Hạnh phúc mong manh!

Thảo luận trong '[☼] Xúc cảm' bắt đầu bởi vneshop4, 7/9/2011. — 1.333 Lượt xem

  1. vneshop4

    vneshop4 Thành viên mới

    Hạnh phúc mong manh!

    Một ngày như mọi ngày!

    Ta thức dậy với cái đầu ong ong vì những thứ suy nghĩ của ngày hôm qua đã bị chặn lại cho 1 giấc ngủ dài! Chạy ra ngoài xem xét em Cún có ổn ko. Ngày nào cũng thế! Quen rồi!

    Gần đây ta thấy mình mơ màng lắm! Hà Nội thu sang! Hà Nội đẹp! Nét đẹp chỉ riêng Hà Nội mới có ! Nét đẹp làm bao nhiêu người đắm say! Và ta cũng thế! Ta yêu mưa Hà Nội! Yêu những con đường tấp nập, rồi lại vẳng vẻ dưới mưa! Yêu con đường dài Kim Mã - Nguyễn Thái Học! Hà Nội mưa! Ngồi 1 mình ở 1 góc nhỏ trên xe bus, ngắm người, ngắm xe tất nập dưới mưa. Ta thấy tâm hồn mình tĩnh lặng! Ta suy tư nhiều hơn, ngẫm nghĩ nhiều hơn, thấu hiểu nhiều hơn ! Muốn vươn tay ra khỏi cửa sổ để đỡ lấy từng hạt mưa! Đưa tay lên cửa kính nhẹ theo 1 hạt mưa ... dần dần... dần dần rơi xuống rồi mất tích!

    Cuộc sống đem cho ta nhiều điều quá! Giống như một người mẹ nhẫn tâm bỏ con mình lạc lõng giữa dòng đời! Ta cũng thế! Mẹ cuộc sống đem cho ta nhiều điều, nhiều yêu thương, nhiều nỗi đau, nhiều cảm xúc mà ta chưa từng chải , rồi lại bỏ ta lạc lõng 1 mình giữa mớ cảm xúc đó! Ta lại yêu! Ta lại hận! Ta lại đau! Nhưng ta ko sao quên được!

    Gần đây ta chợt ngẫm lại 1 câu :

    Hạnh phúc mong manh!

    Ừ! Hạnh phúc mong manh quá! Mới thoáng đó ta còn tưởng mình đang hạnh phúc, ngập trong men say của tình yêu! Rồi đùng một cái! Hạnh phúc tan biến! Ta còn nỗi đau!

    Ngày trước, ta thường tin rằng, tình yêu xuất phát từ bộ não chứ ko phải từ trái tim, và những thứ tình cảm khác, tất cả đều như vậy! Nhưng giờ, thì ta đã hiểu! Tình yêu là từ trái tim và nỗi đau cũng từ trái tim! Đau đớn là cảm giác như tim mình đang soắn lại, quá nhỏ bé để lọc được đủ lượng máu cho cái đầu ta lúc đó, là cảm giác nó đập nhanh, nhưng ko theo 1 nhịp nào cả, ta chẳng thấy đau, nhưng lại muốn đưa tay lên giữ tim mình lại! Là cảm giác ko thể kiềm chế nổi cảm xúc, chẳng còn coi trọng những thứ bình thường ta cho là thể diện của ta nữa! Chỉ có ta và nỗi đau mà đôi khi ta muốn mình biến mất khỏi thế gian này để không còn phải đau!

    Hạnh phúc là thế! Vẫn cứ mong manh! Cũng vì thế nhiều người cả đời đi tìm cho mình 1 hạnh phúc, mà lại ko thấy, hạnh phúc luôn ở bên cạnh anh ta!

    Bây giờ đây, ta ko đau đớn, ta cũng chẳng hạnh phúc! Ta vô cảm! Sau nỗi đau vẫn luôn là 1 vùng bình yên tĩnh lặng để ta trải nghiệm, để ta mơ màng, để nỗi đau ngấm vào thật sâu, nhưng ta lại ko nhìn thấy, rồi 1 ngày nào đó khi được gợi lại, nỗi đau lại tuôn ra, đau hơn bao giờ hết!

    Hạnh phúc là thế! Vẫn cứ luôn thật mong manh!
    -----------------------------------------------------------------------------------






    Anh, mình đã trao nhau nhiều hơn đã hứa
    Mà vì sao đôi khi em thấy yêu thương thật quá mong manh
    Dù biết cuộc đời tựa như những tháng năm kia đổi thay
    Vẫn mong cho mình mãi bên nhau dài lâu

    Em lòng vẫn khát khao được yêu mãi thế
    Dù mai đây đôi ta đâu biết yêu thương mình sẽ ra sao
    Người hỡi, tình mình tựa như những áng mây trôi về đâu
    Hãy yêu thương để có nhau mãi về sau

    Người yêu nhé nhìn em lần nữa
    Hứa một lời sẽ mãi bên nhau
    Và em sẽ nhìn anh và hát
    Em sẽ mãi yêu anh hơn lời em nói
    Dù năm tháng đổi thay người hỡi
    Những ngọt ngào vẫn mãi trong nhau
    Bàn tay vẫn tìm nhau trìu mến
    Và ta sẽ mãi yêu cho dẫu mai đây về đâu



    Vneshop.com-gifts and flowers to Viet Nam
     





Chia sẻ cùng bạn bè


Đang tải...