1. kenzizi

    kenzizi Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Đắng lòng cụ ông gần 90 tuổi lội đồng bắt tép nuôi vợ

    Trong suốt 7 năm qua, người dân thôn Đồng Lư, xã Đồng Quang, Quốc Oai, Hà Nội vẫn thường thấy một cụ ông ở tuổi cổ lai hy ngày lại ngày mang cái dậm, cái đó ra đồng để đơm cá bắt tép bán lấy tiền nuôi vợ bệnh tật triền miên.
    Khổ quen rồi...
    Một buổi chiều nắng gắt, chúng tôi đến thăm ông Nguyễn Văn Quý và vợ là bà Nguyễn Thị Chén tại một gian phòng ở đình làng thôn Đồng Lư – nơi hai cụ ở nhờ từ năm 2004 đến nay.

    [​IMG]
    Cụ Quý bên người vợ ốm đau thường xuyên.
    Trong gian phòng lụp xụp chừng dăm mét vuông của hậu cung đình làng Đồng Lư, một cụ ông da đồi mồi, khuôn mặt hốc hác vì sương gió, kham khổ đang chăm sóc người vợ luôn bị những cơn đau do bệnh tật hành hạ. Không ai có thể ngờ rằng hai cụ có tới... bảy người con.
    Cụ bảo: “Cháu (cụ Quý tự xưng) khổ quen rồi chú ạ. Bố mẹ cháu chết sớm, bản thân phải đi ở đợ mãi tận trên Sơn Tây. Ngày ấy nào có được ăn cơm, có ăn thì cũng phải cùng ăn với chó. Lớn lên không có ruộng đất, nhà cửa lại phải đi ở nhà chùa. Sư Vũ bảo cháu là nặng căn nặng quả cần phải quy y cửa Phật mới giải thoát được, nhưng cháu không tin. Đã có lần do cuộc sống khó khăn nên cháu đã có ý định cạo đầu đi tu, nhưng vì mình không có căn duyên nên không thành”.
    Lớn lên, cụ Quý lập gia đình với bà Chén. Cuộc sống dần ổn định, lần lượt 7 đứa con ra đời. Những năm đói kém cả hai vợ chồng có lúc phải ăn củ chuối chấm muối để cầm hơi còn cháo thì để dành nuôi con.
    Tằn tiện chắt chiu, cụ cũng mua được một mảnh đất bỏ hoang trong làng dựng lên túp lều để làm nhà ở. Thời gian thoi đưa, con cái hai cụ lớn lên và đều đã lập gia đình. Những tưởng như vậy là hai cụ có thể nghỉ ngơi an hưởng tuổi già bên đàn con cháu sum vầy...
    Có gà có thóc... mới được con "yêu"
    Nhưng cụ đâu có ngờ cuộc đời thay đổi, trái đất chuyển xoay. Theo thời gian, đất cát lên giá vùn vụt, các con bảo cụ là bán bớt đi mảnh đất ở để xây nhà cao cửa rộng, “bố mẹ đã khổ nhiều rồi giờ phải được hưởng hạnh phúc”.
    Năm 1999, cụ Quý đồng ý bán đất, đưa hết tiền cho các con xây nhà, sau khi có nhà mới cụ cảm thấy phần nào được an ủi lúc tuổi già. Nhưng cũng từ đấy các con bắt đầu đổi thay tính nết.
    Năm 2002, cô con dâu út đưa đứa cháu nội ra vườn đi vệ sinh, trời mùa đông thời tiết khô hanh, cô liền cầm chiếc bật lửa châm vào đống rơm để cho… “cháu vệ sinh an toàn”. Ngọn lửa bùng lên và sự giận dữ được trút lên đầu cả hai cụ. Và cũng từ đó ngọn lửa trong lòng của cả con dâu và con trai ngùn ngụt cháy.
    Không chịu đựng nổi sự chửi rủa, mắng mỏ của các con, cụ liền đi ở nhờ nhà ông Oai, ông Thinh - vừa là người nhà lại vừa là hàng xóm. Được một thời gian các cụ để dành được một chút thóc lúa thì cậu con trai út lại đón hai cụ về để “chăm sóc”. Khi thóc lúa hết, các cụ lại bị hắt hủi.
    [​IMG]
    Căn phòng góc sân đình nơi dân làng thương tình cho ở nhờ.
    Cụ kể: “Từ năm 2004 đến nay nó đã đón cháu về bốn lần rồi, khi hết lúa cũng là bốn lần cháu phải ra đình”. Đã không dưới một lần đứa con trai út cầm dao kề vào cổ cụ và nói: “Ông cho mày nhát bây giờ”. “Sợ lắm chú ạ, giá như người ngoài thì còn có pháp luật xử lý chứ con mình thì ai xử hả chú?".
    Cụ cho biết thêm: “Khi còn ở thôn Đồng Lư thì con cả bảo: “Ông lên rừng Tiến Xuân mà ở với chú Đại cho không khí trong lành”. Lên Tiến Xuân được một thời gian, tôi có chăn nuôi được hơn trăm con gà, đến ngày thu hoạch thì đứa con út lại bảo: “Thôi, ông về quê mà sống, ở đó còn có họ hàng, anh em và tổ tiên chứ ở đây thì có ai”.
    Có hôm, đêm đến cụ phải một mình ôm chiếc chăn chiên lên rừng để ngủ cho qua, chờ đến sáng rồi về. Trên đường về miệng thì khát khô nhưng họng thì đắng ngắt, đến nước lã nuốt cũng không trôi.
    Sau đó cả hai cụ đã quyết định ra ở nhờ đình làng, ở đó có ba phòng còn bỏ trống. Cũng từ đó cụ không cho phép mình ốm, vì cụ biết rằng nếu chẳng may mình ốm thì cả hai vợ chồng đều chết mà thôi.
    Hai cụ được nhà nước chia cho gần 400m2 đất canh tác và nhập cùng khẩu với các con cho tiện. Khi cụ ra khỏi nhà các con chia cho tôi tới 7 thửa, mỗi thửa cách nhau khoảng vài trăm mét. Bây giờ sức tôi thì đã gần tàn, lực tôi đã kiệt, muốn cho tôi thế nào thì cho, kêu ca thì chúng lại bảo “già rồi mà còn lắm mồm, nói ít thôi cho con cháu còn nhờ".
    “May mà còn đứa con gái út sinh năm 1978 tên Thoa lấy chồng cùng làng chứ không thì cũng đến chết. Cứ đến mùa vụ thì nó làm giúp cho. Nhưng mà cháu nó nghèo quá anh ạ”, cụ Quý nói.
    Bắt tép nuôi vợ
    [​IMG]
    Nguồn sống hàng ngày của các cụ chỉ dựa vào những con tôm con tép bắt được.

    Hàng ngày, nguồn thu nhập chính của cụ ông gần 90 tuổi này dựa chủ yếu vào những con tôm, con tép cuối cùng của mùa nước cạn mà ông bắt được ngoài đồng.
    Cụ Quý cũng nuôi được hơn chục con gà, ban ngày thì chúng tha thẩn bới giun, tìm những hạt thóc rơi vãi ngoài đường, tối đến, gà và người cùng chung nhau gian phòng rộng chưa đầy 6m2 ấy.
    Ngoài ra cụ còn trồng được khoảng vài mét vuông rau để ăn hàng ngày, nhưng mấy cây xà cừ to quá che hết cả khoảng vườn nên cũng chẳng ăn thua.
    Gà thì không dám thịt vì đắt, còn rau tuy rẻ nhưng không trồng cũng chẳng có cái mà ăn. Có lẽ niềm vui lớn nhất của cụ Quý giờ này là khi nhìn ngắm đàn gà kiếm ăn ngoài sân, trong vườn.
    Cụ gõ tay xuống chiếc phản kê ở giữa gian phòng bảo: “Đây là tấm phản của cháu khi còn sống thì là giường nằm, đi đâu cháu cũng mang đi, đó là vật bất ly thân, khi nào chết thì làm quan tài cho cháu. Cháu đã có nhời nhờ bác thợ mộc ở đầu làng hơn một năm nay rồi”. Tôi cúi nhìn chiếc phản mình đang ngồi rồi lại nhìn vào gương mặt có nước da ngai ngái của cụ mà thấy lòng mình tê buốt.
    Theo Quỳnh Anh - Tuấn Đức
    Bee
     


    kiingboss, snows, F1311 bạn khác thích điều này.

  2. anna_1203

    anna_1203 Thành viên mới

    Tham gia:
    17/9/2010
    Bài viết:
    29
    Lượt thích:
    14
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    đại học nha trang
    Sao lại có những đứa con như z nhỉ? cha mẹ chắt chiu từng tí nuôi nó khôn lớn rùi nó trả ơn cha mẹ thế đấy. đúng là sự đời thật khó đoán. tội nghiệp cho 2 ông bà quá. hjx :KSV@17:
     
  3. kenzizi

    kenzizi Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    21/4/2010
    Bài viết:
    1.236
    Lượt thích:
    2.467
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    Khoa học tự nhiên
    Đọc từng câu từng chữ trong bài viết này tự nhiên sao lại thấy lạnh sống lưng ,thật không còn gì để nói những người con đó .Thà nuôi những con vật còn tốt hơn loại người như họ ,nhưng mình biết 1 điều những con thú đấy khi về già cũng sẽ cảm nhận được cái hoàn cảnh mà hiện tại bố của họ dg phải chịu đựng ,quy luật nhân quả luôn luôn đúng
     
    gracefulkitten thích điều này.
  4. gracefulkitten

    gracefulkitten Vừa già vừa lười !!!! Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    30/5/2010
    Bài viết:
    2.292
    Lượt thích:
    2.378
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Ăn bám , ăn hại và ăn nhiều
    đó là 1 bài học..1 hồi chuông cảnh tỉnh cho những đứa con...cha mẹ nuôi con quên ngày tháng..đọc để mà nhớ,mà khắc sâu trong tâm cam rằng đừng như những đứa con ấy...tự hứa với lòng...
     
  5. hoang thanh huong

    hoang thanh huong Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    13/9/2010
    Bài viết:
    179
    Lượt thích:
    170
    Kinh nghiệm:
    43
    Tội nghiệp 2 ông bà wa. Sớm muộn gì thì những ng con của ông bà cũng sẽ bị quả báo thôi, ông trời có mắt mà.
     
  6. kimanh27

    kimanh27 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    29/11/2010
    Bài viết:
    342
    Lượt thích:
    76
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Trường:
    cao đẳng kinh tế - kĩ thuật sài gòn
    thật là đáng căm hận mà. tại sao lại có những con người đó trên cõi đời này được chứ. đó là những người đã mang nặng đẻ ra mà lại đối xử như vậy. chúng không đáng làm con người mà.tội 2 ông bà quá:KSV@17:
     
  7. icool

    icool Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    15/3/2011
    Bài viết:
    198
    Lượt thích:
    28
    Kinh nghiệm:
    28
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    ÔNg cụ đáng thương thật. :KSV@17:
     
  8. gacon0211_bk

    gacon0211_bk Thành viên mới

    Tham gia:
    31/3/2011
    Bài viết:
    2
    Lượt thích:
    6
    Kinh nghiệm:
    3
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    ĐHBK Hà Nội
    Đọc xong câu chuyện này mình mún :KSV@17: .Thương hai ông bà quá ,sao trên đời này lại kóa nhiu người khổ như vậy
     
  9. vac23

    vac23 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    30/3/2011
    Bài viết:
    114
    Lượt thích:
    74
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    TNUT
    đúng là nuôi ong tay áo..!!
    mấy đứa con bất hiếu,
    không biết khi về già
    họ bị như vậy, lúc ấy họ nghĩ
    gì nữa...!!!!!!!!!
    :KSV@07:
     
  10. tinhtudatinh

    tinhtudatinh Thành viên mới

    Tham gia:
    14/5/2010
    Bài viết:
    18
    Lượt thích:
    3
    Kinh nghiệm:
    3
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    mấy đứa con đó là thú tính jui.mà ko. không bàng thú thì đúng hơn
     

Chia sẻ cùng bạn bè


Đang tải...