I'm a devil

Trong chuyên mục 'Truyện dài' đăng bởi lets...lee..., 11/9/2011. — 65.287 Lượt xem

  1. lets...lee...

    lets...lee... Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    I'm a devil

    *Tên truyện: I'm a devil

    *Author (tác giả): mnihpkaka

    *Category (thể loại): fantasy, supernatural, schoolife, romance...

    *Rating (đánh giá truyện theo độ tuổi) : không giới hạn

    *status (tình trạng truyện) : on-going

    *warning (cảnh báo về nội dung truyện) :không có

    *Casting (giới thiệu nhân vật) : nói trước mất vui, đọc sẽ biết!

    *Link: http://forum.zing.vn/fiction/im-a-devil/t750648.html:KSV@03:

    Chap 1

    Một ngày mệt mỏi.
    Tôi trở về nhà với vẻ thất thểu đến tội nghiệp, mẹ nhìn tôi ra chiều thông cảm, đỡ giùm tôi chiếc cặp sách to uỵch xuống khỏi lưng. Tôi nhăn nhó một tay xoa vai một tay kéo ghế ra ngồi, mẹ chỉ lắc đầu đứng dậy đi về phía tủ lạnh rót cho tôi cốc sữa.

    _Chuyển sang trường mới vất vả lắm hả con?

    Tôi đón cốc sữa từ tay mẹ, gật gật. Mẹ nói:

    _Con chịu khó vậy, vì công việc của cha...

    _Con biết! Thôi con lên phòng đây!

    Tôi biết mẹ sắp nói gì, dĩ nhiên là tôi không muốn nghe nên vội vã cắt lời. Mẹ cũng không nói gì thêm.

    Tôi uể oải cất bước lên phòng, người rệu rã không khác gì một cái máy sắp bị bỏ đi. Vì công việc của cha nên tôi phải chuyển sang học ở trường mới, chẳng vui vẻ gì. Tôi đơn giản đã không muốn chuyển trường, nhất là chuyển vào một cái trường không-bình-thường.

    Tôi rất ít khi được gặp cha, nói ra chắc ít ai tin, một năm có khi chỉ một lần cha tôi về thăm nhà. Không phải là đi công tác, hay phải làm ăn xa nhà, cũng chẳng phải là bị... đi tù đi tội gì, ấy ấy nhưng đừng vội nghĩ là cha tôi đi buôn lậu hay làm ăn trái phép. Công việc của ông yêu cầu như vậy.

    Nhưng đó là một công việc không bình thường, mẹ tôi nói rằng đó là nhiệm vụ được giao cho gia đình tôi từ lâu lắm rồi, giống như là một sứ mệnh hay cái khỉ gì đó tôi nghe không hiểu lắm, rồi tôi sẽ phải thay thế cha tôi một ngày không xa. Có điều mẹ lại không chịu cho tôi biết tí gì về nhiệm vụ đó của cha cả,"đó là một công việc vô cùng vẻ vang, con gái ạ! mẹ sẽ cho con biết, khi nào đến lúc", mẹ chỉ nói thế, khi tôi hỏi rằng "cha con rốt cuộc làm gì?".

    Bà nội nó! Tôi ghét nhất cái kiểu cứ úp úp mở mở làm mình phải đoán già đoán non, nhưng cũng không hỏi thêm vì mẹ tôi không muốn nói.

    Có mùi nguy hiểm, rốt cuộc ông già làm cái gì nhỉ?! mà thôi kệ, tôi không muốn nghĩ nhiều, có điều vì công việc của ổng mà tôi phải chuyển khỏi cái trường mà tôi iu quý, hơi bực rồi đấy, đã thế nhà cũng phải chuyển theo nữa, đến một cái nơi lạ hoắc lạ huơ, lại càng bực nữa! Tôi thậm chí còn không biết gia đình mình rời đi bằng cách nào nữa kìa, mở mắt ra đã thấy nhà mình nằm ở một vị trí khác rồi. Cứ như là căn nhà có gắn động cơ để bay lên vậy, nếu thế thật thì động cơ này cũng xịn quá, căn nhà chuyển động mà mình không biết tí gì?

    Khi tôi thắc mắc với mẹ thì chỉ nhận được câu trả lời : "Đừng thắc mắc gì cả, con yêu".

    Gia đình tôi không phải là một gia đình bình thường, chắc chắn! Có lẽ không phải người. Từ nhỏ đến lớn tôi đã chứng kiến nhiều rồi-những sự việc không bình thường cho lắm, nói thẳng ra là rất kì dị nữa. Kiểu như cái lần tôi ngã xuống từ tầng ba mà không sao cả, tôi chưa bao giờ bị ốm đau, chảy máu gì dù dao cứa vào tay cũng lập tức liền lại. Tôi từng thắc mắc liệu mình có phải ma cà rồng không nhưng ngay lập tức ném suy nghĩ đó ra khỏi đầu vì nếu thế sao tôi có thể đi lại dưới nắng, không sợ tỏi hoặc thánh giá chứ? Nếu nói dị nhân có lẽ là hợp lí hơn nhiều.

    Mẹ chỉ cho tôi biết, sự thật đúng là tôi không phải con người, hay đầy đủ hơn là cả nhà tôi đều không phải con người, khi tôi quá shock trước những gì mình nhìn thấy. Và dĩ nhiên điều này với người ngoài là bí mật, mẹ nói nếu sự thật được phơi bày, cá tiền là cả nhà tôi sẽ không được yên. Mẹ nói đúng, tôi đã xem nhiều phim thế này rồi! Cá nhân tôi cho rằng, nếu người ta biết được điều này, không chừng tôi và cả nhà sẽ bị đem đi thí nghiệm giống mấy con chuột bạch ý chứ.

    Thật khó tin nhưng nó lại là sự thật, và sự thật thì phải chấp nhận.

    Thành thật mà nói khi biết được điều này tôi còn hơi nghi hôm đó là ngày cá tháng tư.

    Trở lại vấn đề chính là việc tôi phải chuyển trường, cái trường mà tôi chuyển đến không bình thường tí nào, nó làm tôi nghi ngờ nơi tôi đang ở liệu có phải là một thế giới khác? Trường cách nhà xa lắc, còn đi qua rừng mới đến, không biết tại sao nó làm tôi thấy ớn lạnh, cứ ma quái thế nào ấy, xây như thế có vẻ để tách ra không muốn liên hệ gì với bên ngoài, nhất là để vào trường phải đi qua một cây cầu bắc ngang đáy vực. Thật là kì quái! Dù xung quanh tôi vốn đã không bình thường, thậm chí ngay bản thân tôi vốn đã không bình thường rồi thì cái trường này xem ra cũng thế.


    _Con đã đăng ký tạm trú trong ký túc xá của trường mới rồi mẹ ạ! Nhà ta cách trường hơn 50 km, trường lại nằm ở nơi hẻo lánh...

    _Mẹ biết, con không nói mẹ cũng định nhắc, hôm nay con xin về nghỉ là để chuẩn bị đồ đạc đúng không?

    _Vâng!

    _Đáng lẽ nên tính thế ngay từ đầu, tại vì một vài rắc rối nên không đăng ký ngay cho con được.

    _À...thế con đã quen được bạn mới nào chưa?

    _Chưa ạ, lúc đến trường còn phải lo chuyện nhập ký túc, sau đó con vội về liền vì không thì trễ, đường về còn đi qua rừng nữa, tóm lại là vác nguyên cái cặp nặng trịch đi từ sớm nhưng chưa học hành được gì.

    _Tập làm quen đi con ạ, chúng ta không phải người, nên con cũng cần phải được học ở một nơi phù hợp.

    _Mẹ nói vậy...ngôi trường đó...học sinh ở đó...cũng không phải...con người sao?

    _Đại khái là vậy! Con người không biết đến nó vì ngôi trường có giăng kết giới bảo vệ, ngày mai sau khi con-học sinh cuối cùng nhập học trở lại thì kết giới sẽ khép lại luôn để bảo đảm cách biệt với bên ngoài.

    Tôi biết mà, nghi ngờ quả không sai, những điều này vốn chỉ xảy ra trong manga thôi cơ mà, bây giờ nó xảy ra với tôi cứ như một điều hiển nhiên vậy!

    _Mẹ à...rốt cuộc...chúng ta là ai vậy?-tôi rụt rè hỏi.

    "...."

    _Mẹ à, ít nhất con phải biết rốt cuộc mình là cái giống gì trước khi bị tống đến cái trường kì lạ đấy chứ?-tôi bắt đầu cáu.

    Phải! tôi cần phải biết, tôi là ai?

    _Được rồi...có lẽ cũng đã đến lúc cho con biết, ta không muốn con shock bởi vì con đã sống trong thế giới con người quá lâu, nhưng...hãy nghe cho kỹ...

    Tôi căng tai lên để chuẩn bị đón chờ câu nói của mẹ, cái sự thật mà tôi chưa từng được biết. Tim tôi đập thình thịch, không hiểu sao đứng trước cái sự thật sắp được hé mở mà tôi hằng muốn biết ấy, tôi lại thấy hơi sợ.

    _Linh à, con nghe rõ đây, chúng ta là quỷ, không phải con người!


    Gì cơ? Mẹ vừa nói gì cơ? Tôi là quỷ ư????????????


    Không phải một dị nhân.


    Tôi là một con quỷ!!!!!!!!!!!!! Oh my god
     


    Jollylovemoon, witchlove, la12310 bạn khác thích điều này.

  2. lets...lee...

    lets...lee... Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    20/4/2011
    Bài viết:
    412
    Lượt thích:
    930
    Kinh nghiệm:
    0
    Trường:
    địa ngục
    Chap 2:

    _Con đi đây mẹ!

    Tôi xách vali ra cửa và quay lại chào mẹ. Nở nụ cười trên gương mặt vẫn còn nét mệt mỏi của một con người từng trải, ý quên, một con quỷ chứ nhỉ, mẹ nói với tôi:

    _Ừ! Cố gắng hòa nhập với trường mới con nhé! Thôi con đi đi không lại trễ xe buýt!

    Xe buýt. Chậc! Tôi liếc nhìn đồng hồ và...Oh my god!!!!!!!! không biết là quỷ thì có được phép nói, hoặc nghĩ "Oh my god" không nhưng mà tôi buộc phải kêu lên như thế, một phần vì đó là thói quen của tôi rồi, phần còn lại là...tôi chỉ còn 5 phút.

    Điều đó có nghĩa là bây giờ tôi mà không chạy vắt giò lên cổ thì chắc chắn không kịp.

    Cũng tại mải nói chuyện với mẹ và quá lề mề chuẩn bị đồ đạc mà tôi quên khuấy giờ giấc, hjx, sớm biết thế này, tôi đã nghe lời mẹ sửa cái tật này sớm hơn.

    May cho tôi là trạm xe buýt cách nhà cũng không xa và lúc tôi chạy đến thì xe đang chuẩn bị chuyển bánh chứ chưa chạy. Tôi vội vàng lao ngay lên xe trước khi cánh cửa xe khép lại. Bà nó chứ, cái vali nặng chình ình thế này vác đi đúng là không dễ, biết thế tôi đã nghe lời mẹ quẳng bớt mấy thứ không cần thiết ở nhà, chỉ tại cái tính "bỏ thì thương mà vương thì tội" nên tôi cứ mắm môi mắm lợi nhét nguyên một đống đồ lỉnh kỉnh vào trong vali, để bây giờ có hối cũng đã muộn. Thế mới biết kẻ nào không nghe hoặc cãi lời cha mẹ thì sẽ chả có kết cục gì tốt đẹp. Ngồi trên xe, tôi không ngừng lẩm bẩm "cá không ăn muối cá ươn" khiến cho mấy người xung quanh phải nhìn tôi với con mắt hơi kì lạ. Mặc kệ, vì cơ bản tôi là một đứa kì lạ rồi.

    Đổi mấy tuyến xe buýt, đến trạm cuối cùng thì nơi tôi bước xuống là phía trước khu rừng ngăn trường học với bên ngoài. Xe buýt đương nhiên không thể chạy vào trong.

    Âm u khó tả! Đó là cảm giác đầu tiên người ta có thể cảm nhận được khi đứng tại nơi này. Bà nội nó, tôi bắt đầu ớn rồi, và bắt đầu nghi ngờ rằng liệu tôi có phải là quỷ không nhỉ, quỷ thì chẳng sợ gì những nơi âm u rùng rợn mà phải thấy trái lại là đằng khác, sao tôi lại sợ thế này chứ? Hôm trước tôi đến được trường, đi qua được khu rừng này là nhờ đi theo một quản giáo của trường nghe nói là ông ta đi kiểm tra kết giới. Được biết tôi là học sinh mới nên ông ta đã dẫn đường giúp tôi, cũng gọi là số tôi may. Đi cả đoạn đường chốc chốc lại nghe tiếng cú "quéc" phát giật cả mình, rồi có cả mấy ánh lửa ma trơi chập chờn, rồi mấy con dơi cứ lượn lờ trên đầu. Khiếp quá! Đang là ban ngày còn thế, ban đêm không biết còn cái gì nữa.

    Nhưng đấy là hôm trước, còn hôm nay thì sao giờ? Tôi đã đứng đây ngót hai tiếng đồng hồ rồi mà không thấy ma nào đi qua để nhờ vả, kiểu này là phải tự mò mẫm rồi. Cũng may là trước khi đi tôi đã nhờ mẹ vẽ giùm cái bản đồ đến trường, mẹ tôi nói trước đây bà và cha từng học ở đó, nên mới quen biết và trở thành một cặp.

    Tôi lò dò tìm tấm bản đồ trong vali. Quái, đâu rồi ta? Tôi tưởng mình nhét nó vào trong vali rồi chứ, chẳng lẽ để quên? "Thánh thần ơi không lẽ quay về nhà lấy???", thế thì đến bao giờ?

    Tôi khóc không ra tiếng, bản thân tôi là một đứa mù đường bẩm sinh, khoảng cách trên 1km là không thể nhớ, đi đâu cũng cần bản đồ, ngoại trừ đi xe buýt có tuyến đường đàng hoàng nên mới không sao mà thôi.

    _Chúa ơi! làm sao bây giờ?

    Tôi kêu lên bất lực, không biết phải làm gì ngoài gọi chúa, gọi thánh, gọi trời đất, thần tiên dù không biết là quỷ như tôi có được gọi không hay bây giờ tôi nên gọi chúa tể quỷ ra giúp tôi nhỉ? Mà chúa tể quỷ là ai tôi còn không biết, dracula? Nhầm rồi đấy là ma cà rồng mà, người ta cũng gọi là quỷ hút máu nữa, nhưng cũng xem là quỷ chứ? Hay là...oruku?! Bà nó, nếu thế thì ước gì ở đây có siêu nhân gao còn hơn ý !

    Đang vò đầu bứt tai thì chợt tôi nghe có tiếng nói phía sau.

    _Cô là ai?

    Giật cả mình. Quay lại, tôi trợn tròn mắt trước kẻ không biết điều, định gào vào mặt hắn mà bảo hãy bỏ cái thói đứng đằng sau lưng người ta mà nói đi thì lại bị kẻ đó làm cho giật mình lần hai. Tôi mở tròn mắt hơi bị shock trước cách ăn mặc không còn từ nào phù hợp bằng từ quái đản để miêu tả cách ăn mặc của hắn. Nóng thế này, cụ thể là giữa một buổi sáng mùa hè (cũng gần trưa rồi) mà mặc cái áo choàng trùm kín mít từ đầu đến chân không thấy mặt mũi y chang phù thủy, nhìn mà phát sốt. Thấy tôi mắt chữ a mồm chữ o, có lẽ trông rất ngu, nên hắn ta hỏi tiếp với cái giọng vẻ khinh khỉnh:

    _Có phải học sinh cuối cùng chuyển đến trung học South Devil năm nay không?


    _Ơ vâng...sao anh...biết?


    _Thì mặc đồng phục kia còn gì!


    _À...

    Bà nó, tôi hỏi đúng là thừa! Ê khoan đã, "sao anh biết tôi là học sinh cuối cùng chứ?"- tôi lại hỏi. Không lẽ đây là thầy bói sao trời?


    _Bình thường không ai lai vãng quanh đây cả, mà hôm nay kết giới của trường sắp đóng lại rồi, chỉ đợi học sinh cuối cùng nhập học, hơn nữa...


    Tự nhiên tôi lại thấy hồi hộp, hơn nữa cái gì????



    _Trông cái mặt đần đần, chắc là học sinh mới không biết đường vào trường nên mới ngồi đây chờ người đến giúp!


    TỨC LỘN CẢ RUỘT! "trông cái mặt đần đần"? Thằng điên vênh váo này là ai mà dám nói tôi "đần đần" vậy? Dám chọc tới chị hả, tức thật rồi đấy, bây giờ dù mi có là quỷ sa tăng hay thần tiên giáng thế ta cũng cóc sợ nữa đâu!

    Tôi đứng vụt dậy kéo vạt áo choàng của "thằng điên vênh váo" lại nói:

    _ Đừng đùa chứ, muốn gây sự hay muốn đánh lộn bà cô này chấp tất đó!

    Tôi không dễ bắt nạt đâu nha, dù gì tôi cũng là một con quỷ,tuy không biết dùng phép thuật nhưng không bao giờ bị thương, huống hồ trước đây ở trường cũ tôi còn là một đứa có máu mặt, giỏi đụng tôi xem!

    Nhưng ý nghĩ đó và bao nhiêu máu anh hùng đang phun trào như núi lửa sắp hoạt động bỗng chốc tịt ngóm khi mũ trùm đầu của "thằng điên vênh váo" do lực tay hơi quá đà của tôi kéo áo choàng làm nó rơi xuống theo.

    _Cô làm cái quái gì thế? [​IMG]


    _Ơ...tôi... [​IMG]

    Đằng sau lớp áo choàng kín mít, khuôn mặt "thằng điên vênh váo" hiện ra, bà nội ơi, gì thế này?

    Tự nhiên đầu óc tôi quay mòng mòng, ý nghĩ duy nhất là có được món bảo bối nào đó của Doraemon để quay ngược thời gian lại. Tôi thề...huhu...sẽ không làm những hành động lỗ mãng như vừa rồi mà sẽ hành xử 'thục nữ" hơn.
     
    Jollylovemoon, witchlove, la1234 bạn khác thích điều này.
  3. lets...lee...

    lets...lee... Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    20/4/2011
    Bài viết:
    412
    Lượt thích:
    930
    Kinh nghiệm:
    0
    Trường:
    địa ngục
    Chap 3

    Shock!

    Tôi thực sự đang bị sốc!

    Không biết phải mô tả thế nào nhưng mà cảm giác của tôi lúc này thật khó diễn tả. Trước đây khi tôi còn học ở trường cũ, điểm tổng kết môn văn của tôi gì thì gì cũng tám phẩy trở lên, các thầy cô không ít lần cử tôi đi thi học sinh giỏi văn. Có thể nói, tài chém gió của tôi cũng phải thuộc top "hàng khủng", văn chương cứ gọi là lai láng.

    Chòy!!!!!!!!!! Vậy mà bây giờ tôi đang bị làm sao thế này???

    Thậm chí tôi không nghĩ được một từ nào để miêu tả cái mặt của "thằng điên vênh váo" đang đứng trước mặt tôi bây giờ, hay chính xác hơn là cái mặt của kẻ đang bị tôi túm trong tay bây giờ.

    Nói thế nào nhỉ?

    Đẹp trai!


    Không! Phải nói là "chuẩn một mỹ nam"!!!!! [​IMG]

    Nếu mà phải so sánh hoặc lấy ví dụ cho dễ hình dung thì, hội tụ các nét giống của Kudo shinichi, của Kamui, của Lee Shin, của sesshomaru, của zero kiriyuu, của Lee Min Ho, Kim Bum, Lee Hong Ki, Hero,...của tất cả các thần tượng trong truyện tranh và không phải trong truyện tranh của tôi. Bà nó chứ, có lẽ tôi đang nhìn hắn ta với vẻ gì đó như kiểu tôi sắp nuốt sống hắn ta không bằng, chả trách, tôi hình như còn đang cảm nhận được sự VÔ-CÙNG-KHÓ-CHỊU từ con người này, ý quên, con quỷ này chứ nhỉ, phải không ta?


    Hắn ta cũng là quỷ, không phải chứ? Nếu là trước đây, có đánh chết tôi cũng không tin rằng, "quỷ mà đẹp trai thế này á?????"

    Thôi xong! Tôi ngu rồi!


    Ai đó lấy cái gì đập chết tôi đi! [​IMG]

    SAO MÀ TỰ NHIÊN MÌNH LẠI GÀO LÊN THẾ HẢ GIỜI ? [​IMG]

    Nếu không có ai đánh thì hình như tôi cũng đã tự giết tôi rồi còn gì. Tôi vừa sửng cồ lên với hắn, và bây giờ tôi lại đi khen hắn "đẹp zai", tôi có bị động kinh không vậy hả giời, đây là cái tật mà mẹ luôn nhắc tôi buộc phải sửa cho bằng được, "Nghĩ thôi và đừng có phun ra sạch sẽ những điều mình đang nghĩ", nhớ lại những lúc ấy tôi mới thấy mình thật ngốc nghếch khi chỉ tặc lưỡi cho qua lời mẹ. Hậu quả của việc không chịu nghe theo những lời khuyên bổ ích nhất từ cha mẹ đổ xuống đầu những đứa trẻ không biết điều là cả một bài học xương máu đấy, ngẫm đi rồi mới thấy đau. Điển hình như bây giờ-trường hợp của tôi ngay lúc này chẳng hạn.

    Và ngay khi tôi lại chuẩn bị rơi vào lẩm nhẩm cái điệp khúc "cá không ăn muối cá ươn, con cãi cha mẹ..." thì lập tức cảm thấy mông mình đau điếng. Bà nội nó chứ! Gì nữa đây, không phải tôi đang sám hối đây sao mà còn bị trừng phạt chứ? Chúa ơi! Nếu người ta mắc lỗi và đến nhà thờ xưng tội trong khi đó chúa vẫn không tha thứ thậm chí còn giáng tội thêm thì không biết nhà thờ và cha xứ còn có tác dụng gì nhỉ?

    Tha lỗi chứ thói quen của tôi và những cái tật của tôi thì nhiều vô kể, mà sửa thì đâu có dễ dàng gì-tất nhiên ''non sông dễ đổi, bản tính khó dời", cho dù tôi có là quỷ thì cũng đừng thắc mắc tại sao tôi suốt ngày gọi chúa.

    Khi định thần lại, tôi mới phát hiện ra là tôi không phải đang bị chúa trừng phạt vì tội không nghe theo lời cha mẹ, mà nguyên nhân làm cái mông tôi đau điếng nãy giờ là tôi đã bị "thằng điên vênh váo" kia dẩy ra khỏi người hắn và ngã uỵch xuống đất làm cái mông đáng thương của tôi lần nữa tìm về với đất mẹ bằng một lực không nhỏ tí nào. Bạn có hiểu "đau thấu xương, và buốt tận óc" là gì không, hoặc bạn đã bị gãy xương bao giờ chưa? Tưởng tượng thế đi và bạn sẽ biết tôi đau thế nào.

    Tôi không phải đang trầm trọng hóa vấn đề lên đâu, sự thật là tôi không thể bị thương, nhưng bù lại là tôi sẽ phải chịu những trận đau kinh khủng gấp đôi như thế, chỉ là tôi không phải chịu những vết bầm tím, hay phải mất đi một giọt máu nào mà thôi. Nhưng theo tôi thì thà đau bình thường mà mất tí máu, còn hơn không bị thương mà đau đớn gấp đôi. Tôi từng kể chưa nhỉ, cái lần mà tôi ngã xuống từ tầng ba ý, không vỡ sọ bươu đầu nhưng tôi đã bất tỉnh hơn một tháng trời, mẹ nói lúc hôn mê tôi còn không ngừng giãy giụa vì đau đớn, khóc ướt cả gối. Sau lần ấy tôi tuyệt nhiên không dám leo trèo nữa.

    Và bây giờ thì tôi đang bị đau gấp đôi đây, lỗi do tên khốn kiếp "đẹp zai" kia gây ra đấy. Tôi hối hận lắm rồi, tôi xin rút lại tất cả những gì mình vừa nghĩ về hắn và cả câu nói vừa rồi nữa, hắn ta chỉ có cái vỏ thôi chứ không thể nào bằng một góc các thần tượng hoàn hảo của tôi được. Nếu là các thần tượng của tôi, tôi thề là nếu họ ở trong tình huống này thì họ sẽ không nói với tôi là cái mặt tôi trông đần đần, hay dẩy tôi ra một cách phũ phàng như thế, chắc chắn là NEVER!!!!!

    Tôi ném cho "thằng điên vênh váo" một cái nhìn hình viên đạn xẹt ra lửa, thầm nguyền rủa tên khốn kiếp chỉ được cái mã kia nguyên một tràng dài dằng dặc: "bà nội mi, ta thề rồi có ngày mi chết với ta, ta sẽ bóp cổ mi, sẽ đá vào cái mông ngu ngốc của mi, sẽ cho bọ cạp cắn chết mi, sẽ biến mi thành món thịt ba chỉ, sẽ lóc xương, lột da, ăn thịt mi, sẽ %#%^*%*^%*&* $#@&+|)_....mi, CÁI ĐỒ CHẾT TOI CHẾT TIỆT!!!!!" [​IMG]

    Nguyền rủa một tràng dài đã đời, tôi tự thấy thỏa mãn và bắt đầu vênh cái mặt lên với hắn. Thánh thần ơi, hắn đang cười kìa, không phải cười ha hả mà khóe miệng chỉ nhếch lên tí xíu kiểu khinh bỉ, bà nó chứ, cá tiền là hắn đang nghĩ "tôi đi guốc trong bụng cô", chắc chắn luôn.

    Tôi bĩu môi lại dù mặt vẫn còn nhăn nhó chưa hết đau. Đột nhiên hắn ta tiến lại gần và cúi mặt xuống...


    _Gì? Anh định làm gì?-tôi hơi chột dạ.


    _Không có gì, chỉ muốn nhìn kĩ cái mặt cô một tí xem xem với cái bản mặt này của cô...


    Bà nội hằn ta, mặt tôi cũng được lắm chứ đâu đến nỗi. Tôi đang định mở miệng đá xoáy vài câu kiểu như ''bộ anh bị cận thị hay sao mà phải cúi sát thế này?" hoặc là"xin lỗi, tôi không biết quỷ cũng nói chuyện với khoảng cách vô duyên thế này, chứ tôi cũng là quỷ nè mà đâu có đâu", thì nghe hắn ta nói nốt vế câu còn lại của cái câu mà hắn đang nói dở ấy. Không chỉ thế, hắn còn cố nhấn mạnh từng chữ nữa, sợ tôi điếc hay sao mà phải...

    Nhưng vế câu sau ấy, nó làm tôi giật nảy người, có cảm giác điện chạy dọc sống lưng. Hắn ta nói tiếp :


    _...có thể bóp cổ, đá vào mông, cho bọ cạp cắn chết tôi hay lóc xương, lột da biến tôi thành thịt ba chỉ không mà thôi!


    Ớ......Cái gì kia? Tai tôi mắc bệnh điếc thật rồi hay sao thế này? Tôi nghe lầm chăng?

    Và tôi cứ thế đơ ra như tượng. Hắn cười khẩy, tiếp tục cái giọng khinh khỉnh của hắn:


    _Sợ quá cơ! Cô đòi ăn thịt tôi? [​IMG]


    Ôi trời đất ơi! Có phải cái tật "phun hết những gì mình nghĩ" của tôi vừa phát tác không? không lẽ trong vô thức tôi đã phun ra sạch sẽ rồi sao? Rõ ràng vừa rồi tôi có nói gì đâu? Thế sao hắn lại biết được những gì tôi vừa nghĩ vậy chứ??????????

    Nếu tai tôi không điếc, và tôi cũng không phải do mông đau quá mà bị ảo giác thì...

    Con quỷ này...


    Hắn ta...


    Có thể ......ĐỌC ĐƯỢC SUY NGHĨ CỦA KẺ KHÁC !!!!!!!!!!!!!!!!!!



    OH MY GOD![​IMG]

    Nếu hắn ta lợi hại như vậy thì chết tôi rồi còn gì?!

    Liệu hắn có giết tôi không đây? Hắn là quỷ thật đấy, có vẻ không phải loại quỷ "hai lúa" như tôi. Điều này thì....DÁM LẮM À!!!!!!!!! [​IMG]

     
    Jollylovemoon, la123, V_xuka4 bạn khác thích điều này.
  4. lets...lee...

    lets...lee... Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    20/4/2011
    Bài viết:
    412
    Lượt thích:
    930
    Kinh nghiệm:
    0
    Trường:
    địa ngục
    Chap 4:

    Cười khẩy thêm cái nữa, hắn trùm lại cái mũ quái dị của mình lên đầu làm gần như toàn bộ gương mặt bị che khuất, sau đó quay gót định bỏ đi.

    Chết! Hắn ta mà đi thì tôi biết tính sao bây giờ? Tôi đâu có biết đường đâu, chẳng lẽ lại mở miệng nhờ vả trong khi rõ ràng tôi còn vừa mới rủa xả hắn xong, quan trọng hơn là những lời nói đáng lẽ là hắn không được nghe thì hắn lại nghe được, quả là "há miệng mắc quai", cho dù tôi không hề mở miệng nói câu nào hết. Đấy là tôi còn may chán vạn khi hắn ta chưa nghĩ đến việc cho tôi đi gặp ông bà ông vải sơm sớm.

    Ngay lúc tôi quyết định dẹp bỏ sĩ diện sang một bên để lên tiếng nhờ vả dẫn đường thì hắn ta đột ngột quay lại. "Hê...không lẽ tốt đột xuất? Mình chưa mở miệng nói câu nào đã quay lại giúp sao?"-tôi chợt nghĩ.

    _Tất nhiên là không!!! Cô đang ăn dưa bở đấy à?-hắn nói, và tôi thấy hình như khóe miệng của hắn hơi nhếch lên.

    Bà nó chứ, lại cười đểu! Cái thể loại hắn ta mà là con người thì, dám cá là ra đường thể nào cũng ăn đập-nếu xui xẻo đụng phải mấy tay anh chị hay côn đồ.

    Hắn quay lại, như hắn nói tất nhiên không phải để giúp tôi như tôi tưởng, hắn đưa tay lên cao, chỉ trong phút chốc, gió đột nhiên thổi mạnh như báo hiệu sắp có giông bão, mây đen kéo đến ùn ùn và sấm sét bắt đầu- những tia chớp rạch xé bầu trời, bầu trời cũng biến đổi theo, loang lổ từng mảng với những sắc màu không giống nhau. Tuy nhiên, trời lại không hề đổ mưa. Bầu trời-dưới sự chỉ huy bởi bàn tay của hắn, liên tục biến đổi. Giữa khoảng không rộng lớn xuất hiện một lỗ hổng lớn, cứ thế nhỏ lại dần và biến mất, khi lỗ hổng đó khép lại hoàn toàn thì những cơn gió bắt đầu thổi nhẹ dần, sấm sét cũng mất và mây đen cũng bay đi trả lại cho bầu trời những khoảng sáng, không gian lại trở về trạng thái tĩnh mịch và yên ắng như lúc đầu.

    Cái cảnh tượng vừa rồi, không khác gì mỗi lần Bạch Cốt Tinh xuất hiện trong phim Tây Du Ký. Trong khi tôi còn đang sững người thì hắn đột ngột lên tiếng làm tôi giật cả mình:

    _Kết giới đã khép lại hoàn toàn rồi, từ giờ cho đến hết năm học nó sẽ không mở ra nữa.


    What? Đóng kết giới rồi? Là vừa nãy đó hả? Không lẽ hắn ta cũng là một người trông coi kết giới giống cái ông hôm trước đã giúp tôi đến được trường nhỉ? Ế... nhưng nhớ lại lúc đó, rõ ràng ông ta đâu có mặc đồ giống tên này. Bộ...quỷ cũng có style ăn mặc khác nhau hả? Nếu thế thì gu ăn mặc của tên này cũng hơi có vấn đề rồi, hay là quỷ không biết nóng nhỉ? Tôi vẫn nóng bình thường cơ mà???

    Tôi đang dự định sẽ âm thầm bám theo hắn ta để về trường thì...OH MY GOD!!!

    Hắn nhún mình một cái, cả người bay lên và cứ thế...........bay đi...........như phim chưởng!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

    Ớ?????? Tôi cuống cuồng nói với theo:

    _Khoan đã, làm ơn dẫn đường cho tôi, tôi không biết đường đến trường mà!!!


    _Đó là việc của cô!

    Hắn nói như kiểu mấy kẻ bất cần đời, thoáng chốc đã bay mất dạng.

    Bà nó chứ, vậy là tôi phải tự mò mẫm thôi, còn cách nào nữa đâu. Haizzzzzzzzzzzzz
    Sao hắn ta không biết ga-lăng một tí nhỉ, người ra đã mở miệng nhờ vả, đã nói LÀM ƠN với hắn rồi, vậy mà cũng không chịu giúp, đúng là một tên khó ưa, cố chấp!!! Dù có là quỷ hay cái giống gì đi nữa thì cũng vẫn là con trai cơ mà, thấy con gái gặp khó khăn thì phải giúp chứ!

    Tôi lục đục lôi từ trong vali ra cái điện thoại di động, chỉ còn 5k, quên chưa nạp tiền. Sao tôi lại quên nạp chứ nhỉ, hơn nữa sao tôi không nghĩ ra là phải dùng điện thoại gọi cho mẹ ngay từ đầu nhỉ? "Thằng điên vênh váo" kia nói tôi đần, không lẽ đần thật? Haizzzzz

    Tôi vội vàng bấm số, nhưng mà...ack...kết giới đóng lại mất tiêu rồi, không thể liên lạc với bên ngoài được cho dù là sóng điện thoại, hèn gì màn hình điện thoại lúc này tối thui.

    Tôi muốn khóc quá, sao không khóc được nhỉ? Tôi chán quá, tôi muốn về nhà? Tôi mệt mỏi quá, tôi...

    _Này cậu...-một giọng nói trầm vang lên và một bàn tay đặt lên vai tôi.Tôi ngẩng đầu lên, một anh chàng ăn mặc y chang "thằng điên vênh váo" khi nãy đang đứng bên cạnh tôi mỉm cười.

    _Ơ...cậu là...

    _Cậu là học sinh trường trung học South Devil đúng không? Sao cậu lại ngồi đây vậy? Sắp đến giờ giới nghiêm rồi, không về là trường đóng cổng đó!

    _Tôi...Tôi là học sinh mới...tôi...

    _Hiểu rồi! Đi với tôi, sẽ đưa cậu về trường, tôi thuộc đội tuần tra bảo vệ kết giới trung học South Devil.

    _Ukm...Cám ơn!


    Không lẽ tất cả quỷ ở đây đều đọc được suy nghĩ của người ta?- Tôi thầm thắc mắc. Rồi tôi xách vali đứng dậy nói với bạn quỷ tốt bụng mới quen, hơ hơ, đã quỷ lại còn tốt bụng?
    Nhưng mà, cũng có quỷ tốt chứ, như tôi nè ^^ và cậu bạn này nữa.

    _ À...Phiền cậu dẫn đường!...

    _Ủa? Cậu tính đi bộ đó hả?

    _Chứ không lẽ....bay sao???!!!

    _Tất nhiên!

    _Nhưng tôi đâu biết bay.

    _Hở? Không biết bay? Không lẽ cậu...


    Thấy tôi tròn mắt ngơ ngác, cậu ấy lại cười:

    _Thôi không sao...tôi sẽ đưa cậu đi, lại đây!

    _Hơ? Làm thế nào???....

    Cậu ấy lại cười, cúi xuống bế bổng tôi lên!!!

    WAAAA!!!! Đây là kiểu bế công chúa chỉ hay thấy trong phim thui. Cậu ấy bế cả tôi cả... cái vali to uỵch của tôi, vậy mà vẫn phóng đi rất nhanh, gương mặt không hề lộ vẻ mệt mỏi, là quỷ nên vậy chăng?

    Bây giờ tôi mới để ý đến cậu ấy, ban đầu tôi không chú tâm, giờ mới thấy là tuy cậu ấy hình như không được cao như "thằng điên vênh váo" kia, chỉ khoảng 1m75 (đoán vậy), nhưng gương mặt cũng rất cuốn hút, có lẽ không được như "thằng điên vênh váo" nhưng cũng thừa sức lọt vào top đầu của bảng xếp hạng các hotboy.

    Chòy! Tôi đang nghĩ linh tinh gì thế này? Thấy trai đẹp lóa cả mắt! Bỗng cảm giác mặt nóng phừng phừng, tim đập như đấm vào lồng ngực ý, tôi bị làm sao vậy nè?

    Sao quỷ mà đẹp quá vậy? Phải quỷ không thế?

    Trong lúc tôi còn đang mải chìm trong mớ suy nghĩ vớ vẩn thì cậu ấy đã đáp xuống cổng trường. Nhanh thật!

    _Cám ơn cậu!

    _Không có gì! May là kịp giờ giới nghiêm của trường. Đó, đóng cổng rồi!

    _Uk

    _Tôi đưa cậu đến phòng giáo vụ nhé? Cậu mới chuyển đến mà, chắc còn vài thủ tục chưa xong?

    _Ukm...vậy phiền cậu!

    Thế là tôi lệnh khệnh vác vali đi theo cậu bạn mới, đến phòng giáo vụ nhận chìa khóa phòng kí túc. Đưa tôi đến cửa phòng giáo vụ, cậu ấy nói có việc nên đi trước, tôi cũng quên khuấy không hỏi tên người ta. Một cô giáo nói với tôi :

    _Kí túc xá trường chúng ta mỗi phòng có ba người, hầu như đã đủ cả, còn có một phòng thôi vừa đủ đúng cho học sinh cuối cùng. Em nhận chìa khóa rồi trở về phòng đi, muộn rồi, mai 8h sáng sẽ vào học như bình thường, em sẽ ở lớp LỜI NGUYỀN nhé! Mai tan học em hãy đến đây để đăng ký tham gia vào một câu lạc bộ của trường theo thông lệ!

    Hơ hơ...lớp LỜI NGUYỀN...đúng là dành cho quỷ, mà có vẻ chọn đúng quá nhỉ, tôi hay mở miệng rủa xả người ta lắm.

    Khệ nệ xách vali về phòng, tôi liên tục nhìn trước ngó sau tìm nơi mình được bố trí chỗ ở, ui ui, cái sơ đồ nhằng nhịt này, biết phòng 207 ở đâu đây? Cái trường này cũng lạ quá cơ, mình được cho vào phòng 207, nhưng theo sơ đồ này thì kí túc xá nữ chẳng phải là ở khu bên kia hay sao, đâu phải khu này?

    Nghĩ đến đây thì chân tôi chợt khựng lại, ế, phòng 207 đây rồi nè. Phù, cuối cùng cũng tìm ra.

    Phòng sáng đèn nè, xem ra bạn cùng phòng của tôi đã về rồi.

    CỐC! CỐC!- Tôi gõ gõ vào cửa.

    Có tiếng nói từ trong vọng ra, và cánh cửa phòng 207 bật mở.

    _Ai vậy?

    _Ơ...sao lại là cậu?

    _Tôi cũng đang thắc mắc đây, cậu đến có chuyện gì thế, sao lại xách vali theo mà chưa về phòng, hơn nữa...sao cậu biết phòng tôi vậy?

    _Đây là phòng...207???

    _Ừ! Cả trường chỉ có một phòng 207 thôi, bên kí túc nữ bọn cậu là đến phòng 107 đó. Phòng cậu là phòng nào thế?

    _...2...207...

    _Hở? [​IMG] HẢ???? CÁI GÌ CƠ????[​IMG]

    _Tôi được giao chìa khóa phòng này...

    _Đây là KÍ TÚC XÁ NAM mà??????????

    _Tôi cũng không biết nữa...có lẽ là...nhầm lẫn?!- Tôi cũng bắt đầu hoảng rồi, trường này kì vậy? Xếp tôi vào kí túc nam là sao?


    _Có chuyện gì mà ầm ĩ vậy, Shirou?

    Một giọng nói vang lên, một giọng nói nghe rất quen, một giọng nói nghe thôi đã thấy ghét. [​IMG]

    _SAO CÔ LẠI CÓ MẶT Ở ĐÂY HẢ?????

    _SAO TÔI LẠI KHÔNG ĐƯỢC CÓ MẶT Ở ĐÂY HẢ?

    Nhìn cái bản mặt đáng ghét này, đột nhiên tôi lại sửng cồ lên, không kịp suy nghĩ đã hét đáp trả. Phải, chính là "thằng điên vênh váo" lúc gần trưa tôi đã gặp. Bà nó chứ, cái này có phải là "oan gia ngõ hẹp" không đây?

    Thấy thái độ của tôi như thế, hắn đột ngột sững lại mất mấy giây, rồi khóe miệng lại nhếch lên, nhìn tôi chằm chằm. Không phải chứ, tên bệnh này ăn nhằm cái gì mà cứ suốt ngày cười cười kiểu đó nhỉ? Không sợ méo miệng hay sao? Hay là hắn nghĩ rằng cười như thế thì trông rất phong cách vậy?!


     
    Jollylovemoon, la123, V_xuka4 bạn khác thích điều này.
  5. lets...lee...

    lets...lee... Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    20/4/2011
    Bài viết:
    412
    Lượt thích:
    930
    Kinh nghiệm:
    0
    Trường:
    địa ngục
    Chap 5

    _Trường xếp cậu vào đây à?

    _Ừ...

    _Sao lại thế được nhỉ?

    "......"

    "......"

    Nói đến đây thì cả tôi và Shirou (tên anh chàng ga-lăng đã bế tôi đến đây đó^^, nãy nghe "thằng điên vênh váo" kia gọi thế) đều không biết phải nói gì tiếp. Hơ hơ, không lẽ phải đứng đây đến bữa tối hay sao, mà sắp đến giờ ăn òy còn gì, tôi đói huhu...Giờ này mà ở nhà là mẹ đã gọi tôi xuống ăn cơm rồi, giờ lại hối hận vì mỗi lúc mẹ giục xuống ăn cơm thì tôi lại lề mề đợi đến lần gọi thứ n mới chịu đi xuống.

    _Giờ tính sao đây?...- Tôi rụt rè hỏi, nhìn Shirou với ánh mắt cầu cứu, không dám liếc sang kẻ đứng bên cạnh cậu ấy dù chỉ một tích tắc. Chả có gì khó hiểu, với cái ánh nhìn người khác được cấu tạo có thể bắn chết đối phương ấy, tôi mà dám liếc xéo một cái có khi sẽ bị BÙM vỡ sọ không biết chừng.

    1s...2s...3s...4s...5s...

    Không ai lên tiếng cả. Không khí bỗng chốc có vẻ căng thẳng, dường như Shirou cũng không biết phải làm sao, trông cậu ấy hơi bối rối. Tôi thì đang lạnh hết cả sống lưng, mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán.


    _Theo tôi! -một trong hai cuối cùng cũng lên tiếng.

    Cổ tay tôi đột nhiên bị túm chặt lấy mà lôi đi không thương tiếc.

    _Khoan đã, Ren! Cậu đưa cô ấy đi đâu vậy?

    "......."


    Đấy, đến bạn mình hỏi mà cũng không thèm đáp lấy một câu, huống chi tôi- một con nhỏ lạ hoắc có "cái mặt trông đần đần" ở đâu chui ra thì hắn coi là cái đinh gì đây. Thật đúng là, đến phép lịch sự tối thiểu cũng không có!

    _Đau! Buông tay tôi ra!

    "....."

    _Này anh...

    "....."


    Đúng là cái đồ không biết thương hoa tiếc ngọc, khinh người đến thế là cùng. Chúa ơi, tôi tự hỏi không biết cái bệnh "vênh" này thì có thuốc chữa không??!!!

    Phải cố gắng lắm tôi mới bắt kịp tốc độ "đi bộ" của tên này, còn đang thở hồng hộc thì thấy hắn lao về phía ban công, tất nhiên là vẫn đang....lôi tôi theo!!!!!!

    Gì??????? Đừng đùa chứ, đây là TẦNG 10 đấy!!!!! Hắn bay được, còn tôi thì không!!! Từ đây xuống đất bằng đường hàng không thế này, tôi không chết nhưng không khéo sống thực vật mất thôi, may mắn hơn thì vật vã đau đớn gấp đôi KHÔNG NGƯỜI CHĂM SÓC trong vài tháng trời là ít. Sao tên trời đánh thánh vật này cứ thích chơi tôi thế nhở?...

    Chưa kịp kết thúc mớ suy nghĩ hỗn tạp trong đầu thì tôi đã thấy chân mình rời khỏi mặt đất, cả thân người lao như bay ra ngoài ban công.

    OH MY GOD!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

    Tôi quên là "thằng điên vênh váo" này không biết tôi CAN'T FLY, thôi xong! Thề có chúa là nếu còn sống sót nguyên vẹn mà trở về thì bài học đầu tiên của tôi ở cái lớp lời nguyền tôi sẽ áp dụng với tên khốn này đầu tiên! Còn bây giờ thì...

    _AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA.........

    _Ê, hét đủ chưa? Hay muốn tôi biến ra cái gì nhét vào họng cô hả?- giọng hắn phát ra có vẻ cáu gắt.

    ÊX...Không đau? Sao không thấy đau nhỉ? Không lẽ tôi còn đang rơi chưa chạm đất? Quan trọng hơn.....Sao tôi còn nghe tiếng tên đó?

    Từ từ mở mắt, tôi thấy mình vẫn đang lơ lửng giữa trời??? Ngước lên nhìn, bắt gặp gương mặt lạnh tanh của hắn, tôi lại vội vã gục đầu xuống, cứ như phản xạ tự nhiên, tôi sợ đụng phải ánh mắt đáng sợ của hắn.

    Hắn đang bế tôi.........và bay!!!!!!!! Ôi trời, tôi có đang bị ảo giác không? Hắn..... BẾ tôi
    á?!

    Trống ngực lại đập một cách thiếu kiểm soát, bà nó chứ! Tôi cố gắng gục đầu xuống thật thấp, nếu cái mặt tôi có đang đỏ gay lên thì hắn cũng không nhìn thấy, quan trọng hơn là.... tôi sợ hắn sẽ phát hiện ra nhịp tim đập nhanh bất bình thường của tôi lúc này, điều đó là rất dễ dàng trong tình trạng thân thể tôi đang ép sát vào người hắn, sẽ quê biết chừng nào? Nhưng cũng có thể.....nếu không chú ý hắn sẽ không phát hiện ra, không tính trường hợp hắn là một con quỷ nhạy cảm. Điều này có vẻ không đúng vì theo như tôi được biết, tuýp sinh vật máu lạnh điển hình như hắn ta thường không thuộc danh sách những-con-người/quỷ-nhạy cảm.

    _Anh........đưa tôi đi đâu vậy?

    _Phòng giáo vụ.

    _Hả? Để.....

    Tôi còn chưa kịp nói nốt hai chữ "làm gì?" thì hắn đã đáp xuống , trước mặt tôi là phòng giáo vụ trung học South Devil. Nhanh kinh hồn!


    RẦM!!!!!!!

    Hắn đặt tôi xuống, quay ra phẩy tay một cái, cánh cửa phòng giáo vụ bị buộc mở ra một cách đầy....bạo lực. Haizzzz...tôi lắc đầu, tên này có vẻ thích ầm ĩ nhỉ?

    Hắn bước đến đập mạnh tay xuống bàn cô giáo đã giao chìa khóa phòng cho tôi lúc chiều khiến cô ấy giật mình thấy rõ. Hê...cái tên này không chỉ không biết lịch sự là gì mà còn vô cùng VÔ PHÉP + VÔ LỄ nữa kìa.

    _Cậu Ren...có chuyện...- cô ấy có vẻ giật mình.

    _Các người xếp phòng kiểu gì thế hả, sao lại nhét con nhỏ này vào kí túc xá nam vậy hả, hơn nữa lại nhét nó vào phòng tôi là sao?

    "Phòng tôi"? Hơ hơ...ít ra phải dùng từ ''chúng tôi" mới chuẩn chứ, vậy cái người, à quên.... anh bạn quỷ đang dùng chung phòng với hắn là đi ở nhờ chắc? Hay là hắn có hộ khẩu ở cái phòng 207 đó vậy?

    Chợt hắn quay lại liếc xéo tôi một cái, lạnh hết cả người. Chắc là "đọc" được hết rồi đấy - những gì mà tôi đang nghĩ ý.

    _Đó là do máy tính sắp xếp, tôi chỉ làm nhiệm vụ giao lại chìa khóa phòng cho cô bé này, hơn nữa máy tính thông báo phòng các cậu là phòng duy nhất còn trống một chỗ.

    _Nhưng đó là...

    _Ồ thôi nào, loài quỷ chúng ta đâu có phân biệt chuyện giới tính sâu sắc như con người, phải không? Hơn nữa nếu so sánh trường ta và trung học West Devil thì trường chúng ta đã "phân biệt"lắm rồi, còn chia làm hai khu nam và nữ, chứ ở bên đó họ cho xây chung thành một khu kí túc xá, xếp phòng ngẫu nhiên bằng máy tính cho nó...hòa đồng!

    _Sao các người còn cố sử dụng cái công cụ ngớ ngẩn đó của con người thế hả? West Devil thế nào tôi không cần biết, các người phải chuyển con nhỏ này đi chỗ khác ngay hôm nay cho tôi!

    _Máy tính rất hữu dụng mà, thưa cậu! Với lại chúa tể có lệnh ở đây cậu được đối xử bình đẳng như những học sinh khác, không cần câu nệ thân phận của cậu, vì thế cậu phải nghe lệnh từ hiệu trưởng-là tôi, thưa cậu!

    _Lệnh từ ông già tôi?

    _Vâng, đúng thế! - cô hiệu trưởng trường mỉm cười. [​IMG]


    _LÃO GIÀ CHẾT TIỆT! [​IMG]

    Hắn gào lên rồi quay người bước ra khỏi phòng, tôi thấy vậy vội chạy theo. Chợt,hắn quay lại:

    _Theo tôi làm gì?

    _Thì...cậu đưa tôi đến đây....phải đưa tôi về chứ!

    _Tự về!

    _Ơ...

    Tôi trợn tròn mắt, chưa kịp thốt ra thêm câu nào thì hắn đã bay vèo đi. Trớt quớt, không lẽ không đạt được mục tiêu tống tôi ra khỏi phòng thì bức xúc bỏ tôi lại đây? Thật là....trường rộng muốn ói, tôi mù đường mà, lại chưa quen và không có đem theo bản đồ nữa, làm sao trở về? Đấy là chưa nói đến việc phải cuốc bộ. Haizzzzzzzzzzzzzz

    Sao hắn ác thế nhỉ? Mà quên, hắn là một con quỷ điển hình mà, ác, tất nhiên là phải ác, nếu không sao tôi lại phải dùng từ "điển hình" mà nói chứ. Quan trọng là giờ làm sao về phòng? Tôi đói lắm rồi... Không biết có ai tốt bụng đến đón tôi không? Shirou? Nhưng cậu ấy sao biết mà tới đây được, không thể trông mong tên khốn kia quay lại, làm gì có chuyện đó chứ.

    Ôi...tôi chán nơi này lắm rồi, muốn về lắm rồi, nhớ nhà lắm rồi, thà học ở trường cũ tốt biết bao...Nếu cứ thế này, làm sao mà tôi thích nghi được với nơi đây chứ?


    Tôi muốn khóc nữa rồi, và lần này tôi khóc thật. Những giọt nước mắt thi nhau trào ra, vẫn biết quỷ mà khóc có lẽ rất kì cục nhưng tôi không kìm được nữa, chưa bao giờ tôi thấy cô đơn như lúc này...không cha mẹ...không thầy cô yêu quý...bạn bè thân thiết nữa...

    Bây giờ tôi đã hiểu thế nào là "đem con bỏ chợ" rồi đấy, dù sự thực thì tôi chẳng phải là con của tên điên kia, nhưng hoàn cảnh của tôi lúc này có khác gì mấy đứa nhóc bị bỏ rơi đó là mấy. Giờ tôi làm sao? Làm sao đây? Cái "thằng điên vênh váo" chết tiệt!!! [​IMG]

    _Cô đang làm cái gì thế hả?

    Giật mình, tôi ngoái đầu lại,...hắn ta quay lại kìa...quay lại thật rồi nè, tí nữa có bão không nhỉ?

    _Cô cứ thích rủa thầm người ta thế hả?

    "......"

    _Cô khóc cái gì hả?

    "......"

    _Phải quỷ không đấy hả?

    ''......"

    _Sao cứ đóng chặt cái miệng thế, nói gì xem nào? Nghĩ gì xem nào? Hỏi mà cứ im thế hả?

    _Anh...hjx...thì...hjx...khác gì!!!...

    _Cô..............

    Im lặng.

    Kệ, quê cũng được, nhưng tôi không thể ngừng khóc ngay bây giờ, đâu phải muốn ngừng là ngừng được.

    Một trong hai trái tim lúc này đã đập chệch một nhịp, lần đầu tiên trong đời, nó đập chệch một nhịp, nhưng con quỷ ấy lại cố tình phủ nhận.

    Lúc này, nói gì cũng là thừa.
     
    Jollylovemoon, witchlove, la1234 bạn khác thích điều này.
  6. lets...lee...

    lets...lee... Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    20/4/2011
    Bài viết:
    412
    Lượt thích:
    930
    Kinh nghiệm:
    0
    Trường:
    địa ngục
    Chap 6


    _Khóc chán chưa?


    _...Rồi!...hức...


    _Rồi thì đi về!


    Gì nữa? làm cho bà cô này khóc xong rồi bây giờ vẫn còn hách???

    Tôi chống tay đứng dậy, vẫn còn sụt sịt một cách ấm ức, hai chân tê cứng vì ngồi đất quá lâu, bà nó chứ, một đứa như tôi mà cũng có ngày rơi vào hoàn cảnh thế này đây. Cảm giác như thể vừa bị đấm cho một phát vào giữa mặt mà không kháng cự được cũng không đánh trả được.


    Nỗi đau về mặt thể xác so với nỗi đau về mặt tinh thần không là gì cả, đó là một thực tế khoa học không cần chứng minh cũng nghiễm nhiên được công nhận, kiểu như Trái Đất thì có sự sống- cái đó đến động vật cũng hiểu.


    Thật may là không phải cuốc bộ về, ít ra thì tên này vẫn có chút nhân tính. Bạn biết không? Nguyên cái sân trường South Devil này thôi cũng rộng bằng chín mười cái sân golf của con người rồi. Điều đó với cái bọn bay được như họ chẳng là gì cả, nhưng với tôi thì đó lại là một vấn đề nan giải. Tuy tôi chả hiểu gì về môn đánh golf nhưng mà đột nhiên lại thấy tội tội cho mấy người đi nhặt bóng ở đấy, cả ngày mà cứ chạy đi chạy lại vài lượt chắc đến vào bệnh viện mất thôi.


    Ban đêm, trời ở đây chuyển sang rét buốt. Ớ, tôi không ngờ cái loại thời tiết chỉ tồn tại ở sa mạc thế này mà cũng tồn tại ở đây đấy, hình như nước mình thời tiết ở Đà Lạt nhiệt độ cũng sáng chênh lệch chiều khá lớn đúng không nhỉ? Bây giờ thêm tuyết rơi nữa thì hay không, tôi chưa bao giờ được nhìn thấy và sờ tay vào tuyết thật, chưa bao giờ, nếu có chăng thì là trên ngăn đông trong tủ lạnh, trông nó giông giống.


    Lúc nãy đi tôi chỉ thấy hơi lạnh nhưng cũng không để ý lắm, hay là do tôi quá chú tâm vào cái thân nhiệt nóng phừng phừng của mình vì được người ta bế nhỉ? Bây giờ nhiệt độ hình như giảm đến mười độ ý, lạnh thế không biết!


    _Héc-xì!!!!!!!!


    Sau cú hắt hơi tai họa, nước mũi tự nhiên chảy ra, trông tôi không khác gì một đứa trẻ lên ba thò lò mũi xanh. Ôi giời, sao mà tôi thấy xấu hổ chết đi được! Tôi vội đưa tay lên quệt nước mũi đang tiếp tục chảy ra lòng thòng. Nhưng...


    _Héc-xì!!!!!!!!!!!!!!!!!


    Ớ, cảm rồi hay sao ý nhỉ? Tôi rúc sát đầu vào ngực tên đó, hi vọng ấm hơn được một tí ( chứ không phải lợi dụng gì đâu nhá!) nhưng vẫn thấy lạnh, thế là không ngừng run lên cầm cập. Tên đó không hề để ý đến tôi chút nào cả, nhỡ tôi chết cóng thì làm sao? có khi nào hắn bay về đến phòng mới nhận ra là đang ôm một cái thi thể bị đông cứng lại không đây?!


    _Héc-xì!!!!..........Này anh, bay chậm chút, tôi hơi chóng mặt!


    Hắn ta nghe vậy cũng giảm tốc độ lại, tôi liền nói tiếp:


    _Tôi lạnh lắm, anh...làm ơn hóa phép cho ấm một chút được không?


    "........"


    _Tôi chưa biết cách sử dụng phép thuật!


    _Là quỷ thuật!


    Hơ hơ, trong lúc tôi sắp chết cóng đến nơi thì hắn ta ở đó mà xét nét câu chữ của tôi?

    _Ờ, biết rồi........vậy....làm phép đi được không?


    _Không!


    Câu trả lời không cần suy nghĩ, sao mà máu lạnh thế nhỉ?!!!!!!!

    _Sao chứ?


    _Không muốn!


    _ANH CÓ LƯƠNG TÂM KHÔNG HẢ???????????????????- tôi gào lên. [​IMG]


    _Không có!- hắn đáp gọn lỏn, vẫn với cái giọng điệu bất cần đời.


    "Đúng là cái đồ...@!$#%$^%*)($%&$%+><#~**....!!!!!!!!!!!!!"


    _Nếu cô còn **** thề thì tôi cho cô rơi tự do đấy! Không chết nhưng cũng bất tỉnh vài tháng....nhỉ?!!!


    Tôi trợn mắt, mồm há hốc chỉ hi vọng không có con ruồi nào bay vào. Nhưng theo thói quen "phun sạch những gì đang nghĩ", tôi bắn ra một câu mà quên không lường đến hậu quả:


    _CHẾT TIỆT! ĐỒ ÁC QUỶ!!!!!!!!!!!!!!!!


    Và tôi thấy khóe miệng hắn hơi nhếch lên.


    Chết cha tôi rồi!


    Ngu rồi! [​IMG]


    Tên này đâu có đùa, bà nó chứ................. HẮN TA THẢ THẬT!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!


    _OÁI! ĐỪNG!!!


    Ngay lúc đó, bản năng sinh tồn trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết làm tôi hét toáng lên nhanh tay chộp vội lấy cổ hắn.


    Anh hai à, "em" còn chưa muốn quay lại giường bệnh viện!


    Ngay lúc này, tôi chợt hiểu ra rằng, dù bạn là người hay quỷ, "tham sống sợ chết" vẫn là một "đức tính" điển hình khó dứt bỏ, tôi chắc chắn không cao thượng đến mức thà chết không cần hắn ta giúp.


    Nhưng ngay lúc mà tôi túm lấy cổ hắn và ngẩng lên nói "oái đừng" thì cũng là lúc hắn cúi xuống...


    LẠY CHÚA TÔI................


    Phen này tôi không còn cơ hội để mà áp dụng lời nguyền gì với hắn ta nữa rồi, ngay sau đây mà hắn không giết tôi thì hơi phí, tại sao ư?


    Mắt hắn đang trợn trừng trừng truyền đi thông điệp "bây giờ tôi sẽ giết cô" đây này!

    Môi của tôi và môi của hắn đang đặt ở cùng một điểm.

    Không ai trong hai chúng tôi cử động, một bên thì có vẻ do quá bất ngờ nên chết sững lại, sắc mặt thì chuyển dần từ trắng sang xám rồi xám xịt hơn rồi....đen sì. Bên còn lại thì chắc là chuyển từ đỏ lựng sang vàng rồi sang tái mét.


    Bây giờ mà có một điều ước thì tôi ước được bốc hơi ngay lập tức!

    Tôi thậm chí còn không dám thở đây này. Có cảm giác như bây giờ ai mà cử động trước thì sẽ trở thành kẻ xung phong đi chết ý.


    Tôi không ngờ là mình lại đánh mất first kiss của mình ngay trong một tình huống...ukm.. nói thế nào nhỉ?...à,ngu như thế này!!!!!!!


    Nếu còn "sống sót trở về" thì tôi sẽ đập đầu vào gối tự tử, tôi thề đấy!

    Bây giờ có khi dù rõ ràng không phải là trong hai đứa tôi có ai chủ động thì tên cố chấp này chắc chắn sẽ một mực cho là tôi có ý đồ "không trong sáng" với hắn ta đây.
    Bà nó chứ, liệu tôi có cần bồi thường về mặt tinh thần và thể chất cho hắn không đây? Có vẻ ngược đời nhỉ?


    Nhưng trên hết lúc này mớ suy nghĩ hỗn tạp đó có vẻ chả giúp gì được, tôi đang RẤT SỢ! Thực sự là tôi sợ!


    "Tôi không cố ý mà, anh có đang "đọc" được không vậy?"- tôi thầm nghĩ và cầu trời khấn phật là mình sẽ được toàn mạng.


    Thế rồi tôi thấy khóe miệng hắn lại nhếch lên- lúc tôi cuối cùng cũng quyết định là mình sẽ trở thành "kẻ xung phong đi chết" cử động trước để kéo dài cái khoảng cách quá đỗi thân mật này là quay mặt đi, quái thật, ê, tôi muốn nói là tôi thực sự ghét cái điệu cười này lắm rồi đấy, sao hắn ta lại cười thế suốt được nhỉ?


    Ngón tay hắn khẽ giơ lên và tôi thấy nó phát ra ánh sáng xanh, giờ chết đến rồi hay sao? Ôi không...

     
    Jollylovemoon, witchlove, la1236 bạn khác thích điều này.
  7. lets...lee...

    lets...lee... Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    20/4/2011
    Bài viết:
    412
    Lượt thích:
    930
    Kinh nghiệm:
    0
    Trường:
    địa ngục
    Chap 7


    Tôi nhắm tịt cả hai mắt lại, trông chờ giờ chết đang đến gần, những lúc tôi sợ thì tôi cứ hay nghĩ vớ vẩn và đương nhiên là lúc này cũng không ngoại lệ, thậm chí, nghĩ nhiều hơn bình thường là đằng khác.

    "Hắn ta làm gì thế nhỉ, chắc là còn đang cân nhắc xem nên biến ra cái gì để chọc cho mình một phát, cái gì mà chọc một phát chết ngay được mà không đau nhỉ? ê... nhưng mà chỉ chọc thôi thì mình không chết được, chỉ đau gấp đôi thôi mà. Mẹ không có nói với mình là làm thế nào thì mình mới chết được! Chém cho bay đầu chăng? Mình từng xem cái phim gì đấy nữ chính là yêu tinh thì phải,....tóm lại là thuộc thể loại gì đấy không phải con người, thấy bảo là nếu chặt đầu thì mới chết được, ÈO...chặt đầu thì máu phun tung tóe, hắn ta không sợ bẩn chắc? Hi vọng là hắn ta cũng mắc cái bệnh sạch sẽ như anh chàng Hwang Tae Kyung trong You Are So Handsome, hớ hớ...Trông hắn ta cũng không phải thuộc tuýp ở bẩn (như mình hehe) nên cũng có hy vọng đây! Nếu không may mà hắn ở bẩn thật thì cùng lắm là mình đi gặp tổ tiên sớm một tí, dù mình chả muốn chết ở cái tuổi 16 này tẹo nào hết, nếu trường hợp này xảy ra thật thì mong là Diêm Vương đẹp trai một tí chứ ông ta mà giống như trong Tây Du Ký thì mình ngất tại chỗ, mà có chắc là mình chết đi thì bị xuống âm phủ không nhỉ? Mình ăn ở rất tốt chưa mắc một lỗi lớn nào đáng bị xuống âm tào địa ngục ngoại trừ việc hay rủa thầm người ta và đã làm trái câu" cá không ăn muối cá ươn..." quá nhiều, cãi cha mẹ là một lỗi không nhỏ, thề luôn, mẹ đã bảo là con gái không được quá thân mật với con trai, ở thế giới con người họ sẽ đàm tiếu, thế mà lúc nãy tôi và tên khốn này còn đã..... [​IMG]
    Được rồi, tôi thấy là tôi đáng chết rồi, con xin lỗi cha mẹ, con phải đi trước đây, xin lỗi vì chưa đền đáp gì cho cha mẹ, con gái bất hiếu, ........."

    Tôi thậm chí đã quên luôn cả "tên sát nhân", à quên"sát quỷ" mới đúng^^ kia rồi !


    _Này, cô có bị ĐIÊN không?


    "...Hở? Tên khốn nào dám.......mình đang sắp DIE, và mình chỉ muốn trăng trối "vài câu" cũng chen ngang là sao?"

    Tôi mở mắt định "xả" một tràng cho "tên khốn kiếp chen ngang" nào đó thì chợt nhận ra kẻ vừa chen ngang ấy cũng chính là nguyên nhân khiến tôi phải trăng trối!!!!!!!!!


    _Hờ hờ ( TTTT__TTTT)......sao anh chưa....xuống tay đi!?


    _Chẳng phải chính cô còn không biết chắc làm sao thì mình mới chết được còn gì?!


    _Rồi sao?....


    _Đợi khi nào biết chắc ra tay cũng chưa muộn! Mạo hiểm thử nhỡ bẩn người thì mệt lắm!


    _ [​IMG]


    _May cho cô đúng là tôi không ở bẩn - NHƯ CÔ!!!! [​IMG]


    "Bà nội hắn ta, có cần phải nhấn mạnh chữ "như cô" không? Muốn mình tức nổ óc xem có chết được không chắc???????? Xin lỗi nhớ nếu làm nhà ngươi thất vọng, bà cô này nếu chết ngu như thế thì đã chết từ cái hồi trưa gặp nhà ngươi rồi ý, lúc ấy tức kém gì bây giờ đâu!!!!!!!!"

    _Cũng đúng nhỉ!

    Hắn ta lại nhếch môi cười, ê, cái điệu cười này làm tôi tức sôi cả máu rồi đấy, đã "nghĩ" nhiều lần là tôi ghét cái thể loại cười này rồi cơ mà, hắn ta chắc chắn đọc được nhưng mà cố ý làm thế đấy, bà nó chứ, BỰC HẾT CẢ MÌNH!!!!

    Lúc nào cũng cười đểu được, ước gì tôi sử dụng được phép thuật, à quên, quỷ thuật, tôi sẽ biến cho cái miệng hắn thành cái khóa kéo mà kéo quách lại, thế là xong!!! Hoặc là làm cho hắn cứ tiếp tục cười như thế đến méo miệng thì thôi, cho hết cả cười chứ đừng nói cười đểu, hờ hờ...[​IMG]


    _Suy nghĩ ngốc nghếch!!!


    _Ờ đấy!!! - tôi trả lời, cái mặt lại vênh lên.


    _Thói quen rồi, ai cố ý chứ! Cô cũng có một lô một lốc thói quen còn gì!!!


    "........"


    _Với lại....ai bảo cái đầu cô toàn nghĩ ra mấy trò hề làm tôi nhịn cười không được! Nói cái mặt cô đần đần té ra sự thật cũng chẳng khác! [​IMG]


    Tức lộn cả ruột nhưng mà....được rồi, tôi công nhận là hắn ta có năng khiếu giết chết kẻ địch chỉ bằng lời nói thôi đấy, được chưa? Bây giờ tôi im, tôi chả hơi đâu mà đấu võ mồm với hắn bằng cách tiếp tục tranh luận về việc bao giờ thì hắn sẽ giết tôi, có thật là đợi đến khi biết chắc tôi sẽ chết bằng cách nào đấy nhanh hơn chết già và không làm bẩn hắn như chết vì bị chém bay đầu hoặc là tiếp tục tranh luận, giải thích rằng tôi thực sự không đần đần như cái "sự thật" mà hắn đang tự vẽ ra và cho rằng nó đúng 100% ý được. Tôi đã nói với hắn ta là tôi luôn nằm trong danh sách 10 học sinh giỏi nhất trường khi còn sống giữa con người chưa nhỉ? Và tôi thắc mắc là cái tên vênh váo tự cho mình là kẻ thông minh nhất thế giới này trong khi thậm chí sự thật chưa chắc đã lọt vào top 10 - NHƯ TÔI ^^ được xếp thứ mấy ở cái trường kì quặc này, có khi còn đội sổ ý chứ!

    Có một sự thật là cho dù bạn có là anh chàng / cô nàng đẹp trai / xinh gái nhất thế giới, thậm chí vũ trụ đi nữa thì, hehe, chưa chắc cái đầu của bạn đã được thông minh tương tự như thế đâu, điều này cũng đã được công nhận mà không cần khoa học chứng minh.

    Chẳng có gì thập toàn thập mĩ cả, Việt Nam ta có câu: "Được cái này, mất cái kia". Tên này mắc bệnh "vênh" giai đoạn cuối rồi. Như tôi đây mất cái kia chính là tôi không được xinh đẹp gì cho lắm. Bạn có thể có cả hai, nhưng cả hai chỉ ở mức trung bình thôi, hoặc cùng lắm là khá khẩm chứ không thể vô cùng hoàn hảo được. Thật đấy!

    Tôi thề, tôi hứa, tôi đảm bảo! - Mạn phép bắt chiếc một câu trong bộ phim Lập Trình Trái Tim nhé!



    Lúc đó thật sự là cô nàng chua ngoa kia đã không biết là, xung quanh cô đang ấm dần lên, mặc dù trời thì vẫn cứ tiếp tục mỗi lúc một lạnh hơn, cô còn đang mải làm văn thuyết minh cái "vênh" của "thằng điên vênh váo" mà quên mất là cô đã không còn lạnh nữa, cũng chẳng để ý những suy nghĩ của mình ai kia có "đọc" được không. Nữ quỷ này có lẽ sẽ không bao giờ biết được, trái tim băng giá của một con quỷ khác vốn đang yên lành nằm trong "ngăn đông tủ lạnh", tưởng chừng không bao giờ tan chảy nếu không có ảnh hưởng bởi nhiệt độ thì vì cô đã vô tình mở "ngăn đông" chiếc tủ lạnh vô hình ấy lấy nó ra mà nó đang bắt đầu tan rồi, cho dù chủ nhân của nó không muốn thế chút nào.


    ***

    Cuối cùng thì tên đáng ghét cũng đã đưa tôi trở về phòng - căn phòng 207. Thấy chúng tôi trở về, Shirou- anh chàng quỷ ga-lăng cất tiếng hỏi:

    _Cậu đưa cô ấy đi đâu vậy Ren?


    _Ném xuống vực! [​IMG]


    _Gì cơ???


    "Điêu thế không biết, sao không bảo là định đá tôi ra khỏi phòng không được nên muốn cho tôi die, rất tiếc là vì sợ bẩn nên không dám thử đi."

    Ý nghĩ đó của tôi vừa dứt thì hắn quay ra liếc xéo tôi lần hai. Xì....

    _Hai cậu có vẻ thân thiết nhỉ?


    _KHÔNG DÁM!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

    Tôi và "thằng điên vênh váo" cùng hét lên một câu, cùng nhận ra mình vừa làm gì, và cùng quay sang lườm đối phương.


    _Cậu lo cho cô ta đi!- hắn nói với Shirou, sau đó quay gót đi vào phòng.


    Tôi hất cằm "hứ" một tiếng rồi quay sang chỗ khác. Tên khốn đó chẳng biết gì là phép lịch sự với thầy cô giáo thì chắc chắn một chút cởi mở đón chào bạn mới dĩ nhiên là không có rồi.

    Shirou lại cười, chùi ui...nụ cười này tôi dám khẳng định là đã làm ối cô xin chết. Cậu ấy nói với tôi:

    _ Ở trường thì có thể coi đây là phòng VIP đó! Là phòng duy nhất, vì tên đó....- cậu ấy vừa nói tay vừa chỉ về phía căn phòng nhỏ hơn trong phòng 207 mà đồ chết tiệt kia vừa bước vào và đóng sầm cửa lại theo phong cách bạo lực của riêng hắn- ...là con trai duy nhất của chúa tể quỷ đó!

    _Shirou, cái đó cậu không cần phải báo cáo với cô ta!


    Bực rồi nha, tưởng thế thì chảnh sao? Sao hắn đi vào trong rồi ,mà vẫn còn nghe được bên ngoài nói cái gì thế nhỉ, tôi nghi ngờ hắn ta cầm tinh con dog rồi đấy! [​IMG]

    Tôi ngoái đầu nhìn xung quanh, căn phòng rộng khoảng 200 mét vuông, có ba phòng nhỏ hơn nằm sát nhau bên trong căn phòng lớn này, đảm bảo riêng tư. Bài trí bên ngoài ba căn phòng nhỏ không có gì đặc biệt, nhưng rất ngăn nắp, sạch sẽ ( chắc bệnh sạch sẽ của tên khốn đó phát huy tác dụng chứ gì, hắn cũng sạch thật chứ!).
     
    Jollylovemoon, witchlove, la1236 bạn khác thích điều này.
  8. lets...lee...

    lets...lee... Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    20/4/2011
    Bài viết:
    412
    Lượt thích:
    930
    Kinh nghiệm:
    0
    Trường:
    địa ngục
    Chap 8

    _ À, vali của cậu tôi đã xách hộ cậu vào trong phòng rồi, căn phòng cuối cùng đó.


    _ Uk...thank cậu!


    OỌCCCCCCC..............

    Ể, chết cha, tôi quên là mình đã đói lắm rồi, bây giờ cái bụng biểu tình mới nhớ ra, tất cả là tại tên khốn kia làm tôi nuốt đầy một bụng tức, tưởng no luôn rồi chứ. Haizzzz....


    _Đói rồi hả?


    _ Ờ...


    _ Xuống căng-tin ăn gì nhé, tôi và Ren cũng chưa có ăn!


    _ Căng-tin á? Tối rồi còn mở cửa hả?


    _ Tất nhiên, mở cửa 24/24!


    Ối giời, đúng là cái trường ma quỷ mà, tôi mà bị bắt làm việc 24/24 ngày này qua ngày khác thì chắc là tôi xuống định cư luôn dưới địa ngục cho nó khỏe xác. Mà tên khốn kia thì có liên quan gì ở đây??? Cậu nhắc tới chi cho dài câu chữ ra vậy?

    _ Nhưng bên ngoài lạnh lắm, tôi không chịu được!- tôi lắc đầu quầy quậy.


    _Cậu giống con người thật đấy!


    _Chắc tại sống cùng con người từ nhỏ đến giờ nên sắp thành người luôn rồi, hờ hờ...

    Thấy tôi nói như vậy, Shirou lại cười. Nói thật chứ, tôi chắc phải đi ghi tên vào danh sách ''những cô nàng xin chết" vì nụ cười này mất, cậu ấy nhìn đã đẹp trai rồi, lại còn tốt bụng nữa chứ, thật không dám tin đây cũng là một con quỷ.

    Dù "thằng điên vênh váo" kia có phần handsome hơn thật, có vẻ còn rất "kool" nữa, nhưng tôi chẳng thể nào mà ưa nổi, gì thì gì, hắn chỉ được cái mã thôi. Các bạn có thích ăn một cái bánh, nhìn thì hấp dẫn muốn chảy cả nước miếng, nhưng cắn vào thì nhạt toẹt chả có cái vị gì hết không? Nếu là tôi thì câu trả lời dĩ nhiên là KHÔNG rồi, xin lỗi chứ... nuốt thế đêk nào được. So sánh đơn giản: tên khốn đó = cái bánh kia !!!!!!!!!

    Ngay đến cả cách cười của bọn họ cũng khác nhau một trời một vực luôn, một thì dễ khiến đối phương "tự nguyện xin chết", một thì dễ khiến đối phương cáu tiết hơn mà "đâm cho chết". Tôi thề đấy! Ngoài khoản đẹp zai ra, à có lẽ thêm khoản sạch sẽ ngăn nắp nữa, chắc thế, thì tôi thấy họ chả giống nhau về cái gì hết. Tôi muốn nói với Shirou là " cậu đáng ra nên làm một thiên sứ mới đúng, còn tên kia thì vui mừng thông báo là, thượng đế đặt hắn đúng chỗ rồi đấy!".


    _ À...xin lỗi nhưng, tôi chưa biết tên cậu thì phải???


    _ Linh!


    _ Họ tên đầy đủ ý?


    _ Lung Linh!


    _ Ồ, tên hay thật đấy! Tôi là Shirou Kira, chắc cậu nghe Ren nói rồi?


    _Ừm...có nghe qua...

    Đột nhiên cánh cửa phòng "thằng điên vênh váo" bị mở ra cái rầm. Haizzz...lúc nào cũng rầm rầm rầm, tên này yêu tiếng ồn nhỉ, hay là chưa bao giờ nghe thấy bốn chữ " bảo vệ của công" đây, đừng nói cánh cửa phòng giáo vụ lúc nãy của hiệu trưởng, ngay đến cánh cửa phòng hắn hắn cũng không tha, mà suy cho cùng cả hai cánh cửa cũng không phải là đồ của hắn, cho dù hắn có là con trai của thượng đế thì, xin lỗi nhớ, bà cô này nhất định có ngày sẽ đá vào cái mông quý tộc của hắn trả thù cho cú dẩy trưa nay bà đã chịu. Cứ chờ đi !!!!!!!!!


    _ Chuối cả nải thì có - tên của cô ta! Cậu thấy hay cũng lạ thật đấy, Shirou!- hắn nói.

    Sau đó hắn quay sang tôi, cười khinh khỉnh:


    _ Tên cô như thế, ông bố cô chắc tên là........LUNG LAY quá!!!!!!!! [​IMG]


    Nói xong thì ôm bụng cười ngặt nghẽo. Hơ, cười thế có khi đỡ hơn cái kiểu nhếch mép xỉ đểu đấy. Ít ra trông còn đỡ ghét!


    _ Tôi lại chém cho cái đầu anh lung lay bây giờ, anh thích xỉ không??????????


    Dám xúc phạm cha tôi hả, tội đáng MUÔN CHẾT!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! [​IMG]

    Tôi chồm lên túm lấy cổ áo sơ mi đen của hắn, định bụng cốc cho hắn một cái thật đau thì hắn lại nhanh hơn chộp lấy cổ tay tôi:


    _ Chém đê!!! [​IMG]



    Ê, lại cái khoảng cách vô duyên này nữa rồi, hắn sợ người ta điếc không nghe thấy gì hay là sợ mình nói chưa đủ to vậy chứ?

    " Tránh xa cái mặt của tôi ra, đồ CHẾT TIỆT!!!!!!!!!!!" - tôi trợn trừng mắt mục đích ném cho hắn cái thông điệp như thế.


    Hắn lại cười, nhếch môi cười! Thật là hết nói nổi!


    _Thôi, đi ăn, Shirou! - hắn khoát tay nói với anh bạn cùng phòng rồi tiến về phía cửa ra vào.


    _Vậy... còn cô ấy??? - Shirou quay lại hỏi, vẻ ái ngại.


    _Cô ta kêu lạnh mà, bỏ đi, có cô ta theo tôi nuốt không nổi.


    Tôi lắc đầu cười cười với Shirou, ra chiều "cậu cứ đi ăn đi, tôi ổn" ,và tiếp tục ném cho tên đáng ghét kia một cái nhìn không lấy gì làm thiện cảm.


    Bà nội hắn, biến quách đi cho khuất mắt. Tưởng bà cô này sẽ chết đói nếu không có mấy người hả? Quên đi! Lí do gì mà tôi vác cả tá đồ lỉnh kỉnh đến nỗi suýt muộn cả xe buýt khi đến đây, biết không? Tôi cười nham nhở, bước vào căn phòng của mình. Bên trong đủ mọi tiện nghi, từ tivi, tủ lạnh đến ... bếp ăn, hớ hớ thế là tốt!

    Tôi lao đến bên cạnh chiếc vali được đặt trên giường ngủ, lôi ra cả một đống mì ăn liền!!!
    Hehe, may là có mang đồ ăn phòng bị. Xuống căng-tin mua chắc không đơn giản gì, không biết quỷ ở đây ăn uống như thế nào, có như trên mấy bộ phim ma mà tôi hay xem không nhỉ? Kiểu là trên bàn bày ra một đống đồ ăn toàn là sọ người với máu me vẫn còn đang chảy chảy...ọe!!!!!!!!!!!

    Ghê quá, nếu mà nghĩ tiếp không khéo tôi mửa ra mất. Thế là tôi bắt tay vào nấu nướng, bắc nồi nước lên bếp, thả mì vào, thêm gia vị,...ui đói sôi cả ruột rồi! Trong lúc đợi mì chín, tôi nằm dài trên giường bật tivi lên xem, thắc mắc tại sao sóng điện thoại thì không bắt được mà sóng truyền hình thì bắt ngon lành vậy chứ, cái nơi kì cục này không lẽ còn không cho học sinh liên lạc với cha mẹ hay sao? Bộ có gì khuất tất hả?...

    Đang mải suy nghĩ, chợt có tiếng gõ cửa cộc cộc...

    Không...

    Lẽ...

    Là...

    Ma...?????????


    Ê, tôi chỉ còn một mình trong phòng thôi nha, con ma nào muốn bắt cả một con quỷ như tôi thế... Nhầm địa chỉ hả??? Nghĩ vậy, tôi nén sợ đi ra mở cửa, nhưng mà tay vẫn run run...
     
    Jollylovemoon, la123, V_xuka4 bạn khác thích điều này.
  9. lets...lee...

    lets...lee... Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    20/4/2011
    Bài viết:
    412
    Lượt thích:
    930
    Kinh nghiệm:
    0
    Trường:
    địa ngục
    Chap 9

    Tôi đưa tay lên trán, gõ gõ mấy cái và bắt đầu lẩm nhẩm đếm từ một đến một trăm.

    Không phải là đột nhiên tôi bỗng quên cả cách đếm hay là tôi làm thế vì muốn trấn an nỗi sợ hãi của mình đâu, ai đó đang đoán già đoán non thì xin thông báo là:

    SAI BÉT!!!!!!!!!!!!!!!!!!! [​IMG]


    Thực ra là tôi đã mở cửa ra rồi, đã xem bên ngoài có cái gì không rồi, và việc tôi vẫn còn đang đứng ngon lành cành đào ở đây mà lẩm nhẩm đếm ý, chính là bằng chứng hùng hồn của việc tôi KHÔNG SAO CẢ, không sợ tí gì cả!

    Hơ hơ, tôi chẳng phải là cái loại dũng cảm gì cho cam, cũng xin nói trước là chẳng có kẻ nào đang đứng trước mặt tôi ví dụ như ma qué gì đấy như vừa rồi tôi tưởng tượng ra, dĩ nhiên là trong trường hợp đó, NẾU tôi đủ dũng cảm thì việc tôi làm sẽ là nói với con ma tội nghiệp ấy rằng : "Xin lỗi đã làm bạn thất vọng, nhưng rất tiếc BẠN ĐÃ NHẦM ĐỊA CHỈ, tôi là quỷ chứ not phải người, thế nên chia buồn với bạn vì ở đây chả có ai phù hợp để cho bạn nhát!".

    Tuy nhiên, trong trường hợp còn lại là trường hợp đang xảy ra với tôi đây, việc tôi đang làm là cố gắng nuốt trôi cục tức xuống dạ dày thật nhanh, tại sao ư? Từ từ nghe tôi giải thích nè, mẹ tôi từng bảo với tôi là, trước khi "giận quá hóa rồ", hay nói cách khác là cả giận mất khôn ý mà, để tránh gây thương vong cho mình và cho người khác, hãy đếm từ một đến một trăm cho nguôi giận, "tất nhiên là con có thể đếm đến một nghìn nếu muốn, khi thấy chưa nguôi giận!"- mẹ tôi có nói vậy.


    Buồn cười, tôi chả hơi đâu thừa thời gian mà đứng đấy đếm đến 1000 - khi tôi còn đủ kiên nhẫn mà đếm đến 100.

    Tôi chưa hết tức !

    Nhưng chả còn % kiên nhẫn nào để tiếp tục đếm và đợi đến khi hết giận được, xin lỗi mẹ vì có lẽ con đang "cá không ăn muối cá ươn" nhưng mà, cách của mẹ chả hiệu nghiệm tí nào.

    Mắt tôi nhìn chòng chọc như muốn xuyên thủng gói PHỞ ĂN LIỀN mà kẻ-nào-đó-vừa-mới-mua đang lơ lửng trong trạng thái không trọng lượng trước mặt mình, trên đó còn đính một mẩu giấy nhắn nằm ở một vị trí vô cùng dễ đập vào mắt với nội dung:

    " Này NHỎ ĐANH ĐÁ, ... xin lỗi nhưng cái tên kì cục của cô tôi không lưu nổi vào đầu!

    Sợ có kẻ chết đói, nên mua, ăn hay không thì tùy, không ép!

    Tái bút: Nếu ăn thì nhớ là, gói phở đấy mua hết 5k, nhớ trả đó!

    Kí tên: thằng cha mà hiện giờ cô đang muốn đấm cho một phát, chuẩn chưa?" [​IMG]


    Tôi giật phắt cái tờ giấy khốn kiếp đấy ra, hầm hầm cầm gói phở trở vào phòng, ước gì kẻ viết cái tờ giấy khốn kiếp này đang đứng trước mặt tôi.

    _ ĐỒ ********************!!!!

    _ Anh đoán đúng rồi đấy, việc mà tôi đang muốn làm với anh ý, nhưng không chỉ một phát đấm thôi đâu, 1000 phát là còn ít. May cho anh là tôi chưa cho anh một cái dép vào mồm, anh đúng là cái loại tiểu nhân bỉ ổi, so đo,....anh mà là con trai độc nhất của chúa tể quỷ gì đó ý hả? Nói anh là CON RƠI của ông ta có khi tôi còn tin một chút đấy, anh có mà là con của chủ cho vay nặng lãi thì có, 5k???? 5k mà cũng tính toán với tôi??? Tưởng tôi không có nổi 5k để ném vào cái mặt tưởng mình đẹp trai nhất vũ trụ này của anh chắc, cái đồ.....................!!!!!!!!!!!!!".

    Tức hộc cả máu, tức lộn cả ruột, ban nãy lúc mở cửa còn làm tôi sợ muốn rụng cả tim, sụt cả cân, vì cứ đinh ninh là có ma!!! [​IMG]

    Cái tên khốn kiếp này sao không sinh ra vào lúc chiến tranh thế giới bùng nổ ý, biết đâu lại chả hữu ích quá đi chứ! Mấy phe đánh nhau máu lửa nhất có khi còn tìm mọi thủ đoạn để lôi kéo hắn ta về phe mình nhằm mục đích quân sự không biết chừng, gì chứ tài múa bút này của hắn mà đem ra viết thư tuyên chiến với khiêu chiến gì gì đấy á, chủ tướng phe địch đọc thư xong mà không tức quá đứt mạch máu não đột tử tự chết, quân hắn không tốn một người đi ám sát thì tôi đi đầu xuống đất!!!

    Tôi bắc nồi mì tôm xuống, cứ để nguyên thế mở vung ra chén, khỏi bát đũa gì cho phiền phức, đỡ mất công rửa bát, hơ hơ... [​IMG]



    Đâu đó tại căng-tin trường trung học ác quỷ phía nam- South Devil...


    _ Hắt xì!!!


    "...."


    _Oái!!!!!!!!!


    ''....''


    _Ui cha!!!!!!!!!!!!!!!!


    _ Cậu vừa "đá" em nào hay sao mà để người ta **** rủa sau lưng thế? [​IMG]


    _ Vớ vẩn, "em" nào ở đây? Cậu thấy tôi ở cạnh bọn quỷ cái đó bao giờ chưa?


    _ Thế mới làm điều gì tội lỗi xúc phạm bề trên hay sao mà hết hắt xì xong lại vấp rồi đang ăn cũng cắn vào môi thế?

    _ Ờ ... tôi thấy hối hận vì trót làm việc thiện ấy mà.


    _ Lạ chưa? Việc thiện ấy hả? Gì thế? [​IMG]


    _ Chả có gì!


    Shirou thấy cậu bạn thân thiết lắc đầu không muốn nói, cũng không hỏi thêm.


    _Ăn xong mình đi mua cái gì cho cô ấy đi Ren!


    _ Khỏi cần! Nhỏ đó không đói chết được đâu, cùng lắm là cái dạ dày của cô ta vật vã gấp đôi thôi!

    _ Người ta con gái mà, cậu cũng phải...


    _ Thôi ăn đi, báo trước là cậu mà mua gì cho con nhỏ là chúng ta chấm dứt tình bạn 14 năm đấy!


    "....."


    Tên nhóc quỷ nói xong lại cúi xuống tiếp tục bữa ăn dang dở, khóe miệng lại nhếch lên một nụ cười tinh quái. Đầu nghĩ : " Con nhỏ đanh đá lắm tật xấu này, tôi biết là AI đang nguyền rủa tôi, đợi đó, chắc cô cũng không lạ gì câu "ăn miếng trả miếng" đâu nhỉ, đáng tiếc cho cô là, tôi ăn một, nhưng trả mười!!!" [​IMG]



    Cũng trong lúc đó, tại phòng 207...


    _ Quái, sao tự dưng ngứa tai vậy nhỉ, tên khốn kiếp nào đang nói xấu mình thế không biết???
     
    Jollylovemoon, witchlove, la1234 bạn khác thích điều này.
  10. lets...lee...

    lets...lee... Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    20/4/2011
    Bài viết:
    412
    Lượt thích:
    930
    Kinh nghiệm:
    0
    Trường:
    địa ngục
    Chap 10


    Chén xong bát mì, tôi lại tiếp tục nằm dài ra xem ti vi, bà nội nó chứ, hôm nay ngày gì mà xui thế không biết? Thậm chí ti vi cũng chẳng chiếu chương trình gì mà tôi cảm thấy thú vị, liếc nhìn đồng hồ treo trên tường, mới hơn 9 giờ, bây giờ mà đi ngủ thì thật có lỗi với bản thân, tôi chưa bao giờ đi ngủ trước 12 giờ đêm cả. Vốn dĩ lịch sinh hoạt của tôi đã khác người rồi, với lại tôi cũng chẳng phải là con người, thế nên lại càng muốn thức khuya, đằng nào cũng không lo bệnh tật, nếu mà không may tên khốn kia tìm ra cách nào đấy để cho tôi đi chầu Diêm Chúa- dĩ nhiên, cách nào đấy không làm bẩn người hắn, thì tôi lại càng phải thức nhiều hơn, " ngủ nhiều làm gì trong khi còn một GIẤC NGÀN THU đang chờ đợi" chứ.

    Tôi hết ngáp ngắn xong lại ngáp dài. Ti vi đang chiếu một bộ phim Trung Quốc, tên gì thì tôi chịu, nhưng mà đại khái hình như nói về cuộc chiến trong hậu cung của mấy bà già hám quyền lực, suốt ngày lo bày mưu tính kế với nhau để tranh sủng,trước mặt thì xưng hô tỷ tỷ muội muội ngọt xớt, vừa quay lưng đi đã chém sau lưng người ta một nhát rồi. Cũng tại chế độ đa thê của người xưa, lúc nào cũng trọng nam khinh nữ, một lão già mà có đến mấy chục bà vợ hầu hạ ý, thậm chí có "bà vợ" đáng lẽ thay vì gọi "chồng" bằng anh, lẽ ra bình thường đã phải gọi người ta bằng CỤ rồi. Tôi lúc lắc cái đầu, đột nhiên nghĩ không biết thế giới loài quỷ chúng tôi có như vậy không? Shirou nói tên chết tiệt kia là con trai độc nhất của ông già chúa tể nhà hắn, nếu khi hắn lên thay cha có khi nào cũng một tay ôm mấy chục cô vợ không? Vua chúa xưa chả có tam cung lục viện là gì? Có khi nào...

    ??????????????????????????????????????????


    Mà tôi bị rỗi hơi hay ăn no rửng mỡ đây? Chuyện nhà người ta, liên quan đếch gì tôi, tự nhiên lại tốn chất xám vào ba cái gì đâu không!

    Tôi vùng dậy, với tay rút từ trong vali ra một quyển sổ, xé xoẹt một cái rồi lấy bút viết vài dòng lên tờ giấy, sau đó dính vào gói phở ăn liền rồi ném vèo sang phía căn phòng của kẻ đã mua nó. Cuối cùng thì nằm lại xuống giường bật MP3 lên nghe nhạc.

    Tiếng nhạc du dương làm cơn buồn ngủ nhanh chóng có mặt kéo sụp mí mắt xuống, tôi chụp cái gối lên đầu, tặc lưỡi "thôi thì ngủ sớm một tí vậy", kế đó nhắm mắt ngáy khò khò.



    Khi "chủ nhân của gói phở" quay trở về, thấy nó nằm một cách tội nghiệp dưới đất, hơi bị hụt hẫng vì "việc thiện" đã bị từ chối, dù sao cũng hối hận từ nãy rồi, nhặt "việc thiện" lên xem thì thấy tờ giấy nhắn đính kèm không-phải-của-hắn có ghi:


    " Cảm ơn, nhưng bà cô này không cần của bố thí!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

    Còn nữa, có thể tên tôi không hay nhưng đừng tưởng tên của anh thì dễ lưu vào đầu.

    Kí tên: Đằng nào thì anh cũng không nhớ nên thôi khỏi cần biết đi!!!"


    Tờ giấy nhắn, giọng điệu nhại lại y chang những gì hắn đã viết, làm hắn không khỏi nhếch môi để lộ một nụ cười khoái trá, con nhỏ cứng đầu này liệu có dễ nhai không đây?



    --------------------

    6h30' sáng hôm sau...


    Tôi lò mò dậy đầu thầm nghĩ có khi nào tại mình ngủ sớm nên hôm nay bỗng dưng dậy sớm không, gì chứ 8 giờ vào lớp thì 7h30' dậy là ngon rồi, trường ngay đây chứ đâu, muốn nằm tí nữa nhưng không ngủ tiếp được thế là vùng dậy...

    Tiến về phía cái nhà WC, tôi làu bàu **** rủa thằng cha nào thiết kế cái kí túc xá này ngu quá, phòng VIP gì mà có mỗi một cái WC, cứ cho là không có tôi đi thì hai tên còn lại gặp ngay lúc nào đó cùng muốn đi giải quyết thì ai nhường ai?

    Mở cửa phòng đi vào, tôi trố mắt khiến hai tròng mắt thiếu điều muốn lòi ra ngoài, hơ hơ, tên cặn bã mắc bệnh sạch sẽ kia cũng phát huy căn bệnh của hắn ngay cả ở đây, tốt đấy, phòng to tướng, sực nức mùi hoa hồng nữa chứ, tôi tưởng quỷ ghét hoa hoét lắm cơ, xem ra những gì con người tưởng tượng về loài sinh vật mà họ chưa bao giờ có diễm phúc nhìn thấy là hoàn toàn cũng chỉ là tưởng tượng, chắc chắn có đóng góp không nhỏ của mấy bộ phim ma quái và những cuốn tiểu thuyết cùng loại mà tôi là một trong những độc giả trung thành bồi đắp nên đây mà, kiểu là quỷ thì phải suốt ngày nhe nanh múa vuốt, mới nhìn đã muốn rụng tim ra vì sợ hoặc chúng là những sinh vật máu lạnh ăn thịt người và biết nguyền rủa, vân vân và vân vân...chứ nào ai nghĩ là chúng có tồn tại giữa đời thường và thậm chí có khi còn làm họ phát ghen lên được vì "bọn quỷ ghê tởm" mà họ luôn thấy trong phim ảnh sự thật lại chẳng khác gì SUPERMAN!!!!!

    Xem ra "quỷ" theo cách nghĩ của con người cũng chỉ là một sản phẩm tưởng tượng giúp họ lí giải cái bệnh "thần hồn át thần tính" của mình mà thôi.


    Chuẩn bị xong xuôi, tôi vác cặp đi học, không thấy hai tên kia đâu, chắc đã đi trước. Cũng may cho tôi là khu phòng học chính của trường nằm ngay cạnh khu kí túc nam, tôi khỏi phải lo bị lạc, vấn đề là cái trường to tổ bố thế này lại lắm phòng ốc tầng lầu như thế mà không có lấy một cái thang máy, làm tôi lết từ tầng mười xuống đến tầng một muốn rụng rời hai cái chân ra, cái đám biết bay này quá ỷ lại vào việc mình có thể bay rồi đấy, việc xây cầu thang bộ có lẽ cũng chỉ đề phòng một số học sinh "khuyết tật" về khả năng như tôi thôi, bà nó, theo như tôi thấy thì không phải ai cũng có khả năng "không bị thương nhưng lại đau gấp đôi" giống tôi nhưng từ lúc vào trường này tôi chưa gặp ai đi bộ như tôi cả, có khổ không cơ chứ? Đây có lẽ cũng là minh chứng cho câu "được cái này, mất cái kia" hay sao ý.


    Nhà trường đã chuyển cho tôi sách vở và thời khóa biểu, nguyên cả bộ sách giáo khoa, nói "bộ" cho nó oai chứ thực chất có mỗi một quyển sách dày bằng khoảng bốn quyển từ điển Anh-Việt, ối giời, một quyển từ điển Anh-Việt thôi chắc bạn cũng hình dung ra nó không hề mỏng rồi đúng không? Tôi học lớp "Lời Nguyền'', quyển sách giáo khoa duy nhất cũng là của bộ môn "lời nguyền", tất nhiên. Hôm nay trong cặp tôi chỉ mang quyển sách này và một quyển vở cộng với cái hộp bút thôi, ấy thế mà cũng ngang ngửa với cái cặp mang cả tá sách bình thường tôi vẫn đeo rồi, nặng cũng tầm sáu bảy cân chứ chả ít. Thêm cái khoản leo mười tầng lầu, xong lại leo thêm năm tầng nữa ở cái dãy phòng học chính để lên lớp, hôm nay tôi khỏi cần tập thể dục.

    Hai tên cùng phòng kia không cùng lớp với tôi, chắc thế, vì tôi ngó cả buổi mà không gặp ai cả. Vào phòng học, tôi tiến đến ngồi cạnh một cô bạn cũng đang ngồi một mình, không xinh, nhưng tôi rất có thiện cảm. Thấy tôi, bạn ấy ngồi dịch vào trong nhường chỗ cho tôi và nở nụ cười chào tôi:

    _Hi, bạn là học sinh mới hả?


    _ Ừ, rất vui được làm quen với cậu, mình là Lung Linh. - tôi bắt chiếc cách chào hỏi bạn mới trên ti vi chìa tay ra bắt tay bạn ấy.


    _ Mình là Chỉ Nhược, Trần Chỉ Nhược. - bạn ấy tự giới thiệu.


    Gì cơ? Chỉ Nhược???

    Tôi có thói quen hơi kinh là cứ hay ngậm nước bọt trong miệng, nghe bạn ấy xưng tên tí nữa thì chết sặc, bà nội nó chứ! Tôi thắc mắc không biết bố mẹ bạn ấy có phải là fan của tiểu thuyết võ hiệp Kim Dung không, đặt tên y chang một nhân vật nữ trong sêri "Ỷ thiên đồ long ký", nói thật là tôi có xem phim đấy, cũng nói luôn là tôi ghét Chu Chỉ Nhược trong phim đấy, ban đầu cũng thinh thích về sau thấy cô ta bựa hết chỗ nói vì mù quáng làm theo di ngôn của lão ni Diệt Tuyệt, tôi thích Triệu Mẫn cơ. Xem cái đoạn Chu Chỉ Nhược đổ tội cho Triệu Mẫn tôi thiếu điều ném cái dép vào màn hình ti vi mà **** " bà nó chứ, sao lại có cái loại đểu thế nhở?". Tất nhiên, đó chỉ là ý kiến chủ quan của riêng tôi khi xem phim đấy chứ tôi không có nói là tôi ghét cái bạn có tên giống nhân vật trong phim đấy đang ngồi cạnh tôi đây, ít ra là bạn ấy họ Trần, không giống lắm, cũng không đẹp như phim.

    Chúng tôi nói chuyện được một lúc thì giáo viên đi vào. Cả lớp vội đứng dậy chào y như một cái máy, đầu óc tôi tự nhiên lại nghĩ đến tên chết tiệt kia không biết hắn ta mà thấy giáo viên vào lớp thì có đứng dậy chào không nữa, hay là ngồi đó chiếm dụng bàn đầu và hếch cái mặt vốn dĩ đã vênh của mình lên mà làm ra vẻ "hình như thầy/cô mới là kẻ cần phải chào chứ nhỉ?"

    Có lẽ trường trung học South Devil vì được xây ở Việt Nam nên tuy nhìn khắp lớp rõ ràng là mọi người đều đến từ nhiều nơi trên thế giới cho nên có bạn mang vẻ châu Á, bạn mang nét đẹp Châu Âu, nhưng tất cả họ đều nói tiếng Việt. May thật là may, tôi từng ước sao không chọn tiếng Việt làm ngôn ngữ quốc tế thay cho tiếng Anh có hơn không? Tiếng Việt rõ ràng rất hay và phong phú, nhưng điều đó không phải do tôi quyết định. Nhưng đúng là quỷ ở đây đều đáng được gọi là SUPERDEVIL, họ nói tiếng Việt trôi chảy như kiểu đã được dọn đường sẽ học ở đây từ đầu nên quyết định học nói tiếng Việt Ngay từ nhỏ ý.

    Sách giáo khoa, tất nhiên viết bằng Việt ngữ, hớ hớ...Tôi hí hửng mở bài học đầu tiên ra, thầm cầu nguyện nó thật GHÊ GỚM vào để tôi còn áp dụng với tên điên kia như tôi đã thề tối hôm qua. Đợi đó tên đáng ghét! Mối thù cái mông, mối thù dọa thả từ trên cao, mối thù dọa giết, mối thù xỉ đểu papa, và quan trọng nhất là mối thù NỤ HÔN ĐẦU TIÊN, bà cô này nhất định sẽ trả đủ cho mi!!!!!!!!!!




    Cách đó hai tầng lầu, lớp Quỷ thuật tổng hợp:


    _ Hắt xì!!!!!!!!!!!


    _ Lại cái gì nữa thế? Hôm nay vẫn bị rủa xả hả?


    _ Không biết nữa, vừa rồi đột nhiên thấy lạnh gáy!
     
    Jollylovemoon, la123, V_xuka6 bạn khác thích điều này.

Chia sẻ cùng bạn bè


Đang tải...