Hoàn Hoa - Chúc mừng sinh nhật Hana!

Trong chuyên mục 'Truyện ngắn' đăng bởi Marcynae, 27/8/2018. — 5.376 Lượt xem

  1. Marcynae

    Marcynae đứa mà chúng mày không bao giờ với tới được =]]] Thành viên thân thiết

    Hoa - Chúc mừng sinh nhật Hana!

    Khơi bao niềm nhớ vô vàn,
    Cánh hoa đào ấy chẳng tàn trong tôi.

    (Dịch thơ Basho. Nguồn: Hoa anh đào muôn thuở)
    Dù đã muộn, nhưng xin gửi tới đóa hoa xênh đợp trong một đêm trời không sáng.

    [separate]

    Hana thích hoa.

    Cô không biết vì sao cô thích. Và có lẽ hầu hết mọi người không biết rằng họ thích một thứ vì cái gì; tất cả những lý do đều là những thứ họ muốn tin và muốn người khác tin mà thôi. Họ muốn tin rằng mình thích đọc sách vì mình muốn mở mang kiến thức; họ muốn tin rằng mình yêu âm nhạc vì mình muốn giải trí bằng việc nghe những tần số thanh êm dịu. Không phải. Hana nghĩ thế.

    Cô thích hoa anh đào nhất.

    Mỗi dịp khai giảng, hoa anh đào trải từng tấm thảm hồng lên mặt vỉa hè trắng xóa, chờ những người vội vã dẫm lên. Tất cả hoa ấy đều được tạo ra bởi một cây lớn, màu nâu sẫm, vỏ cứng và sần sùi những mấu.

    Cây anh đào ấy đã già lắm rồi. Nó lớn tuổi hơn cả mẹ cô. Vốn dĩ nó là cây trong khuôn viên của một ngôi đền, nhưng ngôi đền đó đã bị phá đi. Cũng hơn ba mươi năm rồi, mẹ cô kể thế.

    Mẹ cô cũng bảo, trên cây anh đào có ma.

    "Đừng có lại gần." Mẹ đã nói thế. "Con ma của đền ám trên cây rất dữ."

    Nhưng Hana thích cây anh đào này. Cô hay trò chuyện với nó mỗi buổi sáng, để sau đó tất tả chạy về phía trường. Dù sao, chẳng ai nghe cô nói chuyện và thở than. Mẹ bận với công việc, còn anh trai đã đi học xa rồi.

    Một tiếng 'cạch' đánh vỡ suy tư của cô.

    Cậu bé trước mắt trông hơi lạ. Da cậu ta trắng xanh, mắt nâu sẫm. Cậu không xách theo cặp và không mặc đồng phục mà mặc một bộ đồ tuyền màu xanh của lá.

    Cậu ta lạ mặt. Hana không quen.

    Nhưng...

    "Cậu không được bẻ cây!" Hana thốt lên giận dữ khi thấy một cành lấm tấm hoa đào trên tay cậu ta.

    "Hãy gọi tôi là Sakura." Cậu ta nhoẻn miệng cười rồi nhảy tót lên một chạc cây. "Nếu cậu không đi học, cậu sẽ muộn đấy, Hana-chan."

    "Nhà cậu mới chuyển đến à? Cậu không đi học sao?" Hana tò mò hỏi.

    Sakura liếc Hana, chậm rãi nhắc lại:

    "Nếu cậu không đi học, cậu sẽ muộn đấy, Hana-chan."

    ---

    Hôm đó Hana muộn thật. Cô tức anh ách khi nhớ lại những người bạn cùng lớp đã trầm trồ thế nào khi thấy cô lớp trưởng gương mẫu và đáng yêu lần đầu tiên trong năm năm tiểu học, đi muộn.

    Nếu không phải do cậu ta, cô cũng sẽ không nán lại ở chỗ cây lâu như thế!

    Nhưng khi tan học, Hana không thấy cậu ta đâu nữa. Có lẽ cậu ta đã về nhà rồi, và như thế thì hơn, đỡ làm khổ cái cây.

    Cô vui vẻ lấy nước từ một vòi cung cấp cách đó không xa. Song khi vừa quay lại, cô đã giật mình khi thấy cậu ta đu đưa chân trên chạc cây, tay cầm cốc soda vị hoa anh đào.

    "Thấy chưa, Hana-chan?" Sakura nháy mắt. "Tôi đã bảo là cậu sẽ muộn mà."

    Hana thấy khuôn mặt Sakura đáng ghét hơn gấp bội. Đặc biệt là cách cậu ta kéo dài chữ "muộn" như muốn đâm sâu vào nỗi xấu hổ của cô.

    "Cậu im đi! Và đừng gọi tôi là Hana-chan!" Hana nổi giận.

    Cô hất ca nước vào gốc cây anh đào rồi vùng vằng bỏ đi.

    Sakura dõi theo bóng dáng của cô bé ấy, dưới nắng chiều, vốn tươi đẹp, mà sao cô độc và buồn thương.

    "Samiko..."

    ---
    Hana gặp Sakura nhiều lần nữa. Khi nào cậu cũng cố chọc tức cho cô. Một người vắt vẻo trên cây, và người kia bực tức dưới đất.

    Nhưng hai người, vô hình trung, đã trở thành bạn.

    "Sakura! Sakura!" Hana vẫy vẫy tay, gọi cậu chàng.

    "Có chuyện gì sao, Hana-chan?" Sakura ngó xuống, hỏi.

    "Tớ hỏi cậu nhé, nguồn gốc của từ 'miko' là gì?" Hana giơ quyển vở lên. "Đây là câu đố cô giáo giao cho chúng tớ. Cô ấy bảo, ai trả lời được, sẽ có một phần thưởng bí mật đấy!"

    Hana mải háo hức, mà không nhận ra màu nâu trong mắt Sakura từ từ nhạt đi.

    "Sa...kura?" Hana thấy người kia không nói một lời, vội ngẩng lên.

    Sakura khép hờ mắt như không muốn đối mặt với hiện thực:

    "Tôi không biết."

    Khi Hana đã đi xa, Sakura mới mở mắt ra.

    Trong đôi mắt ấy, chỉ phản chiếu bóng người phía trước:

    "Miko, danh từ chung, lấy từ tên của nữ pháp sư trừ tà mạnh mẽ nhất trong lịch sử, Samiko, người ta nợ cả đời."

    ---
    Gần trường Hana có một quầy bán soda. Dạo này quầy mới nhập về vị hoa anh đào.

    "Hình như Sakura thích soda vị hoa anh đào." Hana lẩm bẩm. Rồi cô lắc mạnh đầu. "Vì sao mình lại phải mua cho cậu ta chứ? Cậu ta không trả lời câu hỏi của mình, thế mà cũng bảo cậu ta gì cũng biết!"

    Chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, cô vẫn đi tới cây hoa già với cốc soda trên tay.

    "Này, Sakura, trẫm hạ mình mang soda đến cho nhà ngươi này!" Hana gào lên với cái cây. Sakura nhảy xuống, cầm cốc soda.

    "Cám ơn, Hana-chan."

    Trái tim Hana bất ngờ đập nhanh.

    Cô lúng túng quay đi, mặt đỏ bừng.

    "A, Hana-chan!"

    Một bóng người vụt lại gần cô.

    "Moriko-chan!"

    Hana rất thân với Sasaki Moriko. Nhưng đáng lẽ đường về nhà của Moriko phải là đường kia chứ, đã phân ra ở ngã ba rồi mà?

    "Sao cậu lại tới đây?" Hana tò mò hỏi. Moriko mỉm cười:

    "Tớ đã bảo là sẽ tới học nhóm cùng cậu mà! Hana, cậu đãng trí quá! Mà lúc nãy, cậu..." Moriko khẽ thì thầm. "...đưa cốc soda cho ai đấy?"

    "Hả?" Hana ngây người.

    "Tớ thấy cậu đưa cho không khí, rồi cốc soda biến mất. Còn nữa, tớ chẳng thấy gì cả."

    ---
    Hana tránh mặt Sakura. Ngay cả đường đi học cũng là đường khác.

    Nhưng cô không biết rằng, Sakura không nơi nào không tới được.

    "Này, Hana, cậu tránh mặt tôi à?" Sakura đứng dựa vào một gốc anh đào khác gần trường cô, nơi mà Hana bắt buộc phải đi qua.

    Hana nhìn Sakura chằm chằm.

    "Cậu... không... không phải con người, đúng... đúng không?" Hana lắp bắp hỏi?

    "Hả?" Sakura hơi cao giọng. "Cậu nói gì cơ?"

    "Lần trước, khi tôi đưa cốc soda đào cho cậu, Moriko thấy được. Cô ấy bảo rằng cô ấy không nhìn thấy cậu." Hana cắn môi. "Cậu là ma của cây anh đào à? Đừng ám tôi nữa!"

    Sắc mặt Sakura xanh mét.

    Đôi mắt nâu nhạt dần thành màu từa tựa hổ phách, như muốn nổ tung.

    Nhưng rốt cuộc, cậu ta vẫn khép mắt lại.

    "Đi đi, đừng để tôi nhìn thấy cô, Hana Hirasaki."

    Từ ngày hôm đó, dù Hana có đi ngang qua cây anh đào, cô cũng không thấy Sakura nữa.

    ---
    Hana thích dự hội. Gần nhà cô có một ngôi chùa.

    Bình thường, chùa vắng vẻ, âm u, tĩnh lặng. Nhưng khi hội đến, chùa sôi nổi và náo nức hơn nhiều.

    Hội này sáu tháng mới có một lần, Hana không muốn bỏ qua.

    "Chúng ta thả đèn đi, Hana." Moriko mỉm cười, đưa cho Hana chiếc đèn hình hoa anh đào.

    Hoa anh đào...

    Sakura dạo này ra sao?

    Đã lâu cô không gặp Sakura rồi...

    "Kìa, Hana, thả đèn đi!"

    Chiếc đèn vừa chạm mặt nước, một cánh tay đã bò lên từ dòng suối, kéo chân Hana.

    "Hana! Cậu sao thế! Sao lại... Ai kéo câu về phía suối thế?" Moriko hoảng hốt. Cô không thấy gì cả, chỉ thấy chân Hana như bị một cánh tay bấu vào, kéo về phía suối.

    "Hana, Hana!"

    Cô ả không làm gì được đâu, giọng của cánh tay nói. Samiko ạ, qua bao nhiêu năm, cô vẫn là một con mồi hấp dẫn. Thứ gì càng tinh khiết, thì càng dễ vấy bẩn, đúng thế mà.


    Giọng nói văng vẳng trong nước. Hana cố bấu víu vào tay Moriko, nhưng bỗng chạm vào một bàn tay lạnh ngắt.

    Thả Samiko ra.

    Ta không thả đấy, làm gì được ta nào?

    Kappa, thả Samiko ra.

    Con bé là một thứ đồ ăn hấp dẫn. Tuy không còn sức mạnh của pháp thuật, nhưng linh hồn vẫn rất dễ xơi!

    Sau đó... Và Hana không nghe thấy gì nữa.

    Chỉ có cảm giác rằng, mình đã lên trên cạn.

    Khi tỉnh dậy, cô đã ở trong bệnh viện rồi, tay nắm chặt một bông hoa anh đào.

    Sakura...

    "Chậc, vẫn chưa chết à, Samiko?" Một giọng nói uể oải vang lên từ cửa phòng. Một cô gái đứng đó, tóc xám, mắt xám, và trên tóc cài chiếc kẹp lông chim đính ngọc*. "Mà được Sakura-kun tặng bao nhiêu ma thuật, chắc vẫn sống được thôi."

    "Cô là...?"

    "Không ngại tự giới thiệu, Kazena, thần gió tập sự. Bạn thân của Sakura-kun."

    "Sakura-kun... đã làm gì?"

    "Cô thực sự không nhớ gì hết sao, Samiko?" Kazena liếc Hana với vẻ kỳ quái. "Đêm qua, cô bị Kappa kéo xuống hồ trong chùa Tsukimine, Sakura đã đổi năm nghìn năm ma thuật để lấy lại sinh mệnh cho cô."

    "Sa...miko?" Hana ngơ ngác.

    "Samiko, là pháp sư mạnh mẽ nhất trong lịch sử của các pháp sư. Dù đã hơn bốn nghìn năm trôi đi từ ngày Samiko mất, nhưng vẫn chưa có ai soán được ngôi của cô ấy. Và Sakura... thích cô ấy. Cô là kiếp sau của Samiko, vì thế, cô có thể nhìn thấy chúng ta."

    "Sakura-kun đâu?"

    "Biến mất rồi..."

    "Tại sao?"

    Kazena im lặng.

    Giọt nước mắt lăn dài.

    ---
    Đóa hoa ấy, in dấu một đời tôi.
    Không quên, và cũng không thể quên.
    ---
    *Chụy Violet, thần gió, nhân vật huyền thoại được crossover trong mọi tác phẩm của mình :v.
    ---
    @Hana-chan
     


    Stormi, shushi fan, Chuột Móm4 bạn khác thích điều này.

  2. Hana-chan

    Hana-chan Người trước mặt là người trong tim... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    18/9/2016
    Bài viết:
    336
    Lượt thích:
    35.312
    Kinh nghiệm:
    93
    aww :< Mơn cưng, yêu nhắm yêu nhắm <3 mà kh thể cho mị với Sakura-kun kết thúc đẹp 1 tý à ư ư :<<<<<<<< Tội cho chàng trai ấy. =((((((((
     
    Gió núi mùa hạ, Chuột MómMarcynae thích điều này.
  3. Eternal Robot

    Eternal Robot Go to sleep or just empty black sockets? Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    30/10/2016
    Bài viết:
    373
    Lượt thích:
    3.468
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Cannibal
    Gửi lời chào đến chị, "cộng sự Marcynae".

    Fic của chị tạo cho em một cảm giác rất lạ. Em bị cuốn hút bởi văn phong của chị, nó trầm và nhẹ. Em bị cuốn hút bởi cách chị xây dựng nhân vật, mỗi người đều có nét tính cách riêng, không bị lẫn vào nhau. Em cũng bị cuốn hút bởi cách chị dẫn dụ tình huống truyện, từ lúc chị viết, "mẹ cô cũng bảo, trên cây anh đào có ma", em biết rằng mình sẽ không thể dừng đọc được nữa.

    Sakura là một vị thần đặc biệt, cậu khiến em nhớ đến Gin trong anime Hotarubi no Mori E. Cũng nhẹ nhàng như thế, cũng có lúc trẻ con, có lúc thâm trầm như thế. Khi Sakura gọi tên Samiko lần đầu, em nghĩ đến một cô em gái đã khuất của cậu. Nhưng khi Sakura gọi tên Samiko lần hai, em đã thấy rất xót xa.

    Văn phong của chị trong fic này mang gam màu buồn, chị tạo một cái kết buồn, một cái kết chưa đọc hết đã đoán trước. Nhưng, nó để lại dư âm rất tốt.

    Hana Hirasaki có gì đó trưởng thành hơn cô bạn Sasaki Moriko của mình, nhưng vẫn là một cô bé. Một cô bé với những suy nghĩ nửa con nít nửa người lớn, em thích cách chị tạo ra nhân vật này, rất khó để quên. Hana như sự trung hoà giữa Sakura và Moriko vậy.

    Chi tiết khiến em se lòng nhất trong truyện không phải đoạn kết, mà là khi Hana hỏi Sakura về danh từ chung "miko". Chị đã để Sakura trả lời rất đơn giản, "tôi không biết", nhưng chắc chắn rằng cậu đã đau đớn lắm.

    Hoa là một fic rất hay, có rất nhiều thứ để em học hỏi. Từ cách vẽ ra bối cảnh cho đến cách xây dựng nhân vật, đều rất Nhật. Mọi thứ êm đềm như một dòng chảy nhẹ, cuộn lên một chút, lại trở về như cũ, mang theo những day dứt mà fic có.

    Tuy nhiên, đôi lúc em cảm thấy câu văn bị hụt. Giống như trong câu chị đã xóa đi một chữ, mà chữ đó ở lại đọc không thuận, xoá đi cũng khó thêm vào một chữ khác, nhưng cũng không ảnh hưởng bao nhiêu.

    Em rất thích fic này. Thích cả dạng văn phong của chị.

    Eternal Robot.
     
  4. Marcynae

    Marcynae đứa mà chúng mày không bao giờ với tới được =]]] Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    9/7/2018
    Bài viết:
    92
    Lượt thích:
    3.934
    Kinh nghiệm:
    83
    Không nhé~
    Thực ra, Hana đã được Sakura trao cho pháp thuật của cậu để cứu sinh mệnh của cô. Một linh hồn được níu kéo lại bởi pháp thuật, hẳn sẽ đặc biệt hơn những linh hồn khác. Và nếu tìm lại được sức mạnh của ngày xưa, có thể cô sẽ sống được cho tới khi linh hồn của cây anh đào - Sakura - được ngưng tụ lại. Coi như là một kết thúc mở :D.

    Cộng sự Marcynae? Chị chưa từng được ai gọi như thế, có thể hỏi lý do không?

    Thực ra, chị chưa từng xem anime đó, nhưng đã đọc fanfic rồi. Chị xây dựng Sakura hoàn toàn là ngẫu nhiên, vì cây anh đào là thứ bảo vệ cho các anh hùng và pháp sư. Em đã hiểu vì sao chị viết rằng Samiko là nữ pháp sư trừ tà rồi chứ?

    Trẻ con, có lẽ chỉ là một khoảnh khắc Sakura đối mặt với Hana - hay trong mắt cậu là Samiko. Bản tính của Sakura không phải trẻ con, mà vì Samiko thích cậu như thế, hoặc ít ra cậu muốn Samiko nhìn thấy cậu như thế, chứ không thấy mặt kia của cậu, thâm trầm và có phần đen tối hơn - yêu tinh của cây anh đào.

    Chị không biết rằng khi Sakura gọi Samiko lần đầu tiên, em lại thấy được nhiều cảm xúc như thế, vì khi ấy chị chỉ cố diễn tả một chút tiếc nuối và buồn thương lần đầu tiên xuất hiện ở Sakura. Khi Sakura gọi tên Samiko lần hai, nó không còn lắng đọng nhiều như thế nữa.

    Thực ra, chị viết fic này trong gần một giờ đồng hồ, khi vừa uống cafe vừa viết. Giữa tiếng reo hò của bóng đá, chị muốn có gì đó trầm lại, đó là lý do chị viết.

    Chị cảm ơn em rất nhiều vì review của em, Eternal.
     
  5. Sasaki Moriko

    Sasaki Moriko Thiên nga bạc, sương mù đen lấp lánh Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    4/9/2017
    Bài viết:
    420
    Lượt thích:
    14.876
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Buôn bán người phi pháp xuyên Internet
    Ừm, không có câu gì khác ngoài hay đâu ạ <3.
    Ps: Chị! Chị phải xin phép bản quyền tên em chứ :v?
     
  6. Marcynae

    Marcynae đứa mà chúng mày không bao giờ với tới được =]]] Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    9/7/2018
    Bài viết:
    92
    Lượt thích:
    3.934
    Kinh nghiệm:
    83
    Ahaha :))
     
  7. Marcynae

    Marcynae đứa mà chúng mày không bao giờ với tới được =]]] Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    9/7/2018
    Bài viết:
    92
    Lượt thích:
    3.934
    Kinh nghiệm:
    83
    @Sasaki Moriko Chị sẽ còn đạo tên em nhiều lần nữa đấy :)).
     
    MiyanoMai thích điều này.
  8. Gió núi mùa hạ

    Gió núi mùa hạ Nhân vô thập toàn Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    30/4/2018
    Bài viết:
    175
    Lượt thích:
    5.828
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Vampire
    Mình thấy fic rất hay, các nhân vật xoay quanh câu chuyện cũng rất thú vị nhưng có một chi tiết miêu tả khiến mình để ý là "đôi mắt màu hổ phách". Thường mình nghĩ là nên dùng nó miêu tả nhân vật nam và miêu tả từ lúc đầu chứ không dùng trong lúc giận dữ.
    Fic tuyệt vời!:KSV@10: Mà Kazena là ai vậy?
     
    MiyanoMaiMarcynae thích điều này.
  9. Marcynae

    Marcynae đứa mà chúng mày không bao giờ với tới được =]]] Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    9/7/2018
    Bài viết:
    92
    Lượt thích:
    3.934
    Kinh nghiệm:
    83
    Về chi tiết "đôi mắt màu hổ phách", tớ đã nói rồi còn gì. Mắt Sakura vốn có màu nâu sẫm, khi nhạt dần đi thì sẽ có một sắc hổ phách :)).
    Kaze nghĩa là "Gió", thêm âm tiết "na" cho nữ tính, vậy là đã có một nhân vật giải thích tất cả với Hana :)).
     
    MiyanoMaiGió núi mùa hạ thích điều này.
  10. Stormi

    Stormi Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    26/8/2018
    Bài viết:
    73
    Lượt thích:
    1.605
    Kinh nghiệm:
    83
    Nhờ có truyện của chị mà em biết được Nhật Bản khai giảng vào tháng 3 mùa hoa anh đào nở thay vì tháng 9 như mình đó :3 :x

    Phép so sánh này em thấy không ổn chút nào. Đừng đánh đồng là tất cả người phương Tây đều da trắng xanh lá mắt nâu sẫm chứ. Họ có rất nhiều màu da (trắng, nâu, đen, vàng, vv) và màu mắt (xanh nước biển, xanh lá cây, vàng, đen, nâu, vv), chưa kể còn bao nhiêu người nhập cư từ khắp các châu lục nữa.

    Một chi tiết khác là Sakura là tên con gái chị ạ. Cái này thì tuỳ chị sửa, không thì thôi :))
     
    Gió núi mùa hạMarcynae thích điều này.

Chia sẻ cùng bạn bè


Đang tải...