[Longfic] Khách sạn Ánh Trăng (Moonlight Hotel)

Trong chuyên mục 'Đã hoàn thành' đăng bởi anhphuonga6, 30/12/2010. — 29.111 Lượt xem

  1. anhphuonga6

    anhphuonga6 Thành viên năng động

    [Longfic] Khách sạn Ánh Trăng (Moonlight Hotel)

    Đây là một fic do tớ dịch (từ chap 7-24 thôi), copy từ bên conan.forum-viet.net sang (bên đó nick tớ là anita_hailey). Fic trước bạn Conan_5897 đã post rồi đó. Hi vọng mọi người sẽ thích:KSV@09:
    Author: CocoCatz - fanfiction.net
    Source: conan.forum-viet.net
    Rate: K+
    Genre: Humor/Adventure

    Translators:
    • Chap 1-12: Nyu Hato - fixi.acc.vn
    • Chap 13-28: anita_hailey - conan.forum-viet.net
    Disclaimer: tất nhiên nhân vật không thuộc về tớ, họ thuộc về những người mà họ thuộc về :D
    Summary: Sau sự kiện kì nghỉ hè, một cuộc phiêu lưu mới lại mời chào các chàng trai trẻ của chúng ta.

    Chapter 1: Bắt đầu

    Một cậu trai bước dọc theo bãi biển. Nhìn lên bầu trời về đêm với hàng vạn vì sao, anh thở dài nặng nề. Anh đứng chỗ nước cạn để những cơn sóng lạnh buốt hờ hững kéo tới chân mình. Ở đây rất lạnh và vắng vẻ cũng giống như tâm trạng cậu lúc bây giờ.
    Cậu rùng mình, biển nước Anh thật lạnh dẫu giờ là mùa hè.
    Cậu đứng đó một lúc lâu nhìn bóng trăng tỏa sáng dưới nước và lắng nghe tiếng gió thổi. Cuối cùng anh quyết định trở về nhà dù cho anh ghét cay ghét đắng khi phải gọi nơi đó là nhà.
    Anh quay lưng, hướng về tòa lâu đài cách đó không xa. Ánh sáng từ trong tòa lâu đài phát ra càng làm nó thêm lộng lẫy, tráng lệ hơn bình thường nhưng đối với anh nó chẳng có nghĩa lý gì, chẳng có gì đẹp đẽ để gọi là hồi ức ở đây.
    Anh bước thêm vài bước nhưng rồi đột ngột dừng lại, hình như có một cái gì đó đằng sau. Anh quay lưng lại...
    Trong đêm tối đen, một cái gì đó đang trôi bồng bềnh, đẩy đưa theo những con sóng rồi trôi dạt lên bãi cát. Đó là.....một người đàn ông....
    Ít giây sau, người anh như đông cứng lại.
    “CHAA!!!!” Anh hét lên, chạy quàng đến trong hai hàng nước mắt.
    “CHA!!!” Đây là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng người đàn ông này không thể trả lời đứa con trai đang chìm trong nỗi kinh hoàng.

    ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

    “Hey! Hattori! Cậu đi đâu đó?” Kazuha hỏi khi thấy Heiji lén lút rời khỏi nhà bằng cửa sau với một cái túi to. Giọng cô làm anh chàng giật bắn mình như là tên vụn trộm bị phát hiện vậy.
    Hôm nay là ngày đầu tiên của kỳ nghỉ hè. Như thường lệ, Kazuha đến nhà Heiji bằng cửa sau vì cô nàng không đủ kiên nhẫn ấn chuông cửa và đợi gần 10 phút sau cậu ta mới chạy ra mở cửa.
    “Shhhhh!!! Toyama! Khẽ nào!” Heiji nói bực dọc “Tớ chỉ đi ra ngòai một chút thôi! Đừng có gào lên như thế----“
    “Oh----Vậy à” Kazuha buột miêng rồi gật đầu “Vậy tớ sẽ đi với cậu”

    “GÌ??? Không được!” Hattori hét lên, nhanh chóng với lấy cái nón bảo hiểm rồi chạy về phía xe moto của mình.
    “Hattori!” Kazuha la réo, đuổi theo Heiji và nhìn cậu ta nhảy phóc lên xe, nổ máy. “Cậu không nói cho cha mẹ cậu biết mình đi đâu à?”
    “Gặp cậu sau nhé, Toyama!” Heiji nói vọng “Tớ sẽ về thôi!” rồi biến mất ở cuối đường.
    “Baka!!” Kazuha gầm lên “Cậu nghĩ cậu là ai chứ???”

    ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

    “Heiji! Tới rồi à!” Kudou cười toe tóet khi mở cửa trước.
    “Yeah! Đường xa quá! Cậu có gì ăn không??? Tớ đói quá!” Hattori phàn nàn, rồi nhìn Kudou vẫn đang giữ cửa “Cậu làm gì thế?”
    “Đợi Kazuha vào, tất nhiên!” Kudou châm chọc.

    “Này! Tớ đã trốn cô ấy đi trong gang tấc đó! Tớ không nói cho cô ấy biết mình đi đâu nên cô ta sẽ không biết đường đến đây đâu!” Heiji hét.
    “Đừng có chắc chắn như thế!” Kudou lầm bầm, đóng cửa.
    Heiji ngồi xuống sofa, nhìn xung quanh “Ran đâu?” Shinichi nhún vai “Cô ấy cũng không đến vì tớ không nói gì!”
    Nói rồi hai anh chàng nhìn nhau, cùng thở dài.
    “Đừng có chắc chắn như thế!” Heiji lập lại.
    Vừa lúc Shinichi lấy vài gói khoai tây chiên cùng coca ra thì tiếng chuông cửa lại vang lên. Cả hai giật bắn mình. “Ai thế?” Heiji tự hỏi *toát mồ hôi*, ngó ra cửa sổ. Trước cửa có một ‘anh chàng’ đang đứng nhấn chuông liên tục.
    “Ít ra thì không phải là Kazuha hay Ran----“
    Shinichi ra mở cửa, hai giây sau cậu cùng vị khách kia bước vào nhà. “Hey! Nhà cậu đẹp thật đấy!” Cậu ta nói khi đặt cái balo xuống sàn.
    "Kaito!Khỏe không?” Hattori mỉm cười “Lâu quá không gặp!”
    Kaito nhìn Heiji cười toe tóet “Mấy cậu không thể tin được nỗi gian nan của tớ để thóat khỏi Aoko!” Ngay khi Kaito nói xong, cậu ta nhìn hai người kia đang mang sự biểu lộ khác lạ trên mặt. “Gì thế?”

    “Dù sao đi nữa” Shinichi nói, đặt ba tấm vé lên bàn. “Đây là ba vé máy bay, trưa nay ta sẽ xuất phát và có lẽ sẽ đến đó vào tối mai.”
    “Được lắm! Giờ cậu nên nói mục đích chính ta đến Anh làm gì?” HEiji nói, cầm gói khoai tây chiên lên. Kaito cũng ngồi xuống nhưng con mắt thì đảo khắp nhà. Shinichi nhìn anh với ánh mắt ‘Đừng có đụng vô bất cứ cái gì’ nhưng anh chàng chỉ cười khóai trá tại Kudou.
    “Tớ chỉ biết Hakuba đã gọi điện và rủ tớ sang Anh thăm cậu ta cùng với các cậu, đồng thời giúp cậu ấy giải quyết một vụ án” Shinichinois rồi thêm vào phấn khởi “Cậu ta hứa sẽ dẫn tớ đi tham quan nơi ở trước kia của Sherlock Homes”

    “Đây là lần đầu tiên tên đó cần sự giúp đỡ của người khác---“ Kaito lầm bầm, không quan tâm đến việc Shinichi nói về Sherlock Homes.
    “Vậy ra đó là nguyên nhân cậu muốn đi! Có phải cậu đã nghe chuyện gì về viên kim cương trên điện thoại?" Heiji cười.
    “Pandora. Kim cương Pandora.” Kudou trả lời, nhìn Kaito. Ánh mắt cậu ta biến chuyển khi nghe tên viên kim cương đó. Nó rất lạnh và sắc bén. Kaito nhìn Kudou đăm chiêu nhưng không nói gì.
    “Tớ không biết rõ nội dung nhưng hình như vụ án có liên quan đến viên kim cương đó” Kudou nói.

    “Pandora---“ Hattori lẩm bẩm, một tay chống cằm. “Gã---tên gì nhỉ....à Gin đúng không? Có phải hắn đã nhắc đến viên kim cương đó trước khi rơi xuống vực---" Heiji dừng lại khi chú ý sự yên lặng ngượng ngùng đang diễn ra giữa họ. Không ai trong họ muốn nhắc đến Gin...
    Shinichi nhìn xuống bàn tay mình. Vết thương của vụ việc đó, mặc dầu đã qua một thời gian nhưng giờ đây khi nhắc lại Kudou vẫn còn cảm nhận được sự đau đớn khi mũi dao đâm vào cậu.

    “Ai đâu?” Kaito đột nhiên hỏi “Cô ấy biết chuyện này chứ?"
    “Không, cô ấy---“Shinichi dừng “Nghe này, nếu cô ấy biết chuyện nhất định sẽ đòi đi. Cả tớ và Hakuba đều nghi ngờ vụ này có liên quan đến tổ chức áo đen nên tớ phải đi”
    “Vậy sao cậu lại đến ?” Heiji hỏi Kaito
    “Tớ có lý do riêng của mình"
    “Eh???” Hattori chớp mắt.
    Kudou và Kaito nhìn lẫn nhau rồi mỉm cười.

    “Thôi! Ta hãy chuẩn bị để đi cho kịp chuyến bay" Shinichi nói, nhìn Heiji
    “Hey! Hattori! Sao cậu ăn hết đống khoai tây chiên đó??? Tớ đem ra cho tớ mà!"
    “Eh---Tớ đã nói là tớ đói bụng mà---“Heiji trả lời khi miệng còn đầy thức ăn.
    “Nhưng-----Cậu chén sạch chúng chỉ trong vòng NĂM PHÚT????” Shinichi hét lên.
    “Không thể tin được kỳ nghỉ của mình lại phải tham gia với 2 tên này---" Kaito làu bàu khi bước ra khỏi căn nhà.

    To be continued...
     



  2. conan_5897

    conan_5897 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    18/9/2010
    Bài viết:
    133
    Lượt thích:
    242
    Kinh nghiệm:
    63
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Theo yêu cầu của anita...ủa quên anhphuonga6 mình xin post típ chap 2

    Chương 2: Chào mừng đến với khách sạn chúng tôi
    ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

    "Cuối cùng thì cũng tới!" Shinichi nói, đặt cái balô xuống rồi nhìn xung quanh sân bay. Anh quay sang Kaito và Heiji- hai anh chàng vẫn đang ngấu nghiến ăn bánh lấy từ trên máy bay.

    "Giờ việc ta cần làm là tìm taxi"
    "Hay..." Kaito nhìn tại đám đông trên sân bay " Hakuba có thể cho chúng ta quá giang" Anh gật đầu hướng mắt về một phương.

    Shinichi phải ngạc nhiên trước sự tinh mắt của Kaito. Anh không thể nào thấy được Hakuba cho đến khi cậu ta chỉ còn cách họ khoảng 10 mét. Hakuba mỉm cười vẫy cao tay ý 'tới đây nào!'

    Ba người họ đi theo Hakuba ra khỏi sân bay, và thấy cậu ta bước vào một cái BMW to, đen nhánh.

    Người lái xe đứng sẵn kế bên, mở cửa cho họ.
    "Mừng khi gặp các cậu!" Hakuba nói phần khởi "Vào trong đi!Sẽ dễ nói chuyện hơn!"
    "Hay là một cuộc đấu khẩu hấp dẫn cũ mèm!" Kaito làu bàu khi ngồi vào ghế.

    "Xe của cậu à?" Heiji hỏi Hakuba.

    "Eh? Không, xe này của bố tớ. Ông ấy cho tớ mượn bất cứ khi nào tớ muốn. Tất nhiên là cộng luôn vị tài xế" Hakuba trả lời rồi bắt gặp nụ cười toe toét trên mặt Kudou.
    "Ít ra thì cậu không dùng xe cảnh sát đến đón bọn tớ!" Kudou nói, nhận được một cái lườm cay cú của Heiji.

    "Tớ đã tính như thế nhưng rồi nghĩ lại thấy chuyến hành trình khá dài mà đi bằng xe cảnh sát thì không thoải mái chút nào!" Hakuba phá lên cười.

    "Phải, phải rồi, nên cậu được một chiếc xe sang trọng từ một ông bố nhiệt tình chứ gì! Giờ vào vấn đề chính chưa? Viên kim cương Pandora ấy?" Kaito hỏi mất kiên nhẫn, trông có vẻ khá khó chịu.

    "Cậu vẫn không thay đổi chút nào, Kaito." Hakuba nhận xét "Aoko thế nào rồi? Tớ mong là cô ấy sẽ tìm được một người khác xứng đang shơn cậu trong danh phận bạn trai Aoko!"
    "Hey!!Cậu----"

    Kudou chen ngang bàn tay của mình để ngưng cuộc cãi vã này. "CHÚNG TA NGHE nội dung chính đi, Hakuba"

    Hakuba lườm Kaito và được anh chàng đáp trả bằng cái liếc sắc bén.
    'Hai tên này sẽ chẳng bao giờ chính chắn lên được' Heiji nghĩ.

    "Chúng ta sẽ đi đến một thị trấn gần bờ biển-Bournemouth" Hakuba nói. "Khách sạn chúng ta ở là Moonlight Hotel. Đó là một lâu đài thuộc quyến sở hữu của một gia đình quý tộc hoàng gia.Thật ra thì cuộc sông squý tộc của họ chấm dứt từ 10 năm trước. Đó là nguyên nhân họ lấy ra một số phòng trống để làm khách sạn"

    "Chủ nhân của cái khách sạn là ông Norferk, ông ta cso 3 người con trai cùng hai đứa con gái. Hai người chị của ông cùng chồng họ cùng sống chung trong toà lâu đài này. Có vài người hầu, mấy quản gia, người làm vườn---nhiều lắm"

    "Vậy còn bà Norferk thì sao?" Heiji hỏi trong khi đang cố nhớ hết những cái tên lạ lùng đó.
    "Không, Heiji, phỉa gọi là QUÝ BÀ Norferk. bà ấy đã qua đời 7 năm về trước khi Richard 11 tuổi" Hakuba trả lời buồn rầu.

    "Richard là người con út của ông Norferk và cậu ấy là bạn tốt nhất của tớ"
    "Vậy ai bị ám sát trong gia tộc này? Vụ việc chính là sao?" Shinichi hỏi.
    "Quý bà Norferk" Hakuba nói chậm rãi.

    "CÁI GÌ???" Shinichi và Heiji hét lên "Bà ấy đã chết 7 năm trước rồi mà?"
    "Tớ biết, tớ biết" Hakuba mỉm cười "Nhưng bình tĩnh nào, gia đình họ tin rằng quý bà Norferk bị một người trong gia tộc giết hại và hồn bà ấy trở về để trả thù"

    Hakuba bất chợt thấy nét mặt của những anh chàng chuyển đổi liên tục từ muốn phá lên cười và tức điên lên.

    "Đây đúng là một việc nhảm nhí nhất mà tớ từng nghe" Kaito gào lên "Làm gì có ma trên đời này?"
    "Làm sao cậu biết chắc được?" Hakuba cãi lại "Richard không bao giwò nói dối tớ, cậu ấy đã nhờ tớ giúp đỡ và đó là việc tớ đang làm!"

    "Vậy còn về Tổ Chức Áo Đen thì sao?" Heiji hỏi
    "Rồi viên Pardona nữa?"

    "Cậu và viên kim cương ấy cso liên quan gfi chứ?" Hakuba nói khó chịu nhưng anh quyết định tiếp tục câu chuyện.

    "Thì---- vật gia bảo của dòng họ này chính là viên kim cương Pardona. Nó đã xuất hiện trong ngôi nhà này từ hàng trăm năm trước" Hakuba trả lời rồi quay nhìn Kaito đang có gương mặt đầy vẻ tò mò.

    "Richard nói với tớ rằng viên kim cương ấy đã được giấu trong toà lâu đài này nhưng đến giờ vẫn không ai có thể tìm hấy. Họ nghĩ rằng ông Norferk biết chỗ giấu viên kim cương đó nhưng ông ấy không nói gì. Tớ nghĩ là ông ấy đang cố bảo vệ nó. Tuần trước có 2 tên trộm đột nhập vào lầu đài và chúng mặc đồ đen theo sự nhận biết của Richard.Chúng đã trốn thoát, gia tộc nghĩ rằng bọn trộm đang tìm kiếm viên kim cương"

    "Thì sao?" Heiji trả lời "Bọn trộm thường mặc đồ đen để dẽ hành động và không bị phát hiện"
    Dứt câu nói Heiji nhận được từ Shinichi và Kaitto những tiếng xôn xao không đồng tình với lời phát ngôn của cậu.

    "Gì chứ?" Heiji hỏi gặng lại.

    "Phải nhưng 2 tên đó lại mặc đồ đen giữa ban ngày mà thiết kế của lâu đài hầu hết là trắng và đỏ. Dù họ có ngốc lắm thì cũng phải nhận ra điều đó chứ hay chúng có lý do đặc biệt để mặc đồ đen" Hakuba nói.

    "Có lẽ chúng chỉ giống---" Heiji nói với vẻ không nghĩ rằng 2 tên trộm này có liên hệ gì tới bọn Áo Đen.

    Cuộc trò chuyện của họ bọ cắt ngang khi chiếc xe đột ngột dừng lại. Vị tài xế mở cửa xe cho họ, lấy hành lí ra rồi chào tạm biệt.

    Trước mặt họ là toà lâu đài đồ sộ Ánh Trăng. Nó thật to lớn với gần 100 phòng, cả ngàn cửa sổ, một khu vườn lớn cùng vô số những bậc thang. Nhưng nó không phải là điều đập vào mắt những người khách lạ đến viến thăm, mà chính là sự cổ kính của nó. Những dây thường xuân quấn quanh lâu đài tạo một cảm giác cổ kính.

    "Wow--" Heiji thốt lên "Eh---- Đẹp"

    "Thật sao?" Kaito nhíu mày "Tó lại thấy nó theo kiểu :ma ám, bí ẩn hay---"

    Hakuba gật đầu "Yeah, đó là phong cách của dạng nhà nước Anh khi xưa đó. Tớ rất thích nó" Anh nhấc bổng cái balô của mình lên.

    "Coi nào, ta vào trong gặp gia tộc này đi"

    Bất chợt họ nhìn thấy một cô bé gái với mái tóc vàng hoe cùng bộ váy đen, vừa nhún nhảy trên những bậc thang vừa hát, phẩy nhẹ những cành hoa trên tay. Phỉa nói rằng khuôn mặt xinh xắn cùng đôi mắt xanh ấy khiến ai cũng phải thốt lên :

    "Awwwww!---Thật là dễ thương!"

    Rồi những chàng trai nghe lời bài hát:

    *Chào mừng đến với khác sạn Ánh Trăng
    Mỗi nơi đều có lời nguyền riếng của nó
    Trông rất giống thiên đàn nhưng nó có thể là địa ngục
    Mỗi đêm khi ma quỷ cất tiếng gọi
    Chính là lúc bạn trao linh hồn hấp hối của chính mình
    Trong một góc tối của căn phòng
    Là sự đợi chờ cái chết kinh tởm nhất đến với bạn
    Sẽ không có lỗi thoát
    Bạn sẽ biến mất không một dấu tích
    Ít nhất đây là lần bạn không thể biết được
    Nó là một cơn ác mộng hay là sự thật*


    Các cậu trai nhìn cô bé hát vang đến khi biến mất vào toà lâu đài. Họ vẫn còn nghe giọng hát trong trẻo của cô bé gái còn âm vang. 4 chàng trai trẻ nhìn lẫn nhau...

    Trời bắt đầu trút cơn mưa nặng hạt.


    Tặng mấy bạn chap 3 lun
    Chương 3: BỨC HOẠ RƯỚM MÁU:KSV@14:

    "Emm...cái bài hát đó nghe ghê quá!" Hakuba nói khi anh bắt đầu nhấn chuông cửa.
    "Cậu biết cô bé đó chứ?" Heiji hỏi
    "Không. Chưa bao giờ gặp trước kia"

    Cánh cửa hé mở. Thường thì những dạng mở cửa như thế này người ra đón sẽ là một người đàn ông lớn tuổi nhưng lần này thay vào đó là một chàng trai.
    "Hakuba! Cuối cùng thì cậu đã đến!" Cậu ta reo lên mừng rỡ. Cậu có đôi mắt màu xanh lục cùng mái tóc nâu nhạt.

    "Yeah, rất mừng khi cậu lại cậu, Richard" Hakuba trả lời theo phong cách lịch sự RẤT 'người Anh' của mình. "Và đây là những người bạn mà tớ đã kể cho cậu nghe: Shinichi Kudou, Heiji Hattori, và---em Kuroba Kaito"
    Mắt Richard sáng lên rạng rỡ và anh mỉm cười " Thật là những cái tên thú vị. Tôi rất vui khi quen biết các bạn. Tôi là Richard Norferk" Nói rồi cậu bắt tay với họ.
    "Xin mời vào" Richard đẩy cánh cửa mở rộng, qươ tay theo cách đón khách của khách sạn.

    Khi các chàng trai trẻ bước vào tòa lâu đài họ để ý thấy cách thiết kế bên trong là một sự kết hợp giữa phong cách khách sạn, lâu đài và phòng tranh. Có rất nhiều bức tranh chân dung lớn ở đây. Và nó tạo cho các chàng trai chúng ta cảm giác như đang bị ai đó theo dõi.
    Thảm đỏ, những tấm rèm cửa dài và cũ, vật dụng vỏ cây sồi cùng những chiếc gương nặng nề. Tất cả tạo nên một không gian trang trọng và cổ kính cho tòa lâu đài. Họ nhìn quanh đại sảnh và ngạc nhiên trước sự đồ sộ của tòa lâu đài.

    Tòa nhà không hoàn toàn tối như mực. Khắp nới đều thấp thoáng ánh sáng của những ngọn đèn huyền ảo. Ít ra thì nó che lấp được cho các chàng trai cảm giác âm u ma quỷ bởi những bức chân dung. Dù sao thì nó cũng làm họ thấy thoải mái.

    "Thức ăn!!" Heiji hét toáng lên vừa lúc họ đi ngang qua nhà bếp. Anh chàng quay đầu hỏi với vẻ khá là buồn cười "Bữa tối có những món gì thế?"
    Richard mỉm cười. Anh đang dẫn nhóm người đến phòng nghỉ của họ phía trên cầu thang. Anh quay đầu lại, nhìn Heiji "Chúng tôi có yorkshire putdinh hay bánh putdinh đen, khoai tây nghiền, thịt lợn, thịt bò, thịt gà. Chúng tôi còn có bánh nướng nhân ngọt hay bánh kem"

    "Nghe hấp dẫn quá!" Kaito thốt lên, ra vẻ như sành sỏi tiếng Anh. "Nhưng bánh putdinh đen là cái gì?"
    Hakuba cười toe toét "Đó là bánh putdinh máu. Nó được làm từ máu đấy!", nhìn khuôn mặt Kaito chuyển đủ màu sắc.

    "Ở đay còn có cá, đỡ hơn chứ?" Richard hỏi, nhưng anh bắt gặp khuôn mặt Kaito chuyển từ kinh tởm vì món bánh putdinh thành nét mặt lộ rõ sự khiếp sợ.

    *******************************

    Bốn chàng trai chỉ có 2 phòng để CHIA NHAU. Mỗi phòng có 2 chiếc giường đơn, và điều đó thật đơn giản để biết 2 người nào KHÔNG NÊN ở chung phòng với nhau.
    "Tớ sẽ không chung phòng với Kaito! Tớ đoán là cậu ta sẽ NGÁY như sấm!” Hakuba nói, đứng trước cửa phòng.

    "GÌ chứ? Còn tớ thì biết cậu sẽ đánh rắm vào buổi tối đó!" Kaito cãi lại.
    Trong khi đó thì Richard cứ liên tục chớp mắt tò mò vì các chàng trai kia đang CÃI nhau bằng tiếng NHẬT.

    "Được rồi! Thôi thì thế này nhé!" Shinchi hòa giải "Tớ sẽ ngủ chung phòng với Kaito, còn Heijji thì với Hakuba, được chứ?"
    Heiji nhún vai "Tớ thì không sao. Ít ra tớ không giống như những ai kia cứ như 2 dứa con nít!"

    ******************************

    Sau khi phòng nghỉ được sắp xếp, bốn chàng ttrai đi theo Richard làm một cuộc tham quan nhỏ. Và Kudou bất chợt để ý. Mọi người trong nhà này đều mặc đồ đen : nhũng người hầu, quản gia, cả những người đầu bếp. Heiji thì thấy họ nhìn cả nhóm với con mắt tò mò.

    "Nhìn gì? Bộ chưa bao giờ thấy người Nhật hả??" Heiji cáu gắt.
    "Có chuyện gì xảy ra thế?" Kudou hỏi Richard "Sao tất cả mọi người đều mắc đồ đen?"

    Sau câu hỏi của Shinichi, mắt Richard biến chuyển khác thường, nó bị vây lấy bởi một nỗi buồn khôn thấu. "Lễ tang. Chúng tôi vừa chôn cất cha tôi sáng nay"
    "CÁI GÌ?" Hakuba hét lên bàng hoàng "Ngài Norferk đã chết?"

    "Phải chuyện xảy ra cách đây 2 hôm. Tớ-tớ đã tìm thấy xác ông ấy ở bãi biển---" Richard nói với cặp mắt đỏ hoe, anh nhìn trông thật xanh xao và suy sụp. "Tớ ti-tin rằng có người đã hãm hại ông ấy---nhưng tớ lại không có bằng chứng---Hakuba---Tớ không biết phải làm gì nữa---"
    Hakuba nhẹ nhàng đặt tay lên vai Richard "Cậu có muốn trút tâm sự không? Ta tìm một nơi nào đó nhé"

    "HAKUBA! THẬT LÀ BẤT NGỜ!" Một người phụ nữ reo lên khi bà ta đang bước xuống cầu thang. Rồi bà chạy đến ôm chầm lấy cậu ta cùng nụ hôn chào hỏi 2 bên má. Tất nhiên theo phép chào, Hakuba 'chào' lại.
    "Tớ sẽ không BAO GIỜ dùng cái kiểu chào hỏi dạng Anh này" Heiji lầm bầm gần như muốn hét lên, anh chàng bước thụt lại cách xa Hakuba ra, đề phòng trường hợp người phụ nữ chú ý cậu và lại 'chào' kiểu đó.

    "Richard! Sao con không nói cho cô biết rằng Hakuba sẽ tới?" Người phụ nữ nói với nụ cười thân thiện hiện trên khuôn mặt. Bà khoảng độ tuổi tứ tuần có mái tóc cùng cặp mắt màu nâu nhạt.
    "Và những cậu bé bảnh trai này là ai đây?"
    "Để tôi giới thiệu với các bạn, đây là cô ruột tôi: Louise. Đừng có hoảng lên như thế, cô ấy sẽ chẳng làm thịt mấy cậu đâu. CHỈ là thỉnh thoảng cô ấy quá thân thiện thôi!"
    "Bữa cơm tối đã chuẩn bị đâu vào đấy, rất mong các cậu sẽ cùng dùng bữa tối với chúng tôi!" Bà Louise nói rồi rời khỏi nhóm các cậu trai để tìm một người giúp việc về việc mấy cái cửa sổ chưa được lau chùi sạch sẽ.

    "Mấy cậu sẽ được gặp cả gia đình tớ tại bữa ăn tối thôi!" Richard nói.
    "Em-Richard--- Chúng tớ đã thấy một cô bé gái." Heiji đột nhiên chuyển đề tài "Cô bé ấy có phải là con của một trong mấy cô ruột của bạn?"
    "Có bé nào?" richard hỏi, chớp mắt ngạc nhiên. "trong khách sạn của chúng tôi không có trẻ em, hơn nữa khách sạn đã đóng cửa từ hôm qua để chuẩn bị cho lễ tang"
    "Nhưng--- Rõ ràng là tụi tớ thấy một cô bé tóc vàng mắt xanh độ khoảng 6-7 tuổi gì đó."

    Họ vừa đi vừa trò chuyện nên chẳng mấy chốc đã đến cuối hành lang. Ở đó chỉ có một lối rẽ phải và hình dạng của nó thì giống như chữ 'L' vậy.
    Kaito thì từ nãy đến giờ vẫn làm thinh không nói gì, chỉ dáo dát nhìn khắp nơi. Rồi đột nhiên cậu ta thấy cái gì đó trên tường
    "Em, các cậu" Kaito gọi, giọng anh chàng có vẻ như muốn gào lên và lẫn chút ngạc nhiên.
    "Richard, CHÍNH là cô bé ĐÓ" Kaito lấy tay chỉ về hướng một trong những bức chân dung ở góc cuối của hành lang. Nó là một bức tranh vẽ một cô bé gái mặc chiếc váy đen huyền, trên tay là những cành hoa trắng. Còn đôi mắt xanh cuốn hút ấy thì đang nhìn thẳng vào các chàng trai chúng ta.

    Richard bất thình lình phá lên cười "Trời ạ, đó là bức chân dung của mẹ tôi, phu nhân Norferk, nó được vẽ khi bà lên 6 tuổi. Mẹ tôi đã mất cách đây 7 năm."
    Heiji định buột miệng nói nhưng Hakuba giơ tay ngăng lại "yeah, tớ nghĩ có lẽ tại vì chuyến bay nên đâm ra quáng gà. Có lẽ lúc đó bọn tớ chẳng thấy gì cả" Hakuba miệng thì nói thế còn mắt thì cứ đăm đăm nhìn bức chân dung. Giờ đây một cảm giác bất an bắt đầu đeo bám lấy họ.

    Khi các cậu trai bước xuống tầng trệt, họ nhìn nhau bằng ánh mắt ngờ vực. Họ RÕ RÀNG là ĐÃ thấy cố bé đó bước xuống lầu. Và cô bé giống hệt bà Norferk.

    Shinichi nhăn mặt. Anh đã có một cảm giác không hay về nơi này ngay từ đầu, nhưng sự tò mò về những điều kỳ bí bao quanh ngôi nhà này đã thúc đẩy anh đi tiếp. Có vẻ như cái 'giác quan thám tử' của anh đã làm việc ngay từ khi anh bước châ vào cái khách sạn Ánh Trăng này. Bất chợt....

    "AHHHHHHHHHHHHHHHH!!!!!!!!!!!!"

    Các chàng trai giật bắn mình khi nhận ra tiếng hét ấy xuất phát từ phía sau lưng họ. Họ quay lại chỗ cũ thì thấy một cô gái trẻ ngã quỵ xuống sàn, cô há hốc mồm, gương mặt thì trằng bệt ra, người thì run lên.

    "Anne!" Richard hét lớn, chạy về hướng chị mình "Chuyện gì thế?"Các chàng trai chạy phía sau Richard thấy tay cô ta chỉ về hướng bức chân dung.
    "Mẹ...mẹ...đôi mắt..." Anne cố gắng thốt lên trong sự kinh hoàng tột độ.
    Kaito, Shinichi, Heijji cùng nhìn lên một lượt về hướng bức tranh đó. Họ nhận ra điều gì đã làm cho cô ấy kinh hoàng.

    Đó là bức tranh họ thấy lúc nãy. Bức tranh của quý bà Norferk khi còn nhỏ. Nếu đôi mắt phải có màu xanh lục như lúc nãy thì giờ đây nó nhuộm thắm màu đỏ. Màu của máu. Đôi mắt xanh quyến rũ của bà đã không còn mà giờ đây...trên bức tranh ấy xuất hiện hai hàng máu chảy dài từ đôi mắt xuống khuôn mặt đáng yêu xanh xao của bà.
    Hai tròng mắt đen láy rỗng tuếch của bà nhìn thẳng vào các cậu trai. Nhìn cứ như bà đang khóc bằng chính máu của mình khi không còn một giọt nước mắt nào trong người.

    Bất chợt, một phần của bài hát mà họ đã nghe từ cô bé đó hiện rõ mồn một trong đầu Heiji, cũng với giọng hát ngọt ngào đáng yêu đó....

    "Trong một góc tối căn phòng
    Là sự đợi chờ cái chết kinh tởm nhất đén với bạn...
    ..Ít nhất đây là lần bạn không thể biết được
    Nó là một cơn ác mộng hay là sự thật"

    Còn nguyên văn tiếng Anh là đây:
    "Welcome to the Moonlight Hotel
    Every room cast its own spell
    Looks like heaven but it could be hell
    Every night when the demon calls
    Its time to give your dying soul
    In the corner of the darkest room
    Awaits your most horrid doom
    There is no way out of this place
    You will vanish with out a trace
    For once you can never tell
    If this is a nightmare or its real"
     
  3. nhox_tam

    nhox_tam Tái xuất KSV.lâu lắm rồi mới lên,nhớ quá Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    4/11/2010
    Bài viết:
    514
    Lượt thích:
    661
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Học Sinh
    nghe cái tên moonlight hotel là thấy lãng mạn rồi
    Shinichi và Ran nếu lấy nhau tới đây hưởng honey moon xong là bảo đảm Ran có baby lun:KSV@09:
     
    shihocutewindforever thích điều này.
  4. conan_5897

    conan_5897 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    18/9/2010
    Bài viết:
    133
    Lượt thích:
    242
    Kinh nghiệm:
    63
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Chap 4 nèz mọi người

    Chương 4: Tôi muốn nghe kể về Ninja

    "Cái quái gì đang---" Richard nguyền rủa trong khuôn mặt trắng bệch vì sốc.
    "Là mẹ đấy! Bà ấy trở về để trả thù!" Anne-chị Richard gào lên. Cô ấy lớn hơn Richard 3 tuổi với đôi mắt xanh quyến rũ cùng mái tóc nâu, vậy mà giờ đây cặp mắt ấy đang chìm trong sợ hãi.

    "Làm ơn cho tôi mượn cái thang" Hakuba nhờ mấy người hầu khi họ nghe tiếng hét trên lầu và tức tốc chạy lên.
    "Cậu có thể cho phép tớ kiểm tra bức tranh, Richard?" Hakuba hỏi, ngước nhìn bức chân dung phía trên. Richard gật đầu "Nhất định đây là trò đùa ngu ngốc.”
    "Sao cậu không lấy nguyên bức tranh xuống, thế có hay hơn không?" Kaito hỏi, cậu bị cuốn hút bởi cái dòng nước mắt máu ấy.

    "Làm thế thì nhất định sẽ mất đi tang chứng." Heiji nói "Tớ đoán nhất định phải có một mánh khóe nào đó--"
    "Mánh khóe??" Kaito cười toe "Vụ này tớ rành đấy, để cho tớ nào---"
    "Này, bỏ tay ra khỏi bức tranh đi" Hakuba hét "Đừng có đụng vào bất cứ cái gì hết!"
    "Tại sao không? Bức vẽ này đâu phải của cậu! Đừng có ra lệnh cho tớ kiểu đó!" Kaito cãi lại và cuộc chiến lại bắt đầu.

    "Chẳng có gì đằng sau bức tranh cả--" Kudou dò xét, nói. Trong khi đó thì Kaito và Hakuba vẫn đang mãi tranh cãi 'như thường lệ' nên chẳng biết rằng cái thang đã được đem đến. "Tuy vậy vẫn có một ít máu vẩy quanh bức tranh--"

    "Tớ nghĩ đáng lẽ phải có cái ống dẫn nước pha đỏ hay đại loại như thế, không có thật sao--chẳng lẽ đó là máu thật?" Heiji hỏi nghi ngờ, khẽ chạm vào dòng máu đỏ trên khuôn mặt của người phụ nữ cao quý này rồi đưa lên mũi để kiểm tra nó có phải là 'máu thật' hay không.

    "Ở trên tường cũng không có gì" Hkauba thêm vào, giờ thì cậu đã đeo găng tay vào và cẩn trọng chạm vào bức tường quanh đó. Nhưng rồi anh bắt gặp nét mặt Richard..sợ hãi..kinh hoàng.. tất cả hiện rõ mồn một trên mặt cậu ta. Không còn nghi ngờ gì nữa...

    "Hakuba, chuyện--chuyện này đã từng xay ra" Richard nói một cách vô hồn.
    "Nơi này đã bị nguyền rủa" Anne nói trong kinh hoàng
    "Đã từng!? Cũng chính bức này? Nó nó xảy ra khi nào? Nói cho tớ biết đi!" Hakuba hỏi dồn dập.

    "Lúc ấy tớ không có nhà! Nó xảy ra trên một bức tranh khác của mẹ tớ. Một người giúp việc đã lau sạch và chuyện đó đã không tiếp diễn cho đến hôm nay!--"
    "Nghe này, nó phải có một lời giải đáp hợp lý cho chuyện này, đừng có vội tin vào những chuyện ma quỷ nhảm nhí ấy, được chứ? Nhất định là có người đã bằng cách nào đó làm cho bức tranh rơi lệ máu, chúng ta sẽ tìm ra nó."

    "Này mọi người---- không có một hốc nhỏ nào trong đôi mắt của bức vẽ" Shinichi nói, rồi quay sang nhìn Kaito "Vậy cậu có thể cho tớ biết tên hung thủ đã dùng mánh khóe gì chỉ trong một thời gian ngắn như thế, hả Kaito?"

    Kaito trầm ngâm một hồi, ngước nhìn bức chân dung đã được lau sạch, giờ đây đôi mắt xanh của người phụ nữ đã trở lại. Cậu nhún vai "tớ không chắc nhưng có một cách" Rồi cậu ta cười toe toét với 3 chàng thám tử "Tớ sẽ để mấy cậu tự tìm ra lời giả đáp"
    Anh nhìn Anne suy tư và chợt một nụ cười lạ ở Kaito xuất hiện , không ai thấy nó trừ chính cô-Anne.

    "Này---chúng ta có thể đi bây giờ không?" Richard hỏi "Tôi-tôi không muốn ở nơi này một giấy nào nữa"
    "Nhưng anh sống ở đây mà" Heiji nói không suy nghĩ và nhận dược một cái lườm cảnh cáo của Hakuba.

    "Ta hãy đến phòng ăn nào!"Anne gợi ý, cô đã bình tĩnh hơn dù trông vẫn còn hoang mang. "Tôi phải nói lời xin lỗi đến quý khách vì thái độ hoang mang của tôi. Tôi rất hối hận khi đã lôi kéo quý vị vào việc này" Cô cúi đầu trước cả nhóm, sau đó cô thở thật sâu "Thật vinh hạnh khi quý khách dùng bữa với gia đình chúng tôi. Tôi thành thật xin lỗi. Xin mời đi theo tôi"

    Richard mỉm cười tự hào với bà chị mình, khi quay sang nhóm Hakuba cậu thấy một sự bối rối hiện rõ trên mặt họ
    "Đó là cách chị ấy giao thiệp như một *quý cô* vậy, cái tính đó đã theo chị ấy lúc mới sinh rồi"
    "Oh, vậy mà tớ cứ nghĩ cái lỗ tai mình hình như có vấn đề" Heiji nói đùa cợt.

    **************************

    Tại bàn ăn, cả nhóm gặp hết tất cả thành viên trong dòng họ nhà Richard. Richard có 2 người anh và 2 người chị. Người lớn nhất là William-22 tuổi, Anne-21 tuổi, Tracey-20 tuổi và Hanry-19 tuổi.
    Ngài Norferk có hai người chị: Alice người đã kết hôn với John và Louise kết hôn với Mike.

    Cả nhóm ngồi vào bàn và đang cố gắng 'một cách khó khăn' để có thể nhớ hết những cái tên đó vào trong đầu. Sau một vài nụ cười chào hỏi lịch sự, thức ăn được đem ra. Bữa ăn rất hấp dẫn đối với các chàng trai cho đến khi người hầu đem lên một đĩa cá tuyết.
    "Em...Xin lỗi nhưng....tôi...không biết ăn cá..." Kaito nói, mắt mở to đầy sợ hãi.
    "Tại sao thế? Có thể cho phép tôi hỏi nguyên nhân không?" Tracey hỏi "Nó không vừa miệng em à?" Cô mỉm cười dịu dàng với Kaito.

    "Không, không phải thế" Kaito chối băng nhưng rồi cậu ta để ý thấy Hakuba tính nói cái gì đó liên quan đến vụ này. Nhanh như cắt, anh chàng đá chân Hakuba dưới bàn khiến cậu ta đau điến. Hakuba lườm Kaito cay cú.

    "Các em có thể kể cho chúng tôi nghe về nước Nhật được không?" William nói "Tôi luôn ước ao một lần được đến đó, những tập tục của nước các em rất lạ đối với chúng tôi" Anh ta nói từ tốn với nụ cười của một người đã trưởng thành.
    "Vậy...các anh chị muốn tìm hiểu về gì?" Shinichi hỏi dù trong lòng rất muốn hỏi ngược lại về chuyện của ngài Norferk, nhưng hình như không ai ngồi trong cái bàn này muốn đề cập về những chuyện có liên quan đến cha họ.

    "Hãy kể cho tôi nghe về Ninja!" Henry nói háo hức "Họ có thể bay được à? Có thể tàng hình như lời đồn không?"
    "Đừng có ngốc như thế, Henry!" Tracey cười "Thật không tế nhị chút nào khi em lại làm phiền các vị khách đây bằng câu hỏi ngớ ngẩn đó!"
    "Đây, Hakuba! Ăn thêm chút thịt nhé!" Cô Louise vừa nói vừa gắp thức ăn vào đĩa nhóm Hakuba mà họ không kịp đưa ra một lời từ chối. Cô ấy chẳng tỏ ra giống một thành viên của một gia đình hoàng tộc cả.

    Kudou nhìn quanh bàn ăn rồi quyết định bắt chuyện với Alice và John
    "Để có thể giữ nội thất của khách sạn sang trọng thế này chắc các bác rất vất vả?"
    John mỉm cười, gật đầu "Nhưng chúng tôi đã thực hiện công việc và chuẩn bị mọi thứ một cách trôi chảy. Nếu cháu muốn, tôi có thể dẫn cháu đi tham quan khu vườn của tòa nhà"
    Bà Alice thì nhìn Shinichi một cách vô hồn, nét mặt thì lạnh nhạt chẳng có gì tươi tắn.
    "Không thân thiện cho lắm" Shinichi nghĩ thầm.

    "Vậy...các em dự định ở đây bao lâu?" Tracey hỏi với khuôn mặt tươi tắn, xinh xắn giống hệt như quý bà Norferk ở bức chân dung. Hễ cứ nhìn thấy nụ cười của Tracey thì Kaito lại đỏ mặt lên.

    "Àh, họ sẽ ở lại cho đến khi biết được họ muốn cái gì và giúp Richard tìm ra được chuyện gì đang diễn ra ở cái nơi khó hiểu này" Kaito trả lời.

    Mọi người trở nên im lặng. Kaito biết rằng mình đã nói điều gì đó 'không nên nói'.
    "Chúng tôi rất vui mừng khi có được sự giúp đỡ từ Hakuba và các bạn của cậu ấy." William nói nhã nhặn.
    "Phải, anh William nói đúng. Hãy cho chúng tôi biết khi các em cần bất cứ sự trợ giúp nào." Anne thêm vào.
    "ĐEM THÊM THỊT RA NÀO!" Cuộc đối thoại bất thình lình bị chen vào bởi lời sai bảo mấy người hầu của bác Mike-một người đàn ông mập mạp, miệng lúc nào cũng đầy thức ăn.

    "Mike! Lịch sự chút đi nào! Chúng ta đang có khách đấy!" Cô Louise nói, đánh nhẹ vào tay chồng mình.

    "Oh! Tôi rất mong có được sự tha lỗi của các cháu! Xin hãy tha thứ cho thía độ không phải của tôi!" Bác Mike cười toe với các cậu trai với hàm răng còn đầy thịt. Hakuba thấy Richard lắc đầu 'thật hết biết'.

    "Cháu có thể xin thêm chút thịt bò chứ?" Heiji hỏi lịch sự, nhìn cô Louise một cách chờ đợi. "Chúng rất hấp dẫn! Ở Nhật Bản không có cơ hội ăn món này!" Co Louise cười khúc khích, ôm lấy Heiji "Oh! Ta thích cậu trai trẻ này đây!"
    Heiji nghẹt thở trong ngạc nhiên bởi cái ôm chặt đó và cậu nhìn bối rối khi mọi người trong bàn đang cười khúc khích.

    **********************

    Bữa ăn tối nhanh chóng kết thúc và mấy anh chàng thì no căng bụng. Họ trở về phòng nghỉ nhưng Shinichi và Heiji thì cảm thấy rất bực bội.
    "Họ chẳng chịu kể cho chúng ta nghe bất cứ cái gì cả!" Heiji gần như muốn hét lên "Làm sao chúng ta có thể điều tra khi không ai trong số họ muốn nói chuyện cả. À mà bữa tối ngon thật đấy!"

    "Huhm---" Shinichi thở dài "Chúng ta đành phải tự mình đi điều tra lấy vậy! Tớ thích cái anh chàng William ấy, anh ta trông có vẻ là người chín chắn và biét điều. Cái gia đình này thú vị thật" Chợt Kudou dừng lại, nhìn xung quanh "Richard và Hakuba---đâu rồi?"
    Kaito chen vào "Tớ thấy họ đi ra bãi biển. Chắc Richard muốn kể cho hakuba nghe điều gì đó!"

    "Vậy còn chờ gì nữa!" Heiji sốt ruột "Ta đi tìm họ đi!" Rồi Heiji chạy trước để Shinichi cùng Kaito bước theo phía sau.
    "Sao tớ cứ có cảm giác là mấy cậu là những tên nhiều chuyện vậy nhỉ?" Kaito hỏi Hattori.
    "Đó là điều đầu tiên cần có để cậu trở thành một thám tử!" Shinichi phì cười "Nhưng thường nó được gọi là tính tò mò!"
     
  5. oh!

    oh! Thành viên mới

    Tham gia:
    19/9/2010
    Bài viết:
    8
    Lượt thích:
    4
    Kinh nghiệm:
    3
    Truyện rất hay,vừa li kì vừa hấp dẫn, khúc dạo đầu trông giống như một vụ án của Gosho vậy, tiếp đi bạn
     
    conan_5897 thích điều này.
  6. conan_5897

    conan_5897 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    18/9/2010
    Bài viết:
    133
    Lượt thích:
    242
    Kinh nghiệm:
    63
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    @Oh : đáp ứng yêu cầu của bạn liền:KSV@01:

    Chapter 5: "Chúng tôi sẽ xem xét điều đó!"

    “Bây giờ cậu đã sẵn sàng kể cho chúng tôi mọi việc chưa?” Hakuba hỏi người bạn mình. Cả hai đang đứng trên bãi biển nhìn về những cơn sóng xa tít tắp với sắc đen ngòm của đại dương. Những cơn gió thốc qua mái tóc vàng và những lọn tóc nâu của hai chàng trai trẻ. Đứng đấy một hồi lâu, Richard thở dài nặng nề.

    “Căn nhà này đã bị ma ám Hakuba à. Tôi biết cậu đang nghĩ tôi bị hoang tưởng nhưng đã có quá nhiều điều kỳ lạ diễn ra. Tôi chỉ mong cậu nhanh chóng tìm ra kẻ chủ mưu và mục đích của người đó”.

    Hakuba lẳng lặng lắng nghe, anh không nói bất cứ lời nào, kiên nhẫn đợi Richard tiếp tục.
    “Cậu đã biết mẹ tôi qua đời khi tôi tròn mười một tuổi”

    “Cái gì? Tôi nghĩ rằng bà đã mất cách đây mười năm? Vậy thật ra chỉ có bảy năm thôi sao?” Hakuba bất ngờ.

    “Phải--- tôi không nói lại cho cậu biết sao? Dù sao đi nữa, mọi chuyện khác thưởng bắt đầu xảy ra từ tháng trước. Tất cả những người hầu trong nhà đều nghe thấy tiếng người khóc hằng đêm. Các chị và anh tôi lại nghe thấy tiếng bước chân và thậm chí là tiếng người hát nửa đêm.”

    Hakuba nhíu mày “Đối với tôi nó có vẻ như một câu chuyện ma đơn giản nhất !”
    Richard nhìn thẳng cậu bạn “Nhưng rõ ràng là chính cậu tận mắt thấy điều đó! Bức ảnh đó đột nhiên chảy máu. Làm sao cậu giải thích điều này?”.
    "Richard, bình tĩnh lại nào. Hãy để tôi hỏi cậu vài điều trước rồi cậu muốn hỏi gì cũng được." Nói rôi Hakuba lấy ra quyển sổ nhỏ cùng một cây bút.

    "Trước hết, nguyên nhân dẫn đến cái chết của mẹ cậu?"
    "Tôi không biết. Không ai hiểu lý do cả. Bà mất quá đột ngột. Mẹ tôi đã nhập viện suốt năm tháng trước khi qua đời " Richard trả lời buồn bã. "Và chẳng ai buồn nói cho tôi biết chuyện gì đã xảy ra cho bà cả. Điều duy nhất tôi biết chính là mẹ đã không còn trên đời này nữa."

    "Thứ hai, cậu hãy kể cụ thể những việc lạ lùng đã xảy ra?"
    "Tiếng bước chân, những bức tranh rướm đầy máu, giọng ai đó khóc và ehm...Tôi cũng đã từng nghe thấy một lần khi ở trong phòng mình lúc đêm xuống. Nghe cứ như là một cô bé gái đang hát vậy. Thật kỳ lạ!”
    "Bài hát nói về gì?"

    "Một cái gì đó liên quan đến cái khách sạn này. Tôi chỉ nhớ duy nhất hai câu: Mỗi đêm khi ma quỷ cất tiếng gọi. Chính là lúc bạn trao linh hồn hấp hối của chính mình. Nghe thật đáng sợ." Mắt Richard long lên nỗi sợ hãi.
    "Cậu đã làm gì?" Hakuba hỏi, anh bắt đầu thấy rùng mình vì cơn gió lạnh của biển.
    "Tôi bật dậy khỏi giường và tìm nơi giọng hát vang lên. Nhưng nó dừng hẳn ngay khi tôi mở cửa phòng."

    "Khách sạn này có từ bao lâu rồi ?"
    “Nó được 258 tuổi"

    "Hãy nói tôi nghe về gia đình cậu. Họ có gắn bó với nhau không? "
    "Tất nhiên, chúng tôi rất thân thiết. Nhất là các anh trai và tôi. Chỉ duy mỗi hai người tôi nghĩ rằng họ không mấy thân thiện với nhau cho lắm...”
    "Là...?"
    "Cô Alice và chú John."
    "Được...rồi...ehm, họ là vợ chồng mà đúng không?"
    "Phải, nhưng phải thực trạng trước mắt tôi sợ rằng họ không còn tình cảm dành cho nhau nữa."
    Hakuba nhún vai và đánh dấu sao sự việc này như thể nó là điều cần lưu tâm.

    "Vậy cha cậu đã chết như thế nào?" Hakuba hỏi dè dặt.
    "....Uhm....Tôi tìm thấy ông ấy khi đang dạo dọc bờ biển. Ông ấy bị chết đuối. Ông đã trượt chân ngã từ vách đá và rơi xuống vực. Sóng biển đánh dạt xác ông trôi vào bờ...."
    "Và?"
    "Cảnh sát cho rằng đó là vụ tự tử"
    "TẠI SAO?!"
    "Sự thật là cha tôi không có kẻ thù. Không thể đặt ra giả thiết có người muốn giết cha tôi được!" Richard hét lên, anh đang mất bình tĩnh vầ đầy căm phẫn, những giọt nước bắt đầu tràn ra khỏi khóe mắt.

    "Phải có một lý do cho việc tự tử chứ?"
    Richard lặng lẽ lắc đầu rồi nhìn Hakuba “Cha tôi vô cùng đau khổ trước cái chết của mẹ. Tôi nghĩ ông ấy muốn gặp lại bà – đó là lý do”
    Hakuba thở dài “Tôi rất tiếc.”

    "Ông ấy không để lại mảnh giấy nào sao? " Hakuba hỏi lần nữa sau một khoảng thời gian im lặng giữa hai người .
    "Có...ông ấy để lại một tờ giấy trên bàn làm việc, William đã nhặt được nó. Tôi có thể đưa cậu xem nếu cậu muốn."

    "Bây giờ cha cậu đã mất, vậy ai sẽ thửa hưởng toàn bộ tài sản kế nghiệp? “.
    "Là William, anh ấy phải đảm nhận công việc quản lí chính, hai nguười cô của tôi lo phần nấu nướng và những thứ lặt vặt khác. William không giỏi về những việc này. Còn về gia sản của cha, anh ấy chia đều cho mỗi người trong gia đình”

    "Vậy mấy chú của cậu thì sao?"
    "Họ đảm nhiệm công việc chính ở khách sạn. Họ giúp William rất nhiều."

    "Điều gì khiến cậu nghĩ rằng...oan hồn mẹ cậu trở về để trả thù? " Hakuba hỏi thêm, chăm chú ghi lại mọi sự kiện .
    "Bức chân dung của bà, một trong số đó xuất hiện chữ viết bằng máu: Các người sẽ phải trả giá bằng mạng sống...Giờ đây cha tôi đã mất...”
    "Đã bao lâu?" Hakuba cắt ngang câu nói của Richard. Anh cho rằng đây là cách tốt nhất.
    "Khoảng hai tuần trước."
    "Tại sao gia đình cậu không tìm người điều tra rõ ràng sự việc? “
    Richard nhìn chằm chằm Hakuba khó hiểu "Chẳng phải tôi đã gọi nhờ cậu giúp sao? Cậu là thám tứ mà!”
    "À há...." Hakuba đỏ mặt. "Vậy thì cậu nhờ đúng người rồi! "

    "....Tôi thấy Anne thật sự sợ hã ." Hakuba suy nghĩ. "Còn ai có thái độ như thế nữa không?"

    "Phải, cô ấy là người nghe thấy tất cả những tiếng động lạ về đêm. Cô đã bị ám ảnh bởi chúng. Thế nên tôi cũng hiểu vì sao Anne mất bình tình và hét toáng lên như thế....có điều cũng hơi xấu hổ trước các bạn....Gia đình tôi đang rất căng thẳng với tình trạng này, dẫu thế mọi người đều dồn sức cho việc làm ăn của khách sạn. Và điều đó khiến tôi rất tự hào về gia đình mình.”

    "Viên kim cương Pandora, gia đình cậu có biết nó ở đâu không?"
    "Không, cha chúng tôi chẳng để lại bất cứ lời chỉ dẫn nào tới nơi giấu kim cương. Tôi sợ rằng việc đi tìm nó là hoài công vô ích với cái khách sạn rộng như thế này...hơn nữa ngoài cha mẹ tôi chưa ai trong gia đình tận mắt thầy viên kim cương đó.”

    "Nhưng chúng tôi thì sẽ có cơ hội chiêm ngưỡng nó..." Tiếng Kaito đột ngột xuất hiện đằng sau họ. Anh cười đầy tự tin với Richard. Và cũng chẳng khó khăn gì để tìm Shinichi và Heiji, họ ngay sát bên cạnh Kaito.
    Shinichi nhìn Kaito tỏ vẻ không đồng ý với những gì cậu vừa nói.

    "Các cậu ở đây từ khi nào vậy?!" Hakuba nhảy dựng lên.
    "Khá lâu, vậy Richard khi nào chúng tôi có thể đọc tờ giấy cha anh để lại?" Heiji vào ngay vấn đề.
    "Không thể là hôm nay. Trễ quá rồi. William đã rất mệt sau lễ tang” Richard từ tốn trả lời . "Thành thật xin lỗi nếu các bạn cảm thấy tôi là kẻ khó chịu, nhưng...."

    "Không sao cả." Hakuba trấn an. "dù sao chúng ta cũng phải quay về thôi. Trời bắt đầu tối rồi”

    **********************************

    "Đưa cho tớ mấy cái ghi chú nào! Cậu nhờ vả bọn này thì phải cho bọn tớ biết mọi thứ chứ!" Heiji chìa tay vòi quyển sổ khi vừa bước vào phòng.
    "Được thôi, đây này." Hakuba bình thản trả lời với nụ cười toe toét đầy ẩn ý.
    "Cái quái...!?!" Heiji trợn mắt, hét lên, vì mọi thức đều được viết tắt bằng tiếng Anh bản xứ!
    "Rồi rồi, tớ sẽ kể lại cho cậu nghe Richard đã nói gì." Hakuba phá lên cười.

    "Nào, chàng thám tử, có phát hiện gì mới không? " Kaito hỏi Kudou, mắt nhìn chăm chú lên trần nhà với tư thế thoải mái nhất khi nằm. Kudou không nói gì vẫn ngồi trên giường nguệch ngoạc mấy dòng chữ viết. Khách sạn trở nên im ắng hẳn, mọi người hầu như đã say ngủ.

    "Uh, cậu thì sao? Có manh mối nào về nơi cất giữ viên kim cương không? KID?" Shinichi đáp trả.
    "Tớ sẽ thành thật với cậu và câu trời lời là: Không, chẳng có manh mối nào hết." Kaito cười toe toét.
    "Biết ngay là thế mà, không thể tin cậu chút nào. Vậy theo cậu ai đã làm cho bức tranh chảy máu?" Shinichi vừa hỏi tay vừa cầm chiếc di độn . Nhưng cậu chỉ được đáp trả bằng nụ cười bí ẩn của Kaito .

    "Lạ một điều là cái gia đinh này tỏ vẻ như không có gì xảy ra vậy, nhất là cha họ chỉ chết cách đây không lâu. Ai cũng có vẻ vui đùa, không lo sợ gì." Kaito chuyển đề tài .
    "Có một điều gì đó không ổn " Kudou. đồng ý với lời nhận xét của Kaito.
    "Ý tớ là Richard và cả William đều tỏ ra bình thản. À mà tớ khá thích cái anh chàng ấy. Mong là anh ta không nổi điên lên khi viên Pandora bị lấy mất."

    Shinichi dừng bấm số di động lại, nhìn thẳng vào Kaito "Cậu sẽ giải nghệ cái nghề đạo chích khi tìm ra viên kim cương chứ?"
    "Tất nhiên rồi, nếu không tớ không biết CẬU lại bày trò gì nữa ?!" Kaito nhăn mặt nhớ lại những lần đối đầu với Kudou.

    Shinichi cười toe toét và rồi ngáp ngắn ngáp dài. Cậu ấn nút ‘Gửi đi’ trên chiếc di động .

    "Nghỉ thôi , có lẽ sẽ kiếm được nhiều thông tin hơn vào ngày mai !" Nói rồi cậu với tay tắt đèn. Các chàng trai nhanh chóng chìm vào giấc ngủ trong tiếng sóng rì rầm vỗ vào bờ biển và cơn gió rít qua khung cửa sổ mở toang.

    ********************************

    "Hakuba! Tỉnh dậy!" Heiji lay Hakuba, khe khẽ nói trong bóng tối. "Dậy nào! Con heo lười!!"
    "Uh? Gì thế?" Hakuba ngáy ngủ, dụi mắt. Heiji ra hiệu im lặng.
    "Shhhh, nghe đi."

    Hakuba bừng tỉnh, chăm chú lắng nghe. Chẳng một chút ánh sáng nào trong căn phòng tối đen như mực, ánh trăng chiếu xuyên qua tấm rèm cửa tạo thành những vệt sáng yếu ớt trong đêm. Gió rít qua cửa sổ, thổi tung tấm rèm lên không trung.

    Bóng đồ vật trong phòng ngả dài theo mặt đất, nhìn thoáng qua trông cứ như những vật lạ đang nhảy múa câm lặng theo nhịp điệu của tấm màn.

    Tiếng sóng vỗ xa bờ có thể nghe rõ mồn một trong cái đêm yên tĩnh như thế này. Vầng trăng chiều những tia sáng xanh nhợt nhạt yếu ớt nhưng cũng đủ cho hai cậu thấy rõ mặt nhau.

    Đêm tối tĩnh mịch, bóng đen, sự câm lặng và những cảm xúc mơ hồ bao phủ lấy tòa nhà này.

    Tiếng hát cất lên.

    Tiếng hát ngọt ngào của môt cô bé nhỏ vang vọng khắp mọi nơi. Hakuba rùng mình, nhận ra rằng Heiji đang nhìn cậu với cùng tâm trạng.
    Trong đêm đen, anh chỉ có thể thấy đôi mắt xanh của Heiji - đôi mắt chứa đầy sự nghi vấn, hoang mang, và chỉ trong một khoảnh tích tắc, Hakuba cũng nhận ra một cảm xúc cùng lúc với Heiji hiện tại...
     
  7. conan_5897

    conan_5897 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    18/9/2010
    Bài viết:
    133
    Lượt thích:
    242
    Kinh nghiệm:
    63
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Chapter 6: Cơn ác mộng
    “Đưa tớ tờ giấy với cây bút của cậu nào.” Shinichi thì thầm với Kaito sau một khoảng lâu lắng nghe bài hát trong đêm tối.
    “Không, để tớ viết cho.” Kaito cãi lại dù tóc tai thì dựng đứng cả lên khi tiếng nói đó phả âm thanh vào tai hai người.

    Kaito cặm cụi viết lại trên giấy. Cậu cũng không chắc rằng làm thế nào mà mình có thể viết trong đêm tối như mực này nhưng nếu bật đèn thì người hát kia sẽ biết họ đã thức giấc. Cậu lắng nghe chăm chú lời hát và tức tốc ghi chú lại từng câu từng chữ. Càng viết Kaito càng thấy rợn người.

    Trong căn phòng khác, thái độ Heiji chuyển từ bất ngờ sang khó chịu. “Đủ lắm rồi, tớ phải tìm ra nơi tiếng hát này cất lên.” Heiji lầm bầm. Cậu nhảy xuống giường, mở cánh cửa trước khi Hakuba kịp ngăn lại

    Tiếng hát dừng hẳn.

    Vừa lúc đó...

    "AHHHHHH!!!!" Heiji hét toáng lên sợ hãi
    "AHHHHHH!!!!" Kaito nhảy dựng lên, giật bắn mình.

    "Cậu đang làm cái quái gì vậy? Bất thình lình mở cửa rồi hét vào mặt tớ!! Điên à??!!!”
    "Gì chứ! Còn cậu thì sao? Làm gì ngoài cửa phòng tớ đêm hôm thế này. Trông cậu chẳng khác gì một con ma...đầu...đầu tóc bù xù!!" Heiji cãi lại.


    "Hai cậu gây ồn đủ chưa??!" Shinichi cằn nhằn , bước lên từ phía sau Kaito, dụi mắt “Vậy là hai cậu cũng nghe tiếng nói đúng không?”
    "Uh" Hakuba gật đầu. "Cậu có tìm được nơi giọng nói phát ra không?"
    "Không, ngay khi Heiji vừa mở cửa thì tiếng hát dừng rồi." Shinichi lườm Heiji.
    "Đó là lỗi của Kaito chứ! Cậu ta làm tớ giật bắn cả mình!" Heiji chống chế.
    "Giật mình thôi à?" Kudou nhe răng cười mỉa mai.
    "Tớ định sáng đánh thức hai cậu dậy." Kaito giải thích cho ‘tội lỗi’ của mình.

    Đột nhiên cả một dãy hành lang sáng trưng, đẩy lùi hoàn toàn màn đêm tối. Cả bọn ngừng cuộc nói chuyện, ngoảnh nhìn lại.

    Richard đứng đó, nhìn bốn chàng trai với ánh mắt dò hỏi, một tay đang nằm trên công tắc đèn. Phòng của anh ta chỉ cách phòng Kudou hai cánh cửa.

    "Có chuyện gì xảy ra ở đây vậy?!?" Anne hỏi vội vã, cô chạy ù xuống từ tầng ba cùng với Tracey.
    Trừ Richard, các thành viên còn lại của gia đình đều đang ngủ ở tầng trên.

    "Emmm...không có gì cả, Heiji nghĩ rằng cậu ấy vô tình thấy một con chuột nhắt." Kaito giải thích với cái cười toe toét. Heiji lườm Kaito và có chút xấu hổ với người nhà Richard.
    "Đúng vậy và cả Kaito cũng ngủ mơ thấy một con cá." Hakuba thản nhiên châm dầu vào lửa.

    "Chuột nhắt?! Điều đó không thể nào chấp nhận được! Tôi sẽ nhờ các chú của mình bắt hết cái giống sinh vật đáng ghét đó!" Anne nói trong khi thấy Tracey đang nháy mắt khiến cho khuôn mặt của Kaito đỏ lừ.

    "Tôi thành thật xin lỗi cậu, Heiji. Nếu cậu muốn chuyển phòng....”
    "Hả? Ồ không không, không sao cả" Heiji phủi tay, cười trừ.
    "Cậu thật là tốt bụng, Heiji." Anne mỉm cười. "Chúc ngủ ngon, các quí ông."
    Rồi cô kéo Tracey trở lại phòng.

    "Tớ nghĩ cô ta thích cậu." Shinichi cười khì với Kaito.
    Kaito nhún vai "Ai biết!"
    "Richard?" Hakuba hỏi. "Chuyện gì thế?" Anh để ý thấy Richard có vẻ không được khỏe, một bộ dạng “Tôi-nghĩ-rằng-tôi-sắp-xỉu”.

    "Tôi cũng nghe thấy nó, Hakuba à." Richard nói trong hoảng loạn. "Tôi đã nghe thấy."
    Cả bốn người trở nên im lặng.
    "Đừng nghĩ nhiều quá, Richard. Sẽ không có gì xảy ra đâu, OK?" Hakuba an ủi người bạn mình. "Đi ngủ đi, chúng ta sẽ nói chuyện vào sáng mai. "
    Richard gật đầu mệt mỏi và trở về phòng.

    "Đấy là cách mẹ cậu từng dỗ dành cậu à?" Kaito châm chích Hakuba.
    "Cậu chết đi!" Hakuba gầm gừ..

    "Geez, cái nơi này thật là kì quái!" Heiji rên rỉ nhưng rồi nhanh chóng chêm vào thêm "...ý tớ không có nghĩa là tớ sợ cái gì đó."
    "Chậc, tớ chỉ muốn một giấc ngủ ngon thôi. Hẹn sáng mai gặp." Shinichi ngáp dài "Chúng ta sẽ giải quyết việc này vào ngày mai"
    Cả đám gật gù rồi ai về phòng nấy. Nhưng chắng một ai có thể chợp mắt cả.

    ****************************

    Sáng sớm hôm sau, sương mù phủ khắp nơi, từng giọt sương nhỏ dài trên từng phiến là, nhánh hoa.
    Khách sạn Ánh trăng đứng lặng lẽ bên mép vách đá, ngắm nhìn đại đương ở vị thế cao. Bầu trời hòa huyện giữa màu xanh và tím tạo nên không gian cho một ngày mới.

    Những con mòng biển sải dài cánh trên không, kêu từng đợt trong cái hơi lạnh của đất trời. Khí hậu ở nước Anh rất lạnh. Ngay cả khi mặt trời đã mọc cũng không có nghĩa là sẽ đón được một ngày ấm áp.

    Một chiếc BMW đen di chuyển âm thầm giữa màn sương dày đặc và dừng trước cửa khách sạn.
    Bốn người bước khỏi xe và ngước nhìn nơi mình đang đến. Tiếng chuông cửa vang lên, người hầu trong nhà ra đón khách với sự bất ngờ thú vị.

    Shinichi vẫn còn vùi trong chăn ấm . Chỉ mới có sáu giờ sáng mà cậu thì chỉ vừa chợp mắt cách đây một tiếng

    Kaito cũng chịu chung tình trạng. Cậu ngáy nhẹ với cái miệng há to. Một cảnh tượng quen thuộc khi còn trong tiết học. Cả khách sạn vẫn chưa tỉnh giấc để đón ngày mới. Lặng im, bình yên, uể oải.

    Bất thình lình cánh của phòng ngủ bật mở tung

    RẦMMMMMMM!!!!!!!!!!!!!!!!

    Nó đập vào bức tường một cách thô bạo, hai chàng trai ngã nhào xuống sàn, va đầu vào đất.
    Hai dáng người bước thẳng tới họ. Kudou ngước nhìn, nhăn nhó xoa cái đầu và lờ mờ thấy gương mặt người đôi diện.

    "KUDOU SHINICHI!" Ran hét lên.:KSV@08:

    "RAN???!!!" Shinichi há hốc mồm. "Cậu...cậu...cậu làm gì ở đây vậy?!?! Làm thế nào....khi nào mà....&$*"^%!?!"

    "KAITO KUROBA!" Aoko gầm lên cùng lúc đó. "Cậu sẽ phải giải thích cho tớ nhiều điều đó!!!"
    "Cái gì vậy?" Kaito chớp mắt lia lịa. "Đây chỉ là cơn ác mộng thôi! Nhất định là thế!!" Cậu lẩm bẩm.
    Aoko nhéo vào vành tai anh chàng.:KSV@05:
    "Ahhh!!!!!!!!!!!"
    "Cái này có giống như đang mơ không hả?!?"

    Shinichi gãi gãi đầu khi nghe thấy tiếng cãi vã nổ ra phòng bên cạnh .
    "Kazuha?! Cậu làm cái quái gì ở đây vậy!?! Làm thế nào mà cậu....AH CÁI LỖ TAI TỚ!! ĐAUUUUUUUUUU!!!":KSV@05:

    "Ai... àh, ý tớ là Shiho?!" Hakuba há hốc miệng, cậu nuốt nước bọt.
    "Cậu sẽ không làm thế với tớ chứ???":KSV@07:

    chap này có vẻ vui nhỉ:KSV@05:
     
  8. conan_5897

    conan_5897 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    18/9/2010
    Bài viết:
    133
    Lượt thích:
    242
    Kinh nghiệm:
    63
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Típ lìn

    Chap 7: Khoảnh khắc ngọt ngào

    Bốn anh chàng ngồi ‘ngoan ngoãn’ vào bàn ăn sáng, mắt không rời khỏi mấy cô bạn gái dù chỉ một giây. Thức ăn vẫn còn nguyên trên bàn, nhưng trông có vẻ chẳng ai buồn đụng đến chúng.
    Tám cặp mắt nhìn trân trân nhau như kéo dài cả thế kỷ. Một sự yên lặng phủ kín lấy không gian. Cả gian phòng trùm lấy sự ngột ngạt hồi hộp như thể một loạt các fan bóng đá đang đợi chờ một cú sút penalty vào lưới thành.

    Richard và gia đình không xuất hiện trong phòng ăn nhưng chỉ đứng cách các cậu trai trẻ một bức tường ngăn và tất cả đang dúi mặt vào cánh cửa để hồi hộp chờ đợi một bi kịch bắt đầu diễn ra.
    "Hãy nhìn mấy cô gái người Nhật này xem! Họ thật là xinh xắn, dễ thương!" Henry thì thầm. Ngay lập tức anh lãnh trọn một cái bạt tay vào đầu từ Tracey. "Ow!"
    "Cẩn thận cái miệng đi, có vẻ các cô ấy đã có chỗ hết rồi." Tracey gườm Henry rồi thở dài nuối tiếc. "Tiếc thật, chị rất thích cái anh chàng tóc bù xù kia. " Henry méo mặt khi nghe lời thổ lộ của bà chị mình.

    Cuối cùng không thể nào chịu nổi, Shinichi can đảm mở miệng.
    "Làm sao mấy cậu tìm ra bọn mình? Chúng tớ chỉ mới tới đây ngày hôm qua !"
    "Điều đó chẳng có gì là khó cả, cậu phải thừa hiểu chứ" Shiho cau mặt nói, môi cô chắc sẽ dính chặt vào nhau nếu không thốt lời nào ngày lúc này. "Bọn tớ lần theo số nhắn tin cậu gửi cho Ran."

    Heiji trừng mắt nhìn Shinichi . "CẬU ---?"
    "Hey--- Dù gì tớ cũng phải giữ liên lạc với bạn gái của tớ chứ!" Shinichi lắp bắp, đưa hai tay chống đỡ cơn giận dữ của Heiji.
    Ran mỉm cười nhưng rồi cô sực nhớ rằng nhiệm vụ mình đến đây là để ‘hỏi tội’ Shinichi. Thế là ngay lập tức cô thay đổi thành nét mặt “Tớ-đang-cực-kỳ-nổi-giận-với-cậu-ngay-bây-giờ, Shinichi".

    "Cậu đã nói cho cô ấy cái quái gì ốcng tin nhắn vậy hả?!? "Ran yêu dấu; bọn tớ đang ở Anh. Cậu hãy đến và ĐÁNH THỨC tớ DẬY lúc SÁU GIỜ SÁNG, nếu không bọn tớ sẽ trễ mất bữa sáng???” Kaito cay cú đay nghiến

    "Tớ đã hỏi cha lần theo cái tin nhắn dùm bọn này. Chúng tớ đã liên lạc với nhau và phát hiện ra mấy cậu mất tích CÙNG MỘT LÚC." Aoko giải thích.
    "Cậu thật là...là đứa con gái ồn ào!!!" Kaito quát lại.
    "Cậu nói gì hả? Tên ngốc kia!!!"


    "Mấy cậu thật phiền phức. Không thể tin được mấy cô nàng đích thân tệ xá tới đây từ Nhật..." Hakuba ngao ngán thở dài
    "Anh đã không gửi mail cho tôi hơn ba tuần rồi, Hakuba." Shiho đột ngột nói.
    "Tôi...thật ra thì...ah...cô đang lo lắng cho tôi à?!" Hakuba ngạc nhiên lẫn chút hi vọng.
    "Cái đó...không...không hẳn thế..." Shiho ấp úng. Hakuba cười toe toét nhìn cô.

    "Tôi đã gọi điện cho cha anh từ Nhật. Ông ấy bảo rằng anh đã đi thăm một người bạn với mấy người khác bên Nhật khoảng vài tuần. Bọn tôi biết ngay ý của ông là mấy cậu.” Shiho từ tốn nói, vẫn giữ nét lãnh đạm trên mặt.
    "Cha anh đã cho một chiếc taxi chở bọn tôi đến sân bay và có sẵn một tài xế đưa đến đây."
    "Nhưng...có cần nhất thiết là sáu giờ sáng không?!"
    "Đúng."
    "NÓ LÀ SÁU GIỜ SÁNG ĐÓ!!?? Hakuba gần như hét lên tuyệt vọng. "Tớ thề là sẽ giết chết ông ấy ngay lập tức!" Cậu nguyền rủa lấy cái người đã trung gian ‘hộ tống’ mấy cô nàng tới.

    "Wow...Có vẻ mấy cậu đủ trình độ để làm thám tử rồi đó..." Heiji làu bàu.
    "Cậu làm gì ở đây thế? Thậm chí còn không cho tớ biết!! Cậu có biết mẹ cậu giận dữ thế nào không hả?” Kazuha gầm, cô đang thực sự rất khó chịu, cứ như chị hai Heiji vậy.
    “Mấy cậu đi nghỉ mà không cho bọn tớ biết ? Thật là ÍCH KỶ!”

    "Mấy người họ cứ nghĩ rằng mấy cậu có bạn gái mới ở đây.” Shiho chêm vào, cười ẩn ý.
    “Eh???” Đám con trai chớp mắt lia lịa. Mấy cô nàng nghe đến đấy thì đỏ mặt tía tai, cúi gầm mặt xuống bàn.

    "Thành thật mà nói" Shinichi ngắt quãng. "...mấy cậu sẽ CHẲNG DÁM nghe bọn tớ làm gì ở đây đâu”
    “Nói cho tớ đi, Shinichi” Ran thỏ thẻ, với ra nhẹ nhàng nắm lấy tay Shinichi trên bàn
    “Không thì cậu biết chuyện-gì-sẽ-xảy-ra rồi đấy!!!” Cô nhướng mày, siết chặt tay đang nắm Shinichi lại. Anh chàng nuốt nước bọt , toát mồ hôi.

    "Nơi này bị ma ám." Kaito trình bày. Và không cần đến câu thứ hai thì gương mặt của mấy cô nàng đã tái mét, mắt trợn tròn. Duy chỉ Shiho lẳng lặng ngồi đó nhíu mày khi nghe câu chuyện.
    "Bọn tớ có nhiệm vụ là săn con ma đó." Heiji gật gù với cái cười độc địa mỉa mai dành cho mấy cô nàng chết nhát này.
    “Thật à?” Kazuha không chắc lắm vào lời nói của cậu bạn “Mấy cậu thành thầy trừ tà khi nào vậy?”

    "Vấn đề ở đây là : mấy cô thật thiếu tế nhị khi xông vào khách sạn như thế này mà chưa được sự cho phép” Hakuba khoanh tay lên lớp “Giờ thì tôi phải đi xin lỗi gia đình Richard vì thái độ của mấy cậu!”
    Shiho trừng mắt nhìn Hakuba “Anh bị cái gì vậy?”
    Shinichi phì cười “Cái kiểu nói chuyện trich thượng chứ gì nữa!”

    ************************

    "Cậu làm tớ lo quá, Shinichi. Tớ cứ nghĩ là có chuyện gì không hay đã xảy ra hoặc giả...hoặc giả cậu lại trở thành Conan lần nữa...” Ran nắm tay Shinichi rảo bước trong khu vườn ngắm cảnh. Hàng trăm sắc màu khác nhau khoe thắm tạo nên một không gian “riêng tư” cho họ.

    Tất cả đều đã dùng bữa sáng. Và thật không may cho mấy anh chàng, gia đình Norferk vui vẻ mời mấy cô gái ở lại khách sạn để ‘giám sát’ bạn-trai của họ (Chẳng ai chịu nhận đám con trai là ‘bạn đặc biệt’ của mình chỉ trừ Ran).
    Họ sẽ ở trên tầng ba cùng với gia đình.


    "Đừng có ngốc nghếch thế. Chẳng phải tớ đã nhắn với cậu rằng mọi thứ đều ổn cả sao?” Shinichi chặc lưỡi.
    “Làm sao mà tớ an tâm được? Chẳng phải cậu đã từng nói như vậy khi là Conan sao” Ran nhăn mặt.

    “Tớ sẽ không nói dối cậu nữa, chẳng phải tớ đã hứa rồi sao?”
    “Tớ biết nhưng...” Ran đỏ mặt, nhìn Kudou.
    “Tớ rất nhớ cậu đấy” Shinichi thì thầm. Cậu dừng hẳn lại, hôn nhẹ lên đôi má ửng hồng của Ran.
    “Thật ra tớ rất mừng khi cậu tới đây...” Shinichi đưa tay vuốt nhẹ gương mặt xinh xắn của Ran.

    "HEY! ĐÔI CHIM SẺ KIA ! Ở ĐÀNG NÀY NÀY !!!!!!!!!!"

    "Lại nữa!" Shinichi gầm gừ dưới kẽ răng, quắc mắc quay sang nhìn cái miệng cười toe toét của Hattori. Kazuha đứng cạnh bên, lụp chụp bịt miệng anh chàng lại nhưng có vẻ đã quá muộn.

    "CÁI GÌ!!!??" Shinichi quát khó chịu, một tay vẫn giữ lấy Ran.
    "Có muốn đi dạo biển không?"
    Shinichi nghiến răng. *Cậu ta gọi mình chỉ vì việc này thôi á?! Và giờ lại có có biệt danh Đôi chim sẻ??!*

    "Thôi nào, Shinichi. Ta đi với họ đi" Ran khúc khích cười, trông không có vẻ gì là khó chịu.
    Shinichi thở dài, bước đến kẻ đã phá hoại khoảnh khắc ‘lãng mạn’ của mình

    “Đúng đó, Shinichi yêu dấu, nhanh lên nào” Heiji châm chọc.
    “ĐỦ RỒI ĐÓ !!! ĐỒ NGỐCCCCCCCCCC!!” Shinichi quát to, tăng tốc rượt Heiji.
    Heiji cười ngặt nghẽo, ôm bụng chạy vòng vòng không để Shinichi với tới.

    ****************************

    Bốn cô cậu thiếu niên leo đến đỉnh của vách đá, cúi nhìn xuống, ít nhất phải là 150 mét độ sâu. Vách đá này hoàn toàn không có dộ nghiêng, nó thẳng đứng một hàng, dưới đáy là bãi cát dài kéo mãi đến tận đại dương sâu thẳm.
    Hôm nay khí trời lại rất ấm áp, nắng soi rọi khắp nơi - một kiểu thời tiết rất hiếm xảy ra ở Anh.

    "Vậy...tự tử hay không? " Heiji hỏi Kudou, cả hai người đứng đấy, đút hai tay vào túi áo nhìn chăm chú xuống dưới đáy vách đá. Ran và Kazuha thì mải mê hái những bông hoa dại với dự định đem về Nhật, chìm trong những cuộc ‘đối thoại của bọn con gái’.

    "Tớ đã lấy được thông tin từ phía cảnh sát về cái chết của ông Norferk từ Hakuba, nó vừa được gửi đến đây bằng fax" Shinichi nói.
    "Tờ giấy nói rằng ông ta đã nhảy xuống từ vách đá này và còim mất xác dưới biển. Thời gian chết khoảng từ 7 giờ chiều tới 10 giờ đêm. Với tình trạng thi thể như vậy, không thể phán đoán chính xác được."
    "Cậu có nghi vấn nào à?"
    "Ừ."
    "Làm thế nào mà cái xác có thể rớt xuống biến được? "" Shinichi và Heiji cùng lúc tự hỏi nhau về điểm này.

    "Sát đáy vách đá là bãi cát, làm sao thi thể có thể chìm xuống biển được? "
    "Tất nhiên là có thể nếu như lúc đó..."
    "...thủy triều dâng lên" Cả hai đồng loạt nhìn nhau.

    "Có thể đó là lúc thủy triều đang lên. Một vài khúc của bãi cát rất sát với biển, và nếu như thế thì rất có thể..."
    "Cảnh sát chỉ xét qua loa và quyết rằng đó là một vụ tự tử chỉ vì ngại phải đi sâu hơn nữa vào vụ án...Nực cười làm sao?!” Heiji nhíu mày khinh bỉ.
    "Dù sao đi nữa, tớ đã xem kĩ đây rồi...tớ có linh cảm rằng ông Norferk bị sát hại." Kudou nghiền ngẫm.
    "Hakuba nghĩ thế nào?" Heiji nhướng mày hỏi.
    "Cậu ta sẽ chẳng nói gì nhiều đâu. Tớ cá chắc là cu cậu vẫn đang bận bịu với Shiho " Shinichi cười ranh mãnh.


    *******************************


    "Em...vậy...cô thế nào rồi?" Hakuba lúng túng bắt chuyện. Hai người cùng Tracey cho lũ chim ăn trong vườn.
    Trong lòng bàn tay Shiho là chú chim Robin bé xinh - loài thân thiện nhất ở Anh. Mấy chú sóc nhỏ đang nhâm nhi thức ăn bỗng vụt chạy núp sau thân cây khi tiếng bước chân Hakuba tiến gần đến hai người con gái. Ngược lại thì những cô cậu chim sẻ trông không có gì là sợ hãi vẫn tiếp tục vây quanh đó đợi chờ được cho ăn.

    "Oh, nhờ hai đứa cho chúng ăn hộ chị nhé." Tracey khúc khích cười, đặt thức ăn xuống rồi nháy mắt với Shiho.
    Shiho chỉ mỉm cười rồi lại ngắm nghía con Robin trên tay đang mải mê ăn

    Hakuba đợi đến khi Tracey mất dạng sau lùm cây anh mới yên tâm ngồi xuống.

    "Tôi vẫn ổn, anh thì sao?" Shiho trả lời nhát gừng, ngước nhìn cậu Robin bay đi với cái bụng căng tròn
    "Cô chẳng thay đổi tí nào ." Hakuba nhoẻn cười.
    "Ý anh là sao?"
    "Vẫn rất lạnh lùng và không thân thiện."
    "Cám ơn."
    "Đó không phải là lời nhận xét."
    "Tôi biết."

    "....Rất mừng được gặp cô." Hakuba lặng lẽ nói , nhìn gương mặt không chút cảm xúc của cô nàng.
    Shiho chớp mắt rồi cô nhăn mặt "Những người đó là ai vậy?"
    "Ai?"
    "Mấy cô gái , họ cũng là bạn anh à?"
    "Ý cô là Tracey và Anne?"
    "Còn ai vào đây? Tôi đâu có ý chỉ về hai người phụ nữ có tuổi kia?!" Shiho đáp khó chịu
    "Tracy là bạn gái tôi."


    Ngay sau câu nói Hakuba chú ý đến nét mặt Shiho. Nó chuyển sau một sắc màu khá là buồn cười. Bất thình lình cô đứng bật dậy, nhìn trân trân anh như thể không tin vào tai mình rồi quay phắt người bước đi.

    "Eh này! Tôi chỉ đùa thôi mà!" Hakuba hấp tấp nói với theo, nhảy dựng lên chụp lấy tay Shiho.
    Cô ngoảnh lại và thấy anh chàng phá lên cười sảng khoái.

    "Chỉ là lời nói đùa thôi vậy mà mặt cô tái mét cả!"
    "Mặt ai tái nào!?" Shiho quát giận dữ. Tất nhiên bị nói thế không hét mới lạ.
    "Cô chứ ai! Nhưng tôi rất mừng khi thấy điều đó, bởi vì..." Hakuba thì thầm, cúi sát gần mặt cô.
    "Nó có nghĩa là cô-đang-ghen!"

    Shiho chớp mắt liên tục, cô cứng họng không biết nói sao. Ngay lúc đó Shinichi lấp ló đằng xa.
    “Hakuba, chúng ta cần nói chuyện!!!” Cậu hét to.


    "O-K!" Hakuba đáp trả rồi quay lại cười hí hửng với Shiho.
    “Như vừa nãy tôi đã nói, thật may mắn khi gặp lại cô” Và tức thời anh cúi sát hơn, hôn nhẹ vào đôi má ửng hồng của cô.

    Shiho đứng chôn chân ở đáy, tròn mắt nhìn Hakuba. Anh chỉ cười, nháy mắt tinh nghịch rồi bước về phía Shinichi.

    Shiho đứng lặng nhìn dáng Hakuba khuất sau bụi cây cùng Kudou.
    Đến lúc này, cô mới khẽ khàng đặt tay lên má, ngay nơi Hakuba vừa chạm vào. Cô chợt nhận ra rằng mình đang đỏ chín cả mặt.
    Robin và mấy chú sóc nhỏ lò dò về phía cô, chạy quanh chân Shiho mong sẽ được cho ăn nữa.

    ....Cô gái tóc hung đỏ chợt nhoẻn miệng cười.

    chap này lãng mạn quá:KSV@12:
     
  9. tqxinh

    tqxinh Thành viên mới

    Tham gia:
    5/1/2011
    Bài viết:
    3
    Lượt thích:
    2
    Kinh nghiệm:
    0
    Tiếp đi bồ
    Thú vị hơn mấy chap quá tình cảm mang phong cách Quỳnh Dao bên trên ;))
    Dưng mà từ khi mấy cô nàng xuất hiện thì tính cách và phong cách của mấy anh chàng ko được rõ ràng như trước và có vẻ đang đc đồng hóa thành 1 anh chàng nhí nhảnh, dễ thương, ngọt ngào biết suy luận.
    Sẽ đáng tiếc nếu các chap sau vẫn đi theo chiều hướng đó, nếu vậy sẽ làm mất đi sự thú vị và ý nghĩa về sự có mặt của 4 anh chàng thám tử thiếu niên này từ mấy chap đầu.
     
  10. cnnkty02

    cnnkty02 Mèo già hóa cáo Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    9/10/2010
    Bài viết:
    232
    Lượt thích:
    1.575
    Kinh nghiệm:
    93
    :KSV@18:Truyện của mình "quá tình cảm mang phong cách Quỳnh Dao" sao? Xin nhắc lại là tình cảm nhẹ nhàng mà thôi và tớ không có theo kiểu QD nhá, nếu theo kiểu đso thì chỉ cần 1 nhân vật trung tâm và trên đg đi gặp nhiều vận may gia tăng võ công là được, đâu phải tạo ra một lớp sương mù vào cả mấy nhân vật như vậy.
    Ờh mà nếu thik cảnh bạo lực thì fic này có mấy cảnh bạo lực thật sự đấy. (các chap tip)
     

Chia sẻ cùng bạn bè


Đang tải...