[Longfic] Cố Mộng

Thảo luận trong 'Đang sáng tác / đang dịch' bắt đầu bởi Hasegawa Tomomi, 26/1/2016. — 16.991 Lượt xem

  1. duonghmu

    duonghmu Ran_only love you Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    8/5/2011
    Bài viết:
    531
    Lượt thích:
    982
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    đại học Y hà nội
    Hôm nay là sn ss. Vì ss đọc vào rạng sáng nên mới nói vậy.hihi. Đã hiểu ra chút chút rôì. Cơ mà hơi ngắn nên mới chỉ mào đầu thui à
     
    Hasegawa Tomomitho ngoc thích điều này.
  2. AkiRan_2610

    AkiRan_2610 Cần được ngủ một ngày ~~

    Tham gia:
    11/10/2015
    Bài viết:
    30
    Lượt thích:
    298
    Kinh nghiệm:
    53
    Em comt cách đây cũng không lâu lắm, nhưng giờ vẫn vào comt lần nữa cho chị nè ~
    Comt trước em nhận xét cách hành văn của chị, chapter rồi nè, thể loại rồi nè ~
    Giờ em biết nhận xét gì nữa đây?! TTATT

    Thôi thì em comt về nội dung và cảm nghĩ của em nhé.
    Fic vừa kết thúc chưa 5, chuẩn bị cho chương 6 (chương 6 chậm một chút có khi cũng vì cái comt này....) như những gì chị đã nói (mà em nhớ mang máng không biết có đúng hay không...) thì fic còn kha khá chap nữa mới đi được nửa chẳng đường, nên việc hoàn fic vào sinh nhật em có lẽ là không khả thi rồi. Việc học của chị cũng bận rộn nữa nè, năm sau chuẩn bị ôn thi Đại học nữa rồi, em gái hiểu chuyện nên sẽ không thúc giục gì chị đâu ~ Cùng lắm thì sẽ đòi chị spoil trailer hoặc hint thôi nè ~ Em hứa đó ~

    Về thể loại (cái này lần nào em cũng nhắc, cơ , cổ trang cung đấu trọng sinh ngược, thể loại yêu thích của em khó viết, em gái biết nè, nhưng chị chiều muội muội này quá nên cũng viết tặng làm quà luôn, lại cố hết sức để thỏa mãn con cuồng ngược như em cũng không phải dễ ~ Vậy nên yêu chị nhất đó ~ ( ^____^ )

    Đứa đã thử qua rất nhiều bộ ngược như em đọc thế này vẫn chưa thấm vào đâu, nhưng em tin vào câu "Ngược như hiện giờ là khởi đầu, thỏa mãn cô còn ở phía sau" của chị nè ~ Thế nên em hóng hóng hóng nha ~ Lợi Lan tỷ trong fic là trọng sinh, ân oán tình thù của cuộc sống trước là một ẩn số không nhỏ. Lợi Lan tỷ trong fic này em không chê gì về tính cách đâu nè - có thông minh, có chút nghịch (cái này gần như fic nào của chị cũng có.....) của chị, có sâu sắc mà cả em và chị đều thích. Em love ~ Nam chính em hóng mãi mặt ảnh đường đường chính chính xuất hiện ~ Có lẽ phải sau sau này ảnh mới xuất hiện nhiều lên, cơ mà hiện giờ em không quan tâm lắm, sau này tính sau ~

    Em không comt văn phong nữa, cái này comt mãi nói mãi rồi nè, type lại mỏi tay lắm, mà ctrl+c rồi ctrl+v thì không hay ~ Thế nên em không nói nữa nha ~ Khen mãi thì chán lắm, mà đứa thích đọc rồi suy ngẫm như em thích nó khó hiểu chút chút, ngồi ngẫm cho nó vui vẻ hạnh phúc ~ Vậy nên readers đọc có hơi khó hiểu chút cũng thông cảm cho chị Nghinh Di nha ~ Chị ấy chiều đứa em gái dở hơi này vậy đó.....

    Em càng comt càng không biết nên nói gì thêm ~ Vậy em tạm stop ở đây vậy ~ Đợi khi nào có chap 8 thì em lại ghé ~ Đứa nghìn năm mới ngoi lên một lúc rồi lặn xuống dài dài như em thế là chăm chỉ lắm rồi đó ~ Vậy nên em dừng nha ~ Nãy giờ vừa nghĩ và type mệt quá mà ~ ( ^____^ )

    #Cố_Mộng #Comment #Một_lần_nữa
    #Em_đã_cố_hết_sức_rồi_đó #Cố_quá_lại_thành_mộng_mất
    #Nên_em_stop_ở_đây_nha
    #Chị_cố_gắng_nha ~ #Em_gái_sẽ_còn_tiếp_tục_hành_chị ~
    4/10/2016
    ~ AkiRan ~
     
    Hasegawa Tomomi thích điều này.
  3. Hasegawa Tomomi

    Hasegawa Tomomi Boss thích cắn người Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    6/10/2015
    Bài viết:
    99
    Lượt thích:
    1.249
    Kinh nghiệm:
    83
    Nghề nghiệp:
    Viết lách gì gì đó...
    Trường:
    Tập tành viết lách
    @AkiRan_2610 : Có biết cái gì gọi là khen nhiều cũng có hại không, cô báo hại tôi không tiến bộ được thì phải làm sao hả!? (Chống nạnh) Bé ngoan, nghe lời rồi chị cho quà nhé! ^^


    Cảm phiền mọi người, gần ba tuần tui ăn nằm dài à ~.... Mọi người nếu cũng không có gì làm, tiếp tục chờ, cũng... chắc là... không đến nỗi lâu lắm đâu hen...?
    Rảnh rỗi tìm thêm, ai đọc hay không cũng được nhé. ^^

    Tương truyền, trong quá trình đi xuống âm phủ sau khi người ta chết đi thì quan ải đầu tiên là qua Quỷ Môn quan, rồi liền phải đi qua một con đường gọi là đường Hoàng Tuyền, hai bên đường nở rộ một loại hoa đẹp, chỉ thấy hoa nở không thấy lá xanh, người cõi dương gian gọi là hoa Bỉ Ngạn (hoa của cõi bên kia).

    Con đường này cần phải đi rất lâu rất lâu, đến tận cuối con đường sẽ có một con sông nhỏ gọi là Vong Xuyên Hà. Trên sông có một chiếc cầu đá gọi là cầu Nại Hà, bờ đối diện bên kia của cây cầu có một gò đất gọi là Vọng Hương đài, bên cạnh Vọng Hương đài có một cái đình nhỏ gọi là đình Mạnh Bà. Ở đó có một người tên là Mạnh Bà trông chừng và đưa cho mỗi người qua đường một chén canh Mạnh Bà. Uống canh Mạnh Bà sẽ khiến người ta quên hết tất cả mọi chuyện.

    Bên bờ sông Vong Xuyên còn có một tảng đá, gọi là Tam Sinh thạch (đá ba đời), ghi chép lại đời trước, đời này và đời sau của mỗi một người. Đi qua cầu Nại Hà, đứng trên Vọng Hương đài nhìn nhân gian một lần cuối cùng, sau đó mới đi vào cõi âm tào địa phủ.

    Ải thứ nhất: Quỷ Môn quan
    Người ta sau khi chết đi, trước hết là do quỷ sai nơi âm gian Hắc Bạch Vô Thường dẫn ba hồn bảy phách đi, rồi giao cho quỷ Đầu Trâu Mặt Ngựa đẫn đến Quỷ Môn quan – một quan ải cần phải đi vào cõi âm gian

    Ngạn ngữ có câu: “Quỷ Môn quan, mười người đi, chín người không trở về”

    Trước Quỷ Môn quan có mười sáu quỷ lớn, truyền thuyết kể rằng Diêm La Vương đã đặc cách chọn ra một nhóm ác quỷ để trấn giữ cửa ải này, họ tra xét vô cùng hà khắc, nghiêm ngặt đối với những vong hồn dã quỷ tội ác đầy mình, bản tính hung ác không đổi; không để cho một ai có thể trà trộn đi qua quan này.

    Lúc còn sống bất luận là quan chức quyền quý hay bá tánh bình dân, ai đã đến nơi đây đều cần phải tiếp nhận tra xét, xem xem có mang theo lộ dẫn – giấy thông hành đến quỷ quốc hay không, đây là căn cứ của người sau khi chết đi đến quỷ quốc báo danh.

    Lộ dẫn dài 3 thước (90 cm), rộng hai thước (60 cm), được làm bằng giấy mềm màu vàng, mặt trên viết “Lộ dẫn do Phong Đô Thiên Vũ Diêm La Đại Đế phát cho và con người khắp thiên hạ, cần phải đi qua đường này, mới có thể đến địa phủ chuyển thế thăng thiên”.

    Đồng thời, trên mặt lộ dẫn có đóng ba dấu ấn của “thành hoàng âm ty, phủ huyện Phong Đô”. Phàm là người sau khi chết đưa vào quan tài hoặc trong lúc hỏa táng đốt bỏ, nó sẽ theo linh hồn đến địa phủ.

    Ải thứ hai: Đường Hoàng Tuyền
    Qua khỏi Quỷ Môn quan, tiếp đó chính là phải đi qua một con đường Hoàng Tuyền dài đằng đẵng. Hồn phách của người ta đến âm gian báo danh sẽ phải đi một đoạn đường rất dài, qua rất nhiều quan, vì vậy đường Hoàng Tuyền (Suối Vàng) là tên gọi chung đối với những quan và lộ trình này.

    Trên đường Hoàng Tuyền có hoa Bỉ Ngạn màu đỏ, từ xa mà nhìn thì giống như là tấm thảm máu trải dài, vì loài hoa này có màu đỏ như lửa nên được ví là “đường lửa chiếu rọi”. Cũng bởi nó là cảnh vật và màu sắc duy nhất trên con đường Hoàng Tuyền dài đằng đẵng này, nên mọi người cứ đi theo hoa này mà thông đến địa ngục của cõi u minh.

    Dương thọ của con người đến rồi thì sẽ chết, đây là cái chết bình thường; người chết bình thường trước hết cần phải đi qua Quỷ Môn quan, hồn phách của người ta đi qua quan này rồi liền sẽ biến thành quỷ. Ngoài ra, trên đường Hoàng Tuyền còn có rất nhiều cô hồn dã quỷ, họ là những người dương thọ chưa hết mà chết bất đắc kỳ tử; họ đã không thể lên trời, cũng không thể đầu thai, càng không thể đến âm gian, chỉ có thể lang thang trên đường Hoàng Tuyền, đợi đến dương thọ kết thúc rồi mới có thể đến âm gian báo danh, nghe Diêm La Vương phán xét.

    Ải thứ ba: Tam Sinh thạch
    Bên cạnh cầu Nại Hà có tảng đá xanh tên Tam Sinh thạch (đá ba đời), chữ trên đá đỏ như máu, mặt trên có khắc bốn chữ lớn “Tảo Đăng Bỉ Ngạn” (sớm đến bờ bên kia). Nghe nói rằng, tảng đá này ghi chép lại đời trước, đời nay và đời sau của mỗi một người. Nhân của đời trước, quả của kiếp này, duyên khởi duyên diệt, đều chất chồng mà khắc trên tảng đá ba đời.

    Trăm nghìn năm nay, nó đã chứng kiến sầu khổ và mừng vui, bi ai và hạnh phúc, nụ cười và nước mắt, cho đến hết thảy những món nợ và những tình cảm phải trả của tầng tầng lớp lớp chúng sinh; Đứng trước tảng đá ba đời này là thấu tỏ hết.

    Ải thứ tư: Vọng Hương đài
    Trên Vọng Hương đài quỷ hốt hoảng, mắt mở trừng trừng lệ hai hàng. Vợ con già trẻ tựa bên hòm, bạn bè thân quyến trước linh đường

    Vọng Hương đài, cũng chính là Thổ Cao đài, nơi có đình Mạnh Bà, là ở phía trước cây cầu, chứ không phải ở phía sau cây cầu.

    Vọng Hương đàì lại gọi là “Tư Hương lĩnh” (đồi nhớ quê).

    Ở nơi này, có thể lên đài nhìn về ngôi nhà nơi dương thế, vậy nên nơi đây đã trở thành cửa sổ nhìn về dương gian của quỷ hồn và Thánh địa, là nơi liên lạc tình cảm giữa người sống và người chết.

    Truyền thuyết kể rằng, con người ta sau khi chết rồi, “ngày đầu tiền không ăn cơm nơi cõi người, ngày thứ hai liền qua âm dương giới, ngày thứ ba đến Vọng Hương đài, nhìn thấy người thân đang khóc lóc thảm thiết”.

    Quỷ hồn đến trước địa phủ báo cáo, rất nhớ mong người thân nơi dương thế. Dù cho quỷ tốt giận dữ quát mắng, vẫn nhất quyết muốn lên Vọng Hương đài nhìn về quê nhà, khóc lớn một trận mới hết hy vọng và đi đến “Âm tào địa phủ”.

    Theo truyền thuyết, Vọng Hương đài là nơi mà vong hồn nhìn về dương thế tạm biệt người thân một lần cuối cùng. Lại có truyền thuyết rằng, kiến tạo của Vọng Hương đài nơi âm gian rất kỳ lạ, trên rộng dưới hẹp, mặt như cánh cung, lưng như dây cung ngang nhau, ngoài một con đường đá rất nhỏ ra, còn lại đều là núi đao rừng kiếm, hiểm trở vô cùng. Đứng ở trên đó, năm châu bốn biển đều có thể nhìn thấy.

    Ải thứ năm: Vong Xuyên hà
    Vong Xuyên hà còn gọi “Tam Đồ hà”, chắn ngang giữa đường Hoàng Tuyền và âm phủ. Nước sông có màu đỏ như máu, bên trong hết thảy đều là cô hồn dã quỷ không được đầu thai, trùng rắn khắp nơi, những trận gió tanh hôi tạt thẳng vào mặt.

    Đương nhiên, vì để kiếp sau có thể gặp lại người mình yêu thương nhất trong kiếp này, bạn có thể không uống canh Mạnh Bà, vậy cần phải nhảy vào Vong Xuyên hà, đợi trên nghìn năm mới có thể đầu thai.

    Trong nghìn năm đó, hoặc có lẽ sẽ nhìn thấy người mà mình yêu thương nhất trong kiếp này đi trên đầu, nhưng không thể nói chuyện với nhau, bạn thấy họ, nhưng họ lại không thấy bạn. Trong nghìn năm đó, bạn nhìn thấy họ hết lần này lại đến lần khác đi qua cầu Nại Hà, uống canh Mạnh Bà hết chén này lại chén khác, tuy mong họ không uống canh Mạnh Bà nhưng lại sợ rằng họ chịu không nổi cái khổ dày vò nghìn năm trong Vong Xuyên Hà này.

    Sau nghìn năm, nếu như lòng nhớ nhung của bạn không hề giảm đi, còn có thể nhớ được chuyện của đời trước, vậy thì có thể trở lại nhân gian, tìm kiếm người mà bạn yêu nhất trong đời trước.

    Ải thứ sáu: Canh Mạnh Bà
    Canh Mạnh Bà còn gọi là Vong Tình Thủy hoặc Vong Ưu Tán, hễ uống vào liền quên hết mọi chuyện của đời này lẫn đời trước. Mạnh Bà phân phát canh Mạnh Bà ở đầu cầu Nại Hà, chứ không phải ở trên cầu.

    Mỗi một người đều phải đi qua cầu Nại Hà, Mạnh Bà đều sẽ hỏi có uống canh Mạnh Bà không, nếu muốn qua cầu Nại Hà, thì cần phải uống canh Mạnh Bà. Còn không uống canh Mạnh Bà, thì không qua được cầu Nại Hà, không qua được cầu Nại Hà, thì không được đầu thai chuyển sinh.

    Mỗi một người trong dương gian đều có một cái chén của mình ở tại nơi này, canh Mạnh Bà trong chén, thật ra chính là nước mắt chảy suốt một đời của bản thân người ta khi còn sống. Mỗi một người khi còn sống, đều sẽ chảy nước mắt: hoặc vui, hoặc buồn, hoặc đau khổ, hoặc căm hận, hoặc sầu não, hoặc yêu thương …

    Mạnh Bà thu giữ từng giọt từng giọt nước mắt của họ lại, đun nấu thành canh, khi họ rời khỏi nhân gian, đi đến đầu cầu Nại Hà, sẽ cho họ uống vào, quên hết yêu hận tình thù khi còn sống, kiền tịnh sạch sẽ, bắt đầu tiến nhập vào Lục đạo, hoặc là Tiên, hoặc là người, hoặc là súc sinh, v.v…

    Không phải mỗi người đều sẽ can tâm tình nguyện uống canh Mạnh Bà. Bởi vì một đời này, sẽ luôn có người từng yêu không muốn quên đi. Mạnh Bà sẽ nói với họ: “Nước mắt cậu rơi vì người ấy đều đã nấu thành chén canh này, uống nó rồi, chính là uống vào tình yêu cậu dành cho người đó vậy”. Một ký ức được xóa đi sau cùng trong mắt người ta chính là người mà họ yêu nhất trong đời này, uống canh vào, hình bóng người trong mắt dần dần phai nhạt đi, con mắt trong sáng như đứa trẻ sơ sinh.

    Uống canh Mạnh Bà rồi, có thể quên đi hết thảy sầu khổ, buồn vui nơi trần thế, chỉ uống canh thuốc của bà, mối thù trong đời này kiếp này sẽ quên sạch đi, đến thế gian làm một con người hoàn toàn mới.

    Những người mong nhớ, những người thống hận, đời sau đều sẽ là người xa lạ; loại canh khiến người ta gặp nhau mà chẳng biết nhau này chính là canh Mạnh Bà.

    Ải thứ bảy: Cầu Nại Hà
    Đi qua đầu cầu Nại Hà, một đi không ngoảnh đầu nhìn lại

    Cây cầu chia thành ba tầng, tầng trên đỏ, tầng giữa màu vàng đen, tầng dưới cùng là màu đen, càng ở tầng thấp thì càng chật, càng hung hiểm vô cùng. Khi sống làm việc thiện thì đi tầng trên, người nửa thiện nửa ác thì đi tầng giữa, những người hành ác thì chính là đi tầng dưới cùng.

    Bên dưới cầu là con sông có vô số cô hồn dã quỷ không được đầu thai; những quỷ hồn chết đuối kia đều là ở trên dưới nhịp cầu hoặc trái phải đầu cầu, mong tìm thế thân cho mình, để bản thân có thể đầu thai chuyển thế.

    Những người đi tầng dưới sẽ bị quỷ hồn chặn lại, lôi vào trong sóng lớn bẩn thỉu, bị rắn đồng chó sắt cắn xé, chịu đủ thống khổ dày vò không được giải thoát.

    Đi qua hết cầu Nại Hà bèn có thể thông đến sáu nơi, tức là đi vào cõi lục đạo luân hồi: cõi người trời, cõi A-tu-la, cõi người, cõi súc sinh (cũng goi là đường bên cạnh), cõi quỷ đói, cõi địa ngục.

    Trong đó, người trời, A-tu-la là cõi người thuộc về ba đường trên, còn súc sinh, ác quỷ, địa ngục thì thuộc về ba đường dưới.

    Còn đi về cõi nào, là dựa vào nghiệp thiện ác tích được của vong hồn lúc còn sống mà phân loại. Người thiện nghiệp nhiều luôn luôn sẽ được bố trí ba đường trên, những người ác nghiệp nhiều luôn luôn được bố trí ba đường dưới.

    Quá trình đi xuống âm gian của người ta sau khi chết vốn không thông dụng với hết thảy mọi người. Những người tu hành làm thiện nếu như công đức đạt đến viên mãn, sau khi hết mệnh sẽ không phải trải qua quá trình âm gian này mà trực tiếp được Phật tiếp dẫn đến thế giới tây phương Cực Lạc; những kẻ đại ác làm nhiều việc gian ác cũng có thể sẽ không trải qua quá trình âm gian này, bởi nghiệp lực dẫn dắt mà sẽ bị đánh thẳng vào địa ngục.

    Đây là truyền thuyết lưu truyền hơn hàng nghìn năm nay, tuy khoa học không cách nào chứng thực được, nhưng vẫn mãi ảnh hưởng đến tâm linh của người ta, hết thảy mọi người không khỏi hiếu kì, e sợ …
     
    Toyama kasumi, nho.cucai, AkiRan_26102 bạn khác thích điều này.
  4. Hasegawa Tomomi

    Hasegawa Tomomi Boss thích cắn người Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    6/10/2015
    Bài viết:
    99
    Lượt thích:
    1.249
    Kinh nghiệm:
    83
    Nghề nghiệp:
    Viết lách gì gì đó...
    Trường:
    Tập tành viết lách
    Video Clip này được chèn từ YouTube. Bạn có thể xem trên các trình duyệt có hỗ trợ HTML5 và Flash.


    Bài: Vân thủy dao/ 云水谣 .
    Thể hiện: Luân Tang/ 伦桑.
    Tác khúc: Sa Đóa/ 纱朵.
    Biên khúc: Duy Nhiên/ 唯然.
    Tác từ: Nguyên Hi/ 原晞.
    Design + Vietsub: Khánh Yên.
    Chú thích:

    *Tâm chiếu bất tuyên: hiểu ý nhau, nghĩa gần giống với "tâm linh tương thông"

    *Đối ảnh thành đôi: gần nghĩa với "kết tóc xe duyên"

    *Bạch đường: hoa hải đường trắng

    *Kiêm gia thương thương: là một câu trích trong bài "Kiêm gia I" (Lau lách) trong Kinh Thi:

    Kiêm gia/ Lau sậy - Kinh thi:

    "Kiêm gia thương thương, bạch lộ vi sương.
    Sở vị y nhân, tại thủy nhất phương.
    Tố hồi tùng chi, đạo trở thả trường;
    Tố du tùng chi, uyển tại thủy trung ương."

    *Dịch nghĩa bài "Kiêm gia 1": (dịch lại dựa vào bản chú thích của Chu Hy và thivien.net)
    Lau lách xanh tươi, móc trắng làm sương.
    Người mà ta nhắc đến, đã xuôi dòng nước nơi phương nào.
    Cùng ngược dòng mà đi lên, lại quá xa xôi.
    Cùng thuận dòng mà đi xuống, nghiễm nhiên có thể thấy ở giữa dòng nước mênh mông nhưng lại không thể đến gần.




    Dĩ Mịch Nghinh Di: Nếu tôi nói là gần đây tôi bị bài này ám ảnh nên mới đăng thì có bị đạp không vậy? ^^
    Nghe lâu rồi, gần đây lại vậy....


    "Ta nhìn người, người ngoảnh lại mỉm cười."


    Mọi người, ngày tốt.
    Dường như là, hướng đi của tôi, tôi thấy nó lấp ló ở đó rồi. Ở đây là nói tâm trạng của tôi, cũng là cảm xúc cũng như những suy nghĩ về cách mà tôi gửi đến các bạn câu chuyện này. Chứ những tình tiết quan trọng nó ở trong đầu tôi rồi.
    Chia sẻ khi nghĩ đến Cố Mộng, một đoạn chương 6 lúc này chính là (tự nhiên lại vậy thôi nhé, chỉ là tự nhiên tâm trạng lại lắng xuống như vậy ^^).

    "Máu hòa vào máu, là hợp cũng là tan."


    Trích cái gì mọi người tự tìm hiểu. Lâu rồi mới lan man, cầu thông cảm nhé ^^~
    Đa tạ mọi người, vì đã chờ tôi.
     
    AkiRan_2610, Long thầnShivalkira thích điều này.
  5. Hasegawa Tomomi

    Hasegawa Tomomi Boss thích cắn người Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    6/10/2015
    Bài viết:
    99
    Lượt thích:
    1.249
    Kinh nghiệm:
    83
    Nghề nghiệp:
    Viết lách gì gì đó...
    Trường:
    Tập tành viết lách
    “Mở cổng!”


    Trong đêm mưa đó, có một người khoác chiếc áo choàng đen lớn tiếng đập cổng doanh trại.



    “Mở cổng!!”


    Tiếng gào thét khản đục lạc trong tiếng bầu trời vần vũ, tiếng mưa lớn tới nỗi gần như át hết thảy mọi âm thanh.


    “Mở cổng cho ta!!”


    Lác đác có vài ba cung nữ đứng gần đó, mắt ngân ngấn lệ nhìn nàng, lại không có cách bước tới gần.

    “Hoàng tử phi….”


    Trong ánh mắt nàng in lại một màn khói lửa. Qua khe hở của cánh cổng được chắp lại bằng những thành gỗ khổng lồ, đếm không nổi số người đang lăn xả vào nhau.
    Hỗn loạn. Tiếng binh đao chói tai, đến đáng sợ, đến rùng mình.



    “Không…” Nước mắt cứ như vậy mà trượt dài xuống má “Mở cổng thành…! Làm ơn… Mở cổng thành cho ta..!!!”



    Đầu nàng nóng rẫy, không biết đã được bao lâu rồi. Họng nàng rất đau, bắt đầu ho lớn. Những tràng ho dài, khàn đục, nghe giống như vỡ vụn trong tiếng mưa.

    Gập cả người, ôm bụng mà ho.



    Thế rồi, khi nàng cảm thấy bàn tay mình đột nhiên có chút ấm áp khác thường, cũng là lúc chất lỏng màu đỏ đó đánh vào ánh mắt.


    Đôi mắt nàng trong chốc lát dại ra, thất thần.

    Thế rồi, tối sầm.



    Cả người cứ như thế đập mạnh xuống đất.




    Tiếng huyên náo, tiếng gào thét la lối thất thanh... cũng bị cơn mưa dấu đi, bị khói lửa ầm gào cách một cánh cổng kia khiến cho tan vỡ. Đến cuối cùng, cũng chẳng còn nghe được gì nữa.


    Chương 6





    “Không có huynh, muội nhất định vẫn sẽ tốt thôi…”

    Lời này, là người nói trước ngày nàng bước lên kiệu hoa. Thật ra cho tới giờ nàng vẫn muốn hỏi, lời này cũng đã nói, sau này huynh cũng còn có gia thất của mình, vậy vì cớ gì mà huynh không thể nhắm mắt mà bỏ mặc muội đi.


    “Không có huynh, muội vẫn sẽ sống tốt, hơn nữa còn là rất tốt.”

    Khi người bị hạ độc nằm liệt giường, cũng là câu nói này, cũng là nụ cười mà từ nhỏ nàng vẫn luôn được thấy.


    Huynh chỉ là một tên ngốc.


    “Muội nói… Ta có phải vừa ngu ngốc lại vừa vô tình hay không…?”

    Luôn chỉ để nàng thấy người cười, chẳng cho nàng nhìn thấy gương mặt tiều tụy của mình. Năm đó hiếm hoi có được một lần gặp, từ đầu đến cuối đều chỉ để nàng đối diện với bóng lưng mệt mỏi mà cô độc, hơn nữa còn yếu ớt khác thường.

    Vậy là vì người nghĩ rằng nàng không nhận ra, hay là do người cố chấp muốn che dấu chuyện gì?

    Có rất nhiều câu hỏi mà nàng muốn hỏi nhưng lại chẳng bao giờ dám mở lời. Chín năm qua vẫn cứ im lặng, có bao nhiêu lần ngập ngừng ngẩng đầu cho đến cuối cùng lại chỉ biết hèn nhát quay đi.

    Trọng sinh như nàng… lại chỉ đau đáu những điều tưởng chừng đơn giản.

    Mà, cũng biết sao được. Vì những điều cần biết, nàng đã đều biết cả rồi.




    “Không có muội, huynh tốt, Nghi Lâm tốt, sư phụ tốt, Minh Nhi tốt, Nam Cung tốt, ai cũng đều tốt cả…”

    Chỉ là khi viết bức thư cuối nàng mới chịu tỉnh ngộ, ngoài dùng những lời người nói năm xưa mà trả lại người thì chẳng còn biết phải làm gì.


    “Ngàn năm quạnh quẽ, xương trắng thành bùn. Câu này huynh đã nghe chưa?”

    Muội chỉ là may mắn, được bước vào cuộc đời của mọi người, lại không biết rằng mình đã may mắn đến nhường nào.


    “Cuối cùng… chấp niệm bao nhiêu năm của muội cũng như tất cả đều rời bỏ muội rồi.”


    Từ ánh mắt đầu tiên, đến cái nắm tay đầu tiên. Là tiếng ca đầu tiên, cũng là điệu múa đầu tiên. Dù là bi hay hận, khóc hay cười đi chăng nữa… cũng đều đã nhạt nhòa rồi.

    Thứ cuối cùng vẫn còn rõ ràng… chỉ là hối hận mà không thể vãn hồi bất cứ điều gì.



    “Muội mong mọi người có thể vĩnh viễn an khang.”


    Có rất nhiều thứ nàng không quên, mà quên như thế nào mới được đây? Đối với người, đối với Nghi Lâm, đối với sư phụ, hay Nam Cung, ai cũng vậy… Nhưng là, cảm giác chẳng còn như ngày đó nữa.


    Nàng dùng một đời để hiểu rõ kiếp sống này của mình, cuối cùng cũng có thể rõ ràng mà nhìn vạn cuộc.


    “Muội không mong rằng tro cốt của muội sẽ được giữ lại ở nơi nào, là muội không xứng, cũng là muội không thích.

    Muội chỉ biết cúi đầu, không muốn ai tha thứ cả. Huynh… hiểu chứ?”


    Lá thư đã bị vò đến nhàu nát, nàng có thể biết được.

    Nhưng nàng lại chẳng biết nó đã bị vò bao nhiêu lần, đã rách mất bao nhiêu chỗ. Ẩm ướt, vì ẩm ướt mà rách đễn xác xơ.



    Chỉ là một người con gái… Nhưng máu của cả một vương triều lại vì nàng mà tế. Lời này… có ai dám tin sao?


    ............................

    “Nghi Lâm.”

    Trong ánh đèn mờ nhạt đã sắp tắt, nàng chìa cổ tay trái ra, mỉm cười.

    Thứ đó không phải là thứ mà có thể cho người khác thấy.


    “….Ngươi—…”

    Nàng chỉ nhẹ cất tiếng, tiếng gió bên ngoài lạnh lẽo heo hút, khô khốc kéo ánh mắt của nàng về phía khác, không đáp lại ánh mắt cứng ngắc của Nghi Lâm. Một bộ dạng nhàn tản chẳng coi nặng bất cứ điều gì vốn là đặc trưng ở nàng.

    Người bên ngoài cũng về từ lâu rồi.



    “Ta biết ngươi có lẽ không thể tin tưởng, hoặc giả ngươi không muốn tin, ngươi bực bội lời đó của ta. Nhưng ngươi phải hiểu vì sao khi đó ta lại nói đối với Nam Cung Văn Tịnh ta lại không hận, cũng không ghét.”

    Căn phòng không tính là nhỏ chút nào, những dưới ánh nên hiu hắt chẳng rõ ràng, bóng tối dường như dày hơn, không gian cũng chật hẹp hơn. Mọi âm thanh trở nên rõ ràng đến khác lạ, còn biểu cảm trên mặt mỗi người lại bị che khuất đi rất nhiều.
    Trong một góc giường, Minh Nhi co mình lại, con bé đã thiêm thiếp ngủ được một hồi. Gương mặt nhỏ mơ màng không được an giấc. Nàng ngồi bên mép giường, nhẹ vuốt vầng trán, vỗ tấm lưng co rúm lại kia. Minh Nhi luôn có tư thế ngủ không được, giống như một con mèo nhỏ… ừm, rất yếu ớt.

    Nàng nói là khi đó… Nghi Lâm khoanh tay đứng bên góc phòng, mày nhíu lại rất sâu.


    Có một việc mà ít ai được biết, về căn bản vốn dĩ với thân phận tam công chúa như nàng cũng không thể biết, bởi vì nó liên quan trực tiếp tới thái hậu. Chỉ là, nàng được chính thái hậu cho biết.

    Sau khi nàng trở về lần đầu tiên từ biên ải, là hai năm kể từ ngày rời đi, cũng là bảy năm trước. Cũng là lần đầu tiên Phù Từ lục công chúa trước mặt nàng liệt giường đến không dậy nổi, vừa lúc Tịnh cô cô ra ngoài vi hành cùng hoàng đế. Chính vào lúc Lợi Lan sốt cao đó, lại uống trúng một bát canh có độc vốn dĩ dành cho thái hậu. Năm đó, người ta vốn chỉ biết thái hậu vì mắng nghịch thần trước bá quan văn võ, bị hành thích bất thành khi tới thăm cháu gái bị bệnh, lại không biết được kẻ hứng thay lại là một người mê man tới liệt giường. Mà kẻ đầu tiên phát hiện chuyện đó… lại làm ngơ như không biết, còn dám che dấu thái hậu đưa người hồi cung.

    Nàng ta nói là do mình quá sợ hãi. Chuyện được gác lại rồi bỏ qua, một màn kịch được dựng lên, chén thuốc kia may mắn bị một tỳ nữ làm đổ vào chậu cây. Nhưng đó là vì trong triều vốn đã có người dị nghị chuyện thái hậu và Lợi Lan có quan hệ không tốt, lý do được nàng nghe lại này thực sự không thuyết phục. Về sau mới điều tra được, là do Tịnh cô cô tới tấu lại với bệ hạ xin làm chuyện này như không có. Còn về phần Tịnh cô cô vì sao làm vậy, Nghi Lâm vốn cũng rõ ràng rồi. Cái bộ dạng thê thảm đó mà còn có thể mấy hôm sau kéo nàng đi hưởng khí trời, cười nói được mấy lời như thế với nàng.


    “Ngươi…”

    Nghi Lâm siết chặt tay, muốn nói lại thôi. Căn bản cũng đã từng hỏi yêu nữ trước mặt rồi. Dù lời nàng ta nói nửa đùa nửa thật chẳng đáng tin, nhưng thực chất là chính nàng cũng cảm nhận rõ ràng nàng ta biết rõ. Biết rõ mình làm vậy là ngu ngốc tới độ nào, biết rõ là nỗi hận kia lớn tới bao nhiêu, có bao nhiêu chuyện bị hiểu nhầm.

    “Quên đi!”

    Nàng phất tay áo, bực dọc xoay người.

    “Chuyện đó, không liên quan đến ta! Nói ngươi làm cái gì chứ.”


    Lợi Lan đưua mắt về nhìn nàng cười, chỉ là ánh mắt có một phần mông lung.

    “Vì ta muốn người hiểu, nhìn thái độ hôm nay của ngươi ta không dằn lòng được đó.”

    Giọng nói vẫn không rõ ràng là nghiêm túc hay đùa cợt. Khiến cho Nghi Lâm nghe mà khẽ miết môi lại.

    “Còn dám nói ta sao?”

    Nàng bắt đầu bĩu môi, hất cằm qua một bên.

    “Ta không hận, cũng không ghét, cơ mà ta không ưa nổi. Ngươi nói xem nàng ta đẹp như vậy có nữ nhân nào có thể không ghen tỵ sao?”

    “…Ta?” Đầu gỗ thử phản bác một chút.

    “Ngươi căn bản còn có thể coi là nữ nhân?” Nàng nhướn mày.

    Từ đầu tới chân liếc qua lại trên người người trước mặt.

    “Chưa nói, đầu gỗ như ngươi có quan tâm cái gì ngoài doanh trại nữa sao?”

    “…..”

    Nghi Lâm á khẩu.

    Căn bản nàng ta không nói sai…


    Đầu gỗ thật sự chỉ còn biết im lặng nghe gió thổi.















    Trong căn phòng, mọi âm thanh đều trở nên vắng lặng. Không có không khí nặng nề, nhưng lại có sự không đành lòng bỏ mặc cùng sự hờ hững đã thành thói quen.

    "...Còn thích huynh ấy không?"
    Người con gái cúi đầu nơi góc khuất của ánh nến, không ai có thể nhìn rõ biểu cảm của nàng là như thế nào. Nhưng Nghi Lâm lại có thể chắc đó là một nụ cười mỉm nhẹ nhàng, không có lừa dối, không có ràng buộc.
    Giọng nói rất nhẹ nhàng, có sự ngọt ngào nâng niu, nhưng cũng giống như gió thoảng nhẹ nhàng mà lưu lại hương hoa mỏng manh.
    "Ừ. Còn."
    Nhưng hương hoa này, là hoa tàn.
    Dù cho hoa vẫn kiều diễm tươi tắn nhưng hương hoa đã sớm úa tàn.
    "Không bao giờ là không còn cả. Nên ta mới dằn lòng mà nhờ vả ngươi nhiều như vậy."

    Nghi Lâm im lặng, ánh mắt màu hổ phách mông lung. Nàng đã nghe mấy lời này nhiều lần rồi, theo nhiều cách, ẩn ý hay trực tiếp đều có cả. Nàng nhớ tới sắc mặt của Công Đằng Mạn Linh cùng Nam Cung Văn Tịnh khi nàng đóng lại cánh cửa này, vốn nàng rõ ràng họ không dám làm loạn vì nàng vốn là ngoại tôn mà thái hậu yêu thích nhất. Từ nhỏ nàng chẳng có ai yêu quý cũng vì như vậy mà.
    Nghi Lâm tự hỏi, nhị hoàng tỷ của nàng rồi sẽ về tỷ tê như thế nào với hoàng hậu, dù gì trong hoàng cung này kẻ kiêu ngạo như vậy lại phải nhường nhịn nàng vốn đã làm tự tôn của tỷ ta tổn thương cực độ. Hay Nam Cung Văn Tịnh kia sẽ lại thêm oán hận gì. Họ vốn là muốn mượn chuyện tứ hôn tới châm chọc Phù Từ kiếm chuyện vui, họ biết rõ Phù Từ là kẻ ưa thích tự do không bó buộc, chỉ có Nam Cung Văn Tịnh là rõ ràng tình cảm mà Phù Từ vẫn im lặng cất đi.

    Chuyện đó... à...

    Nàng nén tiếng thở dài mệt mỏi. Nàng đã giúp Phù Từ che dấu rất nhiều, ngăn cản rất nhiều cơ hội trở về của hoàng huynh... Có rất nhiều lúc nàng thật sự thiếu chút nữa đã không dằn lòng được mà hỏi yêu nữ này rốt cuộc vì sao cứ phải cứng đầu như thế, hai người luôn phải tự bỏ qua cơ hội để tới gần với người kia như thế... Không phải là do nàng không hiểu, nhưng chứng kiến vòng xoáy dày vò này đã bao nhiêu năm, nàng sớm đã chấp nhận có thể bỏ mặc toàn bộ, giúp đỡ hậu thuẫn hay gì đó... chỉ cần một trong hai người chịu lên tiếng một lần.
    Hai kẻ ngốc nghếch cứng đầu đó...



    Bắt đầu tất cả chỉ là định kiến về thân phận hoàng thân, là huynh muội hoàng thất... Chỉ là thế...







    Mãi lâu sau, khi nến đỏ đã gần cạn mới nói với nàng.

    “Ta về phòng.” Sau đó đi về phía cửa, mở nó ra. Gió lạnh lập tức ùa vào bất ngờ, nhưng Nghi Lâm chỉ hơi nhíu mắt lại.

    Nàng cũng không tiễn, ngồi yên chẳng nhúc nhích gì, đầu tựa bên gờ giường để lộ gương mặt có chút mơ màng.

    Tiếng gió từ heo hút lại càng trở nên rõ ràng.


    “Ai cũng có bất đắc dĩ của họ.”

    “…Thì?”

    “Ngươi cũng có.” Lợi Lan nhíu nhíu mày, suy nghĩ “Nếu có thể thì hiểu cho người ta một chút, tâm trạng cũng sẽ dễ chịu hơn nhiều.”

    “…..”

    Mấy vấn đề này căn bản càng muốn nó đơn giản, nó lại càng trở nên phức tạp mới đúng.


    “Ta khó chịu.”

    “Ta biết.”

    Thanh âm nhẹ nhàng, lơ đãng.

    “Ta muốn ngủ rồi.”

    Lợi Lan khẽ ngáp. Sau đó nàng trèo hẳn lên giường rồi nằm xuống, kéo chăn lên kín người, vốn muốn hoàn toàn cắt đứt đoạn nói chuyện này.

    Nghi Lâm nhìn bóng lưng kia, cũng chẳng biết nói gì nữa. Đứng ở ngoài gió mãi cũng không thích thú gì, đành thở dài, bất đắc dĩ im lặng đóng hai cánh cửa lại.


    Nến, cũng vừa lúc tắt. Căn phòng chỉ còn lại một màu tối chẳng thể thấy rõ bất cứ điều gì.








    Hai căn phòng vốn gần sát, Nghi Lâm căn bản đi vài bước là có thể trở về phòng. Nàng cũng không định nán lại thêm lâu, nhưng thực chất lại không biết giờ quay về có thể ngủ thực sự không nữa. Vừa khẽ thở dài, xoay người đã giật mình.
    Tròng mắt hơi mở ra.

    Cách chừng hai mươi bước chân, có hai bóng người đứng chẳng biết là từ lúc nào. Im lặng ở đó, thấp thoáng trong ánh sáng mờ nhạt từ ánh nến bên phòng nàng hắt qua. Cũng không rõ gương mặt, chỉ thấy được một chút bóng dáng.

    Một trong hai người đứng nhìn nàng cũng không bất ngờ, giống như đã có chuẩn bị, rất thuần thục đưa ngón tay lên miệng, ra hiệu đừng lên tiếng. Bộ dạng đó, bóng dáng quen thuộc nàng đã quen mắt mười mấy năm trời, làm sao có thể không nhận ra.

    Nghi Lâm, khẽ hít sâu một hơi, điều chỉnh lại nhịp thở.

    Nàng lặng lẽ bước lại đó, không gây tiếng động. Khi còn cách vài bước nhỏ mới dừng lại, đứng đối diện với người ngồi trên ghế dài đặt trên hành lang.

    Người đó nhìn nàng, khẽ gật đầu xem như chào hỏi.



    Ngược lại, Nghi Lâm lại chẳng nói gì, chỉ chờ một lời giải thích.

    Hai người, ai cũng đều im lặng. Là chưa muốn nói, hay là không muốn nói?


    Dưới những cơn gió lạnh lẽo, lại tạo nên một bầu không khí ngưng đọng, dường như ngột ngạt.






    “Tuyết rơi rồi.”

    Người đó quay đầu, nhìn mảnh sân nhỏ phía sau lưng mình.

    Giọng nói trầm thấp, hơi khàn, lại thanh nhã vang lên trong bóng tối, vừa đủ để nàng nghe được.


    “Ta có việc ở nơi này nên tới.”

    Rất tự nhiên, cũng rất thuần thục.

    ................................................................................................................

    Khi nàng cảm thấy mi mắt nặng, đầu thì nặng, buồn ngủ rồi thì đã gần sáng. Cả một đêm nàng cứ mở mắt nhìn bóng tối phủ kín mắt mình, rồi dần dần thành màu xám, rồi mọi thứ rõ ràng hơn từng chút xíu một, xíu một. Nàng chẳng làm gì, ngoài lắng nghe. Thức vì quá tỉnh, vì cứ hễ nhắm mắt nàng lại vô thức mở ra.
    Không ngủ được.
    Chính nàng cũng không biết vì sao nữa. Vì chuyện Nghi Lâm nhắc lại với nàng cũng không phải, mà có lẽ, nàng bị ảnh hưởng vì sự xuất hiện của hai vị khách không mời kia. Không. Chính xác hơn, phải là Nam Cung Văn Tịnh.
    Có nhiều thứ đã không đi theo kiếp trước mà nàng biết, tuy đa phần là tiểu tiết. Lợi Lan cũng biết, thế gian này vận hành giống như sự di chuyển của những bánh răng vậy, chỉ cần chuyển dịch một chút vị trí thôi mọi thứ cũng đã khác. Nàng cũng chuẩn bị tinh thần trước rồi. Nhưng nàng không nghĩ tới sẽ chuyến đi này sẽ có biến cố như vậy. Nam Cung Văn Tịnh xuất hiện là biến cố lớn, nàng cứ tự hỏi mình cả đêm như vậy, hay chính sự ảnh hưởng của nàng ta lên nàng mới lớn? Lợi Lan không dám chắc, khôn dám chắc để nói bất cứ điều gì.
    Nàng cứ ngu ngốc miên man mãi một chuyện. Một chuyện này, lại dẫn ra nhiều chuyện khác nữa. Mười mấy năm vẫn không làm nàng thôi suy nghĩ được.
    Lợi Lan thở ra, thôi thì tạm gác mọi chuyện qua một bên, nàng mệt rồi.
    Trong không gian tĩnh lặng u tối, nằm trên giường lắng nghe tiếng động bên ngoài kia, âm thanh của gió và cảm giác lạnh lẽo, nàng khẽ mấp máy môi.
    “Tuyết rơi rồi….”
    Trời đột nhiên có tuyết rơi hơi sớm, lại còn nổi bão.
    Lợi Lan rúc mình trong chăn, nhắm mắt lại. Tai nàng lắng nghe tiếng gió vần vũ, nàng biết thời tiết này mọi người sẽ không đưa nàng ra ngoài làm gì. Có lẽ lát nữa Minh Nhi sẽ tới thông tri cho nàng biết. Lợi Lan nghĩ, vì sao mùa đông năm nay tới sớm quá, tuyết cũng rơi mau quá. Bình thường phải giữa tháng chạp mới có. Nàng cuộn mình sát hơn, nhẩm tính. Nhớ lại thì ngày nàng đồng ý nhận chỉ ban hôn, hoàng đế có nói qua rồi.
    /“Đại hôn của con là qua năm mới.”/
    Nàng thở ra, gương mặt không có biểu cảm gì, rúc vào mặt chăn mềm mại.
    /Còn hơn một tháng nữa là thành hôn… Còn một tháng nữa sẽ gặp lại người đó, sẽ lại lợi dụng người đó, hại người đó thêm một lần nữa…/
    Dù đã quyết tâm từ rất lâu rồi, nhưng nàng vẫn không hiểu sao cảm thấy ngực mình như thắt lại, lòng nặng trĩu… Hơn hết, ngoài huynh ấy thì người đó chính người mà nàng nợ nhiều nhất, cả kiếp trước lần kiếp này.
    Lợi Lan cảm thấy cơ thể cứ uể oải, nặng nề như nhão ra, chẳng muốn rời giường chút nào. Thật may, thật may là thời tiết hôm nay như vậy. Nói dối bệnh tình mãi, lần nào Lợi Lan cũng cảm thấy không thoải mái.
    Cứ như thế, tâm trí nàng mơ hồ đi. Chìm vào một màn đen dày đặc.
    Trong bóng tối, nàng lại nghe thấy tiếng chuông bạc của trẻ con ngân vang. Tiếng hát dịu dàng êm ả bên tai, bàn tay ấm áp vuốt ve mái tóc ngắn cũn cỡn.
    “Ngoan nào, ngoan nào….”
    Nàng cũng không hay, gương mặt nàng khi ấy rất yên bình. Càng không biết, khóe mi lại thêm một lần ướt.
    Bên ngoài căn phòng, gió vẫn rít gào, hơn nữa còn ngày càng mạnh. Tuyết phủ trắng một mặt sân.
    Rất lạnh lẽo, lại giống như một điềm báo. Nghi Lâm từ trong phòng mình bước ra, từng bước, từng bước. Cho đến khi bàn tay chạm vào một chiếc cột lớn chống bên mái nhá, nàng mới dừng lại.
    “Sắp rồi” Đôi mắt mệt mỏi nhìn bầu trời còn chưa sáng rõ, chỉ lờ mờ chút ánh sáng để có thể nhìn thấy xung quanh.
    Mọi chuyện sắp rồi…
    “Cả Lợi Lan… và huynh ấy…”
    Vòng xoáy đáng sợ nhất đã bắt đầu chuyển động rồi. Lợi Lan không đợi, cả chính huynh ấy cũng không đợi nữa. Nghi Lâm vốn còn tưởng tất cả cứ thế này mãi, rồi tàn lụi.
    Ai cũng vậy. Đáng lẽ câu chuyện này ngay từ đầu đã không nên đợi, hai đứa trẻ ngay từ đầu đã không nên để chúng học chữ đợi tàn nhẫn đó làm gì. Học xong chữ đợi, chúng lại cắn răng học chữ buông.

    Ngọn nến trong phòng lay động dữ dội. Chén trà bị chăng xuống đất, vỡ tan. Âm thanh bén nhọn vang lên trong căn phòng, rồi nhanh chóng theo tiếng bão tuyết mà trôi đi.
    Nghi Lâm nắm chặt tay nhìn người trước mặt, đôi mắt nhìn thẳng vào người đó. Vốn rất giận dữ, nhưng trước vẻ điềm tĩnh đến lạnh lùng đó, chẳng mấy chốc nàng lại đành dời ánh mắt đi.
    “Công Đằng Tân Nhất, rốt cuộc huynh muốn cái gì!?”
    “Ta sẽ không nhắc lại.”
    “Huynh--….”
    “Nếu đó là cách duy nhất ta cảm thấy muội ấy có thể hạnh phúc, vậy ta không cần suy tính về bản thân ta quá nhiều.”
    “Huynh thật sự sẽ…” Nghi Lâm run rẩy, nàng đã nghe thấy cái gì thế này…
    Hắn điềm tĩnh đáp lại, ngắn gọn. Tông giọng trầm thấp không có chút xao động nào.
    “Nên ta mới trở về.”
    “Huynh nên biết nếu làm thế…!!”

    Sẽ rất…
    Hắn chỉ đáp.
    “Ừ.”

    Ánh nến bập bùng yếu ớt vụt tắt.
    Ừ.
    Chỉ một chữ này thôi, tất cả mọi thứ sẽ chẳng còn như trước nữa. Không còn.
     
    Hà Giang FSR, AkiRan_2610, Physiology4 bạn khác thích điều này.
  6. Hasegawa Tomomi

    Hasegawa Tomomi Boss thích cắn người Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    6/10/2015
    Bài viết:
    99
    Lượt thích:
    1.249
    Kinh nghiệm:
    83
    Nghề nghiệp:
    Viết lách gì gì đó...
    Trường:
    Tập tành viết lách
    Đã bổ sung đầy đủ chương 6.
    Qua nửa năm thì mình rút được vài điều như thế này, mình thật sự là một đứa rắc rối. Fic này của mình, và có lẽ là không chỉ Fic này sẽ làm mọi người cảm thấy nó rối và... không có tính đồng nhất lắm.
    Mình thật sự là... không có gì để bào chữa.
    Hiện tại, sẽ bắt đầu vào phần chính nhất, quá khứ biến đổi kiếp sau nó sẽ như thế nào. Nếu mọi người vẫn còn ủng hộ và đọc nó, mình xin cảm ơn. Còn nếu không, mình cũng rất vui vì đã được ủng hộ một thời gian.
    Mình thật sự cảm ơn mọi người rất nhiều, thật sự.
    Mình đã gặp nhiều chuyện, và thay đổi. Mình không thể nào giống như trước, tiếp nối vào mạch nhuần nhuyễn nữa. Thực ra, mình có một thời gian phân vân mãi về nên viết tiếp thế nào, dẫn ra sao.
    Rốt cuộc thì mình đã lựa chọn làm theo ý mình. Dù nó sẽ... lủng củng. Dù nó không hay hay không đẹp. Với Fic này, mình lựa chọn viết câu chuyện ban đầu mình đã nghĩ, truyền tải được là đã tốt quá rồi. Tuy mình cũng muốn cố gắng cho văn phòng, cách diễn đạt và cách viết, nhưng không dám hứa ahaha.....
    Xin lỗi mọi người, và cũng cảm ơn mọi người. Vì tất cả. *cúi*
     
    AkiRan_2610, trangp036, Shivalkira2 bạn khác thích điều này.
  7. Rain-chan

    Rain-chan Thành viên mới

    Tham gia:
    2/12/2016
    Bài viết:
    10
    Lượt thích:
    11
    Kinh nghiệm:
    3
    Chà chà, đủ chương rồi, tớ đọc lại rồi mới ngấm đấy, cũng thấy chi tiết Tân Nhất ngồi xe lăn ở chương 4 rồi.
    Tại hồi trước đọc chưa kĩ mà cậu không dùng tên nên cũng bị bỏ qua mất, mà giờ thì tớ thấy rồi, cũng hiểu rồi
    Cứ tưởng là phải đào lên không ngờ cậu cũng nhanh thật đã đưa lên rồi.
    Đọc lại 1 lượt dễ hiểu hẳn, cuối cùng kịch hay cũng bắt đầu rồi
    Giờ lại đợi cậu ngâm fic tiếp, mà lên sớm sớm nhá nghỉ hè đến nơi rồi


    Sent from my iPhone using KSV
     
  8. duonghmu

    duonghmu Ran_only love you Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    8/5/2011
    Bài viết:
    531
    Lượt thích:
    982
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    đại học Y hà nội
    Á á. Sau bao lâu em đã lên sàn hả.bây giờ mới thấy mặt nam chín nè.em ko chăm chỉ ss quên mất mạch truyện mất thôi
     
Tags:

Chia sẻ cùng bạn bè


Đang tải...