Bức thư của nữ sinh Việt giành giải quốc tế

Thảo luận trong '[☼] Xúc cảm' bắt đầu bởi ly quoc, 24/9/2016. — 14.345 Lượt xem

  1. ly quoc

    ly quoc - Thành viên thân thiết

    Gia nhập:
    18/4/2013
    Bài viết:
    11.111
    Lượt thích:
    28.797
    Kinh nghiệm:
    113

    Bức thư của nữ sinh Việt giành giải quốc tế

    Bức thư 'Cậu bé Syria bên bờ biển' của Nguyễn Thị Thu Trang (nữ sinh lớp 9 ở Hải Dương) giành giải nhất cuộc thi viết thư quốc tế UPU.


    [​IMG]

    "Thiên đàng, ngày 1/1/2016.

    Xin gửi lời chào tới anh bạn tương lai của tôi!

    Vậy là đã gần bốn tháng kể từ ngày tôi rời xa dương thế. Có lẽ sự từ giã trần thế quá sớm khiến tôi trưởng thành hơn để hôm nay tôi viết bức thư này cho anh.

    Tôi - bé Aylan Kurdi 3 tuổi người Syria - được cả thế giới biết đến với giấc ngủ vĩnh hằng trên bờ biển Bodrum, Thổ Nhĩ Kỳ, viết cho anh - là tôi của tuổi 45 còn sống nơi trần thế.

    Nghe có vẻ vô lý anh nhỉ? Tôi đã chết thì làm gì có anh! Nhưng tại sao lại không thể khi mọi thứ đều trong một giấc mơ - cả tôi và anh. Những thiên thần sẽ giúp tôi gửi bức thư này đến anh.

    Anh bạn thân yêu! Giờ đây tôi đang ở trên thiên đàng - một thế giới kỳ diệu lung linh biết mấy. Nơi này chẳng có ngày hay đêm. Mặt trời, vầng trăng và cả những vì sao lấp lánh cùng nhau tỏa sáng, không gian lúc nào cũng trong veo như pha lê.

    Mẹ và anh trai tôi đang mỉm cười cùng những linh hồn khác. Chúng tôi không có quốc gia, không phải di cư, không phân biệt tôn giáo, không có khủng bố hay bạo lực… Tất cả đều như nhau - những linh hồn bay nhẹ nhõm, thanh thản và bình yên.

    Giờ đang là giao thừa. Từ trên đây, chúng tôi có thể ngắm nhìn cả Trái đất. Ngắm nhìn những chùm pháo hoa lộng lẫy bung nở trong màn đêm và lắng nghe tiếng chuông ngân vang. Dưới đó là những mảng màu tương phản. Có những nơi rực rỡ trong ánh sáng, lại có những mảng tối im lìm đâu đó.

    Tiếng chuông lẫn trong tiếng súng, hạnh phúc ở cùng với bất hạnh, thù hận đi liền với tình yêu… Chao ôi, cuộc sống nơi trần thế! Giờ thì tất cả đã quá xa vời.

    Anh bạn tuổi 45 ơi, anh còn nhớ chứ! Chúng ta theo cha mẹ chạy trốn khỏi chiến tranh và bạo lực đẫm máu nơi quê nhà Kobani với giấc mơ về miền đất hứa ở trời Âu. Vậy mà, giấc mơ ấy chấm dứt chỉ 20 phút sau khi chiếc thuyền khởi hành.

    Biển dậy sóng, thuyền lật úp, bàn tay bé nhỏ của tôi buông rời tay mẹ. Tôi đã hét lên:

    "Bố ơi, xin đừng chết!".

    Tôi đã vật lộn với những con sóng, đã cố bấu víu lấy sự sống mong manh, đã vẫy vùng trong tuyệt vọng. Nhưng đứa bé ba tuổi thì có thể làm gì được giữa biển cả mênh mông trong đêm tối mịt mù?

    Và rồi... biển cả rộng mở đón tôi vào lòng. Biển cả cũng rất khoan dung khi thay vì nhấn chìm tôi đã đưa tôi vào bờ, nằm yên trên nền cát. Hẳn anh còn nhớ hình ảnh của tôi khi ấy. Bé bỏng. Áo màu đỏ và quần xanh lam. Chân đi giày. Hai tay xuôi theo chiều chân.

    Tôi nằm yên trên bãi biển. Mặt úp xuống bờ cát hiền hòa như đang say ngủ. Xung quanh, những con sóng vỗ về. Một giấc ngủ dài. Vĩnh viễn.


    [​IMG]

    Ảnh minh họa
    Hình ảnh tôi được chia sẻ rộng rãi trên các trang mạng xã hội và các phương tiện truyền thông. Họ đã nói những gì? "Thảm họa nhân đạo mang tính toàn cầu", "Biểu tượng của nỗi đau mà người dân Syria phải hứng chịu cũng như nỗ lực tuyệt vọng để thoát khỏi nỗi đau ấy" rồi "khiến thế giới câm lặng" hay "thức tỉnh lương tri".

    Và người ta còn vẽ lên bức hình tôi với đôi cánh của thiên thần. Đây, dĩ nhiên không phải là cách người ta "cường điệu hóa" hay "thi vị hóa" một cái chết. Đây là sức lay động từ một cái chết và là cách người ta làm dịu lại nỗi đau.

    Nhưng dù thế nào đi nữa thì một sự thật vẫn luôn hiện hữu. Một cuộc đời đã chấm dứt. Đứa trẻ mãi mãi tuổi lên ba. Tôi và gia đình đã sống sót qua mưa bom bão đạn ở Syria bất ổn, nhưng lại bỏ mạng khi đang trên đường tìm một nơi bình yên khác để sống. Cái chết quá sức đau đớn và quá sức vô lý.

    Chao ôi, 3 năm một cuộc đời! Giá không có chiến tranh và bạo lực; giá tôi được đi trên chiếc thuyền chắc chắn hơn; giá bố mua được cho tôi chiếc áo phao; giá các nước châu Âu mở rộng đường biên giới; giá như... thì có lẽ tôi đã không phải chết.

    Giờ thì thân xác tôi đã được trở về nơi quê nhà. Một hành trình trở về đất mẹ gian truân, nhọc nhằn. Nhưng là trở về sau khi đã chết. Trở về cái nơi tôi đã tháo chạy. Trở về chỉ để nằm dưới lòng đất. Đúng là một kiếp người dạt trôi, một phận người bèo bọt.

    Nhưng anh ạ, dù sao thì tôi cũng được nhiều người biết đến, được an ủi. Còn hàng nghìn, thậm chí hàng triệu cái chết khác thì sao? Hàng nghìn người di cư đã bỏ mạng khi vượt Địa Trung Hải, hàng nghìn đứa trẻ đã chết vì đói, vì rét, vì bệnh tật, hàng trăm người đã chết vì khủng bố. Có những người biết là sẽ chết khi phải vượt biển di cư nhưng không làm khác được.

    Một người đồng hương Syria của tôi đã viết thế này trước khi chết chìm anh ạ:

    "Cảm ơn biển cả đã chào đón chúng tôi mà không đòi hỏi visa... mà không hỏi tôn giáo của tôi là gì...".

    Thế đấy, có những cái chết được người ta xoa dịu. Có những cái chết được người ta tưởng nhớ. Nhưng cũng có cái chết bị bỏ rơi, quên lãng. Chao ôi, chỉ có chết mới hết bất công sao? Hay đến chết cũng chưa hết bất công?

    Và từ nơi đây, từ trong đau đớn, tột cùng của một đứa trẻ đã chết, từ trong yên bình, nhẹ nhõm nơi thiên đàng, tôi viết thư cho anh - là tôi, 45 tuổi còn sống nơi trần thế.

    Anh sẽ hỏi sao không phải một độ tuổi nào khác? Anh bạn, tôi chọn anh - tuổi 45, là bởi khi ấy ta đã định vị được bản thân trong cuộc đời. Khi tôi 45 tuổi, còn sống - là anh - ta sẽ thế nào nhỉ? Một ông bố? Một công chức bình dân? Hay một nhân vật có khả năng thay đổi thế giới?

    Anh biết đấy, Steve Jobs của Apple cũng là con một người di cư. Và ta sẽ sống ở đâu? Trở về quê hương Syria hay ở miền đất hứa trời Âu? Thế giới khi ấy sẽ ra sao? Có như thiên đàng tôi đang sống không?

    Tuổi 45 ngỡ sẽ đến như một lẽ tự nhiên ư? Không! Có những tuổi 45 mãi mãi chỉ là ước mơ không thành hiện thực. Ai sẽ cho tôi và những đứa trẻ như tôi tuổi 45? Ai sẽ cho chúng tôi cuộc đời? Làm sao để tất cả mọi người đều có tuổi 45, tuổi 55 và hơn thế nữa? Câu hỏi ấy ai sẽ trả lời cho tôi - thưa anh!

    Thân ái!

    Tôi - là anh từ trên thiên đàng".

    Theo iOne
     

    Ooka_Momji, KuDo ThAnH, Hắc miêu11 bạn khác thích điều này.

  2. pecun_evil

    pecun_evil valar morghulis Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    6/11/2013
    Bài viết:
    2.505
    Lượt thích:
    7.402
    Kinh nghiệm:
    113
    Đơn giản nhưng nhói lòng. Văn mình hồi lớp 9 còn thua xa em rất nhiều :'(
     
    ly quoc thích điều này.
  3. Forever_Alone_2k4

    Forever_Alone_2k4 Chỉ mình em và mưa đứng đây ... chờ anh ... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    28/8/2016
    Bài viết:
    81
    Lượt thích:
    116
    Kinh nghiệm:
    33
    Trường:
    THCS Nguyễn Thiện Thuật- Khoái Châu - Hưng Yên
    - Hay quá. Dạt dào cảm xúc. Như thật vậy
     
    ly quoc thích điều này.
  4. Serena Satoshi

    Serena Satoshi Thành viên mới

    Tham gia:
    17/9/2016
    Bài viết:
    2
    Lượt thích:
    6
    Kinh nghiệm:
    3
    Hay ghê dùng từ đúng chỗ nhấn mạnh trọng tâm tạo cảm xúc cho người đọc!
     
    ly quoc thích điều này.
  5. aocmntuong

    aocmntuong Ảo Tưởng Sức Mạnh Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    18/11/2015
    Bài viết:
    77
    Lượt thích:
    75
    Kinh nghiệm:
    18
    Đọc được đoạn đầu đã không muốn đọc nữa :v
     
    ly quoc thích điều này.
  6. dakazino

    dakazino November Rain Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    7/4/2013
    Bài viết:
    1.053
    Lượt thích:
    7.717
    Kinh nghiệm:
    113
    Bài hát này có lẽ rất hợp cảm xúc

    Video Clip này được chèn từ YouTube. Bạn có thể xem trên các trình duyệt có hỗ trợ HTML5 và Flash.
     
  7. Bé Min

    Bé Min Thành viên mới

    Tham gia:
    10/1/2015
    Bài viết:
    23
    Lượt thích:
    19
    Kinh nghiệm:
    3
    Đúng là bài thi đc giải nhất. Qúa hay, sướt mướt đi vào lòng người
     
    ly quoc thích điều này.
  8. Hắc miêu

    Hắc miêu ജ vô wall tui làm j? ജ Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    15/7/2016
    Bài viết:
    61
    Lượt thích:
    1.551
    Kinh nghiệm:
    83
    Nghề nghiệp:
    ഒ ഒ ഒ ഒ ഒ
    Trường:
    ങ ങ ങ
    Ôi dào. Bằng tuổi mà văn của bạn ý thật đáng khâm phục. Không biết học đến bao giờ mình mới có thể bằng đc bạn ấy nữa đây. ^^
     
    ly quocaocmntuong thích điều này.
  9. _ngocbui_

    _ngocbui_ Làm bạn thì làm thật lòng.

    Tham gia:
    9/10/2016
    Bài viết:
    8
    Lượt thích:
    15
    Kinh nghiệm:
    3
    Mk có quen giáo viên dạy chị ấy.nghe cô ấy nói mà mk cảm thấy tự hào về người Hải Dương mk quá!!!
     
    ly quoc thích điều này.

Chia sẻ cùng bạn bè


Đang tải...