Have a nice day, good friend !

Khổ Vì ... Đại Gia

Thảo luận trong 'Truyện ngắn' bắt đầu bởi lamkienvu, 21/12/10.

  1. kimanh27

    kimanh27 Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    358
    Lượt thích:
    75
    Kinh nghiệm:
    0
    Trường:
    cao đẳng kinh tế - kĩ thuật sài gòn
    Lại đang đọc mà kết thúc nữa rùi. hihixhix
    bizipeheo_baby27 thích điều này.
  2. h1nn1

    h1nn1 Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    65
    Lượt thích:
    103
    Kinh nghiệm:
    0
    Trường:
    ĐH Kinh tế Đà Nẵng
    bạn ơi post hết một lần xem cho khỏe chờ thế này mệt kinh:KSV@17:
    peheo_baby27 thích điều này.
  3. vitden

    vitden Thành viên mới

    Bài viết:
    22
    Lượt thích:
    15
    Kinh nghiệm:
    3
    Trường:
    khoa hoc xa hoi va nhan van
    ôi ôi! cứ kiểu nhử mồi thế này làm người khác mệt tim quá đó...post tiếp đi bạn.
    giangcutepeheo_baby27 thích điều này.
  4. kimanh27

    kimanh27 Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    358
    Lượt thích:
    75
    Kinh nghiệm:
    0
    Trường:
    cao đẳng kinh tế - kĩ thuật sài gòn
    đúng rùi đó chờ hoài ah !! chán ghê hjxhjxhjx
    giangcutepeheo_baby27 thích điều này.
  5. lamkienvu

    lamkienvu Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    232
    Lượt thích:
    798
    Kinh nghiệm:
    0
    Trường:
    HBU
    Ko phải nhử mồi đâu ban. Mh mún post nhiều nhưng tác giả chưa viết thì lấy gì mình post
    peheo_baby27 thích điều này.
  6. lamkienvu

    lamkienvu Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    232
    Lượt thích:
    798
    Kinh nghiệm:
    0
    Trường:
    HBU
    Part 7:


    Nhiều ngày sau sự kiện bị quật ngã 1 cách ko thương tiếc, Duy cứ ra ngẫn vào ngơ thẩn thờ như 1 kẻ mắc bệnh tương tư, mà quả thật cậu đã bị con nhỏ đốn ngã từ trong ra ngoài, từ kẻ đi săn trở thành người bị săn

    - Thảo ơi, thật ra cậu là ai, tại sao cứ làm tôi điêu đứng hết lần này đến lần khác vậy nè

    Duy khổ sở ôm đầu 1 kẻ như Duy thiếu gì con gái, tại sao Duy lại bị con nhỏ đó thu hút, nó thì có gì hay chứ. Nhưng bây giờ Duy đang nhớ nhỏ đó quay quắt, chỉ muốn đc nhìn thấy mặt ngta ngay bây giờ

    Nghĩ là làm, Duy tìm đến nhà con nhỏ

    Một khu phố nghèo nàn, Duy ko thể tưởng tượng đc là Hà Nội vẫn còn những nơi như thế này

    Dừng xe trước 1 căn nhà xây đã cũ, ko cần tìm kiếm nhiều cậu đã trông thấy con nhỏ cùng mấy đứa trẻ con đang hỳ hục nướng khoai

    - Thảo !!

    Thảo giật mình ngước lên, nó gần như trợn con mắt muốn rơi ra ngoài, rồi nhận ra bộ dạng ko hóa trang của mình con nhỏ chạy ù vào nhà, cái tên chết tiệt này đến đây làm gì ko biết

    1 lúc sau nó quay ra với đúng bộ dạng đi học của nó, nó gắt khi nhìn vẽ mặt ngơ ngơ của Duy

    - cậu làm cái gì ở đây vậy hả
    - đến tìm cậu
    - tìm tôi, cậu lại muốn đo đất nữa hả

    Con nhỏ chống nạnh nhìn Duy đầy đe dọa, bỗng nhiên mấy đứa nhỏ reo lên

    - Chị Thảo ơi, anh này đẹp trai quá à, bạn trai chị đó hả

    Mặt con nhỏ chuyền từ ngạc nhiên sang đỏ lựng, trời ơi tụi nhóc nói lung tung gì vậy

    - ừh, anh là bạn trai của chị Thảo đó – Duy dựng xe trong sân rồi bước tới, miệng nở nụ cười toe toét

    - cậu muốn chết hả, ai là bạn gái của cậu


    - đấy, mấy nhóc xem chị Thảo xấu hổ kìa

    - a ha chị thảo đỏ mặt rồi kìa

    Bọn nhỏ và Duy đc 1 phen chọc quê con nhỏ, nó tức xì khói mà không làm gì đc

    - mà chị Thảo ơi, sao chị lại mang kính vây, nhìn chị xấu quá đi – Thằng cu Tuấn nhìn mặt con nhỏ đầy to mò, câu hỏi ngây ngô của thằng nhóc làm con nhỏ giật mình
    - kệ chị, lo nướng khoai đi ko cháy hết bây giờ

    Nó quay sang nhìn Duy

    - cho cậu 2p để trình bày lý do cậu đến đây

    - Thảo à, đừng giận Duy nữa nhé, Duy biết lỗi rồi


    - Hứ, tin cậu chết liền

    - Thật mà, Duy xin thề, tại Duy ngốc nên mới có những hành động thiếu suy nghĩ đó, thật sự Duy hối hận lắm rồi


    - Ko – tin

    - Trời ơi, làm sao Thảo mới tha thứ cho Duy đây

    Duy thấy con nhỏ vẫn ko tha thứ cho mình thì cuống cả lên, thật sự Duy ko muốn bị con nhỏ giận, đối với Duy bây giờ mà nói con nhỏ thực sự đã chiếm mất trái tim cậu rồi

    - Thảo ơi, cho Duy 1 cơ hội đi, chúng mình làm bạn nhé

    Nhìn vẽ mặt thành khẩn của tên hotboy, bỗng dưng nó phì cười

    - thôi đc rồi, đồng ý làm bạn với cậu, nhưng tôi có 1 điều kiện
    - điều kiện gì – Duy hơn hở nói
    - cậu ra sau vườn đào khoai cho tụi này nướng
    - làm liền, Duy đây ko ngại gian khó

    Lần đầu tiên, cậu chủ nhà họ Vũ nổi tiếng đất Hà thành xắn tay áo hỳ hục đào khoai, nhìn cậu không khác gì 1 nông dân chính hiệu, mặt mũi lấm lem bùn đất và mồ hôi, chiếc áo sơ mi đắt tiền màu trắng nhanh chóng chuyển sang màu đất

    Thật ko ai ngờ, 1 thiếu gia ăn chơi có tiếng lại có ngày này chung quy cũng vì 1 chữ tình


    2 đứa trẻ to xác và bầy nhóc tỳ tý hon nói chuyện vui vẽ khiến 1 kẻ đang nhốt mình trong ngôi nhà bên cạnh phải tò mò ra xem chuyện gì

    Hắn nhíu mày nhìn đám trẻ con đang chơi đùa thỏa thích, đang ngũ ngon lành thì bị làm ồn khiến hắn nỗi cáu, tính ra cho bọn chúng 1 trận tơi bời thì hắn bắt gặp vẽ mặt tươi cười của con bé hàng xóm khiến hắn khựng lại

    - làm quái gì mà phải đeo kính để nướng khoai ko biết, lại còn cười toe toét với thằng kia nữa chứ

    Hắn làu bàu, cảm giác bực bội kéo đến, hắn cũng ko hiểu tại sao lại cảm thấy khó chịu khi thấy con bé hàng xóm cười đùa với thằng con trai khác

    Ko biết từ bao giờ hắn lại trở nên như thế, đã 2 năm rồi hắn ko cười hay nói chuyện với bất kì ai, luôn cáu kĩnh với tất cả mọi thứ thế mà con bé kia lại đang khiến hắn thay đổi
  7. lamkienvu

    lamkienvu Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    232
    Lượt thích:
    798
    Kinh nghiệm:
    0
    Trường:
    HBU
    Bệnh viện Việt Pháp

    Vừa xuống xe, hắn lao như tên bắn vào bệnh viện, bất chấp những cái nhìn soi mói vào bộ dạng ko khác gì tướng cướp của hắn

    - Quản gia Trần, bà tôi thế nào rồi
    - Thiếu gia, cậu đừng lo, bà chủ tịch ko sao cả, nhưng bộ dạng cậu thế này …
    - Mặc kệ tôi, tôi phải vào thăm bà …

    Hắn đứng ở ngoài cửa cố làm ra vẽ chỉnh chu nhất, đang định bước vào thì nghe tiếng bà hắn gọi

    - Minh đến rồi à, vào đi cháu
    Hắn bước tới nắm lấy tay bà, khuôn mặt tiều tụy của bà lằm hắn xót xa

    - bà ko sao chứ ạ, bà làm cháu lo quá
    - cháu vẫn còn lo cho bà già này sao – bà Lan giận dỗi nhìn thằng cháu
    - kìa bà …
    - cháu bỏ đi biền biệt mấy năm trời, rồi xem bộ dạng của cháu nè, thật chẳng ra sao
    - cháu xin lỗi …
    - thôi, ko nói chuyện này nữa, lần này bà gọi cháu về vì muốn cháu làm cho bà 1 chuyện
    ...

    Hắn bước ra ngoài, khuôn mặt đc che giấu dưới bộ râu rậm rạp khiến ko ai nhận ra vẽ bối rối của hắn vào lúc này, lòng hắn đang rất hỗn loạn … hắn đang mất dần phương hướng

    - anh là Thiên Minh – 1 vị bác sĩ bước tới trước mặt hắn
    - tôi có chuyện muốn nói với anh
    - chuyện gì – hắn nói cộc lốc

    Phớt lờ vẽ bất lịch sự của hắn, vị bác sĩ vẫn điềm nhiên nói

    - bệnh tình của bà anh đang chuyển biến xấu đi, tôi e rằng bà ấy sẽ ko sống đc bao lâu nữa … tôi khuyên anh, trong thời gian này anh nên giúp người bệnh hoàn thành những tâm nguyện cuối cùng … để bà ấy đc ra đi nhẹ nhàng

    Những lời của vị bác sĩ như những mũi dao đâm vào tim hắn, người bà hắn hết mực yêu thương sắp rời bỏ hắn thật sao …

    Hắn quả thật ngu ngốc khi bỏ mặc bà suốt thời gian qua, hắn chán đời bỏ bê công việc, bỏ bê tất cả mọi thứ, hắn quên mất người thân duy nhất của mình đang ngày càng già đi, rồi khi hắn nhận ra thì bà đã lâm bệnh nặng, ko sống đc bao lâu nữa, thì mọi chuyện đã sắp quá muộn, hắn đúng là 1 đứa cháu bất hiếu

    - Thiếu gia, theo lời chủ tịch dăn, tôi đã đem đến cho cậu lí lịch những cô gái cậu sẽ xem mắt vào hôm nay, mời cậu xem qua

    Lấy vợ, điều mà hắn chưa bao giờ nghĩ đến từ sau sự ra đi của Thu Hương … thế nhưng đây lại là tâm nguyện của bà hắn … hắn cầm lấy tập hồ sơ rồi nhìn vào đó bằng ánh mắt chán chường
    greenagervn, p3chjp93, Phuc93bn11 thành viên khác thích điều này.
  8. lamkienvu

    lamkienvu Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    232
    Lượt thích:
    798
    Kinh nghiệm:
    0
    Trường:
    HBU
    Part 8:


    16 ly café, 4 ly nước ép, 2 ly rượu, ko biết bao nhiêu lần đi vệ sinh, khiến Minh xay xẫm mặt mày
    Bao nhiêu ly nước bấy nhiêu cô gái, anh chàng sắp phát điên vì chuyện xem mắt này.

    Dường như địa vị người thừa kế duy nhất của tập đoàn Hoàng Thiên khiến ko ít các cô gái chú ý, ai cũng muốn nắm lấy cơ hội đc làm cháu dâu duy nhất của tập đoàn lừng lẫy này, thế nhưng khi đến gặp Minh thì cô nào cũng hoãng hồn vì bộ dạng của anh chàng

    Mặc đồ vest đen ngòm, khuôn mặt với bộ râu rậm rạp, ánh mắt thì dường như muốn ăn tươi nuốt sông người ta,bấy nhiêu cũng đủ khiến các cô vừa trông thấy đã hồn xiêu phách tán vì sợ

    Ăn nói thì cộc lốc, thái độ hung dữ, dù có ham mê quyền lực đến đâu họ cũng ko dám sống chung với 1 người như vậy

    Thế là ngày xem mắt đầu tiên hoàn toàn thất bại

    Minh trở về nhà khi trời đã tối khuya, tuy có nhà cao cửa rộng nhưng anh chàng vẫn thích ở cái nơi lụp xụp này hơn

    Có nhiều lúc chán đời, anh chàng chỉ uống nước cho qua này, rồi ôm cái bụng đói meo đi ngũ, thật chẳng ai dám tin Hoàng Thiên Minh lại có những ngày như thế

    Minh bước xuống bếp tìm nước uống thì thấy trên bàn cơm canh đã chuẩn bị từ lúc nào, cầm tờ giấy nhỏ lên Minh liền nhận ra tác phẩm này là của ai

    “ cháu thấy nhà chú ko khóa cửa mà chú lại đi đâu mất, biết chú ăn uống thất thường nên cháu nấu sẵn cơm cho chú đó, chú ráng ăn hết nha ^^ “

    - Hừ, dám tự ý xông vào nhà người khác, con bé này chán sống rồi, mai mà dám qua đây, tao chặt chân cho biết

    Hắn làu bàu nhưng cũng ngồi xuống đánh chén cái “bàn tiệc nho nhỏ”, có lẽ vì coi con bé đó là 1 đứa con nít nên anh chàng ko cảm thấy ghét nó như những người đàn bà khác

    Vì sự phản bội của người yêu, nên Minh đã thất chí bỏ bê hết tất cả, sống những ngày tháng bần cùng, chơi với dân giang hồ … anh đã giũ bỏ tất cả mọi giàu sang để rồi trở thành 1 tên tướng cướp như bây giờ

    Sau khi đánh chén no nê, Minh bước ra ngoài hít thở ko khí trong lành, đưa mắt nhìn sang nhà bên cạnh, Minh thấy đèn vẫn sáng, có lẽ con bé vẫn đang học bài

    - Muốn cháy bóng đèn hay sao mà giờ này còn chưa ngũ

    Anh càu nhàu rồi chợt phát hiện ra ko biết từ lúc nào anh đã cảm thấy quan tâm đến con bé hàng xóm đến vậy

    …………


    - Dẹp, dẹp hết, ko xem mắt xem miếc gì hết

    Minh quát ầm lên, anh chàng quăng hết mấy bìa hồ sơ xuống đất
    - Thiếu gia à, chuyện này …
    - Tôi bảo ko là ko đừng có đưa mấy đứa con gái đó đên gặp tôi nữa, nghe rõ chưa

    Anh chàng tức tối bước ra ngoài bỏ mặc người quản gia đang ngơ ngác ko biết phải làm sao

    Nếu ko vì bà thì Minh sẽ ko bao giờ làm mấy chuyện này, mấy đứa con gái õng ẹo khiến anh muốn phát điên

    Phóng xe về đến nhà, anh chàng chợt trông thấy bên nhà con bé hàng xóm có tiếng huyên náo, nhận ra sự có mặt của thằng Bảo mập và tay chân của nó Minh cầm điện thoại lên anh cất giọng có đôi chút quyền hành

    - lâm hả ! cây mã tấu cậu định gửi tôi đến khi nào đây, qua mà lấy đi chứ
    - ừh, có chuyện cần nhờ cậu đây mà, dẫn theo mấy thằng đàn em đến nhà tôi ngay đi, nhanh lên

    Tắt máy, Minh bước qua nhà con bé hàng xóm




    ………


    - Trời ơi, anh Tô à, con bé Thảo nó còn đang đi học kia mà, anh làm ơn nghĩ kĩ lại đi, chuyện kết hôn này là ko thể - Bà Liên khổ sở nhìn 2 cha con thằng bảo
    - Bố à, con ko biết ! con muốn cái Thảo về làm vợ của con
    - Đấy, bà thấy ko, thằng con trai tôi nó có chịu nghe đâu


    Người đàn ông có thân hình đồ sộ, khuôn mặt béo ú ko khác gì thằng Bảo, 2 cha con nhà nó choán hết căn nhà bé tý của mẹ con Thảo

    - Chị Liên à, tôi tin chị là người biết suy xét, nhà tôi có gì là ko tốt đâu, cái Thảo về làm dâu nhà tôi thì ko sợ khổ là chắc rồi, mà thằng con trai tôi lại rất yêu thương nó nữa, bà còn lo cái gì

    - Anh Tô à, tôi biết anh tốt với gia đình tôi, nhưng bé Thảo còn nhỏ quá, nó chưa thể lấy chồng đc


    - Nhỏ cái gì mà nhỏ - Lão Tô bất ngờ quát lên, bản tính xấu xa đã trỗi dậy nhưng liền ngay sau đó ông ta liền lấy lại cái lưỡi ngọt ngào giả tạo của mình – xin lỗi chị, cái Thảo cũng 18 rồi còn gì, tuổi đó đáng lý phải có 2,3 đứa con rồi kìa …

    - Mẹ, con ko lấy thằng Bảo đâu, có chết con cũng ko lấy – Thảo ấm ức nói


    - Anh thấy đấy, con bé nó cũng ko đồng ý kia mà

    Đến đây thì cha con thằng Bảo ko thể chịu thêm đc, bọn họ liền lộ nguyên bộ mặt xảo trá của mình ra, lão Tô nói giọng đe dọa

    - hừ, đúng là đc nước làm tới … tôi nói cho mẹ con bà biết, con Thảo đc thằng con trai tôi để mát tới là diễm phúc cho nó, khôn hồn thì biết điều lấy, nếu mẹ con bà còn muốn sống yên ổn thì cứ liệu mà làm, con Thảo sẽ là vợ con trai tôi, đám cưới sẽ diễn ra trong 2 tuần nữa

    - ông lấy quyền gì mà ép mẹ con tôi, mẹ con tôi ko nợ nần gì nhà ông cả

    Đến đây thì Bà Liên cũng chịu hết nỗi, bà gằn giọng nói thẳng vào mặt cha con lão mập

    - hừ, bà tưởng tôi đùa bà chắc, ở cái đất Hà thành này có ai ko biết đến lão Tô này, muốn sống thì ngoan ngoãn nghe lời, còn bằng ko thì …

    Lão Tô cầm ly nước trong tay, hắn ném thẳng xuống đất khiên cái ly vở tan tành, ánh mắt hắn ánh lên cái nhìn của loài rắn độc

    - bà hiểu rồi chứ, mấy người cứ liệu mà làm, 2 tuần nữa tôi sẽ qua đón dâu

    - ko, tôi ko đi, mấy người ko có quyền


    - tất nhiên ông ko có cái quyền đó rồi – giọng nói lạnh lẽo pha chút nĩa mai của Minh cất lên khiến những người có mặt trong nhà phải giật mình

    - Mày … mày là thằng nào … Tô lắp bắp khi trông thấy người thanh niên có tướng ta hộ pháp, khuôn mặt râu ria xồm xoàm vừa bước vào


    - Tao là Chồng con bé đó …
    greenagervn, p3chjp93, Phuc93bn13 thành viên khác thích điều này.
  9. lamkienvu

    lamkienvu Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    232
    Lượt thích:
    798
    Kinh nghiệm:
    0
    Trường:
    HBU
    Chúc mọi người giáng sinh vui vẻ
  10. h1nn1

    h1nn1 Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    65
    Lượt thích:
    103
    Kinh nghiệm:
    0
    Trường:
    ĐH Kinh tế Đà Nẵng
    Chap 10


    Thảo sửng sờ, mẹ nó thì hoảng hốt, còn cha con lão Tô thì choáng váng

    - chú … !!
    - ha ha … mày tưởng tao tin mày hả thằng chó, mày chỉ là hàng xóm nhà Thảo, từ khi nào mày thành chồng nó vậy

    Thằng Bảo ôm cái bụng bự cười ngặt nghẽo, bất chấp thái độ coi thường của cha con nó, anh bước tới từ tốn ngồi vào ghế, dáng vẽ uy quyền

    - sắp, Thảo là vợ chưa cưới của tao

    - xời, thế mà cũng bày đặt tinh tướng, mày tưởng mày là ai mà dám tranh với cha con tao, bộ mày ko biết danh Tô mập nức tiếng Hà Nội này sao


    - biết, Tô đại gia chuyên buôn bán tô chén bể nỗi tiếng HN, dạo trước còn bị bắt vì tội buôn lậu kia mà, ai còn lạ gì ông

    Minh phớt lờ vẽ mặt đỏ bừng vì tức của lão mập, anh ung dung nói tiếp

    - nhưng nói gì thì nói, ông mập đây cũng ko bằng 1 góc của thằng này, dám đụng vào người của tao thì quả là đáng khen

    - mày là thằng chó nào mà tao phải sợ

    - hừ, mày ko cần biết, nhưng mày cứ thử đụng vào vợ chưa cưới của tao thì biết

    - thằng chó, tao sẽ cho mày hối hận vì những lời vừa rồi, tui bay xông lên đập chết nó cho tao

    Lão mập quát lên, rồi nhanh chóng lùi ra sau cho tụi đàn em làm việc, nhưng bọn chúng chưa kịp làm gì thì bất ngờ 1 toán 1 cầm mã tấu từ ngoài lao vào

    - Anh Minh, tụi này đến giúp anh đây, thằng mập mày chán sống rồi mới dám đụng vào Hoàng Thiên Minh – anh 2 của tụi này

    Lão mập nghe cái tên Hoàng Thiên Minh thì giật mình, đứng ko vững, lại thêm tụi thằng Lâm mã tấu khiến lão hoảng ra mặt

    Lão nhìn sửng vào khuôn mặt đc giấu sau bộ râu đen ngòm, dáng vẽ thư thái bất cần của Minh khiến lão rùng mình

    - Hoàng … Thiên … Minh

    - Phải ! là tao

    - Người thừa kế duy nhất tập đoàn Hoàng Thiên …

    - Là tao – Minh đứng lên, anh bước về phía lão mập, trừng con mắt nhìn lão



    - Làm sao tao tin mày chính là ..



    - Mày cứ thử đắc tội, à mà ko mày đã đắc tội với tao rồi còn gì


    Câu nói ko có tí ti nào đùa của Minh, công thêm ánh mắt ánh lên cái nhìn cương nghị khiến Tô sợ xanh mặt, hắn tin chắc kẻ đang đối mặt với hắn là đại thiếu gia nhà họ Hoàng, ko có thằng ngu nào dám mạo nhận 1 tên tuổi lừng lẫy như vậy đc


    - Con Thảo … là vợ chưa cưới của mày sao

    - Đúng thế, mày con dám tranh với tao ko – Minh cười gằn


    Ở cái đất Hà Nội này xét về gia thế, thì Tô đại gia con phải xếp sau 1 đại gia khác Hoàng Thiên minh chính là người đó, tiền và quyền lực của tập đoàn nhà họ Hoàng đủ sức đè chết bất cứ ai dám ngáng đường

    Thật là ko may cho kẻ nào dám đắc tội với nhà họ Hoàng, và lão cũng ko muốn tán gia bại sản vì chuyện này

    Lão Tô nuốt cục nước bọt nghẹn đắng, lão lắp bắp

    - trừ khi con Thảo … thật sự … là vợ mày … bằng ko mẹ con nó sẽ phải trả giá… cho chuyện này …
    - Bảo … về !

    Lão quát thằng con quý tử của mình khiến nó nãy giờ đứng chôn chân phải ỳ ạch nhấc cái thân nặng hơn cả tạ chạy theo ông bố

    Bố con nhà thằng Bảo vừa đi khỏi, Thảo liền thở hắt ra, nãy giờ con nhỏ nín thở lắng nghe câu chuyện, nó nhìn ông chú, người này thật sự lạ thiếu gia nhà họ Hoàng sao

    - Cảm ơn chú đã giúp cháu, ơn này cháu ko biết lấy gì báo đáp, cháu biết chú là người tốt muốn giúp mẹ con cháu nhưng còn chuyện vợ chưa cưới chú ko cần phải làm thiệt đâu ạ

    - Lần này có lẽ phải làm thiệt rồi – Minh nói mà mặt ko biểu lộ tý cảm xúc nào


    - Là sao chú ???

    Bà Liên nãy giờ quan sát người thanh niên kì lạ kia, lòng tự hỏi rốt cuộc cậu ta là người như thế nào mà có thể khiến cho Tô đại gia phải sợ ra mặt đến thế

    - Cậu Minh, cảm ơn cậu đã giúp đở nhưng chuyện này mẹ con tôi có thể lo đc, cậu ko cần phải làm vậy đâu

    - Rất tiếc, bây giờ mọi chuyện đã đi quá xa rồi, chuyện này liên quan đến danh dự nhà họ Hoàng, và quan trọng hơn hết, lão Tô sẽ vẫn ko buông tha cho mẹ con cô nếu Thảo ko về làm dâu nhà họ Hoàng


    Mẹ con Thảo trố mắt ngạc nhiên, họ ko ngờ mọi chuyện lại thành ra như thế này, dù biết người thâm hiểm như lão Tô sẽ ko bỏ qua mọi chuyện nhưng việc trở thành người nhà họ Hoàng thì …


    - Cô biết lão Tô là người thế nào rồi đấy, dù cô có dọn nhà hay trốn đến chân trời góc biển nào, 1 khi đã đắc tội với hắn thì dù thế nào hắn cũng tìm ra cô. Mẹ con cô có thể suy nghĩ về việc này, nhưng tôi xin nói 1 điều rằng trừ khi Thảo trở thành vợ của Hoàng Thiên minh này thì mọi chuyện mới có thể kết thúc

    - Chuyện này quả thật quá nghiêm trọng rồi cậu Minh ạ, tôi biết gia đình cậu là như thế nào, và lão Tô là người ra sao, tuy nhiên bé Thảo còn đang đi học, nó ko thể kết hôn đc

    - Chuyện này cô có thể yên tâm, nói trắng ra đây là 1 cuộc giao dịch, sau khi cưới xong Thảo vẫn có thể đi học bình thường, tôi hứa sẽ ko xâm phạm đến cô bé, sau 1 năm gia đình tôi có thể tài trợ cho Thảo ra nước ngoài du học, như thế vừa có thể tránh đc lão Tô lại vừa có lợi cho thảo



    - Thật sự tôi muốn biết, vì sao cậu lại làm thế - Bà Liên tỏ vẽ băn khoăn

    - Cũng do hoàn cảnh, bà nội của tôi đang ốm nặng, nguyện vọng cuối cùng của bà là có thể thấy tôi yên bề gia thất, chính vì vậy tôi mới làm chuyện này

    1 thoáng âu sầu trong đôi mắt Minh, anh cũng ko hiểu tại sao bản thân lại nói ra chuyện này, và tại sao anh lại chọn con nhỏ hàng xóm làm người đóng với anh vở kịch này, anh ko muốn lấy vợ nhưng lại ko dám làm trái lời bà

    - Nếu cô ko an tâm về cháu, thì tôi sẽ nhờ luật sư soạn 1 bản hợp đồng ghi rõ mọi chuyện

    Trái với thái độ cương quyết của Minh, bà Liên có vẽ do dự, chuyện liên quan đến hạnh phúc cả đời của đứa con gái duy nhất của bà kia mà

    - Về chuyện này mẹ con cô cần thời gian suy nghĩ


    Cha con thằng Bảo là người như thế nào ai cũng biết, 1 đại gia khét tiếng và cũng liên quan ít nhiều đến xã hội đen, đắc tội với chúng thì ko thể tránh khỏi kết cục bi đát

    Nhưng còn cậu thanh niên tướng tá dữ dằn kia, dù là người thừa kế của 1 gia đình danh gia vọng tộc, nhưng liệu có thể tin rằng cậu ta ko giống lão Tô kia chứ
    Các vị đại gia, xét cho cùng cũng giống nhau cả

Có thể bạn quan tâm?

  1. phithuongkaka
    Trả lời:
    0
    Lượt xem:
    882
  2. dgoanh
    Trả lời:
    0
    Lượt xem:
    451
  3. kenzizi
    Trả lời:
    2
    Lượt xem:
    658
  4. lolovp
    Trả lời:
    3
    Lượt xem:
    563
  5. gaconueh2005
    Trả lời:
    5
    Lượt xem:
    373
Đang tải...

Chia sẻ cùng bạn bè