Tự Viết ĐN Thần Thoại Bắc Âu: Đứa Con Của Loki

Thảo luận trong 'Tiểu thuyết' bắt đầu bởi Remy Martin, 6/11/2017. — 3.917 Lượt xem

?

Bạn có thích truyện mình không ^o^. Ủng hộ mình bằng cách like và cmt nhá

  1. Xuất Sắc

    1 phiếu
    50,0%
  2. Tốt

    0 phiếu
    0,0%
  3. Bình Thường

    0 phiếu
    0,0%
  4. Chán

    0 phiếu
    0,0%
  5. Kinh Khủng

    1 phiếu
    50,0%
  1. Remy Martin

    Remy Martin Thiên Bình

    Gia nhập:
    1/10/2017
    Bài viết:
    13
    Lượt thích:
    17
    Kinh nghiệm:
    3

    ĐN Thần Thoại Bắc Âu: Đứa Con Của Loki

    Chương 1: Thế giới thần thoại
    Remy êm đềm hưởng thụ cảm giác được bình yên, che chở trong bụng mẹ. Đã qua được một thời gian dài rồi, nó cũng đã tiếp nhận chuyện mình trở thành một đứa trẻ còn chưa ra đời là chuyện thực. Mà như vậy cũng tốt, không phải tự bươn chải với cuộc sống cơm áo gạo tiền, lại một lần nữa được làm nũng với ba mẹ, được sống nhẹ nhàng hạnh phúc cũng không còn cô đơn một mình như đời trước nữa. Remy khẽ tự nhủ, bỗng cảm thấy bị đứa nằm bên cạnh huých huých một cái, tốt lắm, kiếp này còn có 3 đứa em nằm cùng cho bớt cô đơn nữa, sẽ là anh chị em sinh tư. Chỉ là không hiểu vì sao mẹ mang thai cả bốn đứa một lúc mà nó vẫn không hề thấy khó chịu chật chội nhỉ, chắc vì bụng mẹ to chăng *đang cười ~ing*. Quá mức vĩ đại!
    Chắc không phải tự nhiên hoang tưởng đâu, hình như bụng mẹ đang co thắt như muốn đẩy cả lũ ra ngoài vậy, đến lúc sinh rồi sao ? Không biết ngoài kia có còn là thế giới quen thuộc không nữa, quá tò mò rồi ? Cùng lúc cảm nhận được sự nôn nóng, mong chờ của 3 đứa nằm cạnh, Remy dở khóc dở cười, bây giờ cũng coi như là cuộc chiến quyết định thứ bậc trong gia đình, xem đứa nào sẽ là đứa bị đè đầu cưỡi cổ luôn hả, nó cũng muốn chui ra đầu tiên lắm, nhưng sợ chen chúc thì mẹ sẽ bị đau!!! ( ngoan quá trời)
    Sau hơn 9 tháng chờ đợi, cuối cùng cũng xuất hiện một đốm sáng lóe lên mời gọi, Remy theo phản xạ nhào về phía trước, chỉ là cuộc đời không đơn giản như suy nghĩ. Một cái bóng đen đã lao ra ngoài ngay trước mũi nó, lúc ra không hiểu vô tình hay cố ý còn đụng cái " cốp" vào đầu của nó. Chưa kịp hoàn hồn lại, một đứa nữa lại nhanh như chớp chui ra khiến Remy trợn trắng mắt lên khinh bỉ, làm gì như đi ăn cướp vậy? Nhưng đã không làm được con cả thì chớ, chả lẽ lại cam tâm làm con út cho anh chị mình sau này bắt nat ư. Tưởng tượng đến viễn cảnh u tối đó, Remy lại có chút rùng mình, cũng hên cái là chỗ mình nằm gần "cửa ra" hơn, đứa nằm trong chắc chắn là em út chắc rồi. Trước khi chui ra, bất lương thay nó lại còn quay lại nhìn em út một cách rất chi là đồng cảm. Chỉ là có lẽ đã vui mừng hơi sớm, đến lúc sau này biết sự thật, Remy mới bàng hoàng phát hiện ra còn nhiều nguy cơ hơn đang chờ chực xơi tái gia đình của nó.
    - Chàng nhìn xem, con của chúng ta có đẹp không này !
    Đó là giọng của mẹ ư? không hiểu sao nó bỗng cảm giác trong lòng hơi ấm áp và cảm động, cảm xúc bất thường khiến bụng dạ của nó có chút cồn cào. Đời trước ba mẹ của nó qua đời từ khi nó còn rất nhỏ, nên thực sự là đã lâu lắm, lâu lắm rồi nó mới lại cảm nhận được tình thân ruột thịt.
    - Ừ, chúng đẹp lắm !
    Remy bỗng cảm thấy vô cùng háo hức muốn được gặp mặt ba mẹ mới của mình, một vòng tay ấm áp đang vòng tay ôm nó vào lòng, rất dịu dàng như thể sợ làm sinh linh yếu ớt trong tay bị thương vậy, nó đoán ba có lẽ sẽ là một vị mỹ nam tử tỏa sáng như mặt trời. Dùng sức mở to mắt, một người đàn ông có mái tóc vàng óng như vầng thái dương và đôi mắt nâu vàng tinh nghịch tinh nghịch đang ôm nó một cách trìu mến, thấy Remy mở mắt ba nó ( có lẽ vậy) hồ hởi quay đầu lại kêu to:
    - An Gơ Bốt, con trai đang nhìn anh này, nó đáng yêu quá. Tất cả bọn chúng đều đáng yêu!
    Con Trai
    Con Trai
    Con Trai
    Remy cảm thấy lỗ tai của mình đang lùng bùng không dám tiếp nhận sự thực này. Con trai ư ? Ai là con trai, ba là đang bảo mình sao ? Nhưng mà... chả lẽ đời này sinh ra mình là con trai. Tay nhỏ cuống cuồng mò mẫm xuống bọc vải đang bao quanh mình, Remy run rẩy sờ soạng...
    " Có con chim vành khuyên nhỏ, nó trông thật ngoan ngoãn quá"
    Xong rồi, đây không phải chứng hoang tưởng của trẻ sơ sinh, có một chú trym nhỏ ngoan ngoãn, nó có một chú trym nhỏ rồi. Remy cảm giác có chút chết lặng, đời trước giới tính của nó hoàn toàn bình thường, đời này vẫn giữ nguyên ký ức nên giới tính của nó vẫn như vậy, có nghĩa là mình sẽ bị.... đồng tính ư ? Cảm thấy đứa trẻ trên tay bỗng nhiên đờ đẫn cả người, mắt lồi ra như mắt cá chết, ba nó lo lắng truyền tay đưa Remy cho mẹ:
    - An Gơ Bốt, nàng nhìn xem. Sao tự dưng con trai lại im lặng vậy? Đói rồi sao?
    Chuyện tiếp theo còn khiến nó khiếp đảm hơn nữa, đó là mẹ nó cao một cách khủng khiếp, ít nhất là gấp đôi so với người bình thường, chân tay thì vạm vỡ như lực sĩ lực điền. Tội nghiệp ba, ông chỉ cao tới ngực của mẹ và nhìn nhỏ thó so với cái bóng dáng của mẹ nó. Mẹ ôm Remy trìu mến cười:
    - Loki, chàng định sẽ đặt tên con của chúng ta là gì? Nhất định đó phải là những cái tên thật đẹp.
    Loki sung sướng toét miệng cười:
    - Ta nghĩ ra rồi, đứa lớn sẽ tên là Fenri. Đứa thứ hai là Jo Mun Gan. Con thứ ba là Martin còn bé út, là con gái sẽ tên là Hen.
    Martin trợn to mắt khiếp sợ ( bayh gọi là Martin nhé), không phải do tên nghe quá kì dị mà thực ra là quá quen. Đây đều là tên những con quái vật khủng khiếp nhất trong thần thoại Bắc Âu, kẻ đầu sỏ gây nên trận đại chiến Ra Ga Rốc mà sau này sẽ hủy diệt cả 9 giới rồi cuối cùng nhận kết quả đại bại. Không thể tin nổi, Martin cứng ngắc quay đầu ra xem chị em mình, lòng thầm cầu nguyện rằng mình chỉ nghĩ bậy thôi . Nhưng không, nó nhìn thấy một con sói, một con rắn và một bé gái có đôi chân lở loét, hư thối rất đáng sợ đang nằm trên tay mẹ, thật sự rất giống quái vật.

    Martin nhũn hết cả người ra, không phải vì sợ hãi trước hình thù kì quái của những người anh em với mình mà là sự bất lực trước kết cục trong tương lai. Bất cứ ai đọc đọc qua truyện thần thoại Bắc Âu rồi đều biết cái kết thê thảm của gia đình Loki. Bởi nỗi sợ hãi diệt vong mà các vị thần đã đày Jo Mun Gan xuống đáy đại dương, đẩy Hen xuống địa ngục Nip Hem chỉ có xác chết và linh hồn còn Fenri bị giam cầm, canh giữ trên đỉnh Asgard bởi chính các vị thần, chỉ là không biết bản thân mình sẽ bị xử lí như thế nào thôi.- Martin cười khổ.

    Do hận thù mà Loki sau này phản bội các vị thần, tự mình phát động trận đại chiến Ra Ga Rốc, sau này cũng bỏ mạng dưới tay thần bảo vệ hòa bình Hem Đan. Martin tự nhận mình không phải con người dũng cảm, nó cũng sợ chết lắm chứ, chết thì sẽ hết nhưng một số mệnh mà chính cả thần thánh còn không thay đổi được gì thì còn tia hi vọng nào để nó sống sót, ai mà ngờ vừa bắt đầu cuộc sống mới thôi mà đã nhận được tin dữ là mình sẽ chết sớm, chết thê thảm khiến Martin khóc không ra nước mắt. Thấy Martin tiếp tục trợn đôi mắt cá chết đau khổ nhìn trời, Loki bảo An Gơ Bốt:
    - Là con bị đói hay sao mà không sinh động như anh em của nó vậy ( Fenri và Jo Mun Gan đang đánh nhau chí chóe). Nàng cho con bú thử xem.
    Ngay lập tức Jo Mun Gan vạch áo nhét bầu sữa đầy đặn vào miệng Martin khiến nó suýt nghẹt thở. Sữa mẹ ấm ấm tự động chả vào mồm, ngọt nhưng hơi tanh. Thực ra rất khó uống đi. Có lẽ thân thể của trẻ con nên Martin rất nhanh cảm thấy mệt mỏi buồn ngủ, những suy nghĩ lo lắng sợ hãi dần biến mất trong vòng tay hộ pháp của mẹ nó đang che chở. Đôi mắt nó dần trở nên nặng chịch, tiếng ba mẹ cũng chỉ còn nghe loáng thoáng:
    - Loki, chàng tuyệt vời lắm chàng biết không !!!!
    - Ôi, An Gơ Bốt.
    Nếu không nghĩ đến sau này, đây quả là cuộc sống hạnh phúc, mọi người yêu thương lẫn nhau- Martin mơ màng suy nghĩ trước khi ngủ thiếp đi
     



  2. Remy Martin

    Remy Martin Thiên Bình

    Tham gia:
    1/10/2017
    Bài viết:
    13
    Lượt thích:
    17
    Kinh nghiệm:
    3
    Chương 2: Xứ khổng lồ Jo Tun Hem
    Mới tờ mờ sáng ngày hôm sau, Martin thức dậy thật sớm. Cũng không phải vì nó hết buồn ngủ mà là vì 3 con tiểu yêu đằng kia đang quậy phá và la hét 1 cách hết sức khủng khiếp:
    - Gừ gừ gừ. Ba đâu rồi ? CON ĐÓI !!!
    - Martin, mau dậy chơi với bọn anh.
    - Greee, greeeee, greeee...
    Martin chảy cả mồ hôi hột, mới sáng sớm đã làm om sòm, kêu la loạn hết cả lũ rồi. Mặc kệ cả bọn đang làm ồn ào, Martin cũng thuộc dạng lì lợm không kém ai, nó quyết tâm bỏ ngoài tai mọi tạp âm mà bịt kín gối tiếp tục nằm thẳng cẳng. Có vẻ bất mãn với thái độ lười biếng của nó, Fenri lò dò bò ra chỗ nó nằm, thè cái lưỡi ra liếm ướt đầm đìa cả mặt nó. Quá là kinh khủng, mất vệ sinh một cách khủng khiếp. Cái tật xấu dễ nổi khùng của Martin lại trỗi dậy, vừa hay bên cạnh nó có một cái gối ôm rất to, nó thẳng tay ném mạnh ra phía sau lưng, miệng gầm gừ:
    - Có chịu im lặng cho người ta ngủ không hả !!!
    Im Lặng.....
    " Sao tự nhiên im lặng vậy trời ?" Cảm thấy xung quanh yên tĩnh hẳn đi, Martin có chút kinh ngạc. " Fenri dễ bảo vậy ư ?". Chỉ đáng tiếc là nó đã nhầm to:
    - Gừ, Gừ. Goằm.
    - Á Á Á Á....
    Martin như phát điên ôm cái mông nhảy chồm chồm trên giường, cố hết sức thoát khỏi cái mõm của Fenri:
    - Á! Á! Nhả ra. Jo Mun Gan. Hen. Cứu !!!
    - Có chuyện gì xảy ra vậy ?
    Tiếng bước chân thình thịch của An Gơ Bốt đang chạy tới. Vừa đúng lúc nhìn thấy cảnh máu me thê thảm của Martin, An Gơ Bốt lo lắng hét toáng lên:
    - Trời ơi, Fenri. con đang làm trò gì vậy, mau thả Martin ra. Ngay lập tức.
    Vừa nói, bà vừa ra tay kéo Fenri ra khỏi Martin nhưng có lẽ bởi vì bản tính vụng về của người khổng lồ. An Gơ Bốt giật cái mõm của Fenri ra quá mạnh, nó bị cắn đứt một miếng thịt to ở mông.
    - Không! Không xong rồi.
    Martin chua xót cảm nhận được "bàn tọa" đã không còn nguyên vẹn. Từ trước tới giờ Martin luôn tự nhận thấy mình không phải là một đứa lỗ mãng nhưng lần này quả là KHÔNG THỂ NHỊN NỔI NỮA. Mất một miếng thịt là chuyện nhỏ, mất thể diện nó lại là một chuyện to đùng khác. Ai biết sói có thể bị bệnh dại hay không chứ??? Nó quay ra nhìn chằm chằm Fenri bằng cái nhìn tóe lửa, khẽ nắm chặt nắm đấm:
    - Fenri, trả thịt cho ta...
    Fenri cũng không phải là dạng vừa, cũng gầm gừ vùng ra khỏi cánh tay An Gơ Bốt:
    - Oẳng Oẳng. Ta ko nhịn đâu nhé !!!
    Jo Mun Gan và Hen ngạc nhiên nhìn trận chiến dữ dội, ngơ ngác không biết chuyện gì đang xảy ra, lại cứ tưởng chỉ là chơi đùa cũng xông vào tham chiến. Đúng là không sợ đối thủ như thần, chỉ sợ đội hữu như heo. Chỉ trong chốc lát, cả bọn đã uýnh nhau túi bụi, la hét inh ỏi, bụi đất mù trời:
    - Chết đi.
    - Gầm gừ.
    - Phì phì.
    - Xem đấm này.
    An Gơ Bốt luống cuống nhìn 4 đứa đang quấn chặt lấy nhau, cứ gỡ đứa này ra đứa khác lại nhảy xồ vào. Bà cũng tức giận kêu ầm lên:
    - Loki, chàng đang ở đâu rồi? Bọn chúng đang đánh nhau kìa.
    ***
    Chỉ là lúc này Loki không rảnh có mặt ở xứ Jo Tun Hem mà hắn đang ở tít tận xứ Asgard bên kia cây thần, cạnh người vợ chính thức là nữ thần Xi Gun và hai người con trai là Va Li và Na Bi.
    ***
    Trích đoạn: Tuy nữ thần Xi Gun rất nết na thùy mị thế nhưng
    - Công nhận là cô ấy ngoan hiền... nhưng hiền quá thì còn gì thú vị nữa chứ !- Hắn ngán ngẩm suy ghĩ
    Loki thích gần gũi với An Gơ Bốt, một cô gái khổng lồ xứ Jo Tun Hem.
    Ít lâu sau, An Gơ Bốt sinh ra cho Loki 4 đứa con.
    Diện mạo của 3 đứa mà An Gơ Bốt sinh ra cho Loki đều kì dị, khác thường.
    Mặc cho các vị thần coi chúng là quái vật, Loki vẫn một mực yêu thương, nâng niu những đứa con của mình.

    ***
    Martin cũng không nhớ ra về 3 người kia, vai trò của 3 người trong truyện thật sự quá mờ nhạt, không có chút tích sự gì cả...
     

Chia sẻ cùng bạn bè


Đang tải...