Cảm xúc đã qua...

Thảo luận trong '[☼] Xúc cảm' bắt đầu bởi dakazino, 9/5/2013. — 867 Lượt xem

  1. dakazino

    dakazino Ngày mai của những ngày mai Thành viên thân thiết

    Cảm xúc đã qua...

    [​IMG]

    … Ta đã đi qua bao ngày nắng, chất chứa trong tim những giọt buồn. Mùa hạ ngày nào của một năm trước. Có ánh mắt ai lấp lánh như vỡ òa, như lo sợ một cái gì đó xa xa, trên con đường bản thân đang định tiến bước. Bỗng âu sầu, ngờ vực. trầm tư rồi tự hỏi… Liệu có phải vì con đường phía trước quá gian nan? Một bước ngoặc lớn cho cuộc đời, cho tương lai và mình đang đứng giữa những lựa chọn. Mệt mỏi, hoài vọng… vì phải chọn gì? Sao không giống như truyện cổ tích với những ông bụt bà tiên.
    .
    … Nhưng cuộc đời vốn không giản dị như cách người này tặng người kia một viên kẹo đường, rồi mỉm cười tin rằng bây giờ và vĩnh viễn về sau trên môi luôn ngọt ngào đến thế. Đã qua rồi cái tuổi luôn tin rằng chỉ cần mình sống tốt, và cuộc sống sẽ cười. Cái tốt của mình, còn phải đặt trong hàng ngàn cái tốt khác nữa, có khó quá hay không?
    - Thế đấy, những câu hỏi như vỡ òa trong giấc ngủ miên man, rơi chung với những giọt nước mắt nhạt nhòa, mặn đắng. Vậy là đã một năm trôi qua, cây phượng cũng đã thay lá, cánh phượng rơi như gợi nhớ lại tuổi học trò còn ngây dại,
    - Rồi ngày mai mọi thứ trở nên xa lạ, tôi và bạn chia tay trên bước rẽ cuộc đời, mong nhớ nhau nhưng không thể chạm đến. Bằng lăng tím củng nở rộ trên ven đường, sắc tím buồn như còn vấn vương chưa thể dứt. Rồi im lặng như một cách tạm biệt nhau.
    - Mới ngày nào nay ta đã lớn lên, mái trường ký ức vẫn vẹn nguyên còn đó, gác lại khung trời kỷ niệm, ước mơ cứ như những cánh diều đùa với trời mây và gió, ta đang đứng giữa những ngày nắng hạ, chùng lòng nhớ mùa hạ tuổi thơ như con đò rời bến mà bóng dáng vẫn còn đây.
    .
    … Có những người ở lại, và những người ra đi, có những người lại chỉ ngang qua như gió thoảng… Một bàn chân đi qua, thì kỉ niệm vẫn còn đó, vết thương còn đó, nỗi buồn và cả niềm vui vẫn ở đó, dù thời gian có đi dài đến bao nhiêu…
    .
    … Nhiều khi chỉ ước cái nỗi vô tâm nhỏ như hạt cát, cái sự bận tâm về những điều day dứt còn bé hơn côn trùng. Tôi vẫn đang và sẽ vui, đang và sẽ buồn với những cái gặp mặt mà cuộc đời sắp xếp. Chỉ mong rằng, người cần tôi, tôi đến, người tôi cần, đừng đi…


    ...Dakazino...



     




    heokool thích điều này.

Chia sẻ cùng bạn bè


Đang tải...