Bao giờ mới hết cô đơn?

Thảo luận trong '[☼] Xúc cảm' bắt đầu bởi Newsun, 5/1/2010. — 2.921 Lượt xem

  1. Newsun

    Newsun Believe in Good Thành viên thân thiết

    Bao giờ mới hết cô đơn?

    Lại một ngày đặc biệt nữa trôi đi trong lẻ loi, trống vắng. Nén một tiếng thở dài đang trực trào ra. Năm nay valentine vào mồng 1 tết, chẳng nhẽ lại thêm một ngày vô nghĩa? [​IMG]
    Bọn học cùng lớp om sòm kéo đi tất niên cuối năm. Gật gù đồng ý vào quán, nhìn bọn chúng bả lả, cười cười, nói nói, rôm rả ra trò mà sao lòng chẳng hào hứng được mấy, còn cả đống công việc đang bị thúc ép ở nhà. Về thôi, dán mặt vào cái laptop, lại gõ, gõ và gõ. Thời gian cứ thế trôi.
    Noel mới qua được mấy hôm, thiên hạ khối người mong ngày đó còn mình thì dửng dưng. Định bụng vác xe ra khỏi nhà lượn cho có không khí. Quái, ăn cơm tối xong, tự hỏi đi đâu, đi với ai, ra đường xem người à? Ở nhà cho khỏe, ôm máy tính vào yahoo rồi không dám hiện nick, sợ lũ bạn chúng nó nhìn thấy, hỏi đểu.
    Hôm trước tết dương lịch, thấy phố hoa hay hay, định bụng đi đón giao thừa. Tự dưng mưa xuân, đường ướt nhẹp, mất hứng, lại nép mình trong phòng.
    Tết dương lịch, gia đình kéo đi lẩu dê. Uống rượu như điên, ớt cắn cả miếng. Cổ nóng, lưỡi cay. Mọi người ngạc nhiên, mình vô cảm. Người nóng rực muốn cởi phăng áo khoác mà lòng vẫn lạnh như băng.

    Đi phố hoa chơi đi? Tiếng chị dâu cất lên.
    Không đi đâu! Đi cho vui, về nhà làm gì?
    Lưỡng lự…
    Uh! Thì đi, đợi về lấy máy ảnh đã.
    Phố hoa sang ngày thứ thứ ba vẫn đông khiếp, chưa thấy hoa đã thấy người, nêm nhau chật như cối. Anh trai, chị dâu, cháu cùng bố mẹ đi phía trên, mình lạc lõng rớt lại phía sau. Kỳ lạ, tuổi cứng rồi đấy, lập gia đình được rồi, trẻ con gì nữa đâu?

    [​IMG]

    Uỵch…
    Có người đẩy mình, bực ghê! Ngoảnh lại, ơ, mình đứng kỳ cục, giữa đường đi của người ta, toàn đôi cặp cả, vì mình mà họ phải bỏ những đôi tay đang đan vào nhau.
    Mưa, mưa xuân lại giăng trên từng tán cây, phơ phất dưới ánh đèn, đáp nhẹ trên hoa và…táp vào mặt mình. Gió bắc thổi, lạnh, run…rét tê tái.
    Đoàn người chen lấn, thi nhau chụp ảnh, cười nói. Họ chẳng hề cảm thấy cái mùa đông xám xịt, tê tê…Cũng phải thôi, những que kem còn chưa đủ lạnh, phải tan ra trong từng cái nắm tay nóng ấm của họ.
    Có đôi khoác vai tình tứ, bước chân rộn rã, đều nhịp. Một người khác ôm eo người yêu. Phía xa, cậu thanh niên rụt rè choàng chiếc khăn cổ của mình cho bạn gái. Chỗ khác một giọng trong trẻo cất lên: “anh đội mũ vào kẻo ướt”, vợ tình tứ nói với chồng.
    Riêng mình, vẫn lẻ loi giữa phố hoa tấp nập.
    Anh gì ơi?
    Sao hả bạn?
    Anh chụp giúp em một kiểu ảnh với người yêu được không? Chụp hộ em sao cho cái tháp rùa ở giữa chúng em nhé.
    Họ nắm tay, rồi ngả người như sắp đổ về hai phía, ánh mắt họ sáng lên trong đêm còn nụ cười như toát ra hơi ấm lan tỏa xua đi cái lạnh dưới hồ. Chỉ có cánh tay kẻ chụp ảnh run lên. Không phải vì lạnh mà bởi cái cảm xúc cô đơn trỗi dậy. Cảm giác tủi thân ùa về len chặt tâm hồn kẻ lạc lõng.
    Khát…, khát một cái hiện hữu nhưng rất đỗi mơ hồ, khát một sự đổi thay để cho cuộc sống bớt tẻ nhạt, vô vị, bớt trống trải, đìu hiu…
    Mong…, mong một bóng hình ai, mong một bàn tay ấm áp, nhỏ nhắn có thể truyền hơi ấm trong những ngày đông lạnh. Mong mái tóc ai kia cứ tỏa hương, mong lời nói nồng nàn yêu thương. Mong một chỗ nương tựa khi lòng trống vắng, một cảm giác bình yên mỗi lúc ở gần. Mong…
    Chẳng biết tự bao giờ mình cứ khát và mong hoài như vậy, năm này qua năm khác vẫn chưa có câu trả lời!
    Chả nhẽ mình bận rộn, tự ti, bất tài, không có khả năng chinh phục con gái hay trời xanh chưa thấu nỗi niềm?
    Trăn trở…
    Lại một ngày đặc biệt nữa trôi đi trong lẻ loi, trống vắng. Nén một tiếng thở dài chỉ trực trào ra trong vòm họng.
    Tết âm lịch đang cận kề từng ngày, một đêm giao thừa và những ngày đầu xuân ý nghĩa đến rất gần. Năm nay valentine vào mồng 1 tết, chẳng nhẽ lại thêm một ngày vô nghĩa?
    Lại thiếu một hình bóng để trao gửi sự quan tâm đang đầy ắp trong lòng?

    Cô đơn ơi, bao giờ mày mới thôi ám ảnh kẻ tội nghiệp này?
    ALONE
    Nguồn aFamily
     





  2. my puppy 1412

    my puppy 1412 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    20/12/2009
    Bài viết:
    74
    Lượt thích:
    158
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Dù có như vậy thì vẫn có gia đình là Kênh Sinh Viên luôn lắng nghe mà. Vui lên
     
    Newsun thích điều này.
  3. peony

    peony Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    24/10/2010
    Bài viết:
    151
    Lượt thích:
    48
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    hnue
    ngưởi ấy cũng đang mong chờ được gặp ấy lắm đấy! mùa đông lại về rồi, chúc ấy năm nay thật "ấm"!
     
  4. salem_ttp

    salem_ttp Salem... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    30/9/2010
    Bài viết:
    108
    Lượt thích:
    74
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    Trường cao đẳng Y tế Thanh Hoá
    Hạnh phúc rồi sẽ tới thôi...Vội gì...:KSV@07:
     
  5. truma123321

    truma123321 Thành viên mới

    Tham gia:
    29/10/2010
    Bài viết:
    1
    Lượt thích:
    0
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    tài chính
    Hoá ra cũng có người cùng cảnh ngộ với mình ha!! Tự dưng thấy vui vui ^^
     
  6. habui_1993

    habui_1993 Thành viên mới

    Tham gia:
    31/10/2010
    Bài viết:
    4
    Lượt thích:
    0
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    bài viết hay đấy
     
  7. sarah_missyou

    sarah_missyou Cựu quản lý

    Tham gia:
    13/7/2010
    Bài viết:
    1.020
    Lượt thích:
    797
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Uhm,đúng là cảm giác đó rất khó chịu,m như bị lạc lõng,ko giống ai hít.Buồn lắm!
     
    vesau thích điều này.
  8. Scorpius DLord

    Scorpius DLord Hell On The Earth Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    3/7/2010
    Bài viết:
    115
    Lượt thích:
    72
    Kinh nghiệm:
    28
    Nghề nghiệp:
    Businessman
    Trường:
    Đại Học Tôn Đức Thắng
    Cùng cảnh ngộ. Đôi khi những ngày lễ, nhìn cảnh người ta tay trong tay, từng đôi, từng cặp mà lòng mình buồn ơi là buồn.
    Cổ họng nghẹn ứ, muốn khóc quá, muốn có một đôi bàn tay nhỏ nhắn để mình truyền hơi ấm, muốn có câu nói: "anh ơi", muốn có 1 tin nhắn" anh ơi".
    Ôi trời ơi, tôi bất tài hay tại trời muốn tôi cô đơn suốt đời!
     
    vesau thích điều này.
  9. [V]Roshi

    [V]Roshi Thành viên mới

    Tham gia:
    29/8/2010
    Bài viết:
    22
    Lượt thích:
    8
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    Đại học Tôn Đức Thắng
    Xin chia sẽ nỗi buồn với bạn vì 2 đứa mình cùng 1 cảnh ngộ. haizzzzz!!!
     
  10. myloveshinichi13

    myloveshinichi13 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    14/3/2010
    Bài viết:
    567
    Lượt thích:
    446
    Kinh nghiệm:
    63
    Nghề nghiệp:
    SV
    Trường:
    BKHCM
    Hoàn cảnh của anh newsun à? Bài này hình như là sưu tầm mà....
    MÀ a mới 20 chứ mấy.... chắc ko như thế này chứ? :D
     

Chia sẻ cùng bạn bè


Đang tải...