Đêm Định Mệnh_Hồn ma trong... Biệt Thự

Trong chuyên mục 'Tiểu thuyết' đăng bởi leduy, 14/11/2010. — 3.957 Lượt xem

  1. leduy

    leduy Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Đêm Định Mệnh_Hồn ma trong... Biệt Thự

    Tân, một người bạn học cũ của Khôi, mời Khôi tới toà biệt thự tráng lệ của Tân tại Đà Lạt nghỉ ngơi trong dịp cuối tuần. Tại đây, Khôi gặp một số bè bạn của Tân và hình như có một cái gì rất bất thường đang xẩy ra trong ngôi biệt thự khi mọi người thảo luận về hồn ma của một nữ tu.
    Trong bữa ăn chiều, Khôi thấy mọi người đặc biệt theo dõi chàng và nói về chàng, hình như cho rằng chàng là đối tượng của một cái gì bí mật.
    Và những gì xẩy ra sau đó theo lời kể lại của Khôi....
    ... Tới mười một giờ thì tất cả khách khứa của Tân đều về phòng hết, chỉ còn lại hai vợ chồng Tân và tôi ngồi trong phòng khách. Vợ Tân nói chuyện về mấy người hàng xóm trước khi che miệng ngáp dài và xin phép về phòng trước. Rõ rệt nàng cảm thấy hài lòng khi rời khỏi phòng khách.
    Không hiểu tại sao tôi có ý nghĩ rằng hình như mọi việc tại đây không được bình thường và chợt cảm thấy hối hận khi đã bỏ bao nhiêu công việc tại Sài Gòn, lên đây theo lời mời của vợ chồng Tân để không làm gì hết!
    Vợ Tân đi rồi, Tân không nói nhiều lắm mà dường như chỉ cố tìm cách nói về việc căn biệt thự của anh bị ma ám. Bắt mạch được việc này, tôi hỏi ngay:
    - Có phải ông muốn nói rằng căn biệt thự của ông có ma phải không?
    Vừa dứt lời, tôi nhận thấy ngay một nét kinh hoàng thoáng hiện trên mặt người bạn cũ. Tôi bèn bảo Tân:
    - Thôi được! Ông không muốn nói thì thôi, tôi đi ngủ để sáng mai còn dậy sớm.
    Không nói một lời, Tân đứng dậy bước lên lầu. Tôi đi theo anh.
    Đi hết dẫy hành lang tới trước cửa phòng ngủ của tôi, Tân dừng lại, hỏi tôi bằng một giọng run run:
    - Nếu gặp ma ông có dám nói chuyện với nó như ông từng tuyên bố trong bữa ăn chiều hay không?
    Trong bữa ăn chiều, khi thảo luận về hồn ma của một nữ tu, một người bạn của Tân hỏi tôi:
    - Nghe Tân nói rằng ông là người cứng bóng vía, không tin những chuyện ma quỉ. Nhưng... nếu gặp ma, ông có dám nói chuyện với nó hay không?
    Tôi mỉm cười từ tốn đáp lời người bạn mới:
    - Nếu đã không có ma thì ma ở đâu cho tôi gặp! Còn chuyện gặp gỡ chuyện trò thì tôi sẵn sàng trò chuyện với bất cứ ai.
    Bây giờ nghe câu hỏi của Tân, tôi không trả lời. Tân đứng im khoảng một phút trước khi chúc tôi “bonne nuit” rồi quay đi. Khi tới cửa phòng ngủ của anh, Tân quay lại nhìn tôi:
    - Nếu cần gì, ông cứ gọi tôi.
    Rồi Tân đóng cửa.
    Tôi bước vào phòng, thay đồ ngủ, bật ngọn đèn nhỏ ở đầu giường, đọc một hai tờ báo. Chưa đầy nửa tiếng mắt tôi đã díu lại, tôi tắt đèn và ngủ ngay lập tức.
    Khoảng nửa đêm tôi thức giấc. Bên ngoài trời lặng gió. Bên trong căn biệt thự nguy nga của Tân cũng im lìm.
    Đột nhiên một tiếng cú gào lên khiến tôi rợn tóc gáy. Tôi không ngủ được nữa và quyết định đọc báo cho tới khi gục.
    Tôi mò tìm quả nắm ở đầu giường và nhấn nút. Áng sáng đột ngột tỏa ra khiến tôi chói mắt. Tôi cầm tờ báo lên toan đọc, nhưng không hiểu tại sao tôi lại liếc nhìn xuống phía chân giường.
    Tôi không thể nào tả lại được cho bạn nghe những gì xẩy ra cũng như không thể diễn tả được những gì tôi cảm thấy lúc đó. Tôi chỉ nhớ rằng tim tôi như ngưng đập, cổ tôi khô cứng, và bị thúc đẩy bởi sự kinh hoàng, tôi ngồi bật dậy, co rút ở đầu giường.
    Có lẽ hành động bất chợt đó khiến tim tôi đập lại và mồ hôi của tôi vã ra như tắm. Tôi không phải là người tin tưởng ở bất kỳ tôn giáo nào và tôi không bao giờ tin là có ma. Nhưng tôi còn nhớ rõ trong giây phút đó, định kiến của tôi hầu như thay đổi hoàn toàn, vì ở phía chân giường, một hình người quấn những mảnh vải liệm tả tơi trắng xóa từ đầu đến chân đang đứng nhìn chòng chọc vào mặt tôi. Cái đầu, chỉ còn cái sọ với hai lỗ mắt đen ngòm, sâu hoắm, đang nhìn thẳng vào mặt tôi. Ngoại trừ hai bàn tay xương xẩu đang chờn vờn, có vẻ như muốn chụp lấy tôi, cái sọ người và toàn thân hồn ma hoàn toàn bất động.
    Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt của cái sọ người và đôi mắt sâu hoắm cũng trừng trừng nhìn tôi, hai hàm răng trắng nhởn nhe ra mà tôi không biết là cười hay dọa.
    Tôi vẫn cầm quả nắm trong tay. Ý tưởng tắt đèn vụt đến nhưng tôi không dám, sợ trong bóng tối lỡ hồn ma nhào tới vuốt nhẹ vào mặt tôi một cái thì chắc là tôi chết ngay tại chỗ quá. Quá căng thẳng tôi nhắm mắt lại, nhưng lai vội vã mở ra ngay.
    Hồn ma vẫn ở đó. Tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực và mồ hôi khiến tôi run lên vì lạnh. Đầu óc tôi hoàn toàn tê liệt trong hai mươi giây hoặc hai mươi phút, tôi không biết.
    Đột nhiên tôi nhớ tới cảnh các bạn bè của Tân nói về chuyện hồn ma người nữ tu và những đôi mắt nhìn tôi xoi mói. Tôi cũng nhớ câu nói của Tân “nếu gặp ma ông có dám nói chuyện với nó như ông từng tuyên bố trong bữa ăn chiều hay không?”. Đầu óc tôi chợt loé lên một tia sáng: “Tụi nó dám dàn cảnh phá mình lắm à!”. Chỉ nghĩ tới đó, mặt tôi chợt nóng bừng, tim tôi đập huỳnh hụÿch, không phải vì sợ mà vì giận. Hừ! Nếu tụi nó muốn chọc phá tôi, tôi phải cho bọn chúng một bài học mới được!”.
    Vừa nghĩ xong, tôi lao vụt về phía chân giường, thẳng tay đấm thật mạnh vào “hồn ma”. Cú đấm của tôi khiến bộ xương bật ngửa ra đất và tay tôi, không hiểu đấm trúng vào chỗ nào, máu chảy đầm đìa.
    Chỗ tay bị cắt khiến tôi giận điên lên, phóng xuống giường, đứng nhìn bộ xương nằm bất động trên mặt đất. Rõ rệt đây là một trò bịp, có thể đã được dàn cảnh và “trình diễn” nhiều lần để Tân và lũ bạn có dịp giải trí hoặc đánh cá với nhau về phản ứng của các “nạn nhân” khi đối diện với hồn ma do chúng dựng lên.
    Cơn giận khiến tôi không còn suy nghĩ gì hơn được nữa, Tôi cúi xuống chụp lấy tấm vải liệm giựt mạnh rồi xé tan xé nát khiến bụi bay mù mịt. Rồi tôi giở cái sọ lên giộng mạnh xuống sàn nhà trước khi giựt cái sọ bị nứt nẻ ra khỏi bộ xương, đập mạnh xuống đất mấy cái nữa khiến cái sọ bể thành nhiều mảnh. Chưa đã giận, tôi lượm hai cái xương cánh tay lên phang mạnh vào thành giường khiến chúng gẫy đôi. Liệng mấy khúc xương vụn vào một góc nhà, tôi tiếp tục thanh toán hai cái xương ống quyển. Những cái xương sườn bị tôi lượm từng cái lên, kéo ngăn bàn ra đút vào một nửa, khép ngăn bàn lại và... rắc rắc... Càng “làm việc” tôi càng hăng say và chẳng bao lâu cuộc “tàn phá” của tôi đã hoàn tất. Bây giờ trong phòng ngổn ngang những mảnh xương vụn, những khúc xương gẫy và một màn bụi mịt mù.
    Lượm một mảnh xương sọ nằm sát chân lên, mảnh xương má bên trái, tôi xô cửa bước ra, huỳnh hụych tiến thẳng tới phòng ngủ của Tân. Tôi còn nhớ rõ như mới ngày hôm qua những giọt mồ hôi của tôi thi nhau rơi lã chã trên mặt hành lang.
    Tới trước cửa phòng Tân tôi ngưng lại, giơ chân đá thật mạnh khiến cánh cửa bật tung ra.
    Đèn trong phòng vẫn bật sáng tự lúc nào và tôi thấy Tân đang ngồi trên giường co rúm cả người lại, có lẽ vì kinh hoàng. Thấy tôi cầm miếng xương bước vào với vẻ giận dữ, mặt mày Tân tái ngắt, người anh run lẩy bẩy.
    Tôi bắt đầu lên tiếng. Tôi không nhớ lúc đó tôi nói những gì mà chỉ biết đại khái là những lời giận dữ, sỉ vả Tân vì cái trò ma quái rẻ tiền của anh, vì việc dàn cảnh để biến tôi thành một trò hề. Tôi không biết tôi đã nói trong bao lâu mà chỉ nhớ rằng lúc đó tôi chợt cảm thấy phục tài hùng biện của chính mình.
    Với bàn tay máu còn đang nhỏ giọt, với mái tóc đẫm mồ hôi phủ xuống khuôn mặt giận dữ đến cực độ, lúc đó coi tôi chắc không giống ai. Trong khi đó, Tân thu mình ở đầu giường, có lẽ giống như tôi khi vừa nhìn thấy “hồn ma”. Anh ngồi run rẩy không nói được một lời tuy một hai lần tôi thấy anh liếm môi như toan lên tiếng. Hình như Tân đang bận suy nghĩ cái gì vì hai tay anh đưa lên đưa xuống, đôi môi anh thỉnh thoảng lại mấp máy nhưng không một âm thanh nào thoát ra.
    Đột nhiên có tiếng chân chạy huỳnh hụych bên ngoài hành lang, rồi vợ Tân lao vào, mặt mày tái ngắt, run lẩy bẩy:
    - Có chuyện gì đó? Trời ơi! Chắc nó lại hiện lên nữa phải không?
    Thấy Tân đang ngồi co rúm, run rẩy trên đầu giường, nàng chạy tới ngồi sát bên chồng và cả hai cùng nhìn tôi chờ đợi.
    Tôi cho nàng biết những gì xẩy ra trong phòng ngủ của tôi. Tôi nói rằng tôi đã làm hỏng việc dàn cảnh trò ma quái láo lếu của họ để biến tôi thành trò cười...
    Trong khi tôi nói, Tân có vẻ ngơ ngác, làm như không hiểu tôi đang nói gì. Thấy thế, tôi bèn gằn giọng:
    - Tôi đã đập nát món đồ chơi quái gở của ông bà thành hàng trăm mảnh rồi! Về Sài Gòn tôi sẽ cho tất cả bạn bè hay cái trò chơi hèn hạ này.
    Rồi tôi ném miếng xương trên tay xuống sát cái chân giường gần chỗ hai vợ chồng Tân đang ngồi:
    - Đó, hãy giữ lại món quà kỷ niệm trò chơi đốn mạt của ông bà đi!
    Tân nhìn thấy mảnh xương, và trong một thoáng, anh khiến tôi sợ hãi. Anh la hét thất thanh như con heo bị thọc huyết. Anh la hét, la hét tới độ vợ anh, có lẽ vừa sợ hãi vừa kinh ngạc như tôi, ôm lấy anh vỗ về như vỗ về một đứa trẻ.
    Rồi Tân xô vợ ra, bước xuống đất, vừa la hét vừa ngồi thụp xuống, run rẩy lượm mảnh xương dính đầy máu lên.
    Khi anh đứng lên, tình hình chợt biến đổi, mở đầu cho sự hãi hùng thực sự đêm hôm đó.
    Cầm mảnh xương trong tay, Tân đột nhiên nín bặt, có vẻ như đang lắng nghe một cái gì. Rồi anh lẩm bẩm “tới giờ rồi, tới giờ rồi...” trước khi té xuống, đập đầu vào cạnh giường chảy máu. Mảnh xương trong tay anh văng vào một góc phòng.
    Không suy nghĩ, tôi bước tới nâng Tân dậy. Mặt mũi anh bơ phờ, hốc hác và đầy máu. Tuy nhiên anh vẫn lẩm bẩm: “Nghe kìa... nghe kìa...”. Vợ Tân và tôi nhìn nhau và lắng tai nghe.
    Khoảng mười giây sau, tôi nghĩ rằng tôi nghe thấy một cái gì. Tôi không chắc lắm nhưng tôi không thể lầm được. Hình như có tiếng chân di chuyển thật êm, thật nhẹ ngoài hành lang. Rồi những bước chân nghe rõ hơn trên sàn gỗ, đang tiến về phía chúng tôi.
    Tân bước tới chỗ vợ đang ngồi run rẩy trên giường mặt mày tái ngắt, kéo mặt vợ úp vào vai anh. Rồi Tân tắt đèn, kéo vợ xuống và cả hai nằm úp mặt lên một cái gối trên giường như cố tránh né hoặc không muốn nhìn thấy một cái gì.
    Bây giờ chỉ còn lại mình tôi đối diện với cánh cửa mở toang và tiếng chân mỗi lúc một gần. Tôi đưa tay vỗ vai vợ Tân để tìm đồng minh nhưng người đàn bà không phản ứng. Sự sợ hãi, sự hèn nhát của họ có lẽ đã kéo tôi về phe với họ. Hai chân tôi tự nhiên khụyu xuống và tôi thấy mình cũng úp mặt xuống giường.
    Cả ba chúng tôi nằm yên hầu như nín thở, lắng nghe.
    Bây giờ tiếng chân đã dừng lại ngay trước cửa phòng. Tôi cố gắng ngước đầu lên nhưng thần kinh tôi hình như tê liệt khiến tôi không còn điều khiển nổi một phần thân thể của mình nữa!
    Rồi chúng tôi nghe như có tiếng áo quần xào xạc, tiếng thở xì xì và biết rõ “nó” đã bước vào phòng. Tôi cố gắng ngóc đầu lên nhưng hình như bị một sức mạnh vô hình đè xuống. Tôi thầm sỉ vả sự hèn nhát của mình trong khi tai vẫn lắng nghe tiếng “nó” di chuyển trong phòng. Rồi những bước chân dừng lại ở góc phòng nơi có mảnh xương sọ mà Tân vừa đánh rơi.
    Rồi tôi nghe thấy tiếng bước chân hòa lẫn những tiếng loạt xoạt tiến về phía cửa phòng, bước ra ngoài và từ từ đi xa.
    Trong một phút sự can đảm đột nhiên trở lại, tôi đứng bật dậy lao mình ra cửa nhìn theo về cuối hành lang, nơi tôi nghĩ rằng tôi nhìn thấy một cái gì mờ nhạt mỗi lúc một xa. Rồi chỉ một giây sau, tất cả hoàn toàn trống vắng!
    Tôi thẫn thờ quay vào phòng nói với Tân:
    - Ông bật đèn lên đi.
    Ánh đèn vừa bật sáng, tôi nhận thấy ngay mảnh xương ở góc phòng đã biến mất và vợ Tân đang bất tỉnh. Tân hoàn toàn như kẻ mất hồn và phải mất tới gần mười phút tôi mới khiến vợ Tân tỉnh lại.
    Trong khi Tân lẩm bẩm, mà tôi không hiểu anh muốn nói gì hoặc đang cầu nguyện, tôi chỉ nghe được một câu đáng nhớ khi Tân nói với tôi bằng giọng của kẻ mơ ngủ “Ông không nói chuyện với cô ta phải không?”.
    Sau đó, ba chúng tôi ngồi bên nhau trên giường cho tới sáng. Thực ra vợ Tân đã ngủ gục sau một hai tiếng đồng hồ. Trong giấc ngủ này chắc chắn nàng chỉ nằm mơ toàn ác mộng nên thỉnh thoảng lại run rẩy, giẫy giụa và la ú ớ khiến tôi phải đánh thức nàng dậy mấy lần. Tân thì hoàn toàn không nhờ cậy được gì khi anh ngồi yên lặng như một pho tượng không hồn, tuy có đôi ba lần anh nói với anh những gì tôi không nghe rõ.
    Trong đời tôi, chưa bao giờ đêm dài đến thế! Thành thực mà nói, cứ mỗi phút trôi qua tôi lại cảm thấy thêm khổ sở nhưng không dám làm gì khác hơn là tiếp tục ngồi bó gối trên giường.
    Hai biến cố khủng khiếp trong cùng một đêm - hồn ma ngồi dưới chân giường và những tiếng chân vô hình tiến vào phòng lượm mảnh xương rơi - khiến quan điểm vô thần của tôi hầu như hoàn toàn xụp đổ.
    Trong khi ngồi co rúm trên giường, tôi không biết làm gì khác hơn là lấy khăn tay quấn chặt chỗ máu chảy.
    Những tiếng gà gáy đầu tiên vọng lại từ phía xa xa chẳng khác gì những liều thuốc hồi sinh đối với chúng tôi. Và khi những tiếng chim ríu rít trên cành hòa lẫn với giữa những vạt sáng đầu tiên trong ngày, chúng tôi biết ngay sẽ phải làm gì.
    Tuy nhiên cả ba chúng tôi vẫn ngồi bất động cho tới khi bác quản gia già bước vào. Tân lên tiếng với giọng khàn khàn mệt mỏi:
    - Bác Tư, nói bà bếp chuẩn bị điểm tâm. Sáng nay tôi muốn ăn ở nhà.
    Bác Tư là quản gia trung thành của vợ chồng Tân và chắc chắn bác sẽ không hở môi với bất cứ ai về cảnh tượng lạ lùng mà bác nhìn thấy.
    Bác Tư đi rồi nhưng sự xuất hiện của bác khiến chúng tôi sực tỉnh. Tôi nói với Tân là tôi phải về phòng.
    Tuy nói như vậy nhưng thực ra tôi chỉ muốn bước ra phòng khách ngồi chờ tới khi trời sáng hẳn chứ không đủ can đảm trở về phòng ngủ dù rất muốn biết bộ xương bị tôi đập nát có còn ở đó hay không, vì tôi mường tượng một sự liên hệ nào đó giữa bộ xương bị tôi đập nát và những bước chân vô hình trong phòng ngủ của Tân.
    Tưởng tôi nói thật, Tân có vẻ ngại ngùng nhưng cũng bước xuống giường, nói là anh sẽ đi với tôi. Vợ Tân đồng ý ở lại trong phòng sau khi yêu cầu Tân kéo hết màn cửa ra và đừng đóng cửa ra vào.
    Khi tôi và Tân bước ra khỏi phòng thì trời đã sáng hẳn khiến chúng tôi thêm hăng hái.
    Tới trước cửa phòng ngủ của tôi, hai đứa chúng tôi hơi ngần ngại trước khi bước vào. Trong phòng vẫn hơi mờ mờ vì mành cửa sổ được buông xuống vào buổi tối trước khi tôi đi ngủ.
    Không ai bảo ai, tôi và Tân chia nhau bước tới hai cánh cửa sổ, kéo màn cửa lên.
    Ánh sáng dịu dàng của buổi ban mai rọi sáng căn phòng. Tôi nhìn quanh phòng nhưng không thấy một mảnh xương nào hết! Căn phòng vẫn ngăn nắp như khi tôi lên giường vào tối hôm trước, ngoại trừ cái mền nằm bừa bãi.
    Một điều khác nữa là chúng tôi thấy rất rõ những vết máu nhiểu đầy phía chân giường, nơi tôi tung cú đấm vào hồn ma. Máu cũng dính đầy những ngăn kéo, nơi tôi bẻ gẫy những khúc xương, và trên mặt thảm, nơi tôi xé nát tấm vải liệm ra thành từng mảnh vụn và cũng là nơi tôi hăng say làm công việc tàn phá bộ xương!
    Tôi quay nhìn Tân và thấy mặt anh lộ vẻ hãi hùng: Trên tay Tân là một mảnh vải trắng nhỏ tả tơi trông như một mảnh vải liệm bị xé nát.

    Kết Thúc (END)



    Đêm Định Mệnh 2
    Tiếng mèo gào thét giữa đêm khuya mỗi lúc một dồn dập. Cả nhà bà Cả Lâm đều thức giấc. Bà Cả bảo con trai:
    -Thằng Nam đâu, mầy ra đuổi mấy con mèo đi cho tao. Chó tháng ba, gà tháng bảy. Chó với mèo một thứ, chắc con mèo cái nhà mình gặp chú đực nào rồi.

    Anh Nam vác gậy lặng lẽ đi ra, tay cầm theo một cái hộp quẹt.
    Hướng về phía có tiếng mèo gào, anh đi thật chậm như một tên ăn trộm đi rình nhà. Qua một chòm bưởi, rồi một đám xả, anh đi lần đến bờ ao. Tiếng kêu la của con mèo mỗi lúc một rõ hơn khi anh đến bên một gốc ổi thấp, rườm rà, chỉ cách bờ ao chừng năm bước.
    Nhìn vào chỗ có tiếng mèo kêu, anh thấy có sự cử động, nhưng ánh trăng hạ tuần tháng Ba không đủ sáng cho anh thấy rõ con vật. Anh cố mở to mắt nhìn thật kỹ, nhưng chỉ thấy có một mình con mèo Mun của nhà anh, không thấy con mèo nào khác.

    Bỗng anh nghe có tiếng thở phì phì, rồi con mèo của anh kêu dữ dội hơn. Tò mò, anh bò sát lại gần và anh ngạc nhiên biết bao nhiêu khi thấy con mèo nhà anh đang bị một con rắn to quấn chặt.
    Làm sao đây. Anh rút gậy định đập, nhưng đập chết con rắn thì cũng chết con mèo, mà anh thì không muốn giết oan con mèo bắt chuột giỏi nhất nhà anh.

    Anh chợt nhớ đến chuyện rắn và mèo bắt cặp và đây là lần thứ nhất anh được gặp. Mèo sẽ sinh ra mèo con, nhưng chắc chắn trong đám mèo con này thế nào cũng có một con linh miêu.
    Linh miêu chính là con của rắn và mèo.
    Ai cũng sợ Linh miêu vì nuôi nó trong nhà sẽ có nhiều hậu họa. Hậu họa thứ nhấ là nó thích chơi vơi rắn, không khéo thì chủ nhà có ngày sẽ bị rắn cắn. Hậu họa thứ hai là khi trong nhà có người chêt thì phải canh chừng xác chêt thật kỹ, nếu để cho linh miêu nhảy qua xác chết thì xác chêt sẽ bật dậy, chạy đụng người nào thì người đo sẽ chết theo.

    Anh Nam đánh diêm lên. Ánh lửa lóe lên, sáng một vùng. Con rắn rút mạnh thân lại, vươn mình lên, rồi buông lỏng con mèo. Mèo rú lên một tiếng, phóng mình chạy tuốt. Con rắn ngẩng đầu lên thủ thế, sợ bị tấn công, rồi nhanh nhẹn phóng mình về phía gò mả cách nhà chừng trăm bước.
    Anh Nam đứng nhìn theo. Con rắn hổ mây to quá khiến anh bủn rủn cả tay chân, không dám đập.

    Thế rồi sau đó hơn 3 tháng, con mèo Mun sanh ra một bầy 5 con, con nào cũng đen mun. Chỉ có một con ức và cổ có khoan như khoan rắn hổ mây. Theo lời thuật của anh Nam, bà Cả Lâm nghi con mèo đó là con linh miêu, nên khi bà Cai Tổng Bá hỏi xin là bà tặng cho liền, còn lì xì thêm một con nữa cho có bạn
    ...

    Cả làng đều rộn rịp. Ông Cai Tổng Bá vừa mới mất và định đến 3 giờ khuya đêm đó thì tẩn liệm. Quan khách thăm viếng tấp nập cả ngày vì ông Cai Tổng là người có thân thế lớn. Nhưng đến chiều thì thưa dần, và độ 9 giờ đêm thì vắng hoe.
    Bà Cai Tổng đang ngồi nhai trầu bên ván, nước mắt còn ràn rụa. Chỗ bà ngồi cách nơi để xác ông Cai chờ tẩn liệm, chừng mười bước. Phía ngoài, cô gái lớn ông Cai và cậu Út hãy còn thức, đang làm thịt gà để lo lễ thành phục sáng hôm sau.
    Bỗng bà Cai thấy một cái bóng thoáng qua. Rồi có tiếng kêu "meo meo". Bà sợ hết hồn vì nhớ đến chuyện Lnh miêu. Nhưng bà định tĩnh, nhìn về chỗ bộ ván đặt xác chồng. Một con mèo đen từ phía bên vách đi ra. Đúng là con mèo mun có khoan cổ mà bà đã xin của bà Cả Lâm.

    Con mèo kêu lên ba tiếng rồi phóng mình qua xác ông Cai, biến đi mất trong bóng đêm. Bà Cai run lên bây bẩy khi thấy xác chồng ngồi bật dậy, tốc chiếc mền đỏ, và với đầu tóc dái rũ rượi, đứng lên. Xác chết vừa bước xuống đất thì bà Cai kêu lên một tiếng thất thanh rồi ngất xỉu.
    Nghe tiếng mẹ kêu, cô con gái lớn và cậu con trai Út vừa định nhảy vào trong thì thấy ông Cai đầu tóc rũ rượi, mặc toàn đồ trắng, chân đi hổng mặt đất, lững thững bước ra. Thằng bé run cầm cập, nép vào mình chị nó. Cô chị lính quýnh chẳng còn biết chạy đâu, và khi thấy ông Cai đi về phía mình, chị chụp lấy chén huyết gà để trên bàn, ném vào. Huyết văng tung tóe và xác ông Cai tự nhiên ngã xuống. Cô gái lôi em phóng ra ngoài, không dám nhìn lại phía sau...

    Rồi từ đó chuyện Linh miêu xuất hiện xảy ra như cơm bữa. Tại nhà ông Xã Tuấn, khi bà vợ vừa nằm xuống và ông sư đến lo tụng niệm để chuẩn bị nhập quan, thì "mèo khoang" xuất hiện nhảy qua xác chết bà Xã. Bà ngồi dậy, rượt ông sư chạy bỏ dùi quăng mõ, và mãi đến khi gặp một mương vườn, bà mới nhảy tòm xuống mương và chết thiệt.

    Tại nhà ông Hương Tuần Ban, xác chết đứa con trai lớn vừa đặt vô hòm là linh miêu phóng qua. Cậu con từ trong quan tài ngồi dậy, rồi bước ra ngoài, rượt mọi người chạy tán loạn. Mãi khi đụng phải một gốc cây, cậu mới lăn ra, chết luôn.

    Cứ thế, cả làng Hậu Đức ai nấy đều hoảng vía. Nghe có người chết thì y như là con mèo thiêng xuất hiện, và Linh miêu xuất hiện khiến cho lắm người phải cười đau khóc hận. Con gái Hương Quản Tân bị xác chết rượt ngã xuống sông chết theo, bà Chánh Bái Dần 80 tuổi bị xác ma đuổi, ngã trợn trắng, rồi chết luôn....

    Dân làng cho đi rước pháp sư Long từ núi Cấm đến. Ông thầy pháp biết rõ chuyện linh miêu nên nhứt định đi lùng con mèo mắc dịch. Ông đi Đông thì nó sang Tây, ông qua Nam thì nó chạy Bắc, chưa lần nào thầy với mèo gặp nhaụ

    Một bữa thầy Ba Long đi lùng về đêm, tự nhiên bị mèo từ mái nhà đổ xuống, quào thầy rách cả mặt, cắn thầy mấy vết ở cổ, rồi chạy luôn. Thầy tức giận đi lùng dữ hơn thì mèo biến mất, cả tuần không thấy xuất hiện.

    Rồi bỗng nhiên có tin đồn: xóm miếu đầu làng có ma xuất hiện. Mấy cô gái làng đi chơi về đêm nghe tiếng mèo kêu thảm thiết, rồi thấy hai ánh mắt chiếu vào mình và có một sức thu hút kỳ lạ . Thế rồi hai ánh mắt cứ đờ ra, cứ lùi dần, lùi dần, mãi cho đến khi biến mất, thì có mấy tên mặt mày hung tợn chụp lấy họ, nhét đất sét đầy cả họng.
    Hai cậu trai làng đi chơi khuya về gặp một cô gái đẹp đang nhởn nhơ bên xóm miếu. Trong làng họ chưa thấy cô gái nào đẹp như thế bao giờ. Cô gái nghiêng mình chào hai cậu, rồi như có sức mạnh gì thu hút, dẫn hai cậu đi đến một quán trọ đèn đuốc sáng trưng. Cô gái rót rượu mời hai cậu, lấy bánh cho hai cậu ăn. Hôm sau, người nhà đi tìm, gặp hai cậu nằm chèo queo trong khu mộ hoang bên xóm miễu, cậu nào miệng cũng đầy đất sét, chỉ còn thoi thóp thở.

    Dân làng lo sợ và hoang mang lắm, cử người đến núi ông Cẩm để thỉnh thầy Tư Minh, một pháp sư nổi danh mới xuất hiện. Thầy dặn mọi người cứ im lặng, đừng nói gì đến sự có mặt của thầy trong làng. Thế mà chỉ mới hôm sau là thầy bị ném đá vào lưng khi đi tìm tông tích mèo, rồi hôm sau nữa, thầy bị một nhánh cây gẫy, rơi ngay xuống đầu.

    Biết là linh miêu muốn đuổi khéo mình nhưng thầy không sợ. Thầy nhứt định tìm cách trừ cho được con ma mèo ác hại này. Thầy tìm hỏi về tung tích của "con mèo có khoang cổ", biết nó sinh ra từ gia đình bà Cả Lâm, rồi được bà Cai Tổng Bá xin về nuôi.
    Sau vụ dựng xác ông Cai Tổng dậy thì mèo đi hoang, nghe thấy nhà nào có người chết là vào quấy phá, và khi bị thầy pháp bố ráp mà không trừ nổi, đã hóa thành mèo tinh, có thể biến hóa, sai khiến bọn ma quỉ dễ như chơi. Thầy Tư Minh liền đến nhà bà Cả Lâm, hỏi thăm tin tức về con mèo me. Thầy hỏi nhỏ với bà Cả:
    -Phải bắt cho được con mèo mẹ và con rắn cha thì mới diệt được con mèo tinh.

    Nhưng từ hôm thầy đến nhà bà Cả, không ai còn thấy bóng dáng con mèo có khoan cổ đâu nữa.

    Thầy Tư Minh liền mời dân làng lại, và theo lời anh Nam, con trai bà Cả, đi ra xóm gò mả để bắt rắn và mèo. Dân làng bao vây gò mả đuổi ráo riết thì thấy con mèo mun xuất hiện. Mấy anh trai làng nhảy ra đập cho con mèo một cái nhào.mèo.
    Cái khó là đi tìm con rắn hổ mây. Tuy đã biết chỗ rồi, nhưng thầy Tư Minh cũng phải đi xem từng xó một cho đến khi thấy một hang rắn lớn. Thầy liền lấy trong túi ra một củ ngải, nhai thật nhỏ, nhổ vào tay mình và chà khắp từ hai bàn tay lến đến cánh tay, ai thấy cũng le lưỡi, lắc đầu.
    Xong, thấy đến trước cửa hang vỗ nhẹ ba cái, rồi lại vỗ thêm ba cái nữa. Tự nhiên, từ trong hang nghe có tiếng thở phì phò, rồi một con rắn hổ mây to, cổ có khoan, xuất hiện. Thầy Tư Minh đưa tay chụp cổ con rắn bỏ vô bao. Con rắn dài hơn hai thước, thân lớn hơn bắp tay ai nhìn mà không sơ.

    Thầy kề tai anh Nam, con bà Cả Lâm, bảo nhỏ:
    -Hãy về loan tin là anh đã chết. Mèo tinh sẽ đến.

    Chiều hôm đó, tin anh Nam chết được loan tin đi khắp làng. Nơi ván giữa anh Nam nằm xuội lơ như xác chết, thân phủ một chiếc mền nhung xanh chờ tẩm liệm. Thầy Tư Minh giả làm một người trong nhà, mang cung ngồi bên cửa phòng nhìn ra ván giữạ

    Chín giờ, mười giờ, rồi đến 2 giờ đêm. Bỗng có tiếng "meo meo" trên trính, bóng mèo phóng xuống bàn cạnh bên ván giữa và sát bên cửa. Thầy Tư Minh lắp tên, bắn ra một phát. Chỉ nghe một tiếng "meo", rồi con mèo tinh nằm dẫy chết cạnh bên anh Nam.

    Anh ngồi dậy. Mọi người định bỏ chạy, nhưng chợt nhớ ra là anh chưa chết, nên thôi.

    Nhưng chuyện Linh miêu tới đó vẫn chưa dứt. Sáng hôm sau, thầy Tư Minh cho mời mọi người trong nhà đến, và hỏi:
    -Xác con mèo tinh đâu ?
    Mọi người nhìn nhau, không hiểu thầy Tư hỏi xác con mèo để làm gì. Chị Ba Bành nói:
    -Tôi vứt xác nó xuống sông rồi.
    Thầy Tư lắc đầu:
    -Chết nữa rồi! Loại mèo tinh chỉ hết phá phách khi nào xác nó bị tiêu tan ra tro bụi. Chị vứt xác mèo xuống sông, nó sẽ trôi theo dòng nước, đi phá các dân chúng các làng khác. Làm sao đây?

    Ai nấy đều nhìn thầy như cầu cứu. Thầy Tư phủi tay đứng lên. Thầy đi ra phía sau nhà, nhìn xuống dòng sông đang cuộn chảy. Rồi thầy thở dài.

    Chiều hôm đó, thầy lặng lẽ đi qua làng bên, tìm một nhà quen để ở ẩn. Thầy dặn không ai được tiết lộ tin tức của thầy. Tối hôm đó có tin một đứa bé bị chết. Rồi xác nó bị một con mèo ma nhảy qua và sống lại, rượt mọi người chạy có cờ. Hôm sau, lại có tin một người đàn bà chết, rồi lại bị ma mèo nhảy qua xác chết của chị, khiến chị ngồi dậy, chạy quanh, rồi đụng vào một gốc dừa, và chết thật. Từ làng kế cận cũng có tin con "mèo có khoang cổ" xuất hiện, có tin thây ma rượt người.

    Sáng hôm đó, thầy Tư Minh đi gặp thầy Hương Quản sở tại. Thầy nói:
    -Xin thầy Hương Quản hãy cùng tôi tìm cách để diệt con mèo tinh.

    Thầy Hương Quản hỏi:
    -Diệt bằng cách nào? Tôi có súng hai nòng, nhưng có thấy nó đâu mà bắn.

    Thầy Tư lắc đầu, rồi cùng thầy Hương Quản về nhà. Tối hôm đó có tin là có 2 người chém nhau, kẻ đứt cổ, người banh ruột. Thầy Hương Quản ra lịnh cho Hương tuần đi chở hai xác chết về nhà việc, rồi thầy và thầy Tư Minh cùng đi ra đó. Hai xác chết được chở về nhà việc. Thầy Tư Minh nghĩ thầm: "Đêm nay thế nào con mèo tinh cũng đến phá." Và thầy lặng lẽ ghim cung chờ sẵn.
    Thầy Hương Quản thì ôm chặt cây súng hai nòng. Tuy nhiên trong bụng thầy vẫn cứ run. Súng là để trừ người sống bị phạm tội sát nhân, chớ làm sao trừ được tinh ma, quỷ quái. Thời gian trôi qua. không thấy gì cả. đã 2 giờ đêm rồi, có ai thấy gì đâu? Thầy Hương Quản ôm súng, gục đầu bên cạnh cửa, ngáy pho pho. Nhưng thầy Tư Minh hãy còn thức. Thầy giương cung chờ sẵn.

    Bỗng có tiếng "meo", rồi một con mèo từ trên trính đi ra. Mắt nó sáng ngời, trông rất dễ sơ. Nhưng thầy Tư không sợ, theo dõi con mèo ngay lúc đó, đúng là con mèo có khoang cổ. Nó từ trính nhà đi xuống, phóng qua cánh cửa chỗ thầy Hương Quản đang ngủ. Thầy Hương Quản giật mình, quơ súng nổ liền 2 phát. Dĩ nhiên là thầy bắn hoảng, nên không trúng con mèo. Nó bị bắn bất ngờ, nên nhảy xuống cái bàn có để cây đèn tọa đăng. Vì quýnh quáng, nên nó làm ngã cây đèn. Lửa bốc cháy.

    Thầy Tư Minh nhờ có ánh lửa, nên trông rõ con mèo hơn. Mũi tên của thầy bắn ra, trúng ngay vào nó. Con vật ngã lăn xuống đất, giẫy tê tê.

    Nhưng lửa đã bốc mạnh. Thầy Tư Minh và thầy Hương Quản đành phải nhảy ra ngoài, để mặc cho lửa hỏa thiêu hết ngôi nhà việc lớn của dân làng. Gần sáng hôm sau thì lửa mới tắt. Tất cả chỉ là những dúm tro tàn. Hai xác chết, xác con mèo chỉ là tro bụi.
    Thầy Tư Minh thở dàI khoan khoái:
    -Thế là hết chuyện Linh miêu rồi.

    Nhưng thầy Hương Quản thì lắc đầu:
    -Thật là khổ cho tôi. Lấy gì làm bằng chứng là nhà việc cháy vì con mèo tinh gây ra

    Thầy Tư vỗ vai thầy Hương Quản:
    -Thôi, mình ra chợ uống một chầu cà phê cho tỉnh đi, thầy Hương Quản. Lên quan, tôi sẽ là người làm chứng cho thầy.​
     


    DongVi_25Tinh - thích điều này.

Chia sẻ cùng bạn bè


Đang tải...