Cô nàng cực kỳ xui xẻo

Thảo luận trong 'Truyện ngắn' bắt đầu bởi sujichan, 2/11/2010. — 8.232 Lượt xem

  1. sujichan

    sujichan English World: Princess II Thành viên thân thiết

    Cô nàng cực kỳ xui xẻo

    Kỳ 1
    Có một cô nàng rất hay gặp chuyện xui, vì thế mà cô luôn tủi thân về điều này. Một ngày nọ cô nàng cảm thấy không thể chịu nổi và quyết định bỏ đi thật xa, hy vọng tìm được may mắn và lấy lại tinh thần. Cô đi mãi, đi mãi mà vẫn không thấy chuyện gì đáng gọi là may mắn xảy ra…

    Đến chiều, quá mệt và đói, cô dừng bước và ngồi xuống chiếc ghế đá bên cạnh đài phun nước trong một công viên. Hôm nay là ngày nghỉ, công viên tràn ngập âm thanh tiếng nô đùa của trẻ nhỏ, tiếng nhạc, tiếng nói chuyện huyên náo… Cô nàng xui xẻo cảm thấy mình quá cô đơn, như bị chìm dần vào khung cảnh náo nhiệt xung quanh…
    Một bà lão ăn mặc kỳ cục bước tới gần và chăm chú nhìn cô. Cô nàng xui xẻo chào bà ta và nhích sang một bên chừa chỗ cho bà ngồi.
    “Này cháu, ta thấy cháu có vẻ buồn quá. Có chuyện gì xảy ra với cháu à?” bà lão ăn mặc kỳ cục cất tiếng hỏi.
    “Cháu lúc nào cũng gặp xui cả bà ạ, làm sao lại không chán được cơ chứ!”
    “Toàn gặp xui hả? Vậy cháu có muốn mình gặp may một lần không? Ta có cách đấy. Cháu hãy mua trái bóng nhỏ này, nó sẽ giúp cháu được như ý” bà ta lôi từ trong cái túi đeo to và xơ xác của mình ra một quả bóng nhỏ bằng quả chanh, màu bạc và phát ra một thứ mùi khó tả.
    “Yên tâm đi cháu, nó công hiệu thật đấy, nếu cháu không tin thì cứ cầm thử mà dùng, trả tiền ta sau cũng được, ta còn ở đây đến tối cơ, cháu cứ thử đi rồi quay lại” bà ta nói thêm khi thấy cô nàng xui xẻo tròn mắt nhìn mình.
    Nghĩ đi nghĩ lại thì cũng chẳng mất mát gì, nên cô nàng nhận lời và cầm lấy quả bóng. Hóa ra nó làm bằng da, căng phồng. Chưa kịp hỏi bà lão xem làm gì với quả bóng đó thì đã thấy từ đâu một đám người xồng xộc chạy tới hô hoán và túm lấy bà lão.
    “Ôi bà ơi, bà chạy ra đây làm cả nhà đi tìm hết hơi. Đến giờ uống thuốc rồi, về thôi bà ơi…” Họ nhanh chóng lôi bà lão kia đi mất.
    Còn lại cô nàng xui xẻo chẳng hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Đang ngơ ngác thì một thằng bé chạy qua va vào cô làm quả bóng bạc trên tay rơi xuống và lăn đi mất. Cô nàng không chút chần chừ liền chạy theo quả bóng. Quả bóng cũng thật kỳ lạ, cứ mỗi khi cô sắp tóm được nó thì nó lại lăn nhanh hơn, luồn lách qua chân những người đang đứng một cách dễ dàng. Chẳng mấy chốc nó lăn ra khỏi công viên và tiếp tục lăn vào một con phố. Cô nàng xui xẻo vẫn chạy theo nó, xem ra cuộc rượt đuổi khá mệt nhọc nhưng cô lại chẳng đổ chút mồ hôi nào. Một đám nữ sinh đạp xe qua làm cô không nhìn thấy quả bóng đâu…
    Cô nàng cố gắng tìm kiếm nhưng quả bóng dường như đã biến mất. Con phố này có quá nhiều ngõ, biết tìm theo đường nào đây??? Cô nàng xui xẻo của chúng ta quyết định đi vào con ngõ gần nhất. Cô chăm chú nhìn dưới đất, hy vọng quả bóng sẽ đâm vào đâu đó mà tạm thời dừng lại…nhưng sau một lúc vẫn không thấy có kết quả gì. Cô nàng thở dài, nghĩ thầm rằng mình đã phí công chạy theo 1 quả bóng từ đâu xuất hiện (từ bà lão kỳ cục chứ đâu ^^)…và cũng đã phí công đi tìm may mắn suốt ngày dài mà chẳng thấy có chút may mắn bé tẹo nào xảy ra với mình hết.
    Vào đúng khoảnh khắc cô nàng xui xẻo quay lưng định bước đi thì cô bỗng nhìn thấy cách mình mấy căn nhà có 1 chàng thanh niên đang đứng, quan trọng hơn là anh ta đang tung hứng 1 quả bóng trên tay…chính là quả bóng bạc mà cô đang tìm kiếm suốt từ nãy tới giờ. Cô chạy lại gần ngay lập tức với vẻ mừng rỡ, dù sao thì có thể tìm được quả bóng ấy vẫn tốt hơn.
    “Anh ơi, có phải anh vừa nhặt được quả bóng ấy không ạ?” cô nàng xui xẻo cất tiếng hỏi.
    Anh chàng ngừng tung bóng, nhìn chăm chú cô nàng xui xẻo tới một phút…rồi mới gật đầu.
    “Vậy anh làm ơn cho tôi xin lại với ạ. Quả bóng ấy tôi đang tìm nãy giờ không thấy, may quá anh lại bắt được nó.”
    Lại thêm một phút nữa chẳng thấy anh ta nói gì… Cô nàng xui xẻo nghi ngờ không biết cái anh chàng này có phải bị bệnh phân tích chậm không nữa. Cô đang định mở mồm nói tiếp thì anh ta cất tiếng trả lời:
    “Làm sao mà tôi biết được đây có phải là quả bóng của cô thật hay không?”
    Cô nàng tròn mắt, rồi ấp úng:
    “Ờ thì nó làm bằng da, và có màu bạc.”
    “Cái đó thì ai nhìn thấy chẳng nói được. Cô không để lại dấu hiệu riêng nào lên quả bóng thì sao chứng minh được đây là quả bóng của cô chứ?” anh ta cười cười.
    “Mình gặp phải ai đây nữa chứ??? Từ nãy tới giờ toàn những người kỳ cục… Mình thậm chí mới chỉ cầm quả bóng đó chưa được 3 phút… vậy mà chạy theo nó như thể nó là vật quý giá lắm vậy…” cô nàng xui xẻo đau khổ nghĩ. Ra đi với hy vọng tìm thấy sự may mắn, kết quả là cô thấy càng đi nhiều càng chứng tỏ cô chẳng thể nào có được may mắn hết.
    “Tôi vừa mới mua nó của một bà lão thì nó rơi xuống và lăn mất khiến tôi phải chạy đi tìm, thế nên làm gì có thời gian mà để dấu hiệu gì đó như anh nói. Nếu không phải của tôi thì tôi hỏi làm gì” cô nàng đáp.
    “Vì cô thấy nó đẹp và muốn có nó…” anh chàng đó lại cười.
    “Thật là hết chịu nổi cái con người này!” cô nàng chán nản đứng nhìn anh ta tiếp tục cười và tung hứng quả bóng. Một cơn gió nhẹ thổi tới nhắc cho cô trời sắp tối. Trên ban công một ngôi nhà gần chỗ cô đứng có mấy đứa trẻ đang chỉ trỏ về phía cô và cười nói gì đó. Bỗng nhiên cô nhận thấy con phố mình đang đứng vắng vẻ đến rợn người.
    “Mình cần phải về nhà thôi” cô quyết định.
    “Xin lỗi nhưng anh có định trả lại quả bóng cho tôi không vậy? Tôi phải đi bây giờ rồi, anh làm ơn trả tôi đi. Nó đúng là quả bóng của tôi thật mà”
    Không thấy anh chàng kia nói gì, cô nàng xui xẻo thở dài rõ to rồi quay người đi. Một bước, hai bước, ba bước…
    “Cô gì ơi, tôi đùa mà, trả lại quả bóng cho cô nè.”
    Cô nàng giật mình vì mới lúc trước anh chàng còn đang đứng sau cô tung bóng vậy mà sau có mấy giây giờ đây anh ta đã ở trước mặt cô.
    “Trả cho cô nè.”
    “Làm sao tôi biết được anh có định trả lại tôi thật hay không?”
    “Không trả thì tôi giữ làm gì?”
    “Vì anh thấy nó đẹp và muốn có nó…”
    Nói tới đây cả hai nhìn nhau rồi cùng bật cười. Cuộc hội thoại bây giờ giống hệt lúc nãy, chỉ đổi vai cho nhau mà thôi.
    “Xin lỗi cô nhé, tôi chỉ muốn đùa một chút thôi” anh ta cười, lần này thì trông nụ cười có vẻ dễ mến hơn rồi...


    to be continued ^^
    Sujichan
     




    sailormoon, gracefulkittenvesau thích điều này.

  2. gracefulkitten

    gracefulkitten Vừa già vừa lười !!!! Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    30/5/2010
    Bài viết:
    2.277
    Lượt thích:
    2.346
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Ăn bám , ăn hại và ăn nhiều
    Suji ơi ..post chap mới đi..post rồi nhớ hú grace 1 tiếng nhé..thank Suji...chuyện hay hay
     
    sujichan thích điều này.
  3. sujichan

    sujichan English World: Princess II Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    12/6/2010
    Bài viết:
    787
    Lượt thích:
    1.050
    Kinh nghiệm:
    93
    Trường:
    Đại học Kinh doanh và Công nghệ Hà Nội
    Cô nàng cực kỳ xui xẻo - Kỳ 2

    :KSV@09:Kỳ 2
    Cô nàng xui xẻo nhận lại quả bóng và cho vào túi áo, định về nhà rồi sẽ nghĩ tiếp phải làm gì với nó. Bây giờ cô cần phải ra bến xe và bắt xe về nhà.
    “Cho tôi hỏi bến xe ở đâu vậy ạ?”
    “Ở đối diện công viên thôi.”
    Hai người lúc này đang đi cạnh nhau, tự nhiên giống như là đã quen biết nhau vậy. Cô nàng xui xẻo có dịp nhìn gần hơn anh chàng kia. Anh ta cao hơn cô hẳn một cái đầu và rất gầy, anh ta xem ra còn rất trắng trẻo, trắng hơn cả cô nữa…
    “Anh cũng có việc phải đến bến xe à?” cô hỏi.
    “Không, tôi ra công viên hóng gió thôi… chắc cô bắt xe buýt về nhà?”
    “Vâng, tôi phải bắt chuyến xe đi vào nội thành” cô đáp rồi quay đi lấy tay che miệng ngáp. Cô nàng bắt đầu mường tượng tới cái giường êm ái trong phòng mình. Quả là một ngày dài thật dài sắp trôi qua.
    “Vậy là cô có công chuyện nên mới đến đây?”
    “Thực ra tôi chỉ đi chơi thăm thú thôi”
    “Và đi tìm bóng nữa…” anh chàng quay sang cô nheo mắt cười.
    Cô nàng cũng mỉm cười. Họ đang đi ngược lại con đường mà chắc lúc nãy cô đã chạy theo quả bóng. Âm thanh cuộc sống trở lại sống động bên tai cô sau khi ra khỏi con phố mà ở đó cô đã tìm lại quả bóng cũng như gặp anh chàng này.
    Đèn cho người đi bộ sang đường chuyển màu đỏ… Hai người đứng lại chờ trên vỉa hè. Cô nàng xui xẻo chợt thấy lạ vì cô không nhớ ra nổi là lúc chạy theo quả bóng bạc mình có đi qua chỗ nào giống thế này không.
    “Từ chỗ nhà anh ra công viên chỉ có mỗi đường này thôi ạ?” cô thắc mắc.
    “Ừ đúng rồi, nếu cô biết có đường nào khác tôi sẽ dẫn cô đi” anh ta trả lời.
    Cô nàng đành phải cười và lắc đầu.
    “Yêu quái đâu, hãy đầu hàng đi!!!” bỗng nhiên có tiếng hét đằng sau khiến cô giật mình.
    Quay đầu lại, cô thấy hai đứa bé trai tầm 5, 6 tuổi tay cầm thanh kiếm đồ chơi đang chỉ vào mình.
    Cô nàng xui xẻo nhìn bộ dạng hùng hổ của hai đứa bé, ngẩn ra một lúc rồi bật cười.
    “Ta không đầu hàng đấy” cô nàng đùa lại.
    “Tên yêu quái to gan, hãy xem sức mạnh của chúng ta!” hai đứa bắt đầu vung kiếm loạn xạ và chạy quanh cô nàng. Đứa bé cao hơn ra lệnh: “Bật nút để kiếm phát sáng đi chứ!”
    Thằng bé còn lại ngoan ngoãn vâng lời, nó ấn cái nút ở chuôi kiếm mấy lần rồi bỗng dừng lại không chạy nữa…
    “Ê, nút này hỏng rồi.”
    “Sao hỏng được, vừa lúc nãy vẫn còn phát sáng được mà?” thằng bé kia xông tới giật cái kiếm bấm thử. Rồi nó cũng thử với chính cái kiếm của mình. Cả hai cái kiếm đều không phát sáng.
    “Sao nào, đã thấy sức mạnh của ta chưa? Còn dám đấu với ta không?” cô nàng xui xẻo cất tiếng dọa bọn trẻ.
    “Aaaa… là yêu quái thật. Yêu quái làm hỏng kiếm rồi!” hai đứa ngước nhìn lên rồi không hẹn nhau cùng bỏ chạy tán loạn.
    “Hai đứa này buồn cười quá đi mất” cô nàng nhìn theo. Vì hai đứa đó bày trò mà cô đã nhỡ đèn xanh rồi, giờ lại tiếp tục chờ. Hai đứa bỏ chạy một đoạn rồi lại đứng lại. Chúng nó loay hoay kiểm tra lại cái kiếm… rồi bất ngờ cô nhìn thấy hai thanh kiếm phát sáng trong tiếng reo hò của hai đứa bé.
    Cô nàng quay lại cười với anh chàng đang đứng bên cạnh.
    “May là kiếm của chúng nó không hỏng. Mà sao lúc nãy anh không giúp tôi đối phó với bọn nhóc vậy. Anh cũng thích đùa lắm mà.”
    “Tôi có giúp đấy chứ” anh ta cười mỉm…
    “Đâu có, anh im lặng suốt mà…”
    “Sang đường thôi!” anh ta ngắt lời và kéo cô nàng đi…
    Hai người tiếp tục rảo bước trên vỉa hè.
    Kia rồi! Cô nàng xui xẻo đã nhận ra công viên. Lúc này mọi người đã ra về khá nhiều cho nên công viên vắng hơn trước rất nhiều. Cô cho tay vào trong túi và lôi ra quả bóng bạc…
    “Bà lão ấy không quay lại… có lẽ mình cứ giữ quả bóng này vậy” cô nàng liếc nhìn chiếc ghế đá nơi cô và bà lão gặp nhau hồi chiều, lưỡng lự một chút rồi đi tiếp.
    “Bến xe ở kia kìa! Hy vọng xe buýt sắp…” anh chàng đang nói bỗng ngừng lại.
    “Xe buýt đang tới!” anh ta nói nốt và giơ tay chỉ.
    “Gì cơ?” cô nàng xui xẻo liếc qua bên phải và nhìn thấy một chiếc xe buýt đang đi tới.
    “Chắc tôi phải chạy mới kịp. Tạm biệt anh!” cô nàng nói vội rồi bắt đầu chạy, nhưng…
    “Ái!”
    “Cô làm sao thế?”
    Cô nàng xui xẻo đau đớn ngồi thụp xuống, tay ôm lấy cổ chân…
    “Cô bị trặc chân rồi!” anh chàng chạy lại và ngồi xuống đối diện cô.
    “Có đau lắm không?” anh ta hỏi
    “Xe của tôi đi mất rồi!” cô nàng không trả lời câu hỏi mà kêu lên chán nản khi nhìn thấy chiếc xe buýt đã chạy vụt qua.
    “Lo cho chân cô trước đã, vẫn còn một chuyến xe buýt cuối cùng nữa mà”
    “Thật à…Ui, đau…” cô nàng hơi vươn người ra vì vui mừng, và ngay lập tức nỗi đau trở lại.
    “Để tôi giúp cô. Đừng ngại nhé!” anh chàng không đợi cô kịp phản ứng đã nhẹ nhàng tháo giày của cô ra.
    “Để tôi nắn lại chân cho cô” anh ta nói và nắm lấy cổ chân của cô.
    “Đau lắm… để… để tôi tự làm” cô nàng vội vã từ chối.
    “Cô nhìn kìa, trên vai cô có con gì đang bò…” anh chàng chợt kêu lên.
    “Á!” cô nàng xui xẻo quay qua nhìn vào vai mình.
    Không có gì trên vai cô hết, và cô cũng tự nhiên không còn cảm thấy chân đau nữa…
    “Xong rồi!” anh chàng cười.
    “Ôi, anh đã làm như thế nào vậy? Tôi hết đau rồi.”
    Anh chàng dìu cô nàng đứng dậy.
    “Cô hết đau là tốt rồi. Giờ thì đi từ từ thôi nhé!”
    Chân cô nàng xui xẻo trở lại bình thường nhanh như vậy thật khiến cô ngạc nhiên hết sức, xen lẫn một chút cảm kích. “Cũng có thể hôm nay mình cũng không gặp toàn chuyện xui” cô chợt nghĩ.
    “May mà có anh. Cám ơn anh nhiều lắm!”
    Anh chàng lại đáp lại bằng một nụ cười…
    Hai người ra khỏi công viên, sang bên kia đường và đi tiếp một đoạn để tới bến đỗ xe buýt. Nhà chờ xe không có ai hết, chắc họ đều đã lên chuyến xe vừa rồi. Ngồi đây đợi xe một mình trong khi trời đang tối dần cũng khiến cô nàng xui xẻo thấy hơi ngán ngẩm.
    “Tôi sẽ ngồi đợi cùng với cô cho đến khi chuyến xe buýt tới.” anh chàng nói.
    Cô nàng giật mình. Không thể nhớ nổi là cô đã giật mình bao nhiêu lần trong ngày hôm nay nữa. Anh ta cứ như là vừa đọc được suy nghĩ của cô vậy.
    “Không cần vậy đâu mà, anh cứ đi dạo đi.”
    “Nhưng tôi nghĩ nói chuyện với cô sẽ thích hơn là đi dạo” anh ta phủi chiếc lá vàng rơi trên cái ghế đặt ở nhà chờ xe buýt rồi ngồi xuống.
    :KSV@01:
     
    ngochinhin thích điều này.

Chia sẻ cùng bạn bè


Đang tải...