phải tìm việc?
    - Vì em thấy ở nhà rảnh rỗi nên muốn tìm việc thôi. Vả lại em không thể nhờ anh mãi được.
    - Thôi được rồi. em cứ làm những việc mà em cho là hợp lý. À này, lát nữa em đi ra ngoài với anh nhé
    - Đi dâu vậy anh?
    - Sắp đến mùa đông rồi. Trời sẽ lạnh lắm. Em cần có thêm áo ấm. Anh sẽ đưa em đi mua thêm một ít áo ấm.
    Tuyết Vũ reo lên:
    - À. Đúng rồi. Thảo nào em cảm thấy lạnh. Ở Việt Nam không có mùa đông, cũng không có tuyết rơi. Ôi, em nhớ Việt Nam quá. Ở Việt Nam đang là mùa mưa. Mưa ở Sài Gòn dai lắm….¯
    Xe dừng ở bãi đậu xe trong tầng hầm khu mua sắm. Shina mở cửa xe cho Tuyết Vũ. Cả hai cùng tiến vào thang máy.
    Tuyết Vũ tung tăng khắp khu mua sắm. Cô ướm hết vật này đến vật khác, chiếc áo này rồi chiếc áo khác. Cô đội chiếc mũ cho Shina rồi cười khanh khách. Cô ngắm nhìn những con vật bằng thủy tinh đầy thích thú, tạo dáng bên manơcanh rồi lại choàng chiếc khăn lên người rồi cười thích thú. Trông Tuyết Vũ như một cô bé lên mười.¯
    Xách lỉnh kỉnh bao nhiêu là thứ trên tay, Tuyết Vũ ngồi vào xe, miệng vẫn còn cười tươi. Họ ghé vào một nhà hàng sang trong. Chọn một chiếc bàn trông ra đường, Shina kéo ghế cho Tuyết Vũ, rồi ngồi xuống:
    - Ngày thường em chỉ ăn ở nhà, hôm nay anh sẽ mời em một bữa sang trọng nhé.
    - Nhưng sao anh lại chọn nhà hàng san trọng như thế này? Tìm một quán bình dân cũng được mà. Ở đây đắt lắm.
    Shina bật cười trước sự hồn nhiên của Tuyết Vũ:
    - Không sao đâu. Vì anh có hẹn với một người bạn ở đây. Anh sẽ giới thiệu cho em biết.
    - Anh có hẹn với bạn vậy sao lại gọi món ăn trước? Như thế liệu có được không?
    - À, không có vấn đề gì đâu. Cậu ta chẳng quan tâm điều đó đâu.
    Shina nhìn đồng hồ:
    - Người đó lại đến trễ.
    - Hay là chị ấy quên?
    - Người đó không đểnh đoảng như em đâu. Mà sao em lại gọi là “chị ấy”?
    - Thì chẳng phải anh định giới thiệu bạn gái của anh với em sao?
    - Bạn gái? Người đó mà là bạn gái của tôi được sao?
    - Em nóng lòng muốn gặp bạn gái của anh. Chắc chị ấy xinh lắm.
    - Sao em nghĩ thế?
    - Thì anh tốt bụng như thế thì bạn gái của anh chắc là người tuyệt vời và một gương mặt xinh xắn.
    Ánh mắt Shina chợt chùng xuống, anh nhìn xa xăm rồi nói một cách buồn bã:
    - Phải, cô ấy xinh lắm. Mà thôi, em ăn đi.
    Tuyết Vũ vô tư mỉm cười, cúi xuống ăn một cách ngon lành. Ít phút sau, cô nhìn lên màn ảnh tivi lúc này đang phát một mẩu tin ngắn:
    “Hôm nay, sau ba tháng lưu diễn, ca sĩ Rena đã trở về Nhật Bản trong sự nhiệt tình chào đón của hàng trăm fan hâm mộ. Chúng tôi đã có một cuộc phỏng vấn…”
    Tuyết Vũ nhìn sang Shina
    - Sao em chưa thấy anh chàng ca sĩ này hát lần nào cả?
    - Bởi vì anh ta lưu diễn mấy tháng nay thì làm sao em thấy được. Chẳng phải tivi vừa thong báo đó sao?
    Nói xong, anh nìn ra cửa, nơi có một người đang bước vào:
    - Để anh giới thiệu “bạn gái” của anh với em nhé.
    Shina đứng dậy:
    - Xin giới thiệu với em. Đây là bạn gái của anh Takumi. Còn đây là em gái của tôi, Asa.
    Tuyết Vũ nhìn người thanh niên mới bước vào với vẻ mặt ngạc nhiên. Anh cũng bất ngờ không kém cô:
    - Bạn gái? Em gái?¯
    Sau khi nghe lời Shina giải thíchTakumi bật cười to:
    - Trông tôi có giống con gái không nhỉ? Thế nào? Cô trông tôi có đẹp gái không?
    - Xinh gái thì không, nhưng tôi trông anh có vẻ quen quen. Hình như tôi đã trông thấy anh ở đâu thì phải? Anh có thể mở kính và mũ ra không?
    - Ok!
    Takumi nói xong, mở kính ra, đặt nó xuống bàn trước sự ngạc nhiên của Tuyết Vũ. Cô reo lên:
    - Chẳng phải anh vừa ở trên tivi sao? Anh là anh chàng ca sĩ gì đó mới đi lưu diễn về, tên cái gì Na Na đó.
    Takumi ra dấu im lặng:
    - Cô có thể nhỏ tiếng một tí không? Đó là chương trình phỏng vấn trên tivi tối qua thôi. Cô có thể im lặng và tiếp tục ăn phần của mình nếu không muốn bị làm phiền.
    Tuyết Vũ xị mặt xuống, tiếp tục ăn. Đến khi ngước lên thì thấy Takumi đang nhìn mình chăm chú:
    - Cô ăn hết từng này thức ăn à? Trông cô ăn cứ như một chú heo nhỏ bị bỏ đói mấy ngày vậy. Thảo nào trông cô chẳng có chút gì quyến rủ của phụ nữ cả.
    Tuyết Vũ tức giận:
    - Anh thật là quá đáng. Tôi có dành phần ăn của anh đâu, sao anh lại nói thế? Anh chẳng lịch sự với phụ nữ tí nào cả.
    Shina can thiệp vào :
    - Cậu vẫn chưa bỏ thói quen trêu chọc người khác sao? Đừng có đụng vào em gái tôi đấy.
    Takumi bĩu môi:
    - Trêu chú heo nhỏ này sao? Thôi. Tôi không có hứng thú!
    Tuyết Vũ xen ngang:
    - Tôi không phải là hoa lá để cho anh hứng thú mà trên chọc. Anh đừng tưởng dễ trêu tôi nhé. ¯
    Từ nhà hàng bước ra, Shina đi lấy xe còn Tuyết Vũ thì đứng đợi anh. Takumi bước đến chiếc xe moto gần đó, đội nón bảo hộ vào. Trước khi đi, Takumi đưa tay chào Tuyết Vũ:
    - Hẹn gặp lại chú heo nhỏ nhé.
    Anh nháy mắt với Tuyết Vũ một cách ranh mãnh rồi rồ gà phóng đi. Bóng Takumi cùng chiếc xe khuất sau hàng cây thì Shina cũng cho xe lăn bánh trong cơn tức tối của Tuyết Vũ. Shina nhìn cô, mỉm cười:
    - Em nhận xét thế nào về Takumi?
    - Đáng ghét, hợm hịnh
    - Đó là lời nhận xét chung của những người lần đầu tiếp xúc với cậu ấy. Dần dần, em sẽ thấy ở cậu ấy có nhiều ưu điểm.
    - Em thì không hy vọng gặp lại anh ta lần thứ hai.
    - Em sẽ còn gặp cậu ấy. không chỉ một lần mà còn nhiều lần nữa.
    - Vì sao? Vì anh ta là ca sĩ nổi tiếng à?
    - Vì cậu ta là bạn anh. Hôm nào có dịp anh sẽ nói với em.
    Shina tỏ ra bí mật qua cái cười đầy ẩn ý.¯
    Chiếc xe lao vút đi. Tuyết Vũ hát to theo giai điệu một bài hát trên Radio. Cô lắc lư theo điệu nhạc khiến Shina bật cười:
    “ Listen to hear us for ten minute,
    Farget the sad, waste difficult
    Throw the tear pass your sad in soul.
    Only in my heart is loves to live, to music ,to the bestof the world…”¯
    Chiếc xe chạy chậm lại rồi cập sát vào lề. Shina xuống xe. Tuyết Vũ cũng làm theo anh. Cô thắc mắc:
    - Sao anh lại dừng xe ở đây? Chưa đến nhà mà?
    - Đây là nơi em gặp tai nạn. anh đưa em đến đây, hy vọng em có chút ấn tượng gì đó.
    - Là nơi này à?
    Tuyết Vũ nhìn quanh. Cảnh vật vẫn như cũ. Con đường vẫn rộng và vắng xe qua lại. hai hàng phing thảng tắp một màu đỏ rực rỡ.
    Tuyết Vũ bước xuống lề đường. Trong đầu cô xuất hiện hình ảnh chiếc khắn choàng bay trong gió, một cánh tay vươn ra, cố với lấy nó. Cô thấy đau đầu và không thể nhớ việc gì xảy ra tiếp theo.Tuyết Vũ đưa tay ôm đầu. Shina trông thấy vậy, đến gần
    - Em không sao chứ?
    - Em không sao, nhưng em chẳng thể nhớ được gì!
    - Em cần có thời gian, Asa ạ. Chúng ta về nhà nhé.
    - Vâng.
    (còn tiếp)
     
  7. votinh7613

    votinh7613 ^^VôTình^^ Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    6/4/2010
    Bài viết:
    319
    Lượt thích:
    276
    Kinh nghiệm:
    63
    Nghề nghiệp:
    Nghiên cứu viên
    Như sắp có điều gì mới mới nhỉ, Truyện hay đấy, hình như cháp sau có gì mwois phải không "tác giả" :KSV@02::KSV@02:
     
  8. lexuan

    lexuan Thành viên mới

    Tham gia:
    26/12/2009
    Bài viết:
    22
    Lượt thích:
    42
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Học viên
    uh. còn nhiều điều bất ngờ hơn nữa ở những phần tiếp theo. vì truyện hơi dài nên các bạn chịu khó xem nhé. cám :KSV@18:on các bạn thật nhiều
     
  9. Cuonlennho

    Cuonlennho "Cuộc đời yên ổn, năm tháng bình yên." Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    5/3/2010
    Bài viết:
    1.761
    Lượt thích:
    2.332
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    truyện này giống kịch bản phim hơn
    toàn lời thoại nên hơi nahmf
    nhưng cốt truyện khá hay
    đọc đoán được phần nào rồi
     
  10. lexuan

    lexuan Thành viên mới

    Tham gia:
    26/12/2009
    Bài viết:
    22
    Lượt thích:
    42
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Học viên
    Mình post tiếp đây, các bạn nhớ theo dõi nhé. cám ơn các bạn rất nhiều:KSV@03:
    Phần V GẶP NHAU THẬT THÚ VỊ
    Thái Hân bước vào quán thì thấy Ngọc Nhi và Mai Thư có mặt từ lúc nào. Hai cô gái đang hối hả làm việc. như mọi ngày, Thoại Thiên đang đứng ở quầy, trông thấy cô, anh với tay lấy chiếc khay đặt lên bàn:
    - Em lại đến trễ đấy!
    - Xin lỗi! Em bận gặp một người bạn.
    Vẫn với thái độ cắm cúi làm việc, Thoại Thiên không ngẩng mặt lên:
    - Vậy bao giờ em cho anh uống rượu mừng thế?
    Thái Hân có vẻ ngạc nhiên trước câu nói của Thoại Thiên, nhưng cô vẫn tỏ vẻ bình thản. cô châm chọc anh:
    - Rượu mừng hả? À, em dự định là sẽ còn lâu nhưng, xem ra chắc em phải thay đổi ý định ấy thôi. Tốt nhất là nên sớm hơn anh thì tốt hơn.
    Mai Thư đứng gần đấy, nghe câu chuyện của họ thì góp vào:
    - Vậy sao cả hai không tổ chức cùng một lúc nhỉ? Nghĩ thử xem, nếu cả hai tổ chức cùng một lúc thì sẽ tiết kiệm được không ít chi phí, lại còn vui nữa chứ!
    Trái với thái độ hồ hởi của Mai Thư, Thái Hân tỏ vẻ không quan tâm, cô cầm chiếc khay bước đi sau khi bực bội gắt:
    - Mình không hy vọng như vậy đâu.
    Thái Hân bước đi rồi, Mai Thư đặt chiếc khay lên bàn, ngồi lên chiếc ghế trước quầy, nhìn vào bếp:
    - Dì Vân đâu rồi anh? Sao em không thấy dì đâu cả?
    Nghe đến Bà Vân, Thoại Thiên ngừng việc, anh ngẩng đầu lên, nhìn Mai Thư:
    - Anh đưa má lên khu nghỉ dưỡng ở Đà Lạt. Anh có một người bạn làm bác sĩ ở đó. Anh nghĩ khí hậu Đà Lạt sẽ tốt cho sức khỏe của bà.
    - Vậy thì cũng được. Hôm nào rảnh anh đưa tụi em lên thăm dì nha anh.
    - Ừ!¯
    –Ÿ—
    Sau khi dùng xong bữa sáng, Shina cầm chiếc cặp trên bàn, chuẩn bị đi làm. Tuyết Vũ đưa anh đến cửa. Shina đi rồi, Tuyết Vũ khóa cửa và đi vào trong. Cô dọn dẹp chén dĩa còn lại trên bàn, miệng khẽ hát một giai điệu quen thuộc. chợt. “ Lách cách. Bịch. Loạt xoạt….” Tuyết Vũ im lặng lắng nghe. Có vẻ như tiếng động phát ra từ ngoài sân. Tuyết Vũ thắc mắc:
    - Tiếng gì vậy ta? Hay là anh Shina về?
    Tuyết Vũ bước về phía hành lang một cách thận trọng. Cô trông thấy dáng người bước đi. Là một thanh niên với dáng cao cao. Tuyết Vũ hốt hoảng:
    - Hắn là ai vậy nhỉ? Sao hắn vào đây được? mình nhớ là đã khóa cửa rồi mà. Hay …hắn là trộm? Không được rồi!
    Tuyết Vũ trở lại vào bếp, cô nhìn quanh. Cô trông thấy con dao gọt trái cây để trên bàn, vội cầm lên. Chợt, cô suy nghĩ lại:
    - Không được. Như thế này lỡ gây án mạng thì không ổn. mình phải tìm gì đó đánh cho hắn ngất xỉu rồi báo cảnh sát đến còng hắn mới được.
    Nghĩ là làm. Tuyết Vũ nhìn quanh phòng. Cô trông thấy ở góc phòng,
    - À! Cây gậy này chắc là được đấy.
    Tuyết Vũ cầm cây gậy, đứng nép mình vào sau cánh cửa. Bằng hành động nhẹ nhàng như một con rắn trườn đi trên cát, Tuyết Vũ quan sát tên trộm. Hắn mang chiếc túi to, bước đi ngang nhiên vào hành lang. Tuyết Vũ nghĩ thầm:
    - Đã vào trộm nhà người khác, lại còn đi hiên ngang như thế. Chưa kể đến chiếc túi to đùng trên lưng chưa. Định vào đây trộm hết nhà này mới mang chiếc túi to như thế đây. Được rồi, Ta sẽ cho ngươi biết tay, xem liệu mi có còn đủ sức mang được thứ gì ra khỏi căn nhà này không?
    Chờ cho hắn đến chỗ nắp, Tuyết Vũ giơ gậy đập vào hắn lien hồi, miệng hét to
    - Cho mày chết nè. Tên trộm kia, chết nè, chết nè.
    Sau mỗi câu nói “chết nè”, Tuyết Vũ bổ một cây gậy vào người tên trộm. bị tấn công bất ngờ, không kịp đề phòng, hắn đưa tay lên đỡ, hét lên:
    - Cô là gì vậy? Dừng tay lại, dừng lại. Là tôi đây, không phải trộm đâu. Là tôi đây nè.
    Nghe giọng nói khá quen, Tuyết Vũ mới dừng tay lại để nhìn mặt tên trộm. Cô tròn mắt vì ngạc nhiên. Là Takumi. Anh xoa xoa đầu. Tuyết Vũ ngạc nhiên:
    - Sao lại là anh? Anh làm gì ở đây? Tại sao lại rón rén vào nhà tôi?
    Takumi chưa kịp trả lời thì có tiếng mở cửa, cả hai cùng nhìn lên thì thấy Shina đang tháo giầy bước vào:
    - Anh quên mất một việc quan trọng, hôm nay Takumi….
    Shina chưa nói dứt câu thì im bặt khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt mình
    - Có chuyện gì vậy?¯
    Sau khi nghe Tuyết Vũ thuật lại mọi việc, Shina bật cười trong khi Takumi xuýt xoa, đưa tay xoa vai, miệng lẩm bẩm trách :
    - Cậu còn cười được à? Tại cậu mà tôi ra nông nổi này.
    Shina nhìn Takumi phân bua:
    - Thì tôi quay lại để nói với Asa đây. Vì cậu đến sớm nên mới ra nông nỗi đó.
    Tuyết Vũ xen ngang cuộc trò chuyện của họ trong khi tay vẫn không ngừng xoa xoa chỗ đau cho Takumi:
    - Tôi thật không thể hiểu nổi anh! Tại sao anh khôn gõ cửa mà lại leo tường vào, lại còn lấp ló ngoài hành lang. Cũng may cho anh là tôi cầm cây gậy này, chứ nếu lúc nãy tôi cầm con dao kia thì có lẽ bây giờ anh không còn ngồi đây đâu.
    - Tôi đâu có biết là cô rằng cô mạnh tay như thế. Hơn nữa từ trước đến giờ tôi có bao giờ vào nhà bằng cửa chính đâu?
    - Vậy ra từ trước đến giờ anh chỉ toàn trèo tường vào nhà thôi à? Thật không có phong cách của một ca sĩ nổi tiếng. Tôi bắt đầu nghi ngờ anh rồi đấy
    Takumi nhìn Tuyết Vũ với ánh mắt nghi ngờ:
    - Cô nghi ngờ gì tôi?
    - Tôi nghi ngờ anh giả danh ca sĩ Rena.
    - Có giả danh hay không thì việc đó tôi tự biết, nhưng việc cô gây thương tích cho tôi là sự thật rõ rang. Cô đã không xin lỗi thì thôi, lại còn nghi ngờ tôi…
    Tuyết Vũ ấp úng:
    - Tôi… tôi….
    Shina xen vào câu chuyện của họ:
    - Thôi, cả hai đừng cãi nhau nữa. tôi phải đi làm đây. Takumi, cậu tự dọn dẹp và sắp xếp phòng nhé. Asa, em hãy giúp cậu ấy nhé..
    Tuyết Vũ tỏ vẻ không vừa ý, cô lẩm bẩm:
    - Tại sao em phải giúp anh ta chứ?
    Cô nói xong, vùng vằng bỏ đi về nhà kho, xách lỉnh kỉnh nào là chổi, khăn, xô nước ra, thảy xuống trước mặt Takumi:
    - Anh còn định ngồi đấy ăn vạ đến bao giờ. Nể lời anh Shina nên tôi mới giúp anh đấy.
    Tuyết Vũ nói xong, bỏ đi vào bếp trong khi Takumi uể oải đứng dậy, tay cầm chổi bước đi theo Tuyết Vũ.¯
    Trong khi Takumi cầm chổi quét mạng nhện thì Tuyết Vũ lau sàn nhà. Cô cố tình lau vào nhưng nơi Takumi đứng, trong khi Takumi cũng cố tình quét bụi rơi trúng Tuyết Vũ. Anh còn châm chọc:
    - Xem ra lúc cô giận càng giống một chú heo đấy
    - Mặc kệ tôi. Còn anh thì giống một quái nhân.
    Tuyết Vũ tức tối, nói một tràng tiếng Việt Nam khiến Shina không hiểu gì:
    - Anh thì giống một quái nhân hơn là một ca sĩ nổi tiếng. Tại sao lúc nãy tôi không cầm con dao mà lại cầm cây gậy nhỉ? Đến lúc đó thì…. Chà, sao mình lại có suy nghĩ ác như vậy nhỉ? Không. Không ác tí nào. Dù sao thì mình đâu có làm như vậy được. nhưng anh ta đáng bị như vậy. Đáng đời cho anh ta.
    Trong khi Tuyết Vũ lẩm bẩm một mình thì Takumi vô cùng ngạc nhiên trước thái độ của Tuyết Vũ:
    - Cô vừa nói gì vậy? Bộ bị trúng tà hả? Heo con. Heo con
    Tuyết Vũ giật mình, cô lúng túng vì đang nói xấu người khác:
    - À. Không có gì. Tôi chỉ nói là mặt anh dính gì đó thôi. Để tôi lau giúp anh nhé.
    Tuyết Vũ đưa tay lau vết bẩn trên mặt Takumi, nhưng lạ thay, cô càng lau thì vết dơ vàng lan ra trong khi gương mặt Tuyết Vũ tỏ vẻ thích thú, cố nhịn cười. Được một lúc Tuyết Vũ cười phá lên. Thái độ của cô khiến Takumi ngạc nhiên:
    - Cô cười gì vậy?
    Tuyết Vũ càng cười to hơn khiến Takumi ngạc nhiên hơn, anh nhìn vào gương rồi cũng bật cười. Gương mặt anh đen đúa vì dơ.¯
    Buổi tối, Takumi không có ở nhà. Tuyết Vũ ngồi xem tivi trên ghế trong khi Shina xem một số tài liệu. Tuyết Vũ chăm chú vào chương trình trên tivi và túi bánh trên tay. Chợt, cô reo lên:
    - Anh Shina này! Bạn anh đang ở trên tivi kìa. Anh Takumi. À không là ca sĩ Rena. Là chương trình trực tiếp đấy nhé.
    Shina tỏ vẻ không quan tâm, anh tiếp tục xem tập tài liệu, trả lời:
    - Ngày nào mà cậu ấy không xuất hiện trên ấy. Cậu ta là ca sĩ mà. Rồi em sẽ quen với sự xuất hiện của cậu ta thôi.
    Tuyết Vũ xoay người lại, nhìn Shina:
    - Anh Shina này, tại sao anh ta lại ở đây? Nổi tiếng như anh ta lẽ ra phải ở trong một ngôi biệt thự đắt tiền, với hàng chục người giúp việc đấy chứ?
    - Vì cậu ấy lá bạn anh
    - Chẳng lẽ chỉ vì là bạn anh mà anh ấy lại chịu ở một nơi nhỏ như thế này? Mà tại sao anh ta lại thích leo tường vào nhà thế nhỉ? Thật không thể hiểu nổi. Đúng là một quái nhân.
    - Chẳng có gì khó hiểu cả. cậu ta thích ở đây, nhưng anh nghĩ là cậu ta sẽ phải mau chóng rời khỏi đây thôi. Vì chắc là cậu ta sẽ không thể nào chịu nổi một cô bé ồn ào với nhiều câu hỏi rắc rối như em đâu.
    Tuyết Vũ phụng phịu:
    - Em có rắc rối gì đâu.
    - Thôi, tắc tivi và đi ngủ. Anh đã tìm việc giúp em rồi. Anh có một người bạn mở một siêu thị nhỏ. Cậu ấy đang cần người giúp. Em có thể đến đấy làm việc.
    - Chính vì thế anh muốn em ngủ sớm. Ngày mai anh sẽ đưa em đến đấy.
    Tuyết Vũ reo lên phấn khởi:
    - Vâng!¯
    Tuyết Vũ bắt đầu công tiệp ở siêu thị sau khi Shina đưa cô đến cửa hàng. Cô hòa nhập công việc một cách nhanh chóng với long hăng say và nhiệt tình của tuổi trẻ.
    (còn tiếp)
     
    caphebuon_1070, havyle, tete_14121 bạn khác thích điều này.

Chia sẻ cùng bạn bè


Đang tải...