Cho tôi xin 1 vé về tuổi thơ

Thảo luận trong 'Tủ sách của bạn' bắt đầu bởi lazydoll, 1/3/2011. — 2.292 Lượt xem

  1. lazydoll

    lazydoll Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Cho tôi xin 1 vé về tuổi thơ

    "Tôi lại nói chuyện chú Nhiên và cô Linh.
    Chú Nhiên không giải thích được tại sao chú yêu cô Linh và sắp sửa lấy cô Linh làm vợ. Nhưng điều đó không ngăn cản chú gửi tin nhắn cho cô Linh mỗi ngày.
    Chú gửi tin nhắn bằng chiếc điện thoại di động be bé, và một trong những lý do khiến tôi ngày nào cũng mong chú đến chơi là để được nghịch chiếc điện thoại của chú.
    Nói cho công bằng, không chỉ tôi mong gặp chú mà chú cũng mong gặp tôi. Chỉ vì tôi hay hỏi chú về cô Linh.
    Tôi hỏi mười câu, chú chỉ trả lời suôn sẻ được năm câu. Năm câu còn lại, chú không trả lời được, chú chỉ cười khà khà. Nhưng trông chú có vẻ thích thế.
    Một lần, tôi đọc thấy chú nhắn cho cô Linh:
    “Chiều nay chúng ta đi dạo một chút chăng? Buồn ơi là sầu!”
    Tôi thấy tin nhắn đó hay hay (tại sao hay hay thì tôi cũng không rõ), liền vội vàng chạy qua nhà con Tí sún:
    - Mày có điện thoại di động không?
    Con Tí sún bảo “không”. Tôi chạy qua nhà con Tủn:
    - Mày có điện thoại di động không?
    - Mình không có nhưng mẹ mình có.
    Tôi mừng rơn:
    - Lát nữa mày mượn mẹ mày chiếc điện thoại đi. Ăn trưa xong, tao sẽ nhắn tin cho mày.
    Con Tủn khoái lắm. Xưa nay chưa có ai nhắn tin cho nó bao giờ.
    Hôm đó, trước khi làm cái chuyện chán ngắt là ngủ trưa, tôi kịp mượn điện thoại của chú Nhiên gửi mẩu tin đó vào điện thoại của con Tủn (đúng ra là của mẹ con Tủn).
    Chiều, tôi học bài qua quít rồi lén ba mẹ vù ra cổng, đứng ngó qua nhà nó.
    Tôi đứng vẩn vơ một hồi, thấy con Tủn trong nhà đi ra. Nó cũng ngó qua nhà tôi.
    Hì hì, sau đó không nói thì ai cũng biết là tôi và con Tủn đã hớn hở đi dạo một chút với nhau. Chẳng đi đâu xa. Chỉ là loanh quanh sau hè nhà hàng xóm rồi ra đứng cạnh ao rau muống bên hông nhà thằng Hải cò nhìn châu chấu nhảy tới nhảy lui, chốc chốc lại lấy tay vỗ vào đùi bem bép vì bị muỗi chích. Nhưng như vậy cũng đã thích thú lắm. Y như người lớn. Một chuyện hẹn hò.
    Mấy hôm sau, tôi lại nhắn cho con Tủn một tin nhắn mới. Cũng cóp từ mẩu tin chú Nhiên gửi cô Linh:
    “Chiều nay chúng ta lai rai một chút chăng? Buồn ơi là sầu!”
    Và chiều đó hai đứa tôi đã lai rai một chút ở quán bà Hai Đọt. Tôi ăn cắp tiền của mẹ tôi để đãi con Tủn ăn chè đậu đỏ bánh lọt. Tôi mất tiền vì con Tủn nhưng tôi không tiếc. Đời thế mới vui.
    Nhưng đời chỉ vui được có hai lần. Tới lần thứ ba thì tôi gặp nạn.
    Mẩu tin mới nhất của chú Nhiên đã hại tôi. Tôi háo hức nhắn cho con Tủn:
    “Chiều nay chúng ta lên giường một chút chăng? Buồn ơi là sầu!”
    Dĩ nhiên một chú bé tám tuổi thì không thể hiểu nội dung thực sự của mẩu tin quái ác đó.
    Chiều, tôi lại ra đứng trước cổng ngó mông qua nhà con Tủn thấp thỏm chờ đợi theo thói quen.
    Một lát, trong nhà nó có người đi ra. Lần này không phải con Tủn, mà là mẹ nó. Bà đi xăm xăm sang nhà tôi.
    Kết quả: chiều đó chỉ có mình tôi lên giường.
    Tôi leo lên giường nằm sấp xuống cho ba tôi đét roi vào mông.
    Chỉ vì cái tội mà thực ra tôi không hề mắc phải: Mới nứt mắt đã bày đặt lăng nhăng.:KSV@18:
    Buồn ơi là sầu!":KSV@10::KSV@10::KSV@10:
    đây là 1 đoạn nhỏ nhỏ trong cho tôi xin 1 vé tuổi thơ của Nguyễn nhật ánh. ai chưa đọc nhớ đọc nha. hay lắm đấy
     




    is2you, sujichandgoanh thích điều này.

  2. dgoanh

    dgoanh Ước mơ tôi... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    19/11/2010
    Bài viết:
    1.455
    Lượt thích:
    1.792
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Mình rất thích tác phẩm này,,đọc,vui nhôn lắm.:KSV@10:..muốn trở về tuổi thơ ngây thơ,hồn nhiên... Và giọng văn của Nguyễn Nhật Ánh..viết rất nhiều cho thiếu nhi.."nhà văn của học trò"...Tôi là bêtô này....Kính vạn hoa này(thích nhất)..trại hoa vàng..nhiều nhiều nữa..:KSV@03:
     
  3. sujichan

    sujichan English World: Princess II Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    12/6/2010
    Bài viết:
    787
    Lượt thích:
    1.050
    Kinh nghiệm:
    93
    Trường:
    Đại học Kinh doanh và Công nghệ Hà Nội
    Cho tôi xin 1 vé đi tuổi thơ :KSV@12:mình cũng thích truyện này lắm. Đọc lại ko biết bao nhiêu lần rồi vẫn chưa thấy chán!!!
    Thích ngay từ câu viết ngoài bìa sách của bác Nguyễn Nhật Ánh rồi: Tôi viết tác phẩm này ko dành cho trẻ em, tôi viết cho ai đã từng là trẻ em...
    Fan hâm mộ truyện của Nguyễn Nhật Ánh chắc chắn ko bỏ qua truyện này được. Mới đây còn có tác phẩm Tôi đã thấy hoa vàng trên cỏ xanh của bác ấy cũng hay cực kỳ :KSV@09:
     
  4. is2you

    is2you Thành viên mới

    Tham gia:
    3/3/2011
    Bài viết:
    8
    Lượt thích:
    6
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    hay buồn cười nhất là đoạn xử tội cha mẹ với đoạn này
     
    tranvanloc thích điều này.

Chia sẻ cùng bạn bè


Đang tải...