Hoàn Đại thiếu gia biết yêu

Trong chuyên mục 'Tiểu thuyết' đăng bởi alwaysb4by, 10/4/2011. — 29.455 Lượt xem

  1. alwaysb4by

    alwaysb4by Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Đại thiếu gia biết yêu

    -:|:- 2 tháng trưc -:|:-
    Vào một ngày trời mưa lạnh
    ----Kelvin anh đừng bỏ em..lên tiếng trả lời em đi Kelvin----nó hét lên trong tuyệt vọng
    Trong cái đêm lạnh run người và cái bóng đêm đen mù bao chum quanh người nó, người mà nó yêu thương và cần nhất đã rời xa nó.
    Nó—Tên thật là Phạm Kỳ Thư (tên tiếng anh còn đc gọi là Evan)16t. Là tiểu thư độc nhất vô nhị của tập đoàn Verizon, là tập đoàn nổi tiếng hang đầu của nước mỹ về mặt điện tử. Tuy là 1 tiểu thư con nhà giàu nhưng nó kô hề đanh đá ngược lại nó là 1 đứa con gái hiền lành và xinh đẹp. Ba nó là người Anh và mẹ nó là gốc Việt( tuy là người việt nhưng sống bên mỹ đã nhiều năm) nên khuân mặt của nó có 1 chúc ji` gọi là nửa Châu Âu nửa Châu Á.
    Kelvin----17t , tên thật là Võ Anh Hoàng nhưng đc sinh ra và lớn lên tại mỹ. Đẹp trai là 1 công tử con nhà giàu kô kém ji` nó.
    Nó và Kelvin yêu nhau cách đây 2 năm trước. Và khi nó nghe đc tin papa and mama nó ép nó qua Úc học, còn papa of Kelvin ép Kelvin wa Pháp du hoc. Do kô chịu đc xức ép của 2 gia đình nên tụi nó quyết định bỏ đi. Nhưng thật kô may. Trên đường đi đến chỗ hẹn nó, Kelvin bị tại nạn xe và đc đưa vào bệnh viện. Nó chờ hoài, 30pè1t. Trong long nó bỗng cảm thấy lo lắng, chợt 3 sợi dây chuyền mưk` Kelvin tặng nó bị tuột ra (cả nó và Kelvin điều có 1 cái, là dây chuyền cặp đó các bạn). Kô bík sao nước mắt nó cứ tuôn ra rồi chợt có tiếng điện thoại reo lên, là quản gia nhà nó. Nó bắc máy lên nghe,
    ---- Tiểu thư, cậu Kelvin bị tai nạn giao thông và đag đc cấp cứu trong bệnh viện, tiểu thư mau đến đi---- Nó như bị sét đánh
    ---- Kelvin, anh phải chờ em, nhất định phải chờ em, anh kô đc bỏ em lại 1 mình---- Nó vừa chạy vừa khóc, nó chạy trong cơn mưa, đêm đó có lẽ mưa đã rất lớn.
    Nó chạy tới bệnh viện và nghe đc câu chuyện của bác sĩ với papa của Kelvin
    ---- Xin lỗn ông, chúng tôi đã cố hết sức nhưng……..cậu chủ đã mất quá nhiều máu, chúng tôi đành phải bó tay----- Bác sĩ thở dài và nói
    ---- Cái ji!!!!! Ông kô muốn tôi phá tan cái bệnh viện này ra chứ, tại sao lại bó tay, cái bệnh viện này chỉ đc hư danh thôy sao---- (papa của Kelvin) Ông Võ Vương cầm cổ áo của bác sĩ xách lên và đe dọa.
    Nó đã ngất xỉu khi đc cái tin choáng váng
    3 Tiếng sau
    Nó tỉnh giậy và chạy quanh bệnh viện (như 1 người điên) nó vừa đi vừa la lên
    ----KELVIN ANH Ở ĐÂU! MAU RA ĐÂY, ĐỪNG CHỐN EM---- Nó hét lên trong sự thất vọng
    Papa and mama nó cố ngăn nó lại nhưng kô kịp, nó đứng ngây người ra, khi nhìn thấy trước mặt nó, là 1 người đc chum khăn trắng từ đầu đến cuối. Nó vội vàng chạy tới và từ từ lật cái khăn trắng đó ra, nó đã kô kìm đc nước mắt. Đó là Kelvin, người nó yêu, người mà nó cần nhất trong cuộc song này của nó. Papa and mama chạy tới và kéo nó lại. Nó hất mạnh tay họ ra và quát lớn
    ---- Chỉ tại các người, nếu các người kô ép chúng tôi đến đường cùng, Kelvin sẽ kô bị như thế này, tôi hận các người---- Nó khóc thật lớn rồi chạy tới ôm lấy Kelvin
    -:|:- 2 tháng sau kể từ ngày Kelvin ra đi -:|:-
    Cuộc sống đối với nó bây jo` kô còn ý nghĩa ji nữa, nhiều lần nó tư tìm đến cái chết, nhưng mỗi lần nhưng vậy Kelvin đều hiện ra và nói với no
    ---- Em kô đc chết, em phải sống, sống cho anh và cho cả em nữa, anh kô muốn em cứ mãi như vậy, hãy vui vẽ lên---- Kelvin nhìn nó với 1 ánh mắt buồn bã
    ---- Kô, em kô muốn sống nữa, em muốn ở cùng anh, đừng bỏ em đi mà Kelvin----Nó vừa khóc vừa bám víu lấy 1 cái ji` đó trong không khí
    Giật mình thức giấc, thì ra đó là 1 giấc mợ
    Nó quyết định về Việt Nam, nó ra đi trong sự hận thụ và tiếc nuối, nó hận papa and mama nó, hận họ đã cướp đi người mà nó yêu thương và cần nhất.:KSV@17:



    CHAPTER 2
    -:- Về đến Hà Nội -:-
    Cái nóng của đất Hà Nội khiến nó cảm thấy mệt mỏi, nó kô còng sức để chống lại mọi thứ, nguyên nhân chính là cái chết của Kelvin. Nó đag ngơ ngẩn suy nghĩ thì nghe thấy có tiếng người gọi nó.
    ---- Kỳ Thư, ở đây nè cháu---- 1 người phụ nữ khỏang chừng 40 đến 45 đứng vẫy tay với tôi
    ---- Ơ!!!, con kô nhận ra cô àk, cô Tina nè, là bạn thân của bạ mẹ cháu hồi còn bên mỹ nè---- Có nói giọng có vẻ ngạc nhiên. Cô tưởng nó kô nhận ra cô.
    ---- À! Cô Tina, con nhận ra cô rồi, con tưởng chúc nữa cô mới đến, kô ngờ cô đến sớm vậy---- nó tỏ vẻ vui mừng
    Cô Tina, là bạn thân của papa and mama nó hồi còn bên mỹ. Cô về Việt Nam kết hôn với một người đàn ông góa vợ và đã có 2 con. Do về Vn kô có chỗ nào ở nên tôi sẽ ở nhà cô 1 thời gian.
    ---- Mau lên, xe đag đợi chúng ta ở ngoài đó, cô đưa con về nhá cô tiểu thơ bé bỏng---- Vừa nói cô vừa nhéo cái má của nó
    ---- Đưa cô xách đồ dùm cho---- nói rồi cô kéo tay nó đi thật nhanh ra ngoài xẹ
    Xe dừng lai, bác tài xế vội mở cửa xe cho nó. Trước mặt nó là 1 căn biệt thự rất là to ( nhưng kô to = nhà nó bên mỹ),. Nó có vẻ kô hài lòng và thick thú cho lắm, vì có những cặp mắt kì lạ đag nhìn nó tò mò và nói xầm xì cái ji` đó
    ---- Chào bà chủ, chào tiểu thơ---- Ông quản gia già khẻ cúi đầu chào nó.
    Xa xa, có 2 bóng người đag bước đến, nó đoán đó là con trai và con gái của cô Tina, đứa con gái hồn nhiên chạy đến bên nó.
    ---- Hi chị!!!!!!!, em là Minh Ngọc, rất vui khi gặp chị---- Minh Ngọc nhìn nó với 1 ánh mắt đắm đuối.
    ---- Chào em, chị là Kỳ Thư, hận hạnh đc gặp---- Nó nói và kèm theo 1 nụ cười duyên dáng.
    Minh Thư--- Tên Đầy đủ là Trịnh Minh Ngọc, 15t là con gái của cô Tina ( là con ghẻ thôy nhá). Ngây thơ, hiền lành và cũng là hotgirl của trường SPECIAL
    ---- Đây là con của cô, Minh Ngọc và Minh Đăng---- Cô Tina giới thiệu.
    Minh Đăng--- Tên đầy đủ là Trịnh Minh Đăng 17t, lạnh lung và khó tính, đương nhiên là rất đẹp trai òy. Còn là 1 thành viên của 4H ( 4 Hotboy) của trường SPECIAL nữa.
    ----Từ nay con sẽ sống ở đây cùng cô, còn có cả Minh Đăng và Minh Ngọc nữa, bây giờ cô dắt con lên phòng nhé---- vừa nói cô Tina dắt nó lên cầu thang
    Trước mặt nó là 1 căn phòng, cũng đc coi là khá to, bên trong đc trang trí toàn là màu hồng ( vì đó là màu nó thick mưk`) căn phòng đc trang trí rất giống với phong cách của nó ( chắc là ba mẹ nó đã tiết lộ cho cô Tina biết). Nó cũng chẳng tỏ ra vẻ ngạc nhiên ji` cho lắm.
    Căn phòng đc trang trí với những họa tiết tinh xảo, một cái rèm màu trắng phủ trắng xuống bên cạnh cửa sổ kèm theo nó là 1 cái ghế nhỏ màu hồng, nhìn nhìn wa thì ôi thôi, cái giường nó nằm sao toàn là gấu bong thế này, như vầy thì nằm ở đâu kia chứ(ước rì mình đc như cô ấy thì hay bík mấy…)
    Nó xếp gọn đồ đạc rồi đánh 1 giấc cho đếm tôi
    ---- Cộc Cộc, chị Thư ơi, xuống ăn tối nè chị----thì ra là Minh Ngọc
    Nó giật mình thức giấc
    ---- Ngọc hã!, vào đi em---- nó khẽ nói từ phòng rạ
    ---- Chị sao thế, chị mệt hã, cần em kiu bác sĩ kô---- Minh Ngọc bước vào phòng thì thấy nó đag nằm 1 đống, ( mới ngủ dậy mừk) Ngọc có vẻ lo lắng
    ----Chị kô sao, chắc là chưa thick hợp với thời tiết ở bên này ý mừk, mà em đợi chị chúc nhé, chị chải đầu ồy xuống cùng em ngay---- nó vộc bước xuống giường với 1 ánh mắt mệt mỏI>
    ________Trong bữa ăn___________
    Mọi người đều ngồi vu vẻ ăn cơm, về phần nó, có lẽ đã lâu lắm òy, nó kô đc ăn cơm chung với papa and mama nó, vì papa and mama nó bận việc công ty nên ít khi ăn chung với nó
    Chợt Minh Ngọc hỏi nó 1 câu
    ----Tại sao chị lại về VN thế, em nghĩ chị sống bên đó tốt hơn bên này nhiều mừk----Ngọc đag nói thì bị cô Tina khẩy 1 cái đau đớn, có lẽ cô đã biết chuyện của nó.
    ---- Thôi mấy đứa ăn lẹ đi, đồ ăn nguội hết rồi nè---- vừa nói cô Tina vừa gắp đồ ăn cho nó.
    ---- Mọi người cứ ăn típ đi, cháu no òy, cháu xin phép---- Nó vừa nói rồi ôm mặt khóc chạy ra công viên trước nhà, nhưng nó kô biết có người đã nhìn thấy nhừng giọt nước mắt của nó và chạy theo nó.
    Nó đag ngồi ôm mặt khóc thì bỗng có 1 chiếc khăn nhè nhè đc đưa đến trước mặt nó
    ---- Em lau nước mắt đi, có nhìn ta nhìn thấy anh bắt nạt em đó---- đó là Minh Đăng, anh của Minh Ngọc
    Nó nhận lấy cái khăn òy bỏ vào nhà
    Lúc đó tại công viên, Minh Đăng có vẻ đỏ mặt hắn tụ nhủ thầm rằng “ tại sao mình lạii như vầy, mình chưa bao giờ như vầy hết” cũng đúng thôy nhìn nó ai mừk chẳng để ý, huống chi là người lạnh như băng, và lạnh lung như Minh Đăng
    Vê` phần nó, nó chạy vào phòng rồi vội vàng lấy tấm hình của nó và Kelvin chụp chung cách đây chưa đầy 3 tháng, nước mắt của nó cứ vậy mà tuôn ra, cái quá khứ đâu buồn này, khi nào nó mới có thể quên đc.


    CHAPTER3
    Tối hum đó
    Sau khi khóc 1 trận, có lẽ nó đã nhẹ long đc 1 chúc.
    ----Cộc Cộc, cô vào nha Kỳ Thư---- cô Tina mở cửa phòng ra thì thấy nó mắt đag ướt nhèm, cô đoán đc là nó đag khóc.
    ---- Cô biết là con đag rất buồn, nhưng con hãy cố gắng vui vẻ lên, cô nghĩ là người đó cũng muốn như vậy---- cô nhẹ nhàng ôm nó vào. Nó như cảm nhận được hơi ấm phát ra từ người cô, đây là lần đầu tiên kể từ ngày Kelvin mất nó đc cảm nhận đc hơi ấm như vậy, vì papa and mama nó suốt ngày chỉ quan tâm đến công việc, họ ít khi nào ngồi xuống ôm nó vào long hoặc ngồi trò chuyện với nó.
    ----- Ngày mai con hãy đi học cho vui nhé, đây là đồng phục của con. Năm nay con sẽ học lớp 10 và học chung trường Special cùng với Minh Ngọc và Minh Đăng ---- Cô vừa nó vừa xoa nhẹ đầu nó và đưa cho nó bộ đồng phục của trường học.
    ----- Con cảm ơn cô, con cũng muốn đi học sớm để bắt kịp cùng với các bạn---- Nó đưa tay ra nhận bộ đồng phục rồi nằm xuống ngủ lúc nào cũng kô biết.
    1 ngày mới lại đến với nó, ánh nắng từ bên ngoài cửa sổ, ánh nắng của 1 buổi sang khẽ lướt trên mặt nó làm nó thức giấc, 1 ngày dài đag chờ nó.
    30 phút sau nó đã chuẩn bị xong mọi thứ và bước xuống nhà. Mọi người nhìn nó với 1 ánh mắt ngạc nhiên ( hum ngạc nhiên sao đc, wa’ đẹp mừk) Nó đag mặc đồng phục của trường học, chiến váy màu xanh, tới ngang đùi, chiếc áo trắng dễ thương kèm theo là 1 cái cavat màu xanh trên cổ . Mái tóc dài đc uốn quăn quăn dài ngang lưng, còn 1 chiếc băng cài trên đầu màu hồng nữa chứ. Kô thể thiếu dưới đôi chân của nó là 1 đôi giầy xinh xinh nữa chứ ( :X :X woao, nhìn mừk mê lun ák)
    ---- Woao!, nhìn chị dễ thương thịk lun, nhìn là mún iu ngay lun ák---- Minh Ngọc đi xung quanh người nó với một ánh mắt ngưỡng mô.
    ---- Thôi mấy đứa chuẩn bị ăn sang rồi đi học ---- Cô Tina kéo nó ngồi xuống bàn ăn
    ---- Tụi con kô ăn đâu, cũng muộn rồi, tụi con đi đây---- Minh Đăng nói xong rồi dục Minh Ngọc nhanh lên ( con người lạnh lung là thế đấy).
    Nó và Minh Ngọc vội chào Cô Tina rồi bước ra xe cùng với Minh Đăng.
    ---- Cô đến trường rồi lên phòng thầy Hiệu trưởng, hum qua mẹ tôi đã nói với ổng rồi, cô lên đó rồi sẽ có người dẫn cô về phòng học thôy---- Minh Đăng nói nó với vẻ mặt lạnh lung.
    Nó cũng kô ngờ sau 1 đêm thôi mà Minh Đăng lại thay đổi thái đổi với nó như vậy. Nhưng rồi nó cũng chẳng wan tâm đến mấy chuyện đó.
    Xe dừng ngay trường, một ngôi trường có những nét văn hóa cổ, ngôi trường đc chia thành 4 dãy, 2 dãy bên tay phải dành cho khối 11 và 12, 2 dãy còn lại dành cho khối 9 và khối 10.
    B ọn con traiinhìn nó với 1 ánh mắt đắm đuối, mấy đứa con gái thì nhìn nó với 1 ánh mắt có vẻ kô ưa
    ---- Nhỏ đó là ai vậy, học sinh mới hã, tại sao nó lại đc đi chung với anh Minh Đăng chứ---- 1 đám con gái đag đứng đó xì xầm
    ---- Hêy Minh Đăng--- 1 đám con trai gồm 3 đứa đag tiến lại gần phía nó, Minh Đăng và
    Minh Ngọc đag đứng.
    3 chàng trai này nhìn nó có vẻ ngất ngây ( kô nhìn sao đc, ze~ thương vạy mừk)
    ---- Ơ! Cô gái này là ai, sao lại đi chung với 2 người vậy---- Việt Thành nhìn Kỳ Thư rồi quay qua hỏi Minh Ngọc và Minh Đăng.
    ---- Chị ấy là con gái bạn thân của mẹ em hồi còn bên mỹ, từ nay cô ấy sẽ sống chung nhà với tụi em---- Minh Ngọc khoác tay Kỳ thư quảng cáo cho 3 anh hotboy nghe
    ---- Cái ji`!....ở chung nhà ák.---- Việt Thành, Hoàng Long, Nhật Phong đồng thanh lên tiếng.
    Việt Thành. 17t. Tên đầy đủ là Nguyễn Việt Thành, là người thừa kế của nhà họ Nguyễn, tập đoàn Hoa Thị,là tập đoàn đứng đầu về mặt đá quý và dầu mỏ tại Châu Á , cũng là 1 trong những thành viên của 4H, tính tình khó ưa, tự kiêu ( Khinh người ý mừk)
    Hoàng Lọng 16t Tên đầy dủ là Nguyễn Hoàng Long, em trai của Nguyễn Việt Thành, cũng là thành viên của 4H, ít nói, tính tình cọc cằn, khó gần( và cũng là người mà Minh Ngọc kết )
    Nhật Phong, 17t, tên đầy đủ là Hoàng Nhật Phong, cũng là người thừa kế của 1 tập đòan về thời trang, ba cậu là chủ tịch của tập đoàn MK còn mẹ cậu là 1 nhà thiết kế thời trang nổi tiếng của Mk. Tuy là 1 thành viên của 4H nhưng tính tình của cậu khác hẳ với 3 người còn lại, hòa đồng dễ gần, nhưng đồng thời cũng là 1 tên sát gái
    Quay về với các nhân vật
    ---- Vào lớp đi, nhiều chuyện wa’, Minh Ngọc, em dẫn cô ta lên phòng hiệu trưởng đi, bọn anh đi đây---- nói rồi Minh Đăng kéo cả đám đi cùng, dù mấy người đó chân thì đi nhưng mắt thì cứ liếc về đằng sau, phía mà Kỳ Thư đag đứng
    ---- Các anh ấy nhìn đc chứ chị, mà kỳ lạ thiệt, em chưa bao jo` thấy mấy anh ý nhìn ai với 1 ánh mắt như vậy, nhất là anh Minh Đăng---- Minh Ngọc có vẻ tò mò về mấy chuyện đó.
    ---- Chắc là nhìn thấy chị lạ đó mừk---- Kỳ Thư nói như có vẻ kô quan tâm đến bọn họ cho lắm
    Sau khi dẫn Kỳ Thư lên phòng hiệu trưởng
    ---- Em đi trước nhé, có ji` giờ ra chơi em sẽ wa tìm chị, chờ em nhé---- Minh Ngọc cười chào nó rồi đi thẳng về phíc trước
    Lớp 10a4 ngay lúc đó
    ----Nghe nói lớp tụi mình hôm nay có ngươi `mới, kô biết là boy hay girl nữa,---- bọn trong lớp đag xì xầm
    ---- Tụi mày ồn wa’ đi, để tao im 1 chúc coi----Hoàng Long lớn tiếng quát bọn chúng. Đâu có ai ngờ, cậu đag suy nghĩ về 1 người con gái, người con gái lần đầu tiên gặp mặt đã khiến cho rung động (chắc các bạn cùng béc người đó là ai rồi nhỉ
    Thày giáo bước vào
    ---- Cả lớt trật tư, tôi có chuyện muốn thong báo---- thầy giáo chủ nhiệm vừa nói vừa đập mạnh tay xuống bàn.
    ----- Hôm nay lớp chúng ta sẽ có 1 học sinh mới,---- nói rồi thầy giáo ra ngoài ra hiệu cho Kỳ Thư bước vào lớp.
    ----- Woao, dễ thương wa’--- Bọn con trai trong lớp xốn xáo lên
    ----- Đây là bạn Kỳ Thư, từ nước ngoài chuyển về, từ nay Kỳ Thư sẽ học chung với lớp chúng ta---- Thầy giáo vừa nói vừa vỗ tạy
    Bọn con trai trong lớp thì hét thật to, vỗ tay, đập bàn làm đủ kiểu hết. Còn bọn con gái, đứa thì ngưởng mộ, còn nhìu đứa thì mang ánh mắt ghen tị
    ----- Em sẽ ngồi bàn cuối chung với Hoàng Long nhé---- Thầy giáo nói rồi chỉ nó xuống phía Hoàng Long
    Trong khi đó, Hoàng Long kô hề biết có sự tồn tại của nó, cậu đag suy nghĩ về người con gái mà hồi sang cậu gặp. Còn ngoài ra, cậu kô quan tâm đến mọi thứ xung quanh cậu đag diễn rạ
    ----Excuse me, bạn có thể ngồi xíck vào đc kô---- 1 giọng nói ngọt ngào khiến Long tỉnh giấc mộng.
    Long giật mình nhìn sang thì đó chính là người con gái mà cậu đag mơ mộng
    ---- Tại sao nó mới vào lớp mà đã đc ngồi chung với anh Long thê--- Đám FC của 4H ghen tị
    Về phần nó, nó kô quan tâm đến mọi người đag bàn tán về nó, nó chỉ mong cho ngày hôm nay mau chôi qua thật nhanh. Tính của nó vốn hoạt bát và nhanh nhẹn, nhưng sau cái chết của Kelvin, nó trở lên trầm lạng và ít nói, điển hình hôm nay c ũng kô ngoại lệ
    ---- “Cô ấy học chung với mình ư, còn ngồi chung bàn nữa”---- Hoàng Long nói thầm rồi kô biết tại sao mặt cậu đỏ ửng lên.


    CHAPTER 4
    Trong giờ học
    Vì sinh ra và lớn lên bên mỹ nên có nhiều môm nó kô hiểu cho lắm, lí do là tiếng việt của nó chưa có được rành, nhưng nó đã có quyết tâm thì chắc chắn sẽ làm đc.
    Reng, Reng, 3 tiết học trôi qua và giờ ra chơi đã đến. Nó đag thờ thẫn đi trên hành lang thì….
    ---- Chị Kỳ Thư---- Thì ra là Minh Ngọc, Minh Ngọc đag đứng cuống hành lang với 3 cái tên hotboy đó,( vì tên còn lại đag học trong lớp nó mà)
    ---- Hôm nay chị học có vui không, tụi mình ra ngoài cantin ăn chúc đồ nha, em đói bụng lắm rồi---- nói rồi Minh Ngọc kéo nó đi
    ---- Cậu học chung với Kỳ Thư hã----Nhật Phong hỏi hỏi Hoàng Long với ánh mắt tò mò.
    ---- Ưk`! không những học chung mà còn ngồi chung bàn nữa---- Hoàng Long trả lời có vẻ hài long.
    ---- “Cô ấy thật đẹp, tính tình lại hiền lành nữa chứ, khi cô ấy ngồi học như 1 nàng tiên vậy”---- Hoàng long nói thầm rồi tủm tỉm cười 1 mình
    ---- Ơ thằng này, mày bị thần kinh hay sao mà đứng cười 1 mình vậy---- Việt Thành khẩy vai Hoàng Long.
    ---- Thôy xuống kiếm ji` ăn đi, tao đói bụng rồi, sang nay chưa ăn ji` hết, cái bụng tao đag biểu tình đây này---- Minh Đăng nói rồi bỏ đi trước
    ---- Hôm nay thằng Minh Đăng sao ák, thường ngày nó đâu có như vầy đâu----Hoàng Long chạy theo với thái độ tò mò. Bọn họ đâu biết là Minh Đăng vội xuống để gặp người đó đâu.
    Cả bọn vừa đi vừa xô đẩy nhau
    ---- Ôi! Nhìn mấy anh ấy kìa, đẹp trai wa’---- girl 1
    ---- Nhìn lịch lãm wa’------ Girl 2
    ---- Tuy lạnh lung nhưng vẫn có cái đẹp riêng của nó---- Girl 3
    ----- Nói chung là em yêu anh---- cả bọn đồng thanh
    ----- À mà nè, con nhỏ đi chung với nhỏ Minh Ngọc là ai vậy, nhỏ Minh Ngọc trước giờ chỉ chơi thân với 4H thôy mưk`, sao hôm nay có vẻ thân với nhỏ kia thế---- Ngọc Như, trưởng nhóm của FC lên tiếng
    Ngọc Như, 17t, là trưởng nhóm của FC, cũng là 1 tiểu thư của tập đoàn giàu có, gia đìng của cô chiếm 25% cổ phần ở SPECIAL, đứng sau tập đoàn của Việt Thàh và Hoàng Long, đương nhiên đứng đầu là tập đoàn của Minh Đăng và Minh Thự
    ---- Mặc kê nó là ai, nhưng nó mà béng xéng tới 4H là chỉ có đường chết với tụi mình---- Ngọc Anh lên tiếng
    Ngọc Anh, 16t là em gái của Ngọc Thư
    Trong khi đó ở cantin
    ---- Chị ăn ji`, hôm nay em bao, nhưng lần sau phải bao em lại đó à nha---- Ngọc nhí nhãnh kéo Kỳ Thư ngồi xuống ghệ
    ---- Nhỏ này, nhí nhãnh thiệt đó, ok, lần sau chị bao kưng đc chưa----nói rồi nó nhéo má Minh Ngọc
    Nó chợt nhận ra rằng, ----“Minh Ngọc chả có lỗi lầm ji với mình, mọi người cũng vậy, tại sao mình kô đối xử với họ như những người bạn của mình, cả đám 4H cũng vậy, hôm nay trong lớp’ thằng cha Hoàng Long cứ nhìn mình chằm chằm, nhưng mà cậu ta cũng tốt, cho mình mượn tập, còn cả viết chì nữa, cũng kô hẳn là người xấu”---- trên mặt nó bổng hiện lên 1 nụ cười, nụ cười mà lâu lắm rồi kô xuất hiện trên mặt của nó.
    ---- “Nhìn cô ấy cười trông đẹp thật, y như là 1 thiên sứ vậy”---- cái ý nghĩ đó điều hiện lên trong đầu của Minh Đăng, Việt Thành, và Hoàng Long
    Còn về phần của Nhật Phong, cậu không quan tâm nhiều ji` về nó, vì trong long cậu đã có chủ từ lâu
    ---- “Trông cô ấy hôm nay vui hơn mọi hôm, chắc là nhờ vào Kỳ Thư, từ trước đến jo` cô ấy cứ mong có 1 người chị”. Nhật Phong nhìn Minh Ngọc mà cười thầm.
    1 ngày học đã trôi wa, đối với nó giống như là 1 cực hình vậy, thậm chí khi học nó còn ngủ khò khò nữa chư, nó cũng kô ngờ có người đã nhìn nó cả ngày 1 mà kô biết chán
    ---- “Trông lúc cô ấy ngủ, nhìn rất dễ thương, kô giống như vẻ mặt lạnh lung của cô ấy, hang long mi dài, đôi môi ửng hồng, làn da thì trắng bạch, kô lẽ mình đã yêu cô ấy rồi sao, kô thể đc, mình mới gặp cô ấy có lần đầu tiên, làm sao như thế được” Hoàng Long tự tát vào má mình mấy cái rồi lắc đầu.
    Cả bọn ra về cùng nhau, cười đùa vui vẻ, riêng nó thì vẫn vậy, mặc cho mọi người xung quanh nó như thế nào, nó vẫn ung dung bước ra ngoài cổng trường và kô quan tâm đến xung quanh mình đang xãy ra chuyện ji
    ---- Hêy, đi ăn kem hôk, trời nóng quá---- Việt thành nói mà người chãy cả mồ hôi
    ---- Ờ đc đó---- Hoàng Long và Nhật Phong đồng thanh trả lời.
    ---- Cậu cũng đi lun nhá Minh Đăng--- Việt Thành quay qua hỏi Minh Đặng
    ---- Ok, let’s go---- Minh Đăng tỏ ra vẻ hào hứng
    ---- Em cũng đi, chị Kỳ Thư đi lun nhé---- Minh Ngọc níu tay nó ra vẻ nũng nịu
    ---- Thôy chị hơi mệt, chì về trước đây, mọi người đi vui vẻ nhá--- nó kô để ý trước mặt mình là xa lộ lên đâm thắng ra
    Chợt, rầm, 1 chiếc xe đâm thẳng vào nó, người nó chãy đầy máu
    Bọn Minh đăng đứng đó như bị mất cảm giác, Minh Ngọc vội chạy đến
    ---- Kỳ Thư, chị sao thế, tỉnh lại đi Kỳ Thư---- Minh Ngọc vừa nói vừa Khóc
    Minh Đăng vội chạy đến bế nó lên, rồi kiêu bác tài xế chở đến bệnh viện
    Mọi người đều có mặt đông đủ tại bệnh viên, Cô Tina, 4H và Minh Ngọc. Papa and mama nó nghe đc tin cũng đag trên máy bay và đag đến bệnh viện
    Qua 6 tiếng đồng hồ cấp cứu, bác sì bước ra
    ---- Mọi người yên tâm, mọi việc ổn thỏa rồi, nhưng có 1 phần là trong đầu có ấy có vấn đề, nên chúng tôi cần kiểm tra lại, mọi người hãy đợi đến khi nào cô ấy tỉnh dậy rồi tính tiếp---- Bác sĩ nói
    Đã 2 ngày trôi wa nhưng vẫn chưa thấy động tĩnh ji`, papa and mama nó cũng đag ở bệnh viện, cả 4H , Minh Ngọc cũng đag ở đó
    ---- Sao tự nhiên mấy anh đến đây làm ji`, mấy anh đâu có thân ji` vớ chị ấy đâu, cái này nghi àk nha---- Minh Ngọc hỏi
    ----- Anh đâu có biết, thằng Việt Thành với thằng Hoàng Long lôi anh đi chứ bộ----Nhật Phong giải thick
    ---- Ơ!!! Thì bọn anh là bạn của Minh Đăng, với lại anh cũng học chung lớp với Thư Kỳ nên đi thăm cô ấy, cũng có ji` lạ sao---- Hoàng Long trả lời lung túng.
    ---- Thôy mấy đứa đừng cãi nhau nữa, chúng ta đag ở trong bệnh viện đó--- Cô Tina lên tiếng cản tụi nó lại
    ---- Kỳ Thư!, con kô sao chứ, con tỉnh lại rồi hã---- Mama của Kỳ Thư vui mừng và cầm lấy tay của nó.
    ---- Mọi người là ai, tại sao tôi lại ở đây---- nó gãi đầu suy nghĩ rồi nhìn chung quanh mình.
    ---- Kỳ Thư, papa nè, con kô nhận ra papa sao, người đâu, mau gọi bác sĩ tới đây---- papa của Kỳ Thư hét lên
    Sau một hồi chẩn đoán của bác sĩ, ông ta tiến lại gần và nói
    ----- Thật đáng tiếc, khi tai nạn, đầu của cô ấy bị va đập mạnh nên dẫn tới tình trạng mất trí nhớ---- Bác sĩ nói
    ---- Vậy có nguy cơ hồi phục trí nhớ không---- Mama của nó níu tay bác sĩ hỏi
    ----- Còn tùy thuộc vào các vị và cô ấy---- Bác sĩ nói rồi bỏ đi
    ---- Nhất định con sẽ làm chị ấy nhớ lại đc mà--- Minh Ngọc cương quyết trả lời
    ---- Kô đc!, nếu nó mất đi trí nhớ, cũng sẽ có một phần tốt cho nó--- Mama nó nói rồi lôi cả bọn ra ngoài.
    ---- Là sao hả bác--- Minh Ngọc hỏi
    ---- Có lẽ cháu kô biết, lí do nó trở về đây là để lánh mặt 2 bác, vì 2 bác đã cướp đi người mà nó yêu nhất, cậu ấy tên là Kelvin, Kelvin mất cũng xắp đc 3 tháng rồi….plapla--- mama của nó tường thuật lại câu chuyện cho cả bọn nghẹ
    ---- Vì thế nên bác hi vọng chị ấy có thể quên hết quá khứ và làm lại từ đầu---- Minh Ngọc nghe xong và có vẻ hiểu ý.
    ---- Đúng thế, nên bác hi vọng mấy đứa có thể giúp bác và giúp Kỳ Thư--- mama của nó nhìn Minh Ngọc với ánh mắt cầu khẩn.
    ---- Dạ! được ạ--- cả bọn đồng thanh
    ---- “Tại sao quá khứ của cô ấy lại đau buồn đến như vậy, mình thật sự có thể giúp đc cô ấy sao, lần đầu gặp cô ấy, mình có cảm giác như trái tim của như rung động, gương mặt thuần khiết, nhưng ít khi cô ấy cười là vì lí do này” Minh Đăng nghĩ thầm rồi tư nhiên thay đổi sắc mặt
     


    dbsk_93, smilingpasta02kimanh27 thích điều này.

  2. alwaysb4by

    alwaysb4by Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    27/1/2011
    Bài viết:
    186
    Lượt thích:
    321
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    :KSV@07:doc x0ng may chap dau la tui me lun 0y`
    ca nha cung xem nha


    CHAPTER 5
    Sau 1 tuần nằm trong bệnh viện, hôm nay là ngày nó được ra viện.
    ---- Vui wa’, hôm nây đc ra khỏi cái nơi quỷ quái này òy, zia` nhà thui---- no’ reo mừng lên vì xung sướng, nó kô biết rằng mình đã có 1 cái quá khứ đâu buồn.
    ----“ Xin lỗi con Kỳ Thư, nhưng mama đành phải làm như vậy, để con quên đi cái quá khứ đâu buồn đó, mama hị vọng con mãi luôn vui vẻ như thế này, như thế mới chính là con người của con , Kỳ Thư ạ”---- trên mặt của mama nó thoáng hiện lên 1 nỗi buồn khi nghĩ đến điều đó
    ---- Mama suy nghĩ cái ji` mưk` đăm chiêu vậy, bộ mama kô vui khi con đc ra viện sao--- nó nhìn mama nó với 1 ánh mắt ngây thợ
    ---- À! Kô có ji`, mama chỉ đag nghĩ đến chuyện công ti thôi mà---- Mama nó nhéo má nó
    Nó đag dọn đồ và chờ bọn Minh Ngọc và Minh đag tới đón, trong 1 tuần wa, nó đã làm thân đc với bọn họ, kô những thân mà còn rất thân
    ---- Kỳ Thư ơi, Kỳ Thư, em đến đón Kỳ thư về nàk---- Minh Ngọc chạy đến bên nó.
    ---- Con pe’ này, suốt ngày nhõng nhẽo àk, em có tin là bổn cô nương cho em 1 đấm là “hàm ơi ở lại răng đi nhá” hôk hữ---- Nó nhéo má Minh Ngọc.
    ----- Ui da! Đau wa’ ak`, 2 ơi, `Kỳ Thư wuy’nh em nè---- Nó chạy đến bên Minh Đăng nhõng nhẽo
    ----- Thôy, cho anh xin, đụng ai chứ đụng đến bà chằng đó anh hôk dám đụng---- Minh Đăng vừa nói vừa liếc Kỳ Thư
    Có 1 điều là mọi người bất ngờ rằng. Minh Đăng đã thay đổi 180 độ, cả 1 tuần nay, từ ngày Kỳ Thư mất trí nhớ, lúc nào 2 đó cũng gây lộn với nhau, nhưng mỗi lần sau đó Minh Đăng lại là người phải xin lỗi nó đầu tiên, Minh Đăng đã quyết định mang hạnh phúc và nụ cười lại cho nó. Một đại thiếu gia lạnh lung như hắn, đã rung đống trước 1 người như nó.
    ---- Anh nói cái ji` đó, anh có tin là “đầu anh lìa khỏi cổ hôk hữ--- nói rồi Kỳ Thư chạy tới woa’nh Minh Đăng
    ---- Tụi mày đâu, help tao---- Minh Đăng way wa phía của Việt Thành, Hoàng Long and Minh Đăng đang đứng
    ----- Tao hum dám đụng đến người đẹp đâu mày ơi---- Hoàng Long lên tiếng.
    ----- Đúng đó, người đẹp mà ra tay thì chỉ có nước mà mềm xương---- Việt Thành nhìn Hoàng Long vỗ vai
    ---- 2 người biết điều đó---- Nó đưa tay hếck mũi tỏ vẻ đắc ý.
    ----- Kỳ Thư xinh đẹp ơi, tha cho anh, anh biết lỗi rồi mà---- Minh Đăng nhìn nó cầu khẩn.
    Cả bọn cười ầm lên, bọn nó cũng kô ngờ rằng Minh Đăng đã thay đổi như vậy, cậu ta là con người như thế nào mà bây jo` lạo chịu thua phục dưới tay của Kỳ Thư.
    ---- Em đói bụng wa’, tụi mình đưa Kỳ Thư về cất đồ rồi đi ăn đi,---- Minh Ngọc ôm bụng xoa xít
    ---- Ok!, dọn đồ lẹ lên đi, tui cũng đói rồi---- Nhật Phong liếc mắt bọn nó
    Cả bọn đùa giỡn vui vẻ, nhưng ngay chính nó kô biết rằng, 1 thứ thách rất khó khăn với nó đag chờ nó phía trước.
    1 ngày nữa lại trôi wa với nó, ngày mai là ngày papa and mama nó trở về nước, vì kô muốn nó nhớ lại wa’ khứ đâu buồn, nên ông bà quyết định để nó ở lại VN sống, vì đẩm bảo an toàn cho con gái của mình nên papa and mama nó đã mua lại trường học đó để kô ai trong trường có thể bắt nạt nó
    ---- Papa, I’ll miss you, promise with me, when you done your work, come back here to visit me ok--- Papa nó là người Anh, kô biết nói tiếng việt nên nó đành nói tiếng anh với papa nó
    ---- Ok!, my babies, everything will be fine, I will be miss you too, I want you always being happy--- papa nó xoa đầu nó
    ---- Alright !, I will , don’t worry about me ---- nó ôm papa nó vào long
    Nói về papa and mama nó chúc nhá
    Papa nó tên đầy đủ là Davis Pyramid, gốc là người anh, hiện đag sống tại mỹ cùng mama nó, tập đoàn của ông là tập đoàn nổi tiếng nhất thế giới, là người có địa vị trong giới kinh doanh, ông có thể lật đổ tất cả các tập đoàn khác, dù tập đoàn đó lớn đến cỡ
    nào, cho nên khi nghe đến tên và tập đoàn của ông, các tập đoàn khác đều phải khiếp sơ, ông rất thương Kỳ Thư, có thể làm tất cả mọi thứ vì nó
    Mama nó tên đầy đủ là Emily Phạm, sinh sống bên mỹ đã nhiều năm, phu nhân của Davis. Mama nó đặt tên việt cho nó và lấy họ của còn tên chính xác của nó là Evan Pyramid.
    Trở lại với câu chuyện
    Sau khi nhõng nhẽo với papa nó, nó chợt nhớ ra 1 điều và quay sang papa nó ( nói tiếng việt cho mấy bạn đọc dễ hiểu nhá)
    ---- Papa, con muốn papa đổi lại hồ sơ và hoàn cảnh gia đình cho con, con kô muốn vào đó học với tư cách là tiểu thư của tập đoàn nổi tiếng nhất thế giới, con muốn tự vươn lên = chính con, con kô muốn tụi nó nói con cậy nhờ vào tiếng tăm của pa
    ---- Như vậy có an toàn cho con kô---- papa nó lo lắng
    ---- Kô sao đâu papa, pa cứ khai hồ sơ cho con, rồi nói rằng con bị mất cha mẹ từ nhỏ, phải sống trong cô nhin viện bên mỹ, may nhờ có cô Tina mang con về nhận làm người giúp việc
    ---- Như vậy có ổn cho con kô, papa lo lắm---- papa nó nói
    ---- Con đã nói là kô sao rồi mà, papa nói chuyện này với mama and cô Tina, con sẽ nói với tụi Minh Đăng, Minh Thư còn cả 3 tên đó nữa, ngoài chúng ta ra, kô đc ai biết đến---- nó nói với giọng kiên quyết
    ---- Ok!, sao cũng đc, miễn con gái của papa đc vui, nếu có ai muốn hại con gái kưng của papa, ba sẽ giết bọn họ---- nói rồi papa nó ôm nó vào long suy nghĩ “ babies bé bóng của ta, ta sẽ âm thầm bảo vệ con, ta sẽ kô để bất cứ ai hại đc babies của ta”
    Bữa tối đã đến, mọi người đã biết đc quyết định của nó, cũng kô ai dám ngăn cản, vì 1 khì đã quyết định thì kô ai có thể ngăn cản đc nó.
    ---- Hahah, mắc cười wa’, tự nhiên chị Kỳ Thư mang tiếng là người giúp việc cho nhà mình, chuyện này khó tin wa’--- Minh Ngọc ôm bụng cười.
    ---- Cái này là chuyện lạ àk nha, cô mà chịu giúp việc cho nhà tui ư---- Minh Đăng nhìn nó với ánh mắt tò mò.
    ----- Các con đừng tưởng bở, chỉ là hồ sơ học bạn của Kỳ Thư là như vậy thôy, còn ở ngoài, con con phải chăm sóc cho Kỳ Thư, kô ai để bắt nặt nó trong trường, các con hiểu rõ chứ--- Cô Tina dặn dò bọn Minh Đăng, Minh Thư-
    ---- Yes, tụi con hỉu---- Minh Đăng and Minh Thư trả lời
    ---- Kô cần như vậy đâu, cứ coi Thư như 1 người trong nhà là đc rồi, mọi người kô cần phải để ý đến chuyện đó ---- Kỳ Thư mĩm cười
    Nụ cười đó đã làm 1 người rung động, đó chính là Minh Đăng
    ----“ nhìn cô ấy bây jo`, khác hẳ lúc cô ấy vừa mới đến, lạnh lung, buồn bã”---- Minh Đăng ngay người ra
    ---- Anh làm ji` mưk` nhìn tui dữ dậy, bộ tui đẹp lắm hữ”.. Kỳ thư vẫy vẫy tay trước mặt Minh Đăng
    ---- Ôh`!...kô ji, chỉ là tôi đag nghĩ, người cô như bà chằng, kô béc xong này có ma nào dám thík cô kô nhỉ---- Minh Đăng cười với giọng đắc ý
    ---- Anh…..---- nó tức nói kô ra lời.
    ---- Thôy mấy đứa ăn nhanh lên rồi chuẩn bị đồi ngày mai đi học nữa--- Cô Tina dục bọn nó
    Bữa ăn tối trông wa trong đầy vui vẻ, do nó và Minh Đăng cãi nhau chí chóe, 2 đứa dành ăn, rồi nói móc nhau, làm cho mọi người trong bàn ăn phải cười ồh lện
    ---- Hôm nay cho em ngủ với chị nha’--- Minh Ngọc nhõng nhẽo
    ---- Đc rồi cô em của tôi---- nó dục cái gối đưa cho Minh Ngọc.
     
    D.T.T.Tkimanh27 thích điều này.
  3. alwaysb4by

    alwaysb4by Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    27/1/2011
    Bài viết:
    186
    Lượt thích:
    321
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    ai da~ mit wa' trui lun
    :KSV@19:mai minh bosss tip nha! Va bay gio...Ngu thui >.<:KSV@11:
     
    trifa, giangcutengocthuy_272 thích điều này.
  4. ifyoucanloveme

    ifyoucanloveme Vì là gió.... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    14/1/2011
    Bài viết:
    423
    Lượt thích:
    808
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Trường:
    Học ăn,học nói,học gói,học mở
    Khi post truyện cần ghi rõ tác giả , nguồn bạn à .
     
    b@by_{<!_!T3 thích điều này.
  5. b@by_{<!_!T3

    b@by_{<!_!T3 @NG3L D@R{ Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    10/4/2011
    Bài viết:
    1.036
    Lượt thích:
    457
    Kinh nghiệm:
    83
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    bạn ơi post típ đi :KSV@18:
     
  6. alwaysb4by

    alwaysb4by Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    27/1/2011
    Bài viết:
    186
    Lượt thích:
    321
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    có vẻ như các bạn nóng lòng lắm nhỉ?
    :KSV@08:

    CHAPTER 6
    1 buổi sang và 1 ngày mới lại bắt đầu, nó và Minh Ngọc đag ngủ thì có tiếng gõ cửa
    ---- Cộc cộc, dạ thưa 1 tiểu thư, trời đã sang và cũng xắp đến jo` đi học rồi ạ---- Thì ra là ông quản gia lên kiu tụi nó dậy đi học.
    ----- Đc rồi, ông xuống trước đi, chúc nữa tụi tui xuống, cho tui ngủ thê m chúc nữa đi--- Minh Ngọc kéo cái chăn wa mặt rồi ngủ típ.
    ----- Thưa tiểu thư, bà chủ đã chuẩn bị bữa ăn sang rồi ạ, mong 2 tiểu thư zay sớm---- ông quản gia vẫn đứng ngoài cửa
    ---- Đc rồi, ông xuống trước đi, chúc tụi cháu xuống liền mưk`----nó ra ngoài mở cửa miệng mếu máo ngáp rồi quay qua bên phía Minh Ngọc
    ---- Zay đi nè, hôm nay đi học đó, mau lên, nếu hôk là mềm xương với chị đó--- nó chạy đến kéo cái chăn khỏi Minh Ngọc.
    ---- Hjx hjx.. đc rồi, em dậy òy nè---- Minh Ngọc bước xuống giường uể oải
    Sau 30’ vệ sinh cá nhân, 2 chị em đã thay đồ xong và bước xuống nhà, lúc này, mùi thơm của bánh mì nướng lan tỏa ra giống như 1 chất độc lan vào người nó, nó nghiền nhất món này mà, kô phải là nghiền, đây là bửa sang của nó từ nhỏ đến jo`
    ---- Ui, bánh mì nướng chét mứt dâu, đã wa’---- nó tủm tỉm cười
    ---- Đúng là đồ sumo mưk`, ham ăn còn hay đánh người nữa---- Minh Đăng vừa đi vừa cười
    ----- Ừ đó, tui làm sao mặc xác tui, cần anh phải wan tâm àk---- nó lè lưỡi nhại Minh Đăng
    ---- Ừk thì kệ cô, tui đâu có lien wan ji` đâu--- Minh Đăng trả lời.
    ---- 2 đứa có thôy kô thì bảo, ăn lẹ lên rồi còn đi học nữa, muộn học rồi kìa--- Cô Tina nói
    ---- Yes! Mama--- Minh Ngọc nhí nhảnh trả lời
    ---- Hôm nay mấy jo` papa and mama về mỹ, con có thể đi tiễn đc kô---- nó tò mò hỏi ba mẹ nó
    ---- Thôy kô cần, papa and mama sẽ lên máy bay lúc 10h, lúc đó con đag học nên cũng kô cần đâu----
    ---- hjxhjx, con sẽ nhớ mama and papa lắm đó, khi nào 2 người rãnh nhớ về thăm con nha---- nó chạy tới ôm 2 người khóc
    ----- Thôy mà babies ngoan, papa and mama cũng nhớ con lắm, con nhớ ở lại ngoan ngoãn và nghe lời cô Tina nghe, có chuyện ji` thì điện cho papa gấp---
    ------ Con béc òy ạ---- ánh mắt buồn thoáng hiện lên trên khuân mặt nó
    Bữa sang đã xong, nó tạm biệt papa and mama nó òy cùng Minh Đăng và Minh Thư đến trường, nó kô có cảm giác ji` lạ cả, chỉ nghe mọi người nói là nó mới đến trường này học có 1 ngày rồi bị tai nạn nên cũng kô có ấn tượng ji` nhìu. Chiếc xe đậu trước cửa trường học.
    Đám học sinh đã bu tới, nam có, nữ có
    ---- Úi, anh Minh Đăng tới kìa, hjxhjx, anh Minh Đăng của lo`n g em---- Girl 1
    ---- Nhìn mặt anh ý mới oai phong là sao, em iu anh mất ùi---- Girl 2
    ---- Minh Đăng ơi làm Boyfriend em nhá---- Girl 3
    Hết đám con gái tới bọn con trai
    ---- Minh Ngọc của lo`ng anh, làm bạn gái anh nha--- Boy 1
    ---- Tiên nữ Minh Ngọc ơi, đi chơi với anh nhá---- Boy 2
    Cả Bọn lao xao lên
    --- Con nhỏ đó, lại xuất hiện sao, ngày đâu tiên đi học mà đã nghĩ học bây jo` mới đi, bây jo` còn dám vác mặt đến trường sao--- Ngọc Như lên tiếng
    ---- Em nghe nói hôm trước nó bị tai nạn, và hình như là mất trí nhớ luôn thì phải--- Ngọc anh trả lời
    ---- Sao nhỏ này rắc rối zay, vừa đi lại còn đùa giỡn với Minh Đăng nữa chứ, hoàng tử lạnh lung của tao lại đi cười đùa với 1 con pe’ thấp hèn như nó sao ( má, người ta la `tiểu thư tập đoàn nổi tiếng nhất thế giới đó, nhà ngươi kô bằng 1 góc của Ss nhà ta đâu). Nó mà còn léng béng, tao sẽ cho nó 1 bài học---- Minh Thư tỏ ra vẻ kiêu căng
    ---- Đúng đó, con nhỏ đó, láo xược, để lên phòng hiệu trưởng kêu ông ta đuổi học nó---- Ngoc Anh đag tính đi thì bị Ngọc Thư kéo lại.
    ---- Khoan đã, nghe nói trường mình đã có cổ đông lớn mua hết toàn bộ lại rồi, bây jo` nhà mình kô có chức vụ ji` trong trường này đâu, nên cẩn thận là tốt nhất----
    ----Nhưng kô lẽ để nhỏ đó cứ thân mật với tụi anh Minh Đăng sao---- Minh Anh lo lắng
    ---- Để đó, tao sẽ có cách làm nó phải tự động rời khỏi trường---- Ngọc Thư cười tỏ ra vẻ đắc ý
    Quay về phía’ nó nhá
    Cả bọn đang tập họp trong cantin, Việt Thành, Hoàng Long và Nhật Phong cũng đã đến, nó đang loay hoay ngó xem mình học lớp nào
    ---- Yên tâm đi, Thư học chung với lớp với Long đó--- Hoang Long cười nhẹ
    ---- Zay hữ, thế thì tốt wa’ rồi---- Kỳ Thư vui mừng
    ---- Ừk, kô những thế, còn ngồi chung bàn nữa---- Hoàng Long đứng khoanh tay
    ---- Trời, còn ngồi chung bàn nữa hữ, thui vậy cũng đc, để tui có thể dễ dàng sai bảo anh--- nó cười vẻ đắc ý
    ----- Hjxhjx, suốt 1 tuần ở cô ở trong bệnh viện, tụi này đã bị bầm dập òy, bây jo` còn học chung lớp, chung bàn, chắc tui sẽ là người vào bệnh viện típ theo wa’---- Hoàng Long mếu máo.
    ----- Thôy kô nói nhiều, lên lớp thôy---- nó dục cặp cho Hoàng Long rồi ung dung bước lên lớp
    Cả trường đag tập chung về phía nó, kô có điền ji khác ngoài hotboy như Hoàng Long mà lại lẽo đẽo theo nó và xách cặp cho nó ( hahah, Ss nhà ta hên thiệt đó, đc hotbot xách cặp dung lun). Bọn con gái thì cứ nhìn nó xì xào cái ji` đó, thì đúng rồi, ngoài Minh Ngọc ra, tụi 4H chưa bao jo` chơi với đứa con gái nào khác, kể cả nói chuyện ( người ji `đâu mà chãnh thấy gớm)
    Nó ung dung bước vào lớp
    ---- Tụi mình ngồi đâu thế Long--- nó way lại hỏi Hoàng Long
    ----- Đó, ngồi sau nhỏ áo hồng đó---- Hoàng Long chỉ
    Sau khi 2 đứa nó an tọa và đang ngồi giỡn thì cái bạn mặc áo hồng way xuống nói
    ---- Nè!, tên em là Ngọc Anh ( thì ra là nó), anh kô nhớ tên em sao--- Ngọc Anh nhìn hắn với anh mắt ngây thơ
    ---- Ủa zay hữ, sorry nghen, tui hum wan tâm mấy điều đó--- hắn trả lời cách lạnh lung
    ----- hjxhjx, sao anh lại đối xử với em như zay, em đã thick anh từ lâu rồi, anh kô béc điều đó sao---- Ngoc Anh rươm rướm nước mắt
    ---- Cô có thick tôi hay kô, điều đó kô lien wan đếm tôi, cô cũng biết đó, trong trường này có rất nhiều người thick tôi mà, cô chỉ là 1 phần trăm nhỏ bé trong số đó thôy---- Hoàng Long nói có vẻ kô ưa con nhỏ này
    ----- Nhưng em kô giống tụi nó, em là….----- con nhỏ đăng nói thì bị Hoàng Long ngắt lời.
    ----- Cô là ai, mạc xác cô, kô lien wan đến tôi, co hiểu chứ---- nói rồi Hoàng Long kéo tay nó bỏ ra ngoài
    Hoàng Long và nó bỏ đi mà kô them để ý đến có 1 người đag tức ộc máu mún chết lun
    ----- Anh làm zay có wa’ hôk, từ chối người ta thì nói nhẹ nhàng thôy, cần ji phải làm như zay---- nó tỏ ra vẻ khó chiu.
    ---- Thư kô béc đó thôy, chứ 2 chị em nhỏ đó trong trường này chảnh chẹ lắm, kô coi ai ra ji` đâu, hồi trước đã có mấy đứa con gái lén bén đến tỏ tình với 4h tụi này là bị 2 nhỏ đó kiu hiệu trưởng đuổi học ngạy---- Hoàng Long trả lời bực mình
    ----- Trời, người ji đâu mừk kỳ lạ zay, nhưng chắc bây jo` tụi nó kô dám nữa đâu, vì nó cũng đã biết trường này đổi chủ rồi mà---- nó nháy mắt với Hoàng Long
    ---- Ưk`, mà người đó lại chính là……----Hoàng Long bị nó bịt miệng lại
    ---- Suỵt, anh điên hay sao mà nói ra, tôi đag muốn sống yên ổn đó---- Kỳ Thư mặt nhăn nhó
    ---- Biết rồi, mà nhà Thư tài thiệt đó nha, có thể mua hết cả nguyên ngôi trường, bây jo` tụi này trong trường kô có địa vị rồi--- Hoàng Long chọc nó
    ---- Xí, tui mừk lại, mà thôy vào lớp đi, xắp đến jo` học rồi đó---- nó bỏ vào lớp
     
    D.T.T.T thích điều này.
  7. alwaysb4by

    alwaysb4by Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    27/1/2011
    Bài viết:
    186
    Lượt thích:
    321
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    trước đi, chúc nữa tụi tui xuống, cho tui ngủ thê m chúc nữa đi--- Minh Ngọc kéo cái chăn wa mặt rồi ngủ típ.
    ----- Thưa tiểu thư, bà chủ đã chuẩn bị bữa ăn sang rồi ạ, mong 2 tiểu thư zay sớm---- ông quản gia vẫn đứng ngoài cửa
    ---- Đc rồi, ông xuống trước đi, chúc tụi cháu xuống liền mưk`----nó ra ngoài mở cửa miệng mếu máo ngáp rồi quay qua bên phía Minh Ngọc
    ---- Zay đi nè, hôm nay đi học đó, mau lên, nếu hôk là mềm xương với chị đó--- nó chạy đến kéo cái chăn khỏi Minh Ngọc.
    ---- Hjx hjx.. đc rồi, em dậy òy nè---- Minh Ngọc bước xuống giường uể oải
    Sau 30’ vệ sinh cá nhân, 2 chị em đã thay đồ xong và bước xuống nhà, lúc này, mùi thơm của bánh mì nướng lan tỏa ra giống như 1 chất độc lan vào người nó, nó nghiền nhất món này mà, kô phải là nghiền, đây là bửa sang của nó từ nhỏ đến jo`
    ---- Ui, bánh mì nướng chét mứt dâu, đã wa’---- nó tủm tỉm cười
    ---- Đúng là đồ sumo mưk`, ham ăn còn hay đánh người nữa---- Minh Đăng vừa đi vừa cười
    ----- Ừ đó, tui làm sao mặc xác tui, cần anh phải wan tâm àk---- nó lè lưỡi nhại Minh Đăng
    ---- Ừk thì kệ cô, tui đâu có lien wan ji` đâu--- Minh Đăng trả lời.
    ---- 2 đứa có thôy kô thì bảo, ăn lẹ lên rồi còn đi học nữa, muộn học rồi kìa--- Cô Tina nói
    ---- Yes! Mama--- Minh Ngọc nhí nhảnh trả lời
    ---- Hôm nay mấy jo` papa and mama về mỹ, con có thể đi tiễn đc kô---- nó tò mò hỏi ba mẹ nó
    ---- Thôy kô cần, papa and mama sẽ lên máy bay lúc 10h, lúc đó con đag học nên cũng kô cần đâu----
    ---- hjxhjx, con sẽ nhớ mama and papa lắm đó, khi nào 2 người rãnh nhớ về thăm con nha---- nó chạy tới ôm 2 người khóc
    ----- Thôy mà babies ngoan, papa and mama cũng nhớ con lắm, con nhớ ở lại ngoan ngoãn và nghe lời cô Tina nghe, có chuyện ji` thì điện cho papa gấp---
    ------ Con béc òy ạ---- ánh mắt buồn thoáng hiện lên trên khuân mặt nó
    Bữa sang đã xong, nó tạm biệt papa and mama nó òy cùng Minh Đăng và Minh Thư đến trường, nó kô có cảm giác ji` lạ cả, chỉ nghe mọi người nói là nó mới đến trường này học có 1 ngày rồi bị tai nạn nên cũng kô có ấn tượng ji` nhìu. Chiếc xe đậu trước cửa trường học.
    Đám học sinh đã bu tới, nam có, nữ có
    ---- Úi, anh Minh Đăng tới kìa, hjxhjx, anh Minh Đăng của lo`n g em---- Girl 1
    ---- Nhìn mặt anh ý mới oai phong là sao, em iu anh mất ùi---- Girl 2
    ---- Minh Đăng ơi làm Boyfriend em nhá---- Girl 3
    Hết đám con gái tới bọn con trai
    ---- Minh Ngọc của lo`ng anh, làm bạn gái anh nha--- Boy 1
    ---- Tiên nữ Minh Ngọc ơi, đi chơi với anh nhá---- Boy 2
    Cả Bọn lao xao lên
    --- Con nhỏ đó, lại xuất hiện sao, ngày đâu tiên đi học mà đã nghĩ học bây jo` mới đi, bây jo` còn dám vác mặt đến trường sao--- Ngọc Như lên tiếng
    ---- Em nghe nói hôm trước nó bị tai nạn, và hình như là mất trí nhớ luôn thì phải--- Ngọc anh trả lời
    ---- Sao nhỏ này rắc rối zay, vừa đi lại còn đùa giỡn với Minh Đăng nữa chứ, hoàng tử lạnh lung của tao lại đi cười đùa với 1 con pe’ thấp hèn như nó sao ( má, người ta la `tiểu thư tập đoàn nổi tiếng nhất thế giới đó, nhà ngươi kô bằng 1 góc của Ss nhà ta đâu). Nó mà còn léng béng, tao sẽ cho nó 1 bài học---- Minh Thư tỏ ra vẻ kiêu căng
    ---- Đúng đó, con nhỏ đó, láo xược, để lên phòng hiệu trưởng kêu ông ta đuổi học nó---- Ngoc Anh đag tính đi thì bị Ngọc Thư kéo lại.
    ---- Khoan đã, nghe nói trường mình đã có cổ đông lớn mua hết toàn bộ lại rồi, bây jo` nhà mình kô có chức vụ ji` trong trường này đâu, nên cẩn thận là tốt nhất----
    ----Nhưng kô lẽ để nhỏ đó cứ thân mật với tụi anh Minh Đăng sao---- Minh Anh lo lắng
    ---- Để đó, tao sẽ có cách làm nó phải tự động rời khỏi trường---- Ngọc Thư cười tỏ ra vẻ đắc ý
    Quay về phía’ nó nhá
    Cả bọn đang tập họp trong cantin, Việt Thành, Hoàng Long và Nhật Phong cũng đã đến, nó đang loay hoay ngó xem mình học lớp nào
    ---- Yên tâm đi, Thư học chung với lớp với Long đó--- Hoang Long cười nhẹ
    ---- Zay hữ, thế thì tốt wa’ rồi---- Kỳ Thư vui mừng
    ---- Ừk, kô những thế, còn ngồi chung bàn nữa---- Hoàng Long đứng khoanh tay
    ---- Trời, còn ngồi chung bàn nữa hữ, thui vậy cũng đc, để tui có thể dễ dàng sai bảo anh--- nó cười vẻ đắc ý
    ----- Hjxhjx, suốt 1 tuần ở cô ở trong bệnh viện, tụi này đã bị bầm dập òy, bây jo` còn học chung lớp, chung bàn, chắc tui sẽ là người vào bệnh viện típ theo wa’---- Hoàng Long mếu máo.
    ----- Thôy kô nói nhiều, lên lớp thôy---- nó dục cặp cho Hoàng Long rồi ung dung bước lên lớp
    Cả trường đag tập chung về phía nó, kô có điền ji khác ngoài hotboy như Hoàng Long mà lại lẽo đẽo theo nó và xách cặp cho nó ( hahah, Ss nhà ta hên thiệt đó, đc hotbot xách cặp dung lun). Bọn con gái thì cứ nhìn nó xì xào cái ji` đó, thì đúng rồi, ngoài Minh Ngọc ra, tụi 4H chưa bao jo` chơi với đứa con gái nào khác, kể cả nói chuyện ( người ji `đâu mà chãnh thấy gớm)
    Nó ung dung bước vào lớp
    ---- Tụi mình ngồi đâu thế Long--- nó way lại hỏi Hoàng Long
    ----- Đó, ngồi sau nhỏ áo hồng đó---- Hoàng Long chỉ
    Sau khi 2 đứa nó an tọa và đang ngồi giỡn thì cái bạn mặc áo hồng way xuống nói
    ---- Nè!, tên em là Ngọc Anh ( thì ra là nó), anh kô nhớ tên em sao--- Ngọc Anh nhìn hắn với anh mắt ngây thơ
    ---- Ủa zay hữ, sorry nghen, tui hum wan tâm mấy điều đó--- hắn trả lời cách lạnh lung
    ----- hjxhjx, sao anh lại đối xử với em như zay, em đã thick anh từ lâu rồi, anh kô béc điều đó sao---- Ngoc Anh rươm rướm nước mắt
    ---- Cô có thick tôi hay kô, điều đó kô lien wan đếm tôi, cô cũng biết đó, trong trường này có rất nhiều người thick tôi mà, cô chỉ là 1 phần trăm nhỏ bé trong số đó thôy---- Hoàng Long nói có vẻ kô ưa con nhỏ này
    ----- Nhưng em kô giống tụi nó, em là….----- con nhỏ đăng nói thì bị Hoàng Long ngắt lời.
    ----- Cô là ai, mạc xác cô, kô lien wan đến tôi, co hiểu chứ---- nói rồi Hoàng Long kéo tay nó bỏ ra ngoài
    Hoàng Long và nó bỏ đi mà kô them để ý đến có 1 người đag tức ộc máu mún chết lun
    ----- Anh làm zay có wa’ hôk, từ chối người ta thì nói nhẹ nhàng thôy, cần ji phải làm như zay---- nó tỏ ra vẻ khó chiu.
    ---- Thư kô béc đó thôy, chứ 2 chị em nhỏ đó trong trường này chảnh chẹ lắm, kô coi ai ra ji` đâu, hồi trước đã có mấy đứa con gái lén bén đến tỏ tình với 4h tụi này là bị 2 nhỏ đó kiu hiệu trưởng đuổi học ngạy---- Hoàng Long trả lời bực mình
    ----- Trời, người ji đâu mừk kỳ lạ zay, nhưng chắc bây jo` tụi nó kô dám nữa đâu, vì nó cũng đã biết trường này đổi chủ rồi mà---- nó nháy mắt với Hoàng Long
    ---- Ưk`, mà người đó lại chính là……----Hoàng Long bị nó bịt miệng lại
    ---- Suỵt, anh điên hay sao mà nói ra, tôi đag muốn sống yên ổn đó---- Kỳ Thư mặt nhăn nhó
    ---- Biết rồi, mà nhà Thư tài thiệt đó nha, có thể mua hết cả nguyên ngôi trường, bây jo` tụi này trong trường kô có địa vị rồi--- Hoàng Long chọc nó
    ---- Xí, tui mừk lại, mà thôy vào lớp đi, xắp đến jo` học rồi đó---- nó bỏ vào lớp.:KSV@03:
     
    D.T.T.Tkimanh27 thích điều này.
  8. alwaysb4by

    alwaysb4by Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    27/1/2011
    Bài viết:
    186
    Lượt thích:
    321
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Nóng hổi wa!!!!!!!!!!:KSV@01:
     
    vms 303cgxaanhthatroi thích điều này.
  9. alwaysb4by

    alwaysb4by Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    27/1/2011
    Bài viết:
    186
    Lượt thích:
    321
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Chap mới nè[​IMG]
    CHAPTER 7
    3 Tiết học đầu tiên đã trôi wa, như là 2 cực hình đối với nó vậy. Hết nằm ngũ rồi lấy fone ra nhắn tin với 5 tên kia,( bà này rãnh thiệt, y chang t/g). Tiếng chuông vag lên báo hiệu jo` ra chơi, nó vội hất tung sách vở lên rồi kéo Hoàng Long ra ngoài. Cuối hành lang 4 tên đag đứng chờ nó, đó là Minh Ngọc, Minh Đăng, Việt Thành và Nhật Phong
    ---- Hêy, đây nè, mau lên đi, tui đói bụng lắm rồi---- nó dục bọn kia mau lên
    ---- Đúng là, tui gọi cô là đồ sumo là đúng mưk`, ham ăn, lại hay đánh người----- Minh Đăng chọc làm nó tức điên lên, nó vén tay áo lên, bẻ rặc rặc
    ---- Anh tới số với tui rồi---- nó rượt Minh Đăng chạy khắp sân trường. Mọi ánh mắt đổ dồn vào nó, tất nhiên là nó sẽ bị đám FC của 4H để ý rồi, còn đám con trai thì nhìn nó chảy cả nước miếng.
    ----- Woao, học sinh mới trường mình dễ thương wa’ ha---- Boy 1
    ---- Kiểu này chức hotgirl của tụi Ngọc Thư bị cướp là chắc---- Boy 2
    ----- Chắc tui phải làm FC cho Kỳ Thư wa’----- Boy 3
    ----- Hã, tên là Kỳ Thư hã, mày biết nhỏ đó sao--- Boy 1
    ---- Ưk`, kô những biết, mà còn học chung lớp nữa, nó mới chuyển từ mỹ về và nhập học cách đây 1 tuần, nhưng bị tan nạn hôm nay mới đi học lại---- Boy 3
    ---- Mấy người nhiều chuyện ji` đó, có im đi không thì bảo, con nhỏ đó có ji mà đẹp chứ, để Ngọc Như và Ngọc Anh nghe thấy thì mấy người lo mà chuyển trường đi---- Girl 1
    ---- Xí, bộ cô tưởng nhà Ngọc Anh, Ngọc Như còn chỗ đứng trong trường này sao, thưa quý cô, trường chúng ta đã có người mua lại cổ phần rồi, gấp 3 lần số cổ phần của Ngọc Anh đó nhá---- Boy 2
    ---- Vậy bọn anh Việt Thành, Minh Đăng, và Nhật Phong cũng kô còn cổ phần hã--- Girl 2
    ---- Chứ sao nữa, mà tới chỉ biết là tập đoàn nổi tiếng nhất thế giới, còn ngoài ra thì tớ kô biết them ji` nữa---- Boy 2
    ----- Có biến kô thì bảo, đừng làm tui bực mình àk nha---- Ngọc Như lên tiếng làm cả bọn hoảng sợ, tuy kô còn chổ đứng trong trường nhưng tập đoàn nhà Như cũng đủ để làm nhà mấy đứa kia phá sản ( sao bằng Thư nhà ta đc)
    ---- Bọn này, nhiều chuyện, mà kô biết ai đã mua ngôi trường này với giá rất cao---- Ngọc Như tò mò
    ---- Là ông chủ tập đoàn nổi tiếng nhất thế giới đó chi..---- Ngọc Anh lên tiếng.
    ----- WHATTTT, là ông chủ tập đoàn nổi tiếng nhất thế giới, ổng làm cái quái ji` mà phải mua ngôi trường này---- Ngọc Như bỡ ngỡ
    ---- Em cũng kô biết, lúc nãy em lên tìm ông thày Hiệu trưởng nghe ổng nói vậy thôy---- Ngọc anh trả lời
    ----- Dẹp chuyện này wa 1 bên đi, bây jo` mày nhìn con Kỳ Thư kìa, ngứa mắt wa’, anh Minh Đăng chưa bao jo` nhìn tao hay cười với tao như vậy cả, tao phải cho con nhỏ đó biết mặt, mày đi điều tra xem nó là ai cho tao---- Ngọc Như tức giận bỏ vào lớp.
    ---- Dạ! em biết rồi---- Anh nhìn xuống nó với ánh mắt đầy căm thù(mấy mẹ này rãnh thiệt)
    Cả đám tụi nó cuối cùng cũng đã tập họp dưới cantin đầy đủ, nó háo hứng kêu 1 đống đồ ăn (đúng là heo), tụi Minh Đăng nhìn nó đến chóng cả mặt, chả mấy chốc nó đã ngốn hết đống đồ ăn đó
    ----- Ạx ạx , cô có phải là người kô vậy, ăn ji` mà khiếp thế---- Minh Đăng mồm hết chữ A đến chữ 0 nhìn nó
    ---- Kệ tui, tui làm sao mặc kệ tui---- nó nhâm nhi đưa trai nước suối lên miệng
    ---- Ừk thì kệ cô, đâu liênwan đến tui---- Minh Đăng liền đứgn zay---- Đi thôy xắp đến jo` vào lớp rồi đó----
    ---- À Kỳ Thư nè, chiều nay rãnh hum, đi chơi với Thành nhá---- Việt Thành hỏi nó
    ---- Đi chơi hã, đi lun---- mắt nó sang rực lên(ham chơi dễ sợ lun)
    ---- Vậy chiều nay 5h Thành wa chở Thư nha---- Thành tỏ vẻ vui mừng
    ----- Ê, 2 người kia, tính chơi củ lẻ hã, đi chơi mình hum rủ tụi này nha---- Nhật Phong lên tiếng
    ---- Kệ tụi tui, anh làm ji đc---- nó hất mặt lên
    ---- Cho em đi zoi’ Kỳ Thư--- Minh Ngọc lại nhõng nhẽo nựa
    Lúc đó Việt Thành vội kéo Minh Ngọc ra nói cái ji` đó, 2 đứa này hình như đag âm mưu ji` nè, sau đó mặt Minh Ngọc hí hửng cười.
    ---- Thôy em bận rồi, kô di nữa---- Minh Ngọc cười
    Nó và Việt Thành bỏ lên lớp trước, để lại một dấu chẩm hỏi to đùng cho bọn Minh Đăng
    ---- 2 người này, bị ji` thế---- Hoàng Long tò mò
    ---- Ngọc, thằng Thành nó nói ji` với em thế---- Đăng kéo Ngọc lại hỏi
    ---- Her her, thế mấy anh kô biết àk, chiều nay anh Việt Thành tính tỏ tình với chị Kỳ Thư đó, nhờ em hôm nay trang điểm cho chị Thư thiệt đẹp---
    ---- CÁI JI`,TỎ TÌNH ÁK, CÓ NHẦM KÔ---- Hoàng Long và Minh Đăng tỏ ra ngạc nhiên, như kô tin vào những ji tai mình đang nghẹ Còn về phần Nhật Phong thì có lẽ cậu đã biết từ lâu( vì Việt Thành hay tâm sự với Hoàng Long mà)
    Nói xong Ngọc bỏ đi, nghe đc tin đó, Long và Đăng như bi/ xét đánh ngang tai, người con gái mà họ yêu, hôm nay, sẽ có người tỏ tình với cô, Tuy kô biết là mình đã thick đã thick Kỳ Thư tùj bao jo` nhưng đối với họ, đây là 1 tin vô cùng sock
    Tiếng chuông vang lên, lại phải vô học rồi. 2 tiết cuối ngày hôm đó, có 3 người như mất hồn, 1 người là Việt Thành đag nghĩ tới kết quả của chiều hôm nay, còn 2 người còn lại thì đag buồn rầu lo lắng( chắc các bạn cũng biết là ai rồi nhỉ). Hoàng Long thì cứ ngồi trong lớp nhìn nó, nó thì kô béc ji` mà cứ nằm ngủ( trời ạ, hết ăn rồi ngủ)
    Cuối cùng 1 ngày học cũng đã hết, nó vất cặp cho Hoàng Long rồi ung dung bước ra ngoài, nó ko biết có một ánh mắt thù hận đang nhìn nó, đó chính là Ngọc Anh
    ---- Hừm, con nhỏ đáng ghét, dám đưa cặp cho Hoàng Long xách, mày đc lắm bà sẽ cho mày biết tay, 1 con nhỏ nhà nghèo như mày, mà dám đụng đến hoàng tử của tao, tao sẽ cho mày biết tay---- cuốn vở đã bị Ngọc Anh xé tanh bành( giận cá chem. thới ý mưk`)
     
    D.T.T.T, ngocthuy_272sungockute thích điều này.
  10. alwaysb4by

    alwaysb4by Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    27/1/2011
    Bài viết:
    186
    Lượt thích:
    321
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    mình mới viết lần đầu có j mong cả nhà chỉ giáo:KSV@11:
     
    xaanhthatroi, ngocthuy_272xuxucry thích điều này.

Chia sẻ cùng bạn bè


Đang tải...