[Longfic] Love Again

Trong chuyên mục 'Đã hoàn thành' đăng bởi Lynk.aishiteru, 23/9/2011. — 91.325 Lượt xem

  1. Lynk.aishiteru

    Lynk.aishiteru Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    [Longfic] Love Again

    Author: Lynk.aishiteru
    Fic title: Love Again
    Disclaimers: Nhân vật không thuộc về mình,nhưng nội dụng và diễn biến của từng nv trong fic hoàn toàn thuộc về mình cho dù thế nào đi nữa ^^.
    Genres: Tình cảm.
    Pairing: ShinRan và các cp trong DC
    Rating: Mọi người đều có thể đọc.

    Tuy là viết không hay nhưng mỗi lần có cảm hứng thì lại muốn viết nên mong mọi người có thể ủng hộ. ^^

    Chap 1



    Cô cảm thấy mọi thứ đã diễn ra cứ hệt như một giấc mơ.Một giấc mơ không màu,nhạt nhòa và phảng phất mùi vị mặn chát của nước mắt.Chiếc rèm cửa trắng khẽ lay động theo từng cơn gió,một giai điệu không tên buồn da diết ngân lên trong kí ức.Khẽ chớp mắt khi có tiếng đóng cửa từ phía sau nhưng cô gái với mái tóc đen xõa dài vẫn không quay lại.

    ''Cậu ấy đã tỉnh lại nhưng…''


    ''Tớ biết.''


    ''Ran.''_Cô gái với mái tóc ngắn nâu đỏ khẽ gọi.


    ''Mười bảy năm,đó không phải là một khoảng thời gian ngắn đúng không?Cậu ấy đã ngủ một giấc thật dài,để khi thức dậy...Đến cuối cùng tất cả những kỉ niệm,kí ức đối với cậu ấy có giá trị như thế nào,tớ cũng đã không còn muốn biết nữa.''_Ran bật cười chua xót,từng tia nắng đang nhảy múa bên ngoài cửa sổ giờ đây khiến cô thật chói mắt.


    ''Hãy cho cậu ấy thời gian!''


    ''Tớ đã cho cậu ấy quá nhiều thời gian.Tớ đã từng nghĩ mình chỉ cần chờ đợi,tin tưởng nhưng như thế vẫn chưa đủ.Shinichi chưa bao giờ tin tưởng tớ,cậu ấy đã chọn cách im lặng và chính điều ấy đã tạo nên một khoảng trống rất lớn.Tình yêu này khiến tớ quá mệt mỏi.''


    ''Cậu ấy đã cứu cậu và giờ đây cậu muốn bỏ cuộc?Tất cả mọi thứ cậu ấy làm đều là vì muốn bảo vệ cậu,người con gái mà cậu ấy yêu nhất.''_Tiếng nói ấy pha lẫn chút đau đớn và giận dữ.Ánh mắt cô như xoáy sâu vào Ran.


    Khoảng không gian yên tĩnh đến ngạt thở.Ran vẫn đứng đấy,từ lúc bắt đầu cuộc nói chuyện,chưa lần nào cô quay lại.


    ''Shiho,tớ có thể gọi cậu như thế không?''_Khẽ nghiêng đầu và mỉm cười khi nghe tiếng ậm ừ truyền đến từ phía sau._’’Nếu lúc đó chúng ta cùng lớn lên bên nhau thì sẽ thế nào nhỉ?Shinichi,cậu và tớ.Có thể người cậu ấy chọn sẽ là cậu.Ái dà,như vậy tớ sẽ bị thất tình mất.''


    ''Cậu sao vậy?Dù cho như thế nào thì cậu ấy vẫn sẽ chọn cậu''_Shiho cảm thấy mọi thứ đang diễn ra thật ngu ngốc.


    ''Sao cậu dám chắc thế?ĐỪNG QUA ĐÂY!''_Ran bỗng hét lớn khi nhận ra tiếng bước chân đang đến gần.


    Shiho có chút bối rối,cô chỉ muốn đến bên để có thể an ủi Ran.Đây là lần đầu tiên cả hai người nói chuyện với nhau sau khi chiến đấu để tiêu diệt băng nhóm áo đen,nhưng dường như cô cảm thấy Ran có điều gì đó không ổn.


    ''Tớ xin lỗi.''_Ran nói.


    Liếc qua hình ảnh phản chiếu trên kính,Ran có thể nhận ra một Shiho thật xinh đẹp đang nhíu mày ở phía sau mình.Cô mặc chiếc áo sơ mi tay dài màu trắng cùng với quần jeans xanh nhạt,nhìn tuy thật giản dị nhưng lại toát lên vẻ đẹp rất sinh động.Ánh mắt sắc xảo,kiên định ấy vẫn không thay đổi.Ran biết mình và cô là hai cá thể hoàn toàn đối lập nhưng trái tim lại chung nhịp đập vì một người.Shiho cũng là một thiên thần,một thiên thần với đôi cánh đen tuyệt đẹp mạnh mẽ,bị vây kín bởi rừng lửa của địa ngục và có đôi lúc Ran ước ao rằng: mình cũng được mạnh mẽ như cô ấy.


    ''Shiho,cậu có dám cùng tớ chơi một trò chơi không?''


    ''Hửm''


    ''Love again''_Ran nhẹ giọng_''Ngay lúc này tình cảm của Shinichi dành cho mỗi người chúng ta đều là số 0,cậu cũng đã có thể sống thật với chính bản thân mình.Một Miyano Shiho mà cậu luôn muốn.Cả ba chúng ta đều đang ở vạch xuất phát.Cũng đã không còn Ran Mori,thanh mai trúc mã của Shinichi hay là Sherry thành viên của băng nhóm áo đen nữa.''


    ''Ran,nếu cậu không mau vứt bỏ những suy nghĩ ngu ngốc ấy đi thì…''


    ''Một cơ hội cho chính cậu,mà cậu lại bỏ qua sao? Nhát thật đấy,hay cậu lại sợ Shinichi sẽ chọn tớ?''_Ran bật cười.


    ''Cậu đã thay đổi,lúc này tớ cảm thấy thật đáng sợ.Một người luôn trân trọng tình cảm như cậu lại muốn mang nó ra đặt cược à?''_ Shiho thật sự không hiểu,rốt cuộc mọi thứ đang xảy ra là tốt hay xấu.


    ''Con người thì phải dần trưởng thành chứ.Sao? Cậu quyết định thế nào?''


    ''Đừng làm mình tổn thương hơn nữa.''


    ''….''


    ''Nếu cậu không tham gia,thì tớ sẽ biến mất,mãi mãi không xuất hiện trước cậu ấy nữa.''


    ''Ran…''_Shiho cảm thấy giọng mình như nghẹn lại.


    ''Hãy yêu cậu ấy như chính trái tim cậu luôn muốn,đừng trốn tránh nữa.''


    ''Được nhưng…cậu phải hứa sẽ không phá luật.''


    ''Được,tớ hứa''_Ran mỉm cười_''Bây giờ thì tớ hơi mệt,tớ muốn nghỉ một chút.''


    ''Uhm,tớ về cho cậu nghỉ ngơi.''


    Thời gian đã trôi qua rất lâu kể từ khi Shiho rời khỏi phòng nhưng Ran thì vẫn ngồi đấy.Áp nhẹ tay trái lên miếng băng gạc to ở bên má,Ran như cảm thấy trái tim mình như ngừng đập.


    Vụ nổ bom lúc ấy,nếu Shinichi không lao vào cứu cô kịp lúc thì có lẽ Ran đã không thể sống sót.Tại sao cậu ấy không cùng bỏ chạy với mọi người?Tại sao lại chỉ có duy nhất cậu ấy nhận ra sự vắng mặt của cô khi đã thoát thân.Tại sao lại lao trở vào ngôi nhà đó?Tại sao?


    Khi tỉnh dậy Ran đã không ngừng hỏi hàng trăm câu hỏi tại sao.Càng đau đớn hơn khi một bên khuôn mặt của cô gần như đã bị bỏng nặng.Sự bùng nổ sức nóng của quả bom đã khiến cả hai va đập rất mạnh với một Shinichi luôn cố gắng che chở cho cô.Nhưng nếu không phải vì quay lại cứu một đứa con gái vụng về thì có lẽ cậu ấy đã không chấn thương não bộ,dẫn đến mất toàn bộ kí ức,có thể là mãi mãi.


    Ran từ bé cho đến giờ vẫn không ngừng cố gắng để có thể xứng đáng đứng cạnh người mà cô yêu.Nhưng dù thế nào việc cố chạm đến thế giới riêng của cậu ấy luôn khiến cô dường như gián tiếp làm tổn thương cả hai.Gánh nặng! Nỗi lo lắng!Đó là những điều duy nhất mà đến giờ cô có thể nghĩ.


    Cô biết Shiho là một cô gái tốt,tình cảm cô ấy dành cho Shinichi so với cô chưa hẳn đã là thua kém.Dù thế nào thì Ran vẫn luôn cảm ơn Chúa đã mang cô ấy đến bên cạnh người mà cô yêu.Vì cô biết thiên thần nào cũng cần được yêu thương.


    Chạm tay vào khóe mắt,bất chợt Ran nhận ra đã không có bất kì giọt nước mắt nào.
     


    Thục Trinh Mika, mai310, tho ngoc31 bạn khác thích điều này.

  2. Lynk.aishiteru

    Lynk.aishiteru Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    12/9/2011
    Bài viết:
    68
    Lượt thích:
    560
    Kinh nghiệm:
    83
    yumtruc: mình là con gái ^^
    trang4869: đã giải quyết xong tổ chức áo đen rồi bạn.
    @All: cám ơn mọi người đã ủng hộ fic mình.Mình biết là mình post chap mới trễ nhưng khi viết thì mình rất hay bị đứt quãng cảm hứng và trau chuốt quá kĩ cho những câu hội thoại,nên một tuần mình chỉ post dc 1 chap,mong mọi người có thể thông cảm. ^^



    Chap 2






    ''Cậu nghĩ chúng tôi sẽ dễ dàng tin vào cái lý do này sao?''_Người con trai có nước da ngăm đen đặt lá thư trên tay xuống chiếc bàn kính,nhướn mày cất giọng hỏi.


    Cảm nhận được ánh mắt của mọi người trong phòng đều đang đổ dồn về phía mình,Sonoko gượng cười một cách khó khăn,trong lòng thầm mắng cái tên hay xăm soi trước mặt mình một ngàn lần.


    ''Mọi thứ cậu ấy đều đã viết trong thư.Cậu ấy mong mọi người sẽ hiểu.''


    ''Để lại một lá thư rồi rời đi,nói rằng chúng ta đừng bao giờ để cho Shinichi biết cậu ta từng tồn tại chỉ với lý do ''đã quá mệt mỏi''.Đến cuối cùng cậu ta thiếu niềm tin ở những người đã cùng sát cánh chiến đấu giữa sự sống và cái chết thời gian qua như chúng tôi thế sao?''_Một người con trai khác cau mày.


    Có tiếng thở dài khe khẽ vang lên.


    ''Kaito cậu đừng có nói Ran như thế.''_Kazuha khẽ nhắc trong lúc cô bạn bước qua Hattori và đến trước mặt Sonoko_''Có phải vì Shinichi không?''


    Sonoko đã cố gắng nói điều gì đó nghe tựa như ''không phải'' ''là mệt mỏi'' trong bối rối,cố né tránh ánh mắt kiên định từ phía Kazuha.


    ''Trung sĩ Takagi và thiếu úy Sato đã hy sinh.Anh Makoto vẫn đang trong tình trạng hôn mê,chúng ta đã đánh đổi quá nhiều để đối đầu với bọn chúng và bây giờ sau tất cả mọi thứ ….''


    ''HATTORI''_Sonoko hét lớn và bắt đầu giận dữ_''Cậu có thôi cái kiểu nói ấy không hả?Tớ biết để tổ chức áo đen ấy có thể bị quét sạch như ngày hôm nay,tất cả chúng ta đã chịu quá nhiều tổn thương nhưng Ran,cậu ấy cũng vậy, cậu ấy cũng đau đớn với sự ra đi của họ,cả chuyện Shinichi và vết bỏng ấy mọi thứ khiến cậu ấy...''_Sonoko bất ngờ đưa tay che miệng,ánh mắt như đang cố che giấu một điều gì đó.


    ''Vết bỏng?Đến cuối cùng thì cậu cũng nói ra lý do thật sự có đúng không?''_Hattori nhíu mày.


    ''Đó là lí do sau khi mọi thứ kết thúc,chúng tớ chưa bao giờ được phép vào thăm cậu ấy.''_Kaito nói.


    ''Tại sao không nói với chúng tớ?Tại sao lại chịu đựng một mình?''Kazuha bật khóc.

    ''Cậu ta là ĐỒ NGỐC''_Hattori đập mạnh tay xuống bàn,cảm nhận được dường như khóe mắt mình cũng đã ướt.




    Khung cảnh về tương lai phía trước của họ liệu có tươi sáng như đã từng kì vọng.Mất mát,nỗi đau và nước mắt là những thứ đang tràn ngập trái tim họ.





    Sonoko đến cuối cùng vẫn không thể ủng hộ với quyết định của Ran nhưng cô lựa chọn tôn trọng nó.Đến lúc nào đó,khi con người có thể thoát ra khỏi chiếc kén của mình,lúc đó họ mới thật sự trở nên mạnh mẽ.Cô nghĩ đến Makoto và khoảng thời gian khó khăn của cả hai phía trước lại bất chợt rơi nước mắt.Bây giờ đối với cô,chờ đợi anh tỉnh lại là hạnh phúc lớn nhất.




    Shiho từ lúc bắt đầu cuộc nói chuyện đã luôn im lặng.Ánh mắt cô như nhìn vào một cõi xa xăm vô định.Bước ngang qua mọi người để rời khỏi phòng.’’Trò chơi đó,vốn ngay từ đầu cậu ta đã phá luật’’ tiếng nói khe khẽ vang lên sau tiếng đóng lại của cánh cửa.

    Đến cuối cùng sau một thời gian dài dông bão,họ vẫn chưa thể thấy được ánh nắng và sắc màu rực rỡ của cầu vòng.Và ngày hôm nay cũng không có nắng.





    Shinichi cảm thấy trái tim mình đau nhói.Hình ảnh mờ nhạt với chiếc váy trắng bỗng lướt qua thật nhanh.Cơn đau đầu lại bắt đầu hành hạ cậu.Bám chặt tay vào thành giường Shinichi đã ngất đi vì cơn đau.










    Ở đâu đó,cô gái dùng sợi dây màu đỏ buột lại mái tóc đen dài của mình.Khẽ nhìn lên bầu trời,môi thì thầm:''Shinichi,tạm biệt''
     
    Thục Trinh Mika, mai310, tho ngoc28 bạn khác thích điều này.
  3. the sun shine

    the sun shine Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    12/5/2010
    Bài viết:
    49
    Lượt thích:
    102
    Kinh nghiệm:
    18
    Fic này có vẻ buồn, nhưng rất hay, lời văn được trau chuốt rất cẩn thận. Đặc biệt mình thích câu : "Khung cảnh về tương lai phía trước của họ liệu có tươi sáng như đã từng kì vọng.Mất mát,nỗi đau và nước mắt là những thứ đang tràn ngập trái tim họ." và "Đến cuối cùng sau một thời gian dài dông bão,họ vẫn chưa thể thấy được ánh nắng và sắc màu rực rỡ của cầu vòng.Và ngày hôm nay cũng không có nắng." Nó tạo cảm giác u ám như chính hoàn cảnh mà các nhân vật trong fic phải trãi qua! Mong bạn mau ra chap mới nhé! :KSV@09:
     
  4. Lynk.aishiteru

    Lynk.aishiteru Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    12/9/2011
    Bài viết:
    68
    Lượt thích:
    560
    Kinh nghiệm:
    83
    Rất xin lỗi vì đã để mọi người phải chờ,nhưng tại vì mình quá chậm chạp,quá chậm chạp T_T


    Chap 3



    Tách…



    Tiếng mở cửa vang lên nhẹ nhàng kèm theo đó là một luồng khói bay ra mù mịt,làm cho người đang đứng ở cửa mắt cay xè và bắt đầu ho dữ dội.



    ''May là mình nhớ ra kịp lúc''_Tiếng lẩm bẩm vang lên từ trong căn phòng đầy khói.



    ''May cái đầu cậu,có muốn chết thì chết cách khác đi,bày ra cái trò chết trong phòng kín làm gì?''_Một giọng con gái đáp to từ ngoài cửa.



    Shiho bước vội vào nhà,vừa đi cô vừa đưa tay che lấy mũi.Cô mặc một chiếc sơ mi dài tay màu xanh nhạt cùng với chiếc váy đen dài tới gối.Mái tóc màu nâu đỏ vẫn ngắn ngang vai như thời gian trước.



    Để lại túi đồ trên tay xuống bàn,cô ngước nhìn cái người trong luộm thuộm trước mặt mình bực bội,trong khi đó thì hắn lại chỉ biết đứng cười,tay vò rối tóc một cách bất đắc dĩ.



    ''Tớ nấu nước sôi và sẵn tiện chiên trứng mà tí xíu là quên mất.''_Tên đó vẫn típ tục cười.



    Shiho vẫn yên lặng.Cô thật không hiểu nổi,chỉ mới một tuần không gặp mà cái tên kia lại tí nữa là gây họa.Đầu tóc thì rối,râu thì chưa cạo,chỉ mặc độc cái áo thun và cái quần short,mắt thâm quần đen đến không nhận ra.



    ''Shinichi,CẬU ĐI CHẾT ĐI!''_Không chịu nổi nữa rồi,cái tên này sao càng lớn lại càng thế này chứ.



    Vâng!Đó chính là cậu Shinichi thám tử học trò vang danh một thời.Nhưng bây giờ thì khác,cậu ta ngoài nghề nghiệp thám tử còn là nhà văn chuyên viết truyện trinh thám.Tuy 6 năm trước,cậu ta trải qua giai đoạn mất hết kí ức rất khó khăn nhưng chẳng hiểu sao máu thám tử vẫn không thay đổi.



    ''Tớ phải nộp gấp bản thảo,gấp lắm!May mà cậu đến,không thì tớ đói chết mất!''_Vừa nói Shinichi vừa thả người xuống sô pha.



    ''…''



    Shiho bước qua cái đống bề bộn trong nhà để tiến vào bếp.Cô phải bắt đầu nấu lại nước sôi và….nấu mì.Đừng hỏi lí do tại sao là mì mà không phải món gì khác,bởi lẽ cô cũng rất bận mà rất bận thì sẽ không có thời gian nghiên cứu về cách nấu nướng,vì thế món mì là món duy nhất sau trứng luộc cô có thể làm.



    Nhìn bát mì nóng hổi trước mặt,Shinichi cảm kích vô cùng người con gái đang trừng mắt nhìn mình.Sáu năm trôi qua,cô ấy luôn ở bên cạnh cậu,dù đôi lúc tỏ ra vô cùng đáng sợ nhưng cậu biết Shiho luôn là cô bạn tốt nhất của mình.



    ''Chúng ta sắp phải trở về Nhật một chuyến''_Shiho nói.



    ''Hử''



    ''Hattori sắp kết hôn''



    ''…''



    Shinichi lập tức suy nghĩ đến khung cảnh đám cưới,Hattori dắt tay Kazuha,còn cô thì đang ôm một bó hoa cưới thật to,bên dưới là tiếng vỗ tay chúc phúc của mọi người.



    ''Chuyện tình của cái tên ấy thật đáng ghen tị.''_Shinichi buông ra một câu._''Quen nhau từ rất lâu,qua bao nhiêu sóng gió,đến cuối cùng cũng được hạnh phúc.''



    Shiho cảm thấy có điều gì đó trào dâng trong lòng mình.Cô nhớ về cô gái ấy,liệu nếu cô ấy còn ở đây thì mọi chuyện…Khẽ xoay cốc trà trên tay,cô như rơi vào khoảng lặng của riêng mình.



    Shinichi chăm chú quan sát người con gái trước mặt,thời gian gần đây cậu thường thấy cô có đôi lúc thẫn thờ,không phải kiểu tập trung suy nghĩ khi cô đang nghiên cứu một đề tài nào đó.Thật chẳng giống một Shiho thường ngày lúc nào.



    ''Khi nào chúng ta về Nhật?''_Shinichi lên tiếng hỏi,kéo Shiho ra khỏi dòng suy nghĩ.



    ''Cậu thu xếp công việc đi,khoảng hai ngày nữa,Hattori bảo nếu cậu dám đến trễ thì cậu sẽ không tha đâu.''_Shiho nhướn mày._''Bây giờ tớ phải về,đề tài nghiên cứu vẫn chưa xong.''



    ''Shiho tớ có một việc muốn hỏi?''



    ''Sao?''



    ''À,mà thôi không có gì,cậu đi đi.''_Cậu mỉm cười.



    Nhưng khi vừa chạm tay vào nắm cửa,Shiho cảm thấy trái tim mình như thắt lại.Bỗng chốc không khí xung quanh dường khi khiến người ta như ngạt thở.



    ''Shiho,lúc trước cậu có bao giờ để tóc dài không?''_Shinichi cũng không ngờ mình lại hỏi cô câu đấy.



    ''Không có và tớ cũng không bao giờ mặc váy trắng cả.''_Giọng nói vang lên thật nhỏ.



    Shinichi ngạc nhiên trước câu nói của cô.



    ''Lúc trước cậu có kể về cô gái ấy,cô gái mà cậu đã nhìn thấy trong giấc mơ''



    ''Dạo này không hiểu sao tớ luôn mơ thấy cô ấy mỗi đêm.''_Shinichi thở dài,cậu không nhận ra được sự thay trong phút chốc của cô bạn mình.



    ''Uhm,tớ về đây.''_Shiho mỉm cười nhưng vẫn không quay lại.



    Cánh cửa khép lại phía sau như tạo ra một khoảng cách rất xa rất giữa họ.




    Dường như trong sâu thẳm trái tim của cậu chưa bao giờ quên được người con gái ấy và trong trái tim Shiho,hình ảnh của cậu cũng chưa bao giờ phai nhòa.























    ''Chúng ta sắp đến Nhật,đến Nhật thật rồi!''_Cậu bé với đôi mắt sáng ngời khe khẽ reo lên trong lúc nhấp nhỏm trên ghế máy bay.



    ''Lần này đến Nhật,mẹ sẽ dắt Toshiro đi nhiều nơi nhé!''_Một cô gái với mái tóc đen dài ngồi cạnh nghiêng đầu mỉm cười với cậu bé.



    ''Mẹ sẽ dắt Toshiro đến nơi mẹ từng sống chứ?''_Cậu bé Toshiro nhìn mẹ đầy hy vọng.



    Người mẹ trẻ không nói gì chỉ chầm chậm gật đầu với cậu bé.Trong mắt cô ánh lên nỗi buồn không tên.Đã sáu năm trôi qua,giờ đây cô lại sắp có thể đặt chân lên mảnh đất quê hương thân thương của mình.Bao kỉ niệm lại ùa về trong cô,lắc đầu để xua đi mọi thứ,cô mỉm cười hạnh phúc khi nhìn nét háo hức trên khuôn mặt cậu con trai của mình.​







     
    Thục Trinh Mika, mai310, tho ngoc22 bạn khác thích điều này.
  5. the sun shine

    the sun shine Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    12/5/2010
    Bài viết:
    49
    Lượt thích:
    102
    Kinh nghiệm:
    18
    Nói sao nhỉ?! Mình có cảm xúc rất lạ khi đọc chap này, ko biết phải nói thế nào, chỉ thấy có cái gì đó trống trải, có cái gì đó tiếc nuối, khó chịu(Vì mình ko thích Haibara, vậy mà bây giờ lại thấy Shin và Hai như vậy nên...) và cả buồn nữa...Lần sau post lẹ lẹ nha! Đừng để mọi người thành hươu cao cổ đấy!
     
    Lynk.aishiteru thích điều này.
  6. aliceprincess

    aliceprincess Thành viên mới

    Tham gia:
    19/7/2011
    Bài viết:
    4
    Lượt thích:
    7
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    Đại học Luật
    Người đó có phải là Ran ko? Toshiro là con của Ran với ai zậy? Hổng lẽ của.....Shin?????????
     
    Lynk.aishiteru thích điều này.
  7. ShinxRan_000

    ShinxRan_000 Spum-chan Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    22/8/2011
    Bài viết:
    306
    Lượt thích:
    2.566
    Kinh nghiệm:
    113
    Đừng nói là Ran kết hôn rồi có con với người khác nhá!!!:KSV@19: Không chịu đâu, đây là fic ShinRan mà!!! Mau ra chap mới đi bạn ơi!!!!!:KSV@06:
     
    catxerangmiruyb, duonghmuLynk.aishiteru thích điều này.
  8. Lynk.aishiteru

    Lynk.aishiteru Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    12/9/2011
    Bài viết:
    68
    Lượt thích:
    560
    Kinh nghiệm:
    83
    @ShinRan_forever: đã có chap mới roài này nàng ơi ;))

    @ the sun shine: khi viết chap này mình cũng có cảm giác như bạn và càng về sau thì cảm xúc khi viết của mình nó bắt đầu u buồn hơn rất nhiều và mọi thứ đến bây giờ mới thật sự bắt đầu :KSV@17:
    @aliceprincess : tìh hìh là 2 bạn ShinRan trong sáng đến thế thì làm sao có baby dc bạn :KSV@05:
    @ShinxRan_000: hí hí vẫn đảm bảo 100% vs bạn là fic ShinRan:KSV@09:
    @Miu xinh: hì mình là con gái a'k ;)) mà ko dc đe dọa Au nha :KSV@08:
     
    aliceprincessthe sun shine thích điều này.
  9. the sun shine

    the sun shine Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    12/5/2010
    Bài viết:
    49
    Lượt thích:
    102
    Kinh nghiệm:
    18
    U buồn hơn à?! Vậy có lẽ fic này sẽ lấy nước mắt của khán giả đây, ít nhất là mình :KSV@17: Ko biết Toshiro là con ai nhỉ? Tò mò quá :KSV@07: Mau ra chap mới nhé!
     
    Lynk.aishiteru thích điều này.
  10. Lynk.aishiteru

    Lynk.aishiteru Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    12/9/2011
    Bài viết:
    68
    Lượt thích:
    560
    Kinh nghiệm:
    83
    @ inixao: mình đã nói là mình chỉ có thể post 1 tuần 1 chap mà bạn,mình đang rất cố gắng để có thể vừa viết tốt vừa post đúng như đã hứa mà cũng chưa hết hạn 1 tuần mà = ='.Mình không bỏ fic và mình lại càng không để nó dở dang nửa chừng rồi post lên 1 cái kết,nếu cái quan trọng bạn muốn biết chỉ là ShinRan có đến được với nhau ko mà ko cần biết diễn biến t.c giữa họ thì mình có thể nói rằng sẽ có 1 cái kết hp.Nếu có gì ko đúng thì mình sr tại vì vừa viết đoạn ShinRan xong nên tinh thần bất ổn quá ^^




    Chap 4


    Ngày hôm nay là một ngày thật đầy nắng, còn bầu trời trên cao thì trong vắt một màu xanh.Rảo bước theo con đường sỏi nhỏ để tiến vào nghĩa trang,cô gái với hai vòng hoa trên tay chợt thấy lòng mình nặng trĩu.Cậu bé nhỏ đi bên cạnh cô cũng thật yên lặng,khác với vẻ ngoài thường ngày của mình.

    Toshiro vừa đi vừa không ngừng đưa mắt tìm kiếm khắp nơi.Những chiếc bia mộ trắng nằm san sát nhau trải dài hai bên.Bên trên mỗi cái thường thì sẽ bắt gặp hình ảnh của những vòng hoa nhưng có những bia mộ dường như được bao quanh bởi đám cỏ xanh rì.

    Cậu bé ngước lên nhìn mẹ mình một lần nữa,dưới ánh nắng trên khuôn mặt mẹ cậu bé dường như lấp lánh từng giọt nước. Bên má trái vết thẹo như ẩn như hiện.

    Đến một lúc thì những bước chân cuối cùng của họ cũng dừng lại,phía trước ấy,hai bia mộ trắng như tuyết được đặt cạnh nhau trong cùng một ô vuông to xây bằng những viên gạch chữ nhật.
    Takagi Wataru Sato Miwako

    Toshiro có thể nhìn thấy nét mặt tươi cười rạng rỡ của họ trong bức hình dán phía trên bia mộ.Người con trai với nụ cười hiền và cô gái trông thật xinh đẹp rạng rỡ.

    Cô gái nhẹ nhàng đặt từng vòng hoa lên mộ họ.Ánh mắt cô ngập tràn sự đau đớn.Họ đã từng là những cảnh sát trẻ tràn đầy nhiệt huyết với tương lai hứa hẹn biết bao hạnh phúc,nhưng thế rồi họ đã không bao giờ có thể hoàn thành được những dự định của mình…ở lại đây và yên nghỉ mãi mãi.

    ''Toshiro,con đến chào cô chú đi''_Cô gái vươn tay nắm lấy bàn tay bé nhỏ của cậu con trai mình._''Họ là những cảnh sát tuyệt vời nhất.''

    Cậu bé lấp lánh ánh mắt nhìn vào từng bức ảnh của họ.Cơn gió chợt thổi qua nhẹ quét đi từng chiếc là vàng trên đất. Từng hình ảnh khủng khiếp của ngày hôm ấy cứ không ngừng lướt qua tâm trí của cô,quá đau đớn,quá tàn nhẫn.Đưa tay ôm lấy đứa con trai vào lòng cô bật khóc.

    Thời gian cứ thế chầm chậm trôi qua cho đến khi cả hai nghe thấy một giọng nói trầm ấm vang lên,kèm theo đó là một chiếc khăn tay được đưa đến trước mặt cô.

    ''Cho cô''

    Qua làn nước mắt cô vẫn nhận ra khuôn mặt quen thuộc ấy. Từng đường nét trên gương mặt ấy suốt thời gian qua đã là luôn là niềm an ủi trong trái tim cô. Nỗi nhớ, niềm đau, tình yêu tất cả như ngọn lửa bùng cháy trong khoảnh khắc này.Bàn tay run run,cố vươn ra để chạm vào chiếc khăn nhưng đến cuối cùng vẫn là không thể chạm được vào nó.Cô đưa tay lau đi những giọt nước mắt còn vươn trên má,mỉm cười ấp úng,lảng tránh ánh mắt người con trai đối diện.

    Người đó vẫn không hề thay đổi,có chăng là nét chững chạc theo thời gian.Người đó vẫn nhìn hai mẹ con cô một cách chăm chú,đầu khẽ nghiêng,tay vẫn cầm chiếc khăn đưa về phía cô.

    ''Cám ơn,nhưng tôi không cần đâu''

    ''Cô quen với họ sao?''_Người con trai đưa ánh mắt về phía ngôi mộ trong lúc cất chiếc khăn vào túi.

    ''Họ đã từng giúp tôi.''

    ''Họ là những cảnh sát tuyệt vời,tuy tôi không nhớ gì về họ nhưng tôi nghe kể lại rằng,họ đã mất như thế nào?''

    ''Tôi có việc,chúng tôi đi trước''_Cô gái khẽ gật đầu,tay áp lên má trái một cách nhẹ nhàng.

    ''Tôi là Shinichi Kudo,còn cô và cả chú nhóc này nữa?''_Người con trai nháy mắt về phía cậu bé.

    ''Tôi là…Cháu tên là Toshiro Mori. Chúng tôi có việc.''_Cô gái nắm lấy tay cậu bé và bắt đầu bước đi.

    Cảm giác cánh tay mình được giữ lại bởi một bàn tay mạnh mẽ nhưng ấm áp khác, cô bỗng hất mạnh tay ra trong sự ngỡ ngàng của Shinichi.

    ''Xin lỗi,tôi…''

    ''Không là lỗi của tôi,đáng ra tôi không nên như thế,chỉ là túi hành lý.''_Shinichi có hơi bối rối.

    ''Cám ơn''_Cô khẽ mỉm cười.

    Cho đến khi bóng của cô gái và cậu bé khuất đi thì Shinichi vẫn đứng ở đấy dõi theo họ. Cậu không biết cảm giác lúc này là gì, cảm giác đau nhói trong tim khi nhìn thấy những giọt nước mắt của cô gái ấy và ngay cả cái chạm tay níu giữ bất ngờ mà cậu không điều khiển được bản thân mình.Sáu năm qua đi,đây có lẽ là lần đầu tiên cậu lại cảm nhận được nỗi đau thổn thức như thế. Cậu chợt nhớ về hình ảnh cô gái trong giấc mơ của mình để rồi khẽ bật cười lắc đầu. Cô gái lúc nãy với mái tóc đen dài và chiếc váy màu đen tới gối trông hoàn toàn đối lập với thiên thần bí ẩn trong giấc mơ của cậu.

    Nhưng suy nghĩ của cậu chợt dừng lại khi nhớ về Shiho,rõ ràng đã hứa sẽ cùng về nhưng cô ấy lại vì đề tài nghiên cứu mà hoãn chuyến bay, để cậu phải về đây một mình haizz.

    _____________________________________________________________________________________________
    Chap này hơi ngắn,mọi người thông cảm cho mình nhé :KSV@08:Nhưng tình cảm của ShinRan trong này làm mình khi viết :KSV@17:
     
    Thục Trinh Mika, mai310, tho ngoc20 bạn khác thích điều này.

Chia sẻ cùng bạn bè


Tìm kiếm liên quan

  1. shinran truyen hai huoc hoan thanh

Đang tải...