Chuyện tình chàng câm

Trong chuyên mục 'Vườn thơ' đăng bởi hatthoc30, 8/5/2011. — 2.473 Lượt xem

  1. hatthoc30

    hatthoc30 Đang từng ngày lớn lên Thành viên thân thiết

    Chuyện tình chàng câm

    Giữa bể thời gian rót nỗi buồn
    Khói tình ảm đạm nhẹ nhàng buông
    Chiều lam mờ mịt đường chân lý
    In bước phiêu du kẻ dại cuồng

    Hỏi cánh chim bay vút giữa trời
    Cớ gì trên ấy lại hoài chơi
    Cho tôi một lúc bay cùng nhé
    Để trốn ưu tư, lánh mặt đời

    Tôi ghét tình tôi, ghét vội vàng
    Không dừng một chỗ mãi đi hoang
    Để cho mê mẩn ngày xuân ấy
    Để ánh mắt tôi chạm mắt nàng

    Một lần gặp gỡ đã hoài mơ
    Hay giữa sao khuya chiếu lập lờ
    Bóng dáng nàng tiên hoài ẩn hiện
    Cùng nàng đã hóa cả vào thơ

    Tôi đắm chìm trong vở ái tình
    Mà người độc diễn mãi làm thinh
    Làm sao nói được khi yêu quá
    Chỉ sợ người ta chẳng thích mình

    Muốn níu thời gian… chẳng thể rồi
    Vì nàng nào có thấu tình tôi
    Trời ơi… ai bước bên nàng đấy?
    Chắc chết thiên thu giấc mộng đời!
     


    h.dung_15 thích điều này.

  2. hatthoc30

    hatthoc30 Đang từng ngày lớn lên Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    9/12/2010
    Bài viết:
    2.421
    Lượt thích:
    2.663
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    Đại học SPKT Hưng Yên
    Chuyện tình chàng ngốc
    Thuở ấy tôi là anh bộ đội
    Còn nàng chỉ bé nữ sinh thôi
    Hàng ngày đối mặt qua song cửa
    Lặng lẽ nhìn nhau… cảm mến rồi

    Tôi lính miền quê đến thị thành
    Nàng nơi nhộn nhịp sớm tinh ranh
    Lại trêu tôi gọi là chàng ngốc
    Chàng ngốc là tôi… thế cũng đành

    Tôi mến vành môi nét rạng xuân
    Tuyết pha vóc ngọc, bé xinh xinh
    Chút Hồng hòa tóc loang cùng gió
    Mến bởi thân tôi đã dại tình

    Chàng Ngốc chờ ai mỗi sáng hồng
    Thoáng vừa trao khẽ nụ cười trong
    Nhìn nàng đến lớp như đưa tiễn
    Chỉ thế mà thôi… Ngốc thỏa lòng

    Lặng lẽ thời gian dập sóng cồn
    Ngốc – nàng ly biệt buổi hoàng hôn
    Nàng theo cơ nghiệp đi xa quá
    Ngốc kẻ lặng yên… gối lại chồn

    Cách mặt hơn năm vẫn nhớ hoài
    Ngốc vừa xuất ngũ vội tìm ai
    Mà sao ai có người đưa đến
    Để Ngốc đêm đêm lệ chảy dài

    Ngốc giờ lam lũ dưới quê nhà
    Chúc bé trên đường vạn nẻo xa
    Lại chúc người kia không giống Ngốc
    Nghe tiếng chuông ngân bỗng khóc òa.
     
    h.dung_15 thích điều này.
  3. h.dung_15

    h.dung_15 Em luôn trong tâm trí anh Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    13/1/2011
    Bài viết:
    359
    Lượt thích:
    244
    Kinh nghiệm:
    43
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    Ngân hàng
    Suốt ngày thơ:KSV@05:
     

Chia sẻ cùng bạn bè


Đang tải...