5 phút đọc và suy nghĩ

Trong chuyên mục '[☼] Xúc cảm' đăng bởi hatthoc30, 22/1/2011. — 2.565 Lượt xem

  1. hatthoc30

    hatthoc30 Đang từng ngày lớn lên Thành viên thân thiết

    5 phút đọc và suy nghĩ


    [​IMG]

    Ăn rau không chú ơi?
    Một giọng khàn khàn, run run làm gã giật mình. Trước mắt gã, một bà cụ già yếu, lưng còng cố ngước lên nhìn gã, bên cạnh là mẹt rau chỉ có vài mớ rau muống xấu mà có lẽ có cho cũng không ai thèm lấy.

    - Ăn hộ tôi mớ rau...!

    Giọng bà cụ vẫn khẩn khoản. Bà cụ nhìn gã ánh mắt gần như van lơn. Gã cụp mắt, rồi liếc xuống nhìn lại bộ đồ công sở đang khoác trên người, vừa mới buổi sáng sớm. Bần thần một lát rồi gã chợt quay đi, đáp nhanh: Dạ cháu không bà ạ! Gã nhấn ga phóng nhanh như kẻ chạy trốn. Gã chợt cảm thấy có lỗi, nhưng rồi cái cảm giác ấy gã quên rất nhanh. "Mình thương người thì ai thương mình" - cái suy nghĩ ích kỷ ấy lại nhen lên trong đầu gã.

    - Ăn hộ tôi mớ rau cô ơi! Tiếng bà cụ yếu ớt.
    - Rau thế này mà bán cho người ăn à? Bà mang về mà cho lợn!

    Tiếng chan chát của một cô gái đáp lại lời bà cụ.
    Gã ngoái lại, một cô gái cũng tầm tuổi gã. Cau mày đợi cô gái đi khuất, gã đi đến nói với bà:

    - Rau này bà bán bao nhiêu?
    - Hai nghìn một mớ - Bà cụ mừng rỡ.

    Gã rút tờ mười nghìn đưa cho bà cụ.

    - Sao chú mua nhiều thế?
    - Con mua cho cả bạn con. Bây giờ con phải đi làm, bà cho con gửi đến chiều con về qua con lấy!

    Rồi gã cũng nhấn ga lao vút đi như sợ sệt ai nhìn thấy hành động vừa rồi của gã. Nhưng lần này có khác, gã cảm thấy vui vui.

    Chiều hôm ấy mưa to, mưa xối xả. Gã đứng trong phòng làm việc ngắm nhìn những hạt mưa lăn qua ô cửa kính và theo đuổi nhưng suy nghĩ mông lung. Gã thích ngắm mưa, gã thích ngắm những tia chớp xé ngang trời, gã thích thả trí tưởng tượng theo những hình thù kỳ quái ấy. Chợt gã nhìn xuống hàng cây đang oằn mình trong gió, gã nghĩ đến những phận người, gã nghĩ đến bà cụ...

    -Nghỉ thế đủ rồi đấy!

    Giọng người trưởng phòng làm gián đoạn dòng suy tưởng của gã. Gã ngồi xuống, dán mắt vào màn hình máy tính, gã bắt đầu di chuột và quên hẳn bà cụ.

    Mấy tuần liền gã không thấy bà cụ, gã cũng không để ý lắm. Gã đang bận với những bản thiết kế chưa hoàn thiện, gã đang cuống cuồng lo công trình của gã chậm tiến độ. Gã quên hẳn bà cụ.

    Chiều chủ nhật gã xách xe máy chạy loanh quanh, gã vẫn thường làm như vậy và có lẽ gã cũng thích thế.

    Gã ghé qua quán trà đá ven đường, nơi có mấy bà rỗi việc đang buôn chuyện.

    Chưa kịp châm điếu thuốc, gã chợt giật mình bởi giọng oang oang của một bà béo:
    - Bà bán rau chết rồi.
    - Bà cụ hay đi qua đây hả chị? - chị bán nước khẽ hỏi.
    - Tội nghiệp bà cụ! một giọng người đàn bà khác.
    - Cách đây mấy tuần bà cụ giở chứng cứ ngồi dưới mưa bên mấy mớ rau. Có người thấy thương hỏi mua giúp nhưng nhất quyết không bán, rồi nghe đâu bà cụ bị cảm lạnh.

    Nghe đến đây mắt gã chợt nhòa đi, điếu thuốc chợt rơi khỏi môi.

    Bên tai gã vẫn ù ù giọng người đàn bà béo kia. Gã không ngờ...!

    ------------

    Tái bút: Bài viết này cảm động thật nhưng mình lại mong ko có đoạn kết trong bài này . Dù sao mình vẫn giữ nguyên nội dung của người viết .
    Ngày xưa lần đâu tiên xa nhà ở nơi đất khách quê người , mình tình cờ lên mạng và nghe bài hát "Niềm tin cho cát bụi " của bạn nhạc Bức tường , lúc đó mình cũng có cảm giác xúc động như thế này .





     


    pham thom, tieuquynh, Mưa khan6 bạn khác thích điều này.

  2. love_forever15

    love_forever15 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    19/9/2010
    Bài viết:
    756
    Lượt thích:
    220
    Kinh nghiệm:
    43
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    nong dan
    Bài này có rôi dăng một lân rồi thi phải bài nay có bưc hình minh họa phai nói là xuất săc nhất năm 50% thanh công của truyện chionh nhờ bưc hinh minh họa
     
    greendayhatthoc30 thích điều này.
  3. hatthoc30

    hatthoc30 Đang từng ngày lớn lên Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    9/12/2010
    Bài viết:
    2.421
    Lượt thích:
    2.664
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    Đại học SPKT Hưng Yên
    phải công nhận là bức hình gây thật nhiều cảm xúc. nó góp 1 phần lớn tạo thêm cảm xúc cho bài viết:KSV@17:
     
    greenday thích điều này.
  4. thanhnguyen0612

    thanhnguyen0612 Thành viên mới

    Tham gia:
    28/9/2010
    Bài viết:
    9
    Lượt thích:
    2
    Kinh nghiệm:
    3
    Nghề nghiệp:
    Học viên
    Lần đầu tiên mình đọc bài này là trên trang alonew của Viettel khi mình còn làm ĐTV cho Viettel. nói thật lúcđó mình ứa nước mắt, nói nghẹn lời đó. Ông KH nghe qua dt mà hỏi,"sao tiếng em giống đang khóc thế", hic.
     
  5. hatthoc30

    hatthoc30 Đang từng ngày lớn lên Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    9/12/2010
    Bài viết:
    2.421
    Lượt thích:
    2.664
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    Đại học SPKT Hưng Yên
    hi, đó cũng là 1 kỷ niệm vui cho bạn nhỉ? Đúng là câu chuyện tạo trong ta những xúc cảm thật sâu sắc:KSV@17:
     
  6. love_forever15

    love_forever15 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    19/9/2010
    Bài viết:
    756
    Lượt thích:
    220
    Kinh nghiệm:
    43
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    nong dan
    Tết sắp đén rồi giờ phut gd dc hội họp gặp nhaun
    chúng ta hãy làm thật nhiều việc tốt nha các bạn
     
  7. hatthoc30

    hatthoc30 Đang từng ngày lớn lên Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    9/12/2010
    Bài viết:
    2.421
    Lượt thích:
    2.664
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    Đại học SPKT Hưng Yên
    ok thôi. Năm mới nhiều niềm vui mới, nhiều hạnh phúc mới:KSV@01:
     
  8. em_binhthuong92

    em_binhthuong92 Thành viên mới

    Tham gia:
    19/1/2011
    Bài viết:
    11
    Lượt thích:
    1
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    đh hòa bình-hà nội
    đây là 1 lời cảnh tỉnh cho bạn nào hay đi mua rau :|
     
  9. doremon sakura

    doremon sakura Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    21/1/2011
    Bài viết:
    41
    Lượt thích:
    5
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    dh hue
    mình đag đọc bài này cũng chính là trong lúc mình đag buồn,nói thật nhjù lần mình đj mua rau lúc nao cũng mua ở những người già.bơi vậy mình đọc bai này mjnhf rất xúc động và thấy thương người già nhjù hơn
     
    greendayhatthoc30 thích điều này.
  10. lienhuy

    lienhuy Thành viên mới

    Tham gia:
    2/5/2010
    Bài viết:
    28
    Lượt thích:
    21
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Hix! :KSV@18: xúc động quá!
     

Chia sẻ cùng bạn bè


Đang tải...