1. Ngô Hoàng Dương D.K

    Ngô Hoàng Dương D.K Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    21/4/2016
    Bài viết:
    59
    Lượt thích:
    29
    Kinh nghiệm:
    18
    5. Từ chối tiếp nhận

    Lần này thì xong thật rồi, thực sự là khó xử đến không thể nói nên lời. Biết nói gì, biết nói gì ngoài hai từ “xin lỗi”? Mất mặt chết đi được. Cho nên mới dễ dàng để bị kéo tới công viên giải trí như kiểu hẹn hò thế này. Mà xong thật rồi ấy, ngay cả cô gái đó cũng bị làm cho shock tới không nói năng nổi suốt từ khách sạn cho tới đây. Trời ơi Kwon Hoshi, mày… tao… aaaaa, điên mẹ nó rồi!!!

    -Yangie à…

    Tôi biết chứ, gọi tên cô ấy như thế là rất sỗ sàng, rất không nên, nhưng tại vì không biết tên đầy đủ, chỉ độc có một từ “Yang” mà chỉ gọi “Yang” thôi nghe nó còn có vẻ thô lỗ hơn.

    Cô ấy dừng lại, nhưng không quay lại, gọi vậy không ổn thật. ==” Nhưng mà thôi cũng được, mặt đối mặt sẽ lại càng khó xử thêm.

    -Tớ xin lỗi, lúc sáng… là một thói quen không tốt…

    -Cậu từ khi nào bắt đầu có thói quen đó?

    -À, là từ lúc debut.

    Một thói quen nếu bị bắt phải thức dậy vào buổi sáng, sẽ lập tức ôm người đối diện, vô thức, vô tình và vô tội. Cho tới khi cảm giác hai bên mặt đau rát, ý thức quay trở lại mới phát hiện ra đối phương không phải bất kỳ một gương mặt quen thuộc nào. +___+

    -Kwon Hoshi, cậu nghĩ rằng tớ không nghiêm túc với cậu có phải không?

    Ặc, cô ấy đã đứng ngay trước mặt tôi từ khi nào. Mà sao lại hỏi thế, tôi kì thực…

    -Hay kì thực cậu vốn chưa từng nghiêm túc suy nghĩ về chuyện này?

    -… @@ – Cái biểu hiện của tôi lúc này chân chính phản tôi rồi. -__-

    Cười mà như không cười vậy, bản thân tôi thừa biết chẳng việc gì mà phải sợ lại không kiềm chế được bản thân e ngại trước biểu cảm như vậy.

    Mà không phải tôi đã xin lỗi rồi sao, cũng đâu phải tôi cố ý, ai bảo tự nhiên xuất hiện trước cửa phòng người ta, khách sạn 5 sao mà cứ như nhà của cô ấy vậy, nói xuất hiện là xuất hiện ngay được. Chưa nói nếu cô ấy thực sự thích tôi được tôi ôm chẳng phải phản ứng hiện tại rất kì lạ rồi sao? Tôi cũng thật là, lại kiểu suy nghĩ rất nhiều, bất mãn rất nhiều cuối cùng lại chẳng nói được gì. Nam chính đáng thương nhất lịch sử đây rồi. +_____+

    -Ngay từ đầu tớ đã nói rồi cậu mệt mỏi vì lịch trình, mệt mỏi vì gánh nặng trên vai của một Idol, tớ sẽ ở bên cạnh là chỗ dựa cho cậu được thoải mái. Thói quen đó của cậu vì sao tự nhiên debut lại có chứ, chẳng phải vì phải làm Idol mới trở nên ham muốn được nghỉ ngơi tới vậy sao? Đừng nói cậu mới chỉ ôm tớ, nắm tay thì cũng đã nắm rồi, kể cả là hôn môi, bởi thích cậu tớ sẽ không bao giờ khước từ. Đừng thấy tớ không thể hiện ra thì nghĩ tớ không vui, tớ hạnh phúc chết đi được. Việc gì cậu phải xin lỗi tớ, tớ mới là người phải xin lỗi, vì quá hạnh phúc lại chẳng biết thể hiện như thế nào khiến cậu hiểu lầm. Kwon Hoshi, thực lòng xin lỗi!

    Lúc trước là mơ hồ, ảo ảnh khiến tôi không cách nào chống đỡ cũng không cách nào tin, giờ thực sự là chân chân thật thật trước mắt, những lời cô ấy đã nói được nhắc lại như khẳng định nhất định sẽ thực hiện, những gì cô ấy hiểu về thói quen, về con người tôi mà dường như đến chính bản thân tôi cũng không muốn khơi dậy. Và vòng tay cô ấy ôm lấy tôi lúc này, sau lời xin lỗi nghe rõ ra được có một sự nức nở kì lạ, tôi nghĩ rằng tôi đã bị cảm động mất rồi.

    Cô ấy hỏi tôi là Idol, cô ấy nói yêu tôi, tôi có tin không, có lẽ tôi tin. Bởi tôi từng nói mà, tôi cũng có Idol, với Idol của mình tôi cũng là Fan, và không những thế họ còn là tiền bối của tôi, là những người anh trai của tôi. Cho nên vẫn có những tình cảm đặc biệt của Fan dành cho Idol của họ mà. Nếu như đó là tình yêu, cũng chẳng có gì mà không thể chấp nhận. Tôi tin. Dù cho tôi cũng là một Idol, tôi vẫn tin giữa Fan và Idol hoàn toàn có thể có tình yêu.

    -Ê, có phải Hoshi của 17 không?

    -Hoshi, trời ơi, chắc chắn là ảnh rồi.

    -Suỵt!

    Nhìn thấy rồi, quỷ thần ơi, chỉ “suỵt” một tiếng lại làm cho con người ta muốn đứng tim mà gương mặt thì thản nhiên, thản nhiên tới đáng sợ.

    Rồi vẫn cái vẻ diện vô biểu tình cười như không cười đó quay sang nhìn tôi, xém thì tôi la lên rồi. +_+

    -Tớ đếm tới ba, chạy nha! Một, hai…

    Lần này thì tôi biết mình đang làm gì, cũng biết cần phải nói gì để cô ấy hiểu kì thực tôi đã tin những gì cô ấy nói, cũng sẽ tin những điều cô ấy sẽ làm.

    -Thay vì chạy sẽ rất là mệt, mà các bạn ý cũng sẽ chạy đuổi theo càng ồn ào hơn thôi, sao không mạnh mẽ đối diện với dư luận. Cậu nói không sợ áp lực dư luận, chẳng lẽ một cô gái bình thường còn làm được điều đó mà tớ đã là Idol 9 năm lại không làm được.

    Tôi nhẹ nhàng siết chặt hơn bàn tay cô ấy như để lấy thêm động lực truyền đạt nốt phần cảm xúc trong tôi hiện tại. Là con gái, cô ấy chủ động cũng đủ nhiều rồi, tạm thời cứ để cô ấy nghỉ ngơi một chút, gánh nặng của một Idol trên vai tôi cũng nhờ cô ấy trở nên thoải mái hơn khá nhiều, coi như để công bằng cho cả hai.

    Có những điều chỉ riêng bản thân tôi biết, giây phút này tôi thực sự muốn chia sẻ với cô gái đang đứng cạnh tôi đây, bởi tôi nghĩ cô ấy hơn ai hết là người có thể hiểu nhất cảm giác của tôi giống như hiểu cảm giác đè nén của một Idol.

    -Tớ đã từng bị chỉ trích rằng tớ cố ý đem tiền bối ra để làm mình nổi tiếng khi tớ nói SHINee là Idol của mình, khi ấy kì thực rất đau lòng, rất tủi thân, nhưng rồi nhờ có Fan và cũng tự bản thân tớ ý thức được rằng chân thành thì không việc gì phải sợ. Cậu cũng nói tớ đã gần ba mươi rồi, fan cũng đã theo tớ một chặng đường đủ dài để hiểu và cảm thông cho những việc tớ làm rồi, chẳng còn lí do gì đối với việc hẹn hò vẫn phải e ngại như trước. Cho nên, không cần chạy trốn, cứ bình thản mà đi. Mặc dù đây không phải là hẹn hò, chỉ là bạn bè đi chơi với nhau mà thôi. :’)))

    Trời ơi, có phải tôi đã quá sến súa rồi không, bị quá đà hự hự. À mà chắc cũng chẳng thấm thía gì với cô gái này đâu, nghe mấy lời mà tới tôi cũng cảm thấy động tâm muốn chết đấy mà cô ấy vẫn bình thản đó thôi, còn nói cái gì mà khó hiểu.

    -Cậu có biết ở đất nước tớ cậu hành động như vậy mà lại nói những lời như thế người ta gọi là gì không?

    -…?

    -Thả thính.

    Thính??? o_O What the thính??? O_o

    Có vẻ đối phương không có ý muốn giải thích gì cả. -___-

    Sau khi một lần nữa dùng “đáng yêu thân thiện kế” để trấn an những bạn fan đang có xu hướng khiến nơi này trở nên ầm ĩ, thành công, tôi và cô ấy đường đường chính chính sóng vai nhau đi chẳng chút lo ngại. Cảm giác thật phi thường khó tả!

    Lúc này, yên vị trên một khoang của chiếc xe khổng lồ, tôi mới nhớ đối với cô gái tên Yang này dường như cái gì cũng mơ hồ, chí ít cũng nên biết một vài thông tin cơ bản.

    -Cậu là người Nhật?

    -Không, tớ là người Việt Nam.

    Vậy chẳng phải là quá giỏi ngoại ngữ rồi sao? Ngoài Anh, Nhật, Hàn còn thứ tiếng nào cô ấy biết nữa không? Wow, ngưỡng mộ nha!

    -Vậy tên Việt của cậu là gì?

    -Nói ra cậu sẽ đọc được chắc.

    Hự, vạn tiễn xuyên tim! #_#

    -Thế tên Hàn đầy đủ của cậu?

    -Chẳng phải cậu gọi tớ là Yangie rất thuận miệng đó sao? =’))) Với cả cậu cũng đâu phải là thực sự muốn biết, đúng không?

    Đúng là không quá mức muốn biết, chỉ là cứ nghe cô ấy gọi “Kwon Hoshi” hoài mà tôi thì lại chỉ có thể gọi là Yangie, có chút bất công.

    -Mà cậu không cần liền một lúc muốn biết nhiều như vậy, cứ để từ từ thuận theo tự nhiên thì hơn.

    -Được rồi, nốt câu nữa, cậu bằng tuổi tớ?

    -Sinh trước cậu 2 tháng, nhóc con ạ!

    Nữ hán tử, đích thị là nữ hán tử! Không chỉ là mỗi phong cách bên ngoài thôi đâu mà thực sự phong thái, hành xử hoàn toàn không thể nào là thục nữ dịu dàng. Thực sự mà nói thì tôi chưa từng gặp cô gái nào mạnh mẽ đến mức độ này, đúng, tới được cái mức độ này thì thực sự là chưa.

    -Mà này Kwon Hoshi.

    Đấy đấy, lại thế, tôi không gọi cô ấy là noona có phải là rất sai không?

    -Tại sao cậu lại thích SHINee?

    -Họ là một Idol tài năng! – Không có gì phải ngần ngại khẳng định điều đó, quá rõ ràng, và bởi tôi không phải fanboy bình thường đâu, là fanboy đích thực đấy haha.

    -Họ là một Idol tuyệt vời!

    -Chuẩn luôn! :D

    Cái cách cả nhóm cho tới từng thành viên đối với fan thực sự tuyệt vời không thể chịu được, đó là lí do tôi cũng học theo họ, cố gắng gần gũi với fan trong phạm vi lớn nhất có thể.

    Giống như hiện tại đây, tôi ngồi chung với fan trong một carbin bé nhỏ lửng lơ giữa bầu trời, chẳng khác gì một đôi yêu nhau đang hưởng thụ buổi hẹn hò. Thậm chí, tôi còn tin việc cô ấy thực sự có tình cảm đặc biệt với mình, và rất có thể nếu cứ như vậy tới một lúc nào đó tôi sẽ đáp lại cô ấy mất. Sẽ không, nếu như tôi và cô ấy có điểm dừng nhất định, và tôi nghĩ mọi chuyện sẽ không đi quá xa đâu, vì tôi, vẫn chưa chuẩn bị tinh thần chấp nhận đi tiếp con đường này, cùng cô ấy. Tin là một chuyện, có tiếp nhận nó hay không lại là một chuyện hoàn toàn khác rồi, bởi cuộc đời này đâu có thể nào hoàn hảo như tiểu thuyết được.

    -Cậu biết tớ tiếp cận cậu không phải vì tớ là fan của cậu đúng không?

    Cô ấy rất thông minh, như vậy cũng tốt, tôi sẽ bớt phải khó xử. Và tôi, im lặng là đồng ý.

    -Cậu cũng biết rằng tớ vì SHINee mới thích cậu? Nếu cậu không phải fan của các anh tớ tuyệt đối sẽ không để mắt tới cậu?

    Cái này thì có hơi thẳng thắn quá rồi cô gái à, làm mất mặt tôi nhiều hơn ấy. -___-

    Nếu đã biết rõ tôi như vậy rồi thì chắc hẳn cũng biết được tôi sắp sửa phải chấm dứt giấc mơ này của cô ấy rồi. Có thể vì tôi là một Idol, tôi không phải một người bình thường, sẽ rất khó để tránh làm cô ấy phải tổn thương, dù gì thì thế giới của tôi và cô ấy cũng rất khác nhau, không thể vì cô ấy không ngần ngại tỏ tình rồi nói rằng có thể chịu được áp lực mà dễ dàng đồng ý cho cô ấy bước vào thế giới của tôi. Điều căn bản chính là tôi không hiểu gì về cô ấy, không biết cô ấy là ai, thân thế như nào, tôi không thể dễ dãi càng không thể mạo hiểm với bản thân. Nếu như tôi thích cô ấy ngay từ cái nhìn đầu tiên, mọi chuyện sẽ khác, nhưng không, huống chi thời buổi này ở độ tuổi này làm gì còn tồn tại cái gọi là “tình yêu sét đánh” cơ chứ. Cô ấy không phải không tốt, tôi cũng không hề sai, chỉ là thế giới của hai chúng tôi thật khó để dung hòa.

    -Nhưng cậu có biết ở Nhật rất nổi tiếng một truyền thuyết, rằng tại thời điểm mà vị trí hai người đang ngồi lên cao nhất họ sẽ bên nhau suốt đời, nếu họ… hôn nhau?

    Hả??? Nhanh tới khó tin, tôi quay ngay ra nhìn thì quả thực vị trí hiện tại của cái carbin tôi đang ngồi đây đạt max thật rồi. Và nhanh tới khó tin lần hai, tôi quay ngay lại nhìn cô gái kia thì, mẹ, giật cả mình! +_+ Bị áp sát khoảng cách thế này bao nhiêu lần rồi mà tôi vẫn không sao bình tĩnh được. Chị gái à, cho xin đi, đừng nói là làm thật nhé! T___T

    -Thật xin lỗi!

    Xin lỗi xong là có thể cưỡng hôn tôi sao, nooooooo!!!

    D.K: Nhắm mắt chịu đòn bố còn oan ức cái mẹ gì vậy? -___-

    Hơ, trán… Dù có là hôn lên trán thì vẫn cứ là bị cưỡng hôn, không thể chịu được mà cái đứa con gái vô lối này!!! >.< Cô ta thậm chí còn không phải fan của tôi nữa, tôi thấy bất công thay cho fan của mình, tôi, tôi kì thực…

    -Đừng không tin tình cảm của tớ, cũng đừng từ chối tớ có được không?

    Đâu phải lần đầu nhìn thấy con gái khóc, fan gặp tôi mà khóc nhiều tới tôi cũng phát khóc được ấy, chỉ là… chỉ là… cô gái này không phải fan, khóc cũng không phải vì vui mừng gặp được idol. Là tôi không hề sai, vâng, nhưng lại quá vô tình tổn thương cô ấy rơi nước mắt rồi…

    -Cũng đã đi được tới bước này rồi, đừng quay lưng lại với tớ, xin cậu đấy!

    Cô ấy không khóc thảm thiết, chỉ lặng lẽ rơi nước mắt, nhưng đủ yếu đuối khiến trái tim tôi phải xót xa. Tôi đã nghĩ gì mà nói rằng bản thân tin cô ấy mà lại không cách nào chấp nhận cô ấy? Giả dối, tôi sao có thể giả dối như vậy. Nhưng mà…

    -Tớ có người trong tim rồi.
     
  2. Ngô Hoàng Dương D.K

    Ngô Hoàng Dương D.K Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    21/4/2016
    Bài viết:
    59
    Lượt thích:
    29
    Kinh nghiệm:
    18
    6. Bạn

    25/05 là ngày kỉ niệm của SHINee, còn ngày kỉ niệm của nhóm tôi là 26/05. Thường thì gần những ngày ấy các tiền bối sẽ có concert ở đâu đó cùng fan cắt bánh chúc mừng, và dĩ nhiên ở đâu đó đó nhất định phải có cái mặt của tôi góp phần. Còn việc chuẩn bị cho concert chúc mừng của nhóm tôi thì sao? Dĩ nhiên lần nữa là tôi không thể tập trung 100% sức lực được rồi. Cho nên là, năm nào cũng vậy hết, cứ đi concert của Idol về là Fanboy Hoshi này đây đều bị quở trách tới khổ sở lên được hự.

    Năm nay là ngoại lệ đầu tiên, thậm chí lần này concert của SHINee tổ chức sớm hơn nên tôi lầy lội đi sớm về muộn hơn vậy mà, chẳng những chẳng bị chỉ trích mà ngược lại ai gặp cũng tủm tỉm cười, nhiều hơn là vỗ vai chúc mừng, bất lịch sự nhất là cười như chưa bao giờ được cười. -_- Cứ như cả công ty này đều biết việc tôi với cô gái đó vậy. *___*

    -Báo đăng tin rần rần, muốn người ta không biết cũng khó hờ hờ.

    -Nếu tôi nói rằng chỉ vì cùng là Fan có chung một Idol mới như thế sẽ chẳng ai tin cả đúng không? – Tôi bất mãn nhìn đồng bọn.

    -Tin!

    Woozi ah, yêu cậu quá nhiều, không hổ là bạn thân của tớ mà.

    -Và càng tin hơn rằng cậu quá dễ dãi với fan, khỏi cãi nhé! Hahaha!!!

    Đùa mà đừng ép Hoshi này phải sống ác chứ. -____-

    -Một tuần nay không có tớ thúc ép các cậu luyện vũ đạo tới đâu rồi hả???

    Giả bộ bận bịu, giả bộ cái quần què gì chứ, nãy giờ chẳng phải cả bọn ngệch hết mặt ra nhàn rỗi bắt bẻ tôi mua vui đó sao? Phải thay đổi vũ đạo mới được, khó chết mẹ đi cho các người khắc cốt ghi tâm rằng chỉ cần ngày nào còn làm Idol, còn trong nhóm, dưới sự quản lí vũ đạo của Kwon Hoshi này thì tuyệt đối đừng có hùa vào trêu chọc tôi!!!!! >.<

    -Mà em vẫn thắc mắc lắm nha, hai người ở trên bánh xe khổng lồ làm cái gì vậy? Bức hình mờ quá gây hiểu lầm không hà.

    Trinh nguyên của tôi đã bị cướp mất như thế nào, mãi mãi cũng không bao giờ muốn nhắc tới nữa, aaaaaaaaa!!!!!

    -Quên không nói mọi người có thêm vũ đạo nhé, khó, à rất khó.

    Kêu gào cũng vô ích, Hoshi đã thực sự tức giận. -___-



    Không biết những nhóm nhạc khác có thế không nhưng với nhóm tôi dường như mỗi thành viên đều có một người bạn là fan đã theo chúng tôi từ thời là trainee, có người đã lập thân, có người vẫn chăm chút sự nghiệp, thậm chí có người không hiểu liệu có phải vẫn đang chờ ai đó trong chúng tôi đáp lại. Tôi nói không hiểu, bởi tôi chưa từng quan tâm tới suy nghĩ của những người như vậy, thực sự.

    Nhưng nếu như tôi một lần để ý tới cảm nhận của họ, liệu rằng sự việc của ngày hôm nay có thể không xảy ra? Jeon So Yeon, người bạn fan thân thiết của tôi, chĩa mũi súng về phía tôi, ngay giữa buổi concert kỷ niệm 9 năm của nhóm. Mà có lẽ, tôi hiểu lí do cô ấy làm như thế.

    -So Yeon à, em xin lỗi.

    Dù cho em với cô gái đó không có gì cả, chỉ là em đã quá vô tâm cố tình không màng tới tình cảm của chị suốt hơn 10 năm qua, chỉ là em luôn coi chị là chị gái, là bạn bè, hoàn toàn không thể có cảm giác gì hơn thế.

    Có một điều tôi biết, So Yeon là người duy nhất trên đời này hiểu rõ con người tôi nhất, hiểu tôi sẽ nói gì, sẽ làm gì, hiểu hơn cả bản thân tôi hiểu về chính mình nữa. Còn tôi, cũng chỉ biết cô ấy hiểu tôi, chỉ vậy.

    -Kwon Soon Young, tại sao cậu lại biến tôi trở thành thế này, thành cái thứ fan đáng khinh bỉ nhất trên thế gian này? Tại sao tôi lại được người ta gọi với cái danh là “bạn gái hờ” của Hoshi SEVENTEEN chứ? Tại sao tôi lại được có số điện thoại của Hoshi SEVENTEEN, được đi chơi, được mời tới concert? Tại sao tôi lại được rất rất nhiều người ghen tỵ đến ghen ghét? Và tại sao tôi lại có thể mang được súng vào concert này để chĩa vào người mà suốt cuộc đời này tôi yêu thương nhất? Bởi, là bởi vì cái đồ vô tâm Kwon Soon Young cậu đối xử tốt với tôi, coi tôi không bình thường cũng chẳng đặc biệt, khiến tôi mù quáng chưa từng một lần muốn dứt ra. Kể cả tôi biết rõ cậu đơn phương người ấy, tôi vẫn lặng lẽ quyết tâm đợi cậu quên đi. Ngày người ấy công khai mối quan hệ, tôi chứng kiến cậu khóc, tôi ở bên cạnh cũng khóc cùng cậu. Suốt hơn 10 năm qua, tôi từ bỏ thanh xuân, một lòng vì cậu, cũng chỉ biết tới cậu. Vậy mà ở đâu đột nhiên chui ra một con nhỏ chỉ vài ngày thôi đã cướp mất cậu, cướp đi của tôi tất cả. Cậu biết mà đúng không Youngie, cậu là toàn bộ cuộc sống của tôi, là tất cả những gì mà tôi không thể nào đánh mất. Cho nên, tôi tuyệt đối không để cho nó có được cậu, tuyệt đối không!

    Có người muốn giết tôi, mà tôi lại không thể nào ngăn cho bản thân không thương cảm họ. Tôi cũng yêu đơn phương, nhưng vì tôi là một Idol, tôi không thể hiểu được cảm giác Fan yêu Idol rút cuộc có bao nhiêu bất lực khổ sở. Nhưng mà là Idol thì sao, tôi cũng có trái tim, không có được người tôi yêu, tôi cũng biết đau. Lúc này đây, người con gái trước mặt tôi kia đang yếu đuối đáng thương tới nhường nào, vậy mà tôi chẳng cách nào hiểu nổi, vẫn không ngừng được thương cảm cho chính mình.

    Mọi người xung quanh nãy giờ vẫn đứng hình, hoàn toàn không thể xen vào, cũng không ai dám xen vào. Tôi nhìn mũi súng trước mặt, rồi lại nhìn vào mắt So Yeon, ánh mắt quyết tâm ấy như thể nhất định sẽ bóp cò, một chút lưu luyến cũng không tồn tại, là sự kiên định tôi từng rất ngưỡng mộ mỗi lần nhìn cô ấy chơi bắn súng. Là con gái của Thiếu tướng, cô ấy nhất định sẽ không bắn trượt đâu, nói là bắn thì nhất định sẽ bắn, nhắm thẳng vào tim tôi mà kết thúc tất cả.

    Đột nhiên tôi nghĩ…

    -Nếu tôi không phải là Idol, chị có thể sẽ không trở nên như thế này hay không?

    Tôi cũng vừa hay đã nhận ra lí do tôi không thể động lòng với So Yeon dẫu cô ấy đã bên cạnh dõi theo tôi lâu như vậy. Nếu đã lâu như thế, hà cớ gì lại không hiểu cho trọng trách của tôi, là một Idol lại chẳng ngầu được như G-Dragon có thể thoải mái, không màng dư luận thích thì sẽ làm. Tôi làm gì hay muốn làm gì cũng phải nghĩ cho hình tượng của mình, của nhóm, của công ty, nghĩ tới phản ứng của người khác. Có được hào quang trên sân khấu, đổi lại là mệt mỏi phía sau, mồ hôi và nước mắt. Quyết định sẽ trở thành Idol, tôi vốn đã nghĩ thật đơn giản, được giống như SHINee, được tỏa sáng, được đem những điệu nhảy, những lời ca khiến người khác yêu thích, không từng nghĩ tới rằng làm một Idol phải quản nhiều chuyện như vậy, ngay cả cảm xúc của bản thân cũng phải cân nhắc fan sẽ phản ứng thế nào, liệu có quay lưng lại với mình chăng. Rồi sau tất cả, sẽ còn lại ai thực sự thật lòng chân thành vì chính tôi mà yêu thích tôi, ủng hộ tôi.

    Có lẽ hiện tại Jeon So Yeon ấy nói rằng vì quá yêu thương tôi, không muốn mất tôi mà muốn giết tôi. Nhưng nếu tôi không là Idol, chỉ là một người bình thường hết sức bình thường, có dám chắc cô ấy lúc này liệu có đang chĩa súng về phía một Idol khác mà vẫn với lí do quá yêu quá thương, không thể đánh mất? Giống như hào quang cũng có thể bất cứ lúc nào biến mất, tình cảm càng là thứ có thể thay đổi dễ dàng hơn. Bởi thế người ta mới luôn không tin tình cảm Fan đối với Idol có thể là tình yêu, nó quá xa vời để nắm bắt, cũng quá sức mong manh để uy trì.

    Tại sao tôi lại tin rằng cô gái tên Yang thực sự quan tâm tôi? Tuy rằng cô ấy vì SHINee mới thích tôi nhưng cô ấy lại thấu hiểu thứ tôi đang gánh trên vai nặng nề cỡ nào, rõ ràng và khiến tôi cảm động tới mức cứ như thể cô ấy cũng giống như So Yeon yêu tha thiết một Idol nào đó vậy. Mà sao lúc này, nguy hiểm đang cận kề tôi lại nghĩ tới cô gái đó cho được, tôi bị thế này cũng là vì cô ấy gây ra, còn chưa đủ phiền phức hay sao?

    -Nếu thì thế nào, sự thật cậu vẫn là Idol, và tôi vẫn yêu cậu, và sẽ vì yêu cậu mà không để đứa con gái đó có được cậu.

    -Tại sao cậu không giải thích tớ với cậu chẳng có gì cả? Cô gái này yêu cậu như thế nhất định sẽ tin cậu, cũng thoát cho cậu được một mạng rồi, Kwon Hoshi ngốc nghếch!

    Sao lại là lúc này? Xuất hiện và lửa cháy đổ thêm dầu? Cái cô gái bá đạo không biết sợ là gì này thiệt tình…

    -Đừng…

    Chẳng hiểu sao nhưng khi mũi súng quay sang phía cô ấy, tôi lại hốt hoảng la lên như vậy. Trong khi nãy giờ đối tượng bị nhắm tới là mình, tôi lại chẳng hề sợ hãi. -___- Vì tôi ít nhiều cũng là con trai, cô ấy là con gái, mạnh mẽ phải bảo vệ yếu đuối, được không? Mẹ chứ, không biết ai mới là mạnh mẽ ở đây. -______-

    -Cậu lo lắng cho cô ta???

    Chị bắn tôi tôi có thể chấp nhận được, có thể nể tình mà tha thứ được, nhưng chị bắn người ta tất cả sẽ không ai chấp nhận tha thứ được cho chị đâu.

    Tôi định nói, nhưng lại bị cướp lời, gì đó Yang à, đừng có không biết lúc nào nên nói lúc nào không chứ, trước mặt cậu là súng thật đấy, không phải giả đâu, và cô gái cầm khẩu súng đó cũng là tuyển thủ quốc gia đấy, không phải con nít chơi trò mạo hiểm đâu, sao không biết sợ là gì, giời ơi.

    -Cô biết tại sao cậu ấy lại không giải thích không? Súng đã chĩa thẳng như vậy rồi, bóp cò một cái là coi như xong, cậu ấy đâu phải chán sống mà để mặc như vậy không chịu nói gì. Đừng nghĩ cậu ấy là vì đang áy náy với cô, cho xin đi.

    Ôi lạy thánh lạy thần, nói cái quái gì vậy? Không phải là chán sống thì cũng là muốn chết.

    -Cậu ấy là đang thất vọng. Vì, cô nói gì nhỉ, theo cậu ấy suốt hơn 10 năm, còn là bạn bè thân thiết, được coi như bạn gái hờ, vậy mà một chút cũng không chịu hiểu cho hoàn cảnh của cậu ấy. Mà không, là Idol thì hoàn cảnh cái nỗi gì, là vị trí của cậu ấy.

    Ôi lạy nốt Chúa ạ, chị gái sinh trước tôi hai tháng à, có nhìn thấy đối phương đang mất kiên nhẫn dần đều rồi không???

    -Rút cuộc mày muốn sủa cái gì đây?

    -Cô đã có rất rất nhiều thứ mà những người khác ao ước cũng không thể nào có được. Chỉ là thứ duy nhất không có được là trái tim cậu ấy thôi chứ gì? Thì đã sao, có chắc có được rồi thì không đánh mất không, huống chi hiện tại, quá khứ, và tương lai cô vốn chưa từng có. Cô biết cậu ấy đối với cô không đặc biệt, đừng nói suốt 10 năm qua cô không hề cố gắng để trở nên đặc biệt, chẳng qua cố gắng cũng vô ích. Cô thừa biết bản thân chỉ có thể dừng lại ở đó, lại cố chấp tham lam tự làm khổ mình. Thay vào đó sao cô không tự thỏa mãn với những gì mình đang có đi, thực sự nó đủ làm cho cô không còn gì phải hối hận về thanh xuân của mình nữa rồi. Cô nghĩ rằng bản thân tự mình từ bỏ thanh xuân là có quyền bắt cậu ấy chịu trách nhiệm được à, là cô đơn phương người ta đấy, đơn phương thì đừng có đòi hỏi. Tôi nói với cậu ấy rằng đã là Idol 9 năm chẳng việc gì phải e ngại việc hẹn hò, fan cũng đủ lí chí để không biến thành trở ngại, vậy mà cô không chỉ là fan lâu năm, còn là bạn của cậu ấy, lại nói yêu cậu ấy nhất cả cuộc đời này, cô có biết rằng có một tình yêu được gọi là buông tay? Mà thôi, câu này cổ lỗ sĩ quá rồi. Đối với tôi, yêu thật lòng chính là sẽ vì người đó từ bỏ cả cảm giác của bản thân, mỉm cười khi người đó hạnh phúc, dẫu hạnh phúc đó có thể không có mình. Tôi thậm chí còn nghĩ rằng, chỉ cần là người mà người đó yêu thương, tôi cũng sẽ bất chấp tất cả mà yêu quý họ. Cơ mà nói vậy chứ, tôi chẳng trông mong chúng ta có thể làm bạn đâu, vì tôi cực kỳ ghét loại fan đáng khinh bỉ như thế này, nó làm tôi như nhìn thấy lại bản thân.

    Hả? Câu cuối là ý gì???

    -Đừng có giở trò cao thượng ở đây trong khi mày là người có được cậu ấy.

    -Cô cho rằng cậu ấy là đồ vật sao mà cứ mở mồm ra lại nói có với chẳng mất. Cậu ấy là Kwon Hoshi, là một ngôi sao toả sáng trên bầu trời của fan, hàng nghìn hàng vạn fan. Và cô đang dí súng vào trái tim mỏi mệt của cậu ấy đấy. Cô nghĩ rằng bấy nhiêu fan ở đây rồi toàn bộ fan ngoài kia sau khi biết được chuyện này liệu có một ai chấp nhận được cô tổn thương Idol của họ như thế này? Cô muốn biết tại sao cậu ấy không giải thích với cô chứ, bởi nếu không phải tôi mà là một người khác, bất kể cậu ấy yêu ai cũng sẽ đều phải chịu cảnh này. Và cô nghĩ coi hiện tại cậu ấy có đang đau lòng không, cậu ấy không coi cô đặc biệt nhưng cũng chẳng bình thường còn gì, nghĩa là cậu ấy coi trọng cô, mà người cậu ấy coi trọng đang muốn giết chết cậu ấy, vì lí do gì cũng không thể an ủi được tổn thương trong lòng cậu ấy lúc này.

    Sao cô ấy… sao cô gái đó lại luôn hiểu tôi tới vậy…

    Tôi là người có khả năng nhất kết thúc sự việc này, và tôi không thể chần chừ thêm nữa. Lần đầu tiên tôi xác định được rõ ràng thứ tôi muốn bảo vệ, là cô gái này đây. Bảo vệ được cô ấy, trái tim và bản chất con người tôi ngược lại sẽ được cô ấy bảo vệ còn an toàn hơn.

    -So Yeon à, dừng lại đi, chúng ta vẫn sẽ tiếp tục làm bạn…

    -Cái tôi cần không phải chỉ là bạn!!!

    -Tôi không thể cho chị nhiều hơn một chữ bạn, nếu chị cứ nhất định cố chấp e rằng sau này tôi hoàn toàn không thể nhìn mặt chị.

    -Vì cô ta???

    -Đúng vậy!

    Cứ nói một câu tôi lại dè chừng thu gọn dần khoảng cách.

    -Cậu đứng im, nếu không tôi sẽ bắn, tôi nói cậu…

    “Đoàng” một tiếng vang lên như xé tan hết thảy mọi thứ, giao tình giữa tôi với Jeon So Yeon, quãng thời gian vui vẻ với cô ấy, từ khi bắt đầu cho tới hiện tại…

    Đồng thời cũng xé tan cả khoảng cách, là khoảng cách giữa tôi và cô gái tên Yang ấy.

    Thì ra thế giới của tôi và cô ấy không phải hoàn toàn không thể dung hoà…

    -So Yeon à, dù cho cô gái này có thể tỉnh lại hay không, làm ơn đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa, xin chị.

    Cậu đã hứa sẽ ở bên cạnh làm chỗ dựa cho tớ, luôn khiến tớ vui vẻ, cũng hứa sẽ cùng nhau tới concert của SHINee, lại cũng nói sẽ chờ đợi tớ… Đừng có nói dối!
     
  3. Ngô Hoàng Dương D.K

    Ngô Hoàng Dương D.K Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    21/4/2016
    Bài viết:
    59
    Lượt thích:
    29
    Kinh nghiệm:
    18
    7. Người tôi từng yêu


    Cuối cùng thì tháng 6 cũng đã tới, tháng của tôi, cũng là tháng của người tôi yêu.

    Tháng 5 trôi qua cứ như một giấc mơ, lại cũng giống một cơn ác mộng, vừa rất muốn tỉnh lại, vừa hi vọng tỉnh lại rồi sẽ không quên mất nó, đồng thời không muốn quên mất nó, lại cũng muốn có thể nào đừng nhớ về nó nữa. Tại sao tâm tư của tôi lại trở nên quái gở đến thế này? Thậm chí đồng bọn cũng không ai còn nhắc tới những sự việc của tháng 5 nữa, cho người ta cái cảm giác không phải là dường như mà thực sự đã kết thúc thật rồi. Và tôi, cũng nên thôi níu kéo quãng thời gian rối loạn ấy đi thôi. Cô gái đó cũng biến mất rồi, trả lại cho tôi sự bình yên trước kia.

    -Này, thôi thơ thẩn ngẩn ngơ đi, fan đang nhìn đấy, đừng để họ phải lo lắng thêm nữa.

    Tôi chỉ nhìn được vào mắt Woozi đúng một giây liền hổ thẹn quay ngay đi, nhưng rồi lại bắt gặp những ánh nhìn của fan vì tôi mà đã vướng bận lo âu. Giả sử người bị thương lần đó thực sự là tôi, không hiểu họ sẽ còn đau lòng như thế nào, tôi quả thực là một Idol không tốt. Phải quay trở lại làm Hoshi vui vẻ, đáng yêu như thường ngày thôi. Nhưng đúng lúc này, tôi lại nhìn thấy một hình ảnh khiến bản thân đột nhiên mất đi lí chí, vô thức đang định lao vào dàn fan, nếu như không có bàn tay Woozi còn nhanh hơn giữ tôi trở lại.

    -Cậu bị điên à, định làm gì, phóng viên đầy ra kia kìa.

    Vào tới phòng chờ, chẳng để tôi kịp nói lời xin lỗi, cậu ấy đã dằn mặt luôn.

    -Kwon Soon Young, cậu tỉnh táo lại cho tớ, người bị bắn đâu phải là cậu, sao có thể trở nên mất trí như vậy? Cậu không muốn làm Idol nữa phải không? Thế sao không rời khỏi nhóm đi?

    Vì người bị bắn không phải là tôi cho nên mới thế… Nhưng lúc này sao tôi còn có thể nói ra những lời thiếu trách nhiệm với cả nhóm như vậy. Có nghĩa là, tôi có thể im lặng giữ lại những lời ích kỷ với bản thân, và hơn cả là tàn nhẫn với cô gái đó? Đúng, tôi không còn muốn làm Idol nữa, những ngày này càng cảm giác chán nản hơn việc phải làm một Idol. Nhưng tôi lại không đủ can đảm để từ bỏ, 9 năm làm Idol, 4 năm làm trainee, quá nhiều gắn bó, quá nhiều trách nhiệm mà tôi không thể nào dễ dàng từ bỏ. Bởi thế, dù rất khó khăn, nhưng tôi thực sự phải tiếp tục.

    -Xin lỗi mọi người, là tớ không tốt!

    -Thôi mà, hyung ý cũng đã phải trải qua cú shock lớn như thế, đâu phải nói ổn là ổn ngay được, cô gái đó lại còn đang bị thương mà biến mất khỏi bệnh viện…

    -Im ngay, Vernon-ssi, cái kẻ ngốc nghếch vô tâm vô phế này! =”=

    Đúng là mọi người vẫn đều để ý, chỉ là cố tình không khơi ra để tôi phải suy nghĩ thêm, vậy mà tôi đã phụ lòng họ, tỏ ra khổ sở bắt họ phải cùng tôi lo lắng.

    -Chúng ta đều biết con đường này không hề dễ theo đuổi, nhưng chẳng phải đều đã cố gắng hết sức cùng nhau thực hiện ước mơ đó sao? Ước mơ của bản thân được thực hiện rồi thì cũng phải nghĩ tới fan của mình nữa chứ, rồi gia đình, người thân, bạn bè, trên nữa là đồng nghiệp, công ty. Đừng nói là Idol mà ngay cả người bình thường cũng không thể ích kỷ chỉ biết nghĩ đến bản thân mình. Mọi người ai chẳng biết cậu đang gặp khó khăn như thế nào, cũng đâu phải bỏ mặc cậu đâu, chí ít cậu có ích kỷ thì cũng nên biết lúc nào được và lúc nào không. Sắp ra diễn tới nơi rồi mà tâm tư còn vẩn vơ như thế này…

    -Woozi, nói hơi quá rồi.

    -Không, cậu ấy nói rất đúng, tớ sai rồi, thực sự xin lỗi mọi người, sau này nhất định sẽ không ngốc nghếch như vậy nữa, đã để các cậu lo lắng nhiều.

    Không khí giữa chúng tôi chưa từng căng thẳng như thế này bao giờ, lần này tôi quả thực gây ra tội lớn.

    -Hyung à, thực ra… chẳng ai lo lắng cho hyung tẹo nào đâu, phiền chết được!

    -Nó nghĩ nó quan trọng ở cái nhóm này lắm, không có nó càng đỡ phải tập vũ đạo hùng hục mệt muốn xỉu.

    -Tưởng không ai nói gì, im lặng là lo lắng đấy, không ngờ sự tự tin cũng chẳng kém cạnh ai.

    Cái động SEVENTEEN này, thật không thể tin nổi tôi đã đánh đổi cả thanh xuân vàng ngọc của mình cho những con người như thế đấy. -_- Thật yêu thương không thể hết được mà. ^^~



    Sau khi tìm lại chính mình, kết thúc hoàn hảo phần trình diễn của nhóm trước đông đảo các Idol khác cùng các fan có mặt tại Dream Concert hôm nay, thì tôi lại một lần nữa đánh mất mình. -___- Con bé fan ở buổi fansign với concert bên Nhật mà tôi vẫn hoài nghi có liên quan tới cô gái đó, tôi đã nhìn thấy nhóc ta bên ngoài sân vận động lúc Woozi ngăn tôi không làm trò mất mặt. Không hiểu sao nhưng tôi cứ nghĩ rằng chỉ từ nhóc ấy tôi mới có thể biết được Yangie kia đang thế nào. Chí ít cô ấy cũng đỡ thay tôi một viên đạn, tôi không thể coi như không có gì xảy ra, hỏi thăm tình hình sức khỏe là điều nên làm, ít nhiều là vậy.

    -Nhóc quen Yang có đúng không?

    -Heol, oppa? Ôi oppa còn nhớ em???

    Lại giả bộ ngây ngô. -__- Tôi sẽ không nói tới việc vờ như không quen biết cô ấy ở buổi fansign với concert, tôi chỉ muốn biết một điều duy nhất thôi.

    -Trả lời anh đi, nhóc quen cô ấy phải vậy không? Nhóc không phải người Hàn, không giỏi ngoại ngữ được như cô ấy nên không qua mắt được anh đâu.

    -…

    Chắc cũng biết không thể diễn tiếp vai, cô nhóc thôi cười đùa, vẻ mặt trong nháy mắt trở nên rất nghiêm túc, thật giống cô gái đó đến đáng sợ. @___@

    -Oppa muốn biết điều gì nào?

    Nhóc ấy quả nhiên không phải fan của tôi, ngược lại ánh mắt kia rõ ràng còn là có ác cảm với tôi nữa, OMG, tôi đã gây nên tội tình gì???

    -Yangie cô ấy… cô ấy hiện tại vẫn ổn chứ?

    -Ổn? Ổn thì tất nhiên là không rồi, có ai bị trúng đạn mà lại ổn cho được? Oppa ý, à eonnie ý chỉ là thích một Idol chứ đâu phải tham gia tranh cử tổng thống gì vậy mà lại bị người ta bắn cứ như trong phim, đối với một người sợ tổn thương thân thể như eonnie thực sự người ngoài không cách nào an ủi được tâm hồn đã vỡ nát. Đêm nào eonnie cũng rên rỉ đau đớn, vết thương nhức nhối khiến eonnie không thể ngủ ngon giấc. Mà oppa chắc cũng biết eonnie là người bề ngoài mạnh mẽ như thế nào, tuyệt đối không cho ai chăm sóc, tự mình chống chọi với tổn thương, cả thân thể, cả tinh thần. Còn cái kẻ đã gây ra chuyện thì hoàn toàn không bị nhắc tới, trọn vẹn được giấu diếm với truyền thông. Cho nên, eonnie phải lặng lẽ biến mất cũng để không ảnh hưởng tới oppa. Mà em đang nói cái gì vậy? Em chỉ là một đứa tầm thường sao có thể nói với một Idol lớn như oppa những lời thế này, eonnie ấy sẽ giết em mất. Oppa muốn biết điều gì ấy nhỉ? Eonnie ấy có ổn không? Hoàn toàn không, đã được chưa ạ?

    Cái bộ dáng ngây thơ, vô tư kia nếu như là cố tình thì ok, đã thành công sỉ vả được tôi rồi.

    -Oppa còn muốn biết gì nữa không?

    -Nhóc là fan của BTS à? Bias Jeong Kook?

    Cái này là tôi cố tình, để tôi không bị lún quá sâu vào cảm giác tội lỗi, một lát nữa tôi còn phải tới concert đặc biệt mừng sinh nhật người tôi yêu, không thể mang tâm tư vướng bận bởi một người khác tới đó. Dù cho cô gái ấy khiến tôi xót xa, thực sự rất xót xa. Nhưng, coi như tôi tôn trọng quyết định của cô ấy, đã rời bỏ thế giới của tôi rồi, không còn muốn dung hòa nữa, vậy thì hãy ra đi thật vui vẻ, hãy sống thật hạnh phúc.

    -Nhờ nhóc gửi tới cô ấy cho anh một lời cảm ơn, à không, nhiều hơn một lời cảm ơn, rằng anh thực sự biết ơn cô ấy.

    -Cái eonnie cần không phải là lời cảm ơn từ oppa, càng không phải là được truyền đạt lại từ một người khác.


    Vậy mà tôi vẫn để mình phải vướng bận tâm tư về người con gái khác ngay khi đang đứng giữa biển fan và ngắm nhìn hình ảnh người con gái tôi luôn yêu đang tỏa sáng. Cho tới khi người con gái xinh đẹp nhất thế gian ấy mỉm cười hạnh phúc cùng người cô ấy yêu cắt bánh sinh nhật và tuyên bố với tất cả rằng:

    -Tôi và Hyo Jong quyết định sẽ cưới vào cuối năm nay, hi vọng mọi người sẽ ủng hộ!

    Tôi những tưởng bản thân sẽ phải đau khổ lắm, sẽ gục ngã, sẽ suy sụp, sẽ lập tức rời khỏi nơi này. Nhưng mà, nhìn nụ cười của người con gái ấy, lòng tôi đau nhói lại cảm giác nhẹ nhõm thật nhiều, như thể đã trút bỏ được gánh nặng trong tim.

    HyunA, nữ hoàng gợi cảm. Tôi đã từng không để tâm gì tới chị bởi cái danh hiệu đó, bởi luôn nghĩ tôi và chị quá khác nhau, bởi sẽ chẳng bao giờ tôi và chị có thể dung hợp được. Vẫn cứ cái ý nghĩ đó mà ngoài coi chị là tiền bối, tôi chẳng có ý niệm gì hơn. Và rồi, nhóm tôi với chị phải hợp tác với nhau, và rồi, tôi tiếp xúc với chị lần đầu tiên, mọi định kiến trước kia trong tôi nháy máy một cái liền sụp vỡ hoàn toàn. Chị xinh đẹp nhưng không gợi cảm như lúc trên sân khấu, chị hấp dẫn nhưng lại là sức hấp dẫn của sự đáng yêu tới khó tin. Chị rất thích cười, lúc làm việc lại cực kỳ chuyên tâm, nghiêm túc. Một ngày, tôi và chị tập vũ đạo riêng với nhau, tôi chính thức nhận ra mình thực sự yêu thương chị mất rồi.

    Trọn vẹn một tháng làm việc cùng với chị, tôi vừa phải cố gắng kìm nén tình cảm, vừa có lúc thật muốn chạm tới chị, được bày tỏ với chị trái tim mình, nhưng sao lúc nào cũng luôn thấy khoảng cách quá xa xôi.

    Kết thúc hợp tác, mỗi người lại tập trung với sự nghiệp riêng, có lẽ, mà không, chính xác là chỉ có một mình tôi vẫn âm thầm đơn phương nhìn về phía chị. Một ngày, Dispatch tiết lộ chị và Hyo Jong E’Dwan của PENTAGON đang hẹn hò, tôi hoàn toàn rơi vào tuyệt vọng đau khổ, khóc như một thằng điên, lại còn nghĩ nhất định sẽ chờ tới ngày chị chia tay người ta.

    Hóa ra tôi đã từng yêu chị tới ngốc nghếch như vậy. Tới nỗi, lúc này đây, đứng trước giây phút phải chấm dứt tình cảm đơn phương khổ tâm bấy lâu nay của mình, tôi đau khổ, cũng nhẹ nhõm, lại không sao kìm nén được những giọt nước mắt nhất loạt muốn rơi ra.

    Kim Hyun Ah xinh đẹp chưa từng một lần là của em, sinh nhật vui vẻ, chúc chị hạnh phúc, luôn luôn hạnh phúc, mãi mãi hạnh phúc!

    Chợt tôi nhớ tới những lời cô gái tên Yangie nói với Jeon So Yeon, từ bỏ cả cảm giác của bản thân, mỉm cười khi người đó hạnh phúc, dẫu hạnh phúc đó có thể không có mình. Thì ra việc đó cũng không quá khó, tới lúc phải kết thúc tốt nhất hãy thanh thản kết thúc nó, với bản thân chính là một sự giải thoát.

    Tôi cứ đứng lặng lẽ như thế cho tới cuối buổi concert, là lần cuối cùng đứng từ xa, trong bóng tối nhìn về phía chị. Mọi người dần dần ra về hết, cứ mỗi lúc một thưa thớt dần.

    “Can you say can you say~

    Rằng em sẽ là ánh sáng của tôi khi mặt trời buông xuống?

    Can you say~

    Tôi không thể nào rời xa em được nữa…”

    Tiếng chuông điện thoại ai đó vang lên, trùng hợp khoảnh khắc tôi quay ra bắt gặp hình ảnh cô gái đó, đang đứng nhìn tôi.

    -Alô, à ừ, tớ đang về, dĩ nhiên bả đẹp bá cháy, với E’Dwan đáng yêu gì đâu á, mà đợi tí, hình như thấy ai như Hoshi của 17 ý, giông giống, ờ cũng phải, ừa ừa, đợi tí, về liền…

    Hôm nay, cô ấy không mở lời trước, tôi cũng không biết phải nói gì. Có quá nhiều điều muốn nói thành ra chẳng biết phải bắt đầu từ đâu. Cảm xúc rõ nét nhất của lúc này kì lạ lại là một sự bất mãn. Đứa con gái này, kì thực, khiến tôi thật bực mình. Tự mình bước vào thế giới của tôi, đảo lộn mọi thứ, còn ngốc nghếch tự hứng chịu tổn thương, cuối cùng không một lời lại tự mình biến mất. Tùy tiện làm bất cứ điều gì mình muốn, tùy tiện rối loạn cảm xúc của người khác. Cậu cố ý có phải không? Cố ý làm tôi phải lo lắng, phải không ngừng nghĩ về cậu. Cậu đang ở đâu, vết thương thế nào rồi, có ăn được không, ngủ có ngon giấc không, tại sao không nghe máy, tại sao lại bỏ mặc tôi suốt những ngày qua… Tôi cố gắng làm cho mình bận rộn mỗi ngày, bởi chỉ cần rảnh rỗi một phút giây thôi sẽ lập tức tự hỏi mình những câu bất lực như thế. Giờ mặt đối mặt, lại chỉ biết câm nín. Phải chăng do không đúng thời điểm? Chẳng phải cậu đã nói sẽ đợi tôi.

    “Tớ có người trong tim rồi!”

    “Tớ sẽ đợi, đợi trong tim cậu có tớ!”

    Một chút nữa thôi, cậu sắp đợi được tới lúc đó rồi.
     

Chia sẻ cùng bạn bè


Đang tải...