Khiêu vũ cùng anh nhé !!!

Thảo luận trong 'Tiểu thuyết' bắt đầu bởi vittay_06, 26/4/2011. — 8.460 Lượt xem

  1. vittay_06

    vittay_06 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Khiêu vũ cùng anh nhé !!!

    ***

    Tình yêu là sự rung động lần đầu gặp gỡ, càng là sự kiên trì và nỗ lực của đôi bên.

    Khi chỉ còn lại một người kiên trì thì đã đến lúc nên từ bỏ.


    Khi nàng Lọ Lem đi đôi giày pha lê nàng sẽ gặp được hoàng tử của đời mình.
    Tình yêu giống như điệu nhảy vòng tròn của châu Âu, dù bạn có nhảy bao nhiêu vòng thì người cuối cùng đứng trước bạn vẫn là người yêu bạn nhất.
    ***


    [​IMG]Ngày đầu tiên Kha Mộng Kì đến học viện Khải Thịnh đã có một mối duyên kỳ lạ với hot boy của trường - Trình Vũ Kiệt. Cô bắt gặp anh đang hôn một cô gái trong làn sương mù. Trình Vũ Kiệt chỉ đường giúp cô với một điều kiện cô phải giữ bí mật về cô gái kia.
    Trong trường, Kha Mộng Kì đã khẳng khái dũng cảm bảo vệ một bạn học trước sự bắt nạt của Lâm Phương Phi - con gái của thầy hiệu trưởng. Đây chính là khởi nguồn của nhiều mâu thuẫn sau này giữa họ.
    Khi Phương Văn Húc bị bạn gái Lâm Phương Phi bỏ rơi, vô cùng chán nản thì gặp Kha Mộng Kì. Sự phóng khoáng, lạc quan của cô đã làm anh rung động. Phương Văn Húc muốn được bên Mộng Kì, che chở, bảo vệ, mang lại tình yêu và hơi ấm cho cô.
    Trình Vũ Kiệt đẹp trai nhưng thần bí và luôn u sầu, như thể trong lòng cất giấu một bí mật nào đó.
    Hai người là đối thủ trong cuộc thi Super Boy lẫn trong tình trường.
    Trong lòng Kha Mộng Kì luôn nghĩ cho Trình Vũ Kiệt, làm tất cả vì anh, nhưng mỗi khi Kha Mộng Kì tưởng chừng đến gần với Trình Vũ Kiệt hơn thì anh lại đẩy cô ra xa.
    Đúng lúc Kha Mộng Kì quyết định chấp nhận tình cảm của Phương Văn Húc, Trình Vũ Kiệt lại nói thực ra anh đã thích cô từ lâu.
    Đứng trước hai chàng trai đều yêu mình, Kha Mộng Kì sẽ lựa chọn ai? Rốt cuộc trình Vũ Kiệt có bí mật gì?
     


    anna2010 thích điều này.

  2. vittay_06

    vittay_06 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    25/11/2010
    Bài viết:
    833
    Lượt thích:
    2.397
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    DNU
    Chương 1:
    Bí mật của cậu bạn trầm tư



    Nhìn thấy cảnh này, Kha Mộng Kì không còn tin vào mắt mình nữa. Trường này cũng “thoáng” quá đi thôi. Dám hôn nhau ngay trong trường, sao có thể thế được?


    1

    Tháng chín.

    Màn sương sớm bao phủ khắp vườn cây trong trường, mùi hương thoang thoảng của cỏ cây hoa lá phảng phất đâu đây.

    Mộng Kì kéo đống hành lý nặng nề, miệng lẩm bẩm nói: “Trường này đẹp thì đẹp thật đấy, nhưng mà sao rộng quá vậy? Mệt chết đi được!”. Trên trán cô đã đầm đìa mồ hôi, bước đi cũng ngày càng chậm chạp, cô nghi ngờ không biết có phải đã bị lạc đường rồi không!

    “Kiệt, em đã chia tay với Húc rồi”.

    “Em làm tốt lắm!”.

    “Anh phải khen thưởng em thế nào đi chứ?”.

    “Ừ…”. Chàng trai chỉ ậm ừ một lúc rồi cúi thấp đầu hôn cô gái.

    Mặt trời đỏ rực đã nhô lên, xóa tan làn sương mong manh của buổi sớm, ánh nắng chiếu rọi vào hai người bọn họ.

    Nhìn thấy cảnh này, Kha Mộng Kì không còn tin vào mắt mình nữa. Trường này cũng “thoáng” quá đi thôi. Dám hôn nhau ngay trong trường, sao có thể thế được? Nói thì nói vậy nhưng Mộng Kì vẫn đứng nguyên tại chỗ, đến thở cũng không dám thở, sợ làm ảnh hưởng đến hai người kia.

    Qua màn sương như ẩn như hiện, Kha Mộng Kì mở to mắt, chăm chú nhìn cảnh tượng người thực việc thực hiếm gặp này.

    Chàng trai dáng cao lớn, hai mắt nhắm hờ, đôi lông mi dài, nhìn nghiêng cũng thấy cậu ta rất tuấn tú, giống như bước ra từ trong truyện tranh.

    Cô gái có mái tóc xoăn dài, dáng người mảnh mai, vòng hai tay qua cổ chàng trai. Mặt của cô gái bị chàng trai che mất nên không nhìn rõ.

    Hai người đứng đó hôn nhau không biết đã bao lâu, cuối cùng chàng trai mới bỏ cô gái ra, “Em đi trước đi, anh còn có việc phải làm”.

    Cô gái dường như không muốn đi, “Lần sau không biết bao giờ chúng ta mới gặp mặt nhau đây”.

    “Anh sẽ gọi điện thoại cho em”.

    “Anh nhất định phải nhớ em đấy nhé”. Cô gái nở nụ cười tươi tắn với chàng trai và đặt một nụ hôn lên má cậu, sau đó quay người vẫy vẫy tay về phía chàng trai, đi về hướng khác của con đường. Bóng cô gái dần biến mất trong làn sương sớm mịt mù.

    Kha Mộng Kì định quay người bỏ chạy nhưng không kịp, cậu bạn kia đã đi về phía cô.

    Làm thế nào đây? Bộ não của cô nhanh chóng vận động, nghĩ xem nên phải ứng phó với cậu ta thế nào. Chắc là sẽ phải làm như không thấy gì vậy! Cô nhắm mắt lại, đứng yên tại chỗ. Nhưng đây rõ ràng là không khảo mà xưng.

    “Xem đủ chưa hả?”. Một giọng nói lạnh lùng nhưng nghe rất lọt tai.

    “Tôi không nhìn thấy gì cả”. Kha Mộng Kì nhìn cậu con trai đang tiến lại gần bằng ánh mắt vô tội.

    Những sợi tóc nhỏ, ngắn của cậu ta đẫm sương, sâu thẳm trong đôi mắt đen lộ rõ vẻ u buồn.

    “Tốt nhất là như vậy”. Giọng nói của cậu hết sức lạnh lùng. Nói xong, cậu quay người đi luôn.

    “Này, đợt một chút!”. Kha Mộng Kì chạy lên phía trước, những bánh xe của chiếc va ly lăn nặng nề trên đường, phát ra tiếng lạch cạch.

    “Còn việc gì nữa vậy?”. Cậu ta dừng bước, tỏ vẻ bực mình.

    “Cho mình hỏi khu ký túc Phương Uyển ở đâu vậy? Hình như mình bị lạc đường mất rồi”.

    Cậu ta hơi nhíu mày. “Muốn tôi chỉ đường thì cậu phải hứa sẽ giữ bí mật ngày hôm nay, không được nói cho bất kì ai biết”.

    Bí mật? Bí mật nào vậy? Kha Mộng Kì không hiểu gì “Mình không hiểu ý cậu là gì…”.

    “Tóm lại, cậu phải quên hết tất cả những gì cậu vừa nhìn thấy, nghe thấy, điều này sẽ tốt cho cậu hơn”. Cậu ta vừa nói vừa giật lấy tay cầm va ly từ tay Mộng Kì.

    Lẽ nào cậu ta đưa mình đến tận ký túc xá? Còn kéo hành lý giúp mình nữa? Mộng Kì cảm thấy bất ngờ, nhìn cậu ta. Cậu ấy là người đầu tiên trong ngôi trường này giúp đỡ mình!

    “Mình là Kha Mộng Kì, là sinh viên mới vào trường năm nay. Hôm nay mình đến trường Khải Thịnh báo danh. Quả thật Khải Thịnh đẹp như trong truyền thuyết vậy, mình rất vui được đến học tại ngôi trường này, cũng rất vui khi được làm quen với cậu. Cậu tên là gì vậy?”. Kha Mộng Kì đi sau cậu ta, chủ động giới thiệu bản thân.

    “Cậu không tự nhận thấy mình là người rất lắm chuyện sao?”. Vẫn là giọng nói lạnh lùng ấy.

    “Ờ”. Kha Mộng Kì không nói thêm gì nữa.

    “Đến rồi đấy”. Cậu ta đẩy va ly về phía Kha Mộng Kì.

    “Trình Vũ Kiệt”.

    “Trình Vũ Kiệt! Trình Vũ Kiệt kìa!”.

    “Trình Vũ Kiệt! Mình yêu bạn!”.

    Đột nhiên cả khu ký túc Phương Uyển xôn xao, bên tất cả khung cửa sổ của tất cả khu ký túc là gương mặt của các bạn nữ. Họ điên cuồng gọi một cái tên “Trình Vũ Kiệt”.
    Kha Mộng Kì ngẩng đầu nhìn lên, hành động điên cuồng của các nữ sinh kia làm cô trấn tĩnh trở lại, cô nghĩ thầm trong đầu: “Cậu ta nhìn cũng đẹp trai nhưng không ngờ lại được hâm mộ đến vậy”. Đến khi cô định nói một câu cảm ơn thì mới phát hiện cậu ta đã đi từ bao giờ.

    Kha Mộng Kì hơi thất vọng, cô đi về phòng 508. Trong phòng còn có ba thành viên khác: Một bạn nhìn rất cá tính với mái tóc ngắn, một bạn hơi mập, một bạn xinh xắn với đôi mắt to và mái tóc dài.

    Kha Mộng Kì nở cụ cười tươi: “Hi, chào tất cả mọi người, mình tên là Kha Mộng Kì”. Nhưng có một điều làm cô ngạc nhiên, đó là không ai tỏ vẻ chào đón thành viên mới đến, mà nhìn cô chằm chằm bằng ánh mắt khó chịu, cảm giác như cô là quái vật từ hành tinh khác đến vậy.

    “Mình là Kha Mộng Kì, do mẹ mình bị bệnh, mình phải ở nhà chăm sóc mẹ, nên đến muộn hai ngày, rất vui khi được làm quen với các bạn”. Mộng Kì lại giới thiệu lại bản thân một lần nữa.

    Cuối cùng, cô bạn xinh xắn có đôi mắt to cũng đi về phía cô “Mình là trưởng phòng 508, Trương Mạc, chào mừng bạn đến với phòng của chúng tớ. Đây là Dương Tiểu Vân”. Vừa nói, Trương Mạc vừa chỉ tay về phía bạn hơi mập, sau đó lại chỉ về phía bạn gái cá tính, “Đây là Tần Dịch”. Giới thiệu xong, cô do dự “Bọn mình có một câu muốn hỏi bạn”.

    “Cậu nói thật đi, cậu và Trình Vũ Kiệt có quan hệ thế nào với nhau?”. Trong khi Trương Mạc vừa ngưng thì Tần Dịch đã cướp lời.

    “Trình Vũ Kiệt?”. Kha Mộng Kì nhún nhún vai nói, “Mình không quen cậu ta”.

    “Không quen? Làm sao có thể như vậy được?”. Cả ba cô gái cùng đồng thanh nói với giọng kinh ngạc.

    “Chỉ là mình bị lạc trong trường, nhìn thấy cậu ấy…”. Suýt chút nữa thì Kha Mộng Kì nói ra chuyện Trình Vũ Kiệt hôn một cô gái trong trường, “Cậu ấy thấy mình là học sinh mới, hành lý lại nặng nên chủ động giúp mình thôi”.

    “Sao có thể như vậy được chứ?”. Lại là một giọng nói đầy kinh ngạc khác.

    “Sinh viên khóa trước giúp sinh viên mới đến là chuyện bình thường mà!”. Kha Mộng Kì không hiểu sao mọi người lại lấy làm ngạc nhiên như vậy.

    “Sinh viên khóa trước? Này Kha Mộng Kì, bạn có phải là người trên trái đất này không vậy?”. Tần Dịch tỏ vẻ bất mãn trước sự thiếu hiểu biết của Mộng Kì. “Trình Vũ Kiệt cũng mới chỉ nhập học hai ngày trước, là bạn học cùng khóa với chúng ta. Cậu ấy nổi tiếng như vậy mà cậu không biết sao?”.

    “Ồ, cậu ấy nổi tiếng như vậy sao?”. Trước khi đến ngôi trường này, Kha Mộng Kì quả thật không biết Trình Vũ Kiệt là ai.

    “Kiệt là nhân vật cực kỳ nổi tiếng trong trường chúng ta. Cậu ấy chỉ mới đến ngôi trường này có hai ngày mà đã giành mất vị trí “bạch mã hoàng tử Khải Thịnh” của Húc tiền bối. Tuy trong cuộc thi “Super Boy” năm ngoái, Kiệt chỉ đứng thứ hai, nhưng trong lòng tất cả mọi người, cậu ấy mãi mãi là quán quân. Cậu ấy nhảy rất đẹp, khiến người khác không thể quên được”. Dương Tiểu Vân nói liền một mạch về bảng thành tích của Trình Vũ Kiệt với ánh mắt sùng bái.

    Kha Mộng Kì cũng đã từng nghe nói đến cuộc thi “Super Boy”, Đó là một cuộc thi chọn ra thí sinh xuất sắc trên toàn quốc, được tổ chức rất rầm rộ. Nhưng từ trước đến nay, Mộng Kì vốn dĩ không mấy hứng thú với chương trình giải trí kiểu này, đối với cô, đó chỉ là trò chơi để làm vui lòng khán giả mà thôi.

    “Vũ đạo của Kiệt tuyệt vời, không còn gì phải bàn cãi cả, năm ngoái mình còn đến các con phố quảng cáo cho cậu ấy cơ”. Trương Mạc nói thêm vào.

    “Chỉ tiếc là đến phút cuối cậu ấy lại không giành được quán quân, lúc đó mình đã khóc rất nhiều”. Dương Tiểu Vân biểu lộ vẻ đau thương, vô vọng.

    Kha Mộng Kì cũng phải công nhận Kiệt rất đẹp trai, nhưng không cần phải hâm mộ cậu ta tới mức điên cuồng như thế này chứ! Hình ảnh những fan hâm mộ cuồng nhiệt chạy theo thần tượng thường chỉ thấy trên ti vi giờ lại hiện lên sống động ngay trước mắt cô.

    Thái độ lạnh lùng, bình thản của Mộng Kì làm cho ba cô bạn cùng phòng rất không hài lòng.

    “Kha Mộng Kì, cậu nói cậu không quen biết Trình Vũ Kiệt, vậy tại sao Kiệt lại kéo hành lý giúp cậu? Bình thường cậu ấy không bao giờ chủ động bắt chuyện với con gái”. Tần Dịch lại quay sang hỏi Mộng Kì.

    Kha Mộng Kì còn chưa kịp đặt hành lý xuống, đã bị các cô bạn cùng phòng “tra hỏi”. Mộng Kì không hiểu gì cả, nhưng mấy cô bạn kia lại không để cho cô được yên. Mộng Kì muốn nói với mấy cô bạn rằng: “Muốn biết thì hãy tự đi mà hỏi Trình Vũ Kiệt”, nhưng cảm thấy câu trả lời này không được phải phép cho lắm, nên đành cố gượng cười: “Có thể là lòng tốt của cậu ta bỗng dưng nổi lên”.

    “Trời ơi, thật là không công bằng, tại sao người gặp được lúc lòng tốt của Kiệt nổi lên là cậu mà không phải là tớ chứ”. Dương Tiểu Vân ngồi trên giường, nói với vẻ mặt đầy thất vọng, não nề.

    Tần Dịch lạnh lùng “hứ” một tiếng với Mộng Kì, rồi quay trở về giường.

    “Cậu đừng để ý nhé, tại Trình Vũ Kiệt nổi tiếng quá nên bọn mình tò mò muốn hỏi một chút thôi”. Trương Mạc ghé sát tai Mộng Kì thì thầm.

    Thế này có thể coi như mình đã được giải phóng không? Kha Mộng Kì cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.

    Tuy vừa mới đến trường Khải Thịnh đã gặp phải những cô bạn cùng phòng rất quái dị, nhưng Kha Mộng Kì vẫn giữ được tâm trạng vui vẻ khi được vào học ngôi trường mới này. Ngày đầu tiên nhập học đã có bạn chịu dẫn đường cho cô, còn giúp cô mang hành lý, hơn nữa, người đó còn là một nhân vật nổi tiếng của trường và rất hiếm khi chịu giúp đỡ người khác. Đây liệu có phải là dự báo cho cuộc sống tốt đẹp của cô tại ngôi trường mới này.
     
    key_keithi55cnsh thích điều này.
  3. vittay_06

    vittay_06 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    25/11/2010
    Bài viết:
    833
    Lượt thích:
    2.397
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    DNU
    2.
    Hội trường lớn trường Khải Thịnh.
    Trong hội trường đã chật kín người.
    Ngồi trên lễ đài là thầy hiệu trưởng và các vị lãnh đạo của các khoa, phía dưới lễ đài là những gương mặt non nớt của tân sinh viên.
    Kha Mộng Kì cảm giác cảnh tượng lúc này giống như không khí chờ đợi trong rạp chiếu phim, mỗi người đều có chút gì đó mong đợi xen lẫn hồi hộp.
    Kha Mộng Kì cảm thấy hơi lo lắng, vì lát nữa cô phải lên bục phát biểu. Mãi hôm qua người phụ trách mới giao cho cô nhiệm vụ này. Vì thế, trong khi mọi người đang cười đùa nói chuyện vui vẻ với nhau cô phải ngồi yên một chỗ, thầm đọc bài phát biểu.
    “Chào các em tân sinh viên, chúc các em có một buổi chiều vui vẻ. Đầu tiên, tôi rất vui mừng được chào đón các em đến với Học viện Khải Thịnh”. Nói đến đây, thầy hiệu trưởng Lâm dừng lại một chút, ý là “các em nên cho một tràng pháo tay”.
    Thật hết cách, cả bọn không có ai nể mặt thầy, không vỗ tay đã đành, thậm chí có người còn ngồi dưới làm việc riêng, đọc tạp chí, nói chuyện với nhau.
    Năm học mới luôn bắt đầu bằng lễ khai giảng nên mọi người cũng chỉ đến cho xong chuyện. Nếu không phải vì thầy cô chủ nhiệm nhấn mạnh lễ khai giảng rất quan trọng, ai cũng phải đến tham dự, nếu không đến coi như vi phạm quy định của nhà trường, sẽ bị cảnh cáo, trừ điểm, thì tin chắc không một sinh viên nào chịu đến dự cả.
    Thầy hiệu trưởng lắc đầu, tiếp tục nói. Thầy cũng đã quá quen với cảnh tượng như thế này, mỗi lần đều đặt hy vọng vào khóa sinh viên mới, nhưng kết quả luôn khiến thầy phải thất vọng
    “Như các em đã biết, Học viện Khải Thịnh của chúng ta là một học viện về nghệ thuật nổi tiếng toàn quốc, còn có biệt danh là “cái nôi của các nhà nghệ thuật”, rất nhiều nghệ sĩ nổi danh hiện nay đều tốt nghiệp tại học viện chúng ta, như nghệ sĩ piano nổi tiếng Triệu Đích Nam, ông vua điện ảnh Lương Hán Thành…”. Thầy hiệu trưởng không bao giờ bỏ lỡ cơ hội giới thiệu về những thành tích mà học viện đã đạt được.
    Thầy hiệu trưởng giới thiệu một bài dài về lịch sử huy hoàng của trường Khải Thịnh xong, những sinh viên bên dưới cũng đã gật gù ngủ gật.
    “Trong số các tân sinh viên năm nay có không ít nhân tài, chúng tôi hy vọng sẽ có thể đào tạo ra nhiều nghệ sĩ ưu tú hơn nữa. Sau đây, xin mời em Kha Mộng Kì, thủ khoa trường chúng ta năm nay lên phát biểu cảm nghĩ”.
    “Oa! Kha Mộng Kì? Liệu có phải Kha Mộng Kì cùng phòng với chúng ta không?”. Dương Tiểu Vân ngạc nhiên hỏi Trương Mạc đang ngồi bên cạnh.
    “Mình cũng không biết nữa, có lẽ đúng bạn ấy đấy”. Trương Mạc mở căng đôi mắt to tròn của mình ra, khuôn mặt lộ rõ vẻ bất ngờ.
    “Nhìn xem, đúng là Kha Mộng Kì cùng phòng chúng ta kìa! Cậu ấy thật là giỏi!”. Dương Tiểu Vân há hốc miệng nhìn Kha Mộng Kì từ từ đi lên lễ đài.
    “Đúng là bạn ấy rồi, thật là không ngờ đấy!”. Trương Mạc cũng thấy kinh ngạc không kém.
    “Kính thưa các vị đại biểu, các thầy cô giáo cùng toàn thể các bạn sinh viên, em là Kha Mộng Kì, em rất vinh dự được trở thành đại biểu ưu tú lên phát biểu trong buổi lễ khai giảng ngày hôm nay…”. Kha Mộng Kì có mái tóc thẳng, dài thả xuống vai, màu tóc đen óng ả, khuôn mặt trắng trẻo, toát ra vẻ xinh xắn, đáng yêu, giọng nói lưu loát, nhẹ nhàng, dễ đi vào lòng người.
    Kha Mộng Kì phát biểu xong, tất cả các sinh viên ngồi dưới đều vỗ tay không ngừng, đặc biệt là các bạn nam, thậm chí có người còn hét tên cô. Nhưng cô không hề để ý đến những tiếng ồn ào đó mà đi thẳng xuống.
    “Oa! Kha Mộng Kì, cậu thật là xuất sắc!”. Tiểu Vân sát lại gần chỗ Mộng Kì, ánh mắt lộ rõ sự thán phục, “Cậu có biết không. Mình rất ngưỡng mộ những ai học giỏi. Lần này nếu không nhờ điểm cộng thành tích thể thao thì mình đã không vào được ngôi trường này rồi. Cậu có thể thi được điểm cao như vậy, thật là thần kỳ đấy!”.
    “Mình may mắn thôi mà”. Kha Mộng Kì cười.
    “Cậu mới đến trường, chắc chưa đi hết một vòng quanh trường nhỉ?”. Tiểu Vân hỏi.
    “Ừ”.
    “Vậy đợi lát nữa lễ khai giảng kết thúc, mình đưa cậu đi tham quan trường nhé. Trường Khải Thịnh to mà đẹp lắm. Lúc mới đến mình cũng thấy lạ lẫm, cảm giác như đang nằm mơ ấy”. Tiểu Vân luôn miệng nói.
    “Vậy tốt quá. Cám ơn cậu nhé. Nhưng bây giờ chúng ta phải chú ý lắng nghe thầy hiệu trưởng phát biểu thôi”. Kha Mộng Kì thấy lời nói của Tiểu Vân khiến cho tất cả những người ngồi xung quanh chú ý, vì vậy đã nói nhỏ nhắc nhở cô bạn.
    “Các em đều biết, trong cuộc thi “Super Boy” năm ngoái, bạn Phương Văn Húc của trường chúng ta đã giành được danh hiệu quán quân, đem vinh dự về cho trường. Trong cuộc thi này, còn có một thí sinh cũng đã thể hiện rất xuất sắc, và giành được danh hiệu á quân. Năm nay, bạn đó cũng đã thi đỗ vào trường Khải Thịnh chúng ta với thành tích xuất sắc trên sáu trăm điểm(1). Tiếp theo đây, các em hãy cho một tràng pháo tay thật lớn để chào đón bạn sinh viên tài đức song toàn này, xin mời em Trình Vũ Kiệt!”. Thầy hiệu trưởng vừa dứt lời, cả hội trường bỗng trở nên ồn ào, náo nhiệt.

    Các sinh viên nữ thi nhau hò hét gọi tên: “Trình Vũ Kiệt, Trình Vũ Kiệt…”.
    “Tất cả yên lặng, không ai được hò hét nữa…”. Thầy hiệu trưởng cố hết sức để trấn áp tình cảnh hỗn loạn lúc này.
    Một phút, hai phút, ba phút…
    Năm phút đã trôi qua, các sinh viên nữ vẫn đang hò hét gọi tên Trình Vũ Kiệt, nhưng không thấy bóng dáng cậu ta đâu.
    Trán thầy hiệu trưởng rịn mồ hôi, thầy không thể ngờ trong một buổi lễ trang trọng như thế này cậu sinh viên Trình Vũ Kiệt dám vắng mặt. Thầy hiệu trưởng vội vàng quay xuống hỏi thầy Dương Liễu (giáo viên chủ nhiệm lớp Trình Vũ Kiệt) cũng đang lo lắng không kém: “Đã liên lạc được với cậu ta chưa?”.
    Thầy Dương Liễu căng thẳng chau mày, lắc đầu: “Vẫn chưa liên hệ được. Điện thoại đã tắt máy rồi”.
    Thấy Trình Vũ Kiệt không thể tới được buổi lễ, thầy hiệu trưởng đành phải quay xuống thông báo với mọi người: “Rất tiếc hôm nay gia đình có chút việc riêng nên Trình Vũ Kiệt không đến tham dự buổi lễ khai giảng được”.
    “Sao, không đến được ư?”. Tất cả nữ sinh ngồi dưới mặt mày đều ủ rũ.
    Gia đình xảy ra chuyện? Rút cục chuyện gì đã xảy ra khiến Trình Vũ Kiệt bỏ tham dự lễ khai giảng quan trọng như vậy chứ? Bất chợt trong lòng Kha Mộng Kì thấy lo lắng.
    Tiểu Vân ngồi bên cạnh cũng buồn rầu tiếc nuối vì Trình Vũ Kiệt không đến được, cứ ca thán mãi không thôi. Nhưng trong đầu Kha Mộng Kì giờ đây toàn nghĩ về Trình Vũ Kiệt, những lời nói của mọi người xung quanh đều như gió thoảng qua.
    Cuối cùng, buổi lễ khai giảng cũng kết thúc. Tiểu Vân nắm tay Kha Mộng Kì từ từ luồn lách khỏi đám đông.
    Ha ha, bây giờ mình đã có thể nắm tay Kha Mộng Kì, người đỗ thủ khoa toàn trường rồi! Tiểu Vân vui vẻ nghĩ, trong lòng cảm thấy vô cùng hưng phấn. Tiểu Vân rất hâm mộ những cô gái có thành tích học tập cao, hơn nữa, Kha Mộng Kì còn rất xinh xắn, đáng yêu.
    3
    Ánh nắng bên ngoài rất gắt, chói rọi vào mắt khiến người ta có cảm giác đau rát.
    Phía trước của hội trường lớn là thư viện.
    “Kha Mộng Kì, đây là thư viện của học viện chúng ta, phía trước là giảng đường…”. Tiểu Vân chỉ từng nơi cho Mộng Kì biết.
    “Ừ!”. Kha Mộng Kì vừa nghe vừa chăm chú ngắm nhìn ngôi trường Khải Thịnh danh tiếng.
    Hai người từ từ bước đi, Tiểu Vân vẫn nói liên tục không biết mệt, giới thiệu từng ngóc ngách của học viện cho cô bạn đến nhập học sau cô hai ngày này.
    Những cây ngô đồng hai bên con đường nhỏ cành lá sum suê, ánh nắng chiếu qua những tán cây hiện lên những vệt sáng lấm tấm trên mặt đất.
    Bên phải họ là một bãi cỏ rộng, những ngọn cỏ nhỏ lớn rất nhanh trong mùa nóng nực, oi ả, tỏa hương thơm ngọt mát.
    Kia là… Kha Mộng Kì nhìn thấy một bóng người quen thuộc, dáng người cao cao đang tựa lưng vào gốc cây ngô đồng. Dưới ánh nắng, người ấy trông thật cô đơn, lạc lõng.
    “Kha Mộng Kì, trường của chúng ta không tệ lắm đúng không?”. Tiểu Vân rạng rỡ, vui vẻ nói với Mộng Kì.
    “Ừ, đẹp lắm”. Kha Mộng Kì trả lời bạn mà tâm trí đang ở đâu đâu.
    “Sắp đến giờ ăn trưa rồi, hay là hai chúng ta ăn cơm cùng nhau nhé, cậu nghĩ thế nào?”.
    “Thôi, mình không đi ăn đâu, cậu cứ đi trước đi! Bây giờ mình không thấy đói, mình đi tham quan một lát nữa đã”. Kha Mộng Kì cười, khuôn mặt rạng rỡ hẳn lên.
    “Ừ, thế cũng được. Vậy mình đi trước nhé!”. Tiểu Vân vẫy tay tạm biệt Mộng Kì.
    Kha Mộng Kì lặng lẽ nhìn bóng người quen thuộc đó, dần dần tiến lại gần.
    Cậu ấy có gương mặt đẹp, hàng mi dài, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng, làn da trắng mịn, trên khuôn mặt có bóng nắng chiếu rọi qua kẽ lá. Đôi mắt nhắm hờ, nhàn hạ như chàng hoàng tử đang nằm ngủ trong câu chuyện cổ tích.
    Chàng hoàng tử tuấn tú dưới gốc cây ngô đồng, đây đúng là một bức tranh tuyệt đẹp!
    Dường như bước chân nhỏ nhẹ của Kha Mộng Kì đã làm hoàng tử tỉnh giấc, chàng từ từ mở mắt, quay đầu lại.
    Chính là khuôn mặt đẹp trai mê hoặc lòng người ấy! Kha Mộng Kì sững người.
    “Tại sao cậu lại ngồi đây?”. Kha Mộng Kì ngạc nhiên hỏi.
    “Tại sao tôi lại không được ngồi ở đây?”. Trình Vũ Kiệt lạnh lùng đáp, đôi mắt đẹp chứa đầy sự bất mãn.
    “Cậu có biết hôm nay cậu phải phát biểu tại buổi lễ khai giảng không? Tại sao cậu không đến dự?”. Kha Mộng Kì hỏi.
    “Biết thì sao chứ? Đó là việc của tôi, không liên quan gì đến cậu cả”. Trình Vũ Kiệt nói giọng bất cần, âm lượng cao hơn rõ rệt.
    “Có phải vì nhà cậu có chuyện gì xảy ra không?”. Kha Mộng Kì không vì sự lạnh nhạt của Trình Vũ Kiệt mà lùi bước, cô vẫn quan tâm hỏi han cậu.
    Ánh nắng vẫn chiếu rọi lên khuôn mặt không biểu lộ chút tình cảm của Trình Vũ Kiệt, cậu ta khẽ liếm đôi môi đang khô nẻ của mình.
    Người con gái đối diện có mái tóc dài đang bay bay. Ánh mặt trời chiếu thẳng lên người cô.
    Trên cây, ve vẫn kêu không ngừng, khiến thời tiết mùa hè càng oi bức thêm.
    “Cậu có tư cách gì mà đòi quản việc của tôi?”. Ánh mắt Trình Vũ Kiệt lạnh lùng trở lại. Cậu đứng lên, toàn thân được ánh nắng chiếu rọi vào.
    “Đúng vậy, mình không có tư cách gì quản việc của cậu, nhưng bản thân cậu là một sinh viên ưu tú được thầy cô coi trọng vậy mà lại làm nhiều người thất vọng, còn khiến kế hoạch của các thầy cô bị thay đổi, chẳng lẽ cậu tự thấy mình có lý ư? Cho dù cậu có bận chuyện gì đi nữa, cậu làm như vậy đã là không đúng rồi. Chẳng lẽ cậu là một kẻ hèn nhát sợ đứng trên bục phát biểu?”. Kha Mộng Kì nói với giọng vô cùng tức giận. Cậu ta không thèm để ý đến sự quan tâm của cô.
    “Cậu đã nói đủ chưa vậy?”. Trình Vũ Kiệt nhìn chằm chằm vào cô bạn không biết trời cao đất dày này, cảm thấy hơi tức giận.
    “Chẳng lẽ cậu không thấy là cậu đã sai hay sao? Không nói đến những chuyện khác, không tham gia lễ khai giảng, đây là hành động đúng đắn của một sinh viên mới vào trường Khải Thịnh ư?”. Kha Mộng Kì không chịu ở thế yếu.

    Trình Vũ Kiệt không đếm xỉa đến lời nói của Mộng Kì, bỏ mặc cô đứng đấy, đi thẳng về hướng thảm cỏ.
    Bước chân cậu ta không bình thường mà hơi cà nhắc.
    Kha Mộng Kì nói nhỏ: “Cậu đúng là đồ lạnh lùng, kiêu ngạo”.
    Bỗng nhiên, Trình Vũ Kiệt quay đầu lại “Cậu nói cái gì?”.
    Kha Mộng Kì vội vàng lắc đầu: “Không, không có gì cả”.
    “Cậu hãy nhớ, việc cậu hứa với tôi nhất định phải làm đấy nhé”. Trình Vũ Kiệt nói với giọng lạnh lùng.
    “Chuyện gì cơ?”. Kha Mộng Kì đã quên mất cô đồng ý với cậu ta chuyện gì.
    “Cậu đã hứa sẽ giúp tôi giữ bí mật thì phải giữ lời đấy nhé”. Đột nhiên Trình Vũ Kiệt trở nên gượng gạo, như một đứa trẻ làm sai mà không biết mình sai ở đâu.
    “À, chuyện đó ư!”. Kha Mộng Kì cười cười, “Được thôi, mình chắc chắn sẽ giữ đúng lời hứa, không biết đó là bí mật gì mà không thể nói cho người khác biết”. Cô khẽ bĩu môi.
    “Được rồi, cậu có thể đi”. Trình Vũ Kiệt cho tay vào túi quần bước đi luôn, môi còn nở nụ cười làm mê hoặc lòng người, quét sạch hết hình ảnh của một chàng trai lạnh lùng trước đó.
    Trời nắng nóng như muốn đốt cháy cả mặt đất, Kha Mộng Kì cảm thấy người nóng bừng, bụng cũng đang sôi ùng ục. Trình Vũ Kiệt là nhân vật nổi tiếng gì chứ, chẳng qua chỉ là một tên nhát gan, hay bỏ cuộc trước khi lâm trận mà thôi.
     
    taoyeumaykey_kei thích điều này.
  4. vittay_06

    vittay_06 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    25/11/2010
    Bài viết:
    833
    Lượt thích:
    2.397
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    DNU
    4

    Sáng sớm, những đợt gió mát thổi qua.

    Mặt trời đang trốn sau đám mây, trong không trung tỏa ra mùi hương thơm mát, dịu nhẹ.

    “Này, đi đứng kiểu gì vậy?”. Một giọng nói trách móc cất lên, phá vỡ sự yên lặng của buổi sớm.

    Chỉ cần nghe giọng nói cũng biết cô gái này đang rất tức giận.

    “Xin lỗi bạn, mình không cố ý”. Một nữ sinh dáng người gầy gò cúi đầu, sợ hãi nói.

    “Cậu nói một câu xin lỗi mà xong chuyện được hả? Cậu không nhìn lại xem, đây là đôi giày tôi mới mua, nói một câu xin lỗi là có thể giải quyết được vấn đề sao?”. Cô gái có mái tóc xoăn dài, làn da trắng hồng cúi đầu xuống nhìn đôi giày mới mua của mình. Đôi giày trắng tinh có gắn đá, nhưng bây giờ đã có vết chân giẫm hằn trên đó, tình trạng thê thảm thế nào không cần nói cũng biết. Trên khuôn mặt cô gái lộ rõ vẻ khó chịu, cô ta ngẩng đầu lên nhìn cô bạn vô lễ đã giẫm lên giày của mình, rõ ràng cô ta không có ý tha cho cô bạn kia.

    Cô bạn người nhỏ nhắn, gầy gò ngẩng đầu lên, cô nhìn ba nữ sinh đang đứng trước mặt, đối diện là cô gái có mái tóc xoăn dài, đứng bên cạnh là một cô gái có mái tóc đỏ và một cô gái dáng người cao. Cô gái tóc xoăn nhìn mặt trông rất quen, mái tóc dài xõa trên vai, bay bay như tảo biển dập dềnh.

    “Phải rồi, cậu tưởng cậu chỉ nói một câu xin lỗi thôi là xong hết mọi chuyện à? Cậu không nhìn lại xem mình đã đắc tội với ai à?”. Cô gái tóc đỏ nói với vẻ dữ dằn.

    “Mình thực sự không cố ý mà…”. Cô bạn nhỏ nhắn nói mà giọng còn hơi run run.

    “Mau lên, đừng có lắm lời nữa. Cậu không biết cô ấy là thiên kim tiểu thư của thầy hiệu trưởng sao, mau cúi xuống lau giày cho Lâm đại tiểu thư!”. Cô gái tóc đỏ hai tay chống eo nói, không thèm quan tâm đến lời giải thích của cô bạn nhỏ nhắn, giọng như ra lệnh.

    “Ừ, được rồi…”. Cô bạn nhỏ nhắn dường như sợ hãi quá, không còn chút sức lực nào để biện hộ nữa, dù sao đứng trước cô cũng là ba nữ sinh không dễ gì đối phó. Cô quỳ xuống chuẩn bị lau vết giẫm trên giày.

    “Chờ đã!”. Một giọng nói lanh lảnh vang lên, bước chân rất gấp gáp, “Các cậu đang làm gì vậy? Bắt nạt người khác giữa thanh thiên bạch nhật, trước mặt bao nhiêu người”. Một cô bạn mặc áo phông trắng, quần bò sáng màu đi thẳng về phía ba cô bạn hung dữ kia.

    “Kha Mộng Kì, Kha Mộng Kì, chờ mình với…”. Có tiếng thở dốc đằng sau vang lên.

    “Cuối cùng thì mình cũng đuổi kịp cậu rồi!”. Tiểu Vân lấy một hơi dài.

    “Lần này thì có kịch hay để xem rồi đây!”. Cô gái có dáng người cao ráo khoanh tay trước ngực, lườm Kha Mộng Kì và Tiểu Vân với ánh mắt không mấy thiện chí.

    Tiểu Vân nhìn dáng vẻ của bọn họ, vội đứng sát vào Kha Mộng Kì.

    “Được đấy, còn có người đến giúp đỡ nữa cơ đấy!”. Cô gái tóc đỏ nhìn hai cô bạn đột ngột từ đâu mò đến với ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống, dáng vẻ hung dữ.

    “Phải thì sao nào? Cậu tưởng có hiệu trưởng đứng sau nâng đỡ thì hay lắm sao? Như thế là các cậu rất giỏi sao? Chẳng qua cũng chỉ là cáo mượn oai hùm”. Gương mặt Kha Mộng Kì rất điềm tĩnh, khẩu khí mạnh mẽ, không một chút sợ hãi.

    Không khí lúc này tràn ngập mùi thuốc súng.

    Cuộc tranh cãi giữa các cô gái đã thu hút sự chú ý của rất nhiều người.

    “Còn nữa”, Kha Mộng Kì nhìn cô bạn có mái tóc xoăn dài: “Cậu là con gái của thầy hiệu trưởng, đáng lẽ cậu phải là người hiểu quy tắc trong trường hơn các bạn khác chứ? Tại sao cậu lại không hiểu chuyện như những người này? Tại sao cậu không dẫn dắt bọn họ làm những chuyện tốt? Cậu cho rằng ỷ thế là con hiệu trưởng là có thể hoành hành ngang ngược trong trường ư?”. Kha Mộng Kì nói rõ ràng, rành mạch từng câu từng chữ.

    Mặt Lâm Phương Phi đột nhiên đỏ ửng lên, trong lòng khó chịu, cô đứng yên tại chỗ.

    Người đứng xem càng lúc càng đông, vây chặt quanh mấy cô gái.

    “Kha Mộng Kì, thôi đừng nói nữa, bọn họ không dễ đối phó đâu!”. Tiểu Vân lại gần nói nhỏ vào tai Kha Mộng Kì, còn đánh mắt ra hiệu.

    Kha Mộng Kì không mảy may để ý đến lời nói của Tiểu Vân, cũng không biết tại sao chính cô lại có đủ dũng khí lấy lại công bằng cho cô bạn có dáng người bé nhỏ này.

    “Được thôi, cậu đã dám nói như vậy với Phương Phi, cậu không muốn sống nữa hả?”. Cô gái tóc đỏ rõ ràng rất kích động, vuốt vuốt mái tóc đỏ chói mắt, nghĩ bụng: “Ở đâu lại xuất hiện một Trình Giảo Kim(2) thế này chứ?”.

    “Phải, cậu có còn muốn sống những tháng ngày yên ổn ở ngôi trường này không?”. Cô gái dáng người cao nói thêm vào.

    Các sinh viên đứng vây quanh xem đang xì xào bàn tán, bọn họ đều đang chờ để xem vở kịch hay, không ai dám đứng ra hòa giải trận cãi vã này.

    “Con ranh con ở đâu ra thế này? Sao lại dám ngang bướng, dám nói giọng điệu đó với Lâm Phương Phi?”. Không ít người nói như vậy về Kha Mộng Kì.

    “Ôi, thời nay được mấy người dám đứng ra bênh vực kẻ yếu đâu, cô bạn này thật là can đảm!”. Trong đám đông cũng có người khen Mộng Kì, nhưng tiếng nói quá nhỏ nên đã nhanh chóng bị tiếng ồn ào hỗn tạp xung quanh át đi.

    “Được rồi, các người đừng có nói nữa. Đáng lẽ ra chẳng có chuyện gì cả, bạn này cũng không phải cố ý giẫm chân lên giày mình, thôi bỏ qua lần này đi”. Lâm Phương Phi không chịu nổi ánh mắt của những người xung quanh. Dù sao thì cũng là con gái của hiệu trưởng, cô cũng không muốn làm xấu thanh danh của bố mình, không còn cách nào khác, đành phải nói vậy với hai cô bạn đi cùng.

    Con bé chết tiệt này, dám lấy bố ta ra để ép buộc ta. Phương Phi nghĩ mà trong lòng rất bực bội, nhưng mặt vẫn phải làm ra vẻ không có chuyện gì cả, dùng nụ cười đẹp đẽ khỏa lấp đi những nỗi bực mình trong lòng.

    “Con ranh này, lần này coi như mày gặp may, Phương Phi không thèm so đo tính toán với mày, lần sau thì đừng để bọn tao nhìn thấy mày nữa”. Nữ sinh tóc đỏ uy hiếp cô bạn bé nhỏ.

    “Lý Minh Nguyệt, vậy chúng ta đi thôi!”. Nữ sinh dáng người cao nói với nữ sinh tóc đỏ, nhìn đám người xung quanh, mặt lộ rõ vẻ khó chịu, trút bực mình lên những người vô tội, “Các người nhìn cái gì chứ? Đúng là, muốn xem thì về nhà mà xem”.

    “Xí, lên mặt cái gì chứ?”.

    “Kha Mộng Kì giỏi lắm!”.

    “Kha Mộng Kì, cậu giỏi thật đấy!”.

    “Kha Mộng Kì thật là dũng cảm!”.

    Đám đông xung quanh đột nhiên như vỡ bung ra.

    Còn trăng sáng gì chứ, có mà trăng tối tăm(3) thì có, đến một nửa bầu trời còn không chiếu sáng nổi, còn dám ở đây to mồm chứ. Kha Mộng Kì nhìn thấy khuôn mặt bực tức của Minh Nguyệt, nhưng cô ta không dám nói gì thêm cả, chỉ đưa mắt nhìn Phương Phi một cái rồi thôi.

    “Cám ơn cậu, cám ơn cậu nhiều lắm! Mình tên là Tiêu Điềm”. Cô bạn dáng người nhỏ bé nói với Kha Mộng Kì với giọng đầy cảm kích.

    “Ha ha, không có gì đâu, Kha Mộng Kì vốn dĩ rất trượng nghĩa mà!”. Tiểu Vân tươi cười, lanh chanh nói.

    Cậu đúng là…! Kha Mộng Kì không biết nói gì, chỉ lườm Tiểu Vân một cái.

    Tiểu Vân ngúc ngoắc đầu, “Mình nói gì sai sao?”, khuôn mặt ngơ ngác.

    Đêm khuya, ánh trăng sáng trưng, bầu trời đầy sao.

    Ánh trăng sáng chiếu khắp mặt đất rọi vào phòng của Phương Văn Húc, khiến cho căn phòng rộng lớn, hào nhoáng trở nên ấm áp hơn.

    Nhìn số điện thoại đã quá quen thuộc ấy, Phương Văn Húc nhấc điện thoại lên, trong lòng đầy do dự.

    Sau vô số lần suy nghĩ, đấu tranh tư tưởng, cuối cùng anh cũng bấm dãy số quen thuộc ấy.

    “… Phương Phi, là anh đây”. Sau một hồi im lặng, cuối cùng Phương Văn Húc cũng cất tiếng.

    “Ừ”. Phương Phi trả lời một cách vô hồn.

    “Thế nào rồi, Phương Phi?”. Nghe thấy giọng nói vô hồn và hơi phiền muộn ấy của Phương Phi, Phương Văn Húc vội vàng hỏi, khuôn mặt rất căng thẳng.

    “Không có gì”. Lâm Phương Phi cố nén nỗi bực tức trong lòng, nói một cách tùy ý. Cô tự thấy giờ cô đã không còn là bạn gái của Phương Văn Húc nữa rồi, nên cũng chẳng cần thiết phải nói cho anh ta những chuyện xảy ra ngày hôm nay ở trường.

    “Phương Phi… rút cuộc thì chuyện gì đã xảy ra vậy? Bất kể là chuyện gì, em đều có thể nói với anh”. Phương Văn Húc lo lắng nói.



    Lâm Phương Phi nhìn ra bên ngoài cửa sổ, mặt trăng lặng lẽ treo trên khoảng không tối mịt, làm bạn với ánh trăng là bầu trời đầy sao.

    Xung quanh là một khoảng yên lặng.

    Một lát sau, Phương Văn Húc phá vỡ sự im lặng.

    “Em biết không, bây giờ anh vẫn còn rất yêu em, anh không thể quên được em. Chúng ta làm lại từ đầu, được không em?”. Phương Văn Húc lấy hết can đảm, nói với giọng hết mực dịu dàng.

    Mình đã có bạn trai rồi, không thể bên cạnh Húc được. Lâm Phương Phi kiên định nói với chính mình.

    “Không thể được, điều đó là không thể được, chúng ta không thể quay lại được nữa, anh biết không?”. Lâm Phương Phi vừa lắc đầu vừa nói.

    “Lẽ nào em nhất định không cho anh một chút cơ hội nào sao?”. Phương Văn Húc trong lòng rất buồn, giọng nói cũng nghẹn ngào.

    “Anh đừng làm phiền em nữa, em đang rất không vui”. Lâm Phương Phi tức giận cúp máy luôn.

    “Sự dịu dàng đáng sợ của anh lúc nào cũng khiến em phải rung động…”. Điện thoại của Lâm Phương Phi lại đổ chuông.

    Nhạc chuông điện thoại không ngừng reo. Lâm Phương Phi từ chối hai lần, cô không kiềm chế được lại nghe điện thoại.

    “Rút cuộc anh muốn làm gì vậy? Em đã nói rồi hôm nay tâm trạng em không vui”. Lâm Phương Phi quát lớn, mái tóc xoăn dài như tảo biển xõa ra, che phủ cả nửa khuôn mặt.

    “Phương Phi, em có chuyện gì không vui đều có thể nói với anh, nói ra được thì sẽ thấy thanh thản hơn rất nhiều. Anh tình nguyện làm một thính giả trung thành của em”. Phương Văn Húc cố gắng đè nén nỗi đau trong lòng, an ủi Lâm Phương Phi.

    “Húc…”. Lâm Phương Phi ngừng lại một chút, sau đó kể hết với Húc chuyện hôm nay ở trường cô đã bị bẽ mặt như thế nào.

    “Cái gì, con ranh nào vậy? Dám đối xử với em như vậy chứ. Anh phải cho nó một trận mới được!”. Nghe xong lời tố khổ của Lâm Phương Phi, Phương Văn Húc bực mình nói.

    Do quá phẫn nộ, đôi mày rậm của anh đã sắp chập vào làm một.

    “Được rồi, em đừng buồn nữa, Phương Phi, nói cho anh biết con bé ấy là ai, anh sẽ giúp em xử lý nó”. Phương Văn Húc tiếp tục an ủi.

    Tưởng là chuyện gì chứ, chút chuyện nhỏ như vậy, Phương Văn Húc có thể giúp Lâm Phương Phi trả thù một cách dễ dàng.

    “Em không biết tên con bé đó, dám nói với em cái giọng không biết trên dưới là gì như vậy chắc là sinh viên mới vào trường. Tóm lại con bé đó là loại con gái chanh chua điển hình, ăn nói không có một chút lễ phép nào cả, nó để tóc dài, thả xuống, giống như bạch tuộc vậy”. Lâm Phương Phi cố gắng miêu tả lại dáng người của cô gái kia, dần dần nhớ lại được những tin tức có giá trị.

    “Loại con gái như vậy đâu có đáng để em so đo, để tâm chứ. Em yên tâm, việc này cứ để đấy cho anh, anh sẽ giúp em giải quyết êm thấm”. Phương Văn Húc nói đầy tự tin, “Phương Phi, đêm nay em đừng nghĩ gì nữa, hãy đi ngủ sớm đi nhé! Chuyện này cứ để anh lo”.

    “Ừm, vậy cám ơn anh!”. Lâm Phương Phi không ngờ cô vẫn thổ lộ hết những điều không vui trong lòng với Phương Văn Húc, tự nhiên cũng cảm thấy tâm trạng tốt hơn nhiều. Cô nghĩ ngợi một lúc, nói thêm: “Về con bé kia, anh đừng làm gì quá đấy, biết chưa?”.

    “Em yên tâm, anh biết mà”. Trong lòng Phương Văn Húc đã đang nghĩ cách làm thế nào để dạy dỗ con bé dám chọc tức Lâm Phương Phi mà quên mất mục đích gọi điện thoại cho Phương Phi.

    Ánh trăng chiếu rọi lên khuôn mặt của Lâm Phương Phi.

    Cô lẩm bẩm: “Kiệt, nếu lúc này anh ở bên cạnh, cùng chia sẻ nỗi buồn cùng em thì tốt biết bao”.

    Thái độ lúc nóng lúc lạnh của Trình Vũ Kiệt đối với cô, khiến cho Lâm Phương Phi cảm thấy tình yêu giữa họ giống như ngắm hoa trong sương, hư hư thực thực, Kiệt rất hiếm khi chủ động tìm gặp cô, cũng không dám công khai mối quan hệ của hai người. Trước đây vì cô là bạn gái của Phương Văn Húc nên không tiện. Nhưng giờ cô đã chia tay với Húc rồi, mà Kiệt vẫn không chịu công khai, nói là để bảo vệ hình tượng công chúa của cô trong lòng mọi người, lo lắng suy nghĩ của người khác sẽ có ảnh hưởng không tốt với cô. Điều này khiến cô thấy Kiệt rất chu đáo. Nhưng cho dù là như vậy đi chăng nữa, cô vẫn không muốn chuyện cô và anh yêu nhau mà cứ phải giấu giếm như là làm chuyện gì đó rất xấu xa vậy.
     
    key_kei thích điều này.
  5. vittay_06

    vittay_06 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    25/11/2010
    Bài viết:
    833
    Lượt thích:
    2.397
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    DNU
    Chương 2: Cuộc sống tươi đẹp
    Kha Mộng Kì nhún mũi bàn chân, bắt đầu khiêu vũ, ngẩng đầu, xoay người, quay… mỗi động tác đều thực hiện rất chính xác, mỗi biểu lộ tình cảm đều rất chuyên tâm.

    1

    Những tia nắng đầu tiên trong ngày chiếu qua làn sương mỏng, tỏa sáng cả ngôi trường xinh đẹp này.

    Nhà ăn của trường đã chật kín người.

    “Kha Mộng Kì, mình đã mua được bữa sáng về rồi đây”. Tiểu Vân tay trái bê một bát sữa đậu nành, tay phải xách mấy cái túi đựng thức ăn, nói không ra hơi.



    Xếp hàng chen chúc mệt quá, Tiểu Vân vừa đến đã ngồi phịch xuống. May mà trọng lượng của cô chưa đến mức làm gãy chiếc ghế.



    “Cám ơn cậu!”. Kha Mộng Kì nhận lấy cái bánh mì mà Tiểu Vân đưa cho.



    “Ăn thôi đều phải chen chúc như vậy, cậu nói xem chúng ta có dễ dàng mà ăn cơm được sao?”. Tiểu Vân hơi chán nản nói: “Nếu không phải vì hôm nay cậu trang điểm trông giống thục nữ như vậy, mình cũng chẳng thèm mua hộ thức ăn cho cậu đâu đấy!”.



    “Hôm qua ai dám cãi nhau với Lâm Phương Phi, mau bước ra đây cho tôi!”. Một giọng nói đầy tức giận bất ngờ vang lên.



    Tất cả các sinh viên trong nhà ăn đều nhìn về hướng âm thanh phát ra, cả nhà ăn ồn ào bỗng chốc yên tĩnh lạ thường.



    Kha Mộng Kì bị giọng nói ấy khiến cho sợ hãi, chiếc bánh mì đã đưa gần đến miệng rồi vội đặt xuống. Cô ngẩng đầu lên, ngạc nhiên.



    Có vài nam sinh hung dữ, người nào người nấy đều to cao, đẹp trai, mặc complet chỉnh tề, khí thế rất hoành tráng.



    Chàng trai đứng đầu mặc complet đen, điều khiến cho người khác chú ý nhất về anh ta là mái tóc ngắn hung hung vàng, da rất trắng, đôi mắt như hoa anh đào trong vắt, rất sáng.



    “Ôi, Húc tiền bối…”. Tiếng của rất nhiều nữ sinh vang lên.



    “Chẳng phải mấy ngày nay Húc tiền bối đều không lên lớp ư, sao hôm nay anh ấy lại đến đây nhỉ?”. Tiểu Vân ngơ ngác như không hiểu gì nói với Kha Mộng Kì đang đứng bên cạnh. Tiểu Vân luôn có hứng thú với những tin đồn trong trường, mọi chuyện lớn nhỏ trong ngôi trường này cô đều rất tinh thông.



    Khó khăn lắm Tiểu Vân mới rời được mắt khỏi đám nam sinh đẹp trai, hướng ánh nhìn về phía Kha Mộng Kì. Đột nhiên Tiểu Vân mở to mắt, há hốc miệng: “Kha Mộng Kì, người mà bọn họ tìm chính là cậu đấy!”.



    “Ừ, chắc đúng thế rồi”. Kha Mộng Kì mắt nhìn chằm chằm vào đám nam sinh kia, sững sờ nói.



    Kha Mộng Kì vội vàng tự nhắc nhở mình: “Kha Mộng Kì, phải bình tĩnh. Mình cũng chẳng làm chuyện gì sai trái cả, sợ gì ma quỷ đến gọi cửa chứ!”.



    “Chính là tôi đây”. Kha Mộng Kì không một chút run sợ, nói rõ ràng từng chữ một.



    Mọi ánh mắt đổ dồn về phía cô bạn không biết trời cao đất dày là gì này.



    “Đây chẳng phải là Kha Mộng Kì đã dũng cảm đứng ra bảo vệ chính nghĩa, khiến cho Lâm Phương Phi tức giận hay sao?”.



    “Đúng rồi! Lần này thì hay rồi, Húc tiền bối tìm đến rồi, không biết anh ấy sẽ xử lý cô ta như thế nào đây nhỉ… hậu quả của việc nhiều chuyện đây mà!”.



    Tiếng bàn tán xôn xao khắp nơi.



    Phương Văn Húc bước nhanh về phía Kha Mộng Kì, đôi chân dài của anh ta dường như có sức mạnh lớn, bước chân kiên định, mạnh mẽ.



    Những tên đứng sau anh ta cũng lũ lượt bám theo, cả một đám những anh chàng đẹp trai khiến cho đám nữ sinh đứng nhìn ngây người ra.



    Phương Văn Húc đã đi đến gần.





    Trời ơi, sao mình lại căng thẳng thế này, liệu có phải mình không thể khống chế được sức hút của mấy anh đẹp trai này không? Chắc không phải chứ, Kha Mộng Kì mình không thể thế này được, mình trong sáng như vậy làm sao có thể để cho mấy gã này làm rối loạn tinh thần chứ? Thật là nực cười. Tim Kha Mộng Kì đập nhanh hơn, nhưng hít một hơi thật sâu, cuối cùng cô cũng giữ được bình tĩnh.



    “Là cô?”. Phương Văn Húc nhìn Kha Mộng Kì đang mở to mắt, hít thở sâu, hỏi mà như không tin vào mắt mình.



    Cô gái này có khuôn mặt thuần khiết, làn da trắng mịn, đôi mắt sáng, trong như nước hồ mùa thu, mái tóc dài suôn mượt như thác nước đổ dài bên vai, còn có mấy lọn tóc nghịch ngợm bay bay trước ngực. Cô gái mặc chiếc váy liền màu trắng, có ren hoa ôm lấy chiếc cổ thon, trông thực sự rất đáng yêu.



    “Không sai!”. Kha Mộng Kì càng đứng thẳng lưng hơn. Cho dù anh là người đẹp trai đi chăng nữa thì cũng phải nói lý lẽ chứ.



    Phương Văn Húc nhìn Kha Mộng Kì, đột nhiên cười lớn: “Ha ha, hóa ra cô chính là con bạch tuộc đó đấy ư!”.



    Bạch tuộc? Kha Mộng Kì sửng sốt, biết mình đang bị cười nhạo, tức giận đỏ mắt: “Bạch tuộc cái gì chứ, bạch tuộc cái đầu anh ý!”.



    “Không phải chứ? Cô ta uống nhầm thuốc rồi phải không? Sao cô ta dám nói lớn tiếng như thế với Húc tiền bối chứ?”. Có người đứng bên ngoài xì xào.



    Phương Văn Húc cười một lúc lâu, cuối cùng cũng bình tĩnh lại, và nhớ ra mục đích của anh đến là để trả thù cho Lâm Phương Phi. Anh hắng giọng, nói: “Cô phải xin lỗi Lâm Phương Phi vì những chuyện cô đã gây ra hôm qua”.



    “Tôi đâu có làm gì sai, chẳng có lý do gì mà tôi phải đến xin lỗi cả!”. Kha Mộng Kì khẳng khái.



    “Xin lỗi là xin lỗi, chả cần lý do gì cả!”. Phương Văn Húc nghiêm nghị trả lời.



    “Này, anh bạn, anh có làm sao không đấy? Anh đã bao giờ thấy lời xin lỗi nào mà không có lý do chưa? Hơn nữa, tôi thấy so sánh chuyện xảy ra hôm qua, anh phải xin lỗi tôi mới đúng đó! Loại con trai không có phong độ như anh thì đây là lần đầu tiên tôi gặp đấy!”. Kha Mộng Kì nói thẳng, không chút nhượng bộ.



    “Trời ơi! Cô ta dám nói Húc tiền bối không có phong độ?”. Tất cả nữ sinh trong nhà ăn dường như không thể chịu đựng được, bọn họ kích động như muốn chạy ngay đến đánh Kha Mộng Kì.



    “Chuyện của Lâm Phương Phi cũng là chuyện của tôi, cô có biết đắc tội với tôi sẽ có hậu quả như thế nào không?”. Phương Văn Húc nhướn cao lông mày, hất mái tóc, dáng vẻ rất cool.



    “Hậu quả thế nào tôi cũng không sợ”. Kha Mộng Kì tỏ vẻ không thèm đếm xỉa gì đến lời đe dọa của Phương Văn Húc.



    Phương Văn Húc lườm Kha Mộng Kì một cái, bắt đầu vỗ tay, mắt lộ rõ vẻ thán phục, “Khá lắm, dáng điệu không sợ chết của cô, tôi rất thích”.



    Trời ơi! Chẳng lẽ đây là lời tỏ tình của Húc tiền bối sao. Mặc dù những lời nói này không phải dành cho mình, nhưng Tiểu Vân vẫn cảm thấy hạnh phúc đến ngất đi được.



    “Cảm ơn”. Kha Mộng Kì lạnh lùng đáp như không có chuyện gì.



    “Chúng ta đi thôi!”. Phương Văn Húc phất tay, tất cả đám nam sinh lũ lượt đi theo anh ra khỏi nhà ăn.



    “Trời ơi, anh ấy đẹp trai chết đi được!”. Tiểu Vân đứng bên cạnh mà đờ đẫn cả người, suýt nữa thì chảy cả máu mũi.



    “Cậu chưa bao giờ nhìn thấy ai đẹp trai sao?”. Kha Mộng Kì nhìn Tiểu Vân nói: “Đừng có tưởng có khuôn mặt đẹp trai là thích làm gì thì làm nhé!”.



    “Kha Mộng Kì à, cậu có biết Phương Văn Húc không chỉ là chàng trai đẹp trai không ai sánh kịp ở học viện Khải Thịnh này, mà còn là người thừa kế của tập đoàn Phương Thị nổi tiếng giàu có?”. Tiểu Vân nhìn Kha Mộng Kì mà như không tin vào mắt mình, như thể đang nhìn một người ngoài hành tinh.



    “Này, phiền cậu đừng có nhìn mình bằng ánh mắt như vậy được chứ, không biết thì bảo không biết mà!”. Kha Mộng Kì nhìn cô bạn mình mà không biết làm sao cả.



    Nhưng trong lòng, cô vẫn phải công nhận rằng tên Phương Văn Húc này thực sự rất đẹp trai, nhưng xử sự một cách khoa trương như vậy đúng là đã làm mất đi hình tượng của anh ta.



    “Còn nữa, anh ấy còn là quán quân của cuộc thi “Super Boy” năm ngoái nữa, động tác của anh ấy trên sân khấu đúng là rất hút hồn! Anh ấy luôn là bạch mã hoàng tử trong lòng tớ đấy! Nhưng bây giờ lại có Trình Vũ Kiệt nữa, mục tiêu của tớ chuyển hướng rồi! Các anh đẹp trai ở học viện chúng ta đúng là nhiều như sóng ở sông, hết đợt này đến đợt khác, không bao giờ hết được. Bây giờ mình cảm thấy rất may mắn vì đã thi đậu vào ngôi trường này!”. Tiểu Vân mặt mày rạng rỡ, nói như đang say vậy.



    Trình Vũ Kiệt, cái tên lạnh lùng đó. Mấy ngày nay không nhìn thấy cậu ta đâu cả.



    Từ lần trước bắt gặp Trình Vũ Kiệt ở chỗ đó, lúc nào trong lòng Kha Mộng Kì cũng thấy bực bội khó chịu, mình đã có lòng tốt nói với cậu ta như vậy, thế mà cậu ta còn nói vậy chứ. Bực mình thì bực mình vậy thôi, chứ mấy ngày nay không gặp cậu ta, không hiểu sao trong lòng lại hiện lên khuôn mặt tuấn tú của Trình Vũ Kiệt, nhất là ánh mắt thờ ơ của cậu ta, thoáng qua nhưng lại rất khó che giấu. Còn nữa, cái dáng cậu ta quay lưng bỏ đi, cho dù là dưới ánh nắng chói chang cũng lộ rõ vẻ cô đơn, khiến cho người đối diện không thể không cảm thương.



    “Mau ăn nhanh đi, chúng ta còn phải đi đăng ký lớp khiêu vũ nữa đấy!”. Tiểu Vân nhìn thấy Kha Mộng Kì đang ngồi ngây người ra liền nhắc nhở.



    “Sao cậu ngồi ngây ra vậy?”. Tiểu Vân lấy tay huơ huơ trước mặt Kha Mộng Kì.



    “À, không có gì”. Kha Mộng Kì trả lời.



    Đúng rồi, lớp khiêu vũ, hôm nay ăn mặc trang điểm đẹp như vậy chẳng phải là để đi đăng ký vào lớp khiêu vũ sao, sao mình có thể quên chuyện này được nhỉ? Kha Mộng Kì tự trách bản thân.



    Hai ngày trước, Tiểu Vân lúc nào cũng làu bàu bên tai cô, bảo cô nhất định phải đi đăng ký học lớp khiêu vũ, Tiểu Vân đã nói hết cái hay của lớp khiêu vũ, nói nhiều đến mức tai cô sắp ù cả ra. Kì thực, Kha Mộng Kì biết ý đồ của Tiểu Vân không phải đơn thuần chỉ là muốn đi học khiêu vũ. Nhưng cũng may là Kha Mộng Kì vốn đã yêu thích nhảy múa, lại thêm Tiểu Vân cứ bên tai nói vào, nên cuối cùng cô cũng quyết định đi đăng ký.



    Tiểu Vân nhìn Kha Mộng Kì có vẻ gì đó không bình thường, lấy làm kỳ lạ, nhưng không dám hỏi nhiều, nhanh chóng ăn chiếc bánh mì đang cầm trên tay, không ăn nhanh thì sẽ không kịp đi đăng ký. Tuy hình dáng cơ thể cô đã thay đổi rất nhiều, nhưng khiêu vũ vẫn luôn là niềm ao ước từ ngày bé của cô. Cô thầm tự cổ vũ bản thân mình.
     
    key_kei thích điều này.
  6. vittay_06

    vittay_06 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    25/11/2010
    Bài viết:
    833
    Lượt thích:
    2.397
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    DNU
    2

    “Kha Mộng Kì, cậu nói xem liệu chúng ta có trúng tuyển không?”. Tiểu Vân nhìn hàng dài người đến đăng ký lớp khiêu vũ, cảm thấy thiếu tự tin, quay sang hỏi Kha Mộng Kì.

    “Cho dù kết quả như thế nào đi chăng nữa thì quá trình vẫn là quan trọng nhất. Chỉ cần chúng ta cố gắng hết sức thì chẳng có gì phải ân hận cả. Cậu không cần phải lo lắng như vậy, hãy tự tin lên, kể cả lần này chúng ta thất bại, thì còn có lần sau mà!”. Kha Mộng Kì nhìn đám nam nữ mặc những bộ quần áo kỳ cục, quái lạ đang đứng xung quanh, an ủi Tiểu Vân.

    Thực ra, lúc này tim cô cũng đang đập không ngừng, không thể nói là không căng thẳng. Dù gì học múa cũng là giấc mơ của cô từ khi còn nhỏ, nếu lỡ chẳng may lần này không trúng tuyển, phải đi đăng ký học môn tự chọn khác, cô cũng không thấy vui thú gì. Kiên trì với giấc mơ của mình đến cùng mới là điều quan trọng nhất lúc này.

    “Số 12, Dương Tiểu Vân”. Từ trong hội trường, tiếng thầy giáo khản cổ gọi truyền ra. Cũng rất khó cho thầy, vì lượng sinh viên đến đăng ký lớp khiêu vũ quá đông, đã thế đám sinh viên còn đứng nói cười bàn tán xôn xao nữa.

    “Đến lượt mình rồi. Mình vẫn thấy hơi run”. Tiểu Vân nhăn nhó như sắp ra chiến trường vậy.

    “Không sao đâu! Mau đi đi, đừng có căng thẳng, cứ phát huy hết khả năng của cậu là được rồi, cố lên nhé!”. Kha Mộng Kì động viên Tiểu Vân như động viên đứa trẻ. Bình thường Tiểu Vân cứ nhí nha nhí nhố, không ngờ đến khi chính thức bước vào cuộc lại nhụt chí như vậy.

    Tiểu Vân nhìn cô bạn Kha Mộng Kì hôm nay trang điểm trông giống như một thục nữ, khẽ gật đầu, hít một hơi thở thật sâu rồi nói với Kha Mộng Kì: “Ừm, mình sẽ cố gắng hết sức”.

    Tiểu Vân kéo cơ thể mũm mĩm của mình bước vào trong.

    “Xem này, đây chẳng phải là con bé hôm qua sao?”. Cô gái tóc đỏ Lý Minh Nguyệt nói với Lâm Phương Phi như thể cô ta vừa phát hiện ra một châu lục mới vậy, vừa nói còn vừa nhìn kỹ Kha Mộng Kì từ đầu xuống chân.

    “Ừ, đúng rồi, sao cô ta lại đến đây thế nhỉ? Loại bạch tuộc như cô ta thì thi thố cái nỗi gì chứ!”. Lâm Phương Phi nói với giọng điệu châm chọc.

    “Nhưng mà, hôm nay cô ta ăn mặc nhìn cũng xinh đấy chứ, nếu không nhìn kỹ có khi cũng không nhận ra được chính là con bé lần trước làm loạn với chúng ta đấy!”. Cô gái dáng người cao lườm Kha Mộng Kì nói đầy vẻ ngạo mạn.

    “Cậu nói gì vậy chứ, Phương Hiểu! Sao hôm nay cậu không khen mình hả?”. Lâm Phương Phi lườm cô gái dáng cao một cái.

    Hôm nay quả thực Kha Mộng Kì đã trang điểm rất cẩn thận: Cô đánh mắt màu xanh, khiến cho đôi mắt càng hút hồn hơn, mái tóc dài uốn xoăn như tảo biển thả trước ngực. Cô mặc một chiếc váy liền màu xanh dài tới đầu gối, để lộ đôi chân vừa thẳng vừa trắng.

    “Lâm Phương Phi của chúng ta thì cần gì phải khen chứ, bởi vì lúc nào cậu chẳng là xinh nhất!”. Phương Hiểu vội vàng nịnh đầm Lâm Phương Phi.

    Lâm Phương Phi không trả lời mà bước về phía Kha Mộng Kì đang cúi đầu trầm tư suy nghĩ.

    “Đúng là oan gia ngõ hẹp!”. Lâm Phương Phi nhìn Kha Mộng Kì với ánh mắt không mấy thiện cảm.

    Kha Mộng Kì đang suy nghĩ xem nên nhảy thế nào cho đẹp, lúc này mới định thần lại.

    “Là các người à!”. Kha Mộng Kì trả lời mà hồn đang để đâu đâu.

    Bây giờ cô đâu có thời gian rảnh mà đi nói chuyện với mấy người này, người tiếp theo là cô rồi, thời gian lo lắng còn chẳng có nữa là.

    “Kha Mộng Kì…”. Lúc này, Tiểu Vân mới chạy từ bên trong hội trường ra ngoài, chưa nhìn thấy bóng dáng Kha Mộng Kì đâu đã hớn hở lớn tiếng gọi.

    Kha Mộng Kì vẫy vẫy tay về phía Tiểu Vân.

    “Thế nào rồi?”. Kha Mộng Kì vội vàng tra hỏi Tiểu Vân.

    “Cậu nhìn mặt mình thì biết, mình cũng giỏi lắm đấy, đừng có xem thường khả năng của mình chứ!”. Tiểu Vân mặt mày rạng rỡ như ánh nắng giữa trưa, đôi mắt nhỏ híp thành một đường thẳng.

    Cậu thì, đúng là trước sau chẳng giống nhau gì cả, như hai người vậy. Kha Mộng Kì thầm than thở. Nhưng mà, chỉ cần bạn tốt của cô đỗ là cô cảm thấy vui rồi.

    “Vậy thì phải chúc mừng cậu rồi!”. Lâm Phương Phi cướp lời nói với Tiểu Vân và mỉm cười.

    “Cậu là…”. Tiểu Vân ngỡ ngàng, một lúc lâu sau mới phản ứng lại, “Cám ơn!”.

    Không phải chứ, mình không nhìn nhầm chứ? Tiểu Vân nháy nháy mắt. Quả không sai thật, chính là chị Lâm Phương Phi khóa trên đang chúc mừng mình. A! Sao mình lại may mắn thế này! Tiểu Vân lại bắt đầu chìm đắm vào thiên đường nhỏ của bản thân.

    Trong hội trường lớn đã có tiếng gọi Kha Mộng Kì.

    “Được rồi, đến mình rồi”. Kha Mộng Kì cố kìm nén sự căng thẳng, bước vào đầy tự tin.

    “Đúng là con nhỏ không biết trời cao đất dày là gì”. Lâm Phương Phi nhìn theo bóng Kha Mộng Kì miệng lẩm bẩm.

    Phòng tập múa rộng lớn.

    Phía trước là ba giáo viên: Một cô giáo khí chất tao nhã, hai thầy giáo nhìn rất khỏe khoắn. Trông cả ba người đều rất trẻ.

    “Em chào các thầy cô ạ!”. Kha Mộng Kì lễ phép cúi đầu chào thầy cô, miệng tươi cười.

    Các thầy cô giáo cũng cười đáp lại, khiến cho người khác cảm thấy rất thân thiết. Sự lo lắng, căng thẳng của Kha Mộng Kì bỗng chốc đã tan biến.

    “Em định biểu diễn bài nào đây?”. Cô giáo nhỏ nhẹ hỏi, đẩy chiếc kính có gọng rất cá tính lên.

    “Chachacha ạ”. Kha Mộng Kì mỉm cười trả lời.

    “Rất tốt! Chachacha là một loại trong các điệu nhảy La tinh, tiết tấu nhẹ nhàng, vui vẻ, rất phù hợp với một cô bé hoạt bát, dễ thương như em. Trước đây em có từng học múa chưa?”.

    “Em mới chỉ học múa ba lê”.

    “Ồ”. Sự kỳ vọng trên khuôn mặt cô giáo bỗng chốc đã trở thành thất vọng, “Biết múa ba lê chưa chắc đã nhảy được chachacha đâu, em phải chuẩn bị tâm lý thật tốt đấy! Khiêu vũ quốc tế và múa ba lê có sự khác biệt rất lớn”.

    “Nghệ thuật là tương thông cô à, em có thể học tốt múa ba lê, vậy chắc chắn em cũng có thể nhảy chachacha thật tốt”. Kha Mộng Kì trả lời tự tin.



    “Em nói rất hay! Vậy mời em hãy biểu diễn cho chúng tôi xem một đoạn múa ba lê nhé!”. Một thầy giáo nói với Kha Mộng Kì, khuôn mặt thầy lộ rõ vẻ thích thú.

    Trong phòng luyện nhảy sáng trưng, ánh sáng chiếu lên mặt sàn nhà bóng loáng.

    Điệu nhạc nhẹ nhàng, du dương, như một dòng suối thuần khiết chảy qua.

    Kha Mộng Kì nhún đầu ngón chân, chuẩn bị múa, nghiêng đầu, xoay người, quay vòng… mỗi động tác đều thực hiện rất trau chuốt, từng biểu cảm đều rất chuyên tâm.

    Tư thế múa của Kha Mộng Kì rất thuần thục, động tác đẹp, nhẹ nhàng như một thiên thần lạc giữa chốn trần gian.

    Trong đáy mắt các thầy cô đều hiện lên nụ cười hiền hòa.

    Khúc nhạc kết thúc.

    “Chúc mừng em! Em đã trúng tuyển rồi!”. Cô giáo chúc mừng Kha Mộng Kì, “Ngoài ra, khuôn mặt em nên thể hiện cảm xúc nhiều hơn thì càng tốt”.

    “Dạ, em biết rồi ạ, cám ơn cô!”. Kha Mộng Kì khẽ khom người lần nữa.

    Kha Mộng Kì nhảy chân sáo bước ra khỏi phòng tập nhảy, nụ cười rạng rỡ như những đóa hoa mùa hè.

    Cô đi đến bên cạnh Tiểu Vân, nhanh chóng báo cho Tiểu Vân biết tin tức tốt lành này, “Tiểu Vân, mình cũng trúng tuyển!”.

    “Vậy tốt quá, sau này chúng ta có thể nhảy cùng nhau rồi!”. Tiểu Vân vỗ tay nhảy lên, cười híp cả mắt.

    “Xí, trúng tuyển cũng không đến mức như vậy chứ! Có phải đã quá khoa trương rồi không?”. Cô gái tóc đỏ lườm đôi bạn một cái, tỏ vẻ coi thường.

    “Lý Minh Nguyệt, nói gì vậy? Phải chúc mừng hai người họ chứ. Đừng nói chuyện nữa, sắp đến lượt chúng ta rồi”. Lâm Phương Phi vừa nói vừa chỉnh lại chiếc váy màu xanh dài đến đầu gối của cô, nhân tiện lấy gương soi, thoa thêm chút phấn.

    Lý Minh Nguyệt nhìn hai cô gái, không thèm nói thêm gì nữa.

    Kha Mộng Kì không để tâm đến bọn họ, kéo theo Tiểu Vân vui vẻ bước ra khỏi hội trường lớn.

    Lâm Phương Phi nhìn theo hai người, chút gì đó không vui hiện lên trên khuôn mặt xinh đẹp.
     
  7. vittay_06

    vittay_06 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    25/11/2010
    Bài viết:
    833
    Lượt thích:
    2.397
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    DNU
    3.
    Buổi trưa ngày hôm đó, Kha Mộng Kì về nhà thăm mẹ.
    Khi cô đi ngang qua một ngõ nhỏ, từ trong ngõ vẳng lại tiếng hét lớn: “Thằng khốn, mau đưa tiền ra đây, mau lên! Cả gốc lẫn lãi là một trăm nghìn nhân dân tệ”.
    “Tôi đã nói rồi, tôi sẽ nhanh chóng trả các anh thôi”. Giọng nói lạnh lùng và rất kiên định.
    Giọng nói này nghe quen quá!
    Kha Mộng Kì nhìn theo hướng âm thanh, là Trình Vũ Kiệt! Cô kinh ngạc, nói nhỏ: “Sao có thể là cậu ấy chứ?”.
    Kha Mộng Kì đứng nép vào góc tường, cẩn thận nhìn ra.
    Trình Vũ Kiệt anh tuấn khôi ngô đang đứng đó, mặt không chút biểu cảm. Trong ngõ nhỏ sâu thẳm, cái bóng của cậu vẫn lạnh lùng như vậy.
    “Nhanh chóng? Nhanh chóng của mày là lúc nào?”. Người đàn ông mặc áo phông màu đỏ thẫm quay quay chiếc côn trong tay, nheo mắt cười nham hiểm.
    Bên cạnh người đàn ông mặc áo phông đỏ còn có vài người khác, người nào người nấy đều cầm côn, dáng vẻ rất hung dữ.
    “Tôi nói sẽ trả là nhất định sẽ trả, xin các anh cho tôi chút thời gian”. Trình Vũ Kiệt nói giọng lạnh nhạt, không một chút sợ hãi.
    Rút cuộc là chuyện gì vậy? Trình Vũ Kiệt lại nợ người ta tiền, Kha Mộng Kì quỳ dưới góc tường, cảm giác rất mông lung.
    “Bọn tao đã cho mày bao nhiêu lần “một chút thời gian” rồi? Nợ phải trả, đó là điều chắc chắn”. Gã mặc áo phông đỏ thẫm với gương mặt gian xảo bỗng chốc sa sầm lại, “Muốn dây dưa hả, anh em đâu, mau đánh nó cho tao!”.
    Lời vừa dứt, những chiếc côn trong tay những người gọi là “anh em” ấy vung lên, đánh tới tấp vào người Trình Vũ Kiệt một cách tàn bạo không thương tiếc.
    Trời ạ! Phải làm sao đây? Tuy hắn ta là một kẻ lạnh lùng, nhưng mình và hắn ta đâu có thù oán gì, mình có nên giúp hắn ta không? Bây giờ mà báo cảnh sát cũng không kịp nữa rồi!
    Từ trước đến nay, Kha Mộng Kì chưa bao giờ nhìn thấy cảnh tượng này, bất chợt rất sợ hãi, đầu óc hỗn loạn.
    Những chiếc côn vô tình trút như mưa lên người Trình Vũ Kiệt. Trình Vũ Kiệt không chống cự, cố gắng giữ tư thế đứng thẳng, vì quá đau đớn, khuôn mặt đẹp trai cũng đã bắt đầu nhăn nhó.
    Khóe miệng Trình Vũ Kiệt đã rỉ máu.
    “Những tên khốn đáng ghét này, mau dừng tay lại!”. Kha Mộng Kì không thể chịu đựng được nữa đã xông ra.
    Trình Vũ Kiệt ngẩng đầu lên, nhìn Kha Mộng Kì chau mày.
    “Ha ha, ở đâu ra cô em không sợ chết thế này, được đấy!”. Gã mặc áo phông đỏ lại cười gian xảo, nhìn Kha Mộng Kì đang đứng trước hắn trong tư thế “yếu mà không sợ gió”.
    “Các người chớ bắt nạt người khác!”. Kha Mộng Kì nhìn gã đàn ông mặc áo phông đỏ trước mặt, trong lòng có chút sợ hãi, nhưng cô đã nén nỗi sợ hãi đó lại, đứng thẳng người, nói dõng dạc. Gã mặc áo phông đỏ không thèm trả lời cô, mà chỉ nhìn cô với ánh mắt không thiện cảm, sự gian tà hiện ra trong ánh mắt hắn.
    Kha Mộng Kì dường như không kịp suy nghĩ gì vội nói “Cậu ấy nợ các anh bao nhiêu tiền, tôi sẽ thay cậu ấy trả, hãy yên tâm!”.
    Thực ra vừa nói câu đó xong, Kha Mộng Kì đã bắt đầu thấy hối hận, thầm mắng bản thân sao quá kích động, dựa vào cái gì mà giúp cậu ta trả nợ chứ, hơn thế số tiền đó lại quá lớn, phải đợi đến đời nào kiếp nào mới trả hết giúp cho cậu ta được.
    Không hiểu óc mình có bị nước chảy vào không nữa? Không lẽ là niềm vui nhất thời của mình, bất chợt muốn trở thành hiệp nữ chắc? Thôi, bỏ đi, dù sao thì lời cũng đã nói ra rồi, như nước đã hắt đi, sao có thể dễ dàng lấy lại được? Nhân lúc gã mặc áo phông đỏ chưa nói gì, nhìn đôi mắt gian xảo ấy, Kha Mộng Kì nghĩ thầm, trong lòng càng tức giận. Nếu không phải vì đám người đáng ghét này thì mọi việc đâu trở thành như vậy?
    Bây giờ cô chỉ muốn dùng ngàn vạn con dao đâm vào đám người này cho bõ tức. Nhưng đáng tiếc, cô chẳng qua cũng chỉ là một cô gái yếu ớt, nếu muốn làm thế, chỉ có đợi kiếp sau đầu thai làm một anh hùng hảo hán, sau đó đi theo sau bọn người này, xem xem có tên nào dám giở trò với cô nữa không. Chỉ nghĩ đến chuyện đó thôi, Kha Mộng Kì đã không nhịn được bật cười, quét sạch những lo lắng lúc đó, trở nên trấn tĩnh không ngờ.
    Trình Vũ Kiệt nhìn chằm chằm Kha Mộng Kì, lấy tay lau máu trên miệng.
    Gã mặc áo phông đỏ thấy Kha Mộng Kì không hề yếu đuối, nhếch miệng cười, quay đầu về phía Trình Vũ Kiệt, “Được, hôm nay nể mặt cô em này, tao tha cho mày”. Ngưng lại một chút, hắn lại quát: “Nhưng nếu một tháng sau mà không trả số tiền này, thì mày cứ liệu đấy! Nhớ đấy, tổng cộng một trăm nghìn tệ, không được thiếu một xu!”.
    Trước khi đi, tên mặc áo phông đỏ còn định dùng bàn tay bẩn thỉu của hắn vuốt má Kha Mộng Kì, nhưng Kha Mộng Kì đã nhanh nhẹn né được.
    Ôi! Cứ nghĩ là ngày đầu tiên đến trường học đã gặp Trình Vũ Kiệt là cuộc sống tươi đẹp của mình ở ngôi trường này bắt đầu, ai ngờ đâu lại thành ra thế này cơ chứ! Chờ cho đám người đó đi hết, Kha Mộng Kì cúi đầu xuống nghĩ. Cô nhìn Trình Vũ Kiệt đang cố gắng chịu đau. Trên chiếc áo sơ mi trắng tinh của cậu ta đầy vết côn đánh, in nhằng nhịt trên áo, cánh tay có một vết thương sâu, một vết thương nông, khóe miệng vẫn còn dính máu.
    “Nhìn cái gì mà nhìn. Chưa nhìn thấy người bị thương bao giờ hả?”. Trình Vũ Kiệt lạnh lùng nói, đôi mắt sâu thăm thẳm như một hồ nước không có đáy.
    “Người gì vậy chứ, không cám ơn người ta thì chớ, lại còn to tiếng quát nạt!”. Thực sự Kha Mộng Kì chưa bao giờ gặp loại người như thế này, đúng là làm việc tốt mà không được báo đáp.
    “Việc của tôi không cần cậu quan tâm. Ai bảo cậu đến làm gì?”. Trình Vũ Kiệt quát, có lẽ vì quát quá lớn tiếng khiến cho những vết thương trên người bị nứt ra, không kịp lấy tay bịt vết thương lại, mặt Trình Vũ Kiệt lộ rõ vẻ đau đớn.
    “Sao rồi? Vết thương đau lắm phải không?”. Kha Mộng Kì nhìn thấy mặt Trình Vũ Kiệt nhăn nhó như vậy, hoàn toàn quên hết những lời nói ác ý của cậu ta với mình, hỏi han tới tấp.

    Sắc mặt Trình Vũ Kiệt càng lúc càng xấu, mắt cũng sa sầm, vô hồn.
    “Mình đưa cậu đến bệnh viện nhé!”. Kha Mộng Kì kéo tay Trình Vũ Kiệt định đi về hướng bệnh viện.
    “Tôi vẫn có thể đi được”. Trình Vũ Kiệt hất tay Kha Mộng Kì ra, cương quyết như một đứa trẻ cố chấp.
    Trình Vũ Kiệt cố gắng chịu đựng mọi đau đớn, bước cà nhắc đi trước, cái chân bị bọn người này đánh mấy ngày trước còn chưa khỏi hẳn, hôm nay lại bị đánh tiếp, càng đau hơn.
    Hôm khai giảng, nếu không phải vì đám người này đến đòi nợ đánh bị thương một chân, thì cậu cũng không đến muộn. Ngày hôm đó, vì đến muộn, tinh thần cũng không được tốt lắm nên cậu càng không muốn tham dự lễ khai giảng.
    Nhìn dáng người cao lớn đang đi càng lúc càng xa dần, Kha Mộng Kì chìm ngập vào suy tư: Sao cậu ấy lại nợ tiền người ta chứ?
    Kha Mộng Kì ngoáy ngoáy đầu mà vẫn không nghĩ ra. Lâu sau, cô lấy lại tinh thần mới gọi to: “Này, chờ tớ với…”.
    Kha Mộng Kì rảo bước lên phía trước, cuối cùng cũng đuổi kịp cậu ta.
    Ánh nắng chói chang chiếu lên người Trình Vũ Kiệt, bóng của cậu ta càng lớn hơn, nhưng vẫn ẩn chứa chút gì yếu đuối.
    “Ai bảo cậu đi theo tôi?”. Trình Vũ Kiệt trách mắng.
    “Làm người tốt phải làm đến cùng! Lỡ chẳng may đám người đó lại đến, thì cậu sẽ chết thảm lắm!”. Kha Mộng Kì làm bộ mặt của một con quỷ đi dọa người.
    Trình Vũ Kiệt cười thầm trong lòng, chỉ sợ đám người đó mà đến nữa thì ngay cả cô cũng sợ phát khiếp! Nhưng nhìn cô ta ngốc nghếch như vậy cũng dễ thương đấy chứ!
    “Rõ ràng bị thương rồi còn giả bộ mạnh mẽ!”. Kha Mộng Kì khẽ nở nụ cười, nghiêng đầu nhìn Trình Vũ Kiệt, khóe miệng cậu ta hơi nhếch lên, lại mang một chút cố chấp.
    “Nói gì vậy chứ?”. Trình Vũ Kiệt nhìn cô bằng đôi mắt trong như nước, đồng thời nhìn dòng người đông nghịt trước mặt.
    “Không có gì!”. Kha Mộng Kì cúi đầu nhìn vào cái bóng của mình.
    Đứng gần cậu ta như vậy, sao tim cô lại đập nhanh hơn? Kha Mộng Kì lấy tay vỗ nhẹ vào vị trí của tim.
    Khuôn mặt nhìn nghiêng của cậu ta rất đẹp: sống mũi cao, đôi mắt sâu ẩn chứa nỗi buồn không dễ gì cảm nhận được, đôi môi mỏng rất kiên quyết lúc nào cũng mím chặt. Những vệt máu ở khóe miệng lại càng khiến cho cậu ta đẹp trai hơn, làm cho người nhìn thấy không thể không thương.
    Mình có nên hỏi cậu ta vấn đề nhạy cảm đó không nhỉ? Kha Mộng Kì tự đấu tranh trong lòng.
    Thôi, cứ hỏi đi! Đã nói sẽ giúp cậu ta trả nợ rồi, cũng phải biết nguyên nhân cậu ta nợ tiền chứ! Kha Mộng Kì nghĩ thầm.
    “Ừm… tôi có thể hỏi cậu một câu được không?”. Kha Mộng Kì nói nhẹ nhàng.
    “Nói đi!”. Câu trả lời của Trình Vũ Kiệt lúc nào cũng đơn giản như vậy.
    “Sao cậu nợ tiền người ta?”. Kha Mộng Kì nhìn vào đôi mắt đang tối dần của Trình Vũ Kiệt.

     
  8. thi55cnsh

    thi55cnsh Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    5/4/2011
    Bài viết:
    837
    Lượt thích:
    508
    Kinh nghiệm:
    63
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    VietNam Forestry University -VFU
    tình yêu :KSV@12:
     
  9. b@by_{<!_!T3

    b@by_{<!_!T3 @NG3L D@R{ Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    10/4/2011
    Bài viết:
    1.036
    Lượt thích:
    457
    Kinh nghiệm:
    83
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Truyện này mình cũng định post nhưng chậm hơn vittay_06 uj hj hy vọng mọi người có thể đọc liên tục naz
    ^^
     
  10. b@by_{<!_!T3

    b@by_{<!_!T3 @NG3L D@R{ Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    10/4/2011
    Bài viết:
    1.036
    Lượt thích:
    457
    Kinh nghiệm:
    83
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Truyện này mình cũng định post nhưng chậm hơn vittay_06 uj hj hy vọng mọi người có thể đọc liên tục naz
    ^^
     

Chia sẻ cùng bạn bè


Đang tải...