Hoa Tình Yêu

Trong chuyên mục 'Tiểu thuyết' đăng bởi khgtuong, 4/9/2011. — 2.703 Lượt xem

  1. khgtuong

    khgtuong Thành viên KSV

    Hoa Tình Yêu

    Tác giả : khgtuong
    Thể loại : lăng mạn phi thực
    Là truyện sáng tác hư cấu. Mọi nhân vật, t́nh tiết, biến động, tổ chức-sự kiện được mô tả-xuất hiện là sản phẩm tưởng tượng.
    Đề nghị không dùng truyện cho bất cứ mục đích ǵ.
    T có tính ưa đi lòng vòng trên mạng. Vào kênh KênhSinhViên.Net thấy đề nghị ghi danh chạy trở ra ngoài xóa cookie lại xem tiếp được, tính hiếu thắng được thỏa mản lại tự nghỉ lại thấy mình có chổ không hay. Hay là cho mình cùng tham gia với KênhSinhViên.Net (thực sự mình qua tuổi sv rồi, thời mình không được vui như ngày nay)
    Truyện viết tùy hứng. Không dám hứa hẹn đến bao giờ kết thúc(mình chỉ có thể viết từng đoạn những khi thư thả không bị cuộc sống rượt).
    Rất cảm ơn KênhSinhViên.Net đã tồn tại để cho mình rảnh rổi đi lang thang.
    Hoa Tình Yêu​
    Có thể …
    Làn sương mỏng manh thật dể thương. Ngón tay thon dài lướt nhẹ sắc môi hồng. Cành lá rậm rạp tươi tốt phản chiếu ánh trăng. Ánh sáng mềm mại chiếu lên mái tóc đen tuyền. Sóng trăng bạc tinh khôi ca hát. Đáy mắt ẩn hiện ánh sao. Y phục lật phật trong tiếng gió … Bờ môi mềm mại xinh tươi … Bóng dáng mờ ảo … Đôi con người chìm trong sương đêm ẩm ướt phủ trùm
    Hoặc là …
    Ánh nắng nóng bỏng chiếu trải. Mây trắng tinh khôi. Mặt trời đẹp long lanh. Nụ cười rạng rở. Không khí trong lành hương vị nắng. Hơi thở nồng nàn. Nhịp đập gấp gáp đôi quả tim yêu
    Hệt tia chớp xuất hiện đột ngột. Tuyệt đẹp … Sáng rực … Chói ngời … thuần khiết … Đẹp rung động lòng người. Không gian thời gian đông cứng.
    Hoa tình yêu khai nhụy
    Vì tình yêu trổ hoa. Vì tình yêu tỏa hương. Duy nhất vì tình yêu khai hoa kết nhụy. Duy nhất vì tình yêu khoe hương sắc thắm.
    Cánh hoa mềm mại hệt làn da trắng sữa mong manh… Hệt đáy mắt hư ảo sương đêm… Hệt nốt nhạc mềm nhảy múa rung ngân không gian phiêu lãng. Hương hoa say nồng mật ngọt yêu đương.
    Duy nhất nhìn thấy hoa tình yêu khi có một tình yêu chân thực chớm mầm.
    Khi cô gái tao ngộ chàng trai sẽ cùng nhìn thấy hoa tình yêu. Sẽ cùng yêu. Yêu bằng một tình yêu say đắm chân thực không vị kỉ. Vượt trên tất cả luân lý thông thường.
     



  2. khgtuong

    khgtuong Thành viên KSV

    Tham gia:
    4/9/2011
    Bài viết:
    41
    Lượt thích:
    0
    Kinh nghiệm:
    6
    Chiến lợi phẩm cuộc săn


    Màu xanh mơn mởn như ngọc bích.
    Hương hoa ngây ngất nồng nàn.
    Làn ánh sáng nhạt từ mặt trời sắp lặn chiếu xuyên chiếc áo choàng trong suốt, những nếp gấp thoải mái buông xuống, đôi mắt đẹp buồn thả cuối trời xa, mỹ phụ phảng phất nữ thần kiều diểm hiện thân trong ánh sáng lộng lẩy buổi hoàng hôn.
    “ Hoa Tình Yêu trông ra làm sao hả mẹ?”
    Đôi mắt trong veo háu hức đợi chờ. Cô bé bốn tuổi lắc lắc tay mẹ nủng nịu.
    Ngón tay mỹ miều âu yếm vuốt nhẹ mái tóc xanh tơ, ánh mắt buồn rời khoảng trời xa, mỹ phụ cúi xuống bé gái nhỏ xíu đáng yêu bên cạnh, lời đáp dịu dàng thấm đượm chất yêu thương
    “Mẹ không biết.”
    Không nghe hiểu lời, chỉ nghe ra tình yêu thương mênh mông tràn ngập, cô bé nhỏ xíu nủng nịu sà vào lòng mẹ

    Những khớp xương già cổi kêu rắc rắc dưới lực khua của cô bé mười tuổi
    “ Hoa Tình Yêu trông ra làm sao vậy bà?”
    Bàn tay nhỏ xíu dễ thương, cô bé níu chặt tay bà không ngừng khua lắc biểu đạt ý đòi hỏi
    “Ư… a… bà không biết…”
    Dấu đồi mồi, vết chân chim ra sức in đậm quyền lực thời gian. Làn da già nua, cô bé mặc tình hết nặn vào lại vuốt ra, tròn mắt ngắm sức đàn hồi ngộ nghỉnh
    “Truyền thuyết Hoa Tình Yêu là do mẹ kể”
    “Bà biết”
    “Nhưng mẹ nói mẹ không biết Hoa Tình Yêu xem ra làm sao”
    “Ừ…”
    “Là bà đã kể cho mẹ cháu nghe?”
    “Ừ…”
    “Cháu biết là bà mà”
    Cô bé lập tức reo lên
    “Như vậy bà nhất định là biết Hoa Tình Yêu. Bà kể cho cháu nghe đi bà!”
    Lời khẳng định chắc nịch, khuôn miệng bé bỏng lập tức hau háu nghếch lên hệt đang vòi kẹo, cô bé lại thêm một lần ra sức lắc đòi
     
  3. khgtuong

    khgtuong Thành viên KSV

    Tham gia:
    4/9/2011
    Bài viết:
    41
    Lượt thích:
    0
    Kinh nghiệm:
    6
    “Bà không biết.”
    “Bà biết. Bà có biết. Bà đã kể cho mẹ nghe thì bà nhất định có biết. Bà nhất định đã thấy.”
    Bàn tay già bị cô bé ra sức lắc đến sắp phát rớt ra
    “Bà không biết thật mà”
    “Có. Bà biết. Bà có biết. Bà phải kể cho cháu nghe. Bà phải kể cho cháu nghe cơ.”
    Từ đòi hỏi cô bé chuyển qua nủng nịu
    “Bà kể cho cháu nghe cháu sẽ tìm hái hoa tình yêu về trồng quanh nhà. Nhà mình sẽ đẹp rực rở sáng màu Hoa Tình Yêu”
    Đôi mắt trong veo long lanh phát sáng tường như đã nhìn thấy ánh sáng tình yêu chiếu sáng ngôi nhà nhỏ đơn sơ.
    Cơ mà tình yêu đâu phải chỉ có tình yêu trai gái?!
    “Không cần Hoa Tình Yêu. Ngôi nhà này có cháu đã rất đẹp, rất rực rở.”
    Nụ cười hiền từ sưởi ấm cô bé nhỏ xíu trong lòng.
    Rúc sâu vào người bà, cọ cọ cái má bầu bỉnh vào vải áo thô dã bạc màu, cô bé hít hà mùi hương quen thuộc bướng bỉnh lắc đầu nguậy nguậy đòi hỏi cái người duy nhất cô bé biết có thể đòi, có quyền đòi. Đã có quyền tại sao không tận hưởng cho đủ cái quyền đó!
    “Không. Không chịu. Cháu không chịu. Cháu muốn nghe bà kể. Bà kể cho cháu nghe. Bà kể cho cháu nghe đi bà.”
    Làm sao không chìu? Cách gì có thể không chiều chuông một cô bé dể thương nủng nịu trong lòng. Bàn tay nhăn nheo âu yếm vổ vổ nhẹ.
    Cô bé lập tức nằm ngoan không nghịch không quấy. Mùi hương từ bà thơm quá. Thơm y hệt mẹ. Cô bé nhắm mắt lại tận hưởng hạnh phúc được yêu chiều.
    “Bà không được thấy Hoa Tình Yêu. Bà không có diễm phúc… Mà có lẻ không có người có diểm phúc … Bà không từng biết bất cứ ai … Hoa Tình Yêu là một ước vọng…”
     
  4. khgtuong

    khgtuong Thành viên KSV

    Tham gia:
    4/9/2011
    Bài viết:
    41
    Lượt thích:
    0
    Kinh nghiệm:
    6
    Đôi môi héo hắt già nua nữa mỉm nụ cười hơi khổ sở với đứa cháu bé bỏng, “khổ sở” cho cái tình cảnh khó khăn bị cô bé đẩy vào, nữa thoáng đắng cay cho số phận cho kiếp người.
    Muốn thay những lời vừa nói bằng viển cảnh tươi đẹp ở tương lai nhưng làm sao có thể gạt gẩm bộ óc non nớt đó. Thế gian đã sẳn tồn hữu quá nhiều lường gạt. Tối thiểu cô bé sẽ không phải nhận lừa dối từ bà. Đó là điều tối thiểu bà có thể làm. Tuyệt đối không nói cho cô bé nghe bất cứ điều sai lệch gì.
    “Là… là… mẹ của bà kể cho bà nghe. Mà đó cũng là do mẹ của mẹ bà kể cho mẹ bà nghe. Và … và …truyền thuyết lưu truyền qua từng người từng thế hệ cho tới bây giờ… Không có ai từng nhìn thấy Hoa Tình Yêu.”
    Cẩn thận tìm từ lựa chử. Âm âu yếm dổ dành như ru ngủ.
    A! Buồn ngủ rồi. Thật dể chịu. Nằm như thế này ngủ rất ngon. Vài tia nắng long lanh rơi xuống nghịch mấy ngọn tóc mềm phảng phất ý ganh tỵ. Làm sao có thể có một cô bé hạnh phúc thế này!
    Cô bé lười biếng xoay người úp hẳn vào lòng bà, vòng tay bám chắc điểm tựa an toàn nhất trong đời cố nói thêm một câu
    “Không ai từng nhìn thấy làm sao biết giống hoa đó đẹp được. Lở xấu hoắc thì sao?”
    Âm cuối cùng buông nhẹ trong tiếng gió. Cô bé chìm vào giấc ngủ tuyệt đẹp. Giấc ngủ trong vòng tay của bà.
    Phải. Hoa Tình Yêu có thể không đẹp.
    Có thể sẽ có người chê “xấu hoắc”.
    Đẹp hay xấu là cách nhìn trong mắt mổi con người. Là màu sắc tình yêu tỏa sáng lên hoa tựu thành màu sắc tuyệt mỹ Hoa Tình Yêu.

    ◌◌
     
  5. khgtuong

    khgtuong Thành viên KSV

    Tham gia:
    4/9/2011
    Bài viết:
    41
    Lượt thích:
    0
    Kinh nghiệm:
    6
    “Ngoại… Ngoại ơi… Ngoại…”
    Ở tận xa ngoài trăm dặm đã phải nghe thấy tiếng réo gọi
    Tiết trời tuyệt đẹp. Đám mây bụi màu hồng lơ lửng bay la đà sát mặt đất. Con đường đất đỏ quanh co khô rang chạy dài xuống từ trên triền núi tới dòng sông êm ả. Dọc hai bên đường hàng anh đào đang độ nở hoa rực rở, nhiều tán lớn giao hẳn vào nhau biến con đường thành một hoa lộ màu hồng.
    Thoảng nghe được mùi hương say say khiến một con heo lười sẽ phải dính mắt lại nằm lăn ra ngủ. Cơn gió lướt qua. Hoa đào trên cây rụng xuống. Những cánh hoa mềm mại mỏng manh lả tả rơi lên chiếc cầu đá trắng. Nắng chiếu óng ánh. Hoa lênh đênh nổi trên mặt nước. Khắp mặt đất cũng được rải rất nhiều hoa.
    Đôi chân tung tăng băng qua vô số xác hoa hân hoan đạp lên cầu.
    Tới nhà rồi!
    Qua đến đầu cầu bên kia là nhà!
    Mệt thở chẳng ra hơi, tà váy rực rở không thèm vén lên quyện theo bước trước bước sau đuổi dồn nhau cuộn những cánh hoa anh đào tung bay trong một làn sóng sinh động. Làn trái cây đầy ắp trên tay may sao vẩn không đổ. Phủ trên rất nhiều quả chín mọng ngon lành có vô số cánh hoa mềm mại đủ sắc màu.
    Qua hết cây cầu, mặt đỏ bừng thở hồng hộc thiếu nữ hớn hở hét toáng
    “Ngoại ơi…”
    Phía trước mặt nhìn thấy được một khoảng sân vuông vức có rất nhiều cỏ thơm. Là một khu vườn yên ả nhiều bóng mát. Nổi bật lên là một ngôi nhà tranh đơn sơ. Cây xanh ngát ngát. Nước trong veo. Cảnh tưởng như không tì vết bụi trần. Con sông êm ả đã ngăn đôi không gian. Cây cầu đá đơn bạc chứa đựng sức mạnh phép thuật nhiệm mầu mở lối sang thế giới ảo. Thế giới của yêu thương. Duy nhất có yêu thương không có đua tranh ghen ghét. Ngôi nhà tranh hết sức giản dị mưa tạt gió lùa là tổ ấm quí giá hơn vàng ngọc.
     
  6. khgtuong

    khgtuong Thành viên KSV

    Tham gia:
    4/9/2011
    Bài viết:
    41
    Lượt thích:
    0
    Kinh nghiệm:
    6
    Tiếng người vắng tanh.
    Cánh cửa gỗ kẻo kẹt yếu xìu chỉ một cái xô là bật tung.
    Đôi mắt tròn vo chớp mấy cái. Gương mặt hớn hở lập tức xịu xuống.
    “Ngoại đi vắng rồi”
    Hưng phấn tan mất tiêu, giỏ hoa quả bị quăng qua một bên, tự buông một câu chán nản thiếu nữ không thèm vô nhà ngồi phệt luôn xuống ngạch cửa, áo váy sặc sở bung xòe rộng phủ ra xung quanh.
    “Đừng nói ngoại lại lên núi hái thuốc. Ngoại đã già rồi mà”
    Bên dưới mấy bụi Phù Dung đàn bướm chập chờn lên lên xuống xuống có lẻ đang dùng chiếc vòi dài hút sạch mật hoa bên trong những đài hoa. Vài giọt sương sớm tồn đọng trên nhụy hoa trong vắt lấp lánh ánh sáng hệt những hạt ngọc. Bên chổ những khóm hoa hồng tươi tắn lại có giống ngài thân mập ù khoác bộ cánh sang trọng. Loài sâu bướm ưa hoạt động về đêm này có điệu bộ uể oải hờ hửng của một nhà quí tộc ung dung hưởng cảnh nhàn. Lớp tuyết nhung phủ làm áo phảng phất lấn át cả sắc đẹp kiêu sa của hoa hồng.
    Đối lập với kiểu cách chậm rải thung dung, mấy đôi cánh bươm bướm mỏng tang chớp chớp xập xòe rung động đóa phù dung hồng phơn phớt xốp mềm hệt giấy.
    Gió nhẹ mơn man.
    Hoa phù dung dịu dàng rung động say hồn.
    Cánh hoa tươi đẹp không giữ nổi gót kẻ lảng du.
    Không biết ở đâu đã xuất hiện một trường lực khác lạ thu hút khách bướm đa tình.
    Bay khỏi bụi hoa, hoặc từng đôi chập chờn cùng lên cùng xuống hoặc cánh bướm đơn mềm mại vờn làn gió, những hạt màu liên tục thay đổi lấp lánh khúc xạ trên từng chuyển động. Không gian tỏa ngát làn hương dịu nhẹ.
    Người ta nói những bông hoa sắc màu càng nhiều nhiều sặc sở càng thu hút ong bướm nhiều lần hơn.
    Oa… Đàn bướm chắc chắn đã bị thu hút bởi màu sắc cực kì sặc sở. Có đỏ, có xanh, có vàng,… nhiều,… rất nhiều màu.
    Nhiều đến nổi hình như không thiếu màu nào!!
    Đỏ chói tưởng mặt trời lên sáng sớm. Rực rở hơn giọt nắng vàng lung linh. Tinh khiết như áng mây trắng bồng bềnh. Ôn nhu hòa trộn sắc lá non tơ… Màu sắc sặc sở không ở chổ xa lạ nào. Chính là bộ váy áo của thiếu nữ.
    Cánh bướm mỏng khách sáo vờn xuống tấm áo chợt tức tối phát hiện ra trên đó đã bị chiếm chổ bởi không dưới chục gã bướm đêm. “To xác mà lẹ dữ”. Không thèm kiểu cách dè dặt thêm một giây, đôi cánh mỏng đậu luôn xuống xí phần.
    “Đi chổ khác chơi. Hôm qua đã nhờ bọn ngươi nói với ngoại bửa nay ta về giữ ngoại ở nhà cho ta. Đã không giúp ta giờ còn vờn theo ta làm gì?”
    Phẩy một cái nhưng không chút mạnh tay, gương mặt bầu bỉnh giận dổi quay nhìn chổ khác.
    “Đáng ghét. Người ta khó khăn lắm mới xoay sở ra được một dịp lén đi”
    Không hiểu lý do những giận dổi ghẽ lạnh đàn bướm quen hương chớp chớp cánh bay quanh. Bướm đêm thường nhật uể oải cũng vổ vổ đôi cánh sang trọng cầu hòa.
    Phảng phất phủ trong làn sóng mờ huyền ảo, tà áo mềm mại tưởng như được dệt từ chất nước sông Ngân. Ngây ngất say hương những cánh bướm nhất quyết chấp chới lượn vòng. Cặp môi hồng sau một hồi vẩu lên phụng phịu dổi hờn cũng cười trong veo máy tay đùa nghịch.
    Cảnh sắc lập tức sinh động khúc vũ hội.
    Xập xòe bay.
    Đàn bướm vây quanh thoắt lên thoắt xuống thi diễn vũ khúc tranh tài.

     
  7. khgtuong

    khgtuong Thành viên KSV

    Tham gia:
    4/9/2011
    Bài viết:
    41
    Lượt thích:
    0
    Kinh nghiệm:
    6
    ◌◌
    “Bảy sắc cầu vồng”
    Gần như là tiếng reo hớn hở đột ngột vang.
    Đứng trên cầu đá bắc ngang dòng nước trong leo lẻo có một cậu chàng trẻ tuổi độ 18, 19 linh lợi hoạt bát mặt mũi dễ coi, hàng lông mày đẹp, sống mũi cao,… cả con người … sẽ … rất ưa nhìn… rất … thanh tú và … có … sức hút mạnh … nếu … giảm cân một chút!
    Một chút đó không nhiều.
    Bất quá chừng … hai mươi kí!!
    Ánh nắng sau lưng chiếu lên thành một đường viền hết sức rõ nét quanh cái bóng to lớn của cậu chàng vừa xuất hiện.
    Cậu chàng dáng người tròn vo. Tròn đến nổi tưởng như từ trên đồi cao xuống người khác phải mất công cẩn thận bước từng bước sợ trượt chân thì cậu ta chỉ nằm xuống rồi lẹ làng lăn lốc lốc.
    Cây cầu đá oằn mình ra sức gánh gánh nặng khi không đè xuống nặng chịch chịch.
    Gương mặt hồng hào hưng phấn tột độ toét cười rạng rở hơn mặt trời lên nhưng mặc cho cây cầu đá kêu khổ không ra lời cậu chàng trẻ tuổi cứ tần ngần đứng lại giữa cầu. Sợ sự xuất hiện đường đột của mình không chừng lại bị mắng cho, tiếng gọi chào âm cuối cùng bị cậu ta tần ngần ngậm lại tắt nghẹn trong cổ họng nghe ngộ ngộ.
    Thiếu nữ ngước nhìn lên thanh niên tròn vo xuất hiện đột ngột gật gật chào một cái. Xem như đã được tiếp nhận cậu chàng liền bước tới giải phóng cây cầu khỏi quả tạ trăm cân dư. Cái miệng há ra hớp hớp vài cái nhưng chẳng nghỉ ra được gì.
    “Bảy Sắc Cầu Vồng” thế là cậu chàng đành gọi lại lần nữa.
    “Nghe rồi!”
    Đôi mắt to tròn cố ý lườm một cái khiến gương mặt thanh niên tròn vo lập tức đỏ lựng lên. Đang hứng hở chạy lại bị quở trách cậu chàng vội thắng gấp.
    “Tôi nói sai rồi…” cậu chàng ấp úng.
    “Ưmm”
    Cậu chàng lại há miệng ra hớp mấy cái nhưng cuối cùng không nói được tiếng gì.
    Cậu chàng muốn nói: “Nhưng sai chổ nào? Là cô bảo tên cô là Bảy Sắc Cầu Vồng nên tôi gọi Bảy Sắc Cầu Vồng. Tại sao bây giờ bảo tôi sai?”
    Khổ nổi đã có cái lườm đó cấm đoán làm sao cậu chàng dám lập đi lập lại mấy tiếng Bảy Sắc Cầu Vồng nữa.

    Đã là chuyện nhiều năm về trước.
    Lần đầu tiên cậu chàng nhìn thấy một cô bé hết sức dễ thương đang chơi trước ngôi nhà gỗ này cậu chàng lập tức đứng đần ra nghệch mặt nhìn … Điệu bộ trông ngờ nghệch hết sức.
    “Tôi là Đại Hùng … Bạn là …”
    “Ai bạn?”
    Đôi mắt to tròn nhìn một cái, cái miệng há ra nữa chừng lập tức ngưng hoạt động, thậm chí không dám cả ngậm lại …
    “Tôi là Bảy Sắc Cầu Vồng”
    Cô bé chạy vụt vào biến mất sau cánh cửa gỗ cũ kỉ bỏ lại cậu chàng vẩn đang ú ớ đứng trơ tại chổ.
    Bộ váy áo thiệt đẹp theo cô bé biến mất vào nhà. Chính thực là Bảy Sắc Cầu Vồng. Nắng lung linh chiếu xuống hình như mất hết màu sắc.
    Làm gì có cái tên dài thược Bảy Sắc Cầu Vồng trên đời.
    Nhưng mà hình như … có …
    Có bộ váy áo đó.
    Còn có lời nói từ miệng cô bé.
    Nhất định có.
    Bất cứ lời gì cô bé hết sức dễ thương đó nói nhất định phải hữu lý.
    Không bằng chất liệu thượng hảo hạng nhưng cô bé luôn mặc chiếc áo có đủ bảy màu hòa trộn rực rở. Trông cô bé hết sức rực rở.
     
  8. khgtuong

    khgtuong Thành viên KSV

    Tham gia:
    4/9/2011
    Bài viết:
    41
    Lượt thích:
    0
    Kinh nghiệm:
    6

    Đột ngột Thiếu Nữ Bảy Màu phá ra cười. Cái mặt cố làm nghiêm đã vẽ ra thành dáng cười thích thú quấy phá. Sau mấy phút ngơ ngác, gương mặt thanh niên tròn vo đỏ lựng tận mang tai nhưng cũng ngoát miệng cười theo.
    “Anh cười cái gì”
    “Tôi … Tôi … Là thấy cô cười nên tôi cười theo” thanh niên tròn vo cố nghỉ một lát rồi trả lời hết sức thành thật.
    “Ngốc”
    Thiếu Nữ Bảy Màu cười thêm một hồi nữa mới chỉ xuống bên cạnh.
    “Ngồi xuống đây đi. Hay muốn vào trong nhà?”
    Thanh niên từ hồi đình chỉ vận tốc đột ngột tới giờ vẩn đứng nguyên ngoài xa non nữa trượng giờ nghe được câu này mới dám bước lại.
    Cậu chàng cười một cách ngốc nghếch đầy hạnh phúc rồi khép nép cái thân tròn vo cố xoay sở ngồi xuống cái ngạch cửa bên cạnh Thiếu Nữ Bảy Màu, xoay sở khá vất vả. Ngạch cửa hẹp quá. Thiếu nữ nhỏ xíu ngồi dể dàng. Cậu ta thì không có cách chi ngồi cho lọt. Đứng thì mỏi chân. Mà ngồi lấp lửng kiểu này không khéo đứng đở thảm khổ hơn. Nhưng đương nhiên hiện tại được ngồi bên cạnh Thiếu Nữ Bảy Màu, có là lò lửa cậu chàng cũng dám bước vào ngồi.
    “Kẹt… ket…”
    Thanh niên tròn vo đã cố gắng vận tới mười hai thành công lực, giảm thiểu tối đa sức ép, dồn hết trọng lực vô đôi chân mà cái ngạch cửa vẩn không chịu thông cảm cứ răng rắc kêu rên từng hồi.
    Cậu chàng ngốc, ngốc đần người ra trông thật tội, thiếu nữ cố hết sức nén cười tưởng phát nội thương, đôi má phớt hồng thêm hồng thêm thắm.
    Thanh niên tròn vo kẹt trong không gian siêu việt quanh thiếu nữ chỉ biết nghệch mặt ra ngắm. Là kẹt. Cũng là tình nguyện được mắc kẹt. Cái không gian có hương thanh khiết dịu nhẹ … Có vạn nốt nhạc vô thanh … Vạn cánh hoa hồng vô hình vẽ trái tim phập phồng từng nhịp đập hồi hộp …
    Thiệt tình kẹt càng lâu chừng nào sẽ càng tốt chừng ấy.
    Từng hạt màu lấp lánh khúc xạ ấm ức chuyển động tản dần. Cánh bướm cuối cùng lưu luyến bay. Thanh niên tròn vo xuất hiện. Đàn bướm bị bỏ quên. Bây giờ cái chổ bên cạnh thiếu nữ cũng bị thanh niên đó cướp mất. Không gian tuyệt đẹp san đoạt sạch sẽ. Bất công quá đi!
    “Ngoại lên núi hái thuốc rồi” cậu chàng lại ấp úng cố nói
    “Tự tôi không thể thấy được phải chờ anh đến thông báo sao? Còn gì nữa không?”
    Sàng phơi thuốc gác tuốc lên cao. Ghế đẩu đẩy gọn sát vào bàn. Tấm phản trơ trọi. Ngôi nhà nhỏ trống trải. Tất cả vật dụng ít ỏi đến khiêm tốn hoặc chui vào tủ gỗ kê sát vách hoặc về đúng vị trí ở góc nhà. Dĩ nhiên có thể thấy bà ngoại đi vắng không dưới một hôm. Bà ngoại luôn đi hái thuốc ba hôm thì về. Thiếu Nữ Bảy Màu biết. Thanh niên tròn vo cũng biết. Làm gì còn thông tin khác hơn nữa mà thông báo.
    Cứ như một trò chơi cút bắt. Mỗi một câu Thiếu Nữ Bảy Màu thốt ra là phải bắt ne bắt nẹt cho thanh niên tròn vo không mở miệng được.
     
  9. khgtuong

    khgtuong Thành viên KSV

    Tham gia:
    4/9/2011
    Bài viết:
    41
    Lượt thích:
    0
    Kinh nghiệm:
    6
    “Hay là qua nhà tôi ăn cơm”
    Một lần nữa cố ấp úng nhưng tiếng cuối cùng lập tức ngắt ngứ mắc nghẹn trong cổ họng. Nhà cậu ta cách chổ này xa lắc mà trong nhà cũng đang không có ai. Dưới bếp chỉ có cơm nguội. Bảo người ta đi cả quãng đường dài để rồi dám lấy cơm nguội ra mời khách hay sao?
    “Cảm ơn anh. Nhưng tôi ngồi đây một lát thì về”
    “Đừng… Đừng về mà.” Cậu chàng lập tức cuống lên lắp ba lắp bắp.
    Cái miêng cố hết sức vận động phát hụt hơi. Cậu chàng muốn nói nhưng.. nhưng viện không ra nổi một lời lẻ gì giữ thiếu nữ ở lại. Nhưng … nhưng … Thiếu nữ chỉ vừa mới đến mà. Sự thực là cậu chàng chỉ vừa mới được ngồi kế bên thiếu nữ có chút xíu. Làm sao thiếu nữ lại có thể đi. Bà ngoại hôm nay tại sao lại đi vắng. Hận ông trời quá!
    Một năm mười hai tháng xuân hạ thu đông, cậu chàng ra sức trông ngóng thiếu điều chuyển hẳn hộ khẩu sang nhà ngoại thiếu nữ. Ra sức như vậy nhưng mổi năm cậu chàng chỉ được gặp thiếu nữ bất quá có hai lần. Mổi lần nhiều lắm kéo dài được ba ngày. Ba ngày đẹp hơn ba ngày tết. Cậu chàng sẽ đơn giản ngây ngốc mất thần hồn ngắm nhìn. Đôi má xinh xắn sẽ hướng về phía cậu ta mà hồng hào tươi tắn màu rạng đông. Đôi lúc cậu ta cố sức bày trò để sẽ đước cánh môi xinh tặng cậu ta mấy tràng cười nắc nẻ. Cậu chàng có ngốc cách mấy mấy thiếu nữ vẩn sẽ cười hết sức thích thú chưa bao giờ chê cậu ta ngốc rồi đuổi cậu ta đi.
    Ba ngày đẹp hơn tết đó trôi đi nhanh lắm. Hết ngày cuối cùng là thiếu nữ đi mất. Mà thậm chí không ít lần thiếu nữ ở lại nhà bà ngoại chỉ có một ngày. Còn năm vừa rồi thiếu nữ về nhà ngoại có một lần duy nhất.
    Đã ba năm rồi cậu chàng được phép ngủ lại qua đêm ở nhà bà ngoại. Nhưng mà cứ ngủ hết đêm dậy là thiếu nữ đã đi rồi. Cậu chàng chưa từng một lần được tiển chân thiếu nữ. Cậu chàng không biết được nhà thiếu nữ ở đâu. Hồi nhỏ cậu chàng đã một lần làm gan hỏi bà ngoại của thiếu nữ. Bà ngoại cười “Đó không phải là chuyện một đứa con nít như con hỏi”. Cái cười hàm ý rõ ràng là sẽ không nói thêm nữa câu về chuyện này. Cậu chàng hồi đó còn nhỏ nhưng cũng đã đủ tinh ý nhận ra. Nếu còn hỏi thêm một câu cậu chàng sẽ không còn được hoan nghênh ở ngưởng cửa nhà này. Cậu chàng rất muốn đến đây. Rất muốn được gặp Thiếu Nữ Bảy Màu. Vì vậy cậu chàng không dám hỏi thêm. Sau này khôn lớn cậu chàng biết thêm được một điều. Không nên tò mò chuyện riêng tư của người ta.
     
  10. khgtuong

    khgtuong Thành viên KSV

    Tham gia:
    4/9/2011
    Bài viết:
    41
    Lượt thích:
    0
    Kinh nghiệm:
    6
    Cậu chàng cố vắt óc tìm cho ra một câu hay tối thiểu một tiếng gì đó để nói. Không hiểu sao khi đối diện thiếu nữ đầu cậu chàng lập tức rổng tuếch không chứa bất cứ gì.
    Cậu đã lớn. Đã nhận ra. Đã biết được. Cậu thích thiếu nữ nhiều lắm. Nhưng cậu không làm sao mở miệng nói ra được cho thiếu nữ nghe cái câu hết sức đơn giản có ba chữ “Tôi thích cô”.
    “Không về. Ở đây một mình. Chờ tới đêm hổ đói xuống tha tôi đi sao?”
    Hổ! Ai da! Trên núi có hổ! Có thật! Đã từng có người làng bị hổ bắt mất. Cậu chàng chưa từng nhìn thấy hổ thật. Chỉ có nghe miêu tả. Dể sợ!
    Bà ngoại của thiếu nữ sống ở cái chổ hẻo lánh này, cách xa làng hàng chục dặm. Đôi khi ngoại xuống làng, người làng ái ngại thăm hỏi, bà ngoại cười cười bảo có học được chút thuật của ông bà truyền lại trấn áp chúa sơn lâm không cho ngài vô nhà được. Cái thuật gì gì không biết có linh nghiệm không. Nhưng sự thực là từ hồi vô tình gặp được cô bé dễ thương ở cửa nhà này cậu chàng rất năng lui tới đây. A di đà phật! Cậu chàng may mắn chưa từng bị đụng độ một ông ba mươi nào.
    “Nghe nói ngoại có thuật áp chế được chúa sơn lâm…” cậu chàng lúng búng
    “Ngoại đâu có ở đây. Không có ngoại. Cái thuật đó đâu biết còn linh nghiệm không”
    Người đang sợ sẽ bấu víu hoặc vẽ ra một hy vọng hảo.
    Trời đất! Thiếu nữ có đang sợ không? À mà khoang đã … thiếu nữ có biết sợ không … hay chữ “sợ” viết như thế nào cũng không biết.
    Nghe lời thiếu nữ nói hết sức bình thường cứ như một chuyện tự nhiên phải như vậy!!
    “Vậy… vậy… còn…”
    “Đừng trông vào tôi. Tôi vô dụng lắm. Tôi không biết làm gì ngoài trốn sau lưng ngoại đâu”
    “Không… không có…” cậu chàng đương nhiên phủ nhận.
    Hít một hơi thật sâu cậu chàng lấy can đảm nói: “Hổ xuống đây. Tôi.Sẽ.Bảo.Vệ.Cô. Tôi… tôi… sẽ… bảo vệ… cho cô… Tôi … Tôi làm được.”
    Bảo vệ? Có phải là đấu với hổ không?
    Người đấu với người. Cậu chàng hình như có biết đánh nhau. Có từng đánh lộn. Và hình như đánh thắng. Chỉ một chiêu “thịt đè người” cậu chàng đã khiến đối thủ phải hốt hoảng gấp gấp vẩy cờ trắng đầu hàng. Hội vật của làng cậu chàng không được tham gia… Vì… hạng cân của cậu chàng không có đối thủ!
    Có thể tính là vô địch không?
    Còn người đấu hổ?! Cái này…!! Người không có móng vuốt. Không biết xé xác. Chưa chân chính nhìn thấy con hổ trước mặt lòng bàn tay cậu chàng đã ướt mồ hôi lạnh.
    “Tôi … Tôi muốn nói với cô là… là…”
    “Anh làm sao? ”
    Thiếu Nữ Bảy Màu nhìn cậu chàng tròn vo lại phát cười lên
    “Phải đó. Hổ đói xuống anh nhất định bảo vệ tôi được. Tôi nhất định núp kỉ phía sau lưng anh. Anh tròn thế này, hổ ăn một mình anh là đủ no, nhất định sẽ bỏ qua cho tôi.”
    Thiếu nữ có vướng phải sợi dây gì không mà tại sao ưa cười quá?
    Tại sao cứ nhằm ngay những phút tối hậu mà cười?
    Thiếu nữ càng cười mặt cậu chàng càng thêm đỏ bừng bừng lên. Ba tiếng “Tôi thích cô” không cách gì thốt ra được. Cậu ta toan mở miệng bảo thiếu nữ đừng cười nữa. Cậu ta cần có đủ bình tỉnh mới có thể nói rành mạch cậu ta thích cô. Cậu ta sẽ bão vệ cho cô. Có phải đấu với hổ dữ cậu cũng dám liều đấu.
    Nhưng rồi cậu chàng cũng liền thấy mình quá ngốc. Thiếu nữ cười rất đẹp. Không lẻ cậu ta không muốn thấy thiếu nữ cười mà đổi qua nổi giận với cậu ta hay sao.
    “Ngoại sắp về rồi”
    Há miệng ra rồi lại ngậm vào liên tiếp mấy lượt, rồi lại còn cắn phải lưởi đau điếng, cuối cùng cậu chàng bật ra được câu đó.
    “Thiệt … mà … ngoại đi lên núi được hai hôm rồi. Hôm nay thế nào ngoại cũng về.”
    “Sao anh không nói sớm.” thiếu nữ phảng phất lập tức tươi tỉnh vui vẻ đứng liền lên.
    “Tôi ra suối bắt cá về làm cơm.”
    “Tôi phụ cô đi bắt cá.” cậu chàng vội đứng lên theo.
    Cái này cậu chàng làm được. Dễ nhiều lần hơn đi đánh nhau với hổ.
    “Anh phụ tôi bắt cá?” thiếu nữ một lần nữa tròn mắt nhìn cậu chàng tròn vo rồi đột ngột cười giòn tan
    “Không phải anh bắt cá. Cá sẽ bắt anh”
    “Cá làm sao mà bắt tôi?” Hỏi xong câu đó gương mặt cậu chàng lại thêm một lần đỏ lựng.

    Hồi nhỏ đã có một lần cậu chàng chạy theo cô bé ra suối bắt cá, kết quả lọt luôn xuống suối mắc kẹt vô giữa khe đá. Nhìn cậu ta vất vả xoay sở mặt đỏ bừng tưởng phát khóc trong khi bầy cá vô tư lội vòng xung quanh cô bé đã vổ tay cười ngặt nghẻo: “Vậy mà cũng bảo phụ tôi bắt cá. Xem cá đang vây bắt anh kìa”

    “Tôi muốn giúp cô mà. Tôi … tôi …” cậu chàng bắt đầu cà lăm.
    Đôi mắt thiếu nữ chợt sáng: “Trong khạp hết gạo rồi. Anh giúp tôi đi mua gạo.”
    “Được. Tôi giúp cô đi mua gạo.” Cậu chàng gật đầu liền.
    “Vậy lẹ lẹ lên” Thiếu nữ xô cậu ta một cái rồi tung chạy đi.
    “Xem tôi và anh ai về trước. Đợi ngoại về tôi sẽ làm cơm. Anh ở lại cùng ăn cơm.”
    Một cái xô của thiếu nữ. Cậu chàng liền đứng nghệch ra ngốc nghếch cười mặt đỏ bừng. Thiếu nữ đã mất hút cậu chàng mới gấp vội chạy. Cây cầu đá thêm một lần gánh vác trọng lượng không nhỏ băng qua. Hoa lộ cuộn lớp bụi hồng. Những cánh hoa Đào la lối. Cậu chàng gấp vội ngược lên đồi.
    Ôi trời! Đường ngược lên đồi làm sao mà xa gấp đôi đường xuống vậy?
     

Chia sẻ cùng bạn bè


Đang tải...