Dòng cảm xúc gửi tới mẹ

Trong chuyên mục '[☼] Xúc cảm' đăng bởi thientruongnguyen, 2/3/2011. — 1.413 Lượt xem

  1. thientruongnguyen

    thientruongnguyen Thành viên mới

    Dòng cảm xúc gửi tới mẹ

    Mẹ của tôi ..................hãy cùng chia sẻ những niềm tự hào về mẹ ...của mình nhé

    Nghĩ về người mẹ ta lại nghĩ đến những tình cảm thiêng liêng cao quý, tình thương con tha thiết mà mẹ đã giành cho ta .Mẹ là dòng suối tắm mát đời con mỗi khi còn buồn còn tìm về mẹ. 9 tháng mười ngày mang nặng đẻ đau để rồi khi sinh ta mẹ lại hết lòng hết sức vì ta .Mẹ chăm sóc ta từ những cái nhỏ nhất, chấp nhận mọi gian nan vất vả để nuôi ta khôn lớn thành người .Tình mẹ bảo là như biển cả không bao giờ vơi cạn .Riêng tôi, tôi yêu mẹ tôi tự hào về mẹ không chỉ vì những tình cảm mẹ dành cho tôi mà là vì tất cả những gì mẹ đã hy sinh cho gia đình để nụ cười luôn nở trong ngôi nhà bé nhỏ
    Mười tám tuổi mẹ về làm dâu. Đám cưới vừa tròn hai tiếng thì cha tôi phải lên đường nhập ngũ đi theo tiếng gọi thiêng liêng của tổ quốc bỏ lại mẹ tôi một mình trong nỗi cô đơn trống vắng trong niềm mong mỏi nhớ thương
    Là một người vợ mẹ đảm đang mọi việc trong gia đình khi chồng đi chinh chiến. Hơn thế nữa mẹ còn là một người con dâu hiếu thảo một người chị cả mẫu mục trong gia đình
    sống trong nỗi nhớ mong mẹ có buồn nhưng không bao giờ mẹ than trách chính tình cảm thương yêu quan tâm của người thân đã phần nào làm vơi đi nỗi buồn trong tâm hồn mẹ .Mẹ là người phụ nữ ở đời thường nhưng đồng thời cũng là người chiến sỹ ở hậu phương .Người chiến sỹ ấy luôn giữ vững mái chèo vượt qua gian lao thử thách , cầm chắc tay súng trước phòng bà bảo tập cuộc đời
    Nhưng oái oăm thấy cuộc đời như một dòng sông chảy xiết và cái ngày mẹ không chờ cũng đã đến .Mẹ nghe tin cha hy sinh ở Bà Rịa Vũng Tàu .Mẹ đã khóc đến cạn khô nước mắt nhưng dường như trong mẹ vẫn thiêu đốt một niềm tin cháy bỏng :cha tôi sẽ trở về sau ngày vui chiến thắng" bởi chiến tranh ác liệt,người nằm dưới nắm mồ kia sẽ không phải là cha tôi .Và cũng có lẽ nhờ vào niềm tin ấy đã tiếp thêm sức mạnh nghị lực sống .Mẹ sống để tận mắt nhìn thấy cha trở về. Trái tim của người vợ bé nhỏ giữa bom đạn đã trở nên rắn chắc nhưng cũng đủ mềm để chứa một niềm tin
    Quả là trời xanh có mất đã không nỡ cướp đi niềm tin của mẹ hay nói dúng hơn chính tấm lòng mẹ đã làm trời xanh phải cảm động
    Chiến tranh qua đi. Hòa bình lập lại ,cha tôi trở về mang theo bao kỷ niệm những vết tích của một thời oanh liệt.
    Các bản đồ trên lưng ,cái sẹo bàn chân trên mặt và:
    Hãy con dâu đôi mắt tuơi xinh
    Như ngày ấy cha lên đường nhập ngũ
    Mẹ đã từng mong cha trở về đầy đủ
    Cho trọn vẹn tình, cho thắm nỗi nhớ mong

    Chiến tranh đã lấy đi ánh mắt của cha như lấy đi nửa cuộc đời. Ánh mắt xanh cha rơi xuống cùng với biết bao tấm thân người đồng đội để đổi lấy màu xanh quê hương cho từ đây mọc lên hàng vẫn công trường .....
    Vùng trời bình yên đã trở về trên quê hương Việt Nam nhưng những tàng tích của nó vẫn còn đọng mãi trong tâm hồn dân tộc và hơn ai hết là những người vợ người mẹ .Cảm thương thay"
    Người mẹ già ngồi đếm lá rơi .Đếm bao nhiêu là con tôi không về ",đau đớn thay kẻ đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh
    ....Những mất mát ấy dù thời gian năm tháng cũng không bao giờ bù đắp nổi
    Cũng như bao người vợ khác mẹ đau khổ khi thấy cha bị tàn lụy bởi chiến tranh nhưng thay vào đó là niềm hân hoan sung sướng khi cha đã trở về sau bao tháng ngày xa cách.Mẹ thở phào nhẹ nhõm và những giọt nươc mắt kia là giọt nước mắt của vui mừng ,của sự kìm nén bấy lâu nay.Mẹ cảm thấy mình là người may mắn nhất trong những người may mắn ,bởi bên mẹ con có biết bao người vợ khác "
    tiễn chồng ra đi chờ ngày gặp lại .Hòa bình rồi còn lại chiếc ba lô "
    trong thời kỳ gian khổ đó mẹ là ch