Câu chuyện nhỏ mong sẽ mang lại niềm tự hào lớn

Trong chuyên mục 'Suy ngẫm' đăng bởi hero.superman, 18/8/2011. — 1.218 Lượt xem

  1. hero.superman

    hero.superman Thành viên mới

    Câu chuyện nhỏ mong sẽ mang lại niềm tự hào lớn

    "Tôi tự hào tôi là người Việt Nam" là bài viết đầu tiên tôi đọc trên diễn đàn này.thật sự sâu sắc và xúc động.Vì vậy tôi muốn gửi tới mọi người câu chuyện nhỏ này,như 1 chút bổ sung cho niềm tự hào về những người con Đất Việt.
    Nó là bạn cháu
    Khối bê tông lớn rơi xuống trại trẻ mồ côi trong một ngôi làng nhỏ,Một,hai đứa trẻ chết ngay lập tức.Rất nhiều em khác bị thương,trong đó có một bé gái khoảng tám tuổi.
    Dân làng yêu cầu thị trấn lân cận liên lạc với lực lượng quân đội Hoa Kỳ giúp đỡ về mặt y tế.Cuối cùng,một bác sĩ và một y tá người Mỹ mang dụng cụ đến.Họ nói rằng bé gái bị thương rất nặng,nếu không xử lý kịp thời thì nó sẽ chết vì sốc và mất máu.
    Phải truyền máu ngay.Một cuộc thử nghiệm nhanh cho thấy không ai trong hai người Mỹ có cùng nhóm máu với đứa trẻ nhưng phâà lớn nhưng đứa trẻ bị thương lại có.
    Người bác sĩ nói vài tiếng Việt lơ lớ,còn cô y tá thì nói ít tiếng Pháp lõm bõm.Họ kết hợp với nhau và dùng nhiều điệu bộ,cử chỉ cố giải thích cho bọn trẻ đang sợ hãi rằng nếu không truyền máu kịp thời thì chắc chắn cô bé sẽ chết.Vì vậy họ hỏi có em nào tình nguyện truyền máu không.
    Đáp lại lời yêu cầu là sự im lặng cùng với nhung đôi mắt mở to.Một vài giây trôi qua,một cánh tay chậm chạp,run rẩy giơ lên,hạ xuống,rồi lại giơ lên.
    -Ồ cảm ơn.Cháu tên là gì?-cô y tá hỏi bằng tiếng Pháp.
    -Hân ạ.-Cậu bé trả lời.
    Họ nhanh chóng đặt Hân lên cáng,xoa cồn lên tay va cho kim vao tĩnh mạch cậu bé.Hân nằm im không nói lời nào.
    Một lát sau cậu bé nấc lên,song nó nhanh chóng lấy cánh tay còn lại để che mặt.
    Người bác sĩ hỏi:"Có đau không Hân?"
    Hân lắc đầu nhưng chỉ vài giây sau lại có tiếng nấc khác.Một lần nữa,cậu bé cố chứng tỏ là mình không khóc.Bác sĩ hỏi kim làm đau nó không,nhưng cậu bé lại lắc đầu.
    Bây giờ thì những tiếng nấc cách quãng nhường chỗ cho tiếng khóc thầm,đều đều.Mắt nó nhắm nghiền lại,cậu bé đặt nguyên cả nắm tay vào miệng để ngăn không cho những tiếng nấc thoát ra.
    Các nhân viên y tế trở nên lo lắng.Rõ ràng là có diều gì đó không ổn.Vừa lúc đó,một y tá người Việt đến.Thấy rõ vẻ căng thẳng trên gương mặt cậu bé,chị nhanh chóng nói chuyện với nó,nghe nó hỏi và trả lời bằng giọng hết sức nhẹ nhàng.
    Sau một lúc,cậu bé ngừng khóc và nhìn cô y tá bằng ánh mắt tỏ vẻ hoài nghi.Cô y tá gật đầu.Vẻ mặt cậu ta nhanh chóng nhẹ nhõm trở lại.
    Chị y tá khẽ giải thích với những người Mỹ:"Cậu bé cứ nghĩ mình sắp chết.Nó hiểu nhầm.Nó nghĩ các vị muốn nó chết để cứu sống bé gái kia".
    "Thế tại sao nó lại từ nguyện cho máu?"-người y tá lục quân hỏi.
    Chị y tá người Việt phiên dịch câu hỏi lại cho cậu bé và nhận được câu trả lời rất đơn giản:"Vì nó là bạn cháu".

    Có lẽ không có gì thắc mắc ở nội dung câu chuyện này,nhưng nó lại mang đến cho tôi một thắc mắc về bản thân mình,liệu tôi có làm như cậu bé nếu tôi rơi vào hoàn cảnh đó không?
    Cuộc sống đầy rẫy những bon chen đang khiến chúng ta dần quên đi những giá trị đích thực của con người mình,của dân tộc mình.Tôi mong rằng câu chuyện này sẽ mang lại cho bạn một phần nhỏ nào đó niềm tự hào dân tộc,và sống sao cho thật xứng đáng với ý nghĩa mà bạn đem đến cho cuộc sống này.




     



Chia sẻ cùng bạn bè


Đang tải...