[Longfic] Angel from the hell

Thảo luận trong 'Đã hoàn thành' bắt đầu bởi gongtengxinyi_1412, 2/8/2011. — 108.643 Lượt xem

  1. gongtengxinyi_1412

    gongtengxinyi_1412 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    [Longfic] Angel from the hell

    Tên fic : 黑暗篇章——Angel from hell
    Nguồn : http://tieba.baidu.com/p/28075504?pn=1
    Tác giả: 五月思葛(柯南同人)
    Dịch giả : gongtengxinyi_1412 ( xinyi_xiaolan)
    Rating : K+ ( mình cho là thế ^^)
    Couple : bí mật sẽ đc bật mí khi bạn đọc hết fic :))
    Lời nói đầu: Đây là lần 2 mình dịch fic, nhưng tay nghề vẫn còn non lắm, mong mọi người thông cảm nhé. Fic này viết về tổ chức áo đen, cũng có thể nói là 1 kết thúc DC mà fan viết ra. Nhưng trong fic này thì toàn nước mắt thôi mọi người hãy chuẩn bị tinh thần khi đọc nhé ^^
    Warning: Nếu bạn nào muốn mang fic của mình post ở nơi khác thì xin hãy hỏi mình trước rồi hẳn đem đi nơi khác, và yêu cầu khi post lại là hãy giữ nguyên tên tác giả và dịch giả.
    First part [ Thiên sứ quay về]
    Khi mặt trời không còn chiếu sáng vạn vật trên mặt đất, bóng tối bao trùng lấy nhân gian
    Tia nắng cuối cùng cũng vụt tắt, thì địa ngục sắp trở về
    Vol 1
    Chiếc Porsche đen đang xuyên qua những ánh đèn trên thành thị tấp nập, cũng như 1 con báo đen đầy nguy hiểm và nhanh nhẹn.
    Những ánh đèn đầy màu sắc rọi theo chiếc xe, ngồi trong xe tôi mơ hồ nhìn vào những tia sáng, từng tia , từng tia rọi qua, không hề lưu lại vết tích.
    Mệt mỏi, tôi quay đầu lại, nhắm nghiền mắt lại.
    - Mệt rồi sao? – anh không hề quay lại nhìn tôi, nhưng vẫn như mọi khi, anh có thể cảm nhậm từng động tác nhỏ, và quan tâm đến tôi
    - Cũng hơi mệt, dù gì thì cũng ngồi trên máy bay mười mấy tiếng rồi – tôi vẫn nhắm mắt
    - Cho em , thử thứ này xem sao.
    Tôi mở mắt ra, nhìn thấy anh từ ghế trên đưa cho tôi 1 điếu thuốc. Tôi chừng chừ 1 lát, đưa tôi ra nhận lấy rồi châm điếu thuốc. Vừa hút 1 ngụm, không không chịu được ho khan vài tiếng, định hút thêm ngụm nữa, nhưng anh đã sớm lấy điếu thuốc trên tay tôi, và để vào cái gạt tàn bên tay trái của anh.
    - Cognac ? – tôi không hài lòng mà nhíu đôi lông mày lại với nhau
    - Không biết thì thôi – giọng anh lạnh nhạt, không hề có chút tức giận
    - Không cần quá ép buộc bản thân mình, Ran
    - Đừng gọi tôi là “ Ran” !!! – vừa dứt lời, tôi nhanh chóng ý thức được sự mất bình tĩnh trong tôi
    - Vì sao vẫn chưa sửa lại? Aquavit, đây mới là tên của em.
    - Đó là biệt danh của em, không phải là tên – anh quay đầu lại, tôi nhìn thấy vẻ lạnh nhạt, điềm đạm trên gương mặt anh
    - Cho dù em muốn quên đi quá khứ của bản thân cũng không phải dùng cách này – anh không còn nhìn tôi
    Tôi không trả lời, lần nữa nhắm nghiền mắt lại
    - Quên đi quá khứ của bản thân…….
    --------------------------------------------
    « - Thả Haibara ra! Tôi nói là…….. thả Haibara ra !!!!!!! »
    Giọng nói này là của ai……
    Rất tối….. Shinchi cậu ở đâu….. mình rất sợ…… Shinichi……
    « ……Tôi nói là thả Haibara ra……. !!!!! »
    « ……..Thả Haibara ra !!!!..... »
    « …..Haibara….. »
    Không ….không phải thế……
    « Thả Haibara ra !!! »
    Đây không phải là lời cậu nói….. cậu sẽ không đối xử với mình như vậy…..
    Đây là nơi nào…… thật sự là rất tối……
    Xung quanh chỉ là sự tuyệt vọng…… xung quanh chỉ là sự tổn thương…. Tôi không còn nơi nào có thể thoát …..không còn nơi nào để thoát !!!!!
    Lại lần nữa tỉnh dậy sau cơn ác mộng khủng khiếp, tôi mơ màng nhìn xung quanh
    Còng tay…..
    Còng chân….
    Áo quần rách rưới thấm đẫm mùa đỏ tươi, toàn thân chỉ là những vết thương đầy máu. Trong giây phút tôi tỉnh lại, 1 cảm giác đau đến tận xương tủy….
    Tôi cắn chặt răng lại, đem ánh mắt thù hận và tức giận nhìn vào 2 gã mặc áo đen
    - Đại ca, cô ta tỉnh rồi – tôi nghe thấy giọng tên béo cười khinh bỉnh
    - Con nhỏ này thật sự là rất cứng đầu, chúng ta đã dùng hình với ả bao lâu nay, vậy mà ả có chết cũng không nhận lời
    - Hử, vậy sao ? – tên có mái tóc vàng kim gương mặt đầy sát khí cứ thế nhìn vào tôi
    Tôi không chút tránh né vẫn cứ nhìn chằm chằm vào hắn
    Từng bước một, hắn đến gần tôi, tôi cố hít một hơi thật sâu . Khi hắn dừng lại trước mặt, khuôn mặt không chút cảm tình nhìn tôi. Đột nhiên hắn bóp chặt cầm , bàn tay băng giá ấy làm tôi ngưng thở
    - Tao ghét nhất bị người khác nhìn bằng ánh mắt này – hắn đẩy gương mặt tôi cách thô bạo, trong giây lát, đầu tôi không còn giữ được cân bằng
    - Nói thật , tao cũng đã chán ghét trò chơi của chính mình – Hắn cười lạnh
    - Ngươi làm tao ngạc nhiên khi có thể cầm cự lâu đến thế, nhưng tao không cho rằng việc cầm cự của ngươi sẽ là việc đầy ý nghĩa… - lời nói ấy không chút thương tiếc mà đâm vào tim tôi
    - Ngươi không quên chứ, hôm ấy, tao cũng đã cho hắn chọn …. Hắn có thể tự chọn cứu bất kì người nào , có thể chọn từ bỏ người nào, 2 chọn 1, rất công bằng. Nhưng người mà hắn chọn lại là Sherry…. Hắn không chọn ngươi, chính bản thân hắn không cần ngươi .
    Tôi đau đớn đến không thể thở nổi …
    - Người như vậy, ngươi không muốn báo thù hay sao ? theo như tao biết thì….
    Tôi dùng hết sức mà thét lên, cắt đứt lời nói của hắn :
    - Cho dù như vậy, tôi cũng không hợp tác với các người !!!
    Hắn nhìn tôi, trong ánh mắt hiện lên sự bất ngờ, nhưng rồi nó dần biến thành sự tàn ác, đầy sự chết chóc
    - Tối – hắn quay lưng đi
    - Vodka, nếu như cô ta không muốn hợp tác – chúng ta không thể không suy nghĩ cách khác, đem cô ta đến DEFENCE PLACE
    - Vâng , thưa đại ca – tên béo nở nụ cười nhan hiểm
    Tên tóc bạch kim liếc sang tôi , hắn đốt điếu thuốc và nói :
    - Đừng nói là tao không nhắc nhở ngươi—tao không phải là người biết thương hoa tiếc ngọc
    Tôi có thể cảm nhận được nguy hiểm đang cận kề
    (to be continued...)



     





  2. nguyetnhu1209

    nguyetnhu1209 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    22/6/2011
    Bài viết:
    68
    Lượt thích:
    85
    Kinh nghiệm:
    43
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    hay là cậu ấy cứu Hai trước sau đó sẽ chết chung với Ran .Nếu đúng như vậy thì cậu ấy thích Ran rồi.Cứu Hai trước chưa chắc đã thích Hai.(Hy vọng là mình nghĩ đúng :KSV@08:)
     
    bisiukul thích điều này.
  3. Bibom10

    Bibom10 Thành viên ăn bám =w= Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    21/11/2010
    Bài viết:
    1.059
    Lượt thích:
    1.489
    Kinh nghiệm:
    113
    Khổ! Sao ko cho biết couple nhỉ, đang đọc ngon lành mà gặp dưa bở thì.....:((
    *********
    Angel Hell là tên BO gọi me Ai mà :)
     
  4. gongtengxinyi_1412

    gongtengxinyi_1412 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    15/1/2010
    Bài viết:
    463
    Lượt thích:
    1.979
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    @ All : thông cảm vì bắt mọi người đợi lâu, vì mình dạo này cũng bận nhiều việc lắm, nhưng ko biết là việc gì nữa :)).
    Warning : phần này mình yêu cầu mọi người hãy bỏ hết vũ khí, những thứ gây hại ra khỏi mình để tránh làm bị thương dịch giả nhé ^^
    First part , Vol 1 (next)
    Tôi được thả xuống từ chiếc giá hành hình—đây cũng chính là lần đầu sau khi bị bắt vào đây được rời khỏi chiếc giá đầy vết máu.
    - Các người muốn làm gì ? – toàn thân không còn sức cứ thế bị vác vào 1 ngôi nhà, vết thương trên đùi do chạm vào đất càng thêm đau đớn
    Vào được 1 lát, tôi nhìn thấy chiếc ghế bằng sắt, ở đó còn có--- nguồn điện
    - Các người…. muốn sử dụng ghế điện !! – tôi thật sự bị bất ngờ
    - Cái này tuy là thứ dùng để lấy mạng người—nhưng ngươi yên tâm, chúng ta đã cải tiến nó, không giết chết người, nhưng mà, tao nghĩ mùi vị của nó cũng chả dễ chịu gì mấy, ngươi hãy hưởng thụ việc có 1 dòng điện cao áp chạy qua người – nến thử cảm giác giữa ranh giới sống và chết – Tên tóc bạch kim nở nụ cười biến thái
    - Các ngươi…bọn ác quỷ… - tôi không còn sức để la mắng, bị trói chặt trên chiếc ghế điện
    - Hừ, bắt đầu đi, cái này là do cô tự chuốc lấy – hắn bỏ điếu thuốc trên miệng ra
    Tên béo bắt đầu mở công tắc
    - AAA………………………. !! – mùi cháy khét, tim co thắt dữ dội như muốn ngừng đập – lần đầu tôi biết được cảm giác sống không bằng chết
    - Ha ha haha… !!!! ---- tiếng cười biến thái hòa cùng thứ tiếng đáng sợ ấy cứ thế mà vang lên
    « Thả Haibara ra ! tôi nói là thả Haibara ra !!! »
    « ………Tôi nói là thả Haibara ra….. !!! »
    « ….Thả Haibara ra….. »
    « …..Haibara…. »
    ----------------------------------------------------
    Đừng vậy !!!!!!!!!!!!!!!!!!
    Tôi như quay về cái thời khắc đáng sợ ấy, không cầm được mà rùng mình
    Tôi mở to đôi mắt, kinh hãi mà nhìn về 1 nơi nào đó
    Cognac quay lại, đôi lông mày có nét trau lại :
    - Em lại nhớ về chuyện ấy ?
    - Không có…. – tôi khoanh tay lại , như là tự an ủi chính mình
    - Mọi chuyện đã làm quá khứ, chuyện ấy sẽ không còn xảy ra
    - Em biết thế thì tốt – giọng nói của Cognac rất nhỏ, nhưng nó làm tôi có cảm giác lấy lại được sự bình tĩnh
    Thả lỏng bản thân, tôi nhẹ nhàng tựa lưng vào ghế
    Kí ức đen tối vẫn không hề buông thay tôi….. nó giống như là từng đợt thủy triều dâng lên, tôi không tài nào giữ được sự yên tĩnh trong lòng mình…….
    ----------------------------------------------------
    - AAA…….- máu từ trong miệng tôi không ngừng chảy, vì để chịu đựng sự dày vò , tôi chỉ biết cắn chặt môi mình, cho dù đôi môi bây giờ đã bị tôi cắn đến đầy máu
    Đã là ngày thứ mấy ? tôi cũng không rõ nữa…. nơi đây âm u không hề phân biệt được ngày đêm, ý thức đã sớm không còn tỉnh táo
    Sự đau đớn khi dòng điện chạy qua….sự bất tỉnh…. Sự thiêu đốt…..sự hỗn loạn trong đầu tôi…. Còn có cả âm thanh ấy cứ vây lấy tôi……
    « Thả Haibara ra ! tôi nói là thả Haibara ra !!! »
    « ………Tôi nói là thả Haibara ra….. !!! »
    « ….Thả Haibara ra….. »
    « …..Haibara…. »
    Từng đợt từng đợt lại vang bên tai tôi…. Không cách nào thoát ra được….
    Tôi từ trong tình trạng hỗn loạn tỉnh lại, nhìn thấy ánh mắt chán nản của tên Vodka
    Tôi từ từ nắm chặt cái tay cầm của chiếc ghế-- tôi không muốn những tên ác quỷ ấy nghe thấy tiếng rên rỉ của mình
    - Ngươi đúng là đứa con gái cứng đầu ! – Vodka tiếng lại gần
    - Ngươi vẫn là không chịu gia nhập vào tổ chức ?!
    - Muốn tôi gia nhập vào ấy…. đừng có mơ – tôi thét lên
    - Con ả này – Hắn giơ tay lên tát vào tôi
    - Thật ko biết tổ chức giữ ngươi lại làm gì !!!
    Mép miệng tôi nóng rát, nhất định là bị chảy máu rồi
    Tay của tên Vodka đặt lên má tôi, tôi thấy được ý đồ tàn ác của hắn
    - Nhưng cũng phải nói rằng…. Tuy đã bị dùng hình nhiều ngày như thế….. ngươi vẫn là người đẹp – bàn tay thô ráp của Vodka cứ thế di chuyển trên mặt tôi, tôi muốn ngất đi
    - Dù gì thì mấy ngày nữa tổ chức cũng sẽ không còn nhẫn lại với ngươi, chi bằng trước khi đến lúc đó…..
    Tôi thấy tay của Vodka từ từ di chuyển xuống cổ áo , tôi lập tức hiểu được ý đồ của hắn
    - Ngươi muốn gì !! – tôi vẫn bị troi chặt trên ghế điện, không cách nào phản kháng, sợ hãi từ từ bao lấy tôi
    - Ngươi đừng đụng vào ta !!!!!!!
    - Hừ, cái này thì không do ngươi nói – Vodka nở nụ cười gian ác
    - Dù gì thì mấy ngày nữa ngươi cũng chết, chi bằng….. hahahahaha !!!!!!!
    Tôi cố hết sứ tránh xa đôi bàn tay ấy, sợ hãi khóc hét lên :
    - Đừng….. !!! thả ta ra !!! tránh xa ta ra !!!! đừng !!!!!
    - Hahahaha !!!!!
    - Cứu tôi với !!!! – tôi la lên 1 cách tuyệt vọng, cảm giác được hơi thở của Vodka càng lúc càng gần
    - Đừng !!!!! Shinichi cứu mình với !!!!
    - Shinichi ? đồ ngu !!!! – Vodka nói mỉa :
    - Nơi này sẽ không có ai đến cứu ngươi đâu—cũng đừng nghĩ đến tên thám tử thanh mai trúc mã của ngươi !!! ngươi quên là ai đã đẩy ngươi vào hoàn cảnh này hay sao ? thực ra hôm ấy Gin cho hắn 1 cơ hội để hắn lựa chọn giữa Sherry và ngươi, vốn là muốn Sherry đối với hắn mất đi niềm tin, nhưng thật không ngờ, hắn lại bỏ rơi ngươi, thật là đáng thương, chỉ có mình ngươi là thương nhớ hắn !!!! hahhahaha !!!!!!!!
    - Là ai đã đẩy ngươi vào hoàn cảnh của ngày hôm nay ?
    - Là ai đã đẩy ngươi vào hoàn cảnh của ngày hôm nay ?
    - Là ai đã đẩy ngươi vào hoàn cảnh của ngày hôm nay ?
    Tôi ngừng sự phản kháng của mình, mặc nhiên để Vodka xé rách áo mình, những giọt nước mắt cũng cạng dần…
    - Là ai đã đẩy ngươi vào hoàn cảnh của ngày hôm nay ?
    - Là ai đã đẩy ngươi vào hoàn cảnh của ngày hôm nay ?
    ……
    Đầu tôi hoàn toàn trống rỗng, chỉ là câu này không ngừng vang bên tôi
    - Là ai đã đẩy ngươi vào hoàn cảnh của ngày hôm nay ?
    Shinichi…..Shinichi……
    Tại sao ?!!!! tại sao cậu lại không cứu mình !!!!!!!! tại sao lại bỏ rơi mình !!!!!!!!
    Tại sao !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
    - Đừng !!!!!!!!!!! – tôi cố hết sức la lên
    - Buông cô ấy ra – 1 âm thanh lạnh như băng truyền đến, Vodka lập tức rời khỏi người tôi
    Tôi mơ hồ nhìn thấy bóng 1 người đang đứng từ xa, trang phục màu xanh thẫm…. Shinichi ?!
    (to be continued...)
     
  5. cobedoihon_khotinh

    cobedoihon_khotinh Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    13/1/2011
    Bài viết:
    64
    Lượt thích:
    49
    Kinh nghiệm:
    18
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Sao kì zậy! huhuhuhu:KSV@17:
    Hành hạ Ran zữ zậy!
    Bọn áo đen đáng ghét! shin cũng zậy......
     
  6. nguyetnhu1209

    nguyetnhu1209 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    22/6/2011
    Bài viết:
    68
    Lượt thích:
    85
    Kinh nghiệm:
    43
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    thường thì nhân vật chính phải chịu rất nhiều khổ đau để có thể hạnh phúc.Tớ nghĩ ngay lúc Shin chọn Hai,sau khi đua Hai đi Shin đã quay lại cứu Ran nhưng không kịp thui ma.Các bạn đừng trách tác giả làm gì.
    Có lẽ sau này khi Shin biết Ran bị hành hạ như vậy chắc sẽ đau lắm đây.
     
  7. lequynhhuong99

    lequynhhuong99 Thành viên mới

    Tham gia:
    6/8/2011
    Bài viết:
    7
    Lượt thích:
    6
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    hay quá đi:KSV@12:, post tiếp đi bạn:KSV@20:
    mà shinnichi thật ác, tại sao lại con Ai chứ:KSV@15:
    lẽ ra phải chọn ran trước cơ:KSV@16:
    À, xin chào các bạn, mik là nem mới, rất vui được làm quen zới mọi người ở đây, có j` không bít xin cứ chỉ bão zà nhắc nhở:KSV@20:
     
  8. gongtengxinyi_1412

    gongtengxinyi_1412 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    15/1/2010
    Bài viết:
    463
    Lượt thích:
    1.979
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Mình đã quay lại, làm mọi người chờ lâu thấy cũng kì quá, nhưng mọi người hãy thông cảm cho mình, dạo này thật sự là mình cũng có nhiều việc lắm ^^. ko dài dòng nữa, phần tiếp của fic đây ^^
    First part , Vol 1 (next)
    Tôi cố gắng mở mắt, nhìn thấy người đó đang đi về phía tôi, nhẹ nhàng cởi bỏ cái áo khoác rồi đắp lên người tôi
    Shinichi….. ? Shinichi…… ?
    - Ai cho phép ngươi đụng vào cô ấy ? – tôi nghe thấy giọng anh ta đầy tức giận
    - Cô ấy là người mà tổ chức muốn, ngươi nên tuân thủ quy tắc 1 chút
    Không phải…. không phải là Shinichi….
    - Tôi…tôi chỉ là hù dạo cô ta thôi…. Cognac, ngươi từ Pháp trở về hồi nào vậy ? – Vodka hỏi
    - Tổ chức đã giao cho ta toàn quyền xử lý việc của Ran Mori, ngươi hãy tháo bỏ những chiếc còng ra, tôi sẽ đem cô ấy đi – giọng như là đang ra lệnh
    - Được – Vodka có vẻ sợ người này
    Khi được thả ra……. Người ấy ôm lấy tôi, ôm lấy cơ thể yếu ớt của tôi vào lòng anh ta
    Trong vòng tay này…. Tôi cảm nhận được được sự lạnh giá sâu thẩm trong con người anh ta………
    - Ngươi là ai…… - tôi cố hết sức ngước mặt lên, khi tôi nhìn thấy 1 nét mặt mơ hồ thì cuối cùng cũng bị ngất đi……
    ------------------------------------------
    Đúng….
    Đó là lần đầu tiên tôi nhìn thấy Cognac, người mà từ trước đến giờ tôi chưa từng thấy nụ cười của anh
    Tôi khẽ đưa mắt sang nhìn mái tóc nâu của Cognac
    Lần đầu tiên gặp mặt, tôi đã lầm anh với Shinichi
    Là vì 2 người có nét giống nhau sao ? tôi cũng không rõ nữa, có thể tiềm thức tôi cho rằng, người xuất hiện cứu tôi trong lúc nguy nan nhất chỉ có thể là Shinichi, thật là ngốc
    Trong bóng tối tôi cười thầm, Shinichi vốn sẽ không đến cứu mình…. Người mà cậu ta lo lắng…. Cậu muốn cứu …. Thực tế không phải là mình….
    -------------------------------------------
    - Nơi này là đâu ? – mở mắt ra, tôi nhìn xung quanh chỉ là 4 bức tường trắng
    - Em tỉnh rồi sao ? – Người con trai ngồi bên giường, anh ta lạnh nhạt hỏi tôi 1 câu, sau đó thì không nói thêm gì nữa
    Người con trai trước mặt….. là người đã cứu tôi khỏi tên Vodka ?
    - Ngươi là ai …. ? – tôi nghi ngờ hỏi
    - Còn đau không ? – anh ta vẫn không trả lời câu hỏi của tôi
    Tôi không trả lời
    Anh ta sắn tay áo của tôi lên, trong ánh mắt đầy vẻ thương xót
    - 1 làn da đẹp như thế lại bị điện cao áp thiêu đến vậy….- giọng anh hơi nghẹn lại
    - Chịu không ít khổ cực rồi đúng không ?
    Tôi như bị nói trúng những điều từ sâu thẫm trái tim mình, nước mắt cứ vô tình mà dâng lên ….
    Anh ta buông tay tôi ra, rời khỏi giường
    - Ngươi là….- tôi liếc sao qua bộ đồ đen anh đang mặc
    - Ngươi là người của tổ chức ?
    Anh quay lưng đi , đứng gần cái tủ không biết đang làm gì
    - Không sai, biệt danh của tôi là Cognac, tổ chức đã quyết định giao em cho tôi phụ trách
    - Giao cho ngươi phụ trách….. – tôi trở nên cảnh giác với người này
    Anh quay lại, trên tay đã đeo sẵn bao tay, và còn cầm dụng cụ y tế
    Anh bước đến gần giường, nhanh chóng và điêu luyện giúp tôi sát trùng vết thương trên vai
    - Ngươi làm gì ? – tôi giãy giụa, sự đau đớn từ vô số vết thương trên người cứ vậy mà truyền đến
    - Đừng động đậy, tuy chỉ là vết thương ngoài da, nhưng vẫn nghiêm trọng – anh vẫn bình tỉnh
    - Tôi chỉ giúp em sát trùng, hãy thả lỏng cơ thể ra – giọng nói của anh ta như có ma lực, tôi không ngờ mình lại có thể ngoan ngoãn nghe lời anh mà không còn chống cự
    - Trong thời gian này, tôi sẽ giúp em chữa lành vết thương – anh rút cây kim ra
    - Chữa thương ? chữa khỏi rồi các người lại tiếp tục dùng hình, không đúng sao ? – lời nói tôi ngày càng trở nên vô tình
    Anh ta ngừng mọi động tác, quay lai nhìn tôi . Tôi nhìn thấy trong mắt anh có sự do dự, sự mơ hồ. Anh ta nâng nhẹ mặt tôi lên. Giọng nói cực kì ấp áp :
    - Ở đây sẽ không có bất kì việc dùng hình, tôi sẽ giúp em chữa lành mọi vết thương trên cơ thể
    Nước mắt từ trên khe chảy xuống, tôi quay mặt đi :
    - Có những vết thương vĩnh viễn cũng không thể lành lại được
    Anh giúp tôi lấy gối chống trên thành giường, giúp tôi có thể ngồi 1 cách thoải mái, sau đó nhìn thẳng vào tôi :
    - Chuyện của em tôi cũng đã nghe sơ qua, Sherry…. Em có lẽ biết cô ấy, là bé gái lấy tên là Haibara Ai, tổ chức vì sao muốn giữ lại em—em muốn biết nguyên do ko ?
    - ….tại sao ?
    - Bởi vì cái tên thám tử ấy—anh nhìn tôi , - Shinichi Kudo và Sherry, 2 người họ đã làm cho tổ chức tại Nhật bị tổn thất rất lớn, nhiều lần sắp bị tiêu diệt. Nhưng cảnh sát vẫn không thể tiêt diệt hết toàn bộ tổ chức, cũng nhưng em đã biết, Gin đã tẩu thoát thành công và tổ chức cũng sẽ không buông tha cho bọn Shinichi, nên nhất định cần có sự hợp tác của em
    - ….. muốn giết họ, các người trực tiếp ra tay là được rồi
    - Em quên tôi vừa nói gì sao ? tổ chức tại Nhật gần như bị tiêt diệt, muốn ra tay không còn đơn giản như trước, chỉ cần tổ chức có hành động gì thì cảnh sát sẽ phát hiện ngay- anh có vẻ ngập ngừng
    - Theo tin tức cho biết, Sherry đã nghiên cứu thành công thuốc giải APTX 4869, 2 người họ đã hồi phục , nói cách khác , muốn giết họ bây giờ lại càng khó khăn
    - Nói với tôi những điều này làm gì, tôi sẽ không…. – anh ta cắt đứt lời tôi
    - Shinichi Kudo đã hi sinh em – em có thể không hận cậu ta….. nhưng mà, nếu như hồi nãy không phải là tôi vô tình đi qua, Vodka sẽ làm chuyện gì với em, nếu em không gia nhập vào tổ chức, chuyện như vậy vẫn có thể xảy ra, tôi không thể lần nào cũng có thể đến cứu em.
    Tôi cảm thấy cái lạnh bao phủ lấy cơ thể
    - Trong bóng tối cách duy nhất để bảo vệ bản thân chính là hãy hòa mình vào bóng tối – lời nói của anh vô cùng lãnh đạm, nhưng lại đâm sâu vào tim tôi
    - Cognac….. – tôi cuối đầu xuống, nước mắt cứ thế lăn xuống miệng , lần đầu tôi biết được mùi cay đắng của nước mắt
    - Tôi rất sợ…. hình phạt, sự dày vò… tôi không còn nơi nào để thoát, cũng không ai đến cứu tôi….nơi đâykhông ai có thể cứu tôi… cho nên… cho nên tôi muốn tự bảo vệ mình….- trong lòng vô cùng rối bồi, đau đớn
    - Tôi từ bỏ…. tôi thật sự rất sợ…..
    - Tôi hiểu rồi – cảm thấy tay của Cognac để lên vai
    - Từ nay trở đi -- Aquavit, đây sẽ là biệt danh của em
    Tôi gật đầu 1 cách vô thức
    -------------------------------------------------
    ( to be continued )
     
  9. ShinRan_foreverlove

    ShinRan_foreverlove Chỉ yêu mình Kang Dong Ho ♥ Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    29/6/2011
    Bài viết:
    505
    Lượt thích:
    210
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Trường:
    BÍ MẬT
    Hok lấy đc cái ji, tuyệt vời, hay tuyệt vời đấy nhák, cực hay lun:KSV@07:
    Hok ra chap mới mik sẽ dùng hình vs bạn cho giống giống trên kia nhák?!:KSV@12:
     
    pigang3l thích điều này.
  10. gongtengxinyi_1412

    gongtengxinyi_1412 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    15/1/2010
    Bài viết:
    463
    Lượt thích:
    1.979
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Mình đã quay lại đây ^^. Ko dài dòng chúng ta sẽ vào chủ đề chính đây, part này sẽ là phần cuối của First part, vol 1. Vậy là sắp sang vol 2 , tiếp tục cuộc hành trình dài ^^
    First part, Vol 1 (next)
    Chiếc xe vẫn chạy
    - Chưa tới sao ? – tôi hỏi nhỏ
    Chiếc xe rời khỏi phố xá tấp nập, thẳng tiến vào khu dân cư, những ánh đèn bên đường vẫn cứ soi sáng vào màn đêm tăm tối
    - Sắp đến rồi – Cognac nói
    - Tổ chức thuê cho em 1 căn hộ -- có lẽ em sẽ ngạc nhiên đấy
    - Ngạc nhiên ? – tôi cười vu vơ
    - Là căn hộ như thế nào ?
    - Để ý xem, sắp đến nơi rồi
    Tôi vô thức nhìn ra ngoài , nở nụ cười ngượng…..
    - Cognac, hôm nay đến tìm em có việc gì sao ? – tôi đưa cho anh ly Aquavit, bản thân cũng đang cầm 1 ly
    - Em biết uống rượu rồi sao ?- Cognac nhìn tôi
    - Aquavit, loại rượu này rất mạnh, đã quen rôi sao ?
    - Uhm – tôi uống 1 ngụm
    - Nói đi, kiếm em có việc gì ?
    - Tuần này anh không quay về Pháp nữa – Cognac xong quay sang nhìn tôi
    - Tổ chức giao cho anh nhiệm vụ mới, em cũng phải tham gia
    - Em ? – lòng trầm hẳn
    - Phải quay về Nhật rồi sao ?
    - Không sai, vết thương của em cũng đã hồi phục, tổ chức cho rằng—cũng đã đến lúc rồi – Cognac đốt 1 điếu thuốc
    - Sao rồi, vẫn ổn chứ ?
    - Ổn – tôi trả lời rất nhanh
    - Em có thế khẳng định --- em có thể đối mặt với 2 người họ ?
    - Đừng coi thường em thế-- nếu đã gia nhập tổ chức, thì đã sớm chuẩn bị ngày hôm hôm nay – tôi uống tiếp 1 ngụm
    - Em nên làm những gì ?
    - …….. – Cognac đưa cho tôi 1 bản văn kiện
    - Vì hôm ấy khi Shinichi và Sherry bị Gin bắt, Gin đã nổ súng vào em trước mặt họ, cảnh sát cho rằng em đã chết, nên giờ em xuất hiện với thân phận là « Ran Mori » có thể sẽ bị phát hiện, tổ chức đã đặt cho em cái tên là « Yukishiro Chihiro» , sinh tại Nagoya-shi, năm nay 17 tuổi, với thân phận là học sinh nơi khác chuyển vào trường Teitan. Nhiệm vụ của em là tiếp cận 2 người ấy , tìm cơ hội bắt giữ lấy họ. Yukishiro Chihiro là thân phận mà tổ chức sắp đặt từ trước, nên hồ sơ của em cực kì bảo mật, có thể nói là không chút sơ sót
    Tôi để tập văn kiện trên bàn, cứ thế đi về phía cửa sổ
    Cuối cùng cũng phải quay về
    Tôi có thực sự muốn quay về không ? chính bản thân cũng không có câu trả lời….
    Sống ở Newyork , tôi đã tự hỏi bản thân vô số lần , Ran , mày có thấy hối hận không ?
    Hối hận…. hối hân thì có ích gì ?
    Nếu như ngày trước người Shinichi chọn là mình….. nếu như lúc đó mình có thể kiên cường hơn nữa….. thì ngày hôm nay sẽ như thế nào ? Không ai biết trước được mọi việc, Vì từ « nếu » vốn không hề tồn tại.
    Tôi nhìn lên bầu trời u ám, quay lại cười với Cognac :
    - Anh xem, trời sắp mưa rồi đấy !
    Tôi nhìn ra ngoài, những ngôi nhà, cột đèn cứ thế lướt nhanh….
    Không thể nói lên lời. Đây là…. Đây là …..
    « Kudo » chiếc bảng hiện trước mắt tôi. Chiếc xe cuối cùng cũng dừng lại
    - Xuống xe đi – giọng của Cognac thật lạnh nhạt
    - Tại sao ? – tôi quay sang hỏi
    - Tại sao lại thuê nhà kế bên nhà Kudo ?
    - Đây là sự sắp xếp của tổ chức, tiện cho em tiếp cận cậu ấy, có gì không ổn sao ?
    - Không – tôi xuống xe , xách theo cái vali
    - Ở đâu cũng thế thôi
    - Vậy thì tốt – Cognac đưa đầu ra ngoài cửa kính,
    - Số điện thoại của anh là 13912989554, có gì thì gọi cho anh
    - Ok – mặt lạnh như băng
    - Vậy thì chúc em mọi việc thuận lợi, thủ tục nhập học đã được thu xếp ổn thỏa, mai em có thể đến trường – Cognac nói xong thì chiếc xe nổ máy đi, ánh đèn xe từ từ khuất hẳn vào trong bóng tối
    Tôi đứng dưới cái cột đèn vàng , nhìn sang nhà « người hàng xóm » của mình
    Ánh đèn từ lầu 2 đột nhiên sáng lên, ấp ám – xạ lạ
    Tôi từ từ bước vào căn hộ của mình – căn hộ đầy bóng tối
    Đóng cánh cửa lại, tôi không bật đèn lên. Có lẽ vì đã quen với bóng tối. Tôi để vali sang 1 bên, nhắm đôi mắt lại thả lỏng bản thân trên chiếc xa lông, toàn căn hộ không hề có không khí của sự sống, thật tĩnh lặng. Thật rộng lớn, thật trống trải, thật đơn độc. Ngọn gió thổi qua - tôi mở mắt mình, cửa sổ đã được mở từ trước. Ngọn gió ấy rất mát, những tấm rèm cứ thế tung bay . Kế bên cửa sổ có để 1 chai rượu, nhãn hiệu màu vàng « Aquavit » ẩn hiện dưới ánh trăng
    Tôi cười nhẹ, nhất định là Cognac để lại ?
    Dưới chai rượu có để lại 1 tờ giấy, tôi bước sang , dòng chữ bằng tiếng anh được ghi bằng chữ in hoa
    Welcome back from hell , my angel .
    Tờ giấy nhẹ nhàng rơi xuống
    Chào mừng từ địa ngục quay về, thiên thần của tôi
    Địa ngục…. ? thiên thần…..?
    Tôi ngước lến, nhìn vầng trăng sáng ngoài cửa sổ
    - Ngốc, cái gì mà thiên thần, cái gì mà địa ngục….. – tôi quay về phía cầu thang
    - …… từ địa ngục quay về, lấy đâu còn là thiên thần ?
    Mở cánh cửa phòng, mọi thứ trong phòng đều rất mơ hồ
    Tôi ngã xuống chiếc giường của mình, cứ thế mà ngủ thiếp đi.
     

Chia sẻ cùng bạn bè


Đang tải...