Cô đơn

Thảo luận trong 'Truyện ngắn' bắt đầu bởi Dofuto21, 8/6/2017. — 31.455 Lượt xem

  1. Dofuto21

    Dofuto21 Em yêu tôi ư Thành viên thân thiết

    Gia nhập:
    4/10/2016
    Bài viết:
    754
    Lượt thích:
    7.456
    Kinh nghiệm:
    93

    Cô đơn

    Nó là một đứa con gái sinh trưởng trong một gia đình khá giả, nhưng với cái tính cách cứ luôn bướng bỉnh, luôn làm theo ý của mình, nó đần đần bị mọi người lãng quên. Nhưng trong thâm tâm nó thực sự nó không hề muốn như vậy nhưng vì cuộc sống của ai cũng luôn có những uẩn khúc, cái uẩn khúc ấy nó cũng chỉ diễn ra theo vòng luẩn quẩn mà thôi. Nó muốn vươn mình ra với thế giới bên ngoài để có thể thoát đi cái sự cô đơn, lạnh lẽo vẫn luôn thường trực bám theo nó. Nó vẫn luôn ôm ấp một ước mơ mà mọi người thấy đây là điều đơn giản nhưng đối với nó đấy là cả một quá trình vô cùng khó khăn đối với một cô bé bẫn đang trong cái tuổi trưởng thành. Mọi suy nghĩ tâm tư của nó muốn sẽ có người có thể giúp nó giải thoát chứ ? Hãy để câu truyện này trả lời tất cả.
    Chap 1 :http://kenhsinhvien.vn/topic/co-don...7/#post-2020431
     





  2. gianphoi

    gianphoi giàn phơi thông minh Nguyên Việt

    Tham gia:
    8/6/2017
    Bài viết:
    7
    Lượt thích:
    1
    Kinh nghiệm:
    3
    Nghề nghiệp:
    kinh doanh
    Trường:
    đại học công nghiệp
    sorry !
     
    Dofuto21 thích điều này.
  3. Dofuto21

    Dofuto21 Em yêu tôi ư Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    4/10/2016
    Bài viết:
    754
    Lượt thích:
    7.456
    Kinh nghiệm:
    93
    Chap1: Lần theo đấu chân cô đơn![​IMG]
    Khi nó bắt đầu bước sang tuổi thứ 5 đã biết nhận biết vô số điều xung quanh qua một bộ óc thiên tài. Nhưng nó vẫn luôn cố tạo ra cho riêng mình cái vỏ bọc ngây thơ hồn nhiên để níu chân ba có thể ở lại với hai mẹ con nó. Hằng đêm, nó luôn gặp phải những con ác mộng khủng khiếp, đêm nay cũng không phải ngoại lệ...
    - Mẹ ơi, ai vậy ạ?_ vẫn cái sự hồn nhiên của một cô bé lên 5 áp sát váy mẹ mà hỏi.
    - Không sao đâu, con gái mẹ ngủ ngoan nhé để mẹ ra mở cửa.
    Thiên Băng khẽ nhòm đôi mắt to tròn qua khe cửa chật hẹp, một cảnh tượng kinh hoàng diễn ra trước mặt cô bé... Ba thì đang khoác tay, ôm hôn ai đó,vừa chửi mắng mẹ:
    - Cô tránh ra để tôi đi vào nhà nhanh lên_ Chất giọng bèo nhèo của người đàn ông say rượu vang lên.
    - Đúng vậy mau đứng xa ra để tôi với anh ấy cùng vào nha nhanh lên_ Cô người lạ.
    Mẹ nó thì vẫn cứ đứng đó hai hàng nước mắt cứ thế lăn dài trên khuân mặt của mẹ...
    Và cứ thế nó tỉnh dậy, mồ hôi bắt đầu rịn ra. Thì ra đấy chỉ là mơ. Suốt 12 năm nó sống trong cái quá khứ đen tối đầy tội lỗi do chính người lớn tạo ra. Không một ai trên thế giới này hoàn hảo cả ai cũng nói mất cái này thì được cái kia. Nhưng nó không hề muốn ông trời ban cho nó cái nhan sắc, trí thông minh, đặc biệt lại là con nhà khá giả, nó không mong những điều đó. Nó chỉ muốn nó có một gia đình, một gia đình như bao bạn bè đồng trang lứa khác. Cứ đi. đi mãi trong vô vọng, nó vấp phải một hòn đá suýt té ngửa có một bàn tay rắn chắc đỡ lấy vòng eo nhỏ bé của nó mà ôm vào lòng. Cậu ta cao hơn nó hẳn một cái đầu, trên người cậu ta toát lên vẻ lạnh lùng không tưởng. Nó cư thế cảm ơn rối rít rồi cắm đầu cắm cổ mà chạy. Bóng hình của hắn trải dài theo dọc con đường mà nó chạy : " Anh sẽ theo em mãi cô bé à"
    Chap tiếp: http://kenhsinhvien.vn/topic/co-don...7/#post-2028222
     
  4. Hana-chan

    Hana-chan - 1314925 Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    18/9/2016
    Bài viết:
    105
    Lượt thích:
    11.624
    Kinh nghiệm:
    93
    Nhận xét ạ :
    + Fic cần dài ra một chút nữa ạ.
    + Lỗi chính tả :
    -Chap1: Lần theo đấu chân cô đơn
    + Lỗi câu - từ :
    -Khi nó bắt đầu bước sang tuổi thứ 5
    Con nghĩ nên sửa thành " Khi nó vừa lên 5 " thì sẽ hay hơn đó ạ
    - Đúng vậy mau đứng xa ra để tôi với anh ấy cùng vào nha nhanh lên
    Sửa : Anh ấy nói đúng đấy,cô còn không mau đứng xa ra hả con đàn bà ngu si kia!
    - Mẹ nó thì vẫn cứ đứng , đó hai hàng nước mắt cứ thế lăn dài trên khuân mặt của mẹ
    - Cứ đi. đi mãi trong vô vọng, nó vấp phải một hòn đá suýt té ngửa có một bàn tay rắn chắc đỡ lấy vòng eo nhỏ bé của nó mà ôm vào lòng. Cậu ta cao hơn nó hẳn một cái đầu, trên người cậu ta toát lên vẻ lạnh lùng không tưởng. Nó cư thế cảm ơn rối rít rồi cắm đầu cắm cổ mà chạy. Bóng hình của hắn trải dài theo dọc con đường mà nó chạy : " Anh sẽ theo em mãi cô bé à"
    Đoạn này hơi nhanh,tự dưng có chàng trai xuất hiện.
    Đó là nhận xét của con,chưa được đầy đủ lắm đâu ạ,dù sao cũng hóng chap mới ạ :*
    Thân
    Hana :*
     
  5. Dofuto21

    Dofuto21 Em yêu tôi ư Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    4/10/2016
    Bài viết:
    754
    Lượt thích:
    7.456
    Kinh nghiệm:
    93
    thank con nha
     
    Hana-chan thích điều này.
  6. Dofuto21

    Dofuto21 Em yêu tôi ư Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    4/10/2016
    Bài viết:
    754
    Lượt thích:
    7.456
    Kinh nghiệm:
    93
    Chap2: Chỉ là thoáng qua
    [​IMG]
    Kể từ sau khi chạm mặt hắn ở đó, nó cứ nhớ mãi ko dứt cái hình bóng cao cao, chiếc áo đồng phục giản dị nhưng vẫn có thể toát lên vẻ quyền quý của hắn. Nó cố lắc đầu thật mạnh để xua đi hình bóng đó, nó cảm thấy nực cười, với hoàn cảnh gia đình như nó ai có thể chấp nhận chứ...Cứ thế nó tiếp tục bước đi trên con đường đến trường dài. Trước cổng trường tập trung rất đông, nó liền tiến lại gần
    - Anh ấy là ai vậy?_ Tiếng kích động của mấy bạn học sinh.
    - Đẹp trai dữ.
    - Chắc anh ấy là học sinh mới chuyển đến đấy.
    - Ngầu quá đi.
    Cứ thế vô số tiếng trầm trồ bàn tán về ai đó vang lên.... Hình như nó vừa nhìn thấy ai đó, một hình bóng quen thuộc lại hiện lên. Chắc không phải đâu. Cả buổi học ngày hôm nay nó như là một người mất hồn.
    - Ê, cậu ra sớm vậy?_ Uyển Nhi bạn thân của nó vỗ nhẹ sau lưng gọi
    - Băng à_ Lại tiếp tục gọi nó.
    - Sao vậy Nhi.
    - Cậu sao vậy tớ gọi từ nãy sao cậu ko thưa.
    - Xin lỗi tớ mãi suy nghĩ quá_ Nó cười trừ giải thích.
    - Thôi ko sao, bọn mình đi ăn kem rồi về, tớ bao.
    - Tớ về trước đây cậu cứ đi đi_ Nó nở nụ cười gượng gạo rồi chào tạm biệt Uyển Nhi.
    Bóng dáng nhỏ bé lại đổ rạp theo ánh chiều tà, đôi bàn chân nhỏ bé cứ tiếp tục bước đi mà không hề để ý đến đằng sau có một bóng hình cao lớn đang bước theo mình. Nó về đến nhà trời đã gần tối, cũng vừa đúng thời gian phải chứng kiến nỗi ám ảnh kinh hoàng. Từ ngoài hành lang nó đã nghe thấy tiếng cãi vã của bố mẹ nó, mở cửa bước vào nhà, hình ảnh mẹ nó nằm trên vũng máu màu đỏ tươi, còn bố nó đang cầm chai rượu đã vỡ, từng giọt máu cứ từ từ chảy xuống. ' Tách' giọt máu cuối vương lại trên chai thủy tinh cũng đã rơi xuống. Nó sau cảnh tượng đó bây giờ mới hoàn hồn. Nó nâng mẹ nó dậy, vô vọng, sức của nó không thể đưa mẹ đến bệnh viện được...
    - Băng à, vô ích thôi con, mẹ mệt rồi_ Mẹ nó cứ thế thều thào nói không lên lời
    - Mẹ sẽ không sao đâu mà_ Nước mắt cứ thế lăn trên khuân mặt của nó mà rơi xuống hòa lẫn với máu tanh.
    - Sống tốt nhé con yêu, mẹ mệt rồi mẹ muốn ngủ._ Nói xong đôi mắt mẹ nó từ từ nhắm lại, đôi bàn tay buông thõng xuống.
    -MẸ, mẹ không được ngủ, cứ thế nó ôm mẹ thật chặt mà khóc.
     

Chia sẻ cùng bạn bè


Đang tải...