Đất chở trời che

Trong chuyên mục 'Suy ngẫm' đăng bởi lazydoll, 28/4/2011. — 1.061 Lượt xem

  1. lazydoll

    lazydoll Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Đất chở trời che

    1. Đây là cha tôi. Người đang ngủ yên trên yên chiếc xe máy cũ của mình. Đầu gối lên chiếc balô nhỏ của hai cha con, chân gác lên tay lái. Cái dáng ngủ nhọc nhằn của cả một đời lam lũ. Đêm qua phòng trọ không có quạt, cha nhường cho tôi chỗ gần cửa sổ và ngồi quạt cho tôi suốt đêm. Nghĩ mình là một đứa con gái 17 tuổi mà vẫn được cha thương chiều, sang nay nước mắt tôi rơm rớm, cha lại tưởng tôi khóc vì lo nghĩ, vội an ủi: “ Cứ bình tĩnh mà vào thi con ạ! Đỗ thì cha mừng. Trượt cha cũng không trách mắng con đâu. Thi lần này, cha cũng biết là khó lắm!”



    2. Còn đây là bố tôi. Bố tôi là một người đàn ông cao 1m57, mẹ tôi cao 1m55. Đại diện của một thể hệ người Việt thiếu thốn, gầy gò và thấp bé. Bố tôi rất giỏi ngoại ngữ, nhưng lại không thể làm phiên dịch. Đơn giản vì ông không đủ tầm cao để nghe những người ngoại quốc nói với tốc độ nhanh, không đủ sải chân để có thể vừa đi vừa dịch, cái cảm giác cứ phải ngước lên để nói với một người đang cúi xuống, mãi mãi là một cảm giác tủi lòng mà ông không vượt qua được. Và nỗi lo lớn nhất của ông là tôi không được cao lớn, là phải trải qua những nỗi buồn mà ông đã phải trải qua. Ông đã bán cả xe đạp, vật có giá nhất trong nhà lúc ấy, để tôi có thể có một cốc sữa uống mỗi ngày. Đọc sách báo nước ngoài, ông đã biết sữa quan trọng với trẻ con như thế nào. Chủ nh