Lỡ nhịp yêu thương

Thảo luận trong 'Truyện ngắn' bắt đầu bởi Cuonlennho, 3/6/2011. — 1.531 Lượt xem

  1. Cuonlennho

    Cuonlennho "Cuộc đời yên ổn, năm tháng bình yên." Thành viên thân thiết

    Lỡ nhịp yêu thương

    [Tác giả: Hạc Xanh] ​


    Tặng anh, người bạn lớn của em!
    “Anh ơi, kể em nghe chuyện của anh đi!”
    “Chuyện gì cơ?”
    “Chuyện tình yêu đầu tiên của anh. Em thích nghe người khác kể về mối tình đầu của họ.”
    “Vậy à?”
    “Vâng”
    Góc café Moka lặng. Chùm ánh sáng vàng phủ mờ lên những bức tranh về phố cổ một màu buồn, nhạc Trịnh được thiết lập repeat lại bài “Tuổi đá buồn”. Em ngồi đối diện tôi, mắt tròn xoe chờ đợi.
    Tôi kể em nghe một câu chuyện, hai câu chuyện, rồi thêm nhiều câu chuyện nữa. Có những kí ức bị phủ mờ nay được bàn tay lau khẽ khàng đi lớp bụi mỏng, hiện về rõ nét. Cả những giọng nói, tiếng người, cả ánh mắt và dáng hình của người xưa cũng vì thế mà trở nên thân thương sau chuỗi ngày cố tìm quên.
    Tôi dừng lại tại một câu chuyện nhỏ. Đó không phải là tình đầu của tôi, chỉ là tự nhiên tôi thấy mình miên man trong những cảm xúc lạ lẫm. Và em, cô bé ngồi đối diện, cũng ít nhiều cần được nghe kể câu chuyện này.
    Giữa tôi và em không có quan hệ gì đặc biệt cả. Có thể gọi là bạn bè theo nghĩa rất thường, hay có thể gọi là anh em theo nghĩa phổ biến hơn một chút nếu tính bằng tuổi. Nhưng, chúng tôi cũng vô tình mà vướng phải sợi dây lằng nhằng giữa các mối quan hệ. Câu chuyện được nhắc đến tự nhiên mà rành rọt đến lạ lùng.
    Này nhé, em lắng nghe nhé! Tôi sắp kể đây là chuyện của riêng tôi…
    Này nhé, em lắng nghe nhé! Chuyện của riêng tôi nhưng em từng được biết, qua những lời kể từ ngươi yêu cũ của em…
    Này nhé, em lắng nghe nhé! Vì người từng kể cho em nghe là người yêu cũ của em, nên ít nhiều lời kể có phần xa khác. Bởi đứng ở hai vị trí thì hai người thường có cách dẫn dắt câu chuyện không giống nhau…
    Này nhé, em lắng nghe nhé! Tôi bắt đầu kể đây…
    [​IMG]
    Tôi nói với em về sự nghiệp tán gái của tôi. Nghe thì có vẻ to tát, nhưng thực chất thằng con trai nào chẳng vậy. Thằng nào chẳng muốn thử đưa đẩy vài câu chữ để làm xiêu vẹo lòng thiếu nữ. Những lần tôi bông đùa với các cô nàng tôi đều không nghĩ rằng họ nhận lời yêu tôi dễ dàng đến thế. Chỉ cho đến khi họ bày tỏ tình cảm với tôi, tôi mới ngớ người ra vì trò đùa vô thức của mình.
    Với tôi, lời yêu thương ngọt nhạt là không chủ ý. Tôi có thể nói ngần ấy lời yêu thương cho ngần ấy người con gái, tôi thể hiện sự quan tâm dành cho các cô gái ở mức ngang nhau. Nghĩa là, tôi không đặc biệt quan tâm ai hơn ai cả. Tôi không hướng đến cái gọi là tình yêu, có thể cái mà gã trai như tôi hướng đến chỉ là sự chinh phục.
    “Vậy là, anh với chị ấy bắt đầu cũng chỉ vì anh hay đưa đẩy ngọt nhạt vậy thôi ư?”
    “Ừ. Ban đầu anh không có ý định gì cả. Anh nói chuyện với cô ấy cũng như bao người con gái khác. Nhưng, anh không ngờ rằng cô ấy ngộ nhận tình cảm, hiểu lầm sự quan tâm của anh…”
    “Em đã thấy có lỗi của anh rồi đấy!”
    “Ừ. Anh cũng nhận là mình sai mà em, anh đâu có chối.”
    Nếu như mọi chuyện đều bắt đầu và kết thúc như những câu chuyện khác thì tôi sẽ không kể cho em nghe đâu.
    “Em nghe nói về chuyện chia tay, hình như là có cả một kế hoạch, phải không anh?”
    “Ừ. Là một kế hoạch gồm bốn bước. Thậm chí còn có phương án A và phương án B”
    “Các anh… thật sự là ngay cả khi chia tay cũng có sẵn đường đi nước bước đến vậy ư?”
    “Ừm”
    Em có vẻ hơi bất bình thì phải, mắt em mở tròn ngạc nhiên, giọng nói tăng thêm 1 tone so với bình thường.
    Tôi chia tay cô ấy vì tôi nghĩ đến bạn của tôi và nghĩ cả cho cô ấy nữa. Với thằng bạn tôi, nó yêu thầm nhưng không dám nói. Với cô ấy, khi tôi xác lập mối quan hệ với cô ấy thì đó là tình đầu. Tôi, sao có thể vì sự ích kỷ của mình mà làm tổn thương đến hai người ấy?
    “Sao anh không nói thẳng với chị ấy? Sao các anh lại phải lập ra kế hoạch rắc rối thế? Các anh không nghĩ là cái kế hoạch bỏ rơi người khác như thế là tàn nhẫn lắm à?”
    Em xúc động mạnh, mắt long lanh nước, giọng hơi lạc đi những vẫn cố giữ bình tĩnh để nghe câu chuyện của tôi. Sở dĩ em nói là “các anh” vì trong cái kế hoạch đó có người yêu cũ của em, cũng là bạn thân chí cốt của tôi. Phải, dạo ấy tôi vẫn hay gọi nó trà đá chém gió là để cho ra đời cái kế hoạch chia tay này. Tôi hiểu sự tổn thương mà em nhắc đến, em cho rằng như thế nghĩa là cô ấy bị lừa dối, tình cảm của cô ấy bị xúc phạm.
    “Trong kế hoạch, anh cho cô ấy thấy anh là kẻ phản bội. Khi biết anh bắt cá hai tay, cô ấy sẽ ghét bỏ anh và ngừng không yêu anh nữa.”
    “Dễ dàng vậy sao? Mà đó không phải là phản bội, là lừa dối.”
    “Lừa dối hay phản bội cũng có gì khác nhau. Cuối cùng thì cô ấy cũng sẽ không còn nuôi hy vọng về tình yêu này nữa.”
    “Khác nhiều chứ anh. Nếu anh thừa nhận rằng anh chưa từng yêu chị ấy, thì đó là lừa dối. Còn nếu anh để chị ấy thấy anh bắt cá hai tay thì đó là phản bội. Mà phản bội thì có nghĩa là anh đã từng yêu, rồi khi hết yêu mới đi tìm tình yêu mới.”
    Phải. Là tôi đã không đủ can đảm để thừa nhận. Hơn nữa, khi tôi nói rằng tôi chưa từng yêu thì cô ấy liệu có tin không? Rồi thằng bạn tôi nữa, chẳng phải khi ấy giữa nó và cô ấy cũng trở nên mong manh hơn sao? Tôi muốn sau khi chia tay thì ít nhất thằng bạn tôi cũng còn có cơ hội với cô ấy. Rồi tôi kể cho em nghe về kế hoạch của tôi. Ở đó có những nhân vật mà em biết, có những mối quan hệ tình cảm đặc biệt mà em cũng biết.
    Thằng bạn tôi (người yêu cũ của em), bảo tôi phải đóng vai đang yêu một người con gái khác. Và, tôi nhất định phải để cho cô ấy biết được điều đó. Chúng tôi giả vờ yêu nhau trước mặt những ngươi thân quen của tôi và cô ấy, để mối quan hệ của tôi được đặt những dấu chấm hỏi. Sau đó, là một dấu chấm hết. Vấn đề ở đây lại là về thằng bạn tôi-người yêu cũ của em. Nó bảo tôi nhờ người yêu đầu tiên của nó – một người bạn chung của chúng tôi.
    “Em hiểu mà. Cũng như là một phép thử thôi. Coi như là ai cũng có một cái đích của riêng mình”
    “Ừ. Em nói đúng. Anh biết vì sao nó lại làm vậy. Cả hai đứa đều là bạn của anh. Anh thậm chí còn hiểu được tình cảm chúng nó như thế nào. Âu cũng không phải hoàn toàn là nghĩ cho cô ấy, mà hai đứa đều có mục đích riêng, đều muốn thăm dò xem tình cảm của đối phương dành cho mình còn hay đã hết.”
    Em lặng im không nói. Tôi biết em buồn. Buồn vì người yêu cũ của em khi ấy vẫn còn mang trong mình một bóng hình khác. Em buồn vì ngươi yêu cũ của em tham gia và kế hoạch chia tay cũng là vì muốn làm một phép thử để thực hiện mục đích của mình. Mà, nếu tôi không nhầm thì khoảng thời gian diễn ra kế hoạch chia tay này, em mới quen với thằng bạn tôi, hai người trong giai đoạn hẹn hò tìm hiểu nhau thì phải. Có khi nào, em chạnh lòng vì nghĩ lại ngày xưa???
    “Anh sợ em buồn… nhưng chắc em cũng hiểu…”
    “Em không sao đâu. Anh kể tiếp đi. Với em bây giờ mọi chuyện là quá khứ, em coi anh như người bạn của em chứ không phải là bạn của người yêu em. Em cũng chỉ là muốn nghe chuyện của anh thôi.”
    “…”
    “Hơn nữa, em vẫn luôn biết rằng anh ấy còn yêu người yêu đầu tiên. Em đã chấp nhận như một điều tự nhiên nhất.”
    Em bình tĩnh hơn nhiều rồi. Khoảng lặng của quán cũng bao trùm lên những câu chuyện kể. Em lắng nghe, suy tư điều gì đó. Bàn tay em xoay tròn cốc nâu đá, mắt nhìn ra phía ngoài cửa quán. Em để mặc tôi xoay xở với mớ cảm xúc của mình. Mới đó mà, cảm xúc đã chợt ùa về nhiều đến thế!
    “Nếu bây giờ, anh nhận ra mình có tình cảm với cô ấy thì sao đây em?”
    “Sao cơ ạ? Không thể như thế được!”
    Em giật mình, cái nhìn trong veo như xoáy vào sự chông chênh nơi tôi.
    “Sao lại không thể? Như trong những bộ film, người ta vẫn quay lại với nhau và yêu nhau đấy thôi.”
    “Sau bao nhiêu chuyện đã xảy ra như thế hả anh? Sau bao khổ đau và dằn vặt? Em… không nghĩ là có thể.”
    Cuối cùng thì lời nói của em cũng làm tan đi chút hy vọng mong manh nơi tôi. Tôi không nghĩ mình sẽ thốt ra câu hỏi ấy với bất kỳ ai, vì tôi nghĩ, tôi đã quyết tâm đến thế thì sao có thể có tình cảm với cô ấy được. Liệu rằng, tôi có ngộ nhận không?
    “Em sợ chị ấy lại bị tổn thương thêm một lần nữa. Như thế, đau khổ lắm anh à.”
    “…”
    Phải, có phải tôi chỉ nghĩ cho mình thôi đâu. Cuộc sống của tôi và cô ấy đã được tách làm hai ngả đường riêng biệt, cô ấy dù sao cũng tỏ ra mạnh mẽ mà vui cười trước mặt tôi. Thế là, tôi đủ yên tâm rồi.
    “Tự nhiên, nhiều lúc anh nhớ cô ấy. Anh bắt đầu thấy mình có tình cảm với cô ấy rồi. Chỉ là, bọn anh không thể quay trở lại, nên anh cũng nhắm mắt cho qua mà thôi”
    “Yêu một người, thực sự khó vậy sao anh?”
    ----
    Cả tôi và em đều bỏ lửng câu hỏi cuối cùng. Tôi không rõ em hỏi tôi hay hỏi chính mình. Tình yêu nơi em là những rung động đầu đời, mong manh nhưng quá đỗi dịu dàng để tỏa sáng ra một thứ ánh sáng bàng bạc, bao trùm lên con tim nhỏ khẽ run lên vì hạnh phúc nơi em. Còn tôi, tình yêu với tôi bây giờ là những phép tính. Trong phép tính ấy có gia đình, bè bạn, có những thứ mà cả hai bên đều có thể dung hòa được. Tôi muốn nói với em rằng, tình yêu không đơn giản chỉ là tiếng nói của con tim, với những thằng đàn ông thì yêu bằng lý trí là phần nhiều.
    “Anh vừa đọc lại đoạn nói chuyện của anh và cô ấy ngày xưa. Tự nhiên, lại nhớ cô ấy nhiều quá em ạ.”
    “Anh yêu chị ấy thật rồi.”
    “Anh không rõ. Nhưng, anh có cảm giác lạ lẫm, không giống với bất kỳ cô gái nào.”
    Tôi không biết em nghĩ gì khi nghe tôi chia sẻ những mẩu cảm xúc bất chợt. Tôi chỉ biết rằng, khi tôi kể, em nghe. Khi tôi tâm sự, em nghe. Khi tôi hỏi, em cũng chỉ nghe. Sau đó, em cười và… lắc lắc đầu nói: “Em không biết nữa anh ạ!”
    Có lần em nói rằng em không đồng tình với cách làm của tôi, em không muốn mọi thứ thuộc về tình cảm lại được đưa lên bàn tính. Cũng có lần, em bảo rằng tôi coi tình yêu như một ván cờ, những quân cờ suy cho cùng cũng chỉ để người ta đạt được mục đích của mình. Tôi lặng im, biết nói sao với sự so sánh của em đây...
    “Anh không thể làm theo trái tim anh một lần sao? Tại sao luôn là lí trí? Những lời anh đã hứa, dù muộn, anh cũng nên thực hiện chúng chứ!”
    “…”
    “Em thấy thương chị ấy quá. Hẳn là lúc bấy giờ, nghe những lời anh hứa, chị ấy đã rất vui và hạnh phúc, đã hy vọng nhiều về tình yêu. Thế mà anh…”
    Em làm tôi thấy lòng mình tự nhiên nhói lên. Cảm giác không dễ chịu chút nào. Tôi lại đâm ra ngớ ngẩn, buông một câu hỏi đến em.
    “Không biết, khi chia tay anh, cô ấy có khóc không nhỉ?”
    “Anh nghĩ là chị ấy có khóc không? Tỏ ra vui vẻ trước mặt anh đã là mạnh mẽ lắm rồi…”
    Tôi còn chưa kịp hỏi em, chưa kịp chia sẻ với em về dự định của tôi với cô ấy. Tự nhiên tôi giục mình phải đứng dậy, phải chạy đi tìm, phải thực hiện lời đã hứa. Và, cũng tự nhiên quá, tôi nghe theo lời nói của trái tim. Dù rằng, lời nói ấy có thể đã trở nên muộn màng…
    [​IMG]
    Hồ sen vào đầu mùa. Những bông hoa sen rạng ngời trong nắng hạ, đủng đỉnh tỏa một mùi hương dịu dàng của làng quê. Trên sông ngập sắc xanh của lá, ngập ánh nắng vàng, ngập cả những niềm cảm xúc mênh mang. Cô ấy thích hoa sen, thích ngắm ánh trăng treo giữa bầu trời đêm nhiều những vì tinh tú. Tôi đã từng hứa sẽ cùng cô ấy ra hồ sen vào mùa hạ - mùa sen nở. Vậy mà, cô ấy không tới. Cô ấy không tới mặc cho tôi đã quyết tâm thực hiện lời hứa của mình sau khi vội vã trở về quê.
    Khi tôi bỏ chạy trong lần nói chuyện gần nhất với em, tôi đã nghĩ mình sẽ đi tìm cô ấy, tìm về với yêu thương một lần từng đánh mất. Cô bé ấy đã nói với tôi về niềm tin số phận, rằng những người yêu nhau sẽ về với nhau, một nửa cuộc đời mình sẽ luôn chờ đợi và trở thành mảnh ghép hoàn hảo của mình. Cảm giác như, khi em nói những lời ấy, em không còn là em – cô bé tuổi 18 đầy mộng mơ và kiêu hãnh. Em đơn thuần là một người biết lắng nghe và chia sẻ những gì gần gũi nhất trong suy nghĩ của tôi. Cũng vì vậy, mà niềm tin trong tôi được tăng lên đáng kể. Vậy là, tôi đi tìm đến với tình yêu mà tôi đã từng vụt tay đánh mất…
    “Chiều nay em rảnh không? Có thế gặp anh một lát không?”
    Gió thổi, và khúc hoan ca của đồng quê vang lên bất tận. Ánh hoàng hôn rủ nhau về phía cuối trời , đầm sen e ấp ru yên lòng người đang chờ đợi một sự phản hồi tưởng chừng như nổi sóng.
    “Chiều nay em bận.”
    SMS làm tim tôi khựng lại. Cô ấy biết cách làm tôi chờ đợi từ bao giờ thế? Cô ấy biết cách làm tôi loay hoay với những nhịp tình cảm chông chênh từ bao giờ thế?
    “Vậy còn chiều mai? Em đi được không?”
    “Mai em cũng có việc rồi.”
    “Vậy thì đành để dịp khác vậy.”
    “Vâng”
    Rơi tõm vào không gian xung quanh một sự nuối tiếc mơ hồ. Tôi không biết rằng sợi dây kết nối trái tim giữa những con người lại mong manh đến vậy.
    Nói đi em, có phải những tin nhắn kia đi lạc?
    Phải không em, tình yêu kia vẫn chưa chịu ngủ yên?
    Một lần thôi, cho tôi thực hiện lời mình đã hứa...
    Một lần thôi, cho tôi về lại với những yêu thương…
    Gã trai như tôi ngồi lặng lẽ khi trên tay cầm một búp sen hồng. Cô ấy không tới. Thực sự cô ấy đã không tới…
     


    hadung128mcsa thích điều này.

Chia sẻ cùng bạn bè


Đang tải...