Hoàn Bạn gái của thiếu gia.

Trong chuyên mục 'Tiểu thuyết' đăng bởi ifyoucanloveme, 11/2/2011. — 64.239 Lượt xem

  1. ifyoucanloveme

    ifyoucanloveme Vì là gió.... Thành viên thân thiết

    Bạn gái của thiếu gia.

    Tác giả Kawi
    thể loại tình củm
    Tình trạng full

    ---------------------------------
    Chap 1: Number one


    Bảy giờ kém năm phút…
    Tốc độ đạp xe : 25km/h
    Trên đường, lúc này, có một nữ sinh mặc áo dài đang thực hiện cuộc đua ngoạn mục với thời gian...
    Mục tiêu còn cách 300 mét
    200 mét
    100 mét
    Và 50 mét
    Á á á................
    Xe đạp xe máy...hôn nhau!
    Hiện trường : một chiếc xa đạp nằm vắt vẻo trên lề, một chiếc Vespa sóng soài trên đường, một nam sinh và một nữ sinh gìa nhau mỗi người nằm một ngã.
    ....Cùng với hàng trăm con mắt xung quanh.........
    Choàng mắt tỉnh dậy, tôi nhận ra tình trạng của mình lúc này xứng đáng.... để đóng phim kinh dị .
    -Này em !
    -Em gì mà em!!!!
    -Có sao không???
    -Tất nhiên là có sao, sao đầy đầu đây nè !!!! (.)
    Mà anh kia! Tôi thấy anh đâu có đeo kính tức là anh không bị cận, mà đã không bị cận thì sao lại tông tôi, bộ kiếp trước tôi có thù oán gì với anh nên kiếp này anh đầu thai để trả thù phải không ? HẢAAAAAAAAAAA?
    ( Mặt mình lúc này có thể so sánh ngang với Trương Phi về...độ đỏ .)
    -Ơ hay chưa kìa, tại em tông tôi mà!
    -Cái gì?!? Anh nói lại lần nữa coi, đừng thấy con gái mà bắt nạt nghe. Đừng có mơ!!!! Tông người ta còn trắng trợn nói người ta tông mình. Thật là trơ trẽn.
    -Này em, nói năng đàng hoàng, em hơi quá rồi đấy.
    -Đấy con chấy! Tôi không biết, anh đừng có chạy làng.
    -Thôi thôi, đứng dậy đi, em làm mọi người sợ rồi đấy, con gái mà dữ dã man .
    Chậc! Tôi quên mình đang ở giữa đường ~.~
    Ui da, đau quá!!!
    Sau khi đứng dậy, tôi mới đủ bình tĩnh để nhìn lại mình....từ dưới lên trên.
    Á á á..........
    - Em lại bị gì nữa vậy? Thất kinh à !
    - Cái...cái áo dài...Hơ hơ... Cụ thể là cái tà....Nó...nó...rách đôi rồi nè .
    A a….
    - Thôi, thôi, tôi lạy em, đừng có la nữa!
    - Hix, hix! Tôi không biết, anh làm sao với cái áo của tôi đây, sắp làm lễ đến nơi rồi. Trời ơi !!!!!!!!!!!!
    - Làm ơn nín đi, khổ quá!
    Mặc kệ hắn ta, tôi cứ khóc, giờ làm sao mà vào trường, suốt mười năm đi học thì đã hết chín lần tôi đi trễ vào ngày khai giảng, bây giờ chẳng lẽ, lại trễ ?!???........ Hu hu.
    -NÍN ĐIIIIIIIIIIIII!
    Tiếng hét của anh ta khiến tôi giật bắn mình, khiếp thật .
    -Lên xe. Tôi chở đi
    -Ơ hay, anh điên à? Đi đâu?
    -Đi thay!
    -Thay?!?
    -Thay áo khác, giờ có lên không thì bảo???
    Hix, tông người ta mà còn lên giọng nữa. Thôi, đành liều, biết sao bây giờ .
    -Mà khoan.
    -Gì nữa ?
    -Còn cái xe đạp?
    -Để đó, không ai thèm lấy đâu. Có gì mất mát tôi đền. Mệt em quá .
    Vì hoàn cảnh cấp bách, tôi buộc lòng phải lên xe .
    ( Anh cứ đợi đó, để coi tôi xử anh ra sao, khà khà !!!)
    Vèo .............
    Gìếc xe lao xuống đường, và, để bảo vệ mình, không còn cách nào khác là phải...ôm hắn ta .!!!!
    -Tới rồi, xuống đi.
    Một căn nhà hoành tráng!!!. Chà, đụng con nhà giàu rồi. Hèn gì giọng trên trời .
    -Vào đi!
    Tôi đành phải lủi thủi đi vào. Sao mình ngu thế nhỉ? Tự nhiên theo hắn ta về đây? Mình có bị gì không nhỉ?!?.Chắc có, hồi nãy có bị đập đầu xuống đường ! ( Giờ mới thấy đau)
    Woa, căn nhà đẹp quá, trang trí tuyệt vời, y như cung điện thu nhỏ vậy .
    - Nhìn gì nữa, theo tôi!
    Xì, làm như ông hoàng không bằng. Đi thì đi !
    -Ôi, phòng của anh đây à? Rộng gấp ba lần phòng tôi luôn. Chà chà, tiện nghi ra phết.
    Hắn ta hình như không thèm để ý đến lời nói của tôi mà cứ lúi húi tìm cái gì trong tủ.
    Kệ ! không nghe thì thôi ~.~
    -Cuối cùng cũng tìm ra. Nè, thay đi!
    Hắn ta đưa cho tôi, à không, đúng hơn là ném cho tôi một bộ áo dài .
    Không thể nhịn được rồi...

    - Này anh kia, vừa vừa phải phải thôi nhé. Anh tông tôi, làm rách áo tôi rồi bắt tôi đến đây và giờ đưa cho tôi bộ áo dài này coi như bồi thường cho cái hành động tội lỗi của mình. Anh quá đáng nó vừa chứ? Anh coi thường người khác đến mức đó sao? Dẹp đi! Tôi không cần .. Trả anh , tôi về. Coi như hôm nay tôi xui xẻo. Chào.

    Hắn ta đứng như trời trồng, ngơ ngác thấy tội, mặc xác .
    -Này em, định về với cái bộ dạng đó ư? Thôi, tôi xin lỗi, em thay đi.
    Nhìn lại mình tôi cũng thấy sự thật đúng như hắn ta nói. Làm sao bây giờ .
    - 7h15 rồi đó, em có thay không thì bảo?
    Hấy, 7h15 rồi à, không được!!!!
    Tôi quay ngoắt lại, giật nhanh cái áo dài trên tay hắn ta rồi chạy ngay vào nhà tắm
    -Ơ em, lộn rồi, đó là phòng mẹ anh!
    .!!!
    Sau hai phút bốn mươi lăm giây, tôi thay xong.
    -Trời , em siêu nhân à, sao thay nhanh dữ vậy?
    -Mặc tôi .
    Mà cũng công nhận mình thay nhanh thiệt , chứ ở nhà, phải mất hơn mười lăm phút tôi mới mặc xong nó, còn huy động cả nhà cài nút nữa chứ. Chắc tại hoàn cảnh !!!
    -Nhanh!! Đi kẻo trễ !
    Chậc, quên mất .!
    ...::Trên đường::...
    -Này, bộ áo dài của tôi, tạm gửi nhà anh, vài bữa tôi đem bộ này qua trả rồi lấy lại nó, anh liệu hồn mà làm mất, tôi xé anh ra mắm luôn đó !!!!!
    -Trời, thèm vào, em cũng đừng có dại mà làm hỏng bộ áo dài đang mặc , hàng cao cấp đó em !
    -Thôi đi, tôi biết anh giàu, nhưng không phải cái gì anh có cũng hơn người ta đâu! Đúng là phách lối!
    Hắn ta chỉ cười trừ, chắc ngượng quá đấy mà. Mệt !!!
    Phù, cuối cùng cũng tới trường ..
    Đến cổng, tôi dự định phóc xuống , nhưng không....hắn ra chạy thẳng vào cổng.
    -Ê ê, dừng lại, dừng lại, anh điên à ?!?
    Hắn ta không nói không rằng cứ chạy thẳng vào trường. Mà sao vậy cà? Có bao nhiêu người ở trường thì có bấy nhiêu con mắt đổ dồn vào tôi và anh ta. Bộ lạ lắm sao ?!?

    Mà khoan, sao hắn ta biết đường vào nhà xe thế nhỉ???


    - Tới rồi! Xuống đi, em làm tôi xấu hổ quá!

    -Cái gì?????
    -Thôi thôi. Về lớp của em đi, tôi còn về lớp của tôi nữa .
    -Về lớp?????????
    Khoan, giờ tôi mới để ý. Hắn ta...mặc đồng phục trường tôi.
    -Anh...anh là học sinh trường tôi à?
    -Dạ! Chị hai, em học trên chị một lớp. ĐƯỢC CHƯA???. Tôi đi đây!
    Hắn ta bỏ đi, hoà vào dòng người đông đúc trước mặt.
    Haizz, đúng là xui xẻo .!
    Thôi, không suy nghĩ nữa ....
    Nhưng nói sao thì tôi vẫn đến kịp để làm lễ ... Hu raaaaa!!!!!!
    Công việc đầu tiên cần làm là phải đi tìm lớp của mình. Chậc! Tôi là học sinh chuyển trường, đây là ngày đầu tôi gặp lớp mình .!
    ... Toàn thể học sinh chú ý, tất cả tập trung theo lớp, sớm ổn định để chuẩn bị làm lễ khai giảng....
    Ôi mẹ ơi, phải đi tìm thôi .
    -Bạn ơi cho mình hỏi lớp 11 Lý ngồi ở đâu vậy?
    -Hình như đầu kia bạn ạ!
    -Cảm ơn bạn!!!
    Đầu kia?!? Đầu kia là ở đâu mới được chứ ? Nói như vậy thì làm sao xác định rõ ? .
    Tôi cứ lăng xăng hết dãy này sang dãy khác. Trường điểm có khác, rộng dễ sợ, tìm mỏi mắt vẫn không ra.
    Khoan, hình như thấy rồi! Cái bảng xanh để chữ 11 Lý bên kia sân. Á à, ra rồi nhé …
    Như bắt được vàng, tôi vội chạy qua.
    Nhưng....
    Trời đất, có nhầm không đó ????



    Ngoài ra các bạn có thể tải ebook tại đây:
     

    Các file đính kèm:



    cabaduoibl, Jung Hee Chan, vitcyrus20 bạn khác thích điều này.

  2. ifyoucanloveme

    ifyoucanloveme Vì là gió.... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    14/1/2011
    Bài viết:
    423
    Lượt thích:
    808
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Trường:
    Học ăn,học nói,học gói,học mở
    Chap 2: Number two

    Ôi trời ơi! Lớp này nhìn tổng thể...toàn là XY. Không, không thể nào .
    - Bạn gì đó ơi! Bạn làm ơn đứng sang một bên với. Nãy giờ bạn chắn cả tấm bảng của lớp mình rồi.
    Một giọng nam cất lên, kèm theo sau là những tiếng cười khúc khích.
    Xấu hổ quá đi mất!
    - Hơ hơ, mình...mình xin lỗi. Cho hỏi đây là lớp 11 Lý phải không?
    - Đúng rồi!
    - Ơ , chào...chào mọi người, mình...mình là thành viên mới....mới của lớp.
    Đúng như tôi dự đoán, tất thảy con mắt phía dưới đều đồng loạt...lộn tròng.
    - Tụi bây thấy chưa, tao nói đố có sai, năm nay lớp mình có nữ mà lị !
    Một anh bạn ngồi dưới lên tiếng.
    ...Sắp đến giờ làm lễ khai giảng, đề nghị các tập thể lớp ổn định chỗ ngồi nhanh chóng….
    Thu hết can đảm tôi lủi nhanh xuống hàng ghế dưới của lớp. Ấy vậy mà những anh mắt vẫn không tha cho tôi. Nước này thì chỉ có chuyển đổi giới tính hoạ may mới sống nổi .!!!
    Ô may quá, vẫn còn ghế, tôi chạy như bay xuống và...yên vị. Phù!!!!
    Nhưng vẫn không được yên thân, gã ngồi trên với chiều cao khủng bố quay lưng xuống hỏi tôi tới tấp:
    - Chào bạn!
    - Tại sao khi tập trung lớp không thấy bạn nhỉ?
    - Mà, tại sao bạn đến trễ vậy?
    - Còn nữa, bạn cũng nên xem kĩ lại là mình có bị nhầm lớp hay không đó!
    Tôi đến hoa mắt loạn tai với cái sự nhiều chuyện vô lý của ông bạn cùng lớp. Mà khoan, câu cuối của hắn ta là gì nhỉ? Hả ? Ngồi nhầm lớp??? Nước này thì ...không thể nhịn được rồi >.<
    - Này bạn chân dài!
    - ???
    - Bạn có thấy mình quá đáng không hả? Tôi được sinh ra trên đời mười bảy năm rồi đó, bộ với ngần ấy năm mà đầu óc tôi không đủ nơ ron đến nổi phải ngồi nhầm lớp à ? Bạn suy nghĩ kiểu gì mà lại nói ra câu đó? Vừa vừa phải phải thôi chứ ????. ( Chắc các bạn cũng thắc mắc tại sao nó – La Tường Di lại nói năng bà chằn như vậy…đơn giản vì đó là “cá tính” của nó .)
    - Ơ ơ, mình...........
    - Thôi, tôi không muốn nói chuyện với bạn nữa, bạn quay lên đi .
    (Can đảm thật, mình phục bản thân mình quá! Phải thế chứ! Không thì bị ăn hiếp dài dài )
    Hắn ta hình như ngượng hết cỡ rồi nên đành quay lưng lên, cái mặt trông thảm dễ sợ .
    Haizz, đẹp trai thật ! Công nhận là vậy, nhưng với hành động vô duyên quá thể đáng vừa rồi thì tôi không tài nào cảm tình nỗi với tên này rồi !
    ...Toàn thể học sinh đứng....
    Ồ, lần đầu tiên trong đời học sinh, tôi đến đúng giờ trong ngày lễ khai giảng. Vui quá ..
    - Bạn kì nhỉ?
    - ???
    - Ngồi một mình mà lại cười.
    Lại cái gã vô duyên @_@
    - Cười hay khóc là chuyện của tôi, chẳng liên quan gì đến bạn cả! Có phải trời nắng nên đầu bạn vượt nhiệt độ không hả ? tôi nóng rồi đó .
    - Thôi thôi, mình xin lỗi !
    Thật là bực mình quá sức .
    9h30_ buổi lễ khai giảng kết thúc
    Ba hồi trống cất lên, sân trường nhốn nháo như ong vỡ tổ. Chậc! Kiểu này khó đây, với cái tính hậu đậu trong đi đứng thì mình phải cẩn thận thôi!
    Hoà vào dòng người, tôi cố gắng len lõi để vào lớp.
    Cạch!!! ??? Hình như tôi vừa đạp phải một cái gì đó. Chắc là đá !!! Theo phản xạ không điều kiện, tôi rút chân lại và cúi người xuống nhìn. Ồ không ! Không phải gạch, cũng không phải đá, mà là ....một cái di động màu đen.Theo phản xạ có điều kiện, tôi nhặt nó lên .!
    Nhìn cũng sành điệu gớm, còn mới toanh, mà cái đáng chú ý hơn là móc di động của nó. Gì nhỉ? Một tấm ảnh nhỏ được ép plastic, một nam một nữ. Chà chà, thời đại nào rồi mà còn có người lãng mạn thế nhỉ???
    Tôi định bụng đem nó vào lớp, đợi hết tiết đem nộp phòng giám vụ ( Mình cũng trung thực gớm .. Chậc! không phải của mình thì mãi cũng không phải của mình mà, mẹ hay bảo thế ..)
    Cuối cùng cũng tìm ta lớp học. Trường rộng cũng có cái khổ của nó. Rã chân mới đến lớp. Tội lắm, lớp Lý của tôi nằm ở lầu ba mà lại tít sau cùng của dãy mới khổ … Kiểu này, thân hình sào tre của mình chắc sẽ được mài dũa tốt hơn cho mà xem!
    Đến trước của lớp rồi, vào thôi ( Can đảm lên )
    - Các em, hôm nay cô xin trân trọng giới thiệu một thành viên mới của lớp:
    Nào, vào đây đi em!
    Đây là bạn La Tường Di, mới chuyển về trường ta, cả lớp cho một tràng vỗ tay chào mừng bạn cái coi ..
    Cả lớp vỗ tay rần rần.....
    Tôi không còn cách nào khác là phải cười toe toét đáp lễ ( trông mình lúc này gần giống con đười ươi .)
    - Nào, bây giờ công chúa muốn ngồi với hoàng tử nào đây?
    - Dạ????? công chúa ??? hoàng tử???
    - Thì đúng mà!
    ( cô đúng là vui tính thật )
    - Dạ! Chỗ nào cũng được ạ .
    Cô chủ nhiệm có vẻ đăm chiêu, mắt khảo quanh lớp, cuối cùng ánh mắt đó cũng dừng lại.
    - Vậy thì em xuống ngồi với Trần Thoại nhé ?
    - Dạ????????
    Theo hướng cô chỉ thì kẻ cùng bàn với tôi là......không thể nào......là tên vô duyên quá thể đáng!
    - Ơ thưa cô, em ... em...
    Chưa kịp để tôi nói hết câu, tên kia đã nhảy vào la lớn:
    - Em rất vinh dự được ngồi với bạn Di ạ !
    Kèm theo là một nụ cười tinh quái.
    Thôi rồi, đời mình ngang chỗ này là chết rồi.
    Trước tình thế ** le, tôi đành xách cặp về chỗ ngồi.
    - Chúng ta kể cũng có duyên nhỉ?
    - Duyên cái gì mà duyên, điên thì có .
    - Bạn đừng nói thế tội mình, dù gì cũng là cùng bàn với nhau mà.
    Không còn gì để nói, tôi im lặng cho xong, giờ mà nói thì chỉ có nước gây gổ trở lên thôi .
    Cố nhịn đi Di cố nhịn .....
    - Xin tự giới thiệu, mình tên là Trần Thoại, tên rất hay ... Bạn là người cực kì may mắn khi được ngồi với hot boy đó!
    - Hot??? Hot ...boy???
    Thật chưa thấy tên nào mà nổ dã man như tên này, miệng hắn ta chắc được trang bị cả tấn bom xung quanh.
    - Thế à ? Đúng là may mắn thật .!!!
    - Nhìn bạn mình thấy thú vị vô cùng, mình thích bạn rồi đó, rất có cá tính !
    - Cái gì??? Thích ???? Này bạn, làm ơn nói năng cho đàng hoàng, tôi không đủ niềm tin là mình có thể nhịn tiếp được đâu nhé !!!
    - Bạn dữ thiệt đó! Nhưng không sao, mình rất thích những cô gái như thế!
    Ôi trời, nghe cái giọng.......phát nôn .
    - Các em ổn định nghe cô nói đây, lớp ta toàn nam chỉ có mình bạn Di là nữ thôi, vì thế đề nghị các em không nên và cũng không được có ý định ăn hiếp bạn đâu đấy, trân trọng thông báo với các em là học lực của Di cao hơn tất cả những học sinh ngồi ở đây. Cứ lấy đó làm răn nhé !
    Cả lớp đồng loạt ồ lên.
    Chậc, cô vui tính thật !
    Mà tự nhiên sao mình thấy tự tin quá vậy nè ? Đúng rồi, chả có gì phải sợ cả, họ là người mình cũng là người mà , một nữ học chung với ba mươi hai nam cũng có sao, tôi là nữ đó, có vấn đề gì không?
    - Bạn lại cười một mình nữa rồi ! Ngộ thật!
    - Kệ tôi! Bộ tôi cười là thế giới mất hoà bình à?
    - Thôi thôi mình thua, bạn đúng là thú vị thật!
    Dám cười mình à? Tại sao Tường Di này lại phải ngồi cùng bàn với tên quái vật này nhỉ ? .
    Soledad , it’s the keeping for the only, since the day when you was gone, why did you leave me? Soledad ..........
    - Ai có điện thoại đề nghị nghe máy! ( tiếng cô chủ nhiêm)
    - Này Di!
    - Gì nữa vậy anh bạn vô duyên?
    - Điện thoại của bạn đó!
    - Hây? của mình ???
    Thôi đúng rồi, cái di động ban nãy .
    Tôi vội vã cầm máy chạy ra ngoài cửa. Chậc, xấu hổ quá .
    - A lô?
    Đầu dây bên kia vang lên một giọng nam trầm.
    - Tôi là chủ nhân chiếc máy ......
     
    cabaduoibl, Jung Hee Chan, meoconptit29 bạn khác thích điều này.
  3. windtoxic

    windtoxic Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    25/11/2010
    Bài viết:
    990
    Lượt thích:
    751
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    Đại học Đại Nam
    Hic, post nhiều vào pé em
     
  4. ifyoucanloveme

    ifyoucanloveme Vì là gió.... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    14/1/2011
    Bài viết:
    423
    Lượt thích:
    808
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Trường:
    Học ăn,học nói,học gói,học mở
    có thấy ai cm đâu , nản....
     
    nguyen tuyet anh thu thích điều này.
  5. windtoxic

    windtoxic Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    25/11/2010
    Bài viết:
    990
    Lượt thích:
    751
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    Đại học Đại Nam
    ss cmt rùi còn j, hic
     
    Jung Hee Chan thích điều này.
  6. hohahai

    hohahai Waiting ... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    19/8/2010
    Bài viết:
    1.008
    Lượt thích:
    781
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    HCMU
    Cm 1 phát cho chị nè :)). Cứ post đi, người ko đọc thì ma đọc :))
     
    Jung Hee Chan, i_can_make_u_smileifyoucanloveme thích điều này.
  7. ifyoucanloveme

    ifyoucanloveme Vì là gió.... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    14/1/2011
    Bài viết:
    423
    Lượt thích:
    808
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Trường:
    Học ăn,học nói,học gói,học mở
    ma đọc rùi nó có bik cm vs thanks hok????? =))
     
    Jung Hee Chanmuforever thích điều này.
  8. Ech

    Ech Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    5/3/2010
    Bài viết:
    146
    Lượt thích:
    986
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    Hoa Sen University
    Chưa đọc nhưng tks cái đã, chiều về đọc sau :KSV@06:
     
  9. hopevalentine

    hopevalentine Thiên thu vĩnh biệt... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    28/1/2011
    Bài viết:
    169
    Lượt thích:
    114
    Kinh nghiệm:
    0
    Mình cũng vậy, mới đọc chapter 1 thôi :D
     
    Jung Hee Chan thích điều này.
  10. ifyoucanloveme

    ifyoucanloveme Vì là gió.... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    14/1/2011
    Bài viết:
    423
    Lượt thích:
    808
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Trường:
    Học ăn,học nói,học gói,học mở
    có thấy hay k????
     

Chia sẻ cùng bạn bè


Đang tải...