Có cơn mưa nào không tạnh đâu anh?

Thảo luận trong 'Truyện ngắn' bắt đầu bởi cogaivotchong, 19/7/2010. — 1.954 Lượt xem

  1. cogaivotchong

    cogaivotchong Thành viên mới

    Có cơn mưa nào không tạnh đâu anh?

    [FONT=Bookman Old Style,serif][FONT=.VnTime] Có cơn mưa nào không tạnh đâu anh?:KSV@18::KSV@18::KSV@18:

    1.Vị nhạt như những cơn mưa.
    Bàn làm việc kê sát cạnh cửa sổ. Mở cửa như có thể với bàn tay nhỏ chạm tới cả bầu trời xa tít. Một vài đám mây xốp trắng trôi chậm rãi. Thi thoảng, đôi cánh chim lạc chao nghiêng giữa không trung hệt như một vài nốt son đen bị thả rơi giữa cả khuông nhạc trắng và trống. Chi Phương chống cằm nghĩ vẩn vơ. Một cô gái bình thường, chẳng có gì đặc biệt thu hút người khác, tự thấy bản thân vô vị đến nhạt nhẽo. Nhiều khi muốn thay đổi cũng không biết bắt đầu từ đâu. Phương lựa chọn một lối sống phẳng lặng như biển một ngày không gió. Sống bình thản, một công việc tàm tạm, cuộc sống của cô quay đều đều như chong chóng trước quạt. Không hề có một sự xáo trộn nào. Hôm qua cũng như hôm nay và cả ngày mai nữa. Cô tự thấy hài lòng và thỏa mãn với cuộc sống nhàn nhạt hiện tại, mặc dù sự thật, tận đáy lòng cô vẫn muốn có một vài hòn sỏi bị ném xuống giữa cái cuộc sống phẳng lì êm ái đó, để nó gợn lên một chút lăn tăn xao động, để cô được thay đổi, được sống hết sức và là chính mình.
    23 tuổi, vừa tốt nghiệp đại học, cô kiếm được một công việc bàn giấy trong một công ty quảng cáo bình thường. Một công việc phù hợp với cuộc sống và tính cách, lương tàm tạm nhưng ổn định. Nếu biết sắp xếp chi tiêu cũng đủ trang trải sinh hoạt phí ở một thành phố đắt đỏ. Tự đóng hộp cảm xúc của mình, nhét tình cảm vào tận đáy tim, Phương chưa một lần yêu. Có lẽ chưa có mảnh ghép nào vừa vặn trong trò chơi xếp hình mà tình yêu dành cho cô. Không phải là cô chưa muốn yêu, hay là không kiếm tìm. Cuộc sống xung quanh như một chiếc tàu siêu cao tốc lao đi vùn vụt. Không một khuôn mặt, một nụ cười, một ánh mắt, không một ấn tượng, không gì hết để Phương kịp lưu lại, kịp nhớ và kịp yêu. Tất thảy vội vã quá. Chỉ riêng mình Phương đơn lẻ đứng yên một chỗ. Nhiều lúc buồn, cô đơn rất muốn có một ai đó để ôm thật chặt, hôn thật lâu, yêu thật chân thành và sống thật hạnh phúc. Nhưng Phương vẫn luôn nghĩ như để an ủi: mình giống đang trên đường đi đến bến ga hạnh phúc. Đang xếp hàng. Chờ dòng người xô đẩy, lấn chen đông đúc phía trước. Chờ đợi. Kiên nhẫn. Sắp đến lượt rồi…!
    2. Sự tình cờ sau màn mưa?
    Phương yêu mưa. Cô yêu cái cảm giác co ro trong chiếc ô xám to vào mùa mưa đông. Cái lạnh đập vào người, lạnh ướt, thấm qua từng lớp áo, mưa như trút, mưa ào ào, dài lê thê. Cô cũng yêu những cơn mưa rào hạ, chợt đến chợt tan làm trong veo cả bầu trời lam biếc. Phương yêu cả những cơn mưa xuân rơi dịu nhẹ từng hạt bé lấm tấm, đậu lên tóc, lên vai áo, lên cả hàng mi xa xăm buồn. Và thật hiếm hoi giữa nắng thu vàng ươm, giòn giã, những cơn dông kéo đến, nền trời đổi màu trong chớp mắt. Rồi mưa rơi, lòng người cũng tuôn chảy xúc cảm theo dòng…
    Phòng làm việc của Phương nằm ở tầng 2 trong một tòa nhà 5 tầng bình dị, giản đơn. Từ cửa sổ cạnh bàn làm việc nhìn ra một con đường không lớn lắm. Ngoài giờ cao điểm đường vắng bình yên. Vỉa hè bên kia đường nơi những hàng cây cổ thụ xếp hàng thẳng tắp. Những cây xanh mướt, cao lớn, tán cây rộng vươn xa ôm cả một khoảng trời. Mùa mưa đến những giọt mưa đọng trên lá giống những viên thủy tinh vo tròn nằm ngủ ngoan trên tán lá rợp. Trong không khí phảng phất mùi. Mùi của mưa. Mùi của vị tinh khiết và mát lành. Mỗi lần nhìn qua cửa sổ đều khiến Phương thanh thản đến lạ.
    Sáng nay, mưa. Những hạt mưa bé xinh, lơ lửng, xoay tròn một điệu valse ngọt ngào giữa không trung rồi rơi xuống thành những dấu chấm tròn trên mặt đất. Đôi hạt, nghịch ngợm bắn tóe li ti vào bàn làm việc của Phương. Vu vơ, cô khẽ cười. Thời tiết thật thú vị. Như một đứa trẻ hay cười mà cũng thích hờn dỗi. Mưa giận ai? Trách gì ai? Sao mưa chẳng nói. Bất giác, Phương nhìn ra cửa sổ. Cánh cửa mở toang đón những chùm mưa tạt nhẹ. Ở một khoảng cách không gần, một đường chéo nối hai ánh mắt chạm vào nhau. Thật khẽ. Bên kia con đường, nơi những hàng cây vừa tỉnh giấc. Một chàng trai trẻ đứng dựa lưng vào một thân cây to, ẩm ướt. Một chàng trai lạ, đứng trong tư thế ấy hướng ánh mắt lên cao như muốn xuyên thủng cả bầu trời u xám với vô số những hạt mưa rích rắc. Vô tình, một cô gái nhìn từ cửa sổ tầng hai của tòa nhà đối diện cũng bắt gặp ánh mắt ấy. Và dường như bị cuốn luôn vào đôi mắt sâu, đẹp lạ lùng đang nhìn đâu đó thật xa, đang nghĩ gì đó thật xa… xa quá. Phương thấy ngạc nhiên và cả bất ngờ nữa, tự nhiên… đâu đó có một chàng trai đến cùng mưa. Chàng trai cao ráo, dáng người thanh mảnh với những đường nét hoàn hảo trên gương mặt đẹp thanh tú, hệt như một kiệt tác nghệ thuật về điêu khắc. Từ sâu thẳm trong cô, có cái gì đó đập lên, vang thành tiếng, bé thôi nhưng đủ làm lắc lư một trái tim trước nay luôn bất động. Cuộc sống vẫn luôn có những điều kì lạ. Đang có một món quà dành cho cô chăng? Háo hức. Như những ngày thơ bé được cho kẹo. Những thanh kẹo ngọt, lấp lánh, chất đầy ngăn kí ức trong hộc tủ tuổi thơ. Tan giờ làm, chàng trai vẫn chưa rời đi. Lao như bay xuống cầu thang. Với chiếc ô xám to, Phương bước nhẹ sang đường, qua những vạch sơn nổi màu trắng in đậm trên nền đường dành cho người đi bộ. Tưởng như đang dẫm trên những đám mây bông xốp một ngày nắng nhạt. Hiền hòa…!
    Phương đứng cách chàng trai đó một quãng không xa. Chàng trai vẫn chăm chú với bầu trời như của riêng mình. Không để ý đến gần đó một cô gái đang ẩn nấp dưới chiếc ô xám cũng ngước nhìn theo dải trời cùng màu xa tít. Cô đứng như đang chờ ai đó. Nhưng thực ra là đang chờ một điều gì đó sẽ xảy ra. Nhìn gần, anh ta đẹp trai hơn nhiều, như một vị thần Hi Lạp bước ra từ bức tranh cổ. Phương thầm nghĩ, nếu cô không tiến lại gần thì có lẽ một khuôn mặt thật ấn tượng sẽ vụt biến vội vã khỏi tầm mắt của cô. Đánh mất mãi một thứ gì đó đặc biệt khi chưa kịp nắm bắt lấy thật đáng tiếc. Một chút bạo dạn đúng lúc rất cần thiết trong lúc này.
    Cố gắng tự nhiên nhất có thể Phương bắt đầu:
    - Xin lỗi… anh đang chờ ai ư…?
    Một nụ cười hiện lên, làm mờ tan sự lạnh lùng, vô cảm trên gương mặt đẹp. Nhưng hình như vẫn thảng buồn, một chút thôi, lảng bảng như sương chưa tan một sớm trên cao nguyên xa xôi.
    - Ừm… Không… Mà cô làm việc ở gần đây?
    Giọng nói ấm, tỏa ra làm cái gì đó đập mạnh hơn trong Phương.
    - À…vâng…
    - Tôi tình cờ đi ngang đây. Chẳng hiểu nữa. Tự nhiên muốn dừng lại thôi.
    … Sự lúng túng hiện rõ trên mặt Phương.
    - Cô đang đợi người quen?
    - … À… Không hẳn… Chỗ ở của tôi cũng không xa đây. Tôi đi bộ về…
    - Gần đây có quán kem nào không nhỉ?
    Những lời đối thoại va vào nhau, không ăn nhập.
    - Ừm… Tôi cũng không rõ lắm. Nhưng hình như có một quán cafe. Có thể ở đó có kem.
    - Cô có phiền nếu dành chút thời gian đi với tôi?
    Cảm xúc trong Phương như nổ tung. Bất ngờ. Vui lâng lâng. Mọi chuyện đã đi lệch đường ray dự đoán của cô. Niềm vui trong cô rối rít cả lên, xoắn lại, đan bện vào nhau đến nỗi cô ấp úng không thành câu:
    - À… Ừ… Vâng… tất nhiên là không phiền tí nào…
    Rảo bước cùng nhau trên con đường mưa ẩm. Giống hệt một cuộn len xù xì, rối mù, mờ nhạt đi cạnh một chiếc que đan đẹp, sáng loáng, nổi bật. Sự khập khiễng tạo nên điều khác biệt đến xa cách.
    Trong quán cafe. Hai ly kem mát lạnh được gọi ra. Một dâu. Cho cô. Một chocolate thêm một chút bạc hà ở đáy ly. Cho anh. Mưa nhỏ dần nhưng vẫn không dứt.
    3.Yêu và mưa!
    Ngồi đối diện nhau. Ngăn đôi là một chiếc bàn tròn, nhỏ, màu cafe sữa. Trên bàn hai ly kem ăn dở đang tan chảy. Ngoài trời, mưa lại nặng trĩu. Từng giọt. Lăn đều và trượt dài, chảy thành dòng trên cửa kính ô cửa sổ trong quán cafe nhỏ và vắng. Lặng yên, Phương cố phán đoán suy nghĩ của đối phương, cô muốn nhìn thấu tận cùng thế giới bên trong anh, như muốn lật ngược đằng sau một tấm gương là gì? Xúc một thìa kem bé. Nhâm nhi. Từng chút một. Vị ngọt và thơm của kem chạm vào đầu lưỡi Phương. Tê tê mà thật thích. Cảm giác như lần đầu được hôn người mình yêu. Rất yêu. Anh chẳng nói gì nhiều, hình như đang bận đuổi theo những dòng suy nghĩ không điểm tựa, một dòng suy nghĩ được cài đặt chạy ở chế độ mặc định. Anh chẳng rõ tâm trí mình đang đầy hay rỗng quá nữa. Anh chỉ khắc sâu trong trí nhớ một đoạn phim ngắn quay chậm cảnh cãi nhau với người yêu sáng nay. Ba năm yêu nhau, lần đầu tiên người yêu anh nặng lời với anh như vậy. Anh biết cô phải chịu nhiều áp lực. Khi vừa làm siêu mẫu, vừa là đại diện cho nhiều hãng sản phẩm nổi tiếng, vừa phải tham gia một vài bộ phim của các đạo diễn tên tuổi đang và sắp bấm máy. Suýt nữa thôi vì quá giận cô đã nói với anh những lời mà anh không bao giờ muốn nghe. Để rồi anh lao người đi, vô hồn, mặc cho trời bắt đầu thả những hạt nước đầu tiên, to dần và dày đặc hơn. Để rồi chạy đến con phố này, dựa vào một thân cây lớn, thở dốc, thả lỏng người, gần như buông xuôi. Và anh lặng lẽ ném thật xa lên bầu trời cao cao kia. Những nỗi u sầu, phiền muộn… Và bây giờ đang ngồi ăn kem cùng một cô gái hoàn toàn xa lạ.
    Dường như quên bẵng đi, quên cả không gian và thời gian. Trong đầu Phương lúc này chỉ nghĩ làm sao để in hằn khuôn mặt điển trai này. Làm thế nào để cô bước lại gần. Thật gần. Trái tim anh. Làm sao để anh yêu cô. Một cô gái bình thường, vô vị quá khác biệt so với vẻ ngoài nổi bật của anh. Mưa đã mang anh đến cho cô. Với Phương, anh đã là một cơn mưa trong lành, mát dịu tuy còn nhiều bí ẩn nhưng đủ để cô biết cảm giác yêu, yêu thật sự, yêu lần đầu. Trái tim cô trước đây khô như một chậu cây xương rồng trồng ở chỗ nắng táp gió liếm, không bao giờ được tưới. Vẫn sống đấy thôi. Nhưng… chỉ là sống! Giờ đã khác, Phương muốn cựa quậy, chuyển mình, muốn đổi thay. Muốn hứng lấy từng giọt tình để nó lắng lại tận đáy tim và ngủ yên mãi ở đó.
    Họ tạm biệt nhau khi đã ra khỏi quán cafe. Anh không có ý đưa Phương về tận nhà. Những hàng suy nghĩ vẫn bám riết lấy anh. Chào anh rồi cô vẫn nhìn theo bóng anh bước đi, đi xa và mất hút. Cô khao khát được chạy theo gọi tên anh, rồi ôm chặt lấy anh để những trái tim thẳng hàng. Rất nhiều những tia hi vọng nhen nhóm thành hình trong cô. Nó hiện rõ chứ không còn mờ ảo mong manh. Phương chưa kịp để anh biết gì về cô. Anh cũng chưa kịp để lại một cái tên, một dòng địa chỉ, một số điện thoại liên lạc. Chỉ biết anh đã để lại cho cô một cái gì đó đủ sâu sắc và đủ nhiều làm cô thay đổi. Thật khác.
    4. Nỗi đau rơi cùng mưa:
    Phương tự làm mới mình. Một kiểu tóc xinh, phù hợp. Không còn hời hợt với việc meke-up. Tủ quần áo có thêm một vài bộ lạ và đẹp. Cô cảm nhận cuộc sống nhiều màu sắc thú vị hơn. Niềm vui tự đến với cô. Mỗi ngày. Tâm trạng lâng lâng, êm ái, giống như không trọng lượng, luôn luôn thế với Phương bây giờ. Cô sống cởi mở hơn, nhiệt tình với tất cả mọi người. Nụ cười rạng rỡ xuất hiện nhiều hơn trên khuôn mặt đã nổi lên một vài điểm nhấn. Tất cả là nhờ tình yêu dành cho anh. Cuộc sống của Phương đã bắt đầu có vị, một cách rõ nét. Cô muốn gặp lại anh, để cám ơn anh, như cám ơn những cơn mưa rửa trôi lớp bụi phủ bám dày trên tấm kính lâu không có ai để ý, để nó lại sáng bóng vô tư phản chiếu những vệt nắng ấm buổi sáng.
    Chiều nay đang đi trên phố. Đường đông nghẹt. Đủ mọi âm thanh hỗn tạp. Khói mù mịt. Bụi khắp nơi. Tiếng còi xe inh ỏi. Chật chội. Bức bối. Tắc đường. Kẹt xe. Tiếng phanh gấp. Nối tiếp tiếng rồ ga vội vã. Lại phanh két… Chợt Phương nhìn thấy anh. Đúng là anh rồi. Anh đứng trên vỉa hè trước một nhà hàng sang trọng. Anh không nhìn thấy Phương. Không hề. Cô vui vì tình cờ nhìn thấy anh, hi vọng vô tình anh cũng sẽ nhìn thấy và nhận ra cô. Phương thấy anh cười, thật hạnh phúc. Phương cười với anh rồi sững sờ nhận ra anh cũng cười. Nhưng cười với người anh yêu. Phương nhận ra ngay cô gái vừa khoác tay đi bên cạnh anh. Xinh đẹp và tỏa sáng. Kiêu kì và quý phái. Thu hút và nổi bật. Đó là cô siêu mẫu đa tài đang rất được chú ý hiện nay. Cô ấy đi bên anh, một cặp đôi hoàn hảo. Nụ cười của Phương vụt tắt, méo xệch rồi rơi tõm và bị nhấn chìm giữa tạp âm phố phường cùng hàng người, xe cộ nối dài bất tận. Trời lại đổ một trận mưa. Mưa xối xả. Mưa đến thật đúng lúc làm sao. Một cơn mưa tàn nhẫn lạnh lùng làm ướt áo bao người qua đường. Làm những sợi tóc bết dính vào nhau, rối cả lên. Nước chảy ròng ròng trên mặt, chảy xuống tận cổ, cuốn theo cả dòng nước mặn chát rỉ ra từ khóe mắt cay xè nhòe mờ bởi nỗi đau. Cô lao nhanh về nhà trong cơn mưa. Để những hạt mưa đụng vào người bị văng bật ra. Tung tóe. Cô thấy ghét anh, ghét luôn những cơn mưa vô tình. Cô oán giận luôn cả cuộc sống. Giá như đừng để cô thấy anh rồi đem lòng yêu. Giá như anh đừng có một lời mời đến với những ly kem lạnh. Để thời gian qua cô nuôi quá nhiều hi vọng, để cô cứ sống trong mộng tưởng, cứ trốn trong những giấc mơ êm đềm. Giờ thì đã rõ, tất cả tan biến, vụn vỡ hết. anh hay mưa hay cả hai làm ướt khóe mắt cô, làm tim cô òa lên nức nở. Cơn mưa chiều như cản bước không để cô về nhanh với căn phòng lạnh lẽo đơn độc. Để Phương mở toang cánh cửa cũ kĩ, chạy vội vào trong, đóng sầm cửa lại. Để được nằm sấp lên giường, úp chặt mặt xuống gối. Cho những giọt nước mắt tự do trào ra, không bị kìm nén. Cho nỗi đau bung mạnh chẳng còn chất chồng, đông đặc thành từng khối, khô khốc, không thể đập vỡ ở trong lòng. Căn phòng trống trải quá, một mình đối diện với nỗi tuyệt vọng cực điểm. Tủi thân, Phương bật khóc thành từng tiếng. Từng tiếng. Đứt quãng. Rời rạc. Cô thấy mình thật đáng thương, cả ngu ngốc nữa. Tại sao lại hi vọng, lại mơ mộng, lại tự huyễn hoặc đánh lừa mình? Tình yêu xa vời monh manh quá. Hạnh phúc là một trò đuổi bắt. Dù có đuổi hụt hơi, trượt ngã trầy xước cũng không thể đuổi kịp. Cả anh nữa. Làm sao cô với tới được? Ai bảo cô nhàm chán, tầm thường. Nếu đem cô so sánh với cô siêu mẫu đó khác nào chà đạp lên lòng tự trọng đang bị tổn thương của Phương? Cô khóc mãi. Nước mắt lã chã không ngừng. Khóc đến nỗi quên ăn, đến nỗi màn đêm bủa vây bao giờ, cô cũng chẳng biết. Cửa sổ mở toang, từng hơi gió lạnh len lỏi tràn vào. Trái tim Phương đau buốt. Từ đầu đến cuối chỉ có mình cô tự biên tự diễn tự làm khán giả, tự yêu tự hạnh phúc rồi lại tự làm mình đau, tự vứt trái tim mình ra xa rồi chạy đi nhặt về ghép nối, hàn gắn, chắp vá, kết dính… bằng mọi nỗ lực. Nhưng bất lực. Nó đã vỡ vụn ra hàng trăm mảnh, không thể vẹn nguyên được nữa. Không bao giờ. Ngước nhìn ra bên ngoài, trời tối đen, mưa dai dẳng. Phương gào lên. Khẳn đặc. Vì nỗi đau đớn trong cô đang giật đứt từng mạch máu nhỏ ở phía sau một lồng ngực yếu đuối kiệt sức. Phương kêu lớn như muốn xé toạc, cào rách tả tơi cả màn đêm câm lặng ngoài kia… Cho đến rất khuya, cô co ro nép mình trong góc phòng rồi ngủ quên mất. Tất cả đã quá sức chịu đựng. Màn đêm ôm lấy cô, an ủi…
    5. Sau cơn mưa…
    Trời hửng sáng. Cơn mưa đêm qua dứt hẳn. Trời tạnh, quang đãng, dịu êm. Những tia nắng tinh khôi đầu tiên nhảy nhót trên bục cửa sổ quên đóng. Nắng hôn lên tóc Phương, nhẹ nhàng như sợ làm một cô gái bé nhỏ thức giấc. Cô choàng tỉnh, mệt mỏi, mắt nheo lại bởi những đốm nắng hắt rọi vào phòng. Mắt sưng húp, cổ khát khô, bụng rỗng. Đêm qua Phương không ăn gì. Ríu rít. Mấy chú chim nhỏ chở nắng trên lưng chuyền cành rội rã. Cô gượng người dậy đi rửa mặt. Nhìn mình qua gương, khô, nhạt, không chút sức sống. Qua khung cửa vuông vắn, mấy hạt sương chưa tan như những hạt pha lê đính trên lá, nằm cả trên những cánh hoa chớm nở. Con đường chưa khô hẳn, đôi ba mảng đường ướt, một vài viên nước bị bỏ sót lại lăn tròn, nghịch ngợm. Phương thấy lòng nhẹ bẫng, như không. Cô đã mong chờ biết bao mảnh ghép tình yêu mà cuộc sống dành tặng cô thật vừa vặn với anh. Thế nhưng anh đã có một mảnh ghép dành riêng cho anh. Nếu cứ cố ghép cho mảnh tình giữa cô và anh thì rồi cũng hằn rõ lên những khe nứt, những khoảng trống. Dần dần sẽ tạo thành những vết toác hoác thật rộng. Cuộc sống không thể miễn cưỡng điều gì, tình yêu cũng không thể gượng ép một trái tim đã chẳng còn chỗ trống. Cũng như chúng ta không bao giờ có thể ép muối ngọt như đường được. Chỉ là mảnh ghép tình yêu của Phương chưa xuất hiện thôi. Một mảnh ghép vừa in, khít chặt, không bao giò tách rời. Hạnh phúc đôi khi đến muộn, nhưng hạnh phúc có lúc nào bỏ quên một ai đâu? Cứ sống cho tốt đi. Hạnh phúc sẽ đến. Nhất định thế. Nghĩ vậy, Phương mỉm cười, một niềm vui không tên lan nhẹ. Ăn sáng xong, trang điểm để che đi những nỗi buồn đã nằm yên lại ở quá khứ. Phương bước ra khỏi nhà, một ngày mới, mọi thứ cũng mới, tốt đẹp hơn. Cô cũng thế. Trời trong xanh, mấy khóm cây xanh mát. Không khí dìu dịu. Chạm mũi giày trên con đường ẩm. Bước từng bước vững tin. Dứt khoát. Bỏ lại sau lưng đằng xa những đường nắng xiên ngang đang nghiêng mình hong khô những giọt mưa cuối. Cả nỗi buồn đau của ngày hôm qua nữa. Cả một mồi tình đầu không trọn vẹn. Cả anh nữa. Người lạ. Tất cả sẽ khác. Cuộc sống có vô vàn lựa chọn, sao cứ chọn buồn đau? Dứt nó ra đi vì đời cô cũng đâu chỉ gặp mỗi anh? Cũng như trời đâu chỉ có mỗi mưa? Bởi nếu mưa cũng có cơn mưa nào không tạnh đâu anh?!
    Hà Tĩnh, một ngày ướt mưa…
    Linh Ko^ I

    [/FONT]
    [/FONT]
     




    B.Eyes04lolovp thích điều này.

  2. fancuongnhietconan

    fancuongnhietconan Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/7/2010
    Bài viết:
    137
    Lượt thích:
    87
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    CĐ Thương Mại
    Ai vào đây mà là lên mạng chek hông đọc nổi đâu bạn ơi. Tui chek kủng vậy thui ak!
    Nhưng sẻ cố gắn đọc vì cái nhan đề rất hấp dẩn và liên quan đến Mưa giống tên kủa tui! Thui giờ tranh thủ đọc rùi cho í kiến ngay ak!:KSV@02: Chử nhỏ quá( Bửa sau dùng cở chữ to tí nha!)
     
  3. fancuongnhietconan

    fancuongnhietconan Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/7/2010
    Bài viết:
    137
    Lượt thích:
    87
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    CĐ Thương Mại
    Tới khổ 4 rùi nhưng mà sao mỏi mắt quá, chắc tại chữ nhiud ma nhỏ thiệt. Đang đến lúc hay cô lên ngốc.kaka! Mà có phải đây là tình yêu sét đánh hông dậy, thấy là kết mất tiu oài, chắc tại hình dáng bên ngoài anh ta quá hấp dẫn mà he.Đúng là tụi kun gái, kaka!
    :KSV@17: Hic,bùn quá,hic. Hay lúc nãy hông đọc ak. Hông ngờ ẩn chứa trong mưa nhìu câu chuyện tình đau vậy ak.Mưa mà đã đau vậy chek Bão còn đau gấp bội ha. Bùn. Nhưng sao kun gái dễ yêu dễ ghét dễ quên thế hả bạn?
     
    lolovp thích điều này.
  4. trangnguyen78

    trangnguyen78 Thành viên mới

    Tham gia:
    12/2/2012
    Bài viết:
    2
    Lượt thích:
    1
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Trường:
    THCS thị trấn văn điển
    Đây là lá thư tình của một chàng trai. Bố của cô gái không tán thành mối quan hệ của 2 người và ra lệnh phong tỏa nghiêm ngặt. Buồn....tuyệt vọng.....Chàng trai quyết định gửi cho cô bạn gái lá thư chia tay này :

    1.Tình yêu tuyệt vời anh dành cho em
    2. Đã không còn nữa. Và anh thấy sự chán ngấy với em
    3. Ngày một nhiều thêm. Khi chúng ta gặp nhau
    4. Anh thậm chí chẳng quan tâm tới khuôn mặt em đâu.
    5. Điều duy nhất anh muốn là
    6. Ngắm nhìn những cô gái khác. Anh chưa bao giờ nghĩ sẽ
    7. Kết hôn với em. Buổi trò chuyện cuối cùng của chúng ta
    8. Thật tẻ nhạt và nó chẳng hề
    9. Làm anh chờ đợi gặp em nhiều hơn nữa
    10. Em chỉ biết nghĩ cho mình em thôi.
    11. Nếu chúng ta kết hôn, anh cảm nhận được
    12. Cuộc sống sẽ trở nên đầy bất ổn. Và anh sẽ không tìm thấy
    13. Niềm đam mê khi ta chung sống. Anh có một trái tim
    14. Nhưng chắc chắn không phải
    15. Để dâng hiến cho em. Chỉ mình em trên thế gian này mới
    16. Thât ích kỉ và ngốc nghếch, vậy nên em chẳng
    17. Có khả năng ôm trọn trái tim anh
    18. Anh thật sự muốn em hiểu rằng
    19. Những điều anh nói là sự thật. Em sẽ giúp anh rất nhiều nếu em
    20. Hiểu được tình yêu của chúng ta đã kết thúc. Đừng cố gắng
    21. Trả lời anh. Lá thư này toàn những điều
    22. Anh không hề mong muốn. Em đừng nghĩ viển vông
    23. Về tình yêu thật sự với anh. Thôi chào em. Hãy tin lời anh nói.
    24. Anh không thể quan tâm tới em nhiều hơn đâu. Và xin em đừng nghĩ rằng :
    25. Anh vẫn sẽ mãi là người yêu em.

    Thật là một bức thư quá tồi phải không? Tuy vậy, cuối thư chàng trai chỉ yêu cầu cô gái đọc những dòng thư lẻ. Bạn thử đọc lại một lần nữa xem, bảo đảm sẽ rất thú vị đấy! Và bạn cũng đoán được thái độ của người bạn gái kia chứ?
     
    lolovp thích điều này.
  5. trangnguyen78

    trangnguyen78 Thành viên mới

    Tham gia:
    12/2/2012
    Bài viết:
    2
    Lượt thích:
    1
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Trường:
    THCS thị trấn văn điển
    ôi trời valentine gì mà chán quá:KSV@16:
     
  6. sauthienthu

    sauthienthu GIÓ CỨ MÃI VÔ TÂM Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    30/1/2012
    Bài viết:
    341
    Lượt thích:
    63
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    mưa có lớn có lâu tới đâu rồi cũng tạnh nhưng tình yêu thật lòng thì không bao giờ mất được
     
  7. lolovp

    lolovp Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    21/2/2012
    Bài viết:
    1.914
    Lượt thích:
    1.207
    Kinh nghiệm:
    113
    Trường:
    河内大学
    hic cái này sao giống trong phim thế:))
    ương sơn bá chúc anh đài á:))
     
  8. maruko.

    maruko. nothing Staff Member Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    4/4/2012
    Bài viết:
    2.567
    Lượt thích:
    2.016
    Kinh nghiệm:
    113
    nhiều chữ quá, trình bày ko đẹp nữa, ngại đọc:D
    nhưng cái nhan đề nghe hay hay.
     
  9. B.Eyes04

    B.Eyes04 Duy Ngã Độc Tôn Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    14/7/2012
    Bài viết:
    296
    Lượt thích:
    149
    Kinh nghiệm:
    0
    Trường:
    The End
    Không thích cốt truyện này lắm ...
    Giá mà hai đứa này nó gặp nhau trong cơn mưa rồi bị sét đánh ... rồi thằng này quay lại với cô siêu mẫu ...
    Rồi năm tháng qua đi ... gặp lại ở màn mưa ngày ấy ... lúc đấy không bị sét đánh mà yêu mới chuẩn
    Thanks
     

Chia sẻ cùng bạn bè


Đang tải...